Không Phải Là Cổ Tích

Không Phải Là Cổ Tích-Chương 5


Trước Sau

Không Phải Là Cổ Tích

Chương 5

Hiện tại thì tôi không thể đủ khả năng để diễn tả cái thảm cảnh đang hiện hữu trước mặt mình. Nói một cách khát quát nhất thì mọi chuyện đều ở mức kinh dị. Hai anh em họ đang…thay tôi lau nền nhà đầy dầu ăn bằng cách nằm trườn trên đó. Ông tóc vàng nằm ngửa, con nhỏ nằm sấp đè lên. Chai dầu ăn thì nằm lăn lóc bên cạnh. Cái chảo – hung khí vừa làm biến dạng khuôn mặt của gã thanh niên thì được vinh dự “đặt” ngay đầu ông tóc vàng.

– Trời ạ! Nhóc con! Có bị sao không??? – tôi hốt hoảng gác cây dẻ lau nhà vào góc tường rồi chạy lại đỡ con bé lên. Nhìn nó có vẻ là đang đau…

– Huhu…- tất nhiên, sau một hồi bị shock tinh thần do cú ngã …định mệnh, nhóc Nghi khóc ầm lên.

Tôi vốn ghét nghe con nít khóc. Nhưng nhìn nó bỗng thấy tội tội. Dù sao vẫn là trẻ con, ngã như thế chắc sẽ đau lắm. Tôi bế nó dậy rồi đặt lên ghế. Gã thanh niên cũng nhanh chóng chạy lại đỡ tên tóc vàng ngồi dậy. Nhóc Nghi thì tôi không trách, nhưng ông anh của nó lớn xác thế kia mà cũng còn làm mấy cái trò ngô nghê này, bị ngã là đáng đời!!!

– Này nhóc! Nín đi nào! Nhóc đau chỗ nào nói chị nghe! Ngoan! Nín đi! Xương xương! – câu này là tôi học được từ bé Tun con bác Sáu khi nghe nó…dỗ búp bê.

Con nhỏ không nói gì, nhưng ngưng khóc hẳn. Nó ngẩng mặt nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên. Tôi nói gì sai đâu???

– Sao thế??? Đau ở chỗ nào thì nói chị, chị lấy thuốc xoa lên chứ để lâu là đau hơn đấy! – tôi cố dọa nó, mặc dù biết lời dọa nạt này không có tính hiệu quả cao.

– Ứ thèm chị thương! – nhỏ ta ngơ ngẩn một lúc rồi ngúng nguẩy bỏ lên lầu.

– Ơ…

– Kệ con bé! Nó ngã hoài à! Không biết đau là gì đâu! – gã thanh niên giải thích khi thấy vẻ mặt ngố xịt của tôi.

Hix. Con gái gì mà nghịch hơn cả tôi. Hồi bằng tuổi nó tôi cũng phá lắm nhưng không đến mức như thế này. Đang tính quay trở lại bếp dọn dẹp bãi chiến trường do hai anh em biến thái gây ra, tôi giật mình khi nhìn thấy từ trên đầu của tên tóc vàng (hắn đang ngồi ở ghế sô fa và xoa xoa cánh tay) lấp ló một màu đỏ trông rất giống máu!

– Á! Cô làm gì thế??? – Phước Nguyên hét dựng lên khi thấy tôi đang túm đầu tóc của anh ta (nói túm cũng không đúng lắm, chỉ là tôi đang …vén tóc mái của anh ta lên để xem xét thôi!)

– Ngồi yên! – tôi quát lại.

– Anh Tú! Anh lôi cô ta ra xa đi! – hắn ta cứ giảy nảy như giun.

– Ơ hơ..uh…để anh ! – gã thanh niên sau một hồi ngơ ngác liền vội vã gật đầu, xăn tay áo tiến lại phía tôi.

– Cái thứ không lớn nỗi ! Đầu anh bị chảy máu rồi nè ! La cho to vào ! – tôi bực mình đánh mạnh vào vai tên tóc vàng ( hành động này là do thói quen +_+, lúc nào bực mình mấy đứa bạn thân khi thấy tụi nó làm chuyện ngu ngốc thì tôi lại đánh vào vai chúng như thế !)

Hắn ta cùng gã thanh niên tên Tú giật bắn mình trước cú đánh vừa rồi của tôi. Nhất là tên tóc vàng. Hắn nhìn tôi như nhìn sinh vật lạ. Đàn ông con trai gì mà chỉ mới bị đánh nhẹ đã phản ứng kịch liệt. Bó tay. Bó toàn tập.

