Câu Được Con Rùa Vàng

Câu Được Con Rùa Vàng-Chương 9


Trước Sau

Câu Được Con Rùa Vàng

Chương 9: Kết Hôn

Mạc Lãnh bắt đầu đi làm, Lâm Diệu đã sắp xếp cho cô ấy một vị trí rất nhàn hạ, em bé được giao cho mẹ Mạc Lãnh trông coi. Còn tôi trở thành một con bé thất nghiệp. Lâm Diệu bảo tôi cũng sang làm ở công ty anh nhưng tôi không chịu, chỉ cần còn một ngày mẹ anh không đồng ý, tôi quyết không đặt chân bào cửa nhà ấy nửa bước. Hừ, mình cũng có khí phách

Tôi cũng đã nói với Lâm Diệu chuyện định đến chỗ Doctor Hoàng làm trợ thủ cho anh nhưng Lâm Diệu nói dứt khoát. Không được đi!

– Tại sao chứ? – Tôi cãi.

Lâm Diệu ghé lại gần, nhìn thẳng vào mắt tôi.

– Anh không chịu được mùi thuốc sát trùng của bệnh viện cứ bám riết trên người em! Không được đi!

– Thật không? – Tôi nhìn vào mắt anh Lâm Diệu, cố ý hỏi.

– Thật! – Anh “thật thà” đáp.

– Thôi được rồi! – Tôi giả bộ thất vọng. Lâm Diệu lập tức trợn mắt lườm tôi. Ha ha, bộ dạng anh lúc ghen tuông trông càng đẹp trai.

– Ngày mai anh có đi làm không? – Đã lâu lắm rồi Lâm Diệu không đi làm, theo như anh nói thì không cần ngày nào cũng đến gián sát nhân viên, chỉ cần có mặt lúc họp hành là được, có chuyện gì quan trọng sẽ có người thông báo.

– Không đi.

– Hay là đi với em đến nhà bà ngoại em chơi đi, em sẽ dạy anh đánh mạt chược!

– Ừ, nhưng bây giờ để anh dạy em “thư giãn gân cốt” đã nhé – Lâm Diệu “cười dê” rồi lao vào tôi.

Bà ngoại là người phụ nữ mà tôi kính trọng nhất đời.

Bà ngoại có cả thảy ba người con, cả trai lẫn gái, mẹ tôi là con cả. Lúc mẹ tôi có tôi mới mười tuổi, ông ngoại đã qua đời, thế là bà ngoại bôn ba khắp nơi kiếm tiền nuôi ba con.

Lúc đó toàn là lao động chân tay, không phải gánh thì là vác. Gánh và vác vẫn chưa nhằm nhò gì, chỉ sợ không được làm, vì một ngày không làm là một ngày chịu đói. Vì vậy dù bà chưa già lắm nhưng lưng đã còng rồi. Chuyện về bà ngoại mãi khi lớn lên tôi mới biết được chút ít từ mẹ hoặc từ miệng những người hàng xóm.

Một người phụ nữ, trongm đói kém. dựa vào sức mạnh nào để khiến cho bản thân và ba đứa con sống sót được?

Nghe cậu tôi nói, lúc đó ăn không được no, người chẳng có sức lực. Lúc cậu cùng bà ngoại đi nhặt than gặp phải một vũng nước. Một đứa trẻ hơn mười tuổi, bất lực nhìn mẹ nói: “Mẹ ơi, con không nhảy qua được!”. Lúc nghe kể chuyện mà tôi với em họ rớt nước mắt. Đến giờ, cậu tôi đã ngoài năm mươi, thỉnh thoảng đêm vẫn còn mơ gọi: “Mẹ ơi, mẹ ơi!” . Có lần cậu tôi say rượu, đứng ngoài cổng gọi: “Mẹ ơi, mở cửa!

Cậu mợ ở chung với bà ngoại tôi, mấy năm trước khi bà bị ốm liên miên, kể từ sau khi tròn tám mươi thì thôi không ốm đau nữa mà càng ngày càng minh mẫn. Tôi thường nói với bà ngoại:

– Bà ơi, bà phải khỏe lên, giờ bà phải thi với người ta ai sống thọ hơn!

Bà ngoại cười bảo:

– Thế này là khá lắm rồi, những người sống sướng hơn bà trước đây đều đi hết rồi!

Bà ngoại không được đi học, không biết chữ, ăn nói cũng chẳng khéo, nhìn thấy Lâm Diệu chỉ biết nói:

– Được, được!

Mẹ tôi liền nói với bà:

– Mẹ à, mẹ thấy thằng bé có đẹp trai không?

Bà ngoại cười móm mém:

– Đẹp trai, đẹp trai!

Lâm Diệu cứ nắm tay tôi cười suốt.

Sau bữa cơm là một trò giải trí cực kỳ truyền thống của Trung Quốc xưa: đánh mạt chược. Lâm Diệu không biết cách chơi của chúng tôi nên bị tôi kinh thường, đành phải ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, giúp tôi đếm tiền.

Chiến tranh gia đình bùng nổ, trên bàn cờ không có tinh thần. Khả năng đánh mạt chược của tôi chưa báo giờ tiến bộ, ván đầu tiên đã thua, bị đền cả nhà.

Tôi than th

– Tại sao, tại sao chứ?

Lâm Diệu ngồi bên cạn thì thầm:

– Sao em lại để bị đền cả ba nhà thế hả?

Tôi bực mình gắt:

– Sao, anh không có tiền cho em chứ gì?

Lâm Diệu thật ngốc, không biết là không được phép chọc giận một kẻ đang thua bạc.

Lâm Diệu cười gỉa lả:

– Có nhiều nữa anh cũng cho được!

Yêu nghiệt, nói chuyện càng ngày càng bùi tai!

Trước khi về, tôi nhét một ít tiền vào tay bà ngoại, bảo bà đừng có nhịn ăn tiêu. Bà ngoại nhét lại vào tay tôi, bảo bà có tiền, tháng nào cũng có tiền lương hưu. Tôi nói tiền lương hưu của nhà nước cho bà, còn đây là tiền tôi cho, sao có thể mang so sánh được? Bà ngoại đành phải nhận.

