Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh-Chương 8


Trước Sau

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

Chương 8: Đi Không Được

Từ nhỏ đến khi học đại học Lâu Nghiêu Nghiêu đều ở nhà ông ngoại, nói là ông ngoại nuôi lớn cũng không đủ. Tổ tiên Phương gia chuyên kinh doanh tơ lụa, lịch sử có đến mấy trăm năm, hưng thịnh có mà nghèo túng cũng có, đến thời của ông ngoại Lâu Nghiêu Nghiêu, liền chỉ còn lại mình ông là độc đinh.

Người già luôn yêu những thứ cổ kính, không quen ở nhà lầu xe hơi, cũng đối với biệt thự Tiểu Dương không hứng thú, mãi cho đến khi qua đời, đều ở trong căn nhà đó dưỡng lão cùng với mấy người già khác.

Khu nhà kia tất cả đều được làm từ gỗ quý, không thể nói rõ quý phái xa hoa như thế nào, nhưng do được xây dựng từ nhiều năm nên có một ý nghĩa khác thường, ở cũng chỉ có những người già như ông ngoại, nếu muốn làm chút gì đó thì sẽ rất cố chấp, không chịu nổi ông lấy cái chết để bức bách, còn nữa, ở trong khu nhà kia, nếu không phải là nhà nhiều thế hệ làm ăn buôn bán, thì chính là làm văn hóa, chiến tranh không làm cho bọn họ ngã xuống, cách mạng cũng không làm cho bọn họ ngã xuống, hiện tại đương nhiên cũng không thể, cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì, cũng may mắn, bây giờ khu nhà đó đã có chút danh tiếng, được cho vào danh sách cần bảo vệ.

Trước đây, chuyện mà Lâu Nghiêu Nghiêu thích làm nhất, chính là đi theo ông ngoại đến các nhà khác la cà. Miệng cô vốn ngọt lại biết làm nũng, dỗ những người này hận không thể nâng niu trong lòng bàn tay, mềm nhẹ mà vui đùa. Tần Chí khi đó là vua của những đứa trẻ trong khu, lá gan lớn, đánh nhau giỏi, quả thực chính là vô pháp vô thiên, mãi đến khi gặp được khắc tinh của anh—— Lâu Nghiêu Nghiêu.

Lâu Nghiêu Nghiêu ở trước mặt người lớn vờ nhu thuận, nhưng sau lưng sẽ gây sự, có tiếng là yêu tinh gây chuyện, sau khi học về, bị người ta hẹn ở cửa trường học tuyên bố muốn đánh cô, không phải hai ba lần, những cậu bé trong khu đều từng giúp cô đánh vài lần, bọn họ ở phía trước đánh cho đầu rơi máu chảy, cô ở phía sau cùng các bạn gái chống nạnh mắng, mắng mệt mỏi, liền phủi phủi tay về nhà ăn cơm, lưu lại một đám thương binh tàn tướng.

Đến sau này, quả thực là người gặp người trốn, kỳ thật người nên trốn nhất phải là Tần Chí, nhưng anh không trốn được, ông anh cùng ông ngoại Lâu Nghiêu Nghiêu là bạn tri kỉ, Lâu Nghiêu Nghiêu lại là một người giỏi mách lẻo, thời thơ ấu cùng thiếu niên của anh, đã bị Lâu Nghiêu Nghiêu hung hăng tàn phá.

Sau này bị tra tấn thành nghiện. Lúc đó, Tần Chí thành người anh trai nhỏ mà Lâu Nghiêu Nghiêu gọi đến là đến, bảo đi là đi, cả câu oán hận cũng không dám nói.

Tần Chí cùng Lâu Nghiêu Nghiêu đi quanh nửa khu nhà mới về tới căn nhà xưa, thế giới này phát triển quá nhanh, muốn thích ứng, phải cần có tiền, không có thời gian quay đầu, cũng quên quay đầu, ngày xưa ở trong mắt Lâu Nghiêu Nghiêu coi như đi không đến đầu cửa lớn khu nhà, nay lại đứng ở nơi cao nhất liếc mắt một cái có thể nhìn đến tận cùng.

