Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire-Chương 87


Trước Sau

Nàng Công Chúa Trong Thế Giới Vampire

Chương 87

_Tây Môn Thiên (nam): 19t, vam thuần chủng, đại quý tộc, đứng đầu trong tứ đại hộ pháp.

_Gia tộc Tây Môn nằm phía nam cung Nam Phong.

_Gia tộc Tư Đồ nằm phía bắc cung Nam Phong.

_Gia tộc Đông Phương nằm phía đông cung Nam Phong.

_Gia tộc Mộ Dung nằm phía tây cung Nam Phong.

—————–

Trên hành lang nơi ko có những ánh đèn, nơi được bao trùm bởi bóng tối chỉ có vài ánh sáng của trăng chiếu vào để người ta có thể nhận rõ được hai khuôn mặt đẹp như tượng khắc và nổi bật với làn da trắng ko sức sống.

-Anh Hoo, có chuyện gì sao?.

-Tôi biết cậu thật lòng thích Tara nhưng cậu nên xem lại tình cảm của mình thì hơn.

-Ý anh là sao?.

-Tôi chỉ nhắc nhỡ cậu, nên phân biệt rõ tình cảm của mình, nếu ko cậu sẻ hối hận đấy.

-Anh đang nói gì vậy?

-Vì hạnh phúc của Tara nên tôi mới nhắc cậu. Sau tiếng nói là tiếng bước chân lợp cộp của giầy vang vọng ngày càng nhỏ dần.

Đứng trơ người ko hiểu gì, rồi anh cũng bỏ đi về hướng ngược lại của người kia, hành lang lại trở về với vẻ lạnh lẽo, âm u như thường ngày.

-Chào. Một tay cầm ly rượu một tay vãy Bo.

-Chào, Tara đâu?. Bước lại chỗ Tea Hin Bo hỏi, ngó quanh cũng ko thấy nó đâu.

-Vẫn chưa tới. Tea Hin trả lời.

-Kì vậy, mọi người đều tới hết rồi mà vẫn chưa tới sao, tiệc sắp bắt đầu rồi đấy.

-Cậu làm gì mà nôn nóng giữ vậy. Liếc Bo với ánh mắt nghi ngờ.

-Đừng có mà nghĩ bậy bạ. Tránh ánh mắt ko mấy thân thiện của Tea Hin, Bo đi lại bàn lấy một ly rượu rồi nhâm nhi.

-Chị Ha Rum và anh Woo tới rồi kìa.

Nghe tới tên hai người thì sắc mặt Bo chuyển biến ngay tức khắc, ko để ý đến mà chỉ chú ý đến ly rượu của mình, anh ko ưa gì Ha Rum và Woo.

-Chào Tea Hin, Bo. Ha Rum tười cười chào hỏi.

Còn Woo thì ko, anh đang nghĩ tới vụ cá cược với nó, nhưng theo anh thì anh chắc chắn thắng vụ này, anh quá hiểu tính của Yun.

-Yun đâu?. Ngó quanh ko thấy Yun thì anh hỏi.

-Ko biết, chắc đi đâu đó rồi. Tea Hin trả lời.

…..

-Tara…. .Tiếng Yun vang lên từ phía sau Nó và Hong. Yun bước đến gần hai người, ko hề chú ý đến Hong mà chỉ nhìn nó chằm chằm, hôm nay thực sự nó quá đẹp, vẻ đẹp lạnh lùng của thiên thần.

-Sao cậu lại ở đây. Nó hỏi đánh thức anh khỏi ý nghĩ của mình.

-Có việc nên đi một chút, sao giờ cậu mới tới vậy.

-Ko được sao?. Nói rồi nó quay người đi về phía của phòng party.

Anh cũng nhanh chóng đi theo, hai người đi cạnh nhau quả thật hợp ko gì bằng, một màu trắng tinh khiết một màu đen quyến rũ. Cùng Yun bước vào, ai cũng nhìn nó và Yun bằng một cặp mắt đầy ganh tỵ, nó và Yun là cặp đôi đẹp nhất mà mọi người từng thấy.

-Có gì đẹp đâu mà ai cũng nhìn. Sol Hy đứng cạnh mấy đứa bạn nhìn nó với ánh mắt căm phẫn ganh ghét.

Nó cùng Yun đi lại chỗ của Woo và mọi người. -Chào. Nó nói.

