Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi-Chương 22


Trước Sau

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chương 22: Anh Chàng Giảng Viên Này, Trước Giờ Luôn Là Cầm Thú

Du Nhiên và Khuất Vân lại làm lành một lần nữa.

Phòng bệnh của hai người đối diện nhau, chỉ cần mở cửa ra là có thể chơi bài cách hành lang, gần như cả ngày cùng ăn cùng ngủ.

Nhưng Khuất Vân vẫn cảm thấy chưa đủ, nói rằng muốn hai người ở cùng một phòng.

Tuy đã có một khoảng thời gian không làm bạn gái anh, nhưng Du Nhiên biết, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, nhất định Khuất Vân muốn làm chuyện kia.

Du Nhiên uyển chuyển dò hỏi, quả nhiên đúng như cô nghĩ khiến cô không khỏi buồn cười: “Em bảo này, chân anh còn chưa khỏi mà đã có ý định kỳ quái thế sao?”

“Không sao, em ở bên trên là được rồi.” Khuất Vân hào phóng đưa ra ý kiến như vậy.

Du Nhiên lập tức chảy nước mắt ào ào, không ngờ một thời gian không gặp, gã này sao có thể lười đến mức đó? Tận mắt nhìn thấy cô còn bị thương, vậy mà còn muốn làm loại động tác yêu cầu cao độ như thế, rốt cuộc anh có biết cảm thông hay không.

May mà quy định về phòng bệnh của bệnh viện nghiêm ngặt mới làm cho Khuất Vân không thực hiện được ý đồ.

Những khi không có việc gì làm Du Nhiên lại đẩy Khuất Vân tới thảm cỏ trong bệnh viện đi dạo, phơi nắng, ngồi trên bãi cỏ, đây vốn là thời cơ tốt để tình cảm thăng hoa, cho đến một hôm, Du Nhiên không cẩn thận, để Khuất Vân phát hiện ra cô đang lén nhìn anh chàng bác sĩ khoa não trẻ tuổi, đầy hứa hẹn, vừa từ nước ngoài trở về, mới tới bệnh viện làm việc.

Thật ra Du Nhiên cũng không có ý đồ gì khác, dù sao, nói về vóc dáng, Khuất Vân trên anh ta một bậc, lại càng không nói đến trình độ âm hiểm giả dối, quỷ kế đa đoan, hai mặt, bụng dạ khó lường của anh.

Chỉ giống như đi siêu thị, đã mua thịt bò loại một rồi, nhưng không ai quy định không thể tới chỗ bán hải sản nhìn cho đã mắt.

Du Nhiên đang nhìn con rùa biển kia, đột nhiên cảm thấy một bên mặt như có tia laser thiêu đốt, khiến cô giật mình, cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy cặp mắt đen láy của Khuất Vân.

Không xong, thịt bò nổi giận rồi, hậu quả rất nghiêm trọng.

Du Nhiên lập tức ngẩng đầu, dùng tay che nắng, cảm thán: “A, trời thật xanh.”

“Đúng, trời thật xanh.” Khuất Vân lặp lại như không có việc gì.

Bề ngoài giống như mọi chuyện đều ổn, nhưng nhìn chân mày nhướng lên trên gương mặt lạnh lạnh của Khuất Vân, trái tim Du Nhiên giống như Tiểu Long Nữ – ngay cả ngủ cũng nằm trên dây thừng.

Quả nhiên, trả thù tới rất nhanh.

Buổi tối, Du Nhiên đang nhàn nhã nằm trên giường bệnh đọc truyện tranh, một tiếng cười như tiếng chuông bạc leng keng đâm thẳng vào tai cô.

Mở cửa phòng, phát hiện cửa phòng bệnh đối diện của Khuất Vân cũng đang mở rộng, anh nằm trên giường vui vẻ trò chuyện với hai cô nàng y tá, đùa các nàng cười toe toét, suýt chút nữa gập cả bụng lại.

Trong đó có một người còn to gan đặt tay lên cánh tay Khuất Vân, nắn rồi lại nắn.

Khuất Vân chưa ngăn cản, chỉ thoáng dời mắt, vừa yên lặng vừa sâu xa liếc Du Nhiên một cái, rồi lại tiếp tục thu ong dụ bướm cùng với cống hiến đậu hũ.

Du Nhiên phải thừa nhận, không hổ là Khuất Vân, giết cô mà không thấy máu.

Đây rõ ràng là cảnh cáo cô, nếu cô còn dám nhìn về khu hải sản nữa, miếng thịt bò là anh sẽ trèo tường.

Đương nhiên Du Nhiên biết 80% y tá bệnh viện này đều bị khuôn mặt kia của Khuất Vân mê hoặc đến không biết trời đất gì, thời thời khắc khắc chờ đến ca trực của mình.

Một đám con gái thấy sắc đẹp là u mê, Du Nhiên khinh bỉ, đúng là giống hệt cô.

Để khiến Khuất Vân có ý thức bảo vệ trinh tiết bản thân, Du Nhiên đành chịu thua, sau này mỗi khi gặp con rùa biển kia là lập tức cúi đầu nhìn sàn nhà.

Đến mức có thể tìm boss Hồ (Hồ Cẩm Đào) đòi một cái đền thờ trinh tiết chứ chẳng chơi.

Chỉ như vậy Khuất Vân mới hài lòng.

Nhưng Du Nhiên càng nghĩ càng cảm thấy không đúng, khi đó anh đổ mồ hôi chảy máu theo đuổi cô, kết quả khi cô quay về rồi lại bắt đầu nô dịch cô, thế này là thế nào?

Vì vậy Du Nhiên kháng nghị.

Nhưng Khuất Vân rất vô tội hỏi ngược lại một câu: “Nhưng tôi đã nói gì đâu?”

Du Nhiên giống như đang ăn lẩu thì bị nghẹn một quả trứng chim cút.

Đúng vậy, đúng là anh chưa nói, dù chỉ một câu.

Không lâu sau, khi tỉnh ngộ ra, Du Nhiên nước mắt ầng ậc – hết rồi, hết rồi, công lực dâm dê đê tiện của gã đàn ông này lại tiến bộ rồi, xem ra đời này cô nhất định bị chèn ép rồi.

Lần cuối cùng cô gặp Cổ Thừa Viễn là ở bệnh viện.

Theo thường lệ, trưa hôm đó, Du Nhiên và Khuất Vân nằm trên mặt cỏ sưởi nắng.

“Này, anh nói xem, hai chúng ta đồng thời xin nghỉ một tháng, trong trường liệu có sinh ra tin đồn gì không tốt hay không?” Du Nhiên hỏi.

Nói đến đây, vì hai người bị thương nghiêm trọng ngay lúc gần khai giảng nên đồng thời xin nghỉ, tuy phương diện học hành không có gì đáng lo, nhưng đối với Du Nhiên, lực công kích của miệng lưỡi bạn học là tương đối lớn.

“Cái gì gọi là tin đồn không tốt?” Khuất Vân hỏi ngược lại.

“Ví dụ như nói chúng ta bỏ trốn, hoặc là em vì tỏ tình không thành nên truy sát anh, kiểu như thế.”

“Chắc chắn là cái thứ hai, có sức thuyết phục hơn.”

Du Nhiên cân nhắc hình tượng và địa vị của mình và Khuất Vân trong cảm nhận của mọi người, phải thừa nhận mấy lời đồn đại có đến 99% là phiên bản đó.

Du Nhiên cảm thán vạn lần, cô thật oan ức.

Đang cảm thán vui vẻ, cô nhìn thấy Cổ Thừa Viễn đầu đầy băng gạc.

Tuy bị băng bó nhưng cũng không đến mức thảm hại, dáng người vẫn cao ngất, thân thể vẫn cường tráng, khí thế vẫn hơn người.

