Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire-Chương 32


Trước Sau

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Chương 32

Từ bỏ cuốn sách dày cuộn của mình, ôg thầy giáo đi lại hậu trường “vụ án”.

-Em là ai?. Ôg hỏi.

-….

Ko trả lời, nó vẫn để nguyên cái tư thế chìa tay ra mà im lặng nhìn cái Ha Rum.

-Em có biết em đang nói gì ko?. Tiếp tục ôg hỏi trong khi nó ko hề trả lời.

-….

Vẫn vậy, lập lại cái tư thế khi nãy.

-Em…

Thấy nó vẫn ko trả cầu mình ôg định hỏi tiếp nhưng lời nói vẩn ko thành câu thì đã bị nó chặn miệng.

-Ôg có thôi lảm nhảm ko?!.

Sóc nặng khi cấu nói của nó thốt ra, ôg bèn nhảy sang chuyện khác.

-Thôi được rồi, vậy em đến đây có việc gì?. Ôg nhẹ giọng hỏi.

Nó vẫn giữ cái tư thế ấy mà nói. -Ko phải tôi đã nói trước rồi sao, tôi lấy lại đồ!, nghe chưa?.

-Đồ gì?.

-Ôg không biết à?, tôi thấy lạ thiệt, một chuyện quan trong như vậy thì tại sao ôg ko biết kìa?.

-Kim Ha Rum!, cô định lấy làm của riêng sao?. Nhìn Ha Rum có nhẹ giọng hỏi.

-Ko!, ko phải, tôi định hết giờ học sẻ đưa!. Giật mình cô đính chính lại.

-Thật ra các em đang nói đến vật gì?. Ôg thầy ngày càng thắc mắc, lên tiếng hỏi lại hai người.

-Là thẻ bài S!. Tea Hin từ sau lên tiếng.

Mắt trợn to, ôg thầy đứng người khi nghe Tea Hin nhắt tới thẻ bài S. Lấy lại bình tĩnh, ôg hỏi. -Tại sao các em lại có được nó?.

-Dạ cái này thì em biết!. Ha Rum nhảy vào nói.

-Thẻ bài này là của trường!. Vừa nói, cô vừa lôi trong túi ra miếng thẻ bài màu vàng kim.

-Em nói gì?. Của trường thì sao lại ơ trong tay em?

-Các người im đi!, bay giờ tôi đến đây để lấy lại nó chứ ko phải là nghe máy người nói chuyện. Nó nhảy vào cắt ngan câu chuyện mà nó thật sự là ko muốn nghe.

-Hừ, hay thật, tại sao tôi phải đưa cho cô, vật này là của trường tôi mà!. Ha Rum lớn giọng nhìn nó nói.

-Vì nó là của tôi, à mà ko, của Hong mới đúng chứ.

Nực cười, cô nói của cô, rồi của ai tên là Hong có nghĩa là sao, cô giỡn à?. Ha Rum tiếp lời.

-Thì của tôi!, nhưng tôi đã tặng cho Hong thì là của Hong!, mà trí nhớ của cô cũng tệ thiệt, mới gặp Hong hời sáng mà quên nhanh vậy!. Nó tiếp lời.

Cuộc đấu khẩu của nó vs Ha Rum ko ai dám chen vào nên cuộc đấu khẩu này diễn ra rất là êm xuôi.

-Người hồi sáng?. À thì ra là con nhỏ ăn cắp đó hả, chắc bây giờ nó không xong rồi, là bạn cô sao, cô b….

Lời nói của cô vẫn chưa tuôn ra hết thì cô đã nhận lấy được một cái tát trời gián của nó ban cho làm cô té nhào xuống sàn. Thấy cô té hắn vội vàng đỡ cô dậy. rồi quay sang nó nói.

-Cô đang làm gì vậy hả, đến đây gây rối sao, đi mau!. Ánh mắt tức giận của anh nhìn nó làm nó càng khẳng định cái ý nghĩ về hắn ban đầu.

-Anh là ai mà ra lệnh cho tôi vậy?. Nghĩ tôi sẻ nghe theo sao. Tôi nói rồi, mau đưa vật đó cho tôi, tôi ko rãnh mà nhắt lại thêm một lần nào nữa đâu.

-Vật đó đâu phải là của cô. Hắn vẫn vững cái ánh mắt đó nhìn nó. -Của tôi hay ko của tôi thì liên quan gì đến anh, im dùm cái đi!.

-Cô. Đứng họng, cái Ha Rum và hắn lần này gặp khắc tinh truyền kiếp rùi.

-Em này!, vật này ko phải của em nên em ko thể mang đi. Ôg thầy chen vô nói.

-Vậy của ôg à?. Nó hỏi Ôg.

-Ko!. Nhưng…

-Ko phải của ôg thì ôg đừng có xem vào. Nó vân giữ nguyên cái giọng nhỏ nhẹ của mình, nó là vì ko muốn hét lên, cứ giống máy con điên sao ấy nên giọng của nó luôn luôn trầm chứ ko cao, cao là có chuyện.

-Chuyện gì ồn ào vậy?. Một giọng nói khác vang lên làm cho tất thẩy mọi người phải quay đầu lại nhìn. Cuối cùng thì người tháo gỡ rắc rối của nó đã đến…Lee Min Hoo.

-Anh!, sao anh biết mà đến vậy?. Woo hỏi.

-Ko biết thì làm giám đóc cái trường này làm gì?

-Ừ vậy anh giải quyết đi!. Woo nói tiếp.

-Tất nhiên!. Bước lại gần chỗ của “vụ án” rắc rối này, anh nói.

Ngó qua ngó lại, anh cũng thấy vật mà mình muốn tìm, bước thêm vài bước ali5 gần chỗ của vật đó anh giơ tay cầm lấy rồi quay qua nhìn nó nói.

-Tiểu Bạch!, em bất cẩn quá, làm mất đồ rồi nè.

Sự sững sốt ập đến cho mỏi người ở đây, anh nói vậy thì anh đã xác định vật này là của nó rồi.

-Anh Hoo!, vật đó là của trường mà!. Ha Rum nhảy vô nói.

-Anh!, anh quen Tara hả?. Woo thắc mắc khi cách gọi của anh mình vs nó rất là thân mật.

-Ừ!, em nuôi của anh đấy, chính thức ra mắt vs em luốn.

-Anh giỡn hả?. Woo hỏi lại.

-Ko!. Hoo đính chính.

-Em đi đây!. Mệt thất. Nó cầm trên tay miếng thẻ bài rồi bỏ đi.

-Ko ở lại à? Oppa nó hỏi.

-Ở lại làm gì? Nó.

-Em hứa rồi mà!. Hoo nói tiếp.

-Ừ thì hứa rồi. nhưng ko phải là bây giờ. Nó nói tiếp.

-Ừ thôi vậy đi!. Hoo nói.

Hai anh em này thật là tiết kiệm lời ghê, ngắn gọn mà cũng chỉ có hai người hiểu.

Trước khi đi nó quay lại nhìn về phía chỗ cái Ha Rum nói. -Những ai có liên quan đến việc hồi sáng tôi sẻ ko để yên, dù it hay nhiều.

Rồi lẵng lạng bỏ đi để lại cho mọi người một dấu “?” nhưng cũng có vài người đã nghĩ ra ý của lời nói đó vì nó ko khó hiểu.

——————————-


Trước Sau