Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh-Chương 24


Trước Sau

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Chương 24: Ghen Tị Là Độc Dược

Không phải ai ai cũng đều bằng lòng với hiện tại, đối với một vài người nào đó mà nói, thì đó là một ý nghĩa khác, chính là không có chí tiến thủ

Làm một người có dã tâm, làm sao có thể thấy đủ

Trần Hạo sẽ không nguyện ý là một người như vậy, cả cuộc đời này hắn muốn chiếm đoạt tất cả.

Nếu như nói chuyện hắn đắc ý nhất trước đây như vậy nhất định là chuyện Lâu Nghiêu Nghiêu thích hắn

Trên đời này không có nữ nhân nào mà hắn không chiếm được, hắn tựa như như một người thợ săn đang rình rập để săn con mồi của mình, mặc dù chỉ là yên lặng không nhúc nhích, nhưng thật hắn đã đào sẵn những cái bẫy để chờ đợi những con mồi của mình, việc hắn phải làm là chờ đợi, chờ đợi khi con mồi mắc câu

Vô luận là Lamphere, là Lâu Thanh Thanh đều từng bước một, chậm rãi bước vào cái bẫy mà hắn tỉ mỉ bố trí, nhất cử nhất động của các cô, mỗi một sự chuyển biến về tâm tình đều bị hắn khống chế

Các cô đại khái là không biết, tất cả mọi thứ về các cô đều bị hắn ta nắm trong long bàn tay.

Hắn yêu loại cảm giác này, vạn vật đều say nhưng còn hắn thì tỉnh, hắn đứng ở chỗ cao dùng mọi thị giác để nhìn xuống đám người phụ nữ ngu xuẩn đó, thật sự đang ngủ say cũng buồn cười đến mức phải tỉnh ngủ.

Lâu Nghiêu Nghiêu thích hắn, là việc ngoài ý muốn, nhưng là một việc ngoài ý muốn tốt đẹp, sau đó việc hắn phải làm là chính mình phải làm cho việc ngoài ý muốn này tiếp tục tiến triển

Có lẽ có người nói hắn là ngu xuẩn, không biết nắm chắc cơ hôi, nhân cơ hội này nắm bắt được nữ nhân này

Không, người nói hắn ngu xuẩn mới chính là người ngu xuẩn, loại con gái như thế này đã nằm trong bàn tay hắn, không cho cô đến gần hắn, cũng không cho cô mất đi, trên đời này có loại yêu mà không chiếm được đó mới là thứ luyến tiếc tha thiết muốn có nhất.

Trần Hạo tự mình hiểu được, hắn biết Lâu Nghiêu Nghiêu thích hắn, chính là thích dáng vẻ bề ngoài như giấc mơ của các cô gái của hắn, cho nên hắn chưa bao giờ đến tới gần cô, khoảng cách xa mới sinh ra ảo giác tốt đẹp, đến được với nhau có đôi khi cũng mất hết ý nghĩa

Huống hồ, trọng yếu nhất nếu muốn nắm bắt cô gái này chỉ có cách nửa gần nửa xa như thế mới có thể làm cho một người khác không cách nào hoàn toàn buông tay.

Không thể không nói chỉ có người đàn ông mới hiểu được người đàn ông, Trần Hạo đem tâm lý của Tần Chí cân nhắc kỹ lưỡng, nếu như hắn thật sự xuống tay với Lâu Nghiêu Nghiêu, như vậy Tần Chí một là tuyệt vọng buông tha hoặc là đập nồi dìm thuyền, nếu thế thì quá mức tiện nghi cho Tần Chí rồi, mà hậu quả lại là lưỡng bại câu thương

Cho nên vẫn là để Lâu Nghiêu Nghiêu theo đuổi, làm cho Tần Chí có một loại thông khổ không thể hoàn toàn buông tay, mới là lựa chọn tốt nhất

Huống hồ, Tần Chí là người sống tình cảm, hắn sẽ không bao giờ buông tay

Đáng tiếc, Tần Chí quá để ý Lâu Nghiêu Nghiêu, cho dù biết rõ mục đích của Trần Hạo nhưng lại không muốn làm tổn thương đến Lâu Nghiêu Nghiêu, chỉ có thể giữ lại trong lòng, hơn nữa Lâu Nghiêu Nghiêu có tính tình quyết liệt như vậy, làm gì có cơ hội cho Tần Chí ở giữa châm ngòi ly gián? Thật thú vị nha

Tần Chí, mi cái gì cũng hơn ta, chỉ duy nhất thua ta là tình yêu của cô gái này

Trần gia là một thương nhân nước ngoài, tại thị trấn có tài nguyên thiên nhiên phong phú này, thương nhân bản địa đều cũng không ưa Trần gia, vốn là muốn khai phá muốn phát triển cũng là người một nhà, không thể nào có người lạ đến gần, Trần Hạo cảm thấy căn bản này chính là lời lẽ sai trái của một nhóm người không có mắt, không nắm bắt được cơ hội kinh doanh, ngược lại có thành kiến với người khác? Đây là đạo lý gì đây!