Anh ta đi tới, khi cách bọn họ hai mét mới dừng lại, nhìn Du Nhiên nói: “Anh muốn nói với em mấy câu.”

“Cô ấy không rảnh.” Khuất Vân linh hoạt di chuyển xe lăn, chắn trước người Du Nhiên, tràn ngập ý bảo vệ.

Cổ Thừa Viễn không để ý tới anh, chỉ nhìn Du Nhiên.

Trải qua chuyện lần trước, khi nhìn thấy Cổ Thừa Viễn, nói không sợ là nói dối, nhưng cảm giác sợ hãi chưa duy trì được mấy giây đã bị Du Nhiên kiềm chế.

Cô quyết định nói chuyện riêng với Cổ Thừa Viễn, không phải vì anh ta yêu cầu như vậy, mà cô có lời muốn nói.

Du Nhiên bảo Khuất Vân sang bên cạnh nghỉ ngơi một lúc, Khuất Vân im lặng, nhưng chỉ mấy giây sau cũng nghe theo, tự mình đẩy xe lăn tới một giàn nho cách đó hơn mười mét.

Ra vẻ như không nghe thấy gì.

Nhưng Du Nhiên vẫn muốn thử, giống như đang thử míc, đặt nắm tay dưới môi, liên tục nói mấy lần: “Khuất Vân là heo, Khuất Vân là heo.”

Đôi mắt thị lực bình quân 5,2 lập tức nhìn thấy lông mày Khuất Vân khẽ nhăn lại.

Cô vội vàng phất tay bảo Khuất Vân lùi về sau năm mét nữa.

Sau đó, cô tiếp tục thử giọng: “Em muốn hồng hạnh vượt tường, em muốn hồng hạnh vượt tường.”

Lần này, Khuất Vân không có phản ứng gì, xem ra không nghe thấy thật.

Du Nhiên yên tâm, bắt đầu nói chuyện với Cổ Thừa Viễn.

“Khi nào anh đi?” Du Nhiên hỏi.

Cổ Thừa Viễn phải ra nước ngoài một năm, nếu không, chuyện anh ta sai người hại Bạch Linh và Lý Minh Vũ sẽ bị phơi bày ra ánh sáng.

Đây là chuyện Du Nhiên đã đề ra sau một thời gian suy nghĩ.

Tuy những gì Cổ Thừa Viễn đã trải qua thật sự khiến người khác cảm thông, nhưng anh ta không thể biến nó trở thành lá chắn để miễn hết mọi trách phạt, đã làm sai là phải gánh chịu hậu quả.

Du Nhiên làm vậy cũng còn một nguyên nhân khác.

Bạch Linh nói, bà sẽ đi cùng Cổ Thừa Viễn, chăm sóc anh ta.

Du Nhiên muốn bọn họ có thời gian để gỡ bỏ khúc mắc.

Tuy kết quả không nhất định sẽ lạc quan, nhưng bất kể thế nào, đã cố gắng, sẽ không còn hổ thẹn với lương tâm.

“Ngày kia.” Cổ Thừa Viễn cúi đầu nhìn Du Nhiên, bóng đen từ đôi lông mi hất xuống trong mắt anh ta giống như vĩnh viễn tồn tại: “Nhưng Du Nhiên, hãy nhớ yêu cầu này, một năm, chỉ một năm thôi, anh chắc chắn sẽ trở về.”

“Anh đang uy hiếp tôi?” Du Nhiên hỏi.

“Anh rất vui vì em ý thức được chuyện đó.” Cổ Thừa Viễn nói: “Nếu vậy, cố gắng hưởng thụ một năm cuối cùng của em và Khuất Vân đi.”

Nói xong, anh ta xoay người, định bước đi.

Nhưng Du Nhiên gọi anh ta lại.

“Sợ à?” Cổ Thừa Viễn hỏi.

Du Nhiên lắc đầu, sau đó, đưa cổ tay mình lên cho anh ta nhìn, dưới ánh mặt trời, vết thương trên cổ tay trắng nõn vô cùng gai mắt.

Có lẽ vì ánh mặt trời giữa trưa, có lẽ vì biểu hiện bình tĩnh như nước của Du Nhiên, mí mắt Cổ Thừa Viễn khẽ run lên.

“Thật ra, vết thương này nên tồn tại từ bốn năm trước.” Giọng nói của Du Nhiên có chút mờ ảo: “Chính là lúc anh nói anh hận tôi, hơn nữa lại thi đại học không thành, tôi đã nghĩ tới chuyện tự giết chết bản thân, công cụ cũng đã chuẩn bị xong rồi. Chỉ là, trong giây phút cuối cùng… bỗng cảm thấy sống vẫn tốt hơn, nên mới buông xuống con dao chuẩn bị để cắt mạch máu của chính mình.”

“Thật ra, khi đó, tôi đã chết, Lý Du Nhiên trước đây đã chết, Lý Du Nhiên có thể cho anh sự ấm áp, có thể một lòng yêu anh, có thể vĩnh viễn làm bạn với anh kia, đã chết. Trong mùa hè năm đó, tôi và anh, đã liên hợp lại giết chết cô ấy, có lẽ chúng ta đã sai, chỉ là, cô ấy sẽ không thể quay trở về nữa.”

“Người mà anh mong nhớ, người mà anh muốn, chỉ là tôi trước đây, chỉ là người đã đi nhầm một bước, sau đó mọi chuyện đều không còn như xưa nữa. Chuyện anh đã làm sai, có thể tha thứ, nhưng dù có tha thứ cũng không thay đổi được gì.”

Du Nhiên ngẩng đầu, ánh mặt trời chói chang khiến cô phải nheo mắt lại, biến nó thành hình trăng khuyết, trên mặt cô là ý cười mỏng manh đến mức gần như trong suốt: “Anh trai, tạm biệt.”

Nói xong, cô xoay người, đi về phía Khuất Vân, bước chân thật nhẹ nhàng.

Mặc kệ Cổ Thừa Viễn có nghĩ thông suốt hay không, mặc kệ một năm sau anh ta có gây ra chuyện gì hay không, Du Nhiên không còn sợ nữa.

Trải qua những chuyện trong thời gian vừa rồi, cô có một sự tự tin nhất định đối với mối quan hệ của cô và Khuất Vân – hai người đều thật đê tiện, tuy ở bên nhau là không ngừng tranh chấp, nhưng không ai có thể rời khỏi nhau được.

Vì vậy, nếu muốn kéo bọn họ rời khỏi nhau là rất khó, rất khó.

Cổ Thừa Viễn ở phía sau đã tỉnh ngộ hay còn cố chấp, vẫn đứng yên hay đã tức giận bỏ đi, bọn họ không quan tâm nữa.

Bởi vì tầm nhìn của cô quá hẹp, chỉ chứa được Khuất Vân.

Đi tới dưới giàn nho, nhìn những bóng râm vỡ vụn rơi trên gương mặt tuấn tú của Khuất Vân, cô như mở cờ trong bụng – cái mũi ơi là cái mũi, đôi mắt ơi là đôi mắt, cái miệng ơi là cái miệng.

Cô đi tới, vươn tay nhéo gương mặt anh, còn Khuất Vân nắm lấy tay cô.

Ngẩng đầu, trong đôi mắt anh hấp thu đầy cái lạnh của bóng râm.

“Anh nên sửa lại cái tính này đi, sao có thể động một cái là lại xị mặt cho em nhìn, đừng quên tình trạng hiện giờ của anh, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, cẩn thận em ném cả anh lẫn cái xe lăn xuống hồ đấy!” Du Nhiên thừa dịp Khuất Vân còn ở trong trạng thái thương tật, lực sát thương có hạn, vội vàng tàn nhẫn dọa vài câu.

Nhưng một câu nói nhẹ nhàng bay ra từ môi Khuất Vân khiến cô hoàn toàn mềm nhũn: “Nghe nói, em muốn vượt tường?”

