Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh-Chương 18


Trước Sau

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Chương 18: Dự Tiệc

Lâu Nghiêu Nghiêu đứng trước gương, đưa tay kéo khóa áo, kết quả nửa ngày không kéo lên nổi, cúi đầu nhìn thoáng qua bụng, từ khi ở chung với Tần Chí mỗi ngày đều có các loại mỹ thực thay phiên nhau, bất tri bất giác ăn thành một bà béo.

Váy mới mua mấy ngày trước, hiện tại lại không kéo nổi khóa. Nhụt chí buông tay, Lâu Nghiêu Nghiêu hé miệng, mở to cổ họng, kêu Tần Chí, Tần Chí đang ở bên ngoài chờ cô, nghe vậy kì quái bước vào, Lâu Nghiêu Nghiêu đổ ập xuống trách cứ: “Đều tại anh, anh xem em hiện tại béo thành cái gì rồi?”

Tần Chí từ trên xuống dưới đánh giá một phen, cuối cùng tầm mắt dừng ở lưng Lâu Nghiêu Nghiêu, khóa kéo chỉ kéo đến một nửa, lộ ra mảng lớn da thịt tuyết trắng, anh giống như có thể tưởng tượng được xúc cảm tuyệt vời khi chạm vào đó, Tần Chí khụ một tiếng, nói: “Có béo sao? Anh thấy vẫn vậy mà.”

Lâu Nghiêu Nghiêu trừng anh liếc mắt một cái, kéo tay anh đặt trên bụng: “Anh sờ đi, nhiều thịt như vậy, còn nói không béo?”

Bàn tay to lớn của Tần Chí bị bàn tay nhỏ bé của Lâu Nghiêu Nghiêu đặt ở trên bụng cô, từ lòng bàn tay truyền tới một cảm giác mềm mại, anh giả vờ sờ soạng hai cái, mặt không đổi sắc nói: “Hình như là béo một chút.”

Lâu Nghiêu Nghiêu một chút cũng không phát hiện bị ăn đậu hũ nâng cánh tay lên, cầm lấy phần thịt ở cánh tay nói: “Anh xem, ở đây cũng rất nhiều thịt.”

“Vậy muốn giảm béo sao?” Tần Chí hỏi cô, kỳ thật trong lòng một chút cũng đều không hi vọng cô giảm béo, từng lạng thịt trên người cô đều là anh thật vất vả nuôi mà có, giảm đi rất đáng tiếc, phụ nữ luôn thích gầy, nhưng anh càng thích Lâu Nghiêu Nghiêu có chút thịt hơn, ôm vào có cảm giác thật thoải mái.

Lâu Nghiêu Nghiêu trừng anh, ý muốn giảm béo lung lay một chút, hỏi: “Em béo anh sẽ không muốn em sao?”

Tần Chí phủ định hoàn toàn: “Đương nhiên sẽ không.”

Lâu Nghiêu Nghiêu vừa lòng quay đầu nhìn cô gái trong gương, lúc đầu cằm gầy bây giờ trở nên mượt mà, đôi mắt vừa to vừa tròn khiến toàn bộ khuôn mặt trở nên sáng sủa, tuy giống một cái bánh bao nhưng so với khuôn mặt gầy nhọn trước kia càng nhìn càng thuận mắt hơn, không giảm béo cũng không sao, quên đi, về sau ăn ít chút là được, ý muốn giảm béo trong đầu Lâu Nghiêu Nghiêu nhanh chóng bị xua tan, kêu Tần Chí giúp cô làm việc: “Giúp em kéo khóa áo lên đi.”

Tần Chí có chút không tình nguyện buông tay ra khỏi bụng cô, giúp cô đem khóa áo phía sau kéo lên. Hoàn thành công việc, lại mang theo quà mừng lúc trước đã chuẩn bị tốt, hai người liền xuất phát.

Hôm nay là đại thọ tám mươi của ông nội Đông Đông, người già luôn luôn thích yên tĩnh, sinh nhật năm trước đều chỉ mời vài người bạn tốt đến nhà ăn một bữa cơm, bởi vì tuổi lớn, bạn già bên người ông lần lượt rời khỏi thế gian, khó tránh khỏi có chút tịch mịch, cho nên cũng không ngăn cản người thân mở đại tiệc.

Lúc trước Lâu Nghiêu Nghiêu ở nhà ông ngoại còn nhiều hơn ở cùng với cha mẹ, tuy rằng nghịch ngợm gây sự nhưng cũng sẽ biết làm nũng lại biết khoe mã, điểm này các ông đều thích, thường xuyên bắt nạt các đứa nhỏ trong khu, bởi vậy những cô gái bằng tuổi cô một chút cũng đều không thích Lâu Nghiêu Nghiêu.