Mới trước đây Trần Hạo vẫn không hiểu rõ, rõ ràng hắn đối với tất cả mọi người đều tốt như vậy, nhưng kết quả hắn vẫn bị cô lập, sau đó khi hiểu rõ được nguyên nhân, trong lòng đối với địa phương này vô cùng chán ghét

Từ nhỏ đến lớn, Trần Hạo đã bị đám người kia cùng so sánh với Tần Chí, lấy người khác mà so với mình Trần Hảo làm sao có thể phục được, ở cùng với những người đó,Trần Hạo đối với đám người của Tần Chí đương nhiên mang theo cừu hận

Trong đó, hắn chán ghét nhất chính là cái người không coi ai ra gì, luôn tự cho mình là đúng Tần Chí

Nay, có cơ hội làm cho Tần Chí thống khổ, Trần Hạo làm sao có thể buông tha

Tất cả đúng như mọi dự đoán, Lâu Nghiêu Nghiêu bị nhốt trong bàn tay của hắn,

Nhưng mà, đột nhiên Lâu Nghiêu Nghiêu tự dưng lại thay đổi, làm cho hắn trở tay không kịp, bất quá ngày này hắn đã sớm tiên liệu, cũng đưa ra đối sách tốt, chung quy là cô gái này không thể thoát khỏi bàn tay của hắn

Hắn không hề đi dây dưa, mà hắn lập một kế hoạch khác

Hắn tin tưởng, hắn đối với cô gái này có chút hiểu biết, chẳng qua Lâu Nghiêu Nghiêu đang giờ trò đỏng đảnh của tiểu thư ra thôi, mục đích chính là muốn xem tâm ý của hắn

Hắn ở trong ánh pháo hoa nở rộ, quỳ xuống trên mặt đất phủ kín hoa hồng, nhìn cô đưa ra một lời thỉnh cầu: “ Nghiêu Nghiêu cho phép anh cả đời được ở cạnh bên em”

Hắn lộ ra một nụ cười tự tin, hắn cũng biết được đáp án

——————————————————————————————————————————

Lâu Nghiêu Nghiêu chậm rãi đi bên cạnh Tần Chí, tiêu sái đi trên con đường quê xinh đẹp.

Tháng bảy, công ty Phương gia tổ chức một cuộc thi thiết kế trang phục lớn,tiền thưởng vô cùng lớn nên có vô số người tham gia, làm trợ lý cho trưởng phòng thiết kế nên Lâu Nghiêu Nghiêu đương nhiên bị trưng dựng làm chân sai vặt

Suốt nửa tháng bận rộn tay chân, xem bản thiết kế đến mức tưởng như muốn phun hết ra, những chỗ mập mạp tròn tròn mà vốn dĩ vất vả lắm Tần Chí mới nuôi cô được như thế nay nhanh chóng co rút lại, thịt ở cằm lại biến thành thon gọn làm cho Tần Chí đau lòng

Sauk hi hết bận rộn, hậu tri hậu giác Lâu Nghiêu Nghiêu mới ý thức được, hình như mình đã vắng vẻ Tần Chí, trong lòng có một chút áy náy, cố ý xin nghỉ phép ít ngày, cùng Tần Chí tận hưởng thế giới của hai người tại một thôn nhỏ ở ngoại thành

Đã bị vắng vẻ lâu ngày Tần Chí đương nhiên rất vui vẻ, đáng tiếc tin tức này bị Nguyễn Tư Nam biết được, dám phá hỏng thế giới của hai người thành thế giới nhiều người, khiến cho Tần Chí quá mức tức giận

Hôm nay, sau khi ăn cơm chiều xong, vẫn bình thường giống như mọi khi, vài người đi bộ dọc theo con sông nhỏ để tiêu hóa.

Đám người Nguyễn Tư Nam thật ra không quá tuyệt tình, chỉ đi cách xa ở phía sau cấp cho vợ chồng son hai người có không gian riêng

Vài năm gầm đây, thị trấn này phát triển nhanh chóng, tuy rằng rất ý thức được điều kiện môi trường quan trọng, bắt đầu xanh hóa môi trường, nhưng chung quy vẫn thiếu một hơi thở tự nhiên,ngửi mùi thơm của cỏ cây, nghe trong bụi cỏ có tiếng côn trùng kêu,Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy bản thân cực kỳ thanh thản yên tĩnh, cô nói với Tần Chí: “ Ở nơi này thật thoải mái, em không muốn trở về nữa”

Tần Chí cười đáp: “ Không phải vừa ngại đồ ăn ở đây không ăn được hay sao?”

