Liệu Em Còn Yêu Anh?

Liệu Em Còn Yêu Anh?-Chương 22


Trước Sau

Liệu Em Còn Yêu Anh?

Chương 22

Đột nhiên chiếc quan tài bật mở lên khiến nó giật mình ngã nhào ra phía sau. Win quáng quàng chạy lại đỡ nó đứng lên xuýt xoa hỏi xem nó có đau ở đâu không. Nhưng trong quan tài đột nhiên có một người mặt áo choàng đen ngồi bật dậy nhìn hai đứa chằm chằm. Đôi mắt, khuôn mặt cùng với chiếc răng nanh khiến nó liên tưởng đến nhân vật Darcula trong vài bộ truyện ma trên mạng Suz thường hay xem lúc về khuya.

Dracula nhảy ra khỏi quan tài và tiếp tục nhảy cóc về phía nó cứ như cương thi bên Trung Quốc, giờ thì nó đang hoang mang về xuất sứ của con ma này đây.

Hắn thấy Dracula cứ nhằm nó mà đuổi thì lại tiếp tục bực bội bèn tặng cho ku cậu một cước bay thẳng vào trong quan tài bất tỉnh nhân sự. Nó còn thiện lương hơn chắp tay thành hình chữ thập hướng về nhân vật đang nằm “chèo queo” mà cầu siêu.

– Amen! Đi thong thả.

Những người vẫn đi đằng sau nó từ nãy đến giờ thì đổ mồ hôi hột nhìn hai người, bọn họ tiếp tục theo nó không phải vì ngắm ma mà là…xem người đánh ma.

Win bật cười trước thái độ dễ thương cứ như trẻ con của nó rồi hắn tiếp tục nắm chặt lấy tay nó kéo đi như đó là điều nó dĩ nhiên nó phải cho hắn cái quyền được làm.

Những khúc tiếp theo thì không có gì xảy ra chỉ toàn là hình nộm nên nó đã không còn hứng thú nữa rồi. Chắc là những con ma còn lại đã kháo nhau rằng trong đây có “hiệp sĩ” nên đã tranh thủ rút lui tránh cho mình một kiếp nạn.

Đột nhiên từ đâu một vài con ma thả mình bay trên đầu và đưa tay nắm chân nắm tay khiến mọi người tung nhau chạy toán loạn. Nó và hắn bị lạc nhau từ đó.

Nó đang loay hoay tìm kiếm bóng hình của hắn trong đám đông dưới ánh sáng mờ nhòe của những bóng đèn led nơi góc tường. Hơi ấm bàn tay vẫn còn đây đột nhiên biến mất khiến nó cảm thấy hoang mang vô cùng. Không biết từ lúc nào nó đã quen với việc bàn tay nhỏ bé của mình luôn được bảo hộ bởi một bàn tay to hơn, rắn chắc hơn và ấm áp hơn rất nhiều. Tự nhiên nó thấy cay cay sống mũi, hai mắt dần đỏ hoe lên. Không phải vì nó sợ ma mà do nó thấy hoang mang, nó sợ hắn sẽ lại bỏ rơi nó như ba mẹ nó đã từng.

– Win! Anh đâu rồi?

Nó gọi hắn trong tuyệt vọng, mọi người dần dần đuổi nhau chạy ra ngoài bằng lối thoát hiểm còn nó vẫn cứ đứng im như thế. Bản thân nó có thể ra ngoài chờ hắn nhưng nó lại lo rằng hắn tưởng nó chưa ra sẽ vẫn ở lỳ trong đây tìm kiếm. Không hiểu sao nó lại tự tin rằng hắn nhất định sẽ tìm ra nó. Nó tin hắn.

Một người vội vàng chạy và va phải nó khiến người nó chao đảo và dần ngã xuống đất. Nhưng ngay khi cơ thể chuẩn bị chạm đất thì một vòng tay ấm áp đã ôm gọn nó vào lòng như chở che, như bảo vệ. Hương thơm trên người không lẫn vào đâu được, một mùi hương quen thuộc khiến nó thấy yên tâm. Nó vòng tay mình ôm lấy thắt lưng hắn và dụi mặt vào khuôn ngực vạm vỡ hít lấy hít để hương vị trên người hắn.

Cơ thể hắn căng cứng trước hành động của nó nhưng hắn không đẩy nó ra mà trái lại, hắn còn thấy quyến luyến cái ôm ngọt ngào mà nó đã trao.

– Ngoan nào, anh xin lỗi đã để em một mình. Anh đưa em ra ngoài nha?

Nó không nói gì chỉ nhẹ nhàng gật gật đầu. Hắn đưa nó ra ngoài bằng cửa thoát hiểm và đỡ nó ngồi xuống một chiếc ghế đá gần đó.

– Em ngồi đây để anh đi mua nước.

Hắn quay người bước đi nhưng bàn tay ai đó vẫn nắm chặt lấy không muốn buông ra. Hắn nhìn nó tỏ vẻ khó hiểu trước khuôn mặt đang đỏ gay vì mắc cỡ.

– Em…đi với anh.