Thì ra vẫn nghe thấy được, Du Nhiên bắt đầu nghi ngờ không biết Khuất Vân có phải bé hai trong mấy cậu bé Hồ Lô hay không.

Không có thời gian kiểm tra DNA, Du Nhiên vội vàng giải thích: “Chỉ là đùa thôi, nhìn đôi chân ngắn này của em, trèo đi đâu được?”

“Có thể dùng thang mà.” Khuất Vân đề nghị.

“Có thể à?” Du Nhiên mừng húm thốt ra.

Khuất Vân cong khóe miệng thành một nụ cười, bầu trời đột nhiên đổ mưa hoa đào: “Đương nhiên có thể… Nhưng, chờ em trèo lên tường rồi, tôi sẽ hất cái thang ra, nhìn em nhảy xuống ngã chết.”

Nhìn gương mặt đẹp đến đáng ghét kia, nghe lời nói hung ác kia, Du Nhiên nước mắt chảy thành sông.

Dính phải loại dâm dê đê tiện này, cô sẽ bị ép tới mức ngay cả bã cũng không còn.

Đợi khi vết thương chuyển biến tốt đẹp, hai người lập tức trở về trường.

Trước khi bước vào phòng ngủ, Du Nhiên đã thấp thỏm trong lòng, chỉ sợ mấy cô nàng cùng phòng bắn ánh mắt nghi ngờ về phía mình, ngữ điệu tò mò dò hỏi: “Lý Du Nhiên, hôm nay thành thật khai báo đi, cậu và thầy Khuất của chúng ta rốt cuộc xảy ra chuyện gì không thể cho ai biết?”

Nhưng cô đã lo lắng quá nhiều, mấy cô nàng cùng phòng căn bản không hề liên hệ cô và Khuất Vân với nhau.

Phải nói là, toàn trường không hề liên tưởng rằng cô và Khuất Vân đã ở cùng nhau.

Cuối cùng, ngược lại là Du Nhiên không nhịn được dụ bọn họ nghĩ theo hướng này: “Tớ và thầy Khuất đồng thời xin nghỉ, các cậu không cảm thấy có gì không bình thường sao?”

“Hai người có thể có cái gì không bình thường?” Bạn cùng phòng hỏi ngược lại.

“Ví dụ như, có thể trong khoảng thời gian này, tớ với thầy ấy đã ở cùng một chỗ chẳng hạn?” Du Nhiên nói.

Kết quả của những lời này là một trận cười vang.

Buổi tối, khi kể chuyện này với Khuất Vân, anh chỉ nhàn nhạt đáp lại một câu: “Tự rước lấy nhục.”

Sau đó, anh tiếp tục cắm đầu vào máy tính soạn giáo án.

Du Nhiên phiền muộn nuốt hết cả hộp sô cô la.

Khi trở về trường, Khuất Vân lập tức đề nghị Du Nhiên chuyển tới nhà anh ở, nhưng Du Nhiên tuân theo nguyên tắc khoảng cách tạo nên cái đẹp, vì vậy kiên quyết từ chối.

Nhưng vì đã là năm thứ tư, bạn cùng phòng đều đã tìm thấy nơi để thực tập, tất cả lục tục chuyển ra ngoài, ban đêm ngủ một mình cũng sợ, Du Nhiên đành phải vứt bỏ nguyên tắc, chính thức bí mật sống chung với Khuất Vân.

Buổi tối đầu tiên chuyển đến, Du Nhiên đã hiểu ra một chân lý: nghìn vạn lần không nên tới gần một con sói bị bỏ đói.

Du Nhiên cảm thấy mình như một miếng thịt, đầu tiên là bị rửa sạch, xé giấy gói, nắm gọn trên thớt.

Sau đó, môi và lưỡi Khuất Vân biến thành con dao, băm cô thành thịt vụn.

Tiếp đó, bàn tay Khuất Vân nhào nắn đống thịt vụn là cô thành một cục thịt.

Cuối cùng là nuốt vào bụng.

Đúng là máy bay chiến đấu trong đám cầm thú, là Vip trong đám sắc ma.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Du Nhiên cảm thấy từng khớp xương của mình đã rời ra, nhìn sang Khuất Vân được ăn no nên ngủ say không biết gì ở bên cạnh, Du Nhiên giận đến ngứa răng, nhào tới, gào một tiếng rồi cắn mạnh lên cánh tay anh.

Không đáng, thật sự không đáng.

Cánh tay Khuất Vân chỉ có bắp thịt và xương, khiến răng cô đau nhức.

Quan trọng hơn là, hành động này khiến con sói giật mình tỉnh giấc, vì vậy, cô lập lại quá trình từ thịt tới thịt vụn tới cục thịt.

Vô cùng thê thảm, vô cùng thê thảm.

Cuối cùng Du Nhiên không nhịn được mà kháng nghị: “Thế này chẳng phải quá đói khát hay sao?”

“Điều này chứng minh sự trung trinh của tôi đối với em, trong khoảng thời gian em không có ở đây, tôi thật thuần khiết. Mặt khác…”

“Mặt khác gì?”

“Mặt khác, làm vậy cũng có thể khiến em không còn sức để trèo tường nữa.”

Xem ra câu nói vượt tường thuận miệng nói ra kia đã bị Khuất Vân ghi hận cả đời.

Nghĩ đến chuyện này, Du nhiên khóc hết nước mắt, khóc hết nước mắt nha.

Học kỳ năm thứ tư cơ bản là thời gian thực tập, Du Nhiên một lòng một dạ muốn thi nghiên cứu sinh, Khuất Vân lập tức giúp cô tìm một giấy chứng nhận thực tập rồi để cô ở nhà ôn tập.

Du Nhiên cảm thấy mình ở nhà Khuất Vân, ăn không uống không, thật sự không nên, vì vậy liền mua một quyển sách dạy nấu ăn, quyết định nấu cho anh một bát canh.

Nhưng sau khi phòng bếp trải qua một vài tai nạn mang tính hủy diệt, Du Nhiên quyết định bỏ cuộc.

Sáng sớm bảy giờ mỗi ngày, cô rời giường theo Khuất Vân, ăn sáng xong, nhìn anh ra khỏi nhà, cũng dặn một câu: “Trên đường đừng nhìn hoa dại, sớm mang cơm về nhé.”

Sau đó ôn tập vài tiếng đồng hồ, chờ buổi trưa Khuất Vân mua cơm về, ăn xong, ngủ một giấc buổi trưa, buổi chiều hai giờ thức dậy, lần thứ hai nhìn theo Khuất Vân ra khỏi nhà, cũng dặn một câu: “Đừng để cô nàng nào sờ mó, sớm mang cơm về nhé.”

Sau đó lại là vài tiếng ôn tập, chờ Khuất Vân mua cơm tối về, ăn xong, lại ôn tập mấy tiếng, chờ tới mười một giờ, tự giác nằm lên giường, mặc kệ Khuất Vân chế biến mình thành một cục thịt.

Gái Diệp nghe xong chuyện này, ai kỳ bất hạnh nộ kỳ bất tranh* mà nói: “Đây rõ rành rành là bao nuôi, lẽ nào cậu không cảm thấy gì sao?”

* Ai kỳ bất hạnh, nộ kỳ bất tranh: Đây là danh ngôn của Lỗ Tấn, từ cuốn tiểu thuyết “Khổng Ất Kỷ”

Ai kỳ bất hạnh: nói đến vì cảnh ngộ bất hạnh của ai đó mà cảm thấy bi ai.

Nộ kỳ bất tranh: Là nói đến ai đó không tranh giành, không chịu thua kém mà cảm thấy phẫn nộ và tiếc nuối.

“Có.” Du Nhiên gật đầu.

Gái Diệp ra vẻ vui mừng trẻ nhỏ dễ dạy: “Nói chi tiết xem nào.”