-Chị Tara, hôm nay chị đẹp lắm. Tea Hin nhào tới khen nó tới tắp làm Woo và Yun khó chịu.

-Tránh ra cái tên này. Yun kéo anh ra.

-Cậu đẹp lắm. Woo cười nhẹ.

Ko nói gì nó nhìn anh, ánh mắt lúc nào cũng vô hồn, lạnh lẽo và bất cần, ai nhìn vao đêu tưởng nó ko có gì nhưng chỉ riêng Woo chỉ anh biết nó đang buồn, tâm trạng nó ko tốt chút nào.

Ai cũng tới chúc mừng, ko khí ngày càng rộn ràng, náo nhiệt với những tiếng nó cười của mọi người, ai cũng đội lên mình nhưng chiếc đâm sang trong, và những bộ vest lịch lãm, bữa tiệc bắt đầu được khoản 30′ thì lại xuất hiện thêm vài người ko mời mà đến.

-Bà đến đây làm gì?. Khó chịu Yun hỏi.

-Sinh nhật con trai ta phải đên chúc mừng chứ. Nụ cười quỷ quyệt khẽ làm Yun nhíu mày.

-Bà ko đến là lời chúc mừng tốt nhất rồi. Bước lên đối diện với bà Tea Hin lanh lùng nói.

Đứng cạnh bàn rượu cùng Woo, Ha Rum, Hong và Bo nó ko hề có một chút phản ứng gì chỉ cầm ly rượu mà uống. Khẽ nhìn nó, ba hơi bất ngờ, thật sự bà công nhận nó đẹp, ko phải vam ma đẹp vậy thì quả thật khó tìm. James đứng cạnh bà cũng nhìn nó nhưng nhìn nó với đôi mắt lộ vẻ ko ưa, ganh ghét.

-Vào thắng vấn đê luôn đi. Yun lạnh giọng.

-Tất nhiên, ta cũng ko phải người có tính vòng vo. Khẽ cười.

-Woo, ko lên chào Kang phu nhân à?. Quay sang Woo, Ha Rum hỏi.

-Phải chào chứ, ta cũng có việc cần nói…với em. Bước đến cùng Ha Rum.

-Chào Kang phu nhân. Woo lễ phép cuối chào, Ha Rum mặt dù biết bà ko ưa mình nhưng vẫn phải chào hỏi, đây là phép lịch sự phải có.

-Chào cháu. Bà khẽ nghiên đầu chào lại nhưng chỉ là đáp trả cái chào của Woo chứ còn Ha Rum thì bà xem như bọt khí, ko tồn tại.

Thế là xong, cách giao tiêp hết sức đơn giản, chào qua chào lại là coi như hoàn thành. Bà Kang quay qua Yun. -Ta đến đây là…..

Nhưng lại bị cắt ngan bời một tiếng nói của Woo:

-Ha Rum, chúng ta chia tay đi!. Cả căn phòng rộng lớn đều quay về phía Woo và Ha Rum, ngay chỉ có nó là ko đê ý vì nó sớm biết chuyện này.

-Woo… cậu…cậu nói gì vậy, cậu….giỡn sao, đừng giỡn như thế chứ. Đôi mắt bắt đầu ngấn đỏ, nhìn Woo cô nói mà giọng run run.

-Ko, tôi nói thật, chúng ta chia tay….

“BỐP”

-Lee Min Woo, cái tên này. Nổi máu Yun đánh cho Woo một cú làm anh té nhào xuống sàn, đoán biết được chuyện này nên anh ko lấy làm ngạc nhiên, anh đứng dậy.

Yun nắm lấy cổ áo Woo giật mạnh giơ nắm đấm lên nhưng lại bị Ha Rum cảng lại, cô nước mắt chảy ròng rọc những vẫn lo cho Woo, cô đã quá yêu anh cho dù anh có làm gì đi nữa thì cô vẫn yêu anh.

-Ha Rum, cậu còn bên vực hắn ta nữa hả?. Quát lớn.

-Hừ, đáng đời. Nhìn ba thân ảnh đang đôi co với nhau trước mắt Bo cười khẩy và chỉ nhâm nhi ly rượu của mình ko hề chú ý đến nữa. Tea Hin và Hong quá bất ngờ nên cũng ko nói gì.

