Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?-Chương 20


Trước Sau

Có Cần Lấy Chồng Không?

Chương 20: Làm Lành

Một buổi tối đẹp trời, có lẽ những phu nhân nhà giàu của những nhà khác đang ngồi xung quanh vàn chơi mạc chược, cho dù là những bà thím trong các tiểu khu suốt ngày mắng nhiếc ông chồng vô dụng, có lẽ cũng đang vừa cắn hạt dưa vừa xem tivi. Chỉ mỗi Đỗ Lôi Ty vừa mới tăng cấp thành sếp tổng phu nhân đích thực, nhưng lại khoanh chân ngồi trên giường đánh … tiểu nhân.

Đạo cụ là con chó bông đầu giường, ngoài ra còn có thêm đôi dép lê.

“Đánh cái đầu tiểu nhân này! Dám phớt lờ ta!” Đỗ Lôi Ty đánh một lúc, nhớ lại sáng nay từ khách sạn ra, sếp tổng không nhắc gì đến cô như thể không quen biết, cũng không nhớ xem tối qua đã đối xử với cô thế nào! Quả nhiên Chu Dao Phi nói đúng, đàn ông có tiền đều không đáng tin!

“Đánh cái tay tiểu nhân này, cho anh hết ôm em họ!” Sếp tổng phớt lờ cô thì thôi, lại còn bế con bé Hác công chúa đáng ghét, vẻ mặt ông anh tốt bụng lắm ấy, trở thành một ví dụ trái ngược với thái độ với cô. Con bé ác độc kia thì rất đắc ý, đuôi muốn dựng thẳng lên trời, ánh mắt nhìn cô như nhìn vợ bé ấy.

Mi mới là vợ bé, cả nhà mi đều là vợ bé!

Đỗ Lôi Ty gào thét trong lòng, lại cầm dép lê lên đánh vào bụng con chó bông: “Đánh bụng đồ tiểu nhân, xem có cơm mà ăn không?”

Nói ra thì càng tức, tối qua dù sao cô cũng phối hợp làm “thể dục kịch liệt”, sếp tổng lại ngay cả thức ăn cũng không gắp cho cô miếng nào, cứ gắp cho Hác công chúa, bảo ăn nhiều để bổ sung dinh dưỡng. Hại cô ở cạnh nhìn đến nỗi chẳng lòng dạ nào ăn, chưa ăn được mấy đã tức tối chạy lên lầu.

Gặp phải người đàn ông ác độc như thế, đúng là tức đến no!

“Đánh chân đồ tiểu nhân, dám không đuổi theo ta lên lầu!” Cô hậm hực vứt đũa chạy lên lầu, đóng sầm cửa lại, sếp tổng ngay cả đuổi theo cũng không, còn cười nói và ăn cơm với Hác công chúa nữa chứ.

Trời xanh ơi, đất dày ơi! Sếp tổng dẫn hồ ly tinh đến chọc tức cô thì thôi, tại sao đối thủ lại là một Loli măng sữa chứ? Quá đáng nhất là, ngay cả một con bé chưa dứt sữa mà cô cũng thua thảm hại.

Bi ai ơià bi ai!

Thế là Đỗ Lôi Ty lại nhớ đến lời Đại Châu quầy vàng bạc nói: “Tuy chỉ là một nấm mồ nhỏ, nhưng chí ít cũng có chốn dung thân chứ? Còn hơn là đợi khi chồng có vợ bé, để người khác nằm trong lăng mộ hào hoa của bạn, còn mình thì phơi thây ngoài đồng hoang.”

Tình trạng hiện nay của cô cũng chẳng khác với phơi thây ngoài đồng nữa.

Càng nghĩ càng tức, không nhịn được lại cầm dép lê lên đánh đập, đến mức tay sắp co rút lại mới nghe giọng nói bất lực vang lên phía sau: “Em đánh đủ chưa?”

