Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?-Chương 7


Trước Sau

Có Cần Lấy Chồng Không?

Chương 7: ‘Hồi Môn’

Ngủ một giấc đến khi trời sáng hẳn, Đỗ Lôi Ty dụi dụi vào gối đầu, lại vỗ vỗ gối ôm, sau đó nhắm mắt thoải mái chép chép miệng.

Gối hôm nay hơi cứng, nhưng cũng khá đàn hồi.

Gối ôm hôm nay hơi to, nhưng vẫn khá là ấm.

Hôm nay …

“Á!”

Tiếng hét như giết heo vang dội, khiến Liêm Tuấn đang say ngủ phải tỉnh giấc, sau đó anh nhìn thấy Đỗ Lôi Ty đang khiếp đảm ôm lấy anh, khóe môi còn dính nước dãi.

Môi anh bất giác cong lên: “Tỉnh rồi à ?”

“Chưa tỉnh, chưa tỉnh…” Sếp tổng đại nhân đang cười! Đỗ Lôi Ty nuốt nước bọt, bắt đầu tự thôi miên. “Đây là mơ, đây là mơ, đây chắc chắn là mơ…”

“Em đang nói gì vậy?” Giọng nói vô cùng chân thực của Liêm Tuấn lại vang lên bên tai.

Trời xanh ơi, đất dày ơi, tại sao sếp tổng lại ngay cả trong mơ cũng không buông tha cô? “Đây là mơ, đây là mơ…” Đỗ Lôi Ty lẩm nhẩm không ngừng, sau đó nhắm luôn mắt, tiếp tục ngủ.

Cô tin chắc, lúc mở mắt lần nữa thì ác mộng sẽ kết thúc.

Thế nhưng, một bàn tay lớn bỗng đặt lên đầu cô, hơi ấm từ đỉnh đầu lan xuống, chân thực đến bất ngờ.

Ác mộng này liệu có quá chân thực không?

Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác như bị sét đánh, lẽ nào hôm qua…

Cô m mắt, thấy sếp tổng đang mỉm cười thì yếu ớt mở miệng: “Em … có phải là đang nằm mơ không?”

Liêm Tuấn lắc đầu, tiếp đó lại một nụ cười.

Ầm…

Tâm hồn nhỏ nhoi yếu ớt của Đỗ Lôi Ty không chịu nổi cú shock lớn như thế, đã sụp đổ!

Trời ơi! Hôm qua cô đã làm chuyện gì đáng hổ thẹn với sếp tổng đại nhân rồi? Mà anh lại cười! Anh phải tức giận đến độ phải cười! Mấy hôm ở cạnh sếp tổng, Đỗ Lôi Ty cảm nhận sâu sắc rằng, nụ cười này rất kỳ dị, rất nguy hiểm, rất có màu âm mưu nào đó.

Thế là, cô nhích hẳn ra khỏi Liêm Tuấn, co rúc vào một góc trong xe, khoát tay lia lịa: “Em.. em không cố ý ôm anh… em em em tối qua say rồi…”

“Say à?” Liêm Tuấn sững người, nụ cười cứng lại.

Đỗ Lôi Ty chỉ tay lên trời làm ra vẻ đang thề: “Em không lừa anh, hôm qua thật sự là em say, không nhớ gì hết. Nếu… nếu em có làm gì, nói gì, xin anh đừng nhớ…” Sếp tổng xin đừng thù dai nhé! Đỗ Lôi Ty ra sức cầu nguyện trong bụng.

Thế nhưng, sắc mặt sếp tổng đại nhân vẫn sa sầm không cách nào cứu vãn được, đồng thời nặng nề đến độ đáng sợ.

Đỗ Lôi Ty sắp khóc rồi, thấy ấm ức vô cùng, “Anh đừng giận, hôm… hôm qua có phải em muốn uống nhiều đâu…”

“…”

“Nhiều nhất là… nhiều nhất là… lần sau em không uống say nữa…”

Sếp tổng đại nhân cuối cùng bùng nổ: “Em còn muốn có lần sau?”

Đừng mơ!

Hiện thực tàn khốc lại lần nữa chứng minh: Phản kháng là ngắn ngủi, bị đè nén mới là con đường cơ bản kiên trì trăm năm không lung lay. Đỗ Lôi Ty đáng thương sau khi trải qua phút biến đổi ngắn ngủi, cuối cùng đã bị đẩy về phía vực sâu bị chèn ép triệt để.