Tần Chí phụ dựng xe dắt Lâu Nghiêu Nghiêu đi quanh khu nhà một đường đi tới, từ khi thế hệ trước mất đi, những người trẻ tuổi đều rời khỏi chỗ này, đi tới bầu trời rộng lớn bên ngoài, trên đường đi đến đều là du khách, hoặc là đoàn làm phim đang quay phim cổ trang, đầu đường có bán đồ ăn vặt cùng trang phục, vật phẩm trang sức, ngẫu nhiên gặp vài gương mặt từng quen biết, cũng chỉ tùy ý lên tiếng gọi, sau đó xoay người rời đi, không nhiệt tình không thân cận, đã không còn hương vị trước kia.

Tần Chí hỏi cô muốn đến trong nhà xem không, Lâu Nghiêu Nghiêu lắc đầu cự tuyệt, cô thật giống như một đứa nhỏ vứt bỏ bảo vật, đột nhiên có một ngày muốn tìm về, kết quả sau khi tìm về, phát hiện người vứt bỏ bảo vật không chỉ có cô, hơn nữa, bọn họ cũng chưa nghĩ tới sẽ tìm lại. Lâu Nghiêu Nghiêu đột nhiên cảm thấy bản thân có chút hiểu suy nghĩ của những người già này.

Điều này làm cho tâm tình Lâu Nghiêu Nghiêu trở nên buồn bã, giữa trưa hai người ở khu nhà dưỡng lão chấp nhận ăn một chút thức ăn được trang trí đẹp, hương vị lại càng ngày càng không khác điểm tâm chính tông nổi tiếng.

Cô giống như một người chìm trong hồi ức, bước qua bước lại lưu lại dấu chân, vốn tưởng rằng quên tất cả lại chậm rãi hiện lên, rõ ràng thật giống như chuyện mới ngày hôm qua.

Tần Chí nắm tay Lâu Nghiêu Nghiêu như thế, chậm rãi đi tới, thật giống như nhiều năm trước, cô thực lười, đi đường tựa như không có xương cốt, khi anh không muốn cõng cô, liền cùng nắm tóc anh như cưỡi ngựa, mỗi lần tan học đều phải mệt chết khiếp, anh sẽ hổn hển mắng cô: ” Vua phiền toái! Quỷ chán ghét!”

Cô sẽ đặt mông ngồi dưới đất không đi, mặc anh gấp đến độ giơ chân cũng chết không đứng dậy, cuối cùng anh chỉ có thể nhận mệnh cõng vua phiền toái này. Sau đó cô liền kéo lỗ tai anh đắc ý kêu ngao ngao: “Ai là vua phiền toái?”

“Anh là vua phiền toái.”

“Ai là quỷ chán ghét.”

“Anh là quỷ chán ghét.”

Những đứa nhỏ khác trong khu sẽ ở phía trước cười anh không có chí khí, sau đó kẻ xướng người hoạ đóng giả bọn họ nói chuyện, phía sau, anh sẽ buông cô, đuổi theo đánh người, đánh cho một đám tiểu quỷ đều kêu cha gọi mẹ, cô sẽ ở phía sau cười, kêu cố lên. Đánh xong, anh còn phải cõng vua phiền toái này về nhà.

Lâu Nghiêu Nghiêu nghĩ nghĩ liền nở nụ cười, Tần Chí hỏi cô cười cái gì, cô không nói, chỉ nhìn anh một cái rồi lại cười. Anh cũng không thèm để ý, chỉ bất đắc dĩ nhìn cô, cười xong, cô liền khóc, trước kia cô rất mạnh mẽ, cãi nhau, đánh nhau, cũng không khóc, cho dù bại thất thê thảm, cũng vênh váo tự đắc không khác gì nữ vương, kỳ thật cô từ nhỏ cũng đã biết xem sắc mặt người khác, cha không thích cô, cô cũng không làm nũng với ông, ai chán ghét cô, ai phiền cô, cô không thèm để ý, sau đó sẽ không bao giờ tới gần, cô rất ít khi khóc trước mặt người khác, bởi vì cô biết, cho dù khóc, những người đó cũng sẽ không thèm để ý.

Thì ra, rất sớm trước kia, người nào để ý đến cô, người nào không thèm để ý đến cô, trong lòng cô đã phân biệt rất rõ ràng. Ghen tị khiến người ta điên cuồng, bởi vì ghen tị, cô thay đổi đến chính cô cũng không nhận ra. Cô tựa như mơ một ác mộng thật dài, có một ngày, đột nhiên tỉnh lại.

