Không Phải Là Cổ Tích

Không Phải Là Cổ Tích-Chương 53


Trước Sau

Không Phải Là Cổ Tích

Chương 53

Cảm nhận được sự bấn loạn đang dần chiếm lĩnh mọi cảm xúc của vợ mình, Ryo khẽ nắm chặt tay Thục Nguyên và trấn an tinh thần cô :

« Em, bình tĩnh, chúng ta cần phải làm xong lễ cưới… »

Một giọt nước mắt sợ hãi đang chực rơi trên khóe mắt Thục Nguyên, cô vội vàng ngẩng đầu nhìn Phước Nguyên. Những đau khổ họ trải qua là quá nhiều đủ để họ biết cách giữ bình tĩnh trong những tình huống tồi tệ nhất. Và lần này cũng vậy…

Lễ cưới vẫn được diễn ra…bình thường trong mắt mọi người…nhưng là cả một chặng đường quá dài cho đôi tình nhân hai kiếp…

…………………………………

Bây giờ, trong chiếc áo cưới lộng lẫy tinh khôi, Thục Nguyên như ngồi trên đống lửa khi nghĩ về đứa con gái tội nghiệp bé bỏng của mình. Ryo không biết nói gì, chỉ lặng lẽ nắm chặt tay cô và nhắm mắt tìm kiếm chút gì đó có thể làm nhẹ đi cõi lòng. Nhưng bàn tay anh đã bị từ chối…Thục Nguyên lạnh lùng gạt tay sang một bên và đưa mắt nhìn ra phía cửa xe…Anh với cô đã xa nhau quá lâu để có thể quay trở lại từ đầu…

Ô tô đang phóng đi với tốc độ nhanh nhất có thể…

Và điểm đến của họ là biển…

…………………………………

Vừa đặt chân xuống bãi cát đã ấm lên bởi nắng và gió biển, Thục Nguyên im lặng vài giây khi nhìn thấy chú Bảy, cũng chính là Phước Khánh ngày xưa đang đứng quay mặt về phía biển khơi, hai tay thủng thỉnh đút vào túi quần.

– Anh đang làm cái trò gì thế ? – câu hỏi không nặng nề, nhưng là cả một nỗi kìm nén rất lớn của cô.

– Em tới rồi à ? Muộn hơn anh nghĩ đó. – Phước Khánh đáp trả cô bằng một nụ cười tự đắc.

– Con tôi đâu ? – cô sắc lạnh.

– Nó đang ngủ…Rất ngon !

Hai tay Thục Nguyên đã bắt đầu lạnh ngắt đi vì mồ hôi và sự tức giận tột cùng. Trong mắt cô lúc này, những quá khứ vũ bão lại cùng nhau trở về làm đầu óc cô quay cuồng…

5 năm trước…

Cũng là biển khơi bao la…

Cũng là những con người ấy…

Và cũng là những mâu thuẫn vô lý do chính họ tạo dựng nên…

– Anh ! Anh ơi ! Em xin anh ! Anh hãy tin em! Hãy tin em! – Linh Như khóc như mưa cố gắng níu lấy bàn tay đã lạnh đi vì tức giận của Tăng Tiến, người mà chỉ mới vài hôm trước còn vui vẻ cầm tay cô khi nhìn thấy đứa con đầu lòng của hai người cất tiếng khóc chào đời.

– Thôi đi! Cô đừng giả vờ nữa! Tôi biết hết cả rồi! Tại sao cô lại dám phản bội tình yêu của tôi chứ??? Tại sao??? – Tăng Tiến lạnh lùng cầm tay Linh Như hất mạnh, đôi mắt rực đỏ chứa đầy nỗi oán trách. Trong tâm trí anh lúc này chỉ còn tồn tại duy nhất cái sự thật phũ phàng, rằng, đứa con trai kháu khỉnh vừa mới chào đời là con của thằng đàn ông mà trước đây đã từng là người yêu của vợ mình.

– Không anh ơi! Tất cả chỉ là hiểu nhầm, chỉ là một màn kịch bỉ ổi do hắn ta tạo ra. Em luôn là của anh và mãi mãi chỉ là của anh. Tại sao anh lại không tin em??? Tại sao anh lại đối xử với em như thế??? – Linh Như hoảng loạn ôm mặt khóc nức nở. Cô không thể tin rằng hạnh phúc mà bấy lâu nay cô chờ đợi mong manh đến như thế. Cứ như bong bóng xà phòng, đẹp lung linh khi mới bắt đầu rồi lạnh vỡ vụn thành trăm mảnh trong tích tắc.

– Im đi! Không có sự thật nào cho một kẻ phản bội! Kể từ giây phút này, tôi với cô không còn là vợ chồng nữa. Đứa bé vẫn sẽ mang họ tôi. Tôi sẽ nuôi nó. Còn cô, hãy tránh xa cha con tôi. – Tăng Tiến buông những lời nói đầy nhẫn tâm bằng một nét mặt vô cảm. Tình yêu anh dành cho Linh Như quá lớn đến mức không tài nào tha thứ được cho lỗi lầm này của vợ mình.

– Cái gì cơ??? Anh muốn chia cắt mẹ con tôi sao??? Anh đành lòng chia cắt đứa trẻ chỉ mới chào đời với mẹ nó sao??? Anh…anh có còn là con người nữa không??? – Linh Như hét lên bằng tất cả sự bàng hoàng kinh hãi. Cô không thể tưởng tượng được việc mình không còn được ôm ấp đứa con ngàn vạn yêu thương trong vòng tay. Đối với một người mẹ nào có điều gì đáng sợ hơn thế…

Tăng Tiến không trả lời. Bỏ lại Linh Như và bước đi. Lạnh. Đau. Hận.

Cô tái người nhìn theo bóng dáng người chồng thân yêu. Chỉ mới hôm qua thôi người đó còn hôn lên má cô và thì thầm lời cảm ơn đã sinh cho anh một quý tử kháu khỉnh, vậy mà giờ đây, người đó cứ như một tên máu lạnh, nhẫn tâm bỏ lại cô sau khi chém trong tim cô hàng vạn nhát dao đau đớn. Tình yêu là thế sao??? Tình yêu có thể khiến con người yêu như một kẻ khùng và hận như một thằng điên. Tình yêu có thể đảo ngược mọi thứ, nâng đỡ rồi vùi lấp tất cả…

– Anh đã nói với em rồi! Hắn không xứng để em yêu…

Phước Khánh ôn tồn. Hắn đã có mặt từ lâu và im lặng theo dõi mọi thứ. Trong mắt Phước Khánh bây giờ, sự đau khổ của những người trước đây làm hắn đau khổ chính là niềm hạnh phúc duy nhất và lớn nhất.

– Anh cứ nghĩ ít ra nó cũng yêu em nhiều bằng anh thì mới được em lựa chọn. Vậy mà, chỉ cần gửi cho nó vài bức ảnh cùng với số thứ linh tinh khác là đã khiến hắn phát điên như thế rồi. Nếu nó yêu em thật lòng và sâu sắc thì đã không vội vàng tin sái cổ như vậy. Em đã thấy sai lầm của mình chưa?

Bằng một nụ cười tự mãn, Phước Khánh như một tên điên cười ha hả và không ngừng trách móc Linh Như. Có nằm mơ cô cũng không ngờ rằng, cuối cùng, những người mà trước đây cô từng nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc cho mình lại là ngọn nguồn đem lại vô vàn nỗi đau khổ…Kinh khủng hơn khi đó là những nỗi đau mãi mãi không bao giờ hàn gắn được…


Trước Sau