Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?-Chương 30


Trước Sau

Có Cần Lấy Chồng Không?

Chương 30: Venice

Lúc Đỗ Lôi Ty tỉnh dậy, cảm thấy đầu rất đau, sau đó eo cũng đau, rồi sau đó cơ thể trên dưới đều thấy từng cơn đau buốt, cứ như bị bẻ ra rồi lại lắp vào.

Chuyện gì thế? Lẽ nào là rơi máy bay? Không thể, rõ ràng cô đã xuống máy bay rồi… Nghĩ linh tinh một hồi, cô bỗng phát giác ra không khí xung quanh hơi kỳ lạ, mở choàng mắt ra thì nhìn ngay vào ánh mắt nóng bỏng của Liêm Tuấn, anh nghiêng người, nhỏm đầu dậy, đã ngắm cô lâu lắm rồi.

Đỗ Lôi Ty giật bắn mình: “Anh nhìn em làm gì thế?” Vừa nói ra, phát hiện cổ họng mình đã khàn khàn.

Liêm Tuấn không đáp, vẫn giữ tư thế đó, ánh mắt sâu thẳm quan sát cô từ trên xuống dưới như muốn nhìn thấy tận trái tim cô.

Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Đỗ Lôi Ty bỗng có phần không quen, mặt bừng bừng nóng, bất giác đưa tay kéo tấm thảm lên che lại, sau đó cô như phát hiện ra điều gì, mắt trợn tròn.

“Quần áo em đâu?” Cô hỏi, trong lòng bỗng có dự cảm không lành.

Liêm Tuấn đá mắt: “Tự em nhìn đi.”

Đỗ Lôi Ty ngồi dậy nhìn ngó xung quanh, choáng!

Ngoài trên người không quần áo ra, còn những nơi khác không nên có thì lại đầy quần áo, trên đất, ghế sofa, thậm chí ngay trên trà kỷ cũng có một cái… quần lót!

Đây rõ ràng là hiện trường cưỡng hiếp mà!

Cuối cùng, cô đã hiểu tại sao toàn thân mình đau nhức, gương mặt đỏ hồng lúc này bây giờ đỏ như cà chua chín: “Anh, anh, anh… anh giở trò lưu manh!” Cô chỉ vào anh, tức tối.

Liêm Tuấn nhướn mày tỏ vẻ thú vị: “Anh giở trò lưu manh thế nào?”

“… Anh bảo để em phía trên!

“Chẳng lẽ không phải?”

Hả? Đỗ Lôi Ty ngẩn người, phía trên? Sao cô không có ấn tượng? Nói chính xác là, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô hoàn toàn không nhớ.

“Khụ khụ…” Đỗ Lôi Ty ngượng ngập ho mấy tiếng, ngước lên len lén quan sát sếp tổng, tâm trạng anh có vẻ rất tốt, nhưng…

Bỗng, cô phát hiện ra gì đó: “Trên cổ anh sao thế kia?”

“Em cắn.”

Khóe môi Đỗ Lôi Ty giật giật: “Thế tay…”

“Em cào.”

“Ngực…”

“Cũng là kiệt tác của em, còn bên dưới nữa, em có muốn nhìn không?”

Đỗ Lôi Ty suýt nữa khóc ròng, trời xanh ơi! Đất dày ơi! Hôm qua rốt cuộc cô đã làm chuyện khiếp đảm gì?

Đúng lúc Đỗ Lôi Ty băn khoăn day dứt, bỗng eo bị xiết mạnh, đến khi giật mình tỉnh ra thì cô đã bị đè dưới anh. “Đỗ Đỗ, hôm qua em đúng là một con quỷ hút máu.” Anh nhìn cô rất chăm chú, đúc kết ra câu khái quát cực chuẩn.

Quỷ… hút… má

Đỗ Lôi Ty chỉ thấy đầu “ùng” một tiếng, có cảm giác như nổ tung.

“Em… hôm qua em uống say.” Cô ra sức giải thích.

“Anh biết.”

“Nên… nếu em làm gì… chuyện gì… cũng… không tính…” Trời ơi, cho cô một cái lỗ để chui xuống đi!

“Thế không được.” Liêm Tuấn lắc đầu, “Lời đã nói ra không thể rút lại.”

