Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em-Chương 34


Trước Sau

Nghe Nói Anh Yêu Em

Chương 34: Tình Yêu Khi Còn Khi Mất

Lương Duyệt chẳng buồn chạy khắp nơi tìm Trịnh Hy Tắc. Cô dứt khoát tắt điện thoại, rồi nhanh chóng lật giở đống chăn gối mới mà đêm qua vừa dùng, thay toàn bộ và đem chúng đi giặt.

Khi ném đống đồ đó vào trong máy giặt, cô dùng tay nhấn thật mạnh. Vốn luôn cho rằng tiết kiệm sức lực được đến đâu thì tiết kiệm đến đó, nên cô chẳng cần biết đến giới hạn tám cân của chiếc máy giặt, mà ném cả một đống tướng quần áo trút vào trong đó, khi thấy không thể chứa được nữa thì dùng tay ấn mạnh đến mức đỏ bừng cả mặt rồi mới phủi tay, quay người lên gác.

Mặc dù chăn ga gối đều đã được thay, nhưng đâu đâu trong căn phòng cũng vẫn vương mùi thuốc lá của anh.

Có lẽ, cô đã không hiểu gì về anh. Cô đã tưởng rằng, mang lại cho anh sự dịu dàng thì sẽ làm anh quên đi những gì phức tạp đang diễn ra ở bên ngoài, tưởng rằng anh sẽ vì cái gia đình bé nhỏ trước mắt mà tạm thời quên đi sự đấu tranh, giành giật đối với sự nghiệp. Nhưng kết quả là, anh vẫn lựa chọn việc rời xa cô để đi tìn lại những thứ mà anh không can tâm để mất, và tiện thể từ bỏ luôn cả cô, hay ít nhất cũng là xếp cô vào hàng thứ yếu.

Trong lòng Lương Duyệt vô cùng rối ren, cô nằm trên giường nhìn ra ngoài cửa sổ với một tâm trạng hoang mang. Cuối tháng Sáu, trời tối rất muộn, đã sắp sáu giờ mà trời vẫn còn nắng và nhiệt độ không hề giảm. Cô không biết là mình đang nghĩ gì và muốn làm gì nữa, cô cầm điện thoại lên bấm bấm mấy cái rồi lại đặt xuống.

Bây giờ phải tập trung nghĩ xem, nên làm gì với một chiếc tủ lạnh chứa đầy thức ăn thế này.

Trịnh Hy Tắc ở lại Long Đình chỉ mới có hai ngày, thế mà mọi thứ trong nhà dường như đều đã thay đổi. Hôm trở về, Lương Duyệt lấy cớ là mệt nên ngủ ở phòng khách, nhưng hôm nay, mặc dù cô đã ngủ ở phòng ngủ chính, vẫn không sao bớt được cảm giác mệt mỏi, rã rời ở hai chân. Cô tự nhủ mình, chẳng việc gì phải đứng ngồi lo lắng cho con người đã lớn xác ấy. Một người đàn ông vạm vỡ, cao một mét tám không có lẽ cũng bị bắt cóc như trẻ con?

Nhưng nói thì nói vậy thôi, đến khi nằm xuống ngủ thì hai mắt cô vẫn cứ mở trừng trừng, không sao vào giấc được. Cô hết đếm sao lại đếm cừu, hết đếm cừu lại đếm túi, đủ mọi cách mà vẫn không sao chợp mắt.

Cô cầm điện thoại lên, mở ra, màn hình bật sán, trên đó không có lấy một tin nhắn.

Suy nghĩ một lát, cô vẫn không thấy yên tâm, quyết định gọi điện cho Hàn Ly. Chuông reo một hồi mới thấy bên kia có tiếng đáp cố nén vẻ khó chịu: “Ai vậy? Nửa đêm rồi còn gọi đến”.

Lương Duyệt im lặng trong giây lát mới trả lời: “Tôi đây, Lương Duyệt đây. Tôi muốn hỏi xem tình hình hôm nay của Trung Thiên thế nào rồi?”