Vẫn là chiếc xe mui trần màu trắng cao cấp đến độ không biết được tên ấy, chở theo sếp tổng đại nhân đang giận dữ và cô dâu của anh về nhà.

Vừa đến cửa nhà, nghe tiếng xe gầm rú, ông bà Đỗ đã đứng đón sẵn ở cửa.

“Ông xem thanh niên bây giờ kìa!” Bà Đỗ kéo tay ông Đỗ, vẻ mặt ngưỡng mộ, “Xem hai đứa nó tràn trề sức lực, mặc đồ cưới cả đêm không về! Ông nó à, bao giờ ông cũng đưa tôi đi hóng gió, làm cuộc hành trình hai người lãng mạn như thế chứ?

“Ừ.” Ông Đỗ gật gù, “Đợi tôi về bơm căng xe đạp rồi đưa bà đến phố Tây ăn đậu hủ thối.”

“… Có thể đổi sang xe đạp điện không?”

“Vợ à, bây giờ khủng hoảng tiền tệ, buổi tối đi xe điện ra ngoài rất dễ bị cướp!”

“Được rồi, vậy thì xe đạp nhé.”

-_- | | |

Lúc ấy Đỗ Lôi Ty đã lừ đừ uể oải bước xuống xe, thấy bố mẹ vẻ mặt hào hứng thì tâm trạng càng tồi tệ.

“Bố, mẹ…” Cô mệt mỏi gọi.

Tiếng gọi ấy khiến bà Đỗ hớn hở.

Ôi chao! Con bé này tối qua nhất định là mệt chết đây, con rể cũng thật là, hai đứa sau này còn nhiều thời gian, hà tất phải gấp rút như thế? Nhưng nói cho cùng thì trẻ tuổi thật là tốt!

Thế là bà Đỗ không những không trách móc con gái không biết lễ phép, mà còn kéo tay cô thì thầm hỏi thăm: “Con gái, mệt quá phải không? Mau vào nhà ăn sáng, đừng để bụng đói.”

Đỗ Lôi Ty bỗng cảm động vô cùng, quả nhiên vẫn là mẹ yêu con gái nhất! Sếp tổng đại nhân cũng đang cười rất vui vẻ với bố mẹ cô, xem ra sự thân mật của mọi người đã hiện rõ.

“Con gái, bố con và mẹ hôm nay định về nhà.”

“Hả?” Đỗ Lôi Ty đang nghĩ ngợi lung tung bỗng sững sờ, “Sao bố mẹ về sớm thế?”

“Ừ.” Bà Đỗ gật đầu, “Bố con và mẹ đều xin phép cơ quan đến đây, về sớm còn đi làm, hơn nữa hai đứa mới kết hôn, hai ông bà già này không tiện, cứ về thì tốt hơn.”

Đỗ Lôi Ty cảm thấy hơi quyến luyến, chưa muốn bố mẹ về ngay.

“Mẹ, bố mẹ ở thêm vài ngày đi.” Đỗ Lôi Ty van nài.

“Lấy chồng rồi còn quyến luyến bố mẹ à.” Bà Đỗ cười.

“Không phải…” Đỗ Lôi Ty làm ra vẻ xấu hổ, sau đó nhìn sếp tổng, như thế rất có dáng cô dâu bé nhỏ.

Chỉ có Liêm Tuấn là hiểu, cô ngốc này nhất định đang nghĩ rằng nếu có bố mẹ ở đây mới có thể chống đỡ cho cô nàng.

Và sự thực đích thật là thế.

Lúc ấy ông Đỗ đứng cạnh bỗng lặng im lên tiếng: “Ty Ty à, thực ra con không cần quyến luyến bố mẹ, dù sao mấy hôm nữa hai đứa phải về mà!”

Mấy hôm nữa? Đỗ Lôi Ty ngẩn người, “Mấy hôm nữa sao phải về nhà?”

“Ôi cái con bé ngốc này, kết hôn đến nỗi cả nhà mẹ cũng quên rồi.” Bà Đỗ cười mãi, “Con quên rồi à, còn phải “lại mặt ” mà!”

Lại mặt?!

Lần này không chỉ là Đỗ Lôi Ty mà ngay cả sếp tổng đứng cạnh cũng ngẩn ngơ.

Sao lại quên chuyện “lại mặt” này nhỉ.