-Woo, đi chỗ khác thôi. Ha Rum nước mắt tèm lem kéo Woo đi nhưng anh lại giật tay lại.

Bước lại đối diện với Yun. Nhân ngày sinh nhật của cậu, tôi tặng cậu một món quà mà cậu luôn muốn có. Rồi cười khẩy.

Hai tay bịt lấy miệng mà khóc, cô đã sớm bỏ đi mọi tính toán của mình mà tận tâm với Woo nhưng tình yêu của cô ko đủ đê làm anh thích cô, tinh này như một con dao đâm xuyên tim cô, cô thật sự rất đau. Nhìn cô khóc nức nở mắt Yun lại hằng lên những đương đỏ, khí đang dần nóng lên trong người. Dằn đi cơn thịnh nộ Yun bước tới chỗ Ha Rum dìu cô đi.

-Khoan đã. Nó chợt bước đến lên tiếng.

Quay lại nhìn nó Yun nói. -Tara, có chuyện gì sao, đê lúc khác hãy nói. Tiếp tục quay người chân vừa bước lên một bước thì nó lại lên tiếng.

-Tôi có chuyện quan trọng cần nói với cậu.

-Lúc khác đi, bay giờ tớ bận rồi. Nhìn nó anh trả lời ko cần suy nghĩ.

-Chuyện rất quan trọng, cần nói liền.

-“Tara….?.” Bỏ ly Rượu xuống Bo bước đến gần hơn, anh thấy biểu hiện của nó rất kì lạ.

-Để tớ đưa Ha Rum về nghĩ đã. Lại một cậu nói thốt ra mà ko cần suy nghĩ, anh ko hề biết mỏi câu của anh đã làm trái tim nó nức dần.

-Ở đây rất nhiều người, cậu có thể nhờ họ mà. Giọng nói ngày càng lạnh lẽo, hy vong cuối cùng của nó ngày càng tắt dần.

-Tara, hôm nay cậu sao vậy, để tớ đưa Ha Rum về nghĩ đã.

-“Yun… tôi đã cho cậu cơ hội, là do cậu ko biết trân trọng nó…đừng trách tôi.”

Quay người một cách lạnh lùng, tay nắm chặc váy gòng mạnh đê kìm nén lại cãm xúc của mình. Yun cũng bắt đầu quay đi bước tiếp, trong đầu vẫn khó hiểu về hành động của nó, anh nghĩ ngày mai sẻ hỏi nó.

-Chúng ta kết thúc ở đây đi. Hướng mắt ra phía của quay lưng lại với hướng của Yun.

Giật mình Yun quay sang nó, ko nói gì chỉ nhìn nó.

-Chúng ta hãy chấm dứt vai diễn của mình ngay bây giờ. Nó tiếp tục lạnh giọng nói, bàn tay nắm chắc lấy váy gòng lên hết sức, đôi mắt vô hôn, lạnh lẽo càng âm u vạng phần.

-Cậu đang nói gì vậy. Bỏ Ha Rum ra Yun tiếng lại gần nó.

-Tôi đã chán cái vai diễn nhạt nhẽo này lắm rồi, chúng ta chấm dứt nó đi.

-Tôi đã chán cái vai diễn nhạt nhẽo này lắm rồi, chúng ta chấm dứt nó đi.

Không gian như ngừng trôi, mọi thứ dường như biến mất chỉ còn lại sự tồn tại cỏn hai người, bước chân dồn dập về người đang quay lưng về phía mình. Bàn tay cứng cáp bóp chặc bờ vai nhỏ xoay về phía mình.

-Tara, cậu đang nói gì vậy hả?.

Gạt đôi tay đang bóp chặc vai mình, lạnh giọng tuôn lời: -Đừng chạm vào người tôi, cứ xem mọi chuyện như một vở kịch, và vở kịch đó cũng đã đến lúc phải hạ màng…..

Ngắt quảng, bước chân dồn dập về phía cảnh cửa. -….vì nó ko thể tiếp tục được nữa.

“Rầm”

Cánh cửa mở tung, sau đó là bốn thân ảnh xuất hiện và ngày càng rõ ràng. Cuối cùng cũng đã xuất hiện và cuối cùng thới khắc ấy cũng đã đến…đêm định mệnh.

-“Thiên….?”

