Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh-Chương 17


Trước Sau

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Chương 17: Không Ai Yêu Em Hơn Anh

Nguyễn Tư Nam lại một lần nữa đi đi lại lại trong phòng Tần Chí, dù là định lực kinh người cũng cảm thấy phiền chán, nhất là toàn bộ buổi chiều người này cứ như con ruồi, ong ong ở bên cạnh anh.

“Cậu rốt cuộc muốn làm gì?” Tần Chí khép lại văn kiện, ngửa ra sau nằm ở ghế trên.

Nguyễn Tư Nam thực nghiêm túc tiếp tục đi thêm một vòng, ngay tại lúc Tần Chí đã không thể kiên nhẫn, anh rốt cục nói: “Cậu nói, vì sao một cô gái rõ ràng thích cậu nhưng lại cự tuyệt tình cảm của cậu?”

“Chỉ vì chuyện này mà cậu phiền tôi từ sáng tới bây giờ?” Tần Chí đau đầu đè huyệt Thái Dương: “Cậu không phải tự xưng là hiểu biết phụ nữ nhất sao, nguyên nhân gì còn cần hỏi tôi?”

“Cái gì kêu chỉ vì chuyện này, chẳng lẽ cậu không nhìn ra tôi đang rất buồn rầu sao? Thân là bạn tốt của tôi, lại đối với bạn tốt thờ ơ như vậy, chẳng lẽ cậu không biết xấu hổ?”

Tần Chí một chút cũng không thấy xấu hổ, mặt không chút thay đổi nhìn Nguyễn Tư Nam.

Nguyễn Tư Nam bất đắc dĩ phất tay: “Quên đi, tôi cũng không trông cậy vào cái đầu gỗ như cậu có thể nói được cái gì, đi thôi, đi uống rượu cùng bạn tốt của cậu.”

Tần Chí nâng tay xem đồng hồ, đến nhìn thấy vòng tay màu lam trên cổ tay trái mới đột nhiên nhớ tới anh cũng không đeo đồng hồ, vòng tay này vừa tinh xảo lại xinh đẹp, nhưng một người người đàn ông đeo trên tay không khỏi có chút cổ quái, nhưng bởi vì là Lâu Nghiêu Nghiêu giúp anh đeo, cho nên cho dù đối mặt mọi người kinh ngạc cùng cười nhạo, anh cũng không nếu muốn lấy xuống.

Kéo cổ tay áo che khuất vòng tay này, Tần Chí ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, sau đó nói: “Hôm nay không được, lát nữa tôi còn đi đón Nghiêu Nghiêu.”

“Đón Nghiêu Nghiêu a…” Nguyễn Tư Nam vuốt cằm vẻ mặt cổ quái nhìn Tần Chí: “Nói tiếp đi, cậu gần đây tan tầm có chút sớm, sẽ không phải là vì đi đón cô ấy chứ?”

Tần Chí mặc kệ anh, tiếp tục xem văn kiện.

“Không đúng nha, còn chưa tới cuối tuần, cậu đón Nghiêu Nghiêu làm cái gì? Chẳng lẽ… Hai người ở chung ?” Vẻ mặt Nguyễn Tư Nam khiếp sợ, không dám tin nhìn Tần Chí: “Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì mà tôi không biết sao?”

Thấy Tần Chí không để ý tới mình, Nguyễn Tư Nam vuốt cằm COS trinh thám, tuy rằng lần trước gặp mặt Lâu Nghiêu Nghiêu uống rượu, bọn họ ồn ào cược Tần Chí có cầm thú hay không, kỳ thật bất quá là làm trò mà thôi, trong lòng mọi người đều hiểu được, Tần Chí tuyệt đối sẽ không làm như vậy, bởi vì với tính tình của Lâu Nghiêu Nghiêu, nếu như cố tình làm việc mà cô không muốn, tuyệt đối sẽ hận Tần Chí suốt cuộc đời này, Tần Chí làm sao có thể sẽ làm ra chuyện để Lâu Nghiêu Nghiêu oán hận chứ.

Nhưng đó lại là phương pháp nhanh nhất để cảm tình của hai người phát triển tốt nhất, lớn nhất có thể là…Bình thường ở chung mà thôi, dù sao bọn họ cuối tuần thường xuyên ở cùng nhau, không phải cuối tuần cũng ở cùng nhau, căn bản là không có gì kỳ quái. Kỳ thật hai người này thật sự là buồn cười, đều đã “Ở chung” nhiều năm như vậy, quan hệ lại còn có thể thuần khiết như vậy, nói ra ai tin?