“Tớ cho rằng.” Du Nhiên dùng hai tay che mặt, sắc mặt ửng hồng: “Cảm giác được anh ấy bao nuôi, thật thích.”

Gái Diệp: “…”

Tuy bị bao nuôi, nhưng Du Nhiên chưa bao giờ hạ thấp tư thế của mình, ví dụ như khi ăn cơm tối hôm nay, khi Khuất Vân cướp mất một cái nem rán cuối cùng trên đĩa, Du Nhiên dựng thẳng đôi lông mày lên, quát to: “Buông ra cho em, đấy là của em!!!”

Khuất Vân vô cùng thản nhiên đặt một đầu nem rán trong miệng, nói: “Muốn ăn, tự mình tới cắn.”

Ngậm cái nem rán, giọng nói anh có chút không rõ ràng, nhưng như thế lại giống gạo nếp trong cái nem rán, mềm mềm dính dính thơm thơm, dụ dỗ Du Nhiên.

Nhưng Du Nhiên không sập bẫy, nếu cô tới gần cắn nó, quá trình chế biến cục thịt sẽ xảy ra sớm hơn.

Cô không ngu như vậy.

Buông tha cho cái nem rán, thu dọn bát đũa, Du Nhiên vào phòng bếp rửa bát.

Khi rửa đến một cái đĩa cuối cùng, Khuất Vân tựa vào cửa phòng bếp hỏi: “Hôm nay em ở nhà cả ngày à?”

“Ừm.” Du Nhiên lên tiếng đáp lại: “Sao vậy?”

“Không có gì, chỉ nghĩ, em cả ngày ở trong nhà, không tốt cho cơ thể.” Khuất Vân nói.

“Từ khi nào anh quan tâm đến cơ thể của em như thế?” Du Nhiên xoay người, cởi găng tay ra, búng vài giọt nước lên mặt anh.

“Nếu em bị bệnh thì ai ngủ cùng tôi?” Khuấn Vân nói hai chữ “ngủ cùng” đầy thâm ý.

Du Nhiên thở dài lắc đầu.

Khuất Vân đúng là hoang dâm vô độ, suýt chút nữa đã vượt mặt cả cô rồi.

“Như vậy đi, ngày mai tôi nghỉ, đưa em ra ngoài mua sắm được không?” Khuất Vân đề nghị.

“Thật không?” Du Nhiên mừng rỡ bám lên cổ anh.

“Nhưng, em định cảm ơn tôi thế nào đây?” Khuất Vân hỏi.

Nghe vậy, Du Nhiên lập tức nhảy về sau: “Anh muốn làm gì?”

Khuất Vân giống như trong truyền thuyết, cười quyến rũ, đôi mắt nhìn lướt qua phòng bếp, nói: “Chiến trường ngày hôm nay, ở chỗ này đi.”

Dù sao phòng bếp thật sự là nơi để chế biến cục thịt, Du Nhiên sảng khoái đồng ý.

Một giờ sau, Khuất Vân cũng sảng khoái.

Dùng slogan của Houdy để nói chính là, mọi người đều tốt, mới thật là tốt.

Du Nhiên vốn tưởng rằng Khuất Vân sẽ đưa cô đi shopping ở trung tâm mua sắm, hoặc lên núi đi bộ.

Thế nhưng, Khuất Vân lại đưa cô về nhà bố mẹ.

Đây là thù lao của việc cô đã toàn tâm toàn hầu hạ anh sao?!

Trong một giây đó, Du Nhiên vô cùng muốn bẻ gãy cái cội rễ đó của Khuất Vân.

Bố mẹ Khuất Vân ở trong một căn biệt thự nhỏ độc lập, rất u tĩnh, đẹp đẽ, nhìn qua có vẻ lắng đọng của lịch sử.

Nhưng lúc này Du Nhiên đâu có tâm trạng để thưởng thức cảnh đẹp nữa?

Cô chỉ muốn chạy.

Phải đi gặp mẹ chồng tương lai trong khi hoàn toàn chưa có chuẩn bị tâm lý, Du Nhiên cảm thấy mình không làm được.

Đúng vậy, nỗi lo lắng của cô chỉ là mẹ Khuất Vân.

Về phần hiệu trưởng, Du Nhiên chỉ có thể nói ông ấy hoàn toàn không khiến người ta cảm thấy ông ấy đang tồn tại.

“Em muốn vào nhà vệ sinh.”

“Trong nhà có.”

“Em không muốn ăn cùng bố mẹ anh.”

“Vậy em đứng bên cạnh nhìn tôi và bố mẹ ăn cũng được.”

“Em yêu một người khác, em như vậy sẽ không đáng để anh đưa tới gặp bố mẹ anh nhỉ.”

“Không sao, cho dù trái tim em đang ở nơi khác, quan trọng là thân thể em ở trên giường của tôi là được.

Dùng hết tất cả các loại cớ rồi, Du Nhiên vẫn bị Khuất Vân túm cổ áo lôi vào nhà bố mẹ anh.

Trong vườn của căn biệt thự có trồng hoa quế, những cánh hoa vàng óng nho nhỏ nở đầy cây, mùi thơm lan tỏa ra bốn phía.

Du Nhiên giãy dụa không có kết quả bỗng phát hiện trong góc vườn có một vật thể hình cầu đang nhúc nhích.

Nhìn kỹ, cô mới phát hiện đó là vị hiệu trưởng không hề khiến người ta có cảm giác ông ấy đang tồn tại kia, tức là bố của Khuất Vân, đang phơi quần áo.

Du Nhiên cảm thấy thật khó hiểu.

Tuy bố của Khuất Vân rất hay bị ức hiếp, nhưng dù sao ông ấy cũng là hiệu trưởng, là người tùy tiện mời người ta ăn cơm, số tiền cho bữa cơm đó có thể ngang với tiền học phí bốn năm của cô, vì sao lại lưu lạc đến mức phải đi phơi quần áo thế này?

Khuất Vân chủ động giải thích cho Du Nhiên: “Tất cả việc nhà đều do ông ấy làm.”

“Chẳng lẽ vì không nỡ thuê giúp việc?” Du Nhiên nghi hoặc hỏi.

“Nếu có giúp việc, vậy ở nhà, ông ấy càng không cần phải tồn tại nữa.” Khuất Vân bất hiếu đáp.

Du Nhiên nhìn về phía vật thể hình cầu đang cố gắng nhảy lên nhảy xuống phơi quần áo kia rồi thở dài.

Hiệu trưởng lúc này nhất định rất hối hận ngày đó đã ném đi cuống rốn mà không phải Khuất Vân, nuôi dưỡng cũng không phải cuống rốn mà là Khuất Vân.

Tiếng thở dài kia còn chưa dứt, hiệu trưởng đã mẫn cảm quay đầu lại, nhìn thấy Du Nhiên, lông mày lập tức rũ xuống như một con sâu vừa mới tắt thở: “Bạn Lý Du Nhiên à bạn Lý Du Nhiên, tôi thật sự đã nhìn nhầm bạn rồi, vì sao chưa được mấy tháng mà bạn đã bị thằng nhãi kia tóm về rồi? Sao không tiếp tục dằn vặt nó nữa đi?”

“Đã dằn vặt đến mức tay bị thương, dạ dày xuất huyết, gãy chân, còn phải thế nào nữa ạ?” Du Nhiên cảm thấy mình đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi.

“Bị thương ngoài da thì có là gì, xu hướng bây giờ là phải ngược tâm. Khiến nó nằm thẳng trong ổ chăn một tháng, cả ngày đần độn, không ăn không ngủ, khi thì nói năng lảm nhảm, nửa đêm cười điên cuồng, thế mới gọi là dằn vặt chứ.” Hiệu trưởng truyền dạy kinh nghiệm, giải thích nghi hoặc.