Lâu Nghiêu Nghiêu đánh nhẹ vào tay anh một cái rồi nói: “ Anh không thể chiều em một chút sao?”

“ Được rồi chúng ta ở đây thêm vài ngày nữa vậy.” Tần Chí quả nhiên tốt bụng nói

Lâu Nghiêu Nghiêu tức nghẹn ở trong miệng nói: “ Không được, em chỉ được nghỉ có ba ngày, thêm tuần trước cũng mới chỉ có năm ngày,nha”

Tần Chí cấp cho cô một ý kiến ; “ Vậy khi nào rảnh, anh lại đến cùng với em”

“ Được rồi”. Lâu Nghiêu Nghiêu cười tủm tỉm gật đầu

Lâu Nghiêu Nghiêu vừa đi, vừa nắm tay Tần Chí đi dạo quanh hồ

Lại đi được một đoạn, thấy trên mặt nước ẩn hiện một chút ánh sáng, Lâu Nghiêu Nghiêu đến gần quan sát, thấy trên mặt nước có một vài chiếc đèn lồng giấy tinh xảo, đèn trời trông như những bóng đèn, mỗi loại có vẻ đẹp không giống nhau, phiêu diêu tự tại trên mặt sông, lung linh huyền ảo đến tuyệt vời

Lâu Nghiêu Nghiêu lôi kéo Tần Chí chạy nhanh về phía trước, trong lòng rất kinh ngạc, là ai đã thả nhiề đèn lồng trên mặt nước như vậy

Càng lên cao, liền càng thấy rất nhiều đèn lồng giấy

Đi lên phía trên, đã thấy đối diện với mặt nước là một bãi đất châm đầy ngọn nến, được xếp thành những chữ viết, Lâu Nghiêu Nghiêu giật mình, bởi vì những ngọn nến ở bãi đất kia là chữ cái,một kí hiệu cùng một chữ Hán,chữ cái thứ nhất là chữ I, chữ thứ ba là U, ở giữa là một hình trái tim bên trong là một chữ cái “ Nghiêu”, Lâu Nghiêu Nghiêu kinh ngạc che miệng nhỏ của mình lại nhìn Tần Chí: “ Không phải là anh làm cái kia cho em chứ”

Nhìn thấy nét mặt có chút mừng, lại có chút mong chờ, tuy rằng không muốn làm cho cô thất vọng, nhưng Tần Chí cuối cùng lại tiếc nuối nói: “ Không phải anh”

Lâu Nghiêu Nghiêu cau cau cái mũi nhỏ, quay đầu nhìn thoáng qua đám người Nguyễn Tư Nam đã đi mất không thấy bóng dáng đâu, vì thế cười nói: “Có lẽ là do Nam Qua cùng Đông Đông giở trò quỷ đây mà”. Chắc do hai người kia thích đùa giỡn thôi.

Tần Chí ậm ừ không đáp,, cũng không biết là đồng ý hay phản đối

Hai người tiếp tục đi dạo dọc bờ song, trên sông là đèn lồng, đối diện là ánh nến, cảnh tượng trông rất đẹp mắt, Lâu Nghiêu Nghiêu có chút hy vọng là Tần Chí, nhưng nếu Tần Chí phủ nhận, vậy chắc chắn không phải anh ấy làm rồi, vì thế Lâu Nghiêu Nghiêu không ngừng quở trách anh, nói anh không có chút lãng mạn gì cả, Tần Chí liền tiện tay vặt một ít hoa dại tặng cho cô, bị Lâu Nghiêu Nghiêu đuổi theo đánh suốt quãng đường, nhưng lại không nỡ đành lòng ném hoa dại xuống Đi đến cuối con đường, nhìn thấy Trần Hạo đứng ở phía bên kia tòa nhà nhỏ, Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy bất ngờ khi nhìn thấy hắn, trong lòng lại vô cùng an tĩnh

Tần Chí nghiêng đầu nhìn phản ứng của cô, Lâu Nghiêu Nghiêu nhìn anh nở một nụ cười, sau đó ôm chặt tay anh đi về phía tòa nhà nhỏ

Trên cầu gỗ nhỏ mùi hương mộc lan với đầy những ánh nến màu hồng nhạt, mặt nước phủ đầy đèn lồng, trên bờ là ngọn nến với lời thổ lộ, dưới mặt đất trải đầy những cánh hoa hồng, việc này đối với các cô gái là rất lãng mạn nhất là lời thổ lộ thâm tình, cảnh đẹp lung linh mà rất thực tế