Nếu như Lâu Nghiêu Nghiêu thấy không rõ, thì thật đáng buồn cho Tần Chí, bởi vì ai cũng đều biết, Tần Chí vẫn ở lại căn nhà đó, chỉ là vì Lâu Nghiêu Nghiêu mà thôi, lúc trước, khi Tần Chí vừa chuyển vào nơi đó, bọn họ gọi đó là nơi “Tần Chí cùng Lâu Nghiêu Nghiêu ngọt ngào”.

Chỉ có một gian phòng ngủ, như vậy sẽ không có bạn bè đến quấy rầy, lúc trước Lâu Nghiêu Nghiêu đã nói như vậy? Hai người này thật sự là tuyệt phối, một người rõ ràng có người trong lòng, còn chết cũng không chịu buông tay người khác, một người rõ ràng thống khổ muốn chết, còn tự nguyện để người ta nắm mà không oán hận, tính cách của Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ biến thành như vậy, cùng việc Tần Chí dung túng có quan hệ rất lớn.

“Trời ơi!” Nguyễn Tư Nam vỗ trán, vì sao anh luôn nhìn đến chuyện tình của người khác liền nhịn không được nhiều chuyện một chút, chuyện của chính mình đều còn không có suy nghĩ cẩn thận!

Nhìn thấy Nguyễn Tư Nam vẻ mặt thống khổ tiêu sái ra khỏi văn phòng, Tần Chí rốt cục nhẹ nhàng thở ra, sao anh lại có một người bạn như vậy chứ? Nhưng một cô gái rõ ràng không thích ngươi lại cố tình cùng với ngươi kết giao, đó lại là vì cái gì? Có lẽ không phải muốn làm rõ, chỉ là muốn biết đáp án mà thôi.

Thu dọn đồ đạc xong, Tần Chí cầm lấy chìa khóa xe rời khỏi văn phòng, công ty ở tầng thứ 27, thời gian từ thang máy đi xuống cũng không ngắn, cũng may hiện tại không phải giờ tan tầm, huống hồ anh dùng là thang máy chuyên dụng, lúc này cũng không có nhiều người sử dụng.

Nhưng khi đến tầng mười lăm lại có thêm một người, Tần Chí ở trong thang máy cùng những người chờ ở tầng mười lăm đều sửng sốt, đều có chút ngoài ý muốn nhìn đến đối phương. Trần Hạo rất nhanh thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, nở một nụ cười thân thiết chào hỏi: “Anh Tần.”

“Ừ.” Tần Chí gật gật đầu, vẻ mặt lãnh đạm trước sau như một.

Cùng một thang máy, theo trình độ của hai người mà nói là người đàn ông hiểu biết đối phương nhất, bọn họ gặp nhau tựa hồ bình thản không dậy nổi gợn sóng, chỉ là cuộc chiến giữa bọn anh chưa bao giờ ngừng lại, cụ thể như thế nào, chỉ có chính bọn họ rõ ràng. Đột nhiên một tiếng chuông đánh vỡ trầm mặc, bản nhạc bài “Chàng trai này là của tôi”, Trần Hạo nhíu lại, thanh âm này anh ta quá quen thuộc, rõ ràng là giọng của Lâu Nghiêu Nghiêu. Tần Chí lấy ra di động, khi nhìn thấy cái tên quen thuộc kia, khuôn mặt vẫn đóng băng bất giác mỉm cười: “Nghiêu Nghiêu.”

“Tần Chí, anh còn ở công ty sao? Bây giờ em đang ở nhà, qua bữa cơm chiều anh lại đến đón em được không?”

“Được.”

“Vậy thì quyết định như vậy, buổi tối gặp.”

“Buổi tối gặp.”

Ngắt điện thoại, thang máy lại lâm vào trầm mặc, đến tầng một, Trần Hạo giành đi ra thang máy trước, lại phát hiện Tần Chí căn bản không đi ra, thang máy “Đinh” một tiếng khép lại.

Đối phương biểu tình lạnh lùng làm cho Trần Hạo không tự giác nắm chặt nắm tay, là như thế này, đám người tự cho là đúng kia từ đầu tới đuôi đều nhìn anh ta như vậy, giống như anh ta chính là một con trâu nhảy nhót, ngoại thương, nhà giàu mới nổi, những đôi mắt như hai ngọn núi lớn gắt gao đè nặng anh ta, hít sâu một hơi Trần Hạo lộ ra một nụ cười chuyên nghiệp, cao ngạo có ích lợi gì, gã cuối cùng không phải thua trong tay của anh ta sao, tiếp tục diễn đi, một ngày nào đó, gã phải quỳ trên mặt đất cầu xin anh ta.

Kỳ thật, nghĩ nhiều cũng là một loại bệnh.