Con cháu nhà người ta vẫn luôn tốt hơn nhà mình, kỳ thật Lâu Nghiêu Nghiêu rất vô tội, không phải nhà mình không biết buồn, các ông một mặt thích Lâu Nghiêu Nghiêu hoạt bát gây sự, một mặt nghiêm khắc đối cháu gái nhà mình thực thi giáo dục thục nữ, nếu các cô gái này thật sự giống bộ dạng Lâu Nghiêu Nghiêu như một con khỉ nhảy lên nhảy xuống, vậy bọn họ chắc chắn lại oán giận cháu gái nhà mình không đủ thục nữ. Tuy nhiên, ông ngoại Lâu Nghiêu Nghiêu một chút cũng không ngại cháu gái nhà mình không đủ thục nữ. Cuối cùng, Lâu Nghiêu Nghiêu một mặt được coi như cô gái hoạt bát, một mặt bị ghen tị mà trưởng thành.

Ông nội Đông Đông năm nay tám mươi tuổi, lỗ tai tuy đã lãng, nhưng là lại không chịu mang máy trợ thính, nói với ông phải gào rống nửa ngày ông mới nghe thấy.

Khi Lâu Nghiêu Nghiêu cùng Tần Chí tới khách sạn tổ chức bữa tiệc mừng thọ, liền thấy một cô gái đang cùng ông nội Đông Đông nói cái gì đó, kết quả ông nội Đông Đông chỉ cho cô một cái cái gáy. Cô gái này còn là người quen, chính là Lamphere, bạn thanh mai trúc mã kiêm bạn gái của Trần Hạo. Lâu Nghiêu Nghiêu ý xấu nổi lên, cười tít mắt lên tiếng, khiến Lamphere căm tức, Lâu Nghiêu Nghiêu mặc kệ cô ta, cùng Tần Chí đi lên trước, trên ghế chủ vị ông nội Đông Đông còn đang cùng đám bạn già nói chuyện, đều là người già đã có tuổi, tiếng nói chuyện dễ dàng đem thanh âm chúc thọ đè xuống.

Lâu Nghiêu Nghiêu cúi gập thắt lưng, ngẩng đầu lên trong tầm mắt ông, đối với ông nội Đông Đông hét to: “Ông nội!”

Ông nội Đông Đông nhìn thấy Nghiêu Nghiêu, nhất thời cười đến khuôn mặt già nua nhăn như quả mướp đắng: “A, là nha đầu Nghiêu Nghiêu.”

“Ông nội sinh nhật vui vẻ.” Lâu Nghiêu Nghiêu lui một bước, còn nói vài câu chúc thọ.

Ông nội Đông Đông giống như không nghe thấy, mở to hai mắt vẻ mặt mờ mịt hỏi: “A, nha đầu Nghiêu Nghiêu, cháu nói cái gì?”

Màn này diễn ra các trưởng bối cũng không để ý, mà cô gái lúc trước mất mặt lại mang vẻ mặt trào phúng nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu. Lâu Nghiêu Nghiêu giống như không nhìn thấy những người đó đang cười nhạo, cô kiên nhẫn lớn tiếng nói lại một lần, ông nội Đông Đông giống như không nghe rõ ràng, vì thế Lâu Nghiêu Nghiêu lại nói thêm lần nữa, tiếng nói thanh thúy truyền khắp toàn bộ đại sảnh.

“Ha ha, cháu gái ngoan, lại đây, lại chỗ ông nói chuyện một chút.” Ông nội Đông Đông kêu phục vụ đặt thêm một cái ghế rồi kéo Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi xuống.

Không từ chối, Lâu Nghiêu Nghiêu liếc cái xem thường ngồi xuống. Chờ Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi xuống, ông nội Đông Đông mới giống như là vừa phát hiện Lamphere, thản nhiên nói: “A, là tiểu nha đầu Lâm gia.” Thái độ cùng lúc trước đối đãi Lâu Nghiêu Nghiêu, quả thực là kém một trời một vực.