Cô đi đến trước mặt Trần Hạo, hắn ôm một bó hoa Lily với ý nghĩa là “Vĩnh Hằng”,màu sắc rực rỡ đến trước mặt cô, quỳ chân xuống đất cùng lúc đó có vô số pháo hoa bắn rực rỡ trên không trung

Hắn trong ánh sang đủ mọi màu sắc của pháo hoa, gần như tuyên thệ nói : “Nghiêu Nghiêu, hãy cho anh một cơ hội được suốt đời ở bên cạnh em, được bảo hộ em”

Trong hoàn cảnh này, Lâu Nghiêu Nghiêu nhịn không được che miệng lại, nước mắt rơi xuống

Cô đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng đợi đến lúc cô chết đi, mà hiện tại mọi thứ đều trở lên vô cùng đơn giản, thật sự là vô cùng châm chọc cô

Bạn bè Trần Hạo ở bờ sông đối diện, giựt giây nói: “Lâu Nghiêu Nghiêu mau hứa với Trần Hạo đi”

“Hứa với anh ấy đi, Lâu Nghiêu Nghiêu”

Lâu Nghiêu Nghiêu lau nước mắt, lộ ra vẻ mặt tươi cười, Trần Hạo nghĩ cô đã sắp đáp ứng hắn, Lâu Nghiêu Nghiêu lại hỏi lại : “Trần Hạo, vì sao?”

Vì sao cô theo đuổi hắn nhiều năm như vậy, cũng không có kết quả, mà hiện tại cô muốn buông tha cho hắn, hắn lại liền theo đuổi cô, hắn ta chắc chắn là không hề yêu cô, vì sao lại như vậy

“Nghiêu Nghiêu, trong khoảng thời gian này anh rốt cục biết rõ rằng chính mình không thể mất em,bởi vì anh yêu em”

“ Lamphere thì sao ?”

“ Nghiêu Nghiêu em yên tâm, anh sẽ nói rõ với cô ấy”

Cô phỏng đoán cái giá phải trả cho lần này là Lamphere sẽ đi tìm cái chết, trên môi Lâu Nghiêu Nghiêu gợi lên một sự trào phúng, người đàn ông này quả nhiên là bạc tình, Lâu Nghiêu Nghiêu quay đầu nhìn thoáng qua Tần Chí đứng ở bên dưới, cũng đang nhìn hắn, sắc mặt của anh trắng nhợt, thấy cô quay lại nhìn mình, anh liền nở một nụ cười mong manh, nụ cười này làm cho trong lòng Lâu Nghiêu Nghiêu đau đến không kiềm được, xoay người lại Lâu Nghiêu Nghiêu tiếp nhận bó Lily kia, cùng với sự mừng rỡ của Trần Hạo ở trước mặt, cô dùng sức nện mạnh vào đầu hắn, sau đó cười nói: “Thực ngại quá, đáng tiếc hiện tại tôi lại không thích anh”

Dứt lời, cô xoay người rời đi

Lâu Nghiêu Nghiêu đi đến trước mặt Tần Chí,, đem tay nhét vào trong tay anh, Tần Chí dùng tay kia nhẹ nhàng giúp cô lau khô nước mắt còn sót ở trên mặt

Trần Hạo cứ ngơ ngác nhìn hai người nắm tay nhau rời đi như thế, cô ném bó hoa mà hắn tỉ mỉ chuẩn bị, trên tay lại nắm chặt bó hoa dại xấu xí, thô tục

Vẻ mặt của Trần Hạo thật giống như đang rơi từ trên cao rơi xuống, hắn không biết hắn tột cùng đã làm sai việc gì

“Tần Chí, em cảm thấy rất tò mò, làm thế nào mà Trần Hạo lại có thể đi theo em mà thổ lộ vậy ?”

“ Đại khái là hắn thật sự phát hiện chính mình rất yêu em”

“ Mới không phải đâu, hắn là loại người ích kỷ, mới không thật sự thích một ai đâu”, Lâu Nghiêu Nghiêu chán ghét phản bác

Tần Chí cười cười, không nói câu gì

Chân tướng kỳ thật rất đơn giản, chỉ vì ghen tỵ

Bất quá Lâu Nghiêu Nghiêu không cần biết việc này

Anh hẳn là rất may mắn, Trần Hạo thổ lộ quá muộn, cũng nên cảm ơn Lâu Nghiêu Nghiêu đã nguyện ý quay lại

Lúc này đây, người đàn ông này, thật sự đã thoát ra khỏi cuộc đời của họ

Và, anh sẽ không bao giờ để hắn có cơ hội quay lại nữa.


Trước Sau