Lấy di động ra, Trần Hạo bám gọi dãy số kia, nhưng thanh âm của hệ thống lại vang lên “Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi tạm thời không thể nghe điện thoại, xin quý khách vui lòng gọi lại sau”, Trần Hạo trầm xuống, di động bị xiết phát ra tiếng “Ca ca”.

Bên kia, Lâu Nghiêu Nghiêu cúp điện thoại, mở ra danh sách từ chối cuộc gọi, khi nhìn đến dãy số liên tiếp kia, nhịn không được lộ ra biểu tình chán ghét, thực buồn cười trước kia số lần chủ động gọi điện thoại cho cô có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng mấy ngày nay số lần gọi lại hơn cả số lần tổng cộng mấy năm liền, ném điện thoại sang một bên, Lâu Nghiêu Nghiêu tiếp tục sửa sang lại quần áo.

Sau khi cùng Tần Chí xác định quan hệ, cô bình thường cũng ở nhà Tần Chí, kết quả phát hiện quần áo trong tủ hoàn toàn không đủ mặc, cho nên chọn một ngày trở về lấy quần áo, đặt đủ hai túi, Lâu Nghiêu Nghiêu không cam lòng đồng thời cũng không muốn ngừng tay, không phải cô không nghĩ lại lấy, mà là nhà Tần Chí khả năng sẽ không nỡ chuyển, mặt khác tìm phòng ở cũng có chút không muốn dù sao cũng đã ở nhiều năm như vậy. Nói sau, căn phòng lớn mặc dù tốt, nhưng không giống sự ấm áp của căn phòng nhỏ đó.

Phương Hi Lôi cùng Lâu Viễn Chí vừa vào cửa, liền thấy bên cạnh tủ giầy có hai túi hành lý, Lâu Viễn Chí không có phản ứng gì, Phương Hi Lôi nhăn mi lại. Lâu Nghiêu Nghiêu đang ngồi xem tivi cùng hai vị bảo mẫu, nhìn thấy cha mẹ đã trở lại, cười tủm tỉm chào hỏi.

Qua bữa cơm chiều, Phương Hi Lôi đem Lâu Nghiêu Nghiêu kêu lên lầu.

“Hai túi hành lý dưới kia là sao?” Mẹ con hai người ngồi ở trên giường Lâu Nghiêu Nghiêu, Lâu Nghiêu Nghiêu dựa đầu vào vai mẹ:

“Mẹ, con muốn chuyển ra ngoài ở.”

“Chuyển ra ngoài ở?”

“Vâng, mẹ, con muốn chuyển tới ở cùng Tần Chí.” Lúc nói như vậy, trong lòng Lâu Nghiêu Nghiêu có chút không yên.

Phương Hi Lôi thật ra cũng không kinh ngạc, đem Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi thẳng, nhìn con gái mình nói: “Nghiêu Nghiêu, con đang cùng Tần Chí kết giao?”

“Vâng.” Lâu Nghiêu Nghiêu da mặt dày ở dưới ánh mắt mẹ ruột có chút đỏ, một cô gái da mặt dù dày, cùng mẹ mình nói đến vấn đề tình cảm luôn thẹn thùng.

Phương Hi Lôi hít một hơi, vuốt tóc con gái: “Nghiêu Nghiêu, con thật sự quyết định sao?”

Lâu Nghiêu Nghiêu cắn cắn môi, nói: “Mẹ, mẹ muốn ngăn cản con sao?”

“Nếu như con nhất định phải làm như vậy, mẹ sẽ không ngăn cản, nhưng mẹ vẫn hi vọng con sẽ không làm như vậy.”

“Mẹ, con biết mẹ lo lắng cho con, nhưng…” Lâu Nghiêu Nghiêu nằm úp sấp trong lòng Phương Hi Lôi, nhẹ giọng nói: “Con tin tưởng, trên đời này ngoài Tần Chí, sẽ không có người đàn ông nào khác yêu con hơn anh ấy.”

Thời gian Phương Hi Lôi biết Tần Chí cũng không ít hơn so với Lâu Nghiêu Nghiêu, có thể nói hai đứa nhỏ này là bà nhìn chúng lớn lên, Tần Chí đối với Lâu Nghiêu Nghiêu như thế nào, bà thấy rất rõ ràng, nhưng chuyện tình cảm, không đến cuối cùng, ai cũng không thể kết luận, có lẽ bọn họ hiện tại tốt lắm, nhưng không có nghĩa là về sau cũng tốt, huống hồ, con gái bà mới hai mươi tuổi, tương lai còn rất dài, cứ như vậy đem con gái giao cho người đàn ông khác, cho dù đối phương tốt đến đâu chỉ sợ cũng sẽ không nguyện ý. Nhưng con gái bà đã trưởng thành, đã có quyết đoán của chính mình, bà không có khả năng ngăn cản không cho yêu đương.Huống hồ, Tần Chí quả thật làm cho người ta yên tâm, Phương Hi Lôi không khỏi nhớ tới một người khác, nếu như là Trần Hạo bà nhất định sẽ không đồng ý.