Ai cũng ngạc nhiên nhìn bốn người vừa bước vào, hai thanh niên cùng hai đứa trẻ với khuôn mặt hoàn hảo như tượng khắc mặc pháp ý. Đôi mắt sâu thẳm vô hồn dường như tìm được điểm tựa, ko phải người bạn thân lâu ngày gặp lại, ko phải người con trai đó mà là một người có thể xoa dịu tất cả mọi nổi đau….Thiên. Chạy đến ôm chầm lấy người con trai đó trước bao nhiêu sự ngỡ ngàn của mọi người, và trước cái khó chịu của một ai đó.

-Bạch nhi…. đi thôi…nơi này….ko dành cho em. Ôm lấy nó và bôn người cùng biến mất, chỉ để lại trong ko gian bốn sắc màu của một loài hoa… và len lõi trong đó là một cánh bạch hồng mỏng manh.

-TARA!!!!!!!!!!.

Chạy đến nơi mà nó biến mất, hét lên trong vô vọng, tuy ko hiểu chuyện gì vừa xẩy ra, ko hiểu những gì nó nói nhưng có một điều anh hiểu là nó đã biến mất, vụt mất khỏi tầm tay của anh và rời xa anh.

Sự việc diễn ra ko theo như dự đoán của mình, đúng hơn là ngoài tầm dự đoán làm cho ngọn lữa trong lòng Woo đang bập bùng cháy, ruột gan nóng rang, khí trong người cần một nơi để thoát ra và việc có thể làm cho lượng khí đó thoát ra là….

“BỐP”

Woo nhào tới đánh Yun, ai cũng lo sợ ko dám lên tiếng chỉ biết né ra mà im lặng theo dỏi mặc dù ko hiểu việc gì đang xẩy ra.

-Kang Yun, tại sao lại là cậu hả, tại sao chứ….. .Yun té xuống sàn, anh đang căng mắt hết sức mà nhìn Woo, đáng lẽ người nên tức giận là anh mới đúng, người nên hét lên là anh nhưng tại sao lại là Woo.

Đứng dậy Yun nhào tới chỗ Woo nắm lấy cổ áo anh. -Cậu còn lớn tiếng à, mọi chuyện đều do cậu mà ra, nếu cậu ko chia tay Ha Rum thì sự việc sẻ như vậy sao?.

-Hừ, tại tôi à, nếu cậu phân biệt rõ tình cảm của mình…nếu cậu ko quan tâm tới Ha Rum như vậy thì mọi việc sẻ ko đến nước này, tất cả là tại cậu.

Hai người như hai con thú hoang xổng chuồng và mất hết nhân tính làm cho ko khí nóng lên, ngợp ngạc đến khó thở.

-Hai người thôi đi. Hong mạnh bạo bước ra hét lớn, thấy nó như vầy thì cô ko còn gì phải kiên dè, e ngại với những người tự cho là quý tộc.

Đôi mắt ngấn lệ nhìn Yun và Woo, đôi mắt ko hề tò chút yếu kém mà là một đôi mắt đầy căm ghét nhìn hai người con trai trước mặt.

-Kang Yun…cậu còn chưa biết lỗi lầm của mình à…tất cả là tại cậu….đáng lẽ Tara ra đi trong vui vẻ….tại cậu….cậu vì cô ta mà cậu làm tổn thương Tara hết lần này đến lần khác….cậu ko có quyền lên tiếng ở đây.

-Hong…bình tĩnh đi. Chạy lại Bo ngăn, Tea Hin cũng đi theo.

-Hai người tránh ra… hai người ko thấy tên đó đã làm gì với Tara à…

Nước mắt cứ thế mà chảy lăng dài trên bờ má của Hong, cô tuyệt đối ko tha thứ cho ai làm nó đau lòng, tuyệt đối ko, quẹt nước mắt, bỏ đi trong tiếng nất khiến cho Bo cảm thấy khó chịu, phải, anh đã thích Hong, mặt kệ mọi thứ anh chạy theo Hong.

-Anh Yun…lần này…anh sai rồi đấy. Tea Hin lạnh giọng nhìn Yun rồi quay phắt đi khỏi.

………..

Sau khi rời khỏi học viện Ireland, nó cùng tứ đại hộ pháp quay về Nam Phong để kịp trước lúc nguyệt thực xẩy ra.