Nó đứng lên và đi theo hắn nhưng đôi tay vẫn không hề buông khỏi nhau. Hiện trạng bây giờ là hắn đi đằng trước, nó lẽo đẽo theo sau với khuôn mặt vẫn cúi gầm xuống đất như đang mò kim cương nên không thể nào thấy được nụ cười đầy mãn nguyện của hắn. Không phải nó không mệt đâu, chỉ tại vì nó đang quyến luyến sự ấm áp nơi bàn tay rộng lớn của người đằng trước mà thôi. Phải chăng nó đã cho phép hắn bước vào cuộc sống của mình như một người thân, một người quan trọng, một người mà nó sẽ bảo vệ bằng tất cả sức mạnh của mình đổi lại là sự quan tâm, chăm sóc từ hắn.

Nó về nhà trong tình trạng “sức cùng lực kiệt” và hai mắt như muốn díu cả lại. Ló đầu ra khỏi chiếc xe thuộc hãng Porsche nổi tiếng của Win mà đụng đầu hết ba cái chưa kể húc cả cái bo đỳ vào cánh cổng to đùng rồi còn vấp chân bởi tấm thảm da báo trước cửa phòng khách lăn quay một vòng điệu nghệ.

Mệt là cảm giác đầu tiên nó nhận ra, thứ hai là buồn ngủ và sau đó là hai chân như muốn rụng rời. Nó phi nước đại lên phòng đánh tắm rửa rồi một giấc đến sáng hôm sau. Hôm nay nó ngủ thật ngon, cảm giác thật ấm áp như bên cạnh lại có thêm một thiên thần tung cánh che chở cho nó.

Sáng hôm nay nó dậy trễ cũng như mọi ngày khiến bác quản gia già lại lần nữa móc tiền túi ra mua kẹo ngậm thông họng do trải qua giai đoạn khổ sở khi gọi con sâu ngủ dậy.

Nó gật gà gật gù đi vào lớp trước ánh mắt khó hiểu của mọi người trong khi Ken và Win hứ hồi hộp lẽo đẽo theo đằng sau canh lúc nó vấp mà chụp cho kịp.

Nó chân trước đá chân sau mò vào bàn Suz ngồi sụp xuống tiếp tục nhắm mắt. Win cứ níu níu váy áo nó kiu nhầm chỗ nhưng một khi nó ngủ thì dù trời sập cũng thế mà thôi.

Bin cùng Suz vào nhìn cảnh tượng hùng vĩ trước mắt mà mỉm cười vô cùng…đê tiện.

– Thôi thì Suz qua ngồi với Win đỡ đi để tui canh chừng vợ yêu quý cho.

– “Never” Không những Ken và Win đồng thanh mà giờ đây còn có giọng nói của Fed xen vào khiến mọi ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía kẻ bao đồng.

– “Tụi bây…nhìn tao làm cái gì? Tao chỉ…bảo vệ vợ cho bạn thôi. Ừ đúng rồi! Chỉ thế thôi” Fed đưa tay gãi gãi đầu ấp úng biện minh cho hành động lạ lùng của mình.

Tuy ngoài miệng nói là như thế nhưng mấy ai biết được rằng tim anh đang đau lắm, vô cùng đau, anh cũng chả biết tại sao mình lại như thế nữa. Dẫu biết bản thân mình có thể cạnh tranh công bằng với Win, thằng bạn chí cốt của mình, nhưng sao anh lại không đủ dũng khí để làm điều đó. Anh tự trấn an mình rằng số phận của hắn không sung sướng như mình hay bất cứ thiếu gia nào khác nên hắn xứng đáng nhận được tình yêu của nó.

Anh biết rằng bản thân mình không thể đánh mất tình bạn bao năm qua chỉ vì một cô gái mà trên đời này thiếu gì người đặc biệt như nó có thẩ làm tim anh rung động ( chưa chắc nha anh!!! ). Nhưng anh lại không biết một điều rằng dẫu anh có làm như thế nào đi nữa thì trái tim nó đã hoàn toàn trao cho hắn mất từ lâu lắm rồi và anh sẽ chẳng bao giờ có được cơ hội cùng nó bước đi trên con đường đời vô cùng dài và khó đi từ này về sau nữa.

– “Thì tụi tao có nói gì đâu mà mày phải biện minh như thế?” Ken nhìn Fed hồ nghi.

Trong khi mọi người chú tâm vào hình ảnh người con trai nổi tiếng với những chiêu sát gái tài tình đang đứng ba hoa múa mây vì một người con gái thì Win đã nhanh tay ẵm nó về chỗ mình trước ánh mắt tò mò của nam sinh và ghen tị lẫn tức tối của nữ sinh trong và ngoài lớp. Nó vẫn cứ thế, bình yên trong lòng hắn đánh một giấc dài mà vẫn không biết rằng mình đã nổi tiếng kể từ đây ( chị nổi tiếng lâu rồi đấy ạ! ).

Win đặt nó ngồi dựa vào vai mình và cố gắng làm sao cho nó có một tư thế thoải mái nhất để…ngủ. Nó chép chép miệng như một thói quen vẫn diễn ra khi ngủ ở nhà khiến hắn đơ người trước cử chỉ rất là…vô cùng…cực kì dễ thương của nó.


Trước Sau