Đánh quá hưng phấn, ngay cả khi Liêm Tuấn mở cửa bước vào, đứng sau lưng cũng không nhận ra, quả thật một khi tâm trạng con người bất ổn thì rất dễ tiến vào cảnh giới biến thái tự khép kín.

Đỗ Lôi Ty giật thót: “Anh… anh vào từ bao giờ?”

“Lúc em đánh tay anh.”

“…”

“Sao không đánh nữa?” Liêm Tuấn vừa nói vừa ngồi xuống giường.

Đỗ Lôi Ty cảm nhận rõ một bên giường lún xuống, tâm trạng bất giác căng thằng.

Căng thẳng thì căng thẳng, nhưng cơn giận đầy bụng vẫn không tan, cô cứng miệng: “Em có cho anh ngồi đâu, anh ra ngoài đi!”

Liêm Tuấn cười không nói, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt như cười như không khiến cô nổi da gà.

“Anh ra ngoài chơi với em họ đáng yêu của anh đi! Đừng có ở chỗ em, nam nữ thụ thụ bất thân!” Đỗ Lôi Ty vừa nói vừa đưa tay ra đẩy anh, bất ngờ bị anh nắm lấy.

“Thứ nhất, nhà này là của anh, anh muốn ngồi đâu thì ngồi. Thứ hai, anh đã bảo lão Phương đưa công chúa về rồi. Thứ ba…” Liêm Tuấn nói đến đó thì im lặng, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, sức tay tăng thêm vài phần, nắm chặt bàn tay cô trong lòng bàn tay anh.

Động tác mờ ám ấy lại khiến Đỗ Lôi Ty nhớ lại cảnh tượng quá khích tối qua, vội vàng rút tay lại nhưng cố sức thế nào cũng không được. Sếp tổng chỉ cần hơi mạnh tay một tí là chắc chắn cô sẽ ngã nhào vào lòng anh, đến lúc đó thì nếu muốn thoát đúng là còn khó hơn lên trời nữa.

Sếp tổng đại nhân muốn ăn đậu hủ lần nữa là rõ rồi, nhưng hôm nay cô chưa hết giận, sao có thể để sếp tổng lợi dụng được?

Thế là đành vòng vo: “Anh nói là … anh đưa Hác công chúa đi rồi?”

“Đúng thế.” Liêm Tuấn gật đầu, hơi nghiêng người, gác một chân lên chân còn lại, động tác có vẻ như tùy ý nhưng bàn tay nắm chặt tay cô vẫn không buông.

“Tại sao? Tiểu hổ đó… à không! Tiểu công chúa chẳng đã nói muốn ở đây một thời gian ư?”

“Đúng, nhưng anh không đồng ý.”

Lúc ấy sự tò mò của Đỗ Lôi Ty cũng dâng lên, mặc kệ tay mình vẫn bị người ta nắm, cô sững người, hỏi: “Tại sao chứ?” Sếp tổng chẳng phải rất thích cô em họ đó sao? Ánh mắt nhìn cô nhóc rất dịu dàng, rất yêu chiều.

“Chẳng phải em không thích nó à?”

Hả? Đỗ Lôi Ty ngẩn người rồi phản ứng ngay, cô cúi đầu: “Em đâu có…” Quả nhiên tâm trạng không thoát khỏi đôi mắt lửa của sếp tổng, bây giờ cô cảm thấy mình hơi giống Bạch Cốt Tinh rồi.

“Em không phải không thích nó, thế em đang… ghen với nó?”

Câu hỏi ấy khiến mặt Đỗ Lôi Ty mỗi lúc một nóng, đầu càng cúi gằm, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Anh nói bậy…” Tốt thôi, cô thừa nhận mình có chút chút ghen tuông, nhưng tâm trạng đa phần vẫn là do thái độ của sếp tổng, làm gì có ai tùy tiện ăn thịt người ta rồi mà ngay cả hỏi một câu cũng không cơ chứ?