Đặt nó lên phiến băng ngàn năm, còn một tiếng nữa thì nguyệt thực mới xẩy ra, cơn đau thứ bảy sẻ bọc phát từ bay giờ cho đến khi nguyệt thực bắt đầu, phải đặt nó vào trong băng để chế ngự cơn đau mới mong sống sót qua đêm nay.

-Anh Thiên, chị Tara có sao ko?.

Nguyệt kéo áo Thiên lo lắng hỏi.

-Về kịp lúc nên ko có gì nguy hiểm.

Quay sang nhìn người con gái đang yên vị trong lòng tản băng lớn, anh chợt nhớ đến lúc nó chạy lại ôm lấy anh, vô tình anh đã cảm nhận được một thứ từ nó, một thứ mà mười năm trời đã ko cảm nhận được…Lệ.

Một tiếng trôi qua, tản băng được đem ra ngoài, đặt chính giữa đôi cánh lớn trên nền gạch được bao quanh là hình của Tứ Linh. Thiên với Thanh Long, Phong với Bạch Hổ, Danh với Chu Tước và Nguyệt với Huyền Vũ.

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ

_Lords Temporal (nam): 120t, hoàng tộc anh, vam thuần.

_Nam Phong Bạch Liên (nữ): 40t, tam tiểu thư của Nam Phong gia, em của ba mẹ nó, vì lấy vam hắc đạo nên được xem là vam hắc đạo.

_Anne Valois (nữ): 17t, con gái của Nam Phong Bạch Liên, cha là vam Pháp, vam quý tộc.

——-

Cánh cửa lớn mở ra, từ trong một người bước ra, thân hình cao to với hàng chân mài rậm rạp, đôi mắt màu xám xịt chứa đầy tà ác, từ người ông một tà khí toát ra dữ dội.

-Chủ nhân…người đã thức giấc. Cầu Nhậm, chủ tịch hội đồng Hắc lâm cung kính cúi chào ông ta.

Cùng lúc đó, tại Nam Phong, khi mặt trời và mặt trăng xếp thành một, ánh sáng từ nguyệt thực tìm đến nó làm tản băng nức dần, bể ra và người nó bay lên ko trung, hai đôi cánh màu trắng to lớn mạnh mẻ xuất hiện ôm trọn lấy người nó, phong ấn được giải, sức mạnh loan tỏa khắp nơi trên hành tinh, mặt trăng và mặt trời bắt đầu lệch đi, nguyệt thực đang biến mất và tưởng chừng như chỉ có vậy nhưng khi mặt trăng mà mặt trời vừa lệch đi hoàn toàn thì lại một lần nữa nó đang xếp thành hàng.

Thiên, Phong, Danh, Nguyệt cùng bà nó và hai nhìn cảnh tượng trước mắt rồi quay sang nhìn nó, nó vẫn được bao trùm bởi hai đôi cánh mạnh mẽ, cánh vẫn chưa mở.

-Anh Thiên…chuyện gì vậy….nguyệt thực lại xẩy ra thêm một lần nữa sao?. Nguyệt nhìn Thiên.

-Chuyện này…. .Ấp úng Thiên nói, đây là hiện tượng mà chưa bao giờ anh thấy, mặt trăng và mặt trời xếp thành hàng hai lần liên tiếp.

Khi mặt trăng và mặt trời lại xếp thành một hàng thì nó đỏ lên, ánh sáng màu đỏ chiếu xuống người nó, một trận cuồn phong kéo đến quấn lấy nó, mọi người ai náy đều lấy tay che mắt tránh cuồn phong và khi nhìn vể phía nó thì từ trong lớp cuồn phong mờ ảo, nó lại có thêm một đôi cánh…đôi cánh màu đen huyền bí và quyền lực đang ôm lấy nó, cuồn phong giảm đi ba đôi cánh tung mở một cách mạnh mẽ, hình dạng nó trở lại với nguyên thủy, mái tóc màu bạch kim dài đến gót chân chẻ đôi ở phần mái, trên trán xuất hiện một đôi cánh màu đen làm bắng hắc ngọc.

-Chuyện gì vậy…bạch nhi có thêm một đôi cánh sao?. Thiên hốt hoản nói rồi quay sang nhìn bà nó.

-Vậy ra…đôi cánh màu đen trên trán nó tượng trưng cho một đôi cánh khác sao. Bà nó cũng bần thần mà nói.