Cô đột nhiên bật khóc, làm Tần Chí hoảng sợ, bối rối tìm khăn tay giúp cô lau nước mắt, từng hạt từng hạt, lau mãi cũng không hết. Không giống với trước kia, trước kia cô vừa khóc, anh sẽ ở một bên oán giận “Con gái thật sự là phiền toái muốn chết”, sau đó thô lỗ lấy tay áo giúp cô lau nước mắt, sau đó bọn họ sẽ cãi nhau, không phải có chuyện phiền toái, cô cũng sẽ không muốn đi tìm anh, mà hiện tại, lúc anh cúi đầu, biểu tình còn thực sự chăm chú lấy khăn tay lau nước mắt, động tác cũng thực ôn nhu, nhẹ nhàng dùng khăn tay thấm hết nước mắt, giống như sợ làm đau cô.

Anh đã thay đổi, trở nên xa lạ.

Cô hỏi anh: “Làm sao bây giờ? Em đi không được.”

Anh đi về phía trước, bọn họ đều nhắm về phía trước mà đi, chỉ có cô, quay đầu, đứng tại chỗ, lưu luyến tất cả những gì đã qua, đắm chìm trong hoài niệm, đi không được, cũng không muốn đi. Nhưng anh sẽ càng chạy càng xa, đến một ngày, cô rốt cuộc không nhìn thấy anh nữa.

Cô bá đạo cùng không phân rõ phải trái là có tiếng, kỳ thật đó chỉ là vì cô là một người nhát gan! Sợ hãi cự tuyệt, cho nên bá đạo chuyên chế, sợ hãi mất đi, cho nên không từ thủ đoạn… Nói đến cùng, cô chính là không tin tưởng, nên cố tình, cô lại không đủ thông minh, mỗi lần đều bị đùa giỡn xoay quanh.

Tần Chí dừng một lát, nhìn cặp mắt kia tràn đầy bi thương, chậm rãi cúi đầu tiếp tục giúp cô lau nước mắt, thanh âm nhẹ như không có: “Không có việc gì, anh sẽ ở cùng em.”

Trong mắt Lâu Nghiêu Nghiêu tất cả đều là nước mắt, thấy không rõ thần sắc của anh, nhưng tâm liền trở nên yên tĩnh. Lâu Nghiêu Nghiêu khóc nhanh, đi cũng nhanh, chỉ chốc lát sau lại bắt đầu lôi kéo Tần Chí đi dạo khắp nơi, coi như vừa rồi chưa hề khóc, Tần Chí cũng tránh chuyện này.

Bọn họ đi đến trường học trước kia, dọc theo đường đi Lâu Nghiêu Nghiêu nói mãi không ngừng nhiều chuyện trước đây. Tần Chí ngẫu nhiên phụ họa, đa số chỉ là lẳng lặng nghe, không giống khi thiếu niên ngây ngô xúc động, tính tình anh càng trầm ổn, thậm chí có chút trầm mặc.

Lâu Nghiêu Nghiêu mở cửa một quán ăn, các món ăn đều gọi một phần, nhưng chỉ ăn một ngụm, liền hướng miệng Tần Chí đút vào, cuối cùng trừ bỏ một chén canh nóng, Lâu Nghiêu Nghiêu căn bản chưa ăn bao nhiêu, Tần Chí lại ăn rất nhiều, những thứ kia không phải ngon, đa dạng không phải nhiều nhất, nhưng nơi này tuyệt đối là nơi ăn có cảm giác tốt hơn bất kì nơi nào.

Đã đến giờ tan học, học sinh nối đuôi nhau mà ra, một dòng xe cộ thật dài xuất hiện ở đường cái, Tần Chí dùng chiếc xe đạp màu phấn hồng kia chở Lâu Nghiêu Nghiêu lẫn vào bên trong đàn học sinh, hạc trong bầy gà.

Nam sinh nhìn cô gái nói: “Ha ha, người đàn ông kia thật ngốc!”

Cô gái quăng anh một cái tát: “Cậu mới ngốc!”

