Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?-Chương 12


Trước Sau

Có Cần Lấy Chồng Không?

Chương 12: Dùng Thử

“Tổng giám đốc, kế hoạch đầu tư chưa bàn xong, sếp đã quay về liệu có…” Jasson ngập ngừng.

“Bảo họ cứ đợi đã” Liêm Tuấn sắc mặt nặng nề, “Về chuyện tôi bảo anh điều tra, anh đã tìm ra

“Đã điều tra ra, nhưng…” Jasson có vẻ khó xử.

“Nhưng thế nào?” Giọng Liêm Tuấn lại trầm xuống.

“Phu nhân…phu nhân tìm việc rồi…”

“Tìm việc? Ở đâu?”

“Một công ty nhỏ dưới trướng Liêm Thị, làm …nhân viên bán hàng…”

“Thế à?” Đôi môi mỏng thoáng nhướng lên, một lát sau, Liêm Tuấn nói: “Jasson, hành trình hôm nay có trống không? Lát nữa tôi xuống xem tình hình tiêu thụ của cửa hàng.”

Đã nói là, trước khi gió bão đến , bầu trời rất tĩnh lặng!

Quả nhiên thế! Trong cửa hàng chỉ cách văn phòng Tổng giám đốc một con đường, một cảnh tượng rất tấp nập đã diễn ra.

“Đúng là quá bất ngờ! Tốt quá!” Chu Đại Phú kích động đến mức rơi nước mắt.

Một ngày trước đó, sách lược bán hàng bằng nghệ danh của họ đã thu hút rất nhiều người không rõ chân tướng, và ngay cả đài truyền hình địa phương nổi tiếng nhất cũng đến phỏng vấn ghi hình.

Cô phóng viên xinh đẹp mặc áo trễ ngực cầm micro đứng giữa đám người: “Qúy khán giả thân mến, chiến lược bán hàng mới của công ty sau khi được đăng tải lên mạng đã thu hút được hiệu quả lớn. Hôm nay chúng tôi xin được phỏng vấn Giám đốc Chu của công ty!”

Thế là Chu Đại Phú vừa liếc trộm phần ngực của người đẹp, vừa hồ hởi khoe về sự sáng tạo vĩ đại của mình. Rất nhanh chóng, hình tượng gian xảo nước bọt bắn tung tóe của ông ta đã được lên hình, truyền đến khắp hang cùng ngõ hẻm của thành phố A, mọi người càng hiếu kỳ đến tham quan, chỉ trong một ngày đã tạo ra kỷ lục tiêu thụ mới, Chu Đại Phú làm sao mà không tươi cười hớn hở được ?

Chu Đại Phú cao hứng nên hứa hẹn sẽ phát thưởng cho tất cả nhân viên trong của hàng, mọi người đều rất sung sướng! Làm việc với tinh thần gấp mười hai lần, chỉ Đỗ Lôi Ty vẫn”>“Tiểu Đỗ, cậu phải cố lên! Lát nữa giám đốc sẽ thưởng cho chúng ta!” Giai Vô Song ý chí hừng hực.

“Từ lúc nãy mí mắt trái của tớ cứ giật liên tục, tớ cảm thấy giám đốc lần này chắc chắn sẽ lại phát coupon mua hàng rồi.”

“…”

Linh cảm của Đỗ Lôi Ty không sai, Chu Đại Phú huơ tay, coupon lại được phát, lần này tăng lên một trăm tệ, nhưng phải mua đủ một ngàn tệ.

Sau khi phát xong, mí mắt Đỗ Lôi Ty vẫn giật không ngừng.

Lạ thật, coupon đã phát rồi, sao mí mắt vẫn giật? Đỗ Lôi Ty day day huyệt thái dương, định tìm cơ hội nghỉ ngơi một lúc.

Đúng lúc đó, cửa hàng lại xôn xao.

“Cậu có nghe gì chưa? Hôm nay có sếp phía trên xuống đây quan sát tình hình tiêu thụ của cửa hàng đấy! Nghe nói là một nhân vật lớn!” Cô A nhiều chuyện nói với vẻ bí ẩn.

“Thật không? Nhân vật lớn nào mà bí ẩn thế?”

“Nghe nói là Tổng giám đốc của Liêm Thị đó!”

“Thật không? Nghe nói…”

Câu sau đó, Đỗ Lôi Ty nghe không vào nổi, tư duy của cô đã ngừng hẳn ở câu “Tổng giám đốc của Liêm Thị”, cơ thể thoáng chốc cứng đờ.

Tổng giám đốc Liêm Thị? Chắc sẽ không trùng hợp là…

Một cơn gió thổi qua, Đỗ Lôi Ty bất giác rùng mình ớn lạnh.

“Đến rồi đến rồi! Nhìn kìa!”

