Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh-Chương 19


Trước Sau

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Chương 19: Ba Bàn Tay

Lâu Nghiêu Nghiêu cúi đầu, dấu đi sự chán ghét trong mắt, đưa tay đặt vào tay anh.

“Vinh hạnh của tôi.”

Quả thật thực vinh hạnh không phải sao? Bị một người người đàn ông như vậy nhớ mãi trong lòng. Khi Trần Hạo nắm tay Lâu Nghiêu Nghiêu đi vào sân nhảy, sân nhảy vốn náo nhiệt trong nháy mắt trở nên yên tĩnh không tiếng động, tất cả mọi người mang tâm lý xem kịch vui nhìn về phía Lamphere ngồi ở một bên, Lamphere cũng không phụ lòng bọn họ, lập tức liền hướng bên kia tiến lên, nhưng lại cô ta bị hai người bạn ngăn cản, dù sao ở đây không thích hợp cãi lộn, là bạn của Lamphere, các cô cũng thực mất mặt, nghĩ như vậy các cô cũng không nhìn thấy sự do dự của Lamphere, đó và việc mất mặt hoàn toàn là hai việc khác nhau.

Đám người Đông Đông vốn đang ép hỏi Tần Chí cũng im lặng, bọn họ không hẹn mà cùng nhìn về phía sân nhảy, Tần Chí nhận thấy sự khác thường của bọn họ, cũng nhìn về phía bên kia, ý cười trên mặt cũng dần phai nhạt. Đối với một màn này, mọi người đều có tâm tư khác nhau. Hai người Lâu Nghiêu Nghiêu vừa bước vào sân nhảy, một khúc nhạc vừa chấm dứt, vừa chuẩn bị xong tư thế, Lâu Nghiêu Nghiêu liền một cước dẫm mạnh vào chân Trần Hạo, sau đó kinh ngạc lại xin lỗi nói: “Thực xin lỗi, tôi không phải cố ý, anh có đau lắm không?”

“Không có việc gì.” Trần Hạo da mặt co giật, không biết có phải hay không anh ta cảm thấy cái dẫm chân này là Lâu Nghiêu Nghiêu đã dùng toàn lực.

Rất nhanh, anh ta liền phát hiện này không phải anh ta cảm thấy. Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản không phải đến khiêu vũ, cô đến là để dẫm người, gần như cứ cách một hai bước Lâu Nghiêu Nghiêu sẽ dẫm lên chân Trần Hạo, trên mặt là biểu tình xin lỗi lại vô tội, nhưng trên chân lại dùng hết toàn lực. Một màn này bị mọi người xem ở trong mắt, bất tri bất giác càng ngày càng nhiều người rời sân nhảy, Lâu Nghiêu Nghiêu cùng Trần Hạo trở thành hai người duy nhất còn trên sân. Cho dù là sai lầm, cũng không thể bước nào cũng dẫm chứ? Trần Hạo nhíu nhíu mày, nụ cười hoàn mỹ trên mặt thiếu chút nữa không có thể duy trì nổi, anh ta rốt cục nhịn không được hỏi: “Nghiêu Nghiêu, có phải anh đã làm gì khiến em tức giận hay không?”

“Còn phải hỏi? Anh khi nào thì không chọc tôi tức giận?” Lâu Nghiêu Nghiêu nháy đôi mắt to cười với anh ta.

“Là vì hôm sinh nhật anh không đến đón em theo lời hẹn sao?” Biểu tình của Trần Hạo có chút bất đắc dĩ, lộ ra một nụ cười khổ: “Em cũng biết tính tình Lamphere, nếu như anh không đi đón cô ấy trước thì không biết cô ấy lại làm ra chuyện khác người gì?”

“Anh không nhắc lại thì tôi cũng đã quên.” Lâu Nghiêu Nghiêu cười nhạo nói: “Trần Hạo, anh không biết là anh thực buồn cười sao? Lamphere mới là bạn gái chính thức của anh, sao anh lại phải giải thích với tôi?”

