Liệu Em Còn Yêu Anh?

Liệu Em Còn Yêu Anh?-Chương 14


Trước Sau

Liệu Em Còn Yêu Anh?

Chương 14

Nó tiến dần về phía cửa sổ mà cố gắng nhảy qua hồ cá kia. Tức thiệt chứ, có cần phải xây hồ vừa rộng vừa sâu như thế không? Đang định sắn quần…lội thì Suz lên tiếng bên tai từ chiếc phone được gắn liền với chiếc kính không độ.

– Chris đừng cử động. Đằng sau mày có một tên.

Một tên thôi à? Dễ thôi. Nó quay lưng một cách từ từ, tên vệ sĩ ăn mặc như tên côn đồ hình như chưa phát hiện ra nó nên vẫn lảng vảng xung quanh kiểm tra. Nó nhanh chóng đánh một nhát thật mạnh vào gáy khiến hắn lăn đùng ra đất không còn biết trời đất là gì nữa.

Đánh một vòng rồi nhảy phóc lên thành hồ, nó nhấp chân lộn một vòng trên không và bám víu sang thành đối diện, hai tay bám nhanh lên gờ cửa sổ. Nó nghe loáng thoáng bên trong hình như có tiếng người.

– Mày đã điều tra kỹ chưa? Nếu đợt này nhờ người của Angel thì ta sẽ dễ dàng tránh được bọn Death hơn.

– Tôi đã điều tra rồi thưa ông chủ. Trong nội bộ Angel sẽ cử người hỗ trợ chúng ta khi hàng cập bến.

– Vậy thì tốt.

Nếu như nó đoán không lầm thì chỉ cần theo chân bọn này sẽ tìm ra được thông tin về người đừng đầu tổ chức Angel nhưng phải làm thế nào để moi thông tin về chuyến hàng của chúng đây.

Lúc nãy nó đã vặn âm thanh lớn thu vào tai phone cho Suz cùng Bin nghe đoạn đối thoại kia. Suz hình như vẫn đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó rồi bất chợt lên tiếng.

– Tao nghĩ thông tin chuyến hàng sẽ được lưu trong một máy tính nào đó. Để tao đột nhập vào hệ thống an ninh tìm xem.

Một lúc sau thì Bin vòng ra đằng trước hợp mặt với nó để cả hai dễ dàng tìm kiếm thông tin hơn.

– Ở lầu hai có bốn căn phòng, căn đầu và căn cuối có lưu trữ máy tính. Hai đứa tụi bây chia nhau kiểm tra rồi kết nối vào hệ thống cho tao.

Bin nhìn nó ra hiệu, cậu rút bên hông ra một sợi dây thép đặc chế phóng lên gờ cửa sổ lầu hai trên đầu, một tay cậu nắm chặt vào dây, một tay ôm ngang hông nó thực hiện động tác của các vận động viên leo núi kéo lên.

Khi cả hai đã nhảy được vào bên trong tầng hai thì quả thật có bốn cánh cửa màu xám tro. Nó bước đến cánh cửa đầu tiên còn Bin nhảy sang cánh cửa cuối cùng.

Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng để đảm bảo rằng không có ai ở bên trong, nó đẩy nhẹ cửa tiến vào. Đây là một căn phòng ngủ màu vàng trông rất sang trọng nhưng vì không có đèn và toàn bộ cửa sổ đều bị rèm che kín nên rất ít ánh sáng thành ra nó khá âm u. Suz đã hack chuyển virus vào hệ thống camera của hai căn phòng cách đây vài phút nên nó có thể an tâm đánh nhanh rút gọn mà không bị phát hiện.

Tiến lại gần máy tính đặt giữa phòng, nó tháo chiếc kính trên mặt ra, đuôi gọng kính là một đầu lọc thẻ nhớ đa năng, nó gắn vào và kết nối với hệ thống của Suz bên ngoài căn nhà.