Hơi thở của Hàn Ly ở đầu dây bên kia có vẻ rất nặng nề, anh đáp: “Trung Thiên đã công bố chuyện Trịnh Hy Tắc gửi đơn từ chức rồi, ngày hôm qua họ cũng đã tuyên bố, Trịnh Minh Tắc sẽ đảm đương thay anh ta chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị”.

“Ai vậy?” Giọng nói oang oang bên cạch Hàn Ly nghe rất giống giọng của Phương Nhược Nhã. Lương Duyệt ngây người một lát rồi vội đáp: “Thế thôi nhé. Anh tiếp tục việc của mình đi”.

“Lương Duyệt, cậu sao thế?” Phương Nhược Nhã giành lấy điện thoại, Hàn Ly lên tiếng cự lại, nhưng đã bị cô đưa tay gạt mạnh ra.

“Không có gì đâu, mình chỉ muốn hỏi một chút về tình hình của Trung Thiên thôi”. Lương Duyệt nói rồi im lặng ngay. Nếu ngày hôm qua Trịnh Minh Tắc đã lên thay chức Chủ tịch Hội đồng Quản trị, thế thì hôm nay Trịnh Hy Tắc biến mất là để làm gì? Cô càng nghĩ càng thấy lo lắng, không lẽ…

Không thể như thế được, nếu Trịnh Hy Tắc thực sự ngốc nghếch như vậy, thì cô sẽ coi thường anh ấy hết sức.

“Trịnh Hy Tắc làm sao rồi?” Giọng của Phương Nhược Nhã cũng bắt đầu lộ vẻ lo lắng.

“Cậu nói xem, khuôn mặt mình tròn trịa như vậy, nhìn kỹ đến mấy cũng là tướng ích phu vượng tử, ấy thế mà sao hễ gắn với ai là người ấy lại gặp đen đủi thế nhỉ?” Lương Duyệt đau khổ tự cười nhạo mình.

“Nói bậy, cậu đúng là người có tướng phù trợ cho chồng mà, sự nghiệp của Chung Lỗi mỗi ngày mỗi phát triển, Trịnh Hy Tắc giữ được sản nghiệp của cha ông, chẳng phải tất nhiên cũng nhơf công của cậu đó sao? Đừng có đem tất cả nhưng sai làm của người khác quy kết cho bản thân nữa, dù cậu có ba đầu sáu tay thì liệu chống đỡ được bao lâu?” Giọng của Phương Nhược Nhã vẫn liến thoắng, sống cùng nhau nhiều năm nên cô rất rõ tính tình của Lương Duyệt, vì thế quyết định lấy độc trị độc, càng mắng nhiếc thậm tệ càng thấy có tác dụng.

“Thôi, cậu không cần phải lo việc của mình nữa, chắc là Hàn Ly đang cuống lên rồi đấy, câu quay sang vuốt ve, an ủi anh ấy đi!”, Lương Duyệt cười đáp.

“Không cần phải lo cho anh ta, với mình thì anh ta có xếp hàng thứ mười mấy cũng không đáng, này…” Sau đó thì Lương Duyệt không nghe thấy gì nữa, cô đoán những lời còn lại của Phương Nhược Nhã đã bị chặn lại bằng miệng của Hàn Ly rồi. Cô mỉm cười lắc đầu rồi tắt điện thoại, rời khỏi giường, bước tới bên cửa sổ.

Ngọn đèn của nhà Chung Lỗi phía đối diện bật sáng đúng giờ. Đúng lúc cô đang buồn rầu suy nghĩ thì nghe thấy phía dưới nhà có tiếng động. An ninh khu vực Long Đình luôn được đảm bảo rất tốt, không có lẽ kẻ nào đó nhân lúc đêm tối lẻn vào? Vừa rồi cô không nghe thấy có tiếng mở khóa, vì thế không thể nào xác định được. Thấy không yên tâm, cô khoác áo lên, để chân trần, đi xuống gác, cố khhong phát ra tiếng động.

Ánh đèn trong nhà bếp nhìn từ cầu thang sáng dần, và bước chân căng thẳng của Lương Duyệt cũng nhẹ dần, cô tiến đến gần hơn.