Chính vì như thế, chính vì anh ta luôn lộ ra biểu tình bất đắc dĩ lại ẩn nhẫn như vậy, làm cho người ta không tự giác đồng tình anh ta, sau đó lại muốn nói lại thôi, làm cho cô cảm thấy chính mình là không đồng dạng như vậy, nói cách khác, anh ta vì sao hết lần này tới lần khác muốn giải thích với cô? Lấy ngạo khí cùng tự tôn của Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản sẽ không thích một người đã có bạn gái, nhưng ai cũng đều thấy được, Trần Hạo cũng không phải tự nguyện kết giao cùng Lamphere, giống những nữ sinh yêu thích Trần Hạo, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng hiểu được Lamphere không xứng với Trần Hạo, nếu như không phải Lamphere lấy cái chết ép buộc, Trần Hạo sẽ không ở cùng một chỗ với Lamphere, cảm tình của bọn họ nhất định sẽ không lâu dài, Trần Hạo cũng từng mịt mờ nói, hi vọng Lamphere có thể tìm được người cô ta thực sự yêu, cho nên Lâu Nghiêu Nghiêu nguyện ý chờ. Chờ đã được hai năm, Lamphere lấy sinh mạng của chính mình làm tiền cược níu kéo cảm tình của Trần Hạo. Hiện tại nghĩ đến, Lamphere làm vậy thực không đáng. Cuối cùng Lamphere cũng chỉ là một công cụ của Trần Hạo, một người khiến anh ta càng trở nên vĩ đại. Xem đi, người phụ nữ điêu ngoa Lamphere vì anh ta mà tìm cái chết, xem đi, cô gái kiêu căng Lâu Nghiêu Nghiêu không để ý anh ta có bạn gái còn sống chết không bỏ qua anh ta, xem đi, người phụ nữ nhu nhược Lâu Thanh Thanh vì anh ta mà dám cùng cô em vẫn ức hiếp mình tranh giành, hết người này tới người khác đều là đồ trang sức trong tay anh ta, mọi người khẳng định sẽ nghĩ anh ta là một người đàn ông vĩ đại nên mới có thể khiến nhiều người phụ nữ theo đuổi không tha, các cô đúng là những người ngu ngốc, tạo nên một người đàn ông vạn người mê mà vô cùng “Vĩ đại”.

Lâu Nghiêu Nghiêu ở trong cuộc đời Trần Hạo chỉ là một diễn viên phụ, không có cô còn có thể có nhiều Lâu Nghiêu Nghiêu hơn, phải nói, cuộc đời Trần Hạo căn bản không có nữ nhân vật chính, tất cả nhân vật nữ đều là phụ mà thôi, Lamphere chết, Lâu Thanh Thanh chết, cuối cùng cô cũng chết. một người đàn ông như vậy thực sự sẽ biết yêu thật lòng một người sao?

Hiện tại, Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy may mắn duy nhất chính là, cô ở trong kịch bản của Trần Hạo chính là một người có cũng được mà không có cũng không sao.

Lâu Nghiêu Nghiêu cúi đầu, dấu đi thần sắc, cho nên Trần Hạo cũng không biết cô giờ phút này đang nghĩ gì, chỉ nghĩ đến cô lại đang giận, nghe vậy vẻ mặt u buồn cùng ngôn ngữ nhẹ nhàng nói: “Nghiêu Nghiêu, anh…”

Anh… Anh cái gì?

Lâu Nghiêu Nghiêu lấy lại tinh thần, hung hăng dẫm lên chân anh ta, nhìn đi, đây là người từng ở trong lòng cô vài năm, đã từng, anh ta chỉ cần lộ ra biểu tình bất đắc dĩ như vậy cô sẽ nhịn không được mềm lòng, nhịn không được thay anh ta tìm một cái cớ, anh ta không đành lòng thấy Lamphere lấy cái chết ra để đùa, Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy anh ta thật thiện lương, anh ta đối với mỗi người phụ nữ đều rất chu đáo, Lâu Nghiêu Nghiêu cho rằng anh ta chỉ là quá mức lịch sự. Thật sự là… Càng nghĩ càng muốn phát điên! Từng thích phải một người như vậy, cô chắc chắn là có bệnh!

“Trần Hạo, mặc kệ anh muốn diễn kịch gì, từ nay về sau, đừng đến quấy rầy tôi, tôi không có hứng thú đối với trò chơi của anh.”

Nói xong những lời này, Lâu Nghiêu Nghiêu lui ra phía sau vài bước, lạnh lùng nhìn anh ta: “Cảm ơn anh mời tôi nhảy điệu này, đây là món quà tạ lễ tôi tặng anh.”

