Không Phải Là Cổ Tích

Không Phải Là Cổ Tích-Chương 46


Trước Sau

Không Phải Là Cổ Tích

Chương 46

3 tháng sau…

– Này ! Em chảnh vừa thôi ! Vì sao anh theo đuổi em 3 tháng rồi mà em vẫn chưa đồng ý làm bạn gái anh hả ??? – Tăng Tiến vừa gặm ổ bánh mỳ vừa cằn nhằn trong khi Linh Như vẫn chúi đầu vào cuốn sách hay mới mượn được ở thư viện.

– Anh ăn thì lo mà ăn đi ! Coi chừng nói nhiều quá nhai luôn lưỡi bây giờ.

– Bức xúc thì phải nói chứ ! Bộ em muốn ngày nào anh cũng phải đứng dưới cửa sổ phòng em và đưa tấm bảng I Love U, sau đó hét ầm lên lời tỏ tình củ chuối ấy à ??? Riết rồi cả xóm nhà em biết mặt biết tên anh luôn. Hix – Tăng Tiến mặt nhăn như khỉ ăn ớt tiếp tục điệp khúc ca cẩm.

– Anh mà cũng biết lời tỏ tình của mình chuối à ? Có tiến bộ đó !

– Thế nếu đổi lời tỏ tình thì em đồng ý hả ???

– Không !

– Thế thì phải như thế nào em mới đồng ý ???

– Như thế này nè ! – Linh Như gấp sách lại và tinh nghịch kiss một phát lên trán của Tăng Tiến làm anh chàng thả luôn ổ mỳ trên tay.

Sau vài giây bần thần, Tăng Tiến bắt đầu nổi quạu. Hành động vừa rồi của Linh Như chẳng khác nào khẳng định muốn làm bạn trai của cô thì trước tiên Tăng Tiến phải làm…em trai hoặc thậm chí là…con của mình trước đã. Điều này hiển nhiên xúc phạm đến lòng tự tôn cao ngất của Huỳnh Tăng Tiến nhà ta.

– Này ! Hơi quá rồi nhé ! Anh mà giận thì em đừng hòng dỗ luôn nhé ! – Tăng Tiến mặt đỏ phừng nhìn Linh Như, trong khi cô vẫn đang bận cười nghiêng ngả.

– Mới trở thành bạn trai của người ta mà đã giở trò giận dỗi ra rồi à ??? Haha !!! Mất mặt quá ! Haha !!! – Linh Như lại tiếp tục công việc cười như một con đười ươi của mình trước sự ngáo ộp của Tăng Tiến.

– Là sao nhỉ ??? A ! Anh biết rồi ! Anh biết rồi !!! Linh Như “ma bư” của anh đúng là number one !!!

Và rồi hai người cùng nhau cười. Có lẽ vì họ tưng tưng giống nhau nên mới là một đôi hoàn hảo. Có lẽ vậy…

…………………………………….

1 năm sau…

– Chúng ta đính hôn nhé !

– Hả ???

– Gì mà ngạc nhiên thế ! Chỉ đính hôn thôi mà !

– Anh muốn khi nào ?

– Ngay bây giờ !

– Điên !

– Anh nói cái này em đừng buồn. Chứ thật ra những người hay nói người khác điên thì mới đúng là người điên.

– Anh dám…

– Dám chứ ! Có gì mà không dám !

– Anh đeo vào tay em cái gì thế này ???

– Nhìn mà không biết à ???

– Sợi dây mấy nghìn vậy ? Em đoán không vượt quá hàng chục đâu.

– Em nghĩ sao cũng được. Có ai hiểu em bằng anh đâu. Haiz. Nói chung là anh đã đeo vào tay rồi thì đừng có tháo ra là được.

– Mà anh cũng có à ?

– Uh ! Vòng đôi mà ! Nhìn chúng khi để gần nhau rất lạ phải không ? Lạ như anh, như em, như tình yêu của chúng ta !

Phải…

Lạ như anh…

Lạ như em…

Lạ như tình yêu của chúng ta…

Số phận kéo anh tới gần em, rồi lại đẩy em ra xa anh. Số phận cho ta trùng phùng, rồi lại bắt ta phải ly biệt. Như bây giờ đây, em không còn nhìn thấy anh nữa. Em chỉ thấy ảo ảnh. Ảo ảnh về một ngày xa xưa, có anh, có em, có kỷ vật tình yêu của chúng ta…

…………………………………

Tôi thấy đầu mình nhức như bị búa đè. Hai mí mắt nặng trĩu. Dường như nó đã không làm việc một thời gian rồi thì phải. Nhưng cũng không thể nhắm lại như thế này mãi được. Phải mở ra thôi…

Cuối cùng tôi cũng kéo được hai mí mắt lên và để mình cảm nhận được cái gọi là ánh sáng. Thực ra tôi vẫn đang trong tình trạng gần như vô thức. Miệng tôi lẩm bẩm cái gì thì phải ???