Sau đó bà vỗ vỗ vào vai Lâm Diệu, nói

– Lí này, sau này thường xuyên đến chơi nhé!

Lâm Diệu nhăn nhó, đành cúi đầu nói với bà:

Bà ơi, cháu họ Lâm cơ mà!

Từ nhà bà ngoại trở về, Lâm Diệu cười suốt cả chặng đường. Lúc đến nhà tôi, tôi đang định xuống xe với bố mẹ nhưng Lâm Diệu kéo tôi lại. Ngoảng đầu lại nhìn bố mẹ, hai cụ nháy mắt với tôi rồi tự túc xuống xe

Đến nhà Lâm Diệu, tôi trêu anh

– Lâm Diệu, anh mà rời xa em thì em phải làm thế nào?

– Bảo em chuyển qua đây em không chịu! – Lâm Diệu quấn khắn tắm từ trong nhà tắm đi ra

– Hứ, em đã phải là bà Lâm đâu, sao phải chuyển sang đây chứ

– Lâm Diệu lấy một cái hộp ở trong túi đầu giường ra, ném nó cho tôi, nói:

– Đeo vào đi, đeo nó vào rồi em sẽ là bà Lâm

– Tôi mở ra, lại là nhẫn.

– Chẳng phải em đã có một cái rồi hay sao? – Tôi ngạc nhiên hỏi.

Lâm Diệu nằm xuống giường, tay vỗ vỗ vào khoảng giường bên cạnh, ra ý bảo tôi nằm xuống. Tôi nằm xuống bên cạnh anh, gối đầu vào tay anh rồi hỏi:

– Anh có thích gia đình em không?

– Thích, thích lắm!

– Về nói với mẹ anh, như vậy mới là một gia đình.

Sau khi Mạc Lãnh và Bầu trời ly hôn, thật chẳng ngờ lại có lúc tôi gặp lại anh ta, càng không ngờ đó là, tôi gặp lại anh ta ở phòng khám của Doctor Hoàng.

Nhìn thấy tôi, mặt Bầu Trời liền biến sắc. Doctor Hoàng hết nhìn Bầu Trời lại nhìn tôi, hỏi.

– Hai người quen nhau à?

– Không quen! – Tôi định thần lại. – Hôm qua xem thời sự thấy anh ta giống một tên tội phạm đang bị truy nã nên thấy kỳ lạ thôi! Anh ta tìm anh để phẫu thuật thẩm mỹ à?

Doctor Hoàng cười như mếu:

– Lâm Sảng, ở đây không làm phẫu thuật thẩm mỹ nhé, nếu anh có thể làm phẫu thuật thẩm mỹ, người đầu tiên anh sẽ phẫu thuật sẽ là em đấy!

Tôi nổi đóa:

– Em cần gì làm thẩm mỹ!

Doctor Hoàng đẩy gọng kính trên sống mũi:

– Lâm Sảng, em ra ngoài đợi anh một lát, em ở đây không tiện lắm!

– Có gì mà không tiện? Anh ta bị AIDS à? – Tôi cười nhạt nhìn Bầu Trời. Bầu Trời quay lại nhìn tôi, sau đó bảo Doctor Hoàng anh ta về trước, trước khi về còn thì thầm vài câu vào tai Doctor Hoàng rồi mới đi.

Bầu Trời đi rồi tôi kéo tay Doctor Hoàng hỏi?

– Anh ta bị bệnh gì vậy?

– Đây là vấn đề riêng tư của bệnh nhân, không thể tiết lộ được! – Doctor Hoàng lắc đầu, kiên quyết không làm trái với đạo đức nghề nghiệp.

– Tuyệt giao!- Tôi trợn mắt đe dọa.

– Lâm Sảng à…- Doctor Hoàng năn nỉ. – Em đừng có ngang ngược như vậy có được không hả?

– Không nói tuyệt giao! – Tôi kiên quyết.

– Anh đi rửa tay một cái đã! – Doctor Hoàng đứng dạy, tay chỉ vào tập hồ sơ trên bàn rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Lúc này, đôi bàn tay tôi run lên, tôi sợ không dám giở tập hồ sơ ý ra. Tôi sợ chuyện này sẽ giống như trong phim, Bầu Trời sẽ mắc một căn bệnh nan ý nào đó, vì không muốn liên lụy đến Mạc Lãnh nên đã đòi ly hôn. Tôi lại sợ, sợ nhỡ Bầu Trời bị AIDS, rất có thể tôi sẽ cầm dao giết anh ta. Tôi nhắm mắt, cô lấy lại bình tĩnh, từ từ mở tập hồ sơ. Sau đó tôi nhìn thấy dòng chữ, mấy con chữ như nhảy múa trong đầu tôi, lồng ngực tôi thắt lại, không chỉ đau mà còn nghẹn thở. Tôi thật không dám tin vào mắt mình, tôi đã nghĩ đến nhiều khả năng, nhưng lại không nghĩ đến khả năng này.

– Rối loạn chức năng sinh dục! – Thời gian điều trị mấy tháng trước khi ly hôn với Mạc Lãnh.

Tôi chống tay vào ghế, cố gắng giữ cho mình khỏi đổ ập xuống, toàn thân tôi như kiệt quệ

– Là thật sao? – Doctor Hoàng vừa vào đến cửa, tôi đã túm lấy áo anh mà hỏi.

– Thật! – Doctor Hoàng ái ngại đáp.

– Tại sao anh ta lại đến tìm anh? Tại sao không đến bệnh viện?

– Anh ta ngại sự thật bị phanh phui, anh ta đến đây là do có người giới thiệu!

– Thế có chữa được không? – Tôi ôm hi vọng hỏi.

– Khó lắm, trong nước chắc chắn không chữa được! – Doctor Hoàng dìu tôi ngồi xuống ghế, rót cho tôi cốc nước nóng. – Lâm Sảng, sao em lại xúc động mạnh thế? Là tiềm nhiệm của Lâm Diệu à?

Tôi trợn mắt gắt:

– Anh đãng trí à? Lần trước em uống rượu say gọi anh đến đón, chẳng phải anh đã gặp anh ta rồi còn gì? Anh ta là ông chủ cũ của em!

Doctor Hoàng xoa xoa cằm:

– Chẳng trách cứ thấy quen quen! Ban nãy thấy hai người có vẻ không ưa nhau cho lắm, em bị anh ta đuổi việc à?

– Em đuổi anh ta thì có! Anh ta là chồng của bạn em, một tháng trước vì chuyện anh ta ngoại tình nên bạn em đã ly hôn với anh ta!

– Ngoại tình? Làm gì có chuyện đó? Hoàn toàn không thể? – Doctor Hoàng khẳng định chắc nịch.

Đúng thế, không thể nào có chuyện này, tất cả những chuyện này chỉ là để lừa Mạc Lãnh thôi. Hóa ra yêu một người có thể yêu đến mức độ này.

Tôi gọi điện cho Bầu Trời, điện thoại đổ chuông rất lâu anh ta mới bắt máy.

– Tổng giám đốc Ngũ….- Tôi không kìm được nước mắt.

– Xin lỗi anh! Tôi có lỗi với anh! Anh có thể tha thứ cho tôi không? Tôi không ngờ sự tình lại thế này… Tổng giám đốc, xin lỗi a

– Lâm Sảng, đừng nói với Mạc Lãnh!- Ngũ Dật Thiên buồn bã, giọng nói như nghẹn lại.

Tôi ngồi thu lu trong góc, khóc không thành tiếng. Bầu Trời cố giành lấy quyền nuôi con thực ra là bởi vì biết mình khó có thể sinh con được nữa, thế mà tôi lại ép anh phải quỳ xuống trước mặt Mạc Lãnh lúc ở tòa, tôi đã làm gì thế này?

– Lâm Sảng, đừng nói vậy, Mạc Lãnh có một người bạn tốt như cô tôi mới có thể yên tâm được!- Bầu Trời an ủi.

– Lúc đó anh tuyệt tình như vậy, tôi thật sự hận anh vô cùng. Tôi đâu ngờ anh lại có nỗi khổ tâm riêng, nhưng mà tổng giám đốc, tại sao anh không nói cho Mạc Lãnh biết, chẳng lẽ tình yêu cứ nhất định phải duy trì bằng tình dục ư?

– Lâm Sảng, Mạc Lãnh nếu như biết chân tướng sự việc, chắc chắn sẽ không chịu rời xa tôi. Nhưng liệu sau này cô ấy có hạnh phúc không? Lúc đó tôi tuyệt tình như vậy là để khiến Mạc Lãnh không còn vấn vương và hi vọng gì, tình yêu sẽ nhạt nhòa đi trong thù hận. Lâm Sảng, cô cứ coi như không biết chuyện gì cả, đừng nói với Lâm Diệu chuyện này! cô hiểu chứ?

– Nhưng mà tổng giám đốc, nếu như bệnh của anh trị khỏi, Mạc Lãnh lại tái giá rồi thì phải làm sao?

– Tôi không biết, cô đừng nói, tôi thực sự không biết. Nếu như lúc ấy cô ấy còn yêu tôi, tôi sẽ giành lại cô ấy cho bằng được, mặc dù sẽ làm tổn thương một người đàn ông khác. Tôi đã lên kế hoạch ra nước ngoài, nhưng bác sĩ Hoàng nói cơ hội không nhiều, tôi sẽ thử xem sao!

– Tổng giám đốc , tôi có thể đến thăm anh không? – Tôi rụt rè hỏi.

Do dự, do dự rất lâu.

– Không được! Lâm Sảng, xin lỗi, thật sự không được! –Bầu Trời khó khăn nói. Tôi biết, tôi biết anh có chướng ngại về tâm lý, bời vì tôi đã biết được điều bí mật mà anh khó mở miệng ra nhất

– Tổng giám đốc Ngũ…- Tôi còn định nói gì nữa những anh đã cúp máy rồi.

Lại gọi đến máy của Mạc Lãnh, hỏi cô ấy liệu có chấp nhận Lưu Hi Hoa không, Mạc Lãnh tốt nhất nên nói hẳng với Lưu Hi Hoa, để cho cậu ta bỏ cuộc. Tôi lại hỏi Mạc Lãnh, trong trường hợp nào thì cô mới tha thứ cho Bầu Trời? Mạc Lãnh nói: “Trừ phi anh ta chết đi!” Tôi lặng lẽ cúp điện thoại.

Tôi không biết có nên giữ bí mật này giúp Bầu Trời không. Tình yêu của tôi và Lâm Diệu không nhận được sự chúc phúc của những người thân nhất trong gia đình anh đã là điều bất hạnh lắm rồi, Mạc Lãnh rõ ràng có thể hạnh phúc mà sống tiếp, Bầu Trời cũng như vậy. Tương lai của họ sẽ ra sao đây?

Lúc này, chuyện của tôi và Lâm Diệu đã chẳng còn quan trọng nữa, điều tôi lo lắng là nếu Mạc Lãnh chấp nhận sự theo đuổi của người khác mà bệnh của Bầu Trời cuối cùng lại chữa khỏi, bọn họ liệu có thể tiếp tục được không? Nếu như họ tiếp tực, vậy chẳng phỉa làm tổn thương một người đàn ông vô tội ư?

Tại sao lại như vậy?

Đi mãi, đi mãi, chân tôi dừng lại ở dưới cổng công ty của Lâm Diệu.

Tôi đã từng nói sẽ không bao giờ bước vào đây, tôi từng nói nếu mẹ Lâm Diệu không đồng ý, tôi quyết không bước vào công ty này một bước, nhưng hiện giờ tôi vẫn đi vào, bởi vì tôi muốn gặp Mạc Lãnh.

Mạc Lãnh có văn phòng riêng. Lâm Diệu đúng là rất chiếu cố cho Mạc Lãnh. Lúc bước vào, tôi thấy Mạc Lãnh tay đang lật hồ sơ, mái tóc búi qua đằng sau gáy, vẻ mặt hốc hác. Mạc Lãnh gầy đi nhiều, nhìn cô mà trong lòng tôi xót xa.

Tình yêu ơi, đừng có giày vò người ta quá như vậy!

– Lâm Sảng, sao cậu lại đến đây? Vừa mới cúp máy đã trông thấy người rồi! – Mạc Lãnh nghe thấy tiếng mở của ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi liền nở nụ cười – Có cần tớ gọi cho Lâm Diệu xuống đây không?

– Không cần tớ đến thăm cậu thôi!

– Ngồi đi!

– Bận lắm hả? Nhìn cậu gầy đi nhiều quá, Lâm Diệu ngược đãi cậu à? Tôi cố gượng cười.

– Anh ấy mà dám? Sợ cậu xé xác ra mất! – Mạc Lãnh bật cười. Cô ấy kiên cường hơn tôi tưởng. Lần trước mất tích một thời gian, suýt chút nữa tôi đã sụp đổ nếu như Lâm Diệu có con với tôi rồi mà lại rời xa tôi như thế này, tôi thật sự không thể tưởng tượng được mình sẽ trở nên như thế nào nữa.

– Mạc Lãnh này, gần đây tớ rảnh rỗi quá, ngồi nhà xem tivi cũng chán! – Tôi đi đường vòng.

– Thế à? Xem những phim gì rồi? – Mạc Lãnh hỏi.

– Tối qua xem một bộ phim, rất cảm động. Namchính bị bệnh, biết mình không thể mang lại hạnh phúc cho nữ chính nên mới quyết tâm giả vờ phản bội nữ chính. Nữ chính vì đau lòng và tuyệt vọng đã quyết định ly hôn. Nhưng bệnh của nam chính không phải là nan y, cho dù không chữa được nhưng cũng không nguy hiểm đến tính mạng, thế nhưng bọn họ đã chia tay nhau như vậy đấy! Cuối cũng cả hai người đều sống trong đau khổ, chẳng sống được quá năm mươi tuổi. Cậu nói xem, có thê thảm không? – Tôi cẩn thận dò hỏi.

– Cậu đấy, toàn xem mấy bộ phim vớ vẩn! – Mạc Lãnh lườm tôi.

– Ha ha, đúng đấy! Xem đến nỗi mà tớ nước mắt nước mũi đầm đìa, tớ cảm thấy nam chính hơi quá, chẳng phải là bệnh nam y, cho dù không thể chữa khỏi thì tính mạng vẫn còn, tại sao cứ nhất định phải chia tay? Chắc là kể từ sau khi gặp Lâm Diệu, chỉ số EQ của tớ ngày càng cao lên, bỗng trở nên đa sầu đa cảm lắm.

Nhìn vẻ mặt thẫn thờ của Mạc Lãnh, tôi thầm chửi mình là đồ ngốc, lúc này lại đi kể chuyện ngọt ngào với Lâm Diệu, như thế chẳng phải động chạm đến nỗi đau của người ta hay sao? Tôi vội vàng cữu vãn:

– Thực ra tớ cũng chẳng biết mình với Lâm Diệu có thể chịu đựng được bao lâu. Mẹ Lâm Diệu luôn thấy chướng mắt với tớ, tớ cũng không muốn Lâm Diệu khó xử, chỉ cần Lâm Diệu ở bên cạnh, có kết hôn hay không cũng không quan trọng!

Mạc Lãnh nắm tay tôi, an ủi:

– Cậu đừng bi quan, bác Lâm rất hiền từ, lại hay đến công ty nên ai ai cũng thích bác ấy. Rốt cuộc cậu đắc tội gì với bác ấy rồi?

– Tớ đắc tội cái mốc gì? Tớ xinh đẹp như cậu thì bà ấy đã chẳng như vậy. Kén người xinh đẹp, đúng là chẳng làm sao! Ưu điểm của Lâm Sảng này bà ấy phúc phận được hưởng rồi!- Tôi cười như mếu.

– Đừng nản lòng, từ từ sẽ ổn thôi! Cậu rất được lòng người khác, bác Lâm cũng không phải là người bảo thủ, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!

– Thôi bỏ đi, chuyện này tớ chẳng muốn nghĩ nữa, tớ chẳng có tâm trạng nào mà đôi co với bà ấy, giờ tớ chỉ nó cho cậu thôi. À phải rồi, khi nào cậu rảnh thì nhớ xem bộ phim ấy nhé, tên là Trái tin dũng cảm . Tớ cảm thấy đời này mà có thể gặp được một người thật lòng yêu mình, mình cũng thật lòng yêu người ta thật chẳng dễ dàng, không thể dễ dàng từ bỏ đúng không? Cho dù không có gì hết, chỉ cần hai người được ở bên nhau là đủ, nhất định phảo trân trọng!- Tôi nói bóng gió, không chỉ nói đến mình mà còn thầm ám chỉ họ, không biết Mạc Lãnh có hiểu không, tôi không thể nói lộ ra quá nhiều.

Mạc Lãnh ngẫm nghĩ rồi gật gật đầu.

Bầu Trời, Mạc Lãnh…. cái tôi có thể làm chỉ có vậy, hai người đừng có để tôi phải thất vọng đấy!

– Tớ về đây, cậu tự chăm sóc bản thân nhé!

– Không đến thăm Lâm Diệu thật à?- Mạc Lãnh tiễn tôi ra tận cửa.

Tôi lắc đầu:

– Nếu như không phải đến thăm cậu thì tớ chẳng vào cái công ty này đâu!

Cánh cửa vừa mở ra , tôi như bị tạt một gáo nước lạnh vào mặt. Bà Lâm đang đứng như pho tượng ở ngay trước cửa.

– Bác Lâm, bác đến rồi ạ? – Mạc Lãnh lập tức nở nụ cười, trán toát mồ hôi, lấm lét nhìn tôi.

– Ừ, tôi vừa mới đến, đến thăm mọi người! – Bà Lâm cười nói.

Tôi thậm chí còn chẳng buồn cười với bà ta, thản nhiên đi thẳng qua bà ta. Hừ, bà chỉ biết hằn học với cái mặt của tôi thôi, hừ hừ… Hằn học thì ai không biết chứ? Bà không coi tôi ra gì thì tôi cũng chẳng có nghĩa vụ đối xử tốt với bà!

Ông trời quả nhiên không phụ người có tâ Mạc Lãnh cũng nhận ra rồi, Mạc Lãnh gọi điện đến hỏi tôi:

– Lâm Sảng, cậu định nói gì?

– Cái gì mà tớ định nói cái gì?

– Tớ xem Trái tim dũng cảm rồi, tình tiết đâu như cậy kể.

– Ờ…- Tôi ngập ngừng. – Chắc là tớ nhớ nhầm, thì thôi nhân tiện cậu cứ nghĩ về những gì tớ nói đi!

-Lâm Sảng!- Mạc Lãnh sốt ruột.

-Tớ cúp máy đây!- Tôi không dám nói tiếp, chỉ sợ sẽ nhỡ miệng nói ra bí mật của Bầu Trời.

Đi chợ một chuyến, thả sức mặc cả cùng với mấy bà bán hàng rồi xách một đống chiến lợi phẩm về nhà. Vừa mở cửa ra đã thấy mẹ Lâm Diệu và mẹ tôi đang ngồi trên ghế ngoài phòng khách bàn bạc chuyện gì đó. Nhìn thấy tôi về, hai người liền ngẩng đầu lên nhìn rồi lại cúi đầu xuống, thì thầm cái gì đó. Chuyện gì thế này? Không làm gì được tôi nên đến gây khó dễ cho mẹ tôi hả? Nể mặt Lâm Diệu, tôi đã nhịn bà vài phần, nhưng nếu bà định đến để gây khó dễ với mẹ tôi, tôi quyết không nhường nhìn nữa! Tôi hít thở thật sâu. chuẩn bị sẵn sàng tâm lý để chửi bới.

– Con đứng đó làm gì? Không nhìn thấy trong nhà có khách sao, chẳng có tí phép tắc nào thế ! – Mẹ tôi lườm, tôi. Hả? Mẹ, chẳng phải mẹ từng nói rất oai sao, tại sao hôm nay lại mềm nhũn đi thế? Rốt cuộc bà ấy đã ném bao nhiêu tiền cho mẹ để mẹ quỳ gối xuống thế?

– Em về lúc nào vậy, sắc mặt khó coi quá! Sao thế? – Tôi đang định đi về phía mẹ thì đột ngột Lâm Diệu từ nhà bếp đi ra.

Tôi chỉ vào anh, lắp bắp mãi không nói ra được. Ôi mẹ ơi, anh cũng đang làm phản như mẹ anh hả? Thật không ngờ, còn dám chui cả vào bếp nhà người ta nữa chứ. Tôi lấy điện thoại ra, nhắn tin cho bố: ” Bố về ngay, có người đến phá nhà!”

Bố tôi nhắn lại: “Đã nhận!”

Tôi ngồi xuống bên cạnh mẹ, bộ dạng như một trung thần sẵn sàng hộ giá bất cứ lúc nào. Lâm Diệu ngồi xuống bên mẹ anh, bộ dạng như một đứa con ngoan. Không khí nóư rất hiền hòa. Tôi lắng tai nghe, càng nghe càng mơ hồ, bọn họ đang nói chuyện gì thế nhỉ? Cái gì là lễ cưới? Cái gì mà tiệc cưới? Tôi không nén được tò mò nữa? ngóc cổ lên hỏi”

– Chuyện mọi người đang nói có liên quan đến con không ạ?

Cả ba người cũng lúc ngây ra, mẹ tôi là người phản ứng nhanh nhất, đưa tay gõ cho tôi một cái vào đầu:

– Con ranh con, không liên quan đến con thì mẹ để con ngồi đây làm gì?

Mẹ Lâm Diệu bật cười, tiếng cười nghe rất vui tai, mấy nếp nhăn nơi khóe mặt hiện lên rõ rệt. Bà ấy nói với mẹ tôi:

– Con bé Lâm Sảng này thật là đáng yêu!

Hả? Mẹ Lâm Sảng gọi tôi là “Con bé này”? Chẳng phải bà ấy thường gọi tôi là “Cô Lâm ” sao? Tôi thừ ra, thay đổi nhanh thế nhỉ?

– Con bé này, lúc nào nói chuyện cũng không ra đầu ra đuôi gì sất, thỉnh thoảng tôi cũng không chịu nổi nó nữa? – Mặt mẹ tôi hiện lên vẻ hiền từ hiếm có.

– Đúng thế, mấy bữa trước đến nhà tôi ăn cơm, nó lúc nào cũng làm cho ông nhà tôi cười ha ha, gần đây không thấy nó đến, thật là nhớ nó quá! Vì vậy tôi nghĩ cho Lâm Diệu hỏi cưới nó về luôn, sau này thành ngươi một nhà rồi, nếu chúng nó thích có thể chuyển về ở chung với chúng tôi, đỡ phải chạy qua chạy lại! – Mẹ Lâm Diệu hôm nay nói nhiều thật.

– Chuyện này, bác Lâm…- Tôi còn chưa kịp hỏi Lâm Diệu đã trừng mắt.

Tôi lập tức đổi cách xưng hô:

– Thưa bác gái, về chuyện này… à bác và mẹ cháu đã định ngày rồi ạ?

– Định ngày rồi, chính là ngày mùng một tháng sau đấy! –Mẹ tôi nói.

Mùng một tháng sau ư? Ừm, cũng không gấp lắm, hôm nay là ngày bao nhiêu rồi? Ngẩng đầu nhìn lên lịch treo tường, tôi la lên- Cái gì, hôm nay là ngày ba mươi rồi ư?

– Còn ngày ba mốt nữa mà!- Lâm Diệu nói.

– Ý của anh là vẫn còn một ngày để chuẩn bị ư?- Tôi hỏi Lâm Diệu.

– Đều chuẩn bị xong cả rồi!- Mẹ Lâm Diệu nói.

Tôi đứng ngây ra đó, đột nhiên nghe thấy có tiếng cửa mở. Bố tôi cầm quang gánh xông vào hỏi:

– Ai đến phá nhà? Kẻ nào phá nhà hả?

Tôi vội vàng giả vờ ngất xỉu, ngã vào người Lâm Diệu, làm cho mẹ Lâm Diệu hết vía, trong khi mẹ tôi vô cùng bình thản. Con gái mẹ hai mấy năm nay rốt cuộc cũng chỉ có mấy trò ngất đi tỉnh lại thôi mà.

– Chắc là nhất thời vui mừng quá nên vậy, để con đưa cô ấy vào giường nằm nghỉ một lát!

Hả? Tôi vui mừng quá? Láo toét, anh dám nói em vậy à?

Lâm Diệu đã cảm thấy tôi đang nghiến răng bẹo eo anh. Anh có nhịn cười, bế bồng tôi vào phòng ngủ.

– Tại sao đến giờ em mới được biết? Nói ngay!- Vừa vào phòng là tôi đã “tỉnh” ngay lập tức.

– Anh cũng mới biết đấy chứ! – Lâm Diệu tỏ vẻ vô tội. Hừ, em sẽ không bao giờ tin anh nữa!

– Lâm Diệu này, thế này đâu phải chúng ta lấy nhau? Chúng ta chẳng biết cái gì cả, bọn họ đã chuẩn bị xong hết rồi, thật chẳng ra làm sao cả! – Tôi bẹo má Lâm Diệu, nhiêm túc nói.

– Đúng là chẳng ra làm sao hết! – Lâm Diệu cũng nghiêm túc trả lời. – Làm sao bây giờ? Hay là em không muốn lấy anh?

– Chuyện này…- Tôi ấp ứng.- Cũng không phải thế…

Khóe môi Lâm Diệu khẽ nhếch lên. Chỉ một giây sau, đôi môi anh đã đè chặt lên môi tôi r

– Cửa… cửa… khóa…. chưa?- Tôi giãy giụa, lo lắng hỏi.

Ngày hôm sau, tôi bận rộn thông báo cho bạn bè, điện thoại không rời khỏi tay. Lâm Diệu ngồi bên cạnh thích thú đọc báo, bộ dạng rất an nhàn.

Tôi vung tay gõ cho anh một cái, gào lên:

– Anh rảnh gớm nhỉ, còn không mau gọi điện thoại giúp em?

– Em nói xem, anh quen được bao nhiêu người bạn của em? Từ khi quen nhau cho đến bây giờ, anh chỉ được gặp có Mạc Lãnh, Tiểu Phụng, còn cả Lưu Hi Hoa. Những người ấy em thông báo hết rồi. Giờ em bảo anh thông báo cho ai? Chẳng nhẽ anh nói với người ta là: ” Này, tôi và Lâm Sảng sắp cưới nhau đấy!” Chắc chắn bọn họ sẽ cho rằng anh bị điên!- Lâm Diệu bị tôi đánh nhiều nên thành thói quen rồi, chẳng buồn xoa đầu như trước nữa, nhưng giờ thì đến lượt tôi xoa đầu.

– Anh đang trách em không dẫn anh đi giới thiệu với bạn bè chứ gì? – Tôi trừng mắt dọa.

– Đâu, anh đâu dám trách me! – Lâm Diệu cười ha ha.

– Hừ,bạn của anh em cũng đã gặp được ai đâu? Có phải anh sợ mất mặt không?- Tôi phản công. Nói đến vấn đề này mới nhớ đúng là tôi chưa gặp người bạn nào của anh cả.

– Không phải anh sợ em làm mất mặt, anh sợ nhỡ em không để ý lại vung tay gõ vào đầu bạn anh. Em nghĩ xem em đánh được mấy người? Em tưởng ai cũng biết kiên nhẫn nhịn như anh đấy à?

Tôi ngớ ra, cười như một con ngốc, tay xoa xoa đầu anh nịnh bợ rồi tiếp túc gọi điện. Tôi thầm hứa trong lòng, sau này sẽ không bao giờ gõ vào đầu anh nữa.

Bận rộn cả ngày trời, cổ họng như đang bốc hỏa. Nhưng thật kỳ lạ, tôi luôn cảm thấy vẫn còn một chuyện quan trọng nhất vẫn chưa làm. Rốt cuộc là chuyện gì nhỉ?

Chỉ một giây sau, tôi mới ngớ ra, hốt hoảng la lên

– Lâm Diệu, chúng ta còn chưa đi đăng ký kết hôn!

Lâm Diệu gập tờ báo lại, dịu dàng nói:

– Cuối cùng thì em cũng nhớ ra rồi đấy! Không lo, đợi mai làm đám cưới xong sẽ đi đăng ký! Dù sao em cũng chẳng chạy thoát đâu!

Hôm cưới, tôi dậy từ sớm, kéo Lâm Diệu đi xem khách sạn bày trí ra sao. Đến khách sạn, thứ nhất đầu tiên đập vào mắt tôi là bức ảnh cưới to dùng ở trước cổng, đúng là bắt mắt. Một bức ảnh nam thanh nữ tú, một sự kết hợp hoàn hảo. Tôi thầm mường tưởng ra khuôn mặt của con trai mình sau này.

Bên cạnh tôi có một đôi nam nữa đang đứng xem anh, vừa xem vừa gật đầu, lại còn thì thầm bàn tán, chắc chắn là đang khen tôi xinh đây mà. Tôi sướng rơn lên.