Dứt lời, nâng tay hung hăng đánh cho Trần Hạo một bạt tai, từ nay về sau, người này hoàn toàn không quan hệ tới cô, anh ta tốt nhất đừng đến chọc cô, bằng không liền tính cả ân oán đời trước, cùng nhau tính, cô sẽ khiến anh ta sống không bằng chết.

Một cái tát này không chỉ khiến Trần Hạo kinh ngạc, cũng khiến toàn bộ mọi người kinh ngạc. Vũ hội trầm mặc một lát, rất nhanh lại náo nhiệt lên, nói chuyện phiếm vẫn nói chuyện phiếm, tán tỉnh vẫn tán tỉnh, khiêu vũ vẫn khiêu vũ, giống như vừa rồi Lâu Nghiêu Nghiêu tát Trần Hạo một cái, dường như chưa hề xảy ra, chỉ là ngẫu nhiên sẽ dùng ánh mắt khinh khi nhìn Trần Hạo.

Người đàn ông mọi việc đều thuận lợi này, rốt cục thua ở trong tay phụ nữ, không phải rất thú vị sao?

Lâu Nghiêu Nghiêu đánh xong, thong thả rời đi, nhìn bóng dáng của cô, sắc mặt Trần Hạo gần như biến xanh, ánh mắt cô vừa rồi nhìn anh ta giống như nhìn một người xa lạ, giống như ái mộ ngày xưa hoàn toàn không tồn tại, như lúc mới gặp, vẫn là cô gái nhỏ tựa vào trong lòng Tần Chí làm nũng, đuổi đi tất cả những cô gái nào dám đến gần Tần Chí, kiêu ngạo và ngạo mạn giống như tiểu nữ vương, anh ta hỏi người khác: “Cô gái kia là ai?”

“Cậu nói Lâu Nghiêu Nghiêu? Tiểu công chúa của nhà Tần Chí, cậu tốt nhất đừng có ý đồ gì với cô ấy, cẩn thận không còn răng ăn cơm nữa đâu.”

Khi đó Lâu Nghiêu Nghiêu là trái ớt nhỏ, ai tới gần đều bị nồng đến chết khiếp, cũng có người muốn tìm kiếm cái lạ muốn thuần phục cô, nhưng đến cả cơ hội tới gần cô cũng đều không có, Tần Chí cùng đám người kia bảo vệ cô quá tốt, huống hồ, một cô gái như cô đến liếc mắt nhìn một người đàn ông khác cũng không có hứng thú thì làm sao có thể khiến cô động tâm?

Rốt cục thoát khỏi tay bạn tốt Lamphere nổi giận đùng đùng vọt lại, bởi vì bị bạn tốt cản trở tầm mắt, cô cũng không có thấy Trần Hạo bị đánh, vừa tới là miệng đầy oán khí: “Trần Hạo, anh cùng Lâu Nghiêu Nghiêu hợp cùng một chỗ là có ý gì? Đừng lấy lý do bạn bè bình thường lừa gạt em, Trần Hạo, anh rốt cuộc đem em trở thành cái gì?”

Trần Hạo nhìn bóng dáng Lâu Nghiêu Nghiêu đến xuất thần, giống như không nghe được những lời Lamphere chất vấn, thấy thế, Lamphere lại trong cơn giận dữ đưa tay kéo Trần Hạo, cũng không nghĩ rằng lại bị Trần Hạo lạnh lùng bỏ ra, hành động này hoàn toàn chọc giận Lamphere, Lamphere giận dữ, nâng tay giáng xuống một bạt tai. Cũng không nghĩ người vốn luôn luôn chiều chuộng cô ta, dùng mọi cách dung túng cô ta, lại trở tay đánh cô ta một tát. “Ba” tiếng vang, truyền khắp toàn bộ vũ hội.

“Anh đánh em?” Lamphere ôm mặt, không dám tin nhìn Trần Hạo, giống như lần đầu tiên quen biết anh ta.

Trần Hạo nhìn tay mình, cũng có chút không dám tin, mãi đến khi Lamphere ôm mặt khóc chạy đi, anh ta mới hồi phục lại tinh thần, đuổi theo Lamphere, khi đuổi theo, lại không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua Lâu Nghiêu Nghiêu, dưới đáy lòng thở dài: Thất bại….