Cô đứng tựa vào cửa bếp, không cảm thấy niềm vui bất ngờ cũng không cảm thấy buồn đau, tất cả như một cảnh tượng thoáng qua trong giấc mơ. Mặc dù hai người đã ở rất gần nhau, nhưng anh vẫn không quay đầu lại mà vẫn chăm chú thái rau với vẻ rất thành thạo, rồi sau đó tìm thêm mấy quả trứng đập vào, trộn đều lên.

Lương Duyệt cảm thấy như mình đã rất quen với cảnh tượng này, như thể họ đã sống cùng nhau như vậy trong rất nhiều năm, như thể đó là cuộc sống của hai vợ chồng cả hai chục năm trời rồi. Tiếng dầu đổ vào nồi xèo xèo như cuốn đi những tháng ngày trước kia, mùi thơm của trứng rán cũng mang đi nỗi phấp phỏng của cô suốt ngày hôm nay.

Thế nên, đúng lúc anh chuẩn bị trút ớt xanh vào trong nồi, cô đã lên tiếng: “Cho thêm một chút xì dầu nữa.”

Âm thanh bất chợt ấy khiến anh quay phắt đầu lại, nhìn về phía có tiếng nói.

“Anh đi mua mấy bộ quần áo, và đi đóng tiền nước cho bên quản lý nữa”, anh nói.

Có lẽ, đây là lý do tốt nhất để giải đáp mọi thắc mắc trong cô, đồng thời cũng lại là lý do không cần thiết phải truy cứu. Cô cúi đầu đi qua người anh, bước tới phía trước kệ bếp, nói: “Lấy cho em ít xì dầu, món này cho thêm chút xì dầu sẽ ngon hơn”.

Trịnh Hy Tắc chăm chú nhìn khuôn mặt nghiêng nghiêng của cô. Khuôn mặt ấy không tỏ vẻ bực tức, cũng không tỏ vẻ vui mừng, mặc dù biết rõ mọi chuyện nhưng vẫn tỏ ra như không biết gì. Anh tựa cằm vào đầu cô, nói: “Quần áo rất khó mua, anh đã chọn cả mấy cửa hàng mà chẳng thấy bộ nào ưng ý, vì thế đi một vòng rồi lại quay về. Ngày mai em đi mua cùng anh nhé”.

Giọng của anh vang lên bên tai cô thật trầm, không biết đó là lời nói thật hay lời nói dối, nhưng ít nhiều cũng đã làm tăng thêm độ tin cậy của cô. Cô cúi đầu lật miếng trứng vàng rộm và đám ớt xanh trong nồi, màu sắc này với người Đông Bắc chẳng hề mang lại chút hứng thú ăn uống nào.

Sau cùng, cô nói: “Chỉ tại em, em quên mang quần áo của anh tới đây, lẽ ra em nên sớm đưa anh đi mua mới phải. Ngày mai chúng ta sẽ đi. Nhưng trước đó thì vẫn phải ăn uống và đi ngủ đã”. Trịnh Hy Tắc vẫn không rời mắt khỏi mọi cử động của cô mà chỉ gật đầu đồng ý.

Anh với lấy bát đũa và bày ra. Cô hâm lại cơm bằng lo vi sóng. Chỉ có một món ớt xào trứng, thế mà hai người ăn rất ngon lành. Cô không hề hỏi anh xem đã đi đâu, anh cũng không nói cho cô biết mình đã đi đâu.

Ăn xong, không ai thu dọn bát đũa, cũng chẳng có ai lau bàn ăn. Anh nói với cô: “Anh buồn ngủ lắm, đi ngủ thôi”.

Lương Duyệt do dự một chút rồi cũng gật đầu, hai người cùng quay trở lại phòng ngủ. Nhìn đám chăn chiếu lộn xộn, anh nói bằng giọng rất bình thản: “Không có anh, đúng là em có thể tới ngủ ở phòng này”.

Lương Duyệt cúi đầu sắp xếp chăn gối, đáp: “Ngủ đâu cũng thế cả, đâu có liên quan gì đến người ngủ bên cạnh”.

