Sự Trở Lại!!! (Cú Ngã Nước 2)

Sự Trở Lại!!! (Cú Ngã Nước 2)-Chương 1


Sau

Sự Trở Lại!!! (Cú Ngã Nước 2)

Chương 1

Harey, 1 buổi chiều đầy nắng, những tia nắng như những sợi chỉ mỏng manh kéo dài từ bầu trời và ban phát ánh sáng cho nhân gian, từng cơn gió nhẹ thoảng qua làm lay động những hàng cây, khiến lá cây vi vu xào xạc trong gió, những cánh chim chao liệng, tung bay trên nền trời trong xanh cao vời vợi. Mùi phấn hoa nhẹ nhàng trong ko gian khiến lòng ng nhẹ nhàng, khoan khoái hơn. Trong 1 khung cảnh đẹp đẽ và thơ mộng như vậy, 1 trận rượt đuổi hò hét vang ầm.

-Con nhỏ kia, có đứng lại ko thì bảo?

-Đứng lại, đứng lại mau…

1 đoàn nữ sinh đang đuổi theo 1 thiếu nữ. Vừa đuổi, vừa hò hét đầy sức sống (đ/g:Có mà mệt chết!). Thiếu nữ vừa chạy vừa biện hộ cho mình

-Các bằng hữu…chỉ đùa chút thôi mà!…Làm ơn…tha cho tui đi

Vừa nói vừa chạy trối chết. 1 lúc lâu sau, ko biết là bao lâu nhưng những đợt hò hét cũng kết thúc trả lại sự tĩnh lặng và bình yên cho ngôi trường như từ trc vẫn có (đ/g: có nhầm chỗ nào ko thế?). Đang cười đắc ý quay đi, chợt cô thiếu nữ vừa bị truy sát vừa rồi đụng ngay vào 1 bức tường…ưm…bằng thịt. Và “Rầm”, cái bàn tọa của cô ‘nhẹ nhàng’ an vị trên nền gạch lạnh lẽo

-Oa…Nhiều sao quá!…Nhưng đã tối đâu?

Cô còn đang bận quay cuồng với cái đầu đang đảo điên thì 1 giọng nói rất nam tính và đầy quan tâm vang lên

-Cô bé! Em ko sao chứ?

Tiếp theo là 2 cánh tay rắn chắc cầm lấy bả vai cô rồi kéo cô đứng dậy. Lúc này cô mới nhìn rõ ng con trai trc mặt. Anh chàng này rất cao, cao hơn cô gần 1 cái đầu trong khi cô cũng cao tới 1m72 rồi, chắc anh cao khoảng 1m88. Làn da màu đồng khỏe mạnh, mái tóc cắt tỉa gọn gàng, vầng trán cao, lông mày rậm, đôi mắt sắc bén với con ngươi màu đen sâu thẳm khiến ng khác như bị chìm đắm vào đôi mắt đó, sống mũi cao thẳng với đôi môi mềm mại. Anh khẽ nhếch miệng tạo thành 1 nụ cười quyến rũ, nó khiến cho cô cảm thấy chói mắt hơn là ánh sáng ngoài kia. Thấy cô nhìn mình, anh lại càng cười rực rỡ hơn

-Cô bé! Em ko sao chứ?

Lúc này cô mới định thần lại, khuôn mặt trắng mịn ửng hồng. “Mình trở thành kẻ mê zai từ lúc nào thế?”-Cô thầm mắng bản thân mình nhưng khi nghĩ lại màn va chạm lúc nãy thì khuôn mặt cô thay đổi nhanh hơn cả lật sách. Từ ngượng ngùng chuyển sang giận dự và cuối cùng là phẫn nộ

-Sao với trăng gì ở đây? Đau chết ng ta rồi nè-Và bài ca cách mạng mang đầy tính nhân văn và triết lí của cô đc tuôn ra rất hùng hồn và mạnh mẽ-Bộ anh bị đui hả? Hay đi đường ko mang theo mắt? Ko thấy bản cô nương đang đi ngược đường sao? Là con trai thì phải biết nhường nhịn phụ nữ, đàn bà, con gái và trẻ em chứ? Hay là anh bị thiểu năng? Nếu thế thì cũng đừng ra đường gây họa cho ng khác chứ? May là hôm nay chỉ va chạm nhẹ chứ nếu ko thì anh có mấy cái mạng cũng ko đủ đền bù cho tôi đâu…

Tiếp theo là 1 chàng diễn văn hùng hồn nữa (Đ/g: T/g có nói quá ko thế?) Cuối cùng, khi cô phải dừng lại lấy sức thì phát hiện, ng con trai đó vẫn đang đứng nhìn cô, ko phải vẻ kinh ngạc hay sợ hãi mà đơn giản là hứng thú. Cô có cảm giác như cả ng mình đều bị đôi mắt sắc bén đó nhìn thấu. Khóe môi anh lại nhếch lên 1 nụ cười gian xảo. Cô tái mặt

-Cười…cười gì mà cười?…chưa thấy mỹ nữ bao giờ à?-Cô hơi run rẩy lùi lại phía sau 1 chút-anh…anh tưởng mình…đẹp trai thì giỏi lắm sao?…đẹp trai thì…

Cô còn chưa nói hết thì có 1 vật thể bay ko xác định lao tới phía cô, cô nhanh chóng cúi ng, vật thể bay hạ cánh ngay trên bộ đồng phục của ng con trai đối diện. Là 1 cái nghiên mực, đảm bảo là vừa lấy từ phòng thư họa

-hú hồn! May mà mình võ công thâm hậu có cảnh giới cao, ko thì…

Lại lẫn nữa cô bị cắt lời bởi 1 vật thể bay ko xác định. Nó hạ cánh ngay trên đầu cô và điều đáng buồn là

-AAAAAAAAAAAAA! Rẻ lauuuuuuuuuuuuuuuