Mắt Mèo

Mắt Mèo-Chương 37


Trước Sau

Mắt Mèo

Chương 37

Một tia nắng chiếu vào mặt Vũ Nhi, cô mở mắt, theo thói quen đưa tay quờ sang phía Đồng Niên, nhưng cô chỉ sờ thấy một khoảng không, Đồng Niên không có ở đây. Vũ Nhi ngồi bật dậy, hoảng hốt nhìn khắp căn phòng, cô lo sợ Đồng Niên lại giống như lần trước chẳng nói lời nào mà đi mất. Cô sờ lên ngực, cố gắng trấn tĩnh lại. Và nhìn thấy một tờ giấy trên bàn trang điểm. Trên tờ giấy đó là nét chữ quen thuộc của Đồng Niên: Vũ Nhi, anh ra ngoài mua một ít đồ, tối anh về, em đừng lo lắng gì. Đọc xong lời nhắn của Đồng Niên, Vũ Nhi mới cảm thấy yên tâm. Cô nhìn đồng hồ, không ngờ đã gần trưa rồi, từ trước tới giờ chưa bao giờ cô thức dậy muộn như vậy. Cô làm vài động tác cổ, đưa tay lên vuốt vuốt tóc, cô cũng không biết tối hôm qua cô đã ngủ từ lúc nào, nói tóm lại là sau khi bị đánh thức bởi tiếng kêu thảm thiết và tiếng nức nở của Đồng Niên, thì cô không tài nào mà ngủ được, cô trằn trọc cả đêm, mãi đến lúc tờ mờ sáng cô mới dần dần thiếp đi. Vũ Nhi ngẩng đầu, soi mình qua gương của bàn trang điểm, cô thấy vầng mắt mình thâm quầng và trũng hơn trước đây, khuôn mặt gầy hơn và nhợt nhạt. Cô lại nghiêng mặt sang một bên, thấy rằng với khuôn mặt thế này cũng có một nét gì đó khá độc đáo, cũng giống như có người đặc biệt thích cắt tỉa những quả mai bị hỏng, có người lại rất thích những phụ nữ gầy gò, có khuôn mặt nhợt nhạt. Nhưng Vũ Nhi lại không thích hình dáng mình bây giờ. Cô thích mình giống như trước đây với khuôn mặt hồng hào, thân thể vừa vặn, hơn nữa còn rất đáng yêu, chiều tối nào cũng chạy mấy trăm mét ở xung quanh hồ của thành phố, để tiêu hao bớt đi năng lượng tưởng chừng như không bao giờ bị cạn kiệt. Nhưng bây giờ, cô thấy mình đang bị giam cầm trong một căn phòng giống như một chú chim đang bị nhốt trong lồng, hàng ngày chỉ có bóng đêm và những bóng hình mờ ảo làm bạn với mình. Cô lại bất giác đưa tay lên sờ cổ, cô đang mặc một chiếc váy ngủ rộng cổ, sợi dây chuyền mắt mèo không phát ra một thứ ánh sáng hào quang rực rỡ như buổi tối, nhưng chỉ cần đeo sợi dây chuyền này trên cổ, Vũ Nhi luôn cảm thấy có một khí chất đặc biệt. Vũ Nhi lặng lẽ ngắm mình vào mắt mèo trong gương, cô cảm thấy mình đeo sợi dây chuyền này rất hợp, có lúc cô còn cảm thấy mặt ngọc mắt mèo này không chỉ là món đồ trang sức, mà nó giống như một phần của cơ thể cô, giống như đôi mắt của cô. Cô nghĩ, nhiều năm trước đây, có lẽ mẹ Đồng Niên cũng đã đeo sợi dây chuyền này ngồi trước gương ngắm mình mà xót thương cho số phận mình. Bỗng nhiên cô cảm thấy, mỗi lần cô ngồi trước bàn trang điểm, dòng chảy thời gian dường như đang quay ngược lại, từ trong ký ức sâu thẳm, những người phụ nữ đã từng ngồi soi trước tấm gương này dường như đang sống lại, lại xuất hiện trên một góc độ nào đó của tấm gương, hoặc đang dùng chiếc lược gỗ chải mái tóc đã đen mượt, hoặc hát thầm một bài hát thịnh hành thời đó, hoặc… đưa tay lên sờ mặt sợi dây chuyền mắt mèo đang đeo trước ngực. Vũ Nhi trở lại bên cửa sổ, ánh nắng hiếm hoi của ngôi nhà đen đang chiếu rọi vào bệ cửa sổ, phát ra những tia sáng chói lòa, cô để ánh nắng chiếu vào mắt mèo của sợi dây chuyền. Bỗng nhiên từ mặt sợi dây chuyền phản lại một tia sáng trắng giống như mắt mèo trong nắng, rất thần bí khó hiểu. Tia sáng phản quang từ mắt mèo chiếu vào mắt cô, khiến cô chói mắt, đến nỗi chân cô như đứng không vững, cô như mất đi thăng bằng và sắp ngã về phía trước, may mà cô bám được vào thành cửa sổ mới không bị ngã xuống dưới. Nhưng nửa người cô đã bị nhào ra bên ngoài cửa sổ, giờ đây cô chỉ nhìn thấy những đám cỏ mờ mờ dưới những gốc cây, bức tường bao quanh đổ nát, và cả tia sáng mờ mờ phản chiếu lại từ mắt mèo. Vũ Nhi không chịu nổi, đưa tay lên che ánh sáng phản quang đó, cô đu người trở vào bên trong cửa sổ. Lưng cô đầm đìa mồ hôi, Vũ Nhi ra khỏi chỗ đang đứng. Cô không hề cảm thấy đói, nên cũng không xuống tầng trệt để ăn, mà cô đi vào hành lang tối om, mở cửa phòng bên cạnh. Cô lại nhìn thấy một tủ sách rất to và một bàn viết, trong căn phòng toát ra một mùi ẩm mốc, khiến Vũ Nhi không thở được, cô vội mở cửa sổ hít thở không khí bên ngoài, mới cảm thấy dễ chịu hơn. Tủ sách xếp từng hàng sách cũ, cô lấy một quyển sách xếp bên ngoài, đó là cuốn sách xuất bản những năm 80, từ những trang giấy tỏa ra mùi mốc meo, tên sách là “Những cuộc đấu tranh của quan Địch – Tứ tất bình”, tác giả là Robert Hans ven Gulik. Vũ Nhi đã từng nghe đến Robert Hans ven Gulik, ông là người Hà Lan, đã từng làm đại sứ tại Trung Quốc, là một hán học giả nổi tiếng. Vào những năm 50, 60 ông đã viết một loạt các truyện trinh thám về những cuộc điều tra của quan Địch bằng tiếng Anh, viết về các câu truyện trinh thám của minh thần Địch Nhân Kiệt thời Nữ hoàng đế Võ Tắc Thiên đời Đường, bộ truyện này đã từng được người phương Tây gọi là bộ truyện trinh thám Sherlock Holmes của Trung Quốc. Bỗng nhiên Vũ Nhi nhớ lại một bộ phim trong nước sản xuất trước đây cô đã xem gọi là “Những vết máu trên bình phong”, bộ phim này được xây dựng dựa theo “Tứ bất bình” trong tập truyện Những cuộc điều tra của quan Địch của Robert Hans ven Gulik, Vũ Nhi vẫn nhớ rõ những hình ảnh trong đoạn cuối cùng của bộ phim, Địch Nhân Kiệt đã vạch trần một vở kịch rất ly kỳ và ghê rợn mà chủ mưu là Đằng huyện lệnh, phơi bày một linh hồn xấu xa tội lỗi đã được giữ kín từ lâu, hóa ra đằng sau một hung án, ngoài sự cố còn tiềm ẩn một kế hoạch mưu sát ghê sợ hơn rất nhiều. Nghĩ đến đây, cô bất giác đưa tay lên xoa ngực, cô không tưởng tượng được tác giả người Hà Lan Robert Hans ven Gulik làm thế nào mà viết được một câu chuyện về đời Đường khiến người ta phải rùng mình, đọc xong rồi nghĩ lại vẫn cảm thấy sợ. Cô lại lục lọi tủ sách, và tìm được hơn chục quyển truyện khác của tập truyện Những cuộc điều tra của quan Địch, như “Hồ ly đen”, “Hồng Các Tử”, “Triều Vân Quan”, “Vụ án quanh hồ”, “Vụ án mê cung”…, trong đó có nhiều quyển có lớp bụi dày đặc, nhưng có những trang sách lại vô cùng sạch sẽ, giống như có ai đó thường xuyên giở những trang sách này ra để xem, Vũ Nhi sợ, rõ ràng là ngôi nhà đen đã bị bỏ hoang mười mấy năm, cô không dám nghĩ tiếp nữa. Trước mắt cô chỉ là một phần nhỏ trong bộ truyện “Những cuộc điều tra của quan Địch” phiên bản tiếng Trung được xuất bản vào đầu những năm 80 được cất giữ trong tủ sách. Hầu hết sách trong tủ đều là những quyển được viết bằng chữ phồn thể được xuất bản vào những năm 30 trong đó có một tập truyện “Tập truyện trinh thám Hoắc Tang” của Trinh Tiều Thanh. Vũ Nhi cũng không hiểu nổi làm thế nào mà những bộ truyện này được lưu giữ đến tận bây giờ, có lẽ khi ngôi nhà đen mới vừa xây dựng xong, những bộ truyện này đã được đưa đến cất giữ ở phòng sách này, nó vẫn được lưu giữ qua cả thời kỳ “Cách mạng văn hóa” thì quả là một kỳ tích, ngày nay có lẽ những cuốn sách, cuốn truyện này đã trở thành báu vật của những nhà sưu tầm. Vũ Nhi còn tìm thấy một số quyển sách bán rất chạy thời kỳ đó, như là tiểu thuyết của Trương Hận Thúy, tập thơ của Từ Chí Ma, hay là phiên bản tiếng Trung sớm nhất của tập truyện “Bộ truyện trinh thám của Sherlock Holmes”. Tầng trên cùng của tủ sách còn có các sách đóng bằng chì được bọc gờ cẩn thận, hầu hết là các tiểu thuyết trinh thám đời nhà Minh, nhà Thanh. Sau bữa cơm trưa, Vũ Nhi quay lại thư phòng, cô đọc cuốn “Những cuộc điều tra của quan Địch”. Cho đến khi trời chập choạng tối, Vũ Nhi mới gấp sách lại, cô không dám ở lại trong căn phòng này vào buổi tối, ngồi một mình dưới ánh trăng cùng với tủ sách cổ. Lúc này, cô nghe thấy tiếng bước chân nặng nề từ ngoài hành lang vọng vào. Tiếng bước chân khiến tim Vũ Nhi vừa đập nhanh lại vừa hoảng loạn, cô rón rén ra mở cửa, nhìn thấy một bóng người đang đi về phía cô. “Ai đấy?” “Là anh đây.” Đồng Niên lên tiếng, rồi tiếp tục bước tiếp về phía cô, mở cửa thư phòng. Vũ Nhi đi sau anh, nhìn anh xách một cái túi rất nặng. Đồng Niên nhìn tủ sách và bàn viết, lạnh lùng nói: “Em đã đọc sách ở đây rồi à?” “Vâng, không được sao anh?” “Đương nhiên là được rồi.” Đồng Niên không nói thêm gì nữa, anh lấy từ trong túi ra một chiếc máy quay camera, rồi đứng lên bàn viết lắp máy quay lên tường, anh còn lấy ra vài sợi dây điện, một đầu cắm vào máy quay, một đầu cắm vào ổ điện. Vũ Nhi quan sát hành động của Đồng Niên, cảm thấy rất khó hiểu, cuối cùng cô không chịu thêm được nữa vội lên tiếng hỏi: “Đồng Niên, anh đang làm gì thế?” “Anh đang lắp máy camera theo dõi.” “Thế hóa ra cả ngày hôm nay anh đi ra ngoài là để mua những thứ này sao?” “Không phải mua mà là thuê. Hôm nay anh đã đến công ty bảo đảm an ninh, và tổng cộng là anh đã thuê 20 cái camera.” “Cái gì?” Vũ Nhi há hốc mồm: “Anh lắp đặt nhiều máy camera thế để làm gì?” Đồng Niên vừa tiếp tục đứng trên bàn viết làm công việc của anh vừa nói: “Vũ Nhi, rồi em sẽ hiểu.” Vũ Nhi lắc đầu, đi ra khỏi phòng, cô đến phòng ngủ, chỗ góc tường và trần nhà cô cũng phát hiện thấy một máy camera. Máy camera đó giống như một đôi mắt vô cảm cứ trợn trừng dõi theo cô, cô vội vàng lùi lại vài bước, nhìn kỹ nó, rồi bất giác đưa tay lên che mặt và chạy ra khỏi phòng. Cô xuống tầng một, ở góc tường phòng khách cô cũng thấy có máy quay, rồi đến phòng bếp, lối đi, cô mở hết cửa của các phòng tầng một và phát hiện phòng nào cũng bị lắp camera. Trong một căn phòng để trống, còn để một thiết bị theo dõi và điều khiển mới tinh. Vũ Nhi không dám tin vào mắt mình nữa, cô lại chạy lên tầng hai, vừa đúng lúc Đồng Niên đang từ trong thư phòng bước ra, đi về hướng mấy phòng cuối hành lang, cô đuổi theo đằng sau anh, hỏi: “Đồng Niên, đầu óc anh có vấn đề phải không?” Đồng Niên không trả lời, anh mở cửa phòng, rồi bật đèn, đây là một căn phòng trống, không có bất cứ một đồ đạc gì, cửa sổ mở toang, một làn gió từ ngoài thổi vào, làm rối tung tóc Vũ Nhi. Đồng Niên quay đầu lại, nhìn cô với một ánh mắt rất kỳ quặc, từ từ nói: “Vũ Nhi, anh làm như vậy là vì sự an toàn của chúng ta.” “An toàn?” Vũ Nhi không hiểu nổi anh đang nói gì, cô lắc đầu rồi nói: “Anh nên đến khám bác sĩ tâm lý, ngày mai em sẽ gọi điện cho bác sĩ Mễ.” “Tùy em thôi.” Đồng Niên nói điềm nhiên như không, tiếp đến, anh lấy từ trong túi xách ra thêm một máy camera nữa, và lại tiếp tục công việc của mình. Vũ Nhi không muốn ở đó nữa, cô quay trở lại phòng ngủ, nhìn máy camera với vẻ mặt đầy bực tức, đột nhiên cô cảm thấy hình ảnh cô dưới ống kính của máy quay này, giống như đang không mặc quần áo. Vũ Nhi không nhìn nó nữa, cô nằm vật ra giường khóc thầm.

Trước Sau