Cả hai nằm xuống, ai cũng duỗi thẳng người. Giữa hai người là một khoang cách không lớn cũng chẳng bé. Cuối cùng cô xoay người, vùi mặt vào ngực anh, anh cũng choàng tay ra ôm cô vào lòng. Mái tóc mềm mại của cô cọ vào cằm làm cho anh thấy buồn buồn.

Hai người cứ ôm nhau như vậy một hồi lâu, sau đó cô cắn vào vai anh một cái rất mạnh, mãi không chịu nhả ra. Còn anh thì khẽ kêu lên một tiếng, nhưng không giằng ra mà cứ lặng lẽ ôm cô mỗi lúc một chặt hơn.

Nói cái gì bây giờ? Tất cả đều đã thể hiện ở động tác của của họ. Lương Duyệt là người phụ nữ như vậy. Cô không nói ra rằng mình đã rất lo lắng, cũng không nói rằng cô đã rất nhớ anh, dấu răng của cô in lên người anh, còn anh thì đoán ý tứ của việc làm ấy.

Đoán đúng hay khoog, cũng không còn quan trọng nữa.

Dù sao thì, anh cũng đã quay về.

Buổi sáng khi thức dậy, khuôn mặt Lương Duyệt đỏ bừng. Đã ba mươi tuổi rồi mà còn làm nũng, cắn người ta mãi mới chịu buông, nếu nói ra điều này thì đúng là rất mất mặt. Sợ bị Trịnh Hy Tắc cười, cho nên nhân lúc anh vẫn còn ngủ say, cô rón rén ngồi dậy. Nhưng, cô vừa mới động đậy thì đã bị anh đưa tay kéo vào lòng ngủ tiếp.

Khi cô tỉnh dậy lần nữa, anh vẫn chưa thức dậy. Lần thứ ba cô tỉnh dậy, cũng vẫn cứ như vậy.

Cuối cùng cô không nén được nữa, cầm chiếc gối của mình chụp lên mặt anh, rồi lớn tiếng hỏi: “Anh cầm tinh con heo hay sao thế? Không dậy thì bao giờ đi mua quần áo được đây?”

Trịnh Hy Tắc thò đầu ra khỏi chiếc gối, mái tóc rối bù, nheo mắt nhìn cô rồi đáp: “Thưa luật sư Lương, cô đã nghiên cứu bộ luật hình sự rồi chứ? Tội cố ý giết người bị xử rất nặng đấy”.

Lương Duyệt không đáp lại lời nói đùa của anh mà dứt khoát bước xuống giường. Động tác của cô rất nhanh, vì thế anh không kịp làm gì, chỉ còn cách giương mắt nhìn cô đi ra khỏi phòng ngủ.

Đột nhiên, cánh cửa đã được đóng lại bị bật mở ra, phía sau đó là đôi mắt vẫn còn nheo lại của cô: “Này, nếu anh vẫn không dậy thì họ sẽ đóng cửa mất đấy. Bây giờ đã là năm giờ chiều rồi”.

Anh đáp bằng giọng lười biếng: “Không sao cả, anh mua quần áo rất nhanh”.

Một chiếc khăn mặt bay vèo về phía anh, kèm theo một câu nói: “Đừng nhiều lời nữa. Không lẽ anh chỉ mua quần áo cho một mình của anh à? Em thì ngược lại, mua quần áo rất lâu.”

Trịnh Hy Tắc nghiêng đầu, nhìn cô từ phía dưới chiếc khăn mặt, sau đó mỉm cười và nhắm mắt lại.

Lương Duyệt thấy đe dọa cũng không được, bèn quỳ xuống bên giường, cúi xuống bên anh và nói giọng dỗ dành: “Ngoan ào, ngồi dậy rồi cô sẽ mua kẹo cho bé ăn nào”.