“Em đã nói gì?” Đỗ Lôi Ty cuống lên.

Anh cúi xuống, thổi một hơi bên tai cô: “Em bảo anh đừng dừng lại…”

Mặt Đỗ Lôi Ty đỏ lên.

“Em còn nói…”

“Dừng!” Đỗ Lôi Ty hét lên, ôm mặt lắc đầu, “Em không muốn nghe, em không muốn nghe…”

Bỗng, bàn tay che mặt bị giữ chặt, anh nhẹ nhàng gỡ tay cô ra, quan sát gương mặt đỏ lên vì xấu hổ của cô, giọng nói trở nên chân thành vô cùng: “Còn một câu nữa, em nhất định phải nhớ.”

“Em nói, em yêu

Cho dù em chưa nói, anh cũng bắt em nhớ, em yêu anh!

Đỗ Lôi Ty không nhớ cô đã ra khỏi phòng khách sạn như thế nào nữa, chỉ cảm thấy cả người như chuếnh choáng say, giống như đang đạp trên những đám mây bông vậy, trong đầu chỉ toàn là những lời sếp tổng vừa nói. Hôm qua cô đã nói câu đó thật sao? Tuy trong lòng cô chắc chắn là yêu anh nhưng lời ấy bỗng nhiên bị nhắc đến, lại cảm thấy thật kỳ quặc…

Nhưng sự phiền muộn ấy nhanh chóng bị ném sang bên, vì kiểu bố trí trong khách sạn này thực sự là quá đẹp.

Không khí trong khách sạn này khác hẳn trong nước, bố cục toát lên phong cách Italia đậm đà, rực rỡ nhưng không thiếu sự tao nhã, bức tranh trang trí treo trên tường màu sắc phong phú, mang đậm hơi thở nghệ thuật.

Đỗ Lôi Ty vừa đi vừa tò mò quan sát, thấy gì lạ và đẹp là cô mừng rỡ lấy máy ảnh ra chụp. Rõ ràng chỉ một đoạn đường rất ngắn mà bị cô kéo dài đến mấy chục phút.

Liêm Tuấn cũng không vội, ăn mặc đơn giản, đi theo sau cô, nhưng ánh mắt thì luôn dừng ở cô.

Giống như “Em đứng trên cầu ngắm phong cảnh, người ngắm phong cảnh đứng trên lầu ngắm em”. Trong mắt anh, cô mới là phong cảnh duy nhất.

Cứ thế ra khỏi khách sạn, chợt có mùi hơi nước thoang thoảng.

Đỗ Lôi Ty cuối cùng cũng nhận ra có gì kỳ lạ, cô dừng bước hỏi vẻ nghi ngại: “Anh có cảm thấy… ở đây hơi giống Venice không?”

“Đây chính là Venice.

Đỗ Lôi Ty choáng: “Cái đó… không phải đi Rome trước sao?”

“Vốn là anh định đến Rome trước, nhưng anh bỗng muốn đến Venice trước, có vấn đề gì à?” Anh nhướn mày.

“Không… không có gì…”

“_” Đúng là rốt cuộc vẫn không thay đổi, chủ nghĩa đại nam tử, muốn làm gì thì làm. Venice, Ve cái đầu anh ấy! Em muốn đi Rome! Em muốn làm Audrey Hepburn phiên bản Trung Quốc!

Trong lòng tuy có ngàn điều không muốn, nhưng Đỗ Lôi Ty tuyệt đối sẽ không nói ra để tự tìm cái chết. Hơn nữa, dù sao thì “mọi con đường đều dẫn đến thành Rome”, Venice đã đến rồi, Rome có xa đâu? (-_- | | | )

Nhà văn nổi tiếng Mark Twain trong đoản văn “Con thuyền Venice” đã miêu tả Venice như sau: “Venice là thành phố trên nước nổi tiếng thế giới, sông ngòi đan xen, thuyền trở thành phương tiện giao thông chính, cũng như xe hơi trên phố vậy.” Thực tế thì đây đích thực là một thành phố “đầy nước”, vào mùa hạ-thu chuyển giao này, không khí tràn ngập hơi nước ẩm ướt.