Thân người lơ lững trên ko trung hiện diện với bà đôi cánh hai trắng một đen, đôi mắt màu rubi đỏ lạnh lùng và uy quyền mở ra và thân người nó hạ xuống, bàn chân trần tiếp nền gạch nhẹ nhàn, thu cánh nó tiến lại phía bà mình.

……

Sáng, học viện Ireland trở nên u ám, lãnh đạm, cuộc thi sắp diễn ra rồi mà nhìn ko khí như vậy ko biết còn làm ăn cái nổi gì. Hong ngồi thẫn thờ trên ghế ngoài khuôn viên chỗ nó và cô hay ngồi trò chuyện, ngồi đó mà nhớ lại những chuyện của cô và nó, cực vui nhưng giờ thì ko còn nữa.

Nhưng cô ko phải ngươi bị sóc nặng nhất mà là Yun, nhìn căng phòng tàn tạ đủ biết nó vừa trải qua chuyện gì, ở một góc nhỏ nơi khuất ánh sáng Yun ngồi bẹp xuống chân thả lỏng hai tay chấp lại chóng trán, nhìn bộ dạng hết dức thảm hại của anh ko ai tin người này là Kang Yun lừng lẫy.

-Tara….Tara……..Tara….híc….

….

Cùng lúc đó ở Nam Phong, tại một toàn lâu đài băng, mọi thứ đều được làm bằng băng, một nơi lạnh leo, băng giá và lãnh đạm, bên trong, nó đang nằm trên một cái giường băng mà ngủ, mọi thứ đều làm bằng băng, bàn băng, ghế băng, cửa băng và nền băng.

Đôi mắt hé mở, bước xuống giường, đôi chân trần lướt trên nền băng một cách nhẹ nhàn, chiếc dầm dài uốn lượn theo trên nền băng, đôi mắt vỗ hồn nay càng lãnh đạm hơn, ko một ý nghĩ một cảm xúc nào trong đó, nó giờ như một tản băng di động, bất cần và khó gần, khó hiểu.

Trước lầu dài, hàng trăm quân lính đứng canh giữ, bà quản gia đang đứng đó cùng mười cô tì nữ chờ nó, chờ vị cung chủ của Nam Phong. Nó từ trong bước ra, đồng loạt tất cả cúi chào, ko hề để ý gì đến họ nó vẫn đi tiếp, sau đó là bà quản giả đi theo tiếp đến là mười tì nữ.

Phòng ăn cung Nam Phong.

-Mẹ… chúng ta phải cúi đầu với con đó sao?. Anne và bà Bạch Liên ngồi trên chiếc bàn rộng lớn trong căn phòng ăn rộng hơn cả một căn nhà, tất cả nội thất đều làm bằng các loại đá quý chóng pháp thuật, sang trọng ko gì bằng, tất cả đều làm băng đá quý, tính tổng cộng chi phí một phòng ăn thôi của bằng một ngôi biệt thự của vam quý tộc.

-Tất nhiên là ko….con nhỏ đó ko có một chút sức mạnh thì làm sao làm được cung chủ của Nam Phong tộc chứ. Bà Bạch Liên ánh mắt gian tà nói.

-Đúng vậy…từ sau khi ba mẹ nó chết nó trở nên điên khùng….ko ai gặp được nó…con chắc hình dạng của nó thê thảm lắm…haha… .Anne cười đắc thắng, tuy cũng là một cô gái xinh đẹp vì thường hưởng một nữa dòng máu của tộc Nam Phong

nhưng tính nhan sắc thì cô kém xa nó, ko bằng một góc với hình dạng kia của nó huống chi là hình dạng bây giờ.

Cánh cửa phòng ăn mở ra, sau đó là bốn thân ảnh bước vào, nhìn thấy bốn người thì Anne hơn hở chạy lại.

-Anh Thiên…anh cũng tới hả?.

-Bỏ ra. Lạnh giọng Thiên nó nhưng những lời nói này hoàn toàn chai lì với cô ta vì nghe quá nhiều rồi, cô ta thích Thiên và luôn bám theo anh khi về đây, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến anh ít khi có mặt ở đây.

-Chào phu nhân Valois. Bước tới ngồi đối diện với bà Bạch Liên Phong nói và nhấn mạnh từ “Valois”

Nhíu mày rồi bà cười nhẹ. -Các thiếu gia tiểu thư của bốn tộc cũng đến đây à.