Thế nào là “lại mặt”? “lại mặt” là phong tục hôn lễ của tộc Hán, đôi vợ chồng mới cưới vào mùng ba, sáu, bảy, chín, mười hoặc tròn tháng, con rể mang lễ vật theo cô dâu về nhà mẹ, thăm hỏi cha mẹ và họ hàng vợ mình.

Mà lễ vật “lại mặt” ở quê nhà Đỗ Lôi Ty cũng rất được xem trọng, nên ông bà Đỗ trước khi đến đã bàn bạc với bảy bà cô bà dì trong nhà, đợi con gái kết hôn rồi sẽ đưa con rể về nhà gặp người nhà vợ.

Chuyện quan trọng như vậy, Đỗ Lôi Ty không ngờ, sếp tổng cũng không ngờ, nhưng cho dù không ngờ cũng phải đi, ai bảo hai người kết hôn chứ?

Thế là, ngày thứ ba sau khi tổ chức lễ cưới, Đỗ Lôi Ty đưa sếp tổng đại nhân về nhà mình.

Trên xe, Đỗ Lôi Ty nhấp nha nhấp nhổm, cô nghĩ ngợi rồi nói với sếp tổng, “Hay là chúng ta bắt xe khách về nhé?”

Thế nhưng ánh mắt đáp lại của anh là: Sếp tổng không bao giờ ngồi xe khách.

Đỗ Lôi Ty lại kiến nghị: “Hay là… ngồi tàu hỏa?”

Thế là sếp tổng đại nhân tỏ vẻ không vui: “Em ghét ngồi xe anh thế à?”

“Không phải, không phải!” Đỗ Lôi Ty lắc đầu lia lịa, nói thật lương tâm thì kĩ thuật lái xe và xe của sếp tổng đều không chê vào đâu được, lái xe rất vững, ngay cả người thường say xe như cô cũng không thấy chóng mặt. Hơn nữa đường đường là sếp tổng mà tự lái, cơ hội như vậy muốn cũng không được nữa là…

Nhưng vấn đề là ở chỗ, xe cao cấp như vậy mà đậu trong khu nhà cô sẽ khiến người ta bàn ra tán vào!

Kiểu nhà cũ như nhà của Đỗ Lôi Ty, ngày nào cũng có một đám các bà các mẹ xúm xít dưới lầu, nếu thấy xe của sếp tổng, đảm bảo sẽ kéo cô lại hỏi vớ vẩn. Đến lúc đó có lẽ ngay cả đứa cháu nội chưa đầy tháng của bà bác dưới lầu cũng biết chuyện cô lấy đại gia, thế thì sau này li hôn há chẳng phải là mất mặt chết mất không?

Đỗ Lôi Ty nghĩ thế, càng cảm thấy không thể ngồi xe sếp tổng về nhà.

Thế là cô đảo mắt, viện cớ: “Em không thể ngồi xe lâu được, sẽ say xe mất!”

“Say xe?” Liêm Tuấn cau mày, “Trước kia sao không nghe em nói?”

“Đó là vì… vì trước kia không ngồi nhiều, nên… nên không sao mà…” Nói ra thật lúng túng, ngay cả cô cũng thấy giả tạo, nhưng sếp tổng lại tin!

“Được rồi.” Liêm Tuấn gật đầu.

Đỗ Lôi Ty vô cùng cảm kích, sếp tổng đại nhân xem như có chút tính người!

“Chúng ta đi máy bay.”

>”>Trời, người Đỗ Lôi Ty bỗng cứng đờ, từ A bay đến J, ngồi tàu chưa đến hai tiếng, mà lại đi máy bay…

Thế là Đỗ Lôi Ty lần đầu ngồi máy bay, cũng là chuyến bay ngắn nhất, mới lên có mười phút đã hạ cánh, thực sự là quá choáng.

Thế nhưng, chuyện càng choáng hơn vẫn còn ở phía sau, máy bay vừa hạ cánh, một chiếc xe màu đỏ tươi còn chói lòa hơn cả chiếc xe của sếp tổng đã dừng trước mặt họ.

Lần này Đỗ Lôi Ty nhận ra hãng xe – Ferrari!

Ngồi Ferrari về nhà mẹ, không chỉ các bà cô trong khu, mà ngay cả chó mèo nhà các bà cũng vây quanh, nhìn xe chằm chằm và bàn tán.

Bà bác A: “Nhìn kìa nhìn kìa! Xe này tôi nhìn thấy trên tivi, phải hơn một triệu tệ một chiếc!”

Bà bác B: “Không thể chứ? Tôi nghĩ ít nhất phải hơn mười triệu!”