Thuyền ở đây có cái tên rất hay là Gondola, là một loại thuyền hình trăng non chế tạo bằng gỗ sồi, thân dài, có thể luồn lách trên những dòng nước hẹp.

Đỗ Lôi Ty lúc lên thuyền Gondola cùng Liêm Tuấn, thấy con thuyền vừa hẹp lại nhỏ thì cứ không dám bước lên. Nhưng Liêm Tuấn lại đứng trên thuyền, đưa tay ra với cô.

“Không sao, anh đ

Chỉ một câu nói, mà cô bỗng không sợ hãi nữa, nắm lấy tay anh, rồi sải chân một cái đã an ổn ở trên thuyền.

Sau đó cô nhìn Liêm Tuấn nói một tràng dài những tiếng cô không hiểu với người lái thuyền, người đó gật đầu rồi cầm mái chèo lên, Gondola nhanh chóng rẽ sóng trên mặt nước.

“Chúng ta đi đâu?” Đỗ Lôi Ty tò mò.

“Đưa em đi dạo đã, sau đó đến quảng trường St.Mark’s.”

“Quảng trường St.Mark’s?” Đỗ Lôi Ty sáng rực mắt, nhớ đến lễ hội Carnival của Venice, “Chúng ta có thấy được lễ hội Carnival không?”

Liêm Tuấn lắc đầu, “Carnival chỉ cử hành vào tháng Hai hàng năm thôi.”

“Ôi…” Đỗ Lôi Ty có vẻ hơi thất vọng.

“Nếu em muốn xem thì tháng Hai năm sau, chúng ta có thể đến đây nữa.”

“Thật không?” Đỗ Lôi Ty sung sướng.

“Chẳng lẽ là anh nói dối để lừa em?” Anh cố ý chọc cô.

“Không phải thế…” Cô hơi ngượng ngùng, “Ý em là công việc anh bận như vậy, không cần phải bớt thời gian quan tâm đến em.”

“Chỉ cần em thích.”

Chỉ đơn giản bốn chữ mà Đỗ Lôi Ty lại thấy cảm động.

Chỉ cần cô thích thì anh sẽ nguyện ở mãi bên cô? Cho dù cô ngốc như thế, thỉnh thoảng làm sai, lại còn thích gây chuyện phiền phức nho nhỏ, nhưng anh chưa bao giờ chê bai người bình thường như cô… Nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty bỗng thấy lồng ngực như có một xúc cảm kỳ lạ.

“Chồng ơi.” Cô khẽ gọi.

“Sao?”

“Em… em…” Cô bỗng rất muốn chồm lại, hôn anh một cái.

Đang định lại gần thì vô ý thấy ông lái thuyền đang nhìn bằng ánh mắt hiếu kỳ.

“Không… không có gì…” Cô vội vàng thụt lùi, “Em… em tự dưng muốn gọi anh thế thôi…”

“Thế à?” Liêm Tuấn nhướn môi, nhìn thấy hết vẻ xấu hổ của cô, “Lúc nãy em…”

“Á! Trên trời có máy bay!”

“…”

Đỗ Lôi Ty vừa cười ngượng ngập vừa thầm thở phào, cũng may tỉnh lại kịp lúc, nếu lúc nãy nhất thời nông nổi mà hôn anh, chưa biết chừng sẽ lại nảy sinh chuyện “lấy thân báo đáp” nữa

Lấy thân báo đáp?

Cô nghĩ lại tối qua, mặt lại bắt đầu nóng bừng.

“Con sông này to hơn lúc nãy nhiều!” Cô vội vàng chuyển hướng.

“Ừ.” Liêm Tuấn gật đầu, “Đây là sông Grand Canal, dòng nước dài nhất cả Venice.”

“Thảo nào!” Đỗ Lôi Ty ngộ ra, lúc nãy cứ nói chuyện với sếp tổng mà bỏ quên cảnh đẹp xung quanh.

Những kiến trúc dọc bờ sông đều được xây dựng từ thế kỷ 14 đến 16, thừa kế những phong cách khác nhau như Byzantine, Gothic, Baroque… Do nền móng của chúng đều ngâm trong nước nên trông như một dãy hành lang dài đầy tính nghệ thuật nhô lên từ mặt nước, vô số Gondola đang len lỏi giữa chúng, mang đầy tính nghệ thuật.