“Vâng, cháu sẽ cố gắng.” Du Nhiên nắm chặt tay, trên mặt là vẻ kiên định như “xin Đảng và nhân dân chờ đợi tin tức tốt của tôi”.

“Cố gắng lên, tôi đặt niềm tin vào bạn.” Hiệu trưởng lại trở về gương mặt tươi cười, cười đến mức suýt chút nữa lòi cả nhân bánh bao ra ngoài.

Đang lúc hai người đang nắm tay nói chuyện vui vẻ, chìm đắm trong bầu không khí tương tai tốt đẹp của Đảng Cộng Sản, Du Nhiên bỗng nghe thấy một tiếng “tinh” quen thuộc.

Quái lạ, hôm nay Khuất Vân không đeo kính, sao còn nghe thấy tiếng động này?

Du Nhiên cho ra hai kết luận.

Thứ nhất là cô nghe nhầm, thứ hai là công lực của Khuất Vân đã lên tới một trình độ mới.

Ngay sau đó, Du Nhiên bị Khuất Vân túm cổ vào nhà.

Trong phòng khách, Du Nhiên gặp được mẹ của Khuất Vân.

Đẹp là đương nhiên, không cần phải nói rồi, dù sao gien bánh bao của hiệu trưởng mà có thể sinh ra được nhân vật như Khuất Vân thì gien của mẹ anh nhất định phải rất hoàn mỹ, rất lớn mạnh mới được.

Hôm nay nhìn thấy, Du Nhiên phát hiện quả nhiên cô không phải thất vọng.

Mẹ Khuất Vân không chỉ có đẹp, mà còn đẹp đến mức vô cùng khí thế, có lẽ vì xuất thân từ gia đình quân nhân, từng cử chỉ hành động vừa có vẻ quyến rũ mà người phụ nữ nên có, vừa có vẻ phóng khoáng lưu loát và sự tôn quý không gì sánh được.

Đây chính là nữ vương.

Mẹ chồng tương lai là nữ vương, Du Nhiên nghĩ cô sẽ chết rất thảm.

Lúc này, cô chỉ muốn bỏ chạy khi vừa mới lâm trận, nhưng Khuất Vân không buông tay, kéo cô thẳng tới trước mặt mẹ, lời ít ý nhiều mà giới thiệu: “Mẹ, đây là Lý Du Nhiên, con dâu của mẹ.”

Đôi mắt đẹp của nữ vương nhìn về phía Du Nhiên, hé miệng, sau đó nói ra câu nói đầu tiên kể từ khi hai người quen biết: “Khi sinh con, vẫn nên sinh mổ tốt hơn.”

Du Nhiên: “…”

Thái độ của nữ vương đối với Du Nhiên cũng không nữ vương, cũng có nói có cười, còn tặng Du Nhiên một chiếc vòng tay lục bích trong suốt hiếm thấy làm quà gặp mặt.

“Đừng lo lắng.” Khuất Vân nói nhỏ: “Chỉ cần tôi thích, mẹ tôi cũng thích.”

Du Nhiên dần yên lòng.

Bọn họ nói chuyện phiếm, còn hiệu trưởng bận rộn gọt hoa quả, rót trà, dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm, Du Nhiên chỉ nhìn thấy một cục thịt vội vàng lăn từ trên nhà xuống dưới nhà.

Cuối cùng, khi ăn cơm, hiệu trưởng mới có thể ngồi cùng với bọn họ.

Thừa dịp bà xã và con trai đang nói chuyện với nhau, hiệu trưởng lặng lẽ kéo tay áo Du Nhiên, nói: “Bạn Lý Du Nhiên, nghe tôi khuyên một câu, trong nhà, bạn nhất định phải đứng cho thẳng, nghìn vạn lần không thể đè nén chính mình đi hầu hạ người khác, nghĩ lại mà xem, bố mẹ bạn nuôi bạn lớn như vậy là để người khác ức hiếp hay sao, bọn họ mà biết bạn bị uất ức nhất định sẽ rơi nước mắt, bạn nhẫn tâm nhìn thấy họ như vậy sao?”

Một đống đạo lý lớn lao khiến Du Nhiên nhiệt huyết đầy mình, đang định quyết định từ nay về sau sẽ không rửa bát nữa thì lúc này, nữ vương nhàn nhạt nói một câu: “Món này hình như hơi mặn thì phải.”

“Bà xã, anh lập tức làm lại!” Du Nhiên cảm thấy hoa mắt, chỉ thấy một cục thịt dùng tốc độ không tưởng chạy ào vào phòng bếp.

Không lâu sau, một đĩa thức ăn mới được mang vào, còn có thêm một cốc nước súc miệng.

“Bà xã, em nếm lại thử xem.” Hiệu trưởng nở nụ cười ân cần, nịnh nọt.

Du Nhiên lắc đầu thở dài.

Hiệu trưởng à, nếu bố mẹ ngài thấy ngài lúc này, chỉ sợ không chỉ rơi nước mắt mà ngay cả tròng mắt cũng khóc trôi ra đấy.

Trong khi ăn cơm, nữ vương muốn nghe một chút về thiên tình sử của hai người, Khuất Vân liền chịu trách nhiệm kể lại.

Thủ tiêu một số chi tiết không tiện mở miệng, miễn đi một số tình tiết không quá lãng mạn, chọn một số đoạn bất lợi đối với quá trình phát triển tình cảm đáng lẽ nên quên đi.

Nhưng càng nghe Du Nhiên càng cảm thấy không đúng.

“Sau khi chia tay, con cố gắng níu kéo, còn Du Nhiên cũng không phải người ý chí sắt đá, cũng muốn tha thứ, nhưng dưới sự xúi giục của bố, cô ấy vẫn quyết định từ bỏ cuộc tình này.”

“Đương nhiên, bố chỉ có lòng tốt thôi, muốn “mai hoa hương tự khổ hàn lai**”, cho tình cảm của bọn con càng nhiều cản trở thì càng có thể lâu dài.”

** Mai hoa hương tự khổ hàn lai: hoa mai chịu rét mới tỏa hương thơm.

“Vì vậy, con tuyệt đối không để ý khi bố dùng kế khiến con uống rượu đến mức dạ dày xuất huyết, thật sự, con rất cảm ơn bố.”

“À, mẹ có biết chuyện đó không? Chính là chuyện nửa năm trước ấy, tuy lúc đó con nôn ra rất nhiều máu, nguy hiểm tính mạng, nhưng giờ đã không còn gì đáng ngại nữa, chỉ là giờ thỉnh thoảng dạ dày vẫn còn đau nhức, có lẽ chức năng của nó đã yếu đi nhiều.”

Khi tiếng nói vừa dứt, Du Nhiên cúi người nhìn thấy chân hiệu trưởng đang run lên liên tục dưới mặt bàn.

Trên mặt bàn, nữ vương hướng ánh mắt sâu thăm thẳm về phía ông chồng già: “Anh đã dằn vặt đứa con trai hơn hai mươi năm trước em rơi nước mắt, chảy máu, chịu muôn vàn đau đớn, liều mạng sinh cho anh như thế?”

Hiệu trưởng đổ mồ hôi như mưa.

“Em chỉ có một đứa con trai, đương nhiên phải dùng mọi cách yêu chiều, nhưng nhìn anh có vẻ không quá quan tâm đến thằng bé, lẽ nào, bên ngoài anh còn đứa con nào khác?”

Hiệu trưởng như đứng đống lửa như ngồi đống than.

“Hay là, anh nhìn thằng bé không giống anh nên thầm hoài nghi thằng bé không phải con anh?”

Hiệu trưởng run như cầy sấy.

“Theo em vào phòng một lát.”

Gương mặt bánh bao của hiệu trưởng xám ngoét như tro.

Sau khi tận mắt chứng kiến chuyện này, Du Nhiên dùng ánh mắt sùng bái và đề phòng nhìn về phía Khuất Vân.