Không hề có cử động nào cả, đến cả hơi thở dường như cũng không thấy đâu, Lương Duyệt lấy tay kéo một bên chiếc khăn mặt lên và ngó nhìn, không ngờ chua kịp thấy gì thì đã bị kéo xuống, tiếp đó là đôi môi cô bị môi anh ép chặt, rồi cả tay chân anh cũng vào cuộc. Lương Duyệt cảm thấy rất tực giận, định tìm cách thoát ra, không ngờ, tác dụng của việc nhịn ăn giảm béo được phát huy, chưa được mấy lúc thì cô đã thấy mệt, và cuối cùng đành phải chịu thua hoàn toàn, còn anh thì đã nằm đè lên người cô, hai cánh tay chống trên giường, khiến cô nằm gọn phía dưới anh, anh khẽ cất tiếng: “Hay là để ngày mai chúng ta hãy đi mua?”

Không chờ cô trả lời, anh đã cúi xuống hôn lên cổ cô và xua tan ý định đi mua quần áo của cô một cách nhanh chóng.

Vì sao đến phút cuối cùng rồi còn bị lôi lên giường như thế, Lương Duyệt cứ ngồi trong cửa hàng quần áo suy nghĩ mãi mà không tìm ra lời giải đáp.

Cô cảm thấy chân tay rã rời, mắt cũng mở ra rất khó khăn, ngồi chờ anh thử hết bộ này đến bộ khác, mấy làm mà vẫn chưa ưng ý.

Cuộc ân ái đã khiến cả hai tốn không ít sức lực, nhưng anh vẫn rất phong độ, như thể chưa có chuyện gì xảy ra. Chọn được mấy bộ quần áo mặc ở nhà xong, anh quay lại cười và hỏi cô: “Bộ này thế nào?”

Vì không chú ý nên cô trả lời qua quýt: “Được, trông rất phong độ”.

Anh nhón chân đi đến bên cô, ngồi xuống rồi hỏi: “Bộ này và bộ xanh thẫm ấy, bộ nào đẹp hơn?”

Lương Duyệt nhắm mắt, gật đầu, trả lời một lần nữa: “Bộ này đẹp hơn”

Bỗng có tiếng cười vang lên bên cạnh cô, cô mở mắt ra, cố nhìn vào bọ quần áo anh đang cầm trên tay, bỗng nhiên thấy lạnh cả sống lưng, thì ra anh đang mặc bộ đồ màu xanh thẫm lúc trước.

Chuyện này, chẳng lẽ là cô mắc bệnh mù màu?

Trịnh Hy Tắc vẫn không thay đổi nét mặt, anh khẽ cười và nói: “Bộ màu xanh thẫm đó đúng là rất đẹp, anh đã bảo bọn họ gói cho rồi”.

Lương Duyệt cảm thấy áy náy, nhìn theo bước chân anh đi về phía người phục vụ, cô đành nói với theo một câu: “Bộ ấy, bộ anh đang mặc trên người cũng rất đẹp. Anh mặc bộ nào cũng đẹp!”.

Tiếng cười không thể kìm nén của mấy nhân viên phục vụ vang lên, ngay cả dáng đi của Trịnh Hy Tắc lúc này cũng trở nên khác thường.

Càng nghĩ Trịnh Hy Tắc càng thấy buồn cười, khi cầm lại bộ quần áo đã được gói xong, anh vẫn chưa hết buồn cười.

Đây là lần đầu tiên Lương Duyệt khen anh. Tuy nghe ra thì có vẻ rất trẻ con, nhưng anh thực sự cảm thấy rất vui.

Anh kéo cánh tay cô, nói: “Đi nào, chúng ta tới mua một ít quần áo trẻ con đi”.

Quần áo trẻ con? Lương Duyệt vội vã giằng tay ra, “Này, Trịnh Hy Tắc, anh lại định làm gì thế?”.

Anh quay lại, cười đáp: “Anh có nghĩ gì đâu, anh đang nghĩ tới những bộ quần áo trẻ con”.

Cô chỉ còn biết nửa cười nửa không, hỏi: “Cho ai cơ?”

Trịnh Hy Tắc nhìn cô rất kỹ, đáp: “Bạn của em, Phương Nhược Nhã. Nghe nói cô ấy có thai rồi.”


Trước Sau