Lamphere tuy rằng làm càn, nhưng ở trước mặt ông nội Đông Đông cũng không dám tự tung tự tác, lại nhỏ giọng nói một câu chúc thọ, ông nội Đông Đông gật gật đầu, không có tỏ vẻ gì nhiều. Chờ Lamphere đi rồi, Tần Chí tiến lên cùng ông nội Đông Đông hàn huyên vài câu, bởi vì là đứa nhỏ thuở nhỏ nhìn lớn lên, ông nội Đông Đông đối Tần Chí vẫn rất hòa ái, cũng không khó xử anh, cùng Lâu Nghiêu Nghiêu chào hỏi qua, Tần Chí mới ngồi vào vị trí. Lâu Nghiêu Nghiêu kéo kéo cánh tay ông nội Đông Đông, reo lên: “Ông nội, vừa rồi là ông cố ý phải không?”

Ông nội Đông Đông tiếp tục giả điếc: “Hả? Nghiêu Nghiêu, cháu nói cái gì?

Vài ông già không kính bên cạnh đều ha ha cười ra tiếng, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng nhịn không được nở nụ cười, ông nội Đông Đông làm sao lại thật sự không nghe thấy, ông là cố ý, ông tuy rằng tuổi lớn, nhưng trong lòng rất sáng sủa.

Ai là thật tâm, ai là giả ý, so với ai khác đều rõ ràng hơn. Nhìn Nghiêu Nghiêu trên ghế chủ vị cười đến vui vẻ, các cô gái trẻ tuổi hận đến nghiến răng kèn kẹt. Sau đó, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi ở ghế chủ vị cùng các ông nói chuyện phiếm, vài vị cố ý giả nghễnh ngãng, cô cũng không thèm để ý, nói that to theo bọn họ nói chuyện, nếu là trước kia, cô sẽ không làm như vậy, sợ bị người ta cười nhạo, nhưng hiện tại trước lạ sau quen, tùy các cô ta muốn nói thì nói đi, nếu như cô mất mặt có thể làm cho các ông cao hứng một chút thì tại sao lại không làm? Huống hồ, sự thật chứng minh, họ cưng chiều cô thích cô, cũng sẽ không bởi vì một ít lời đồn đãi mà không cưng chiều cô thích cô nữa, như vậy cần gì để ý. Ôm suy nghĩ này, Lâu Nghiêu Nghiêu ngược lại làm cho các ông càng có nhiều hảo cảm với cô. Những người đã có được thành công cùng những thiên kim từ nhỏ đã được dạy làm thục nữ đều chỉ chào hỏi cho qua, bây giờ kêu bọn họ đỏ mặt tía tai cùng người già lớn giọng nói chuyện, thật sự có chút khó xử bọn họ, cho nên, Lâu Nghiêu Nghiêu không thể nghi ngờ thành một ngoại tộc.

“Yêu tinh chỉ giỏi nịnh nọt!” Những lời này của Lamphere chiếm được vô số sự đồng tình của các cô gái khác, trừ nịnh nọt Lâu Nghiêu Nghiêu còn có thể có cái gì? Tuy nhiên, dù các cô có nói đến khô cổ, tức đến hộc máu thì đối với Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không có ảnh hưởng gì được.

Chờ người tới mừng thọ đến gần như đầy đủ, và bắt đầu ngồi vào vị trí, bối phận Lâu Nghiêu Nghiêu cùng quan hệ thân thiết với ông nội Đông Đông nên không bị ngồi ở đại sảnh mà là ở chủ đại sảnh chiếm một vị trí, nhưng cuối cùng lại bị ông nội Đông Đông lôi kéo ngồi xuống bên cạnh. Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không nói thêm nữa, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trước khi bắt đầu bữa tiệc, mỗi người đều phải ăn trước một chén mỳ trường thọ, ăn xong mới có thể bắt đầu bữa tiệc, bên trên bát mỳ có hành thái, hương vị vô cùng nhạt nhẽo, chờ ông nội Đông Đông cầm lấy chiếc đũa ăn miếng đầu tiên, Lâu Nghiêu Nghiêu sớm đã đói bụng đem sợi mỳ thật dài ăn ngấu nghiến. Bởi vì bàn này cơ bản đều là người đã có tuổi, đều coi nhẹ dinh dưỡng, chủ yếu là dễ tiêu hóa, Lâu Nghiêu Nghiêu vốn đang được ăn toàn mỹ thực tự nhiên ăn không quen.

Nhìn thấy Lâu Nghiêu Nghiêu không nhúc nhích đũa, ông nội Đông Đông nói: “Nghiêu Nghiêu, theo chúng ta ngồi một ngày, buồn rồi chứ, đi tìm bọn Đông Đông chơi đi.”