“Giờ em đã biết trong nhà này, nên quy thuận ai chưa?” Khuất Vân cười khẽ một tiếng, đôi mắt híp lại, lần nữa phát ra một tiếng “tinh”.

Quả nhiên, Du Nhiên nghĩ, công lực của anh đã đạt tới một cảnh giới mới, không cần mắt kính mà hơn cả có mắt kính.

Sau này nghe Khuất Vân kể lại, khi nữ vương sinh anh, khó sinh một ngày một đêm, cuối cùng phải sinh mổ, một lần sinh nở gặp ngay phải nỗi đau kinh khủng nhất, vô cùng khổ cực.

Có lẽ vì như thế nữ vương mới coi Khuất Vân là bảo bối, từ nhỏ đã cưng chiều.

Tuy Khuất Vân không nói rõ nhưng Du Nhiên dùng chân răng cũng có thể nghĩ ra, nhất định hiệu trưởng thấy con trai được yêu chiều như thế, lại thấy địa vị của mình trong nhà thấp đến mức suýt nữa chui luôn xuống sàn nhà, vì vậy mới sinh ra một loại ghen tỵ vừa tự nhiên vừa mất tự nhiên đối với Khuất Vân.

Từ đó, hai bố con vẫn chưa ngừng chiến.

Nhưng, lại dùng chân răng để nghĩ trong một giây, hơn hai mươi năm nay, có lẽ hiệu trưởng luôn bị Khuất Vân qua mặt.

Dù sao đi nữa, Khuất Vân không cần tự mình động thủ, chỉ cần bơm hai câu trước mặt nữ vương là hiệu trưởng sẽ chết không có chỗ chôn.

Du Nhiên hấp thu bài học kinh nghiệm, quyết định cố gắng giảm tối thiểu số lần xung đột chính diện với Khuất Vân, nói một câu thảm hại, nếu so chỉ số thông minh của cô với thủ đoạn của Khuất Vân, chênh lệch có thể coi như đỉnh Everest với Biển Chết.

Chuyện đó đã tương đối rõ ràng.

Du Nhiên dần dần phát hiện, gã đàn ông này, cứ coi Khuất Vân là đàn ông đi, bên trong vẫn là tính cách của một đứa trẻ, thỉnh thoảng rất phản nghịch, nhưng chỉ cần ra vẻ quy thuận anh là thiên hạ sẽ thái bình.

Khuất Vân không thích cô ngắm trai đẹp, không thành vấn đề, cô ngắm lén sau lưng anh là được.

Khuất Vân không cho cô ăn nhiều đồ ăn vặt, không thành vấn đề, cô ăn lén sau lưng anh là được.

Khuất Vân không cho cô mặc váy bó ngắn trên đầu gối, không thành vấn đề, cô mặc lén sau lưng anh là được.

Bởi vậy, ngay cả Khuất Vân cũng không nhịn được mà khen: “Gần đây em rất ngoan.”

Du Nhiên ngoan ngoãn cười, nhưng trong lòng lại có chút không yên.

Đây đều là công tác chuẩn bị đề phòng lốc xoáy sắp đến thôi.

Một ngày của tháng Mười Một, lốc xoáy đến đúng hẹn.

Sau khi tan tầm trở về, Khuất Vân không nói một lời, sắc mặt vô cùng không tốt.

Du Nhiên vội vàng ngoan ngoãn, cắp mông đi lấy dép cho anh, dâng trà nóng, lại chủ động bóp tay bóp chân, ân cần hỏi han.

Nhưng Khuất Vân vẫn trưng ra gương mặt lạnh tanh, không có phản ứng gì.

Thật sự không còn cách nào khác, cô đành dùng tuyệt kỹ cuối cùng: cởi quần áo.

Lần trước, bởi vì ôn tập quá mệt mỏi, Du Nhiên cầm máy tính của Khuất Vân tải một bộ phim thể dục trên giường của Nhật Bản xuống xem, không ngờ tải nhầm virut, khiến bài giảng và tất cả tư liệu hoạt động của học viện mà Khuất Vân khổ cực soạn ra biến mất không còn một mảnh.

Du Nhiên cho rằng mình chỉ còn đường chết, liền quyết chiến đến cùng, sau khi thẳng thắn thừa nhận hành vi phạm tội của mình, trước khi lông mày anh kịp dựng lên, lập tức cởi sạch quần áo, dính lên.

Sau một trận gió cuốn mây tan, Khuất Vân mang theo tâm tình thỏa mãn tới phòng đọc sách cứu vãn tài liệu – không mắng cô lấy một tiếng.

Ngay lúc đó, Du Nhiên lập tức hiểu ra một sự thật – nửa đời sau của cô phải dựa vào nửa người dưới của Khuất Vân.

Giờ cũng vậy, Du Nhiên lập tức cởi hết quần áo, toàn thân quấn lên người Khuất Vân như rắn.

Lần này, ngay cả địa điểm cũng không thèm chọn, Khuất Vân trực tiếp chế biến cô thành một cục thịt ngay trên sô pha.

Hơn nữa còn là hai lần.

Du Nhiên mệt cả tinh thần lẫn thể xác, đang định ngủ một giấc đã đời thì nghe thấy Khuất Vân lạnh lùng hỏi một câu: “Vì sao lại ghi danh vào đại học C?”

Đúng vậy, cái này chính là thứ gọi là lốc xoáy: Du Nhiên không ghi danh làm nghiên cứu sinh khoa tâm lý của trường bọn họ như Khuất Vân mong muốn mà ghi danh vào khoa tâm lý của đại học C.

Thật ra Du Nhiên cũng không cố ý muốn lừa Khuất Vân, nếu ghi danh ở trường bọn họ, vậy chẳng phải một ngày 24 giờ cô đều phải ở bên Khuất Vân hay sao, dù anh có đẹp trai hơn nữa thì nhìn nhiều vẫn nhàm mắt.

Vì vậy, cô quyết định ghi danh vào đại học C cách trường hiện tại 30 phút đi xe, mỗi ngày vẫn có thể về nhà Khuất Vân mà hai người cũng có khoảng thời gian tự do, khiến thời kỳ tươi đẹp của tình cảm càng lâu dài.

“Còn nguyên nhân gì khác không?” Khuất Vân lạnh lùng liếc mắt dò xét cô.

Du Nhiên phải cảm thán, hiểu cô, không ai bằng Khuất Vân.

Đại học C nổi tiếng là một cái miếu hòa thượng, hơn nữa, còn là một cái miếu thật to toàn hòa thượng tuấn tú.

Điểm đặc sắc của đại học C là nữ sinh rất ít, còn số lượng nam sinh lại rất nhiều.

Trong lòng Du Nhiên bắt đầu đếm bảng cửu chương.

Lần trước đi ngang qua gian hàng hải sản nhìn thấy bác sĩ rùa biển kia, Khuất Vân đã trừng trị cô rất thảm, đấy là bởi vì hành vi của cô không quang minh chính đại.

Nhưng nếu cô đứng ở cửa hàng hải sản, nhìn hải sản là chuyện đương nhiên.

Nếu thi đỗ nghiên cứu sinh của đại học C, mỗi ngày cô có thể đùa giỡn các loại hải sản, về nhà còn có miếng thịt bò loại một Khuất Vân đang chờ mình, cuộc sống của thần tiên cũng không sướng hơn như thế.

Bởi vậy, Du Nhiên đánh liều, lừa Khuất Vân, ghi danh đại học C.

Mà hiện tại, sự việc đã bại lộ.

Nhưng dù sao báo danh thì cũng báo rồi, cho dù Khuất Vân có bản lĩnh bay lên trời cũng không thể thay đổi.

Nhưng vì không muốn mỗi ngày đều phải nhìn cái vẻ mặt đúc từ băng của anh, Du Nhiên nhường nhịn rất nhiều: bình thường khi Khuất Vân yêu cầu lăn lên giường, cô luôn chống cự, chống cự, rồi lại chống cự, nhưng chuyện đã tới nước này, chỉ cần Khuất Vân đói bụng, cô không dám nói một lời, bật dậy tự lột quần áo, để mặc anh ăn tùy ý.