Tôi cố ý đi đến gần họ, bắt chuyện:

– Hai người xem, cô dâu xinh thật đấy!

Hai người đó nhìn nhau, vẻ mặt có hơi kỳ quái, cuối cũng anh chàng kia nói:

– Đây chẳng phải là chị sao?

Hả? Bị nhận ra rồi sao? Tiếp theo đó, tôi nghe thấy tiếng cười của Lâm Diệu.

– Lâm Diệu, vợ anh hài hước thật đấy! – Cô gái kia mỉm cười nói với Lâm Diệu.

– Cô ấy là vậy đấy, ban nãy vẫn chỉ thường thôi!

Nói rồi ba người họ bật cười, chỉ có mình tôi là nhăn nhỏ, kéo áo Lâm Diệu:

– Bọn anh quen nhau à?

– Em ngốc thật, ngoài phù dâu phù rể thì ai đến đây sớm thế ?

Hả? Sao tôi không biết nhỉ? Phù rể anh tìm còn được nhưng anh làm gì cóuyền tìm phù dâu? Chỉ có điều hình như tôi cũng không nhớ phải tìm phù dâu đây! Thôi được rồi, lần này tha cho anh đấy!

Sau đó chúng tôi lái xe đến chỗ spa của Tiểu Phụng để thay quần áo và trang điểm. Tiểu Phụng bận tới toát mồ hôi. vừa chỉ đạo vừa không quên vòi tiền của Lâm Diệu:

– Lì xì đâu, lì xì đâu? – Tiểu Phụng chìa tay ra.- Không có thì cẩn thận cái chân của anh đấy!

Lâm Diệu đã chuẩn bị trước, liền đặt cái phong bao đỏ vào tay Tiểu Phụng. Tiểu Phụng cầm lấy, gật gật đầu, tôi lại lắc đầu:

– Vậy không đủ!

Lâm Diệu đang định móc tiếp thì tôi la lên, đứng chắn giữa hai người, đe dọa:

– Biến ngay! Tiền của anh ấy cũng là tiền của tớ, cậu vòi tiền của anh ấy cũng là vòi tiền của tớ, dám vòi tiền của Lâm Sảng này hả? Không biết cậu của tớ làm gì à?

Tiểu Phụng bị tôi dọa cho ngây ra, cố gắng nghĩ xem cậu tôi làm chức gì.

– Cậu của cô ấy làm Cục trưởng Cục Công an đấy! – Lâm Diệu cố nhịn cười, bổ sung giúp tôi.

– Cậu của cậu làm cục trưởng lúc nào thế, rõ ràng là nhân viên đã về hưu mà? – Tiểu Phụng cuối cùng đã nhớ ra.- Hừm , tớ chẳng hơi đâu đôi co với hai kẻ ngốc các người!

Tiểu Phụng thấy tôi dán mắt vào cái phong bao trên tay mình liền vội vàng giữ chặt tay lấy, sợ tôi cướp mất

Lúc cử hàng hôn lễ, tôi ngây ra như một con rối, để mặc cho họ sắp đặt, họ chỉ đâu thì tôi đánh đó,

Tên MC thật vớ vẩn, chẳng chuyên nghiệp tẹo nào. Điên nhất là biết rõ chúng tôi chưa kịp đăng ký, thế mà lại bảo chúng tôi giơ tờ đăng ký ra cho mọi người cùng nhìn.

Tôi và Lâm Diệu chỉ biết nhìn nhau, cuối cùng trợn mắt nhìn MC, lát nữa tôi sẽ biết tay!

Tôi cười nhạt với MC rồi quay sang cởi áo vest trắng của Lâm Diệu ra, Mặt Lâm Diệu đỏ bừng lên , khách khứa ngồi bên dưới nhộn nhạo không hiểu chuyện gì. Tôi quay người lại bảo phù dâu cho mượn một thỏi son đỏ, rồi rải cái áo vest ra đất, viết lên đó ba chữ “Đã kết hôn”, lần lượt ký tên tôi và Lâm Diệu ở bên dưới.

Tôi chỉ vào dòng chữ trên áo vest của Lâm Diệu và nói:

– Mọi người nhìn đi, đây chính là giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi!

Khách khứa bật cười vỗ tay ầm ĩ.

Lâm Diệu tự hào hôn lên má tôi, thì thầm nói:

– Vợ anh thật tuyệt! Thế mà cũng nghĩ ra được!

– Hứ!- Tôi vênh mặt, cười đắc chí.

Tôi nhìn về phía mẹ Lâm Diệu, bà đang mỉm cười gật đầu với tôi, tôi biết bà ấy đã thực sự chấp nhận tôi rồi. Người mẹ mạnh mẽ của tôi đang lén lau nước mắt. Tự nhiên mắt tôi cũng thấy cay xè. Mẹ ơi, con gái mẹ nuôi dưỡng hơn hai mươi năm trời cuối cùng cũng lấy được tấm chồng tử tế.

Cuối cùng, anh chàng MC bảo chúng tôi kể lại ngắn gọn quá trình yêu nhau của chúng tôi, Tôi cướp lời của Lâm Diệu:

– Lần đầu tiên gặp mặt, anh ấy đã phun một sợ mì vào bát của tôi, vì vậy bây giờ anh ấy vẫn có biệt danh là “Anh mỳ”

Khách khứa dưới sân khấu cười rần rần, mặt Lâm Diệu đỏ bừng lên, ái ngại nhìn tôi.

Đến lượt Lâm Diệu nói, anh hắng giọng mấy cái rồi lên tiếng:

– Thực ra cô ấy rất hung dữ, luôn luôn mắng mỏ tôi, cứ không vui là đánh tôi, vì vậy tôi đã lén đặt cho cô ấy một biệt danh là “Người đàn bà hung bạo”, nhưng tôi chưa bao giờ gọi cô ấy như vậy cả!