Tầng này đều là người trung niên hoặc người già, mượn tiệc rượu nói việc công việc tư, nhất thời khẳng định là không nói được gì, Lâu Nghiêu Nghiêu dù sao cũng còn trẻ, chịu không nổi không khí áp lực này, nghĩ nghĩ, cũng không từ chối, hẹn lần sau sẽ đến khu nhà dưỡng lão thăm bọn họ, Lâu Nghiêu Nghiêu liền đứng dậy rời khỏi bàn.

Cô đi rồi, một người già nói: “Nghiêu Nghiêu kia một thời gian không thấy, nhưng thật ra ổn trọng rất nhiều.”

“Đúng vậy. Đáng tiếc, cuối cùng vẫn tiện nghi cho tên tiểu tử Tần gia kia.” Ông nội Đông Đông nói lời này rất khó chịu, lúc trước ông thực xem trọng Lâu Nghiêu Nghiêu cùng Đông Đông, chính tiểu tử Đông Đông kia không chịu cố gắng, đem con dâu tới tay tặng cho người khác.

Tần Chí thấy Lâu Nghiêu Nghiêu rời khỏi bàn cũng đi theo, thần sắc tự nhiên cầm tay Lâu Nghiêu Nghiêu hỏi: “Đi về?”

Lâu Nghiêu Nghiêu sờ sờ bụng: “Đi xuống dưới ăn một chút gì đi, em cũng chưa ăn cái gì cả.”

Tần Chí đương nhiên không có ý kiến. Lần này mừng thọ cho ông nội mà cha Đông Đông mời rất nhiều người, vì chiếu cố người trẻ tuổi, dưới lầu còn làm vũ hội, lớn tuổi cơ bản đều ở trên lầu, trẻ tuổi cơ bản chúc thọ liền tụ tập ở dưới lầu, Lâu Nghiêu Nghiêu hôm nay mặc là một bộ váy công chúa ngắn gọn hào phóng màu trắng, không cần thay quần áo, Tần Chí lại càng không cần thay, lại nói đàn ông thật sự thuận lợi, một thân Âu phục là có thể tham dự bất cứ yến hội gì. Lúc đang đợi thang máy, Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên dùng đôi tay nhỏ bé ôm lấy tay Tần Chí nói: “Tần Chí, nếu như có một ngày em không nghe thấy, anh nhất định không thể ngại phiền, cố gắng nói với em nhiều thêm vài lần, không nên bởi vì em không nghe thấy mà không để ý em.”

Thật giống như ông nội Đông Đông, cũng không phải thật sự không nghe thấy, chính là muốn cho nhiều người ở bên cạnh ông nói chuyện mà thôi, đáng tiếc những người đó cũng không đủ kiên nhẫn.

Tần Chí như có chút suy nghĩ nhìn cô, sau đó cúi đầu ở cô trên trán hôn một cái, cười nói: “Vậy em về sau cũng đừng chê anh phiền.”

“Được.” Lâu Nghiêu Nghiêu cười tủm tỉm gật gật đầu.

Đến phòng khiêu vũ dưới lầu, hai người tìm một vị trí ngồi xuống, Tần Chí vừa lấy cho Lâu Nghiêu Nghiêu một mâm nhỏ điểm tâm, đã bị đám người Đông Đông lôi đi ép hỏi. Lâu Nghiêu Nghiêu một mình ngồi ở góc chậm rãi ăn, đối với mọi người trong phòng làm như không thấy, chính là ngoan ngoãn ăn điểm tâm. Ăn xong miếng cuối cùng, xoa xoa miệng, lại phát hiện một bàn tay đưa tới trước mặt cô.

“Tiểu thư mỹ lệ, có thể mời cô nhảy một bài không?”

Có lẽ là do ngọn đèn, Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy trước mắt thật đẹp mắt, anh ta cúi người đưa tay tới trước mặt cô, trên mặt là nụ cười ôn nhu yếu ớt từng làm cho cô lâm vào mê luyến, cô từng thua bởi nụ cười này. Anh ta không đủ anh tuấn nhưng khuôn mặt khi cười thật sự làm cho người ta mê muội, Lâu Nghiêu Nghiêu chưa từng thấy người nào cười đẹp hơn so với anh ta. Ngày đó ở lễ tang Lâu Thanh Thanh, anh ta cũng cười như vậy. Làm cho người ta sởn cả tóc gáy.

QH: E hèm, Bắt đầu từ chap sau nhé, chap sau là có cảnh như mình đã giới thiệu, anh đứng sau lưng ủng hộ cô làm điều ác đây, đến lúc đó các bạn sẽ thấy, anh ủng hộ như thế là đúng hay không ^^~


Trước Sau