Bà bác C: “Các bà sai lầm, loại xe này phải mấy chục triệu một chiếc!” (Đỗ Lôi Ty: Dì à, dì có chắc đây không phải là tàu vũ trụ? -_- | | |)

Chó: “Gâu gâu gâu”

Mèo: “Meooo…”

Trong ánh mắt nhiệt tình nóng bỏng của mọi người, Đỗ Lôi Ty cúi đầu ra khỏi xe.

Cô bây giờ vô cùng hối hận, tại sao trước khi đến không đội mũ bảo hiểm nhỉ? Đúng rồi, nên mang cả kính râm nữa! Nếu có khẩu trang thì càng tốt…(Cậu tưởng cậu đi nhận giải độc đắc vé số à?)

Đỗ Lôi Ty nghĩ thế, len lén nhìn sếp tổng đại nhân đi bên cạnh. Chỉ thấy anh xuống xe bình thản, tiện tay đóng cửa lại, sau đó chỉnh lại bộ âu phục, đồng thời nói với Đỗ Lôi Ty đang gần như gục đầu xuống: “Đi thôi, nhà em ở lầu mấy?”

Trong tích tắc, Đỗ Lôi Ty bỗng nhiên hiểu ra một đạo lý: Trong mắt sếp tổng đại nhân, tất cả đều là phù vân.

Lúc Đỗ Lôi Ty đưa Liêm Tuấn lên lầu, vừa khéo gặp ngay dì Trương ở lầu bên đang bế cháu gái xuống dưới.

Dì Trương thấy Đỗ Lôi Ty n tiến lại: “Ty Ty, cháu về rồi à!”

“Xảy ra chuyện gì ạ?” Cô hỏi.

“Cô của cháu đợi hai người cả ngày rồi!”

“Cô của cháu đến ạ?” Đỗ Lôi Ty bỗng có linh cảm không lành.

“Không chỉ có cô của cháu, mà còn có cả thím, dì, bác trai, dì ba…”

Dì Trương bla bla nói một tràng dài, càng nói thì Đỗ Lôi Ty càng thấy nặng nề, cuối cùng cô đánh trống rút quân: “Chúng ta… hay cứ về thôi…”

Nhưng Liêm Tuấn chặn lại: “Đã đến rồi, em muốn chạy à?”

“Nhưng…” Trong đầu cô phút chốc xuất hiện cảnh bảy tám bà cô dì vây quanh, thực sự là quá kinh hãi!

Thế nhưng không đợi cô nói xong, sếp tổng đại nhân đã lên lầu trước.

“Đợi đã!” Dì Trương gọi bọn họ lại, sau đó đưa cô cháu gái đến cho sếp tổng, “Tổng giám đốc, cậu có thể bế Ni Ni nhà chúng tôi được không?”

Không đợi anh trả lời, cô bé đã đưa tay, bập bẹ: “Chú rùa ơi bế con!”

Chú rùa? Đỗ Lôi Ty ú ớ.

Dì Trương vội cười giả lả: “Trẻ con không hiểu gì, đừng lạ, đừng lạ…” Sau đó trừng mắt nhìn cháu gái, “Rùa cái gì? Là rùa vàng!”

Cô bé ngẩn ngơ rồi cười he he đưa tay ra: “Chú rùa vàng ơi bế con!”

Đỗ Lôi Ty: “…”

Đỗ Lôi Ty cứ ngỡ rằng sếp tổng đại nhân chắc chắn sẽ tức giận, ai ngờ anh chỉ ngần ngại một chút rồi lại đưa tay bế cô bé trong tay dì Trương.

Được anh bế, cô bé rất vui, vỗ tay hét lên: “Rùa vàng rùa vàng… Ni Ni sau này cũng phải câu rùa vàng…”

Đỗ Lôi Ty dở cười dở mếu: dì Trương à, trẻ con không thể giáo dục từ nhỏ như thế được!”>Trải qua bao đau khổ, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã đưa “rùa vàng” của cô lên lầu.

Chưa kịp bấm chuông cửa thì cửa đã mở. Sau đó, không ngoài dự đoán, một đoàn ba cô sáu bà đã vây quanh sếp tổng.

“Tổng giám đốc Liêm, nghe nói năm nay cổ phiếu Liêm Thị tăng cao, có phải thật không? Tôi có thể mua vào không?” Dì Ba lên tiếng đầu tiên.