Tôi trừng mắt nhìn Lâm Diệu, anh dám chê bai em à

– Chỉ có điều tôi đã yêu cô ấy như vậy rồi, có bị đánh bị mắng như thế nào, tôi cũng cam tâm tình nguyện! – Lâm Diệu cười hi hi nhìn sang tôi. Dưới sân khấu vang lên một tràng pháo tay ầm ĩ.

Sau một hồi bị MC hành hạ, chúng tôi đi thay quần áo. Tôi và Lâm Diệu đi từng bàn chúc rượu. Lâm Diệu sợ tôi không chịu nổi nên đã lén đổi sang nước ngọt cho tôi.

Các đồng nghiệp đều đến tham dự, ngồi một bàn không hết. Sếp cũng có mặt, mặc vest rất lịch sự, còn dùng gel chải mấy sợ tóc lơ thơ trên đầu ra sau, trông rất buồn cười. Điều bất ngờ là Dương Lệ Lệ cũng có mặt. Dương Lệ Lệ không nghỉ việc, hơn nữa tôi đã hỏi dò chỗ sếp, được biết cô ta đã chủ động khai báo với sếp và sẵn sàng đợi lệnh đuổi việc của sếp. Nhưng tôi biết sếp sẽ không làm như vậy.

Lần này tôi đổi nước ngọt thành rượu trắng, đặc biệt mời Dương Lệ Lệ một ly. Hai chúng tôi nhìn nhau cười , coi như gột sạch thù hận.

Trương Hạo đi công tác nên bỏ lỡ mất đám cưới của tôi. Vợ anh ấy dẫn theo con đến tham dự. Ánh mắt của thằng bé sáng lấp lánh thật đáng yêu. Vợ anh ta chỉ nói với tôi sáu chữ: “Xin lỗi chị, cảm ơn chị!”. Nhớ lại tất cả những chuyện trước đây, tôi lại không tự chủ mời cô ấy một ly.

Đến bàn của Mạc Lãnh, Mạc Lãnh nâng ly chúc mừng hạnh phúc của tôi. Tôi không nhìn thấy Bầu Trời. Tôi có gửi thiếp mời cho Bầu Trời, nhưng anh ta không đến. Tôi thở dài, không tránh khỏi thoáng buồn.

– Xin lỗi nhé, tôi đến muộn! – Ngoảnh đầu lại nhìn, Bầu Trời đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi.

– Hai người…- Tôi kinh ngạc há hốc mồm.

– Đúng như những gì mà cô nhìn thấy đấy! – Bầu Trời vòng tay ôm Mạc Lãnh, hai người hạnh phúc mỉm cười với tôi.

Tôi vô cùng cảm động, đến nỗi hai mắt như mờ đi. Cuối cùng hai người bọn họ đã trở lại bên nhau. Mạc Lãnh, chúng ta là chị em tốt, nhất định phải cùng nhau hạnh phúc mới được! Tôi đổi nước ngọt thành rượu trắng, một hơi uống cạn, ngẩng đầu lên thấy mắt Mạc Lãnh đỏ hoe vì xúc động

Đến bên bàn của Doctor Hoàng, anh tặng tôi một tấm chi phiếu. Tôi cầm lên xem, là mười nghìn tệ, lại là kéo dài thời hạn. Tôi bảo anh là keo kiệt, vốn dĩ là khoản đó anh nợ tôi. Doctor Hoàng cười cười: “Anh sẽ nợ em cả đời”. Tôi cảm động quá, lại uống.

Kết quả là tôi uống rất nhiều. Lâm Diệu đi đến bàn nào cũng phải uống, nhưng anh không hề say. Tôi không thể không nghi ngờ dạo cưới Mạc Lãnh, hôm đấy thực ra anh không hề say.

Cuối cùng, người say mèm là tôi được Lâm Diệu bế về phòng. Nằm xuống giường một cái là tôi ngủ như chết chẳng biết trời đất. Lâm Diệu ra sức lay gọi tôi nhưng tôi không tỉnh.

Đêm xuân đáng giá nghìn vàng, thế là đêm này tôi đã lãng phí “ngàn vàng” rồi.

Tôi muốn có một người đàn ông yêu thương tôi, anh ấy không cần bắt mắt, chỉ cần yêu tôi là đủ.

Tôi muốn có một con trai đang yêu, mặc dù lúc này chỉ là kỳ vọng, nhưng tôi sẽ cố gắng

Nếu tôi có thể mỉm cười hạnh phúc mỗi khi thức dậy vậy thì cuộc đời tôi thật may mắn. Giờ tôi đang sở hữu niềm may mắn và hạnh phúc này.

Cuối cùng thì Mạc Lãnh và Bầu Trời đã quay lại với nhau. Nghe Doctor Hoàng nói, bệnh tình của Bầu Trời đã có chuyển biến tốt.

Chị dâu tôi đã có bầu, anh họ ngày càng chăm chỉ làm việc

Còn về Trần Thi Huy, tôi không còn gặp lại nữa, cũng chẳng muốn gặp lại.

Còn Doctor Hoàng, người đàn ông có mối quan hệ đặt biệt với tôi, chưa đến được tình yêu nhưng sâu đậm hơn tình bạn. Đột nhiên tôi nhớ ra anh ấy và Lâm Diệu có một bí mật là gì nhỉ?

– Giữa anh và Doctor Hoàng có bí mật gì? – Một hôm tôi không nén được tò mò, liền hỏi Lâm Diệu

– Em muốn biết thật à? – Lâm Diệu khẽ hỏi.

– Ừ!

– Thực ra anh ta cũng thích em! – Lâm Diệu thì thầm nói.

– Thật không? – Tôi có hơi ngạc nhiên, mặc dù đã có Lâm Diệu rồi, nhưng khi nghe có nghe có một người đàn ông tuyệt vời như vậy thích mình, tôi lại không nén được niềm vui trong lòng.

– Này, này Lâm Sảng, sao em cuời dê thế? – Lâm Diệu trợn mắt uy hiếp tôi…


Trước Sau