-Tất nhiên phải đến rồi….ngày cung chủ của tộc Nam Phong ra mắt với mọi người mà. Danh bước tới ngồi cạnh Phong sau đó là Nguyệt, Thiên tới sau cùng, bốn người ngồi cạnh nhau đối mặt với Anne và bà Bạch Liên.

-Nực cười…haha…các người nghĩ một người ko có năng lực và thần trí ko được minh mẫn sẻ lên được chức cung chủ sao.

-Thần trí ko được minh mẫn?… .Ngớ người Nguyệt khó hiểu, bà ta đang nói đến nó sao. Quay sang Danh thì thầm: -Người bà ta nói là chị Tara sao?.

-Hình như vậy… hihi. Danh cũng thì thầm trả lời và cùng Nguyệt cười hi hí.

Chỉ duy nhất hai mẹ con này ko biết gì về nó, tất cả mọi thông tin vể nó đều được giữ mật, và những gì hai mẹ con này biết là về 10 năm trước nhưng cũng ko chính xác.

-Sao giờ này vẫn chưa dọn thức ăn lên?. Bà Bạch Liên nói với vẻ mặt khó chịu.

Một tì nữ đi lại. -Dạ…cung chủ vẫn chưa tới.

-Cung chủ?…ngươi gọi ai đấy?….con nhỏ kia sao…haha…

-Xin phu nhân cẩn trọng lời nói. Tì nữ mặt ko biểu hiện nói xong là mặt của bà Bạch Liên đỏ lên.

“Rầm”

Đập bàn bà đứng dậy, Anne cũng đứng theo nhìn cô tì nữ tỏa sát khí.

-Tiện nhân…mày vừa dậy đời tao ấy hả?. Bà nói.

-Phải đó…mày là cái thứ gì ở đây mà lên tiếng hả?. Anne tiếp lời thì cánh cửa phòng ăn mở ra….

Nó đi vào theo sau là bà quản gia cùng mười cô tì nữ, đôi mắt màu rubi đỏ lạnh lẽo sâu thẫm ko hề lướt nhìn bất kì ai, nhẹ nhàn đi đến chỗ dành cho mình. Hai mẹ con bà Bạch Liên nhìn nó, nhìn nó như một sinh vật lạ, khi nó lướt qua hai người, họ cảm nhận được khí lạnh khắc nghiệt từ nó, nhìn người con gái đang ngồi, mái tóc màu bạch kim cực dài, đôi mắt màu rubi đỏ tuyệt đẹp và lạnh lùng, từng chi tiết trên khuôn mặt như một bức tượng được nhiều nhà chạm khắt chạm thành, ko hề có khuyết điểm.

-Mẹ…mẹ…cô ta…là…là…con Tử Y ấy sao….?. Thất thần Anne quay sang mẹ mình nhưng bà cũng như cô, đơ người, bà nhìn nó bà lại nhớ đến ba mẹ nó, những nét đẹp từ ba mẹ hầu như đã tụ hội lên khuôn mặt của nó.

-Mời mọi người vào chỗ. Bà quản gia nghiêm nghị nói.

Thiên, Phong, Danh, Nguyệt nhìn nó, bốn người cảm nhận được hình như nó đã thây đổi, nó rất khác còn khác chỗ nào thì chưa biết.

20 cô tì nữ mang thức ăn lên, trên một cái bàn rộng kinh khủng mà thức ăn cũng ko ít, chậc hết cả bàn, những món được chế biến kung phu, nhưng chủ yếu đều làm bằng thịt chỉ có chỗ nó, rất đơn sơ, nó ko ăn thịt, toàn ăn những thứ của thiên nhiên nhưng những thứ đó ko hề rẻ chút nào, tuy là trồng tại đây nhưng một cây linh chi nó ăn gần bằng một gia tài của người khác.

-Quản gia… mẹ tôi đâu rồi?. Đang ăn đột ngột bà Bạch Liên dừng lại nhìn bà quản gia.

Cúi nhẹ đầu. -Lão phu nhân đã đi dự sinh thần của Thiên Mẫu.

-Vậy sao….nhưng tại sao cô ta lại được ngồi vào đó. Đưa mắt nhìn nó.

-Cung chủ tất nhiên phải ngồi vào chỗ của người. Từ tốn bà trả lời.