Sau khi ngắm no nê những kiến trúc ven bờ, Gondola cuối cùng đưa họ đến quảng trường St.Mark’s nổi tiếng. Đỗ Lôi Ty nắm lấy tay Liêm Tuấn bước xuống từ Gondola, lúc chân đặt trên mặt đất, cảm giác cơ thể như vẫn còn lảo đảo.

Quảng trường St.Mark’s vào tiết hạ-thu tuy không đông đúc như lúc diễn ra lễ hội Carnival, nhưng vẫn vô cùng náo nhiệt. Đỗ Lôi Ty đứng đó, có thể cảm nhận được mùi vị cổ điển của thế kỷ 17. Ngọn tháp và ngôi nhà thờ lớn còn lại từ thời phục hưng dưới bầu trời xanh ngọc bích đẹp đến nỗi không thể dời mắt được.

Napoleon từng khen ngợi nơi đây là “Phòng khách đẹp nhất của châu Âu”, “Quảng trường đẹp nhất thế giới”, quả không sai. Quảng trường có đàn chim bồ câu ước khoảng ngàn con, theo khúc diễn tấu của ban nhạc, thỉnh thoảng còn những chú hề mang mặt nạ kỳ quái đi qua. Bốn có thể thấy rõ dấu vết để lại của lịch sử, cho dù là từ nét điêu khắc nhỏ nhất cũng đầy ắp hơi hướm nghệ thuật đậm đà.

Trong khoảnh khắc ấy, Đỗ Lôi Ty bỗng nhận ra rằng, ở thành phố nước này lịch sử, tư tưởng và nghệ thuật được nước truyền tải, những thứ ấy lặng lẽ yên bình bên dòng nước xanh trong, trở thành tài sản quý giá nhất của Venice.

Từ tháp chuông đến nhà thờ, từ tòa nhà Napoleon đến nhà thờ vàng, từ phương Đông đến phương Tây đều khiến Đỗ Lôi Ty rung động mạnh mẽ.

Lúc về, chân trời đã nhuộm vệt đỏ ráng chiều, tịch dương chiếu xuống quảng trường St.Mark’s, tất cả dường như được bao phủ bởi ánh hào quang thần thánh.

Đỗ Lôi Ty có phần quyến luyến không nỡ rời, cô bỗng nhớ đến câu nói lúc nãy của sếp tổng – “Nếu em muốn xem thì tháng Hai năm sau, chúng ta có thể đến nữa.”

“Năm sau chúng ta sẽ đến nữa chứ?”

“Chỉ cần em thích.”

Đỗ Lôi Ty bỗng cảm thấy cô thực ra không phải muốn hỏi sau này có đến nữa không, mà điều cô muốn nghe là câu anh nói – Chỉ cần em thích.

Cô thầm đáp lại một câu: Chỉ cần có anh, em đều thích.

Lúc từ quảng trường về khách sạn, Gondola đưa họ đi ngang “cầu than thở” nổi tiếng, là một cây cầu bắc ngang mặt nước, treo cao giữa hai tòa nhà lớn.

“Cầu này có một truyền thuyết

“Truyền thuyết gì cơ?”

Liêm Tuấn không trả lời ngay, chỉ đột ngột áp sát cơ thể anh vào cô.

Cảm nhận hơi thở anh phả trên mặt, trong bóng đêm, đôi mắt đen nhánh như ánh sao trên bầu trời, lấp lánh tia sáng: “Sao… sao vậy?” Cô hỏi.

“Nếu những người yêu nhau có thể ôm hôn nhau dưới cây cầu này, tình yêu sẽ trở thành vĩnh hằng.”

Sau một câu nói ngắn gọn, đôi môi anh đã dứt khoát áp xuống, một nụ hôn cực kỳ quyến luyến, đầu tiên tách răng cô ra, sau đó thong thả xâm nhập, cùng lúc cướp đoạt hơi thở của cô là cướp đoạt cả linh hồn của cô.