Liêm Tuấn gật đầu: “Đúng vậy, dì cứ yên tâm mua.”

“Được được, thế tôi sẽ mua nhiều hơn!” Dì Ba hài lòng gọi điện cho ông chồng.

Cô Hai cũng không chịu yên: “Tổng giám đốc Liêm, nghe nói loại bảo hiểm toàn gia đình mà bảo hiểm Liêm Thị vừa tung ra rất ổn, có thế thật không? Tôi định mua cho cả nhà tôi đấy!”

“Được, cô có thể liên hệ thẳng với giám đốc công ty cháu, nói là cháu giới thiệu.”

“Thật không? Vậy cám ơn cậu nhé!” Cô Hai cũng mừng rỡ đi mua bảo hiểm.

“Cháu rể, tòa nhà vừa đầu tư chỗ chúng tôi thuộc tài sản của Liêm Thị, giá cả có thể ưu đãi hơn không?” Ông Tư đang định mua nhà cho con trai nên cũng chen vào.

“Không thành vấn đề, giá cả thì dễ thương lượng, cháu sẽ bảo trợ lý liên hệ thẳng với ông.”

“Tốt quá tốt quá!” Ông Tư vuốt râu, hài lòng báo tin vui cho con trai.

Ông Tư vừa đi thì thím Ba cũng len vào: “Tổng giám đốc Liêm, bảo hiểm mà cậu nói lúc nãy…”

Cứ thế, theo thống kê sơ bộ của của Đỗ Lôi Ty thì buổi chiểu ấy, sếp tổng đã bán hết hai ngôi nhà, mười mấy gói bảo hiểm, quét sạch cổ phiếu, thậm chí còn làm giúp cho cả nhà chú Hai mỗi người một thẻ tín dụng trong khu thương mại của Liêm Thị.

Đỗ Lôi Ty đứng một bên nhìn mà mắt chữ O mồm chữ A, cô cùng khâm phục đầu óc kinh doanh của sếp tổng, ngay cả “lại mặt” mà cũng làm ăn được nhiều thế, rất tốt! Rất mạnh!

Cuối cùng sau khi đã nhận thức triệt để rằng mình đã câu được một con rùa vàng có tài sản vô cùng hùng hậu như thế, tâm trạng Đỗ Lôi Ty thật khó mà hình dung.

Cô chưa quên rằng đây vẫn là cuộc kết hôn giả. Tuy giấy chứng nhận là thật, hôn lễ cũng là thật, lễ “lại mặt” cũng là thật, nhưng dù sao tình cảm không phải là thật.

Vô số sự thật hãi hùng đã nhắc nhở cô: Hôn nhân không tình cảm sẽ đến tan vỡ, rồi sẽ có ngày, cô và sếp tổng đại nhân ly hôn, sẽ trở thành hai người xa lạ không có chút quan hệ nào.

Nghĩ đến đó, Đỗ Lôi Ty lại lén lút nhìn sếp tổng đại nhân đang cười nói vui vẻ, song thực chất nội tâm lại cực kỳ ngang ngược, ác độc, hà khắc, có thù tất báo.

Người ấy sẽ có ngày rời xa mình? Vốn dĩ là chuyện rất vui vẻ, nhưng tại sao lại không thấy vui nổi? Lẽ nào…

Tiêu rồi! Đỗ Lôi Ty bỗng thoáng suy nghĩ, mình đã lung lay rồi!

Chắc chắn là do cô đã quá tôn sùng sếp tổng đại nhân, trong lúc vô thức đã phạm phải sai lầm là đầu hàng anh, mà xem thường sự kiên nhẫn, vững bền và nghị lực của một cô gái trí thức thời đại mới mà cô đang là đại diện.

Lúc ấy, bà Đỗ bỗng lên tiếng: “Ty Ty à, bây giờ cũng đã muộn rồi, buổi tối các con lái xe về không an toàn, hay là ở đây một đêm nhé. Lát nữa mẹ quét dọn lại phòng mẹ và bố, nhường các con ngủ.”

Đỗ Lôi Ty sáng mắt, nhân cơ hội phản kháng đến rồi.

Không đợi sếp tổng đại nhân trả lời, cô đã cướp lấy: “Mẹ! Hay thôi không cần đâu!”

Liêm Tuấn đứng cạnh gật đầu: “Như thế đúng là không hay lắm!”

Hiếm khi sếp tổng lại thống nhất ý kiến với mình, Đỗ Lôi Ty hơi bất ngờ.


Trước Sau