Ngoan ngoãn khiêm tốn như vậy mà tác dụng vẫn không lớn, Khuất Vân có vẻ còn rất tức giận, biểu hiện rõ ràng nhất có ba chỗ:

Thứ nhất, anh luôn tranh ăn mì thịt bò cà chua của Du Nhiên.

Thứ hai, anh không nói tiếng nào, tăng gấp đôi số lần chế biến cục thịt.

Thứ ba, anh bắt đầu ngược đãi Du Nhiên từ mặt vật chất: khi cô bị bệnh, anh không cho uống thuốc.

Mùa đông hàng năm, Du Nhiên luôn bị cảm theo thường lệ, tới tháng Mười Hai là khăn giấy lại vẫy gọi.

Du Nhiên vốn định bảo Khuất Vân đi mua thuốc cảm cho cô, nhưng nói gì Khuất Vân cũng không chịu mua.

Cuối cùng, Du Nhiên chảy nước mũi nổi giận: “Khuất Vân, anh muốn trơ mắt nhìn em chết ư?”

Khuất Vân vươn tay, vuốt mái tóc cô, nhẹ giọng nói: “Nhà chúng ta… đã không còn tiền mua thuốc nữa rồi.”

Du Nhiên: “…”

Nhưng Khuất Vân còn chưa đến mức phát điên, tuy không cho cô uống thuốc nhưng anh chăm sóc cô rất cẩn thận: đun canh gà cho cô, trùm chăn ấm cho cô, bóc quýt cho cô.

Dưới sự hỗ trợ của đồ ăn, Du Nhiên không thuốc mà khỏi bệnh.

Cuối cùng, tháng Một tới, cuộc thi nghiên cứu sinh cũng tới theo.

Du Nhiên không quá lo lắng, dù sao cô đã liều mạng ôn tập, nắm phần thắng rất lớn.

Tới ngày thi, Du Nhiên đeo bùa hộ mệnh lên cổ, trên tay đeo vòng may mắn, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đúng giờ đi tới địa điểm thi.

Đề thi phát xuống, Du Nhiên liếc nhìn qua một lượt, yên tâm hơn nhiều, độ khó đối với cô không lớn.

Tập trung thở sâu, mới cầm bút làm được hai bài, bỗng mùi nước hoa của nữ sinh bên cạnh bay tới, vốn là một hương thơm rất nhã nhặn, nhưng không hiểu vì sao, một dòng nước ấm trào lên trong cổ họng Du Nhiên, cô còn chưa kịp có bất cứ phản ứng gì đã “ọe” một tiếng phun ra.

Đây là giờ phút mất mặt nhất trong cuộc đời Du Nhiên.

Bữa sáng đã bị dịch dạ dày ăn mòn đến không còn hình dạng kia của cô nằm chình ình trên sàn nhà, tỏa ra mùi vị không thể khiến người ta thoải mái.

Trong ánh mắt khác thường của mọi người, Du Nhiên co thành một cục thịt tròn.

Bài thi chính trị buổi sáng còn nát bét hơn cả mấy thứ vừa mới phun ra.

Buổi trưa, Du Nhiên không dám ăn gì, định đi mua thuốc dạ dày hiệu quả cấp tốc, miễn cho bài thi tiếng Anh buổi chiều lại càng thê thảm.

Nhưng sau khi Khuất Vân nghe nói vậy, anh cố chấp kéo cô đến bệnh viện, Du Nhiên không lay chuyển được, đành đi theo.

Buổi trưa là giờ nghỉ ngơi, Khuất Vân lập tức nhờ nữ vương gọi điện cho lãnh đạo bệnh viện, nhờ người ta bảo bác sĩ chờ trong phòng khám.

Khi tới nơi, người trong bệnh viện rất thưa thớt, hình thành một hoàn cảnh đối lập với sự đông đúc của mọi ngày.

Du Nhiên bị Khuất Vân kéo vào thang máy, tới tầng ba, cửa thang máy mở ra, một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi vào.

Mới đầu, Du Nhiên cũng không để ý, nhưng nhìn kỹ lại, bóng lưng này có chút quen thuộc, lại cẩn thận nhớ lại, ai nha, đây không phải cái đầu Titanic bị chính cô đập vỡ vì thấy chết không cứu khi cô bị Cổ Thừa Viễn bắt cóc hay sao?

Cơn giận của Du Nhiên phun trào, hai lỗ mũi phồng lên xịt khói trắng.

Titanic cảm giác phía sau có điều khác thường, quay đầu lại, nhìn thấy Du Nhiên, mặt đỏ hồng, lại ngẩng đầu lên, nhìn thấy Khuất Vân, gương mặt đỏ hồng vì xấu hổ kia “xoẹt” một cái trắng bệch.

Còn chưa tới tầng muốn tới, Titanic đã như khói, mở thang máy, “vù” một tiếng bỏ chạy.

Du Nhiên vội vàng kể tội Titanic với Khuất Vân, nhưng nhìn vẻ mặt Khuất Vân, giống như anh đã biết tất cả.

Lại nghĩ đến dáng vẻ nhìn thấy Khuất Vân như nhìn thấy quỷ của Titanic, Du Nhiên biết trong chuyện này nhất định có vấn đề.

Không kiên nhẫn được với những câu hỏi của cô, Khuất Vân rốt cuộc cũng nói thẳng, thì ra lúc đó khi Du Nhiên mất tích, Khuất Vân dùng rất nhiều quan hệ, cuối cùng tra ra được Cổ Thừa Viễn có một căn biệt thự trong núi, anh vội vàng lên đường đến đó.

Ở cửa, anh vừa khéo gặp Titanic đang đầu rơi máu chảy, biết được Du Nhiên bị thương, vì vậy, anh “dùng một chút thủ đoạn nho nhỏ với anh ta, coi như giải hận”.

Rốt cuộc là “thủ đoạn nho nhỏ” thế nào mà có thể khiến Titanic nhìn thấy Khuất Vân lần thứ hai lại hết hồn như thế, cả đời này Du Nhiên không muốn biết.

Vẫn nên hiểu ít một chút về bầu không khí không lành mạnh của Khuất Vân thì tốt hơn, nếu không sau này cô sẽ không dám chọc vào anh nữa.

Ra khỏi thang máy, đi về phía trước, Du Nhiên cảm thấy có chút không đúng: “Khoa dạ dày không phải ở bên cạnh sao?”

“Tin tôi.” Khuất Vân nói.

“Được.” Du Nhiên gật đầu.

Nhưng ba mươi giây sau, khi đứng trước phòng khám phụ khoa, Du Nhiên mới giật mình nhận ra chữ “được” kia nó bại não đến mức nào.

“Anh bảo em tin anh!” Du Nhiên chất vấn.

Vẻ mặt Khuất Vân không thay đổi: “Tôi chỉ bảo em tin tôi, cũng không bảo em nên tin tôi.”

Du Nhiên nắm tay giậm chân, gã dâm dê này, anh ta không phải chỉ dâm bình thường nha!

Khuất Vân mặc kệ động tác phường chèo của cô, lôi cô thẳng tới trước mặt bác sĩ.

Hành động của Khuất Vân khiến cái đầu vì thi cử mà đần độn của Du Nhiên thủng ra được một ít ánh sáng, cô nói mang theo tiếng nức nở: “Khuất Vân, hai ngày này em không chịu nổi trò đùa của anh!”

Khuất Vân đứng phía sau Du Nhiên, đặt tay lên vai cô.

Bác sĩ hỏi: “Kinh nguyệt lần trước là ngày nào?”

Khuất Vân nói: “Tuần đầu tháng Mười Một.”