Thấy ánh mắt khác thường của đám học sinh, Lâu Nghiêu Nghiêu vui vẻ, Tần Chí đen mặt, tận lực bỏ qua những lời nghị luận cùng tiếng cười của Lâu Nghiêu Nghiêu. Bị cười nhạo đủ, Lâu Nghiêu Nghiêu bảo Tần Chí chở cô tới rạp Cinemax, tuy rằng cô tâm huyết dâng trào lôi kéo Tần Chí đi dạo nửa khu nhà xưa, tuy vậy không quên hôm nay mình chính là đi hẹn hò, hẹn hò thì phải làm một việc là—— Xem phim.

Hôm nay có mấy bộ phim mới chiếu, tuy nhiên Lâu Nghiêu Nghiêu đều đã xem qua, đương nhiên không có hứng thú, Tần Chí lại cái gì cũng đều tùy cô, chọn nửa ngày, chọn một bộ văn nghệ tình yêu tương đối ít được lưu ý.

Tình huống rất đơn giản: Thời dân quốc, một đôi nam nữ trẻ tuổi bởi vì đủ loại nguyên nhân mà không thể ở cùng một chỗ, trải qua nhiều sai lầm lại thương tổn lẫn nhau, sau khi thống khổ oán hận, rốt cục mở ra khúc mắc, đến ở cùng nhau.

Diễn viên diễn thực chuyên nghiệp, động tác vẻ mặt cũng rất cuốn hút, là một bộ phim không tồi.

Đang nhìn đến đoạn thống khổ, các nữ sinh trong rạp chiếu phim tâm tình giống như kịch bản phập phồng không chừng, tuy nhiên có vẻ mất hứng là, thường thường nghe thấy có người “Cùm cụp cùm cụp” nhấm nuốt, nhìn đến chỗ bi thương, nước mắt mọi người đều rơi xuống, chợt nghe thấy thanh âm “Phốc phốc phốc”.

Lại một lần nữa bị trợn mắt nhìn về sau, Lâu Nghiêu Nghiêu cắn cánh gà vô tội nhìn Tần Chí: “Thật sự rất buồn cười, anh không biết sao?”

Tần Chí trực tiếp không nhìn cô, cũng chỉ có cô mới có thể ở trong một đám nữ nhân khóc như núi đổ lại cười ha hả.

Kỳ thật chuyện này không thể trách Lâu Nghiêu Nghiêu, lấy ánh mắt của bảy năm sau mà nói, bộ phim này, kịch bản vô vị thì thôi đi, hiệu ứng lại đặc biệt khôi hài, đủ tình huống cẩu huyết nhảm nhí, cô hiện tại lại không thể đem lý do cười nói ra, người khác cũng không hiểu được…

Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không muốn cười, nhưng nhịn không được. Vẫn xem cho đến kết cục, thần sắc Lâu Nghiêu Nghiêu mới có biến hóa. Màn hình trắng đen, xuất hiện thân ảnh lúc trẻ của nam chính nữ chính, anh chở cô đi qua rừng hoa đào nở rộ đào. Tiếp theo, bọn họ đều già đi, anh đi đứng khó khăn, không đạp được xe, cô chở anh đi ngang qua từng gốc đào, hoa đào không có, gốc đào không còn, chỉ để lại hai người già bọn họ. Hai vị lão nhân dắt tay mà cười —— Hết phim.

Khi ra khỏi rạp, rất nhiều người đều trầm mặc, Lâu Nghiêu Nghiêu cũng không ngoại lệ. Tần Chí lấy xe tới, Lâu Nghiêu Nghiêu ngồi lên, ôm thắt lưng anh.

“Tần Chí, hiện tại anh chở em, chờ ngày nào đó anh đi không được, sẽ đến lượt em chở anh.”

Tần Chí bị lời cô nói làm nở nụ cười: “Tại sao không phải là hiện tại? Tuy nhiên, thực sự tới lúc đó em cũng không chở nổi anh.”

Lâu Nghiêu Nghiêu nhéo hông anh: “Muốn bị đánh phải không? Anh thật ngu ngốc, chở nổi hay không nổi chỉ là phụ, quan trọng là tâm ý của em, tâm ý của em, anh có hiểu không?”

“Được được được, em nói sao thì là vậy.” Anh chỉ coi như cô lại cố tình gây sự.