Hơi nóng vô tận truyền đến từ bàn tay được nắm chặt, theo cánh tay lan tỏa khắp người, nóng bỏng, có cảm giác thật khó nói, không biết nên giận nhiều hơn, hay là vui nhiều hơn.

Thấy cô như vậy, sự tức giận vốn có trong lòng Liêm Tuấn cũng mất hết, anh cũng biết cô ngốc này nói năng lung tung, chưa biết chừng Hác công chúa đã bức cô phải nói như vậy. Nhưng thấy cô im lặng thừa nhận thì thấy rất khó chịu, chỉ muốn trừng phạt cô, cho cô biết cái gì là nên nói, cái gì là không nên nói.

Nhưng thấy cô cứ đanh mặt cả ngày, ấm ức đến độ sắp khóc thì lại thấy không nhẫn tâm, lúc nãy Hác công chúa gào khóc đòi ở lại, anh cũng không mềm lòng. Dù sao ai nên ở, ai nên đi, trong lòng anh rất rõ.

Liêm Tuấn thầm thở dài, có phần bất lực, anh định mở miệng nói gì đó thì Đỗ Lôi Ty đã nhanh hơn anh, ngẩng đầu lên.

“Em đói.”

Khúc mắc đã được cởi bỏ, cơn giận cũng biến mất, bụng cũng trống rỗng, lập tức thấy đói. Chẳng trách ai mà chỉ trách sếp tổng, hại cô tức đến độ cơm cũng ăn không vào.

“Đứng lên, anh nói thím Ngô hầm canh gà cho em.”

Thím Ngô hầm canh gà ngon tuyệt, Đỗ Lôi Ty ăn một mạch ba bát còn cảm thấy chưa đủ, Liêm Tuấn lặng lẽ ngồi cạnh nhìn cô.

Ăn no xong, Đỗ Lôi Ty sờ sờ bụng, mới nhớ ra chỉ mải ăn mà cũng không thèm khách sáo tí nào với sếp tổng, bất lịch sự quá, thế là cô cười hì hì: “Anh có muốn một bát không? Mùi vị rất ngon.”

Liêm Tuấn lắc đầu: “Em ăn nhiều vào.”

“Em no rồi.” Đỗ Lôi Ty vỗ bụng, quả nhiên đã căng tròn.

“Ăn nữa đi, canh này bổ máu.”

Bổ máu? Đỗ Lôi Ty nhớ lại đêm qua, mặt nóng lên.

Lúc ấy Liêm Tuấn đã động tay, múc cho cô bát nữa rồi đặt trước mặt: “Ăn nhiều vào, gầy quá.”

Gầy? Đỗ Lôi Ty cúi xuống nhìn tay chân nhỏ nhắn của mình, tuy khung xương nhỏ một tí nhưng thịt vẫn có, đặc biệt là sau khi gả cho sếp tổng, ăn uống ngon lành, cân nặng rõ ràng cũng tăng.

“Không gầy, anh nhìn tay em này, toàn là thịt!” Đỗ Lôi Ty giơ tay lên.

“Gầy!” Liêm Tuấn đưa tay chọc vào cánh tay cô, lắc đầu: “Lúc ôm không thoải mái.”

Cách cách…

Ai đó có cảm giác tan vỡ.

Thôi, cứ cúi xuống ăn canh gà của cô đi.

Mải miết, thế là đã no căng bụng.

“Em em em… em phải đi vệ sinh!” Đỗ Lôi Ty ôm bụng, phóng thẳng đến phòng vệ sinh, trong lúc đó do quá gấp rút nên dép lê rơi mất một chiếc, lại còn xô ngã cả bình hoa gốm sứ yêu quý nhất của lão Dư nữa.

“Trời ơi! Bình hoa của tôi!” Lão Dư ở một góc tối om nào đó đang nước mắt chan hòa.