Đến rồi?

Đỗ Lôi Ty nhanh trí, tỉnh hẳn. Khoan quan tâm có phải là sếp tổng đại nhân hay không, trốn đã rồi tính!

Thế là cô giả vờ nhặt đồ, sau đó với tốc độ nhanh nhất, trốn dưới quầy hàng.

Một lát sau vẳng đến tiếng chân, sau đó là tiếng trò chuyện mỗi lúc một rõ.

“Tổng giám đốc, một cửa hàng nhỏ như chúng tôi mà phải phiền đến ngài đích thân tới thì thực sự là quá vinh hạnh rồi!” Chu Đại Phú cười nịnh nọt, thịt trên mặt đã dồn lại chẳng thấy mắt đâu nữa.

“Nghe nói cửa hàng có ý kiến sáng tạo kinh doanh mới phải không?” Một giọng nói quen thuộc vang lên, Đỗ Lôi Ty giật mình, lại co rúm người rút vào bên trong.

Nghe Liêm Tuấn nhắc đến đó, Chu Đại Phú lập tức có tinh thần, bắt đầu thao thao bất tuyệt, kể lại một lượt những điều hôm qua ông ta nói với nữ phóng viên xinh đẹp, rất kích động đến nỗi nước bọt bắn tung tóe!

“Ý anh là, bây giờ những nhân viên bán hàng đều dùng nghệ danh?”

“Vâng.” Chu Đại Phú cười khà khà, gật đầu, bỗng sự nhớ điều gì đó, “Nhưng có một nhân viên ngoại lệ, vì cô ấy dùng tên thật!”

Ý của Chu Đại Phú là kể sự thật, thuận tiện cũng khoe khoang khả năng liên tưởng phong phú của mình, nhưng Đỗ Lôi Ty nghe chẳng khác nào một quả bom hẹn giờ, bỗng nổ tung trong đầu.

Tiêu rồi! Sếp tổng đại nhân xin đừng hỏi tiếp!!!

Sếp tổng không như ý cô, tỏ vẻ quan tâm: “Ồ? Đó là ai vậy?”

“Đó là Tiểu Đỗ mới đến chỗ chúng tôi! Đúng rồi, cô ấy ở quầy kia!” Chu Đại Phú vừa nói vừa dẫn Liêm Tuấn đến quầy bán bao cao su.

Đỗ Lôi Ty căng thẳng quá, lại rụt cổ vào nấp kỹ.

Cô không biết rằng cô càng cố ý trốn thì Liêm Tuấn càng chú ý hơn.

“Tổng giám đốc, để tôi giới thiệu với ngài, đây chính là cô nhân viên đã mang luồng gió mới đến cho công ty.” Chu Đại Phú vừa nói vừa gọi Đỗ Lôi Ty, “Tiểu Đỗ, cháu đến đây! Nhanh!”

Đỗ Lôi Ty quỳ trốn ở một góc quầy nghe Chu Đại Phú hét lớn thì cho dù không muốn ra cũng không xong.”>Lúc đó ánh mắt mang sát khí của Liêm Tuấn đã chiếu thẳng vào sau lưng cô, cho dù không thấy, cô cũng có thể cảm nhận được một luồng khí không lạnh mà khiến người ta run sợ.

“Tiểu Đỗ, cháu làm gì thế? Mau đến đây!” Chu Đại Phú lại lên tiếng thúc giục.

Đỗ Lôi Ty đành cúi gằm đầu, chậm rãi đứng dậy,sau đó lại gục đầu quay người lại, nói một câu bằng giọng đã được biến đổi: “Chào giám đốc.”

“Sếp tổng, đây chính là nhân viên kinh doanh Đỗ Lôi Ty của chúng tôi.” Chu Đại Phú đắc ý nói, “Đây không phải nghệ danh mà tên thật đấy!”

Giám đốc! Cái mồm to tận mang tai của chú! Đỗ Lôi Ty thầm gào lên.

Giọng nói thong thả của Liêm Tuấn vang lên: “Thế à? Hình như tôi cũng quen một người bạn cũ tên Đỗ Lôi Ty, không biết có phải là cùng một người không?”

“Ồ thật không ạ?” Chu Đại Phú mừng rỡ, “Tiểu Đỗ, mau ngẩng đầu lên cho Tổng giám đốc xem nào!”

Câu ấy nghe sao giống tiếp khách trong thanh lâu nhỉ? Đỗ Lôi Ty đành chịu trận, ngước mặt lên.

Chu Đại Phú vội nói: “Tổng giám đốc, có phải là bạn của ngài không?”

Sự im lặng khiến Đỗ Lôi Ty nín thở.

Hồi lâu sau, lại nghe giọng nói trầm trầm của Liêm Tuấn: “ Tôi nghĩ tôi đã nhận nhầm người.”