Rời khỏi sân nhảy, Lâu Nghiêu Nghiêu nghe thấy tiếng bạt tay vang dội ở phía sau, ngay cả đến cả hứng thú liếc mắt một cái đều không có, coi như những gì vừa xảy ra hoàn toàn không liên quan tới cô, để cho đám công tử cùng tiểu thư kia chĩa mũi kiếm về phía Lamphere đi, cách đám người, Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn về phía Tần Chí, sau đó lộ ra một nụ cười tươi thật lớn.

Tần Chí, anh có thể tin em được rồi.

Giống như đọc được suy nghĩ của cô, Tần Chí từ trong đám người Đông Đông cũng tươi cười, quay đầu cùng Nguyễn Tư Nam nói một tiếng, đi tới bên cạnh cô. Làm một hồi “Dẫm chân vận động”, Lâu Nghiêu Nghiêu có chút mệt mỏi, vừa rồi ăn điểm tâm còn chưa kịp uống chút đồ uống đã bị Trần Hạo làm cho quên mất, hiện tại mới cảm thấy khát muốn chết. Nhìn quanh một vòng, chọn một vị trí, Lâu Nghiêu Nghiêu xoay người muốn đi tới bên kia, kết quả quay người lại, liền đụng phải một người.

Ly rượu rơi trên mặt đất phát ra âm thanh chói tai, tối hôm nay cũng thật phấn khích, hết màn này tới màn khác đều là một loại kịch phấn khích lòng người. Lâu Nghiêu Nghiêu nhíu mày, nhìn Lâu Thanh Thanh, hôm nay là ngày gì vậy, một người lại một người đến trước mặt cô gây sự. Lâu Thanh Thanh hôm nay cũng mặc một bộ váy trắng, khác sự đáng yêu của Lâu Nghiêu Nghiêu, thanh thuần cùng xinh đẹp, hai loại khí chất mâu thuẫn ở trên người cô kết hợp hoàn mỹ, hơn nữa khuôn mặt không trang điểm cũng không thua mặt yêu tinh, khúm núm thiên thành, cực hạn mị hoặc. Giờ phút này, bộ váy trắng như tuyết bị hắt thành một mảng màu đỏ, cặp mắt kia có thể nói là mắt to vô cùng đáng thương nhìn Lâu Nghiêu Nghiêu, lã chã chực khóc nói: “Thực xin lỗi Nghiêu Nghiêu, chị không phải cố ý, chị chỉ muốn lấy chén rượu đỏ giúp em.”

Trời ơi, nhu nhược giống chú thỏ con, gần như có thể khiến tất cả chàng trai ở đây đều mềm lòng. Lâu Nghiêu Nghiêu không phải là đàn ông, cho nên cô sẽ không mềm lòng. Cô chỉ là lạnh lùng nhìn chung quanh một vòng, những người biết sát ngôn quan sắc vẫn như cũ làm việc của mình, giống như không có thấy bên này phát sinh chuyện gì, nhưng nhìn kỹ cũng không khó phát hiện, khóe mắt họ vẫn ngừng ở chỗ này.

Cô ấy sẽ làm như thế nào? Giống người đàn bà chanh chua chửi ầm lên? Hoặc là hổn hển đánh Lâu Thanh Thanh một bạt tai?

Những việc này đều rất giống những gì cô sẽ làm, biết rõ sẽ có hậu quả gì, biết rõ đây là thủ đoạn cấp thấp để chọc giận cô, cô cũng vẫn sẽ không nhịn được tức giận như cũ, Lâu Thanh Thanh chính là nhìn trúng điểm này, mới làm như vậy.

Chọn một kiểu bất kì gì cũng đều khiến cô trở nên điêu ngoa vô lý, trước sau như một, những người đó đang đợi, đợi cô mất mặt, đợi cô xấu mặt, để cho các cô ta lại có cơ hội nhìn cô khinh khi. Còn chuyện Lâu Nghiêu Nghiêu vì sao đụng vào Lâu Thanh Thanh, các cô ta không phải đứa ngốc, nhưng nguyên nhân là cái gì, các cô ta một chút cũng đều không thèm để ý. Nhưng mà ngoài dự đoán của mọi người, Lâu Nghiêu Nghiêu nở nụ cười, cô nói ở trong lòng.

Lâu Thanh Thanh, cảm tạ cô cho tôi một thanh danh ác độc như vậy.


Trước Sau