Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi-Chương 25


Trước

Chàng Giảng Viên Cầm Thú Của Tôi

Chương 25: Lời Cuối Truyện

Vậy là kết thúc rồi, giờ ngồi nghĩ lại bạn Sâu đã fall in love với bạn Du Nhiên thế nào là lại có cảm giác một cuộc tình đã qua. Ha ha.

Cũng chẳng phải tự nhiên mà bạn lại thích Du Nhiên đến thế, mà bởi vì qua Du Nhiên, bạn nhìn thấy chính bản thân mình trong đó. Ai mà chẳng có một thời sống cuồng nhiệt, ai chẳng có những lúc vấp ngã, những thất bại như Du Nhiên. Nhưng điều bạn thích ở Du Nhiên, chính là sự lạc quan, niềm khát vọng được tiến bước về phía trước, ngay cả khi trải qua những việc tưởng chừng như có thể buông rơi cả chính cuộc sống của mình. Từng hành động, từng suy nghĩ, từng diễn biến tâm lý của Du Nhiên đều rất thật, khiến bạn có cảm giác như được sống lại những ngày tháng trước kia một lần nữa. Điều khác chỉ là, Du Nhiên đã tìm thấy bến đỗ, còn bạn thì chưa. Ha ha.

Không hiểu có phải gần đây cảm nhận về những vai nam chính của bạn bị hỏng hóc chỗ nào hay không, mà bạn không có nhiều cảm giác lắm về Khuất Vân. Chỉ thấy tiếc, những đứa trẻ lớn lên trong hoàn cảnh quá tốt như Khuất Vân, gần như đều không biết thể hiện cảm xúc của mình. Người như Khuất Vân chỉ quan tâm trong im lặng, chỉ thể hiện trong im lặng, dường như anh quá kiêu ngạo để có thể tỏ ra rằng mình cũng có những cảm xúc như con người. Và vì thế, anh sẽ mất đi nhiều thứ mà chính mình cũng không ngờ tới.

Về Cổ Thừa Viễn, ít có nhân vật nào khiến bạn cảm giác hỗn loạn như thế này. Có một câu nói: kẻ đáng thương tất có chỗ đáng giận. Bạn cảm thấy câu nói này vô cùng phù hợp với Cổ Thừa Viễn. Không thể phủ nhận rằng Cổ Thừa Viễn đáng thương, liệu có đứa trẻ nào trải qua một tuổi thơ như thế mà trong lòng không mang hận? Bạn cũng không thánh nữ đến mức nói, lẽ ra Cổ Thừa Viễn nên bỏ qua thù hận bla bla bla….. Chuyện đời người chính là như thế, người ta cứ phải làm rồi, cứ phải nếm trải rồi, cứ phải đánh mất rồi, người ta mới biết đến hai chữ “giá như”. Cổ Thừa Viễn như một đứa trẻ tội nghiệp, là một con chim sẻ sợ cành cây cong, muốn ôm vào người tất cả những thứ mình từng khao khát, muốn tìm thấy cảm giác bình yên trong những thứ thật cũ kỹ. Có lẽ đó chính là chỗ đáng giận. Giận ở chỗ Cổ Thừa Viễn tự vây mình trong quá khứ, tự tách mình ra khỏi dòng chảy của thời gian, cứ ở đó và nhìn về phía một thứ không còn như xưa nữa. Cổ Thừa Viễn không nên ghen tỵ với Khuất Vân vì Khuất Vân nắm được, buông được, mà nên ghen tỵ với Khuất Vân vì Khuất Vân đã bước tiếp, còn Cổ Thừa Viễn, chỉ giậm chân tại chỗ, thậm chí quay đầu chạy ngược hướng với tất cả mọi người.

Ba người, bị vây trong thù hận, ai cũng ích kỷ, ai cũng kiêu ngạo, ai cũng muốn bảo vệ bản thân, để rồi cuối cùng không ai dám mở lời trách hận ai, vì người nào cũng có một câu chuyện. May là cuối cùng mọi chuyện đã chấm dứt, bi kịch không còn tiếp tục, bởi mỗi người đã biết hướng mà mình nên đi về.

Cả Tiểu Tân cũng vậy, tuy oan gia không phải lúc nào cũng vui mừng, tuy phải trải qua một cuộc tình thật non nớt, nhưng chính cuộc tình ấy lại thể hiện tuổi trẻ của Tiểu Tân, thể hiện sức sống, niềm lạc quan của Tiểu Tân. Thất tình thì đã sao, chỉ cần đã cố gắng hết sức mình thì còn gì nuối tiếc, đến cuối cùng vẫn có thể nhẹ nhàng chia tay, nhẹ nhàng đi tìm kiếm thứ mình cần.

Câu chuyện này bạn vốn muốn dành tặng cho những sĩ tử năm nay, bởi vì nó tràn ngập niềm lạc quan, nó tràn ngập nhiệt huyết và sức sống. Dù kết quả mà các em có thế nào cũng đừng vì thế mà đánh mất nhiệt huyết của mình. Trẻ con trước khi biết đi thì phải biết ngã, có người cũng nói thành công cho người ta sự tự tin và thất bại khiến người ta trưởng thành.

Đường đời rất rộng, nhưng tất cả chúng ta không thể đi trên cùng một hàng, phải có người đi trước và có người đi sau. Những người đi trước chưa chắc là những người giỏi, những người đi sau cũng chưa chắc đã là những người yếu kém, quan trọng là chúng ta có thể đi được đến cái đích mà chúng ta muốn.


Trước