…………………………………….

– Anh nên cảm ơn tôi vì tôi băng cái đầu anh hơi bị đẹp đấy ! – tôi đắc chí cười khì khì sau khi hoàn thành xong công tác chăm sóc vết thương.

– Em lên lầu đây !

Tên tóc vàng không thèm để ý đến lời nói của tôi rồi lạnh lùng đứng dậy bỏ lên phòng. Một kẻ vô phép tắt ! Mất công Thục Nguyên này đã băng bó cho hắn. Bực mình ! Bức xúc ! Ack !!!!

– Cô chưa bị nó xử là may mắn lắm rồi đấy ! Từ trước đến nay chưa có nhỏ nào dám túm tóc nó và đánh nó như cô đâu ! Thật là… – gã thanh niên nhìn tôi nói nhạt rồi đứng dậy bỏ đi.

Xử tôi à ??? Đâu có dễ ! Người hắn ta như cọng cỏ, tôi thổi là bay. Nhưng đột nhiên tôi chột dạ khi nhớ lại hồi bữa ở siêu thị, tôi mạnh như thế nhưng cũng phải chịu thua trước sự khống chế của hắn. Hix, nói cách nào đi chăng nữa thì con trai vẫn mạnh hơn con gái cho dù tên tóc vàng có ốm tong ốm teo như cây sậy. Buồn ghê !!!

………………………………………………….

Chúng tôi – tức là tôi, tên tóc vàng, nhóc Nghi và gã thanh niên đang ngồi trên bàn ăn. Bữa trưa được dọn ra lúc…1h chiều. Tất cả là do hai anh em họ quậy phá quá nên làm mất thời gian của tôi. Mà tính tôi khi đã bực mình thì nấu ăn không được ngon…

– Ôi da ! Chị đi mua ở nhà hàng nào thế ??? Ngon đấy ! – con bé vừa cắm cúi ăn vừa nói, chắc tại nó quậy quá nên đói, thấy cái gì ăn được cũng kêu ngon.

– Cô mua hồi nào thế ??? Tôi ở đây từ sáng đến giờ có thấy cô rời khỏi nhà đâu ??? – gã thanh niên cũng ra vẻ thắc mắc.

– Tôi có điên đâu mà đi mua ngoài . Tôi nấu cả đó ! Muốn ăn thì ăn, không ăn thì nhịn ! Đừng có nhiều lời ! – tôi bực mình.

– Hở ???

Xem kìa ! Họ đang nhìn tôi bằng một sự nghi ngờ tuyệt đối. Mấy kẻ này bị sao vậy nhỉ ??? Nấu ăn có khó khăn gì đâu mà làm như kì tích không bằng. Vô lý ! Hết sức vô lý ! Tức quá tôi chạy vào bếp vác nguyên cái thùng rác ra.

– Này ! Cô làm gì vậy hả ??? – lão Tú kinh hãi nhìn tôi.

– Nhìn đi ! Trong này là rác của đống nguyên liệu mà tôi làm ra bữa trưa này đó ! Thích thì đối chiếu. Bực cả mình !

Và họ lại nhìn tôi. Okie ! Không tin chứ gì ??? Không tin thì khỏi ăn!

– Á! Cô đang làm trò gì thế??? – họ hốt hoảng khi thấy tôi bê lần lượt những dĩa thức ăn trên bàn vào bếp.

– Tôi nói tôi nấu mấy người không tin. Nếu sợ tôi mua ngoài mất vệ sinh thì đừng ăn là tốt nhất!!!

– Không được làm thế!

– Vậy bây giờ ăn hay hỏi?

– Ăn…

Họ ngay lập tức cúi đầu xuống ăn mệt nghỉ. Tôi đã bảo là tôi không dễ bị bắt nạt rồi mà. Phải cho mấy người một bài học để biết thế nào là bản lĩnh của Thục Nguyên siêu nhân!

………………………………….

Kết thúc bữa trưa, sau khi dọn dẹp xong tôi chạy ra ghế sô fa rồi thả mình lên đó. Thực sự là rất mệt! Tôi cảm giác như mình vừa bị đi lao động khổ sai. Tay chân mỏi ra rời, tinh thần lại không được thoải mái. Mong ngày hôm nay nhanh chóng trôi qua…

Đang ngủ ngon, đột nhiên tôi có cảm giác nhột nhột. Hé mắt nhìn thì thấy nhóc Nghi đang ngồi cười sằng sặc trước mặt mình!


Trước Sau