Ủa? Đỗ Lôi Ty sững người, sao sếp tổng đại nhân lại không vạch mặt cô nhỉ?

Đang ngờ vực thì Chu Đại Phú lại nhiệt tình giới thiệu: “Tiểu Đỗ là người mới ở đây, nhưng thành tích rất ổn!”

“Thế à?” Ánh mắt Liêm Tuấn dừng lại ở cô, sau đó lặng lẽ hỏi, “Cô Đỗ trước kia có kinh nghiệm làm việc này sao?”

“…”

Đỗ Lôi Ty được.

Chu Đại Phú thấy tình hình không ổn thì vội hòa hoãn “Tiểu Đỗ không có kinh nghiệm làm việc, nhưng cô ấy rất trẻ, chưa kết hôn, vẫn còn thời gian để học tập, rất có tiềm năng phát triển!”

Đỗ Lôi Ty cuống phát khóc, giám đốc Chu à, chú nói gì không nói, lại nói chưa kết hôn! Qủa nhiên, sắc mặt của Liêm Tuấn thay đổi, lạnh lùng nói: “Cô Đỗ chưa kết hôn à?”

“Vâng…” Giọng Đỗ Lôi Ty nhỏ hơn muỗi kêu.

“Chưa kết hôn mà bán sản phẩm này có phải là thiếu kinh nghiệm hay không?”

Câu hỏi đó khiến Đỗ Lôi Ty ú ớ.

Kinh nghiệm? Kinh nghiệm gì? Chẳng lẽ…Nghĩ thế mặt cô thoáng đỏ bừng.

Liêm Tuấn tiếp tục không buông tha: “Tôi muốn hỏi cô Đỗ, trong quầy này có rất nhiều nhãn hiệu, cô có hiểu đặc điểm từng loại không?”

Đối diện với vẻ áp bức của sếp tổng, những điều mấy hôm nay Đỗ Lôi Ty học được đều quên sạch, chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, không biết phải nói gì.

Phản ứng đó là khiến sắc mặt sếp tổng đại nhân tối sầm lại, sắc giọng nói: “Cô Đỗ, sản phẩm cô bán chẳng lẽ cô chưa dùng thử bao giờ?”

“Chuyện này…”

Cuối cùng Đỗ Lôi Ty vì khó tiếp chiêu mà bắt đầu trả lời bừa: “Hay là…tối nay tôi về dùng thử…”

“Ồ?” Liêm Tuấn nheo mắt, “Cô Đỗ định tìm ai chứ?”

“…”

“Cô Đỗ không nói, có nghĩa là ban nãy cô chỉ định lừa tôi cho qua chuyện?”

“Tôi…”

“Đương nhiên là không phải ạ! Ai dám lừa Tổng giám đốc chứ!” Chu Đại Phú hòa giải, “Tiểu Đỗ là nhân viên rất chăm chỉ, tôi tin cô ấy tối nay nhất định sẽ thử! Có phải không ? Tiểu Đỗ! Chu Đại Phú bắn ánh mắt đến, rõ ràng đang bảo cô: Cô không thử thì ngày mai không cần đến nữa!

Dưới hai tầng ấp lực, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã suy sụp, “Hôm nay về tôi sẽ tìm bạn trai để thử, được chưa ạ!”

Vừa nói xong, cả cửa hàng lặng phắt.

Đỗ Lôi Ty rối loạn, trời ơi, cô đang nói gì thế này?

Liêm Tuấn ngẩn người, khóe môi cong thành một nụ cười khó phát hiện, “Nếu đã thế thì tôi rất mong đợi ngày mai được nghe cảm tưởng dùng thử của cô Đỗ, tôi nghĩ chắc cô Đỗ sẽ không làm tôi thất vọng chứ?”

“Không … không đâu…” Đỗ Lôi Ty phát khóc.

Liêm Tuấn đi rồi, một đám nhân viên nữ nhiều chuyện vây lại xung quanh.

“Woa! Đó là sếp lớn đó! Cool quá!” Giai Vô Song đứng cạnh than thở.

“Hơn nữa cậu có chú ý ánh mắt của anh ấy không, lúc nào cũng có thể phóng điện đấy!”

“Ừ! Sao anh ấy không nói chuyện với mình nhỉ? Tiếc quá…”

“Tiểu Đỗ, cậu may mắn thật! Còn được nói chuyện với Tổng giám đốc nữa…”

“…”

Thế nhưng những lời bàn tán đó không lọt vào tai Đỗ Lôi Ty, văng vẳng trong đầu chỉ có bốn chữ – cảm! tưởng! dùng! Thử!

Trời cao ơi, đất dày ơi, cô phải tìm ai dùng thử bây giờ???


Trước Sau