-Cung chủ?…bà nói con đó à?.

-Xin phu nhân Valois cẩn trọng cho.

-Bà… .Nhăn mặt bà Bạch Liên liếc bà quản gia.

-Vô..phép..tắt

Một giọng nói vang lên, bà Bạch Liên nhìn quanh nhưng ko thấy ai, giọng nói cường quật như ra lệnh cho người, giọng nói đầy sức hút và ko lẫn lộn vào ai được.

…..

Học viện Ireland….

Hầu hết mọi ngươi đều đến đảo Torres Strait- Australia chỉ còn một vài người vẫn chưa đi. Hong thì suốt ngày lang thang đến những chỗ cô và nó từng đi, vì hơi sock do nó đột ngột biến mất cho dù đã biết trước những cô cũng ko tránh khỏi đau buồn, do cô suốt ngày đi như vậy nên theo cô luôn luôn là Bo, anh cũng ko máy vui gì khi nó biến mất và nhìn Hong như vậy anh càng ko vui.

Tea Hin tuy biết Yun lần nay sai nhưng anh cũng ko bỏ mặt Yun được nên chừng nào Yun đi anh mới đi. Bây giờ ỏ đây đã ko còn tuyết nữa, cái lạnh băng giá cũng tan biến theo, từng bước lướt trên khoản sân rộng đầy lá rơi của học viện, làn gió nhẹ nhàn thổi qua mang những tia buồn, nhìn về một khoảnh trời mênh mong, hình ảnh nó đang cười với anh lại hiện lên rồi vụt tắt đi nhanh chóng.

-Anh Yun…chúng ta nên đi thôi. Vịnh vai Yun Tea Hin nói. -Đừng đau buồn nữa.

Quay lại nhìn Tea Hin bằng cặp mắt lạnh vô hồn. -Đau buồn?…cậu nghĩ tôi sẻ đau buồn sao…haha…cô ta cũng như những người khác…là trò tiêu khiển của tôi thôi…cần gì phải đau buồn chứ. Bỏ đi một cách lạnh lùng.

-Anh đi đâu vậy?.

-Tất nhiên là phải đến Torres strait… cậu nghĩ tôi sẻ đi đâu. Nói rồi anh một mạch bỏ đi.

Đừng đó nhìn theo Yun, Tea Hin khẽ thở dài. -Chị Tara…chị hài lòng rồi đấy…anh ấy đang trả giá cho lỗi lầm của mình…mong chị hãy quay về…

….

-Hong…chúng ta mau chóng đến Torres strait đi…mọi người đều đi hết rồi đấy. Đưa chai nước cho Hong đang ngồi bên cạnh Bo nói.

-Nếu muốn thì cậu đi đi. Trả lời bằng một giọng nói ỉu xìu ko sức sống.

-Cậu định như vầy đến khi nào…Tara sẻ vui khi thấy cậu như thế này sao?. Vịnh vai Hong Bo khuyên.

Ngước lên nhìn Bo, cô mới sực nhớ. -Bo…tại sao…cậu lại đi theo tôi vậy?.

Bối rối anh đỏ mặt quay đi chỗ khác, hành động này càng làm cho Hong thêm phần khó hiểu.

-Ờ thì…tại..cậu là bạn tôi mà… haha… bạn bè phải giúp nhau lúc vui buồn chứ.

-Ờ…nhưng đâu cần đi theo tôi suốt đâu.

-Haha…ko có gì…chỉ là sợ cậu nghĩ quẩn nên mới đi theo thôi.

Nhìn điệu bộ của Bo Hong chợt cười nhẹ cô đứng dậy thì trong túi thẻ bài S rơi ra, hốt hoản cô nhặt lại, Bo cũng đứng dậy nhìn thẻ bài anh thắc mắc.

-Thẻ bài S…làm sao cậu có đươc?.

-Là của Tara tặng mình… .Đang nói cô chợt nhớ đến lúc cô và nói chuyện trước cửa phòng Party.

-Nếu cậu muốn gặp mình thì hãy cầm nó và nghĩ tới mình là được.

-Sao vậy Hong?. Thấy cô thẫn thờ cầm thẻ bài Bo lo lắng lên tiếng.

Chợt tĩnh, cô nhìn Bo. -Ko có gì…về học viện thôi.


Trước Sau