Ánh trăng như lưỡi liềm, bàng bạc chiếu sáng trên bầu trời, dưới ánh trăng mơ màng, trong mặt nước lung linh, hai bóng người đang ôm hôn nhau trên con thuyền Gondola hình trăng non, khoảnh khắc ấy như đang hòa vào nhau.

Một nụ hôn vừa dứt, cô thở hổn hển, tim đập thình thịch, xấu hổ không dám nhìn thẳng người trước mặt.

Đỗ Lôi Ty cảm nhận được ánh mắt thân thiện của người lái thuyền đang quan sát họ, cô có thể cảm nhận được ánh mắt thâm tình của Liêm Tuấn đang lưu luyến trên người cô, ánh mắt ấy hóa thành mặt nước lóng lánh ánh trăng bên dưới, lay động mắt cô.

Đầu choáng, lơ đãng, “ùm” một tiếng…

… Rơi xuống nước rồi.

Trong tích tắc rơi xuống nước, cô dùng tốc độ nhanh nhất bình sinh giơ tay túm lấy mọi thứ, cuối cùng vẫn không e dè gì chọn ngay cổ áo của sếp tổng, thế là sếp tổng cũng bị kéo xuống nước một cách vô tình.

“Ùm” “ùm” “ùm”…

Bạn sẽ tự hỏi tại sao hai người rơi xuống nước mà có đến ba âm thanh rơi xuống nước? Nguyên nhân rất đơn giản, vì người lái thuyền thấy khách đều rơi xuống mà ông ta chưa rơi, cũng khó ăn khó nói quá, thế là vội vàng vứt mái chèo sang bên, nhảy luôn xuống nước.

Đột nhiên, mặt nước tĩnh lặng có ba viên sủi cảo.

Đỗ Lôi Ty đã hiểu ra thế nào là “ác mộng thành sự thực” cô y hệt một con gà mái rơi xuống nước, lặn hụp không ngừng, sau n lần như thế, cuối cùng được sếp tổng kéo trở lại lên thuyền.

Lúc này người lái thuyền cũng đã lên, ba người đã ướt như chuột lột, đặc biệt là Đỗ Lôi Ty, mái tóc dính bết che nửa mặt, lộ ra đôi mắt kinh hoàng, lại thêm bộ váy trắng của cô, dưới ánh trăng đúng là một Sadako¹ tái thế!

Thấy cô an toàn, Liêm Tuấn thở phào, định nói với cô mấy câu, nhưng thấy vẻ mặt khiếp hãi của cô lại không nỡ trách móc, cuối cùng anh nuốt câu nói vào miệng, chỉ lặng lẽ cởi áo khoác, che cơ thể vì ướt nước mà quần áo dính sát vào của cô.

Cô như thế này, chỉ có anh được nhìn.

Sự kiện rơi xuống nước kinh hồn này, ngoài Đỗ Lôi Ty bị khiếp đảm một phen ra, còn nảy sinh một loạt những hậu di chứng khác.

Đầu tiên, ngày hôm sau, Đỗ Lôi Ty bị cảm. Cảm mạo đến ho, sốt, nhức đầu, buồn nôn… tóm lại gà mái đã trở thành canh gà, canh gà lại biến thành gà cúm, gà cúm chỉ có thể nằm trên giường rên hừ hừ.

Ngoài ra, do con gà cúm này mà hành trình ở Venice của hai người đã bị phá tan tành, vốn dĩ định hôm sau đi bãi biển chơi, bất đắc dĩ đổi sang bệnh viện. Người ta hưởng tuần trăng mật đều đi ngắm cảnh, chỉ có Đỗ Lôi Ty hưởng trong bệnh viện, nói ra thì cũng là một sự sáng tạo vô biên!

Cuối cùng, xem như hạnh phúc trong bất hạnh, con gà cúm này tuy bệnh nhanh nhưng khỏi cũng nhanh, không đến hai ngày, gà cúm đã trở thành gà mái nhảy tung tăng, sếp tổng đại nhân đưa con gà mái gây phiền hà này rời khỏi Venice, xuất phát đi nơi tiếp theo.

Mục tiêu tiếp theo là Florence.

_________________________________________

¹ Sadako: Ma nữ trong phim kinh dị nổi tiếng “The Ring” của Nhật.


Trước Sau