Hai mẹ con ngồi nói chuyện một hồi, Lâu Nghiêu Nghiêu vốn muốn hỏi một câu chuyện tình cảm của cha mẹ, nhưng Lâu Viễn Chí dù sao cũng là cha cô, trừ tính cách có chút vấn đề, cũng không làm ra chuyện gì đại ác, cô dựa vào cái gì đối với tình cảm của cha mẹ khoa tay múa chân, cuối cùng Lâu Nghiêu Nghiêu đem một bụng lời nói nuốt xuống.

Mẹ cô không phải trẻ con, nên làm gì bà đều biết rõ, lấy tính tình Phương Hi Lôi, nếu như sau khi kết hôn Lâu Viễn Chí làm chuyện gì có lỗi với bà, bà đã sớm ly hôn rồi. Huống hồ, nếu như bởi vì cha đối chính mình lãnh đạm, liền chia rẽ cha mẹ, đó không phải có chút tự cho là đúng sao?

Nói đến cùng, Lâu Viễn Chí đối với Phương Hi Lôi vẫn phi thường tốt, ông đại khái chính là không hài lòng Phương Hi Lôi sinh con gái. Sau đó Lâu Nghiêu Nghiêu lại cùng Phương Hi Lôi nói một chút ý muốn đi thực tập của mình, Phương Hi Lôi nghe xong cũng không do dự liền đáp ứng cho cô vào bộ phận thiết kế.

Lúc Tần Chí đến đã là tám giờ, Tần Chí giúp đem hành lý bỏ vào cốp xe, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở vị trí phó lái chờ Tần Chí, qua kính chiếu hậu, Lâu Nghiêu Nghiêu thấy Phương Hi Lôi cùng Tần Chí đứng ở sau xe nói gì đó, thanh âm rất nhỏ, Lâu Nghiêu Nghiêu không nghe thấy.

Chờ Tần Chí lên xe, Lâu Nghiêu Nghiêu cười tủm tỉm hỏi: “Mẹ em nói gì với anh vậy?”

“Em đoán xem?” Tâm tình của Tần Chí vô cùng tốt, nói đùa một chút.

Nhìn vẻ mặt Tần Chí hiện đầy ý cười, Lâu Nghiêu Nghiêu nhoài người tới hướng trên mặt anh hôn một cái: “Hừ, hiện tại anh xong đời, nếu về sau anh dám bội tình bạc nghĩa, em sẽ sống chết ở lại nhà anh, xem anh làm sao bây giờ?”

“Anh đây nhanh chóng cho mẹ anh biết, để bà lần sau thấy em cũng không cho em vào cửa.”

“Ha ha, mẹ anh sẽ không cấm em vào cửa đâu.” Lâu Nghiêu Nghiêu giống như đứa con thứ hai của Tần gia, sủng như bảo bối, nếu hai người thực sự ầm ỹ, đến lúc đó ai không được vào cửa, vẫn không biết được đâu, mẹ Tần Chí chỉ ước gì cô sớm gả đến nhà bọn họ.

Nghĩ như vậy, Lâu Nghiêu Nghiêu hơi hơi sửng sốt, lại nói tiếp, đại khái ai cũng biết tình cảm của anh, chỉ có một mình cô nhìn không thấu mà thôi. Thấy Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên ngẩn người không nói, Tần Chí cũng không nói nữa. Anh vẫn cảm thấy có chút không giống sự thật, Lâu Nghiêu Nghiêu, thật sự muốn ở cùng anh? Không phải trò chơi, không phải đang nói đùa? Anh không khỏi nhớ tới lời Phương Hi Lôi vừa nói.

—— Tôi hoàn toàn không đồng ý Nghiêu Nghiêu chuyển ra ngoài ở, nhưng Nghiêu Nghiêu nói, trên đời này không có người đàn ông nào yêu nó hơn cậu, cậu cảm thấy mình có thể gánh được những lời này không?

Đương nhiên, trên đời này làm sao có thể tìm được người nào yêu Lâu Nghiêu Nghiêu hơn anh, Tần Chí đối với điểm này vô cùng tự tin.

Lâu Nghiêu Nghiêu, không ai yêu em hơn anh.

Tần Chí không khỏi cong khóe miệng lên, mặc kệ cái gì làm cho Lâu Nghiêu Nghiêu thay đổi, anh đều phải quý trọng cơ hội lần này, bắt được sẽ không bao giờ buông tay.


Trước Sau