– Nguyên ! Nguyên ! Con tỉnh rồi hả ??? Con ơi ! Con ơi !!!

Tiếng ai mà quen vậy nhỉ ??? Hình như là tiếng của ba…Ba…Con nhớ ba quá !!! Huhu !!!

Sau một vài phút trấn tĩnh, tôi mới lấy lại được đôi chút tinh thần. Theo những gì tôi suy đoán thì tôi đang ở bệnh viện. Có vẻ như tôi bị thương không hề nhẹ. Bằng chứng là đầu tôi quấn một lớp băng màu trắng bóc. Cảm giác thật nặng nề. Tôi thấy ba, thấy bác Hai, bác Ba, bác Tư, bác Năm, chú Bảy và chú Tám đang nhìn chằm chằm vào mặt mình. Mọi người ai cũng trông rất nghiêm túc và đầy vẻ lo lắng. Chỉ đến khi tôi cất tiếng nói đầu tiên thì tất cả mới thở phào mỉm cười mãn nguyện.

– Mọi người đừng nhìn con như thế…Hờ hờ…

– Con à ! Con có biết cả tuần qua con làm cho chúng ta lo lắng biết bao nhiêu không ??? Vết thương trên đầu con không hề nhẹ, ba cứ tưởng con không qua khỏi nữa chứ ! Ba…ba…

– Thôi mà chú ! Cháu nó đã tai qua nạn khỏi rồi mà ! – bác Ba vỗ vai ba tôi động viên khi thấy ba đã giọt ngắn giọt dài.

Phải mất hết 30 phút tôi mới định hình lại được những chuyện gì đã xảy ra. Lý do tôi vào đây nằm là vì đỡ thay cho tên tóc vàng cục gạch cỡ bự do antifan của anh ta « trao tặng ». Nói dông nói dài rồi nói tóm lại là tôi đã tai qua nạn khỏi. Mọi người cứ xúm xít hỏi han và thử xem trí nhớ của tôi có bị ảnh hưởng gì không. Tất nhiên là tôi vẫn chưa mất mảng kí ức nào trong đầu cả. Thậm chí là có thêm nhiều mảng kí ức mới nữa. Nhưng tôi không nói cho ai biết cả, vì thực sự tôi vẫn còn ngờ ngợ nhiều điều lắm. Mà nói ra chắc sẽ chẳng ai tin, nhiều khi còn nghĩ rằng tôi có vấn đề về thần kinh cũng nên. Hix.

– Mà con này ! Sao lúc nãy lúc sắp tỉnh con cứ luôn miệng gọi tên “Huỳnh Tăng Tiến” thế??? Bạn của con à ??? – bác Tư nhìn tôi thắc mắc.

– Dạ ??? Con có gọi cái tên đó ạ ??? – tôi giật mình.

– Uhm ! Gọi liên hồi luôn !

– Hơ…dạ…bạn…bạn…con ! – tôi cuống quýt trả lời cho qua chuyện. Đầu ong ong không biết vì sao mình lại lảm nhảm tên của con người ấy.

Ngồi thêm một hồi lâu nữa thì mọi người đi ra ngoài cho tôi nghỉ ngơi. Thế cũng tốt. Tôi cần có thời gian để suy nghĩ về những gì tôi vừa trải qua. Nó là một giấc mơ hay sao nhỉ ??? Không giống là mơ cho lắm vì thực tình là tôi nhớ y nguyên những gì đã xảy ra. Tôi nhớ mình trong giấc mơ có tên là Linh Như. Tôi nhớ Tăng Tiến. Tôi nhớ Phước Khánh. Nhưng tôi lại không hiểu vì sao lại có giấc mơ đó. Thoáng giật mình, tôi nhìn xuống cổ tay, đây chẳng phải là vòng đeo tay mà Tăng Tiến đã tặng tôi trong giấc mơ đây sao ??? Nhức đầu quá !!!

Đang cố gắng sắp xếp lại từng mảng ký ức trong đầu, tôi giật bắn mình khi chú Bảy đùng đùng xuất hiện, nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt sắc lên đầy giận dữ. Ánh mắt này…nhìn sao quen quá !!!

– Chú ! Chú làm gì thế ??? Đau !!!

– Tại sao ? Tại sao ??? Tại sao chỉ gọi tên Tăng Tiến ??? Tại sao lại gọi tên thằng đó ??? Tại sao ???

Tôi ngỡ ngàng. Trước mặt tôi lúc này…là chú Bảy hay là Phước Khánh ??? Số phận đang trêu đùa tôi hay sao ???


Trước Sau