Lâu Nghiêu Nghiêu cực kì tức giận, nhưng không muốn tiếp tục đề tài này, vì thế dùng sức nhéo anh, dùng khí lực của cô thì căn bản là không đủ, Tần Chí mặc cô nhéo, Lâu Nghiêu Nghiêu nhéo anh nửa ngày cũng không thấy anh có phản ứng, vì thế sửa nhéo thành gãi. Tần Chí cái gì không sợ, chỉ sợ nhột.

“Đừng đùa, anh đang lái xe.”

Lâu Nghiêu Nghiêu đương nhiên không nghe, tiếp tục gãi.

“Lâu Nghiêu Nghiêu, anh tức giận.”

“Ha ha, giận đi, giận đi, hổ giấy tức giận, em mới không sợ đâu! Đến đây nào, meo meo một cái đi!”

“Lâu Nghiêu Nghiêu!”

Hai người một đường cười đùa trở lại tiểu khu, đến cửa tiểu khu, Lâu Nghiêu Nghiêu không muốn nhanh như vậy liền chia tay, vì thế để Tần Chí dừng lại, hai người đi bộ trở về, Tần Chí thực tự nhiên dắt tay cô, hai người đều không cảm thấy như vậy có cái gì không đúng, từ khi cô còn bé tý anh đã nắm tay cô rồi, thói quen này đã xâm nhập vào cốt tủy.

Lâu Nghiêu Nghiêu không để anh nắm, mười ngón tay họ đan chặt vào nhau, nhìn không chớp mắt, làm bộ như không phát hiện ánh mắt nghi hoặc của anh. Cô chột dạ, cho nên không dám nói lời nào, Tần Chí cũng không nói, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu có thể cảm giác được, anh luôn luôn nhìn cô. Đêm thực tĩnh lặng, hai người trầm mặc, nhưng không khó chịu, thậm chí đáy lòng Lâu Nghiêu Nghiêu nhảy nhót lạ thường.

Cho dù đường dài cũng có lúc đi hết, biết rõ về sau ngày còn dài, biết rõ về sau bất cứ lúc nào cũng có thể gặp nhau, nhưng Lâu Nghiêu Nghiêu cảm thấy không thể buông tay. Nhưng nhà Tần Chí không ở tiểu khu này, mà ở một khu khác cách nơi này rất xa, Lâu Nghiêu Nghiêu cứ mãi lôi kéo anh vẫn không cho đi.

Tần Chí khởi động xe, nghiêng đầu nhìn cô, Lâu Nghiêu Nghiêu đi tới hôn hai má anh một chút, sau đó đem mặt nghiêng đi: “Ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Ngữ khí có điểm bất đắc dĩ, nhưng trong ánh mắt đã có ý cười.

Sau khi hôn chúc ngủ ngon, Lâu Nghiêu Nghiêu lui ra phía sau vài bước, muốn nhìn anh đi, tuy nhiên Tần Chí dùng hành động biểu đạt ý tứ của anh, cô không đi vào, anh sẽ không đi. Cuối cùng Lâu Nghiêu Nghiêu thỏa hiệp, đi vài bước, đột nhiên lại chạy đến: “Tần Chí.”

“Ừ.”

“Nếu như anh chán ghét em, xin anh nhất định phải nói cho em biết.”

“Được.”

Ngữ khí cùng thần thái của cô đều nói rõ cô đang thật sự quan tâm vấn đề này, ý cười trên mặt Tần Chí không thay đổi, không có biểu hiện chút gì, cũng không hỏi cô vì sao, chỉ nghiêm túc hứa với cô, giống như mỗi lần cô cố tình gây sự, anh đều như vậy.

Lâu Nghiêu Nghiêu đứng ở trong phòng, nhìn xe Tần Chí đi xa.

Tần Chí, cho dù sợ hãi, cho dù bị cự tuyệt, em cũng sẽ không buông tay, cho dù, kết quả là… Dù anh chán ghét em, nhưng, nếu như… Anh chán ghét em, xin nói cho em biết, như vậy, em tuy rằng vẫn sẽ không buông tay, nhưng em sẽ dùng cố gắng lớn nhất, cho anh bớt chán ghét em một chút.


Trước Sau