Đang mải miết tìm kiếm dữ liệu đột nhiên có tiếng bước chân bên ngoài căn nhà, nó hoảng hồn chui xuống gầm bàn trốn.

“Cạch”

Có một bóng người bước về phía chiếc máy tính, tim nó cứ đập thình thịch theo từng bước chân của hắn. Rồi đột nhiên nó nhớ chiếc kính vẫn nằm trên máy, bằng mọi giá phải để thông tin được tải về hệ thống. Nó luồng tay vào thắt lưng móc khẩu súng ra và lên cò.

– Bin nè! Chui ra đi.

Nó giật mình rồi cũng từ từ chui ra lườm Bin một cái dài cả cây số.

– Ông có tướng giết người không cần vũ khí đó Bin.

Bin cười cười nhìn gương mặt cắt không còn giọt máu của nó còn nó thì đang tức ói máu nhưng tay cũng không ngừng điều khiển con chuột và bàn phím của chiếc máy tính.

– Bộ bên ông không có gì sao mà phóng qua đây rồi?

– Máy tính bên đó không có gì cả. Toàn bộ thông tin đều nằm bên đây.

Sau khi lưu toàn bộ dữ liệu cần thiết cho Suz qua chiếc kính, nó và Bin quyết định nhảy từ cửa sổ căn phòng xuống đất rồi trèo tường ra ngoài.

Nhưng một lần nữa ông trời trêu ngươi người khác khi cánh cửa đột ngột bật mở. Nó hoảng hốt đẩy chiếc kính vào tay Bin rồi xô cậu ngã ra khỏi cửa sổ nhưng nhờ sợi dây vẫn còn bên hông mà cậu tiếp đất một cách an toàn.

Nó nhanh chóng nép vào một bên khe hở của chiếc tủ quần áo to đùng. Nơi nó đang trốn quả thật rất khó bị phát hiện vì khuất xa với bên ngoài.

Phú Sói cùng với người đàn bà hồi chiều gặp nhau ở trung tâm thương mại thành phố bước vào. Hắn đóng cửa và khóa chốt nhìn bà ta với ánh mắt của một tên lang sói. Trời ơi! Nó đã biết chuyện gì sẽ xảy ra ở đây rồi nhưng làm sao để thoát ra ngoài đây? Chẳng lẽ ngồi ở đây xem xong bộ phim người thật cảnh thật này rồi mới được thoát sao trời?

Hắn vòng tay qua ôm gắt gao lấy vòng eo của người đàn bà đó rồi môi hắn lấn lướt môi bà ta. Nó hỏang hốt quay mặt đi tránh nhìn cảnh tiếp theo nhưng khuôn mặt thì đỏ gay lên như tắt kè hoa. Cởi vội chiếc áo chống đạn ra che lại chỗ mình đang ngồi cho kín đáo, nó thở gấp gáp vì vừa lo lắng vừa mắc cỡ.

Bin đã thoát ra ngoài xe với Suz và cả hai đang trong tâm trạng hoang mang lo lắng cho nó nên không hề biết nó vẫn an toàn mà…xem phim.

Nó lấy điện thoại nhắn tin cho Suz để hai đứa nó đỡ lo còn mình thì tiếp tục không màng đến thế sự của hai con người kia. Mà nếu muốn làm gì cũng cần phải quan sát xem có ai trong phòng không chứ. Thiệt tình.

Một lúc sau thì nó nghe âm thanh “phựt” của nút áo bị đứt, rồi tiếng “roẹt”. Sau đó là tiếng thở gấp gáp của hai người và nhiều thứ ủy mỵ khác. Khuôn mặt của nó đã đỏ bừng tự lúc nào nay còn khủng khiếp hơn nữa, nó đang cố gắng kềm chế để không hét lên trước cái cảnh khủng khiếp đó.

_____Ôi còn đâu là đầu óc trong sáng thánh thiện của con nữa hả trời?_____


Trước Sau