“Suỵt!” Thím Ngô ra dấu, hạ giọng, “Ông hết muốn sống hả? Nếu để thiếu gia thấy chúng ta nhìn trộm thì chắc chắn sẽ trừ lương đấy!”

Lão Dư vội vàng bịt miệng, gật đầu vẻ đáng thương.

Tội lỗi! Sáng nay sau khi nghe ông báo cáo tình hình tiến triển của hai người kia, lão phu nhân sung sướng cực kỳ. Cứ ngỡ nếu hai người đã ổn định thì ông không cần phụng mệnh giám sát nữa, ai ngờ lão phu nhân hứng lên, tính buôn chuyện của người già lại tái phát, cứ đòi biết chi tiết thân mật của hai người. Đáng thương cho quản gia Dư đã sắp sáu mươi tuổi, thím Ngô cũng năm mươi mấy rồi, mà hai ông bà phải thậm thụt nấp ở góc tối nhìn trộm tiểu bối thân mật, đúng là mất mặt!

Lão Dư đáng thương đang thầm lau nước mắt, Liêm Tuấn đã đứng dậy khỏi ghế, đi đến phòng vệ sinh.

Lúc đến cửa, Đỗ Lôi Ty mặt trắng bệch xuất hiện.

Liêm Tuấn thuận thế đè cô vào tường.

Động tác bất ngờ ấy khiến Đỗ Lôi Ty giật mình: “Anh… anh làm gì thế?”

Không phải chứ! Chẳng lẽ ứng nghiệm câu nói kia thật. rằng đó là bữa cơm cuối cùng trước khi chém đâu?

“Ăn no rồi?” Liêm Tuấn nhướn mày, hỏi.

Quả nhiên là muốn cho cô ăn no rồi ăn cô! Đỗ Lôi Ty bỗng thấy mình hơi giống một con ỉn, vui vẻ bị người khác vỗ béo, ăn đến mập mạp trắng trẻo, rồi mới nhận ra chủ nhân muốn ăn thịt mình.

“Chưa…” Cô ra sức lắc đầu.

Liêm Tuấn khóa cô vào giữa hai cảnh tay, sau đó đưa tay ra nâng cằm cô lên: “Sau này còn dám nói những lời đó nữa

“Lời… lời gì?”

“Hừ?’ Liêm Tuấn đã nheo mắt.

“Không dám nữa! Không dám nữa!” Đỗ Lôi Ty vội vàng lắc đầu, mặc kệ là lời gì, lắc đầu đã rồi tính.

“Nếu còn nói thì sao?”

“Còn… còn nói nữa thì…” Cuống lên thì nhanh miệng, Đỗ Lôi Ty buột mồm: “Nói nữa sẽ sinh con không có mông!”

Mặt Liêm Tuấn tối sầm, đưa tay lên: “Nếu em còn dám lấy con trai anh ra thề, coi chừng mông em đấy!”

“Không dám nữa! Không dám nữa!” Mắng đi, mắng cái đầu anh! Em đã nói không chỉ một lần rồi… Không đúng! Cái gì là con trai anh? Rõ ràng là con trai em… Ôi trời! Cái trò gì thế này?

Đỗ Lôi Ty đang lấn cấn vấn đề rốt cuộc con trai là của ai, thì sếp tổng bỗng tóm lấy tay cô, kéo lên đầu.

“Làm… làm gì thế?”

“Về phòng sinh con trai.”

Hả? Đỗ Lôi Ty sực tỉnh, mặt đỏ bừng, vội vàng ghì chân xuống, không chịu đi, “Không được, không thể đi!”

“Tại sao?” Mặt Liêm Tuấn lại tối sầm.

Đỗ Lôi Ty ấp úng: “Lúc nãy… có người bà con đến thăm em…”

Liêm Tuấn bất mãn: “Bà con gì?”

Cô đỏ mặt ngẩng lên, ngượng ngập nhìn anh: “Bà… bà dì của em…”


Trước Sau