Bác sĩ hỏi: “Gần đây có sử dụng biện pháp tránh thai nào không?”

Khuất Vân nói: “Hoàn toàn không có.”

Bác sĩ hỏi: “Thời gian gần đây có biểu hiện gì không?”

Khuất Vân nói: “Khẩu vị thay đổi, trước thích ăn cay, giờ thích ăn chua, thường xuyên cảm thấy mệt mỏi, không có sức lực, sáng nay còn nôn.”

Nghe vậy, Du Nhiên như bị sét đánh trúng đỉnh đầu, đánh đến mức cô tan thành từng mảnh nhỏ.

Đúng vậy, hai tháng nay bà dì nhà mẹ cô không đến, hàng ngày ôn tập luôn gặm ô mai, hơn nữa, thời gian ngủ tăng lên rõ ràng, nhưng Du Nhiên quá tập trung ôn tập nên hoàn toàn không chú ý tới chuyện này.

Quan trọng nhất là… bọn họ rõ ràng lần nào cũng dùng biện pháp tránh thai nha!!!

Tháng trước còn mới mua hai hộp để ở đầu giường dùng dần mà!!!

Nhưng Khuất Vân nói không sử dụng biện pháp tránh thai, nói cách khác, tất cả những chuyện này đều do anh tác quái!

Trong quá trình tạo ra kết luận này, Du Nhiên mờ mịt bị kéo đi làm một loạt kiểm tra, kết quả có rất nhanh: cô vinh quang trúng chiêu rồi.

Đương nhiên, bài thi tiếng Anh buổi chiều còn thảm hơn buổi sáng.

Khi thi nghe, Du Nhiên chỉ nghe được một từ duy nhất – baby.

Buổi tối về đến nhà, Du Nhiên hất văng cái cốc trên bàn, dùng tiếng vang lanh lảnh biểu đạt sự giận dữ không gì sánh được của cô: “Khuất Vân, anh nói rõ ràng cho tôi!!!”

Khuất Vân nhàn nhã bưng một bát canh cá chua Tây Hồ đến, mùi chua ngọt hấp dẫn dụ dỗ người ta chảy nước miếng: “Chuyện rất dài, để sang một bên, ăn một ít đi đã.”

Tuy hận đến mức không thể một phát cắn chết anh, nhưng cái dạ dày của Du Nhiên không có nghĩa khí vẫn bị khuất phục.

Ăn cơm, uống canh gà, hoa quả tráng miệng, Du Nhiên sờ sờ dạ dày, lần thứ hai đứng lên, chỉ vào mũi anh mắng: “Khuất Vân, anh là kẻ còn tởm lợm hơn một mỹ nhân ngư trong cống thoát nước, có phải anh cố ý chọc thủng bao cao su không?”

“Đúng vậy.” Khuất Vân không cho đó là nhục, ngược lại còn coi đó là vinh quang, đặt nước trái cây mới ép trước mặt Du Nhiên.

“Khiến tôi mang thai sớm như vậy có phải để ngăn tôi tới đại học C không?” Du Nhiên hỏi.

“Đúng vậy.” Khuất Vân lại khoác cái áo len dày lên người Du Nhiên.

“Việc này có phải bắt đầu lên kế hoạch từ tháng Mười Một không?”

“Đúng vậy.” Đáp án không cần nói cũng biết.

Du Nhiên bỗng đứng lên, cái áo len rơi xuống đất, cô lạnh lùng nói: “Khuất Vân, anh chắc chắn mọi việc sẽ phát triển theo dự tính của anh thế sao?”

“Ý em là gì?” Khuất Vân hỏi.

“Tôi có thể không cần đứa bé!” Du Nhiên nổi giận nói.

“Lý Du Nhiên, nói ra miệng phải suy nghĩ cho kỹ.” Trong phòng vốn rất ấm áp, nhưng từ đường viền cơ thể Khuất Vân, khí lạnh dần dần tràn ra.

“Trái Đất không cả ngày quay quanh anh, tôi cũng sẽ không lần nào cũng phải làm theo yêu cầu của anh!” Thấy Khuất Vân nổi giận, Du Nhiên cảm giác thật sảng khoái vì trả được thù.

Hung ác nói xong câu đó, Du Nhiên “bịch bịch” chạy lên lầu, đóng cửa phòng, đi ngủ.

Chưa ngủ được mấy tiếng, một cảm giác đè nén rất mạnh khiến cô giật mình tỉnh dậy.

Mở mắt, cô nhìn thấy nữ vương.

Không biết nữ vương ngồi xuống bên giường Du Nhiên từ bao giờ, thấy cô tỉnh dậy, nữ vương liền vươn tay sờ bụng cô, nhẹ nhàng nói: “Du Nhiên à, cháu trai bảo bối của mẹ đành giao cho con vậy, nếu thằng bé xảy ra chuyện gì, con…”

Câu nói tiếp theo, nữ vương không nói hết, nhưng hiệu quả còn kinh khủng hơn gấp vạn lần.

Sau khi nữ vương rời đi, lại là hiệu trưởng tới.

Gương mặt bánh bao kia cười đến sắp nứt ra: “Bạn Lý Du Nhiên, cứ yên tâm sinh đi, tôi đảm bảo, bằng tốt nghiệp sẽ đúng giờ giao đến tận tay bạn. Nhưng có một điều kiện, bạn phải mang cháu gái đến đổi.”

Một người muốn cháu trai, một người muốn cháu gái, Du Nhiên khóc không ra nước mắt, có lẽ phải sinh một đứa gay mới có thể thỏa mãn yêu cầu của bọn họ.

Bên này còn chưa giải quyết xong, không biết bố mẹ Du Nhiên lấy tin tức từ đâu, từ Mỹ gọi điện về.

Lý Minh Vũ vừa lau nước mắt nước mũi vừa khuyên nhủ: “Bố khổ cực cả nửa đời, khó khăn lắm mới chờ được một đứa cháu ngoại, Du Nhiên à, sao con có thể nhẫn tâm khiến bố kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh như thế?”

Du Nhiên bắt đầu cảm thấy đau đầu, con xin bố, trong bụng con mới là một cục thịt thôi.

Bạch Linh không oán giận, ngược lại còn rất hiểu cho quyết định của Du Nhiên: “Con còn trẻ như vậy, vốn chưa có chuẩn bị về tư tưởng, hơn nữa nguyện vọng học nghiên cứu sinh còn chưa hoàn thành, vì vậy, mẹ sẽ ủng hộ mọi quyết định của con… Chỉ là, con của con và Khuất Vân nhất định sẽ rất đáng yêu… Aizzz.”

Không thể không nói, chiêu lấy lùi để tiến này của mẹ quả nhiên cao tay, một tiếng “aizzz” khiến Du Nhiên cảm thấy mình thật sự bất hiếu đến cực điểm.

Thật ra nói không cần đứa bé này là do Du Nhiên giận quá nói bừa thôi, là vì khiến Khuất Vân không dễ chịu nên mới nói.

Mà bây giờ, nếu thật sự làm như vậy, xem ra không cần Khuất Vân ra tay, cô sẽ bị bố mẹ hai bên chém chết đến mức không thể đầu thai.

Trải qua một trận oanh tạc mệt nhọc, Du Nhiên ở trong tình trạng kiệt sức, lúc này, trong căn phòng yên lặng bỗng vang lên một tiếng “tinh” đã lâu không nghe thấy.

Quay đầu lại, ở cửa phòng, Du Nhiên nhìn thấy Khuất Vân.

Anh, đang, mỉm, cười.

Giống như một con thú đã ăn no, nhàn nhãn mỉm cười nhìn con mồi đang giãy dụa phí công vô ích.

Đây là bài học thứ hai mươi hai mà Khuất Vân dạy cho Du Nhiên – Anh chàng giảng viên này, trước giờ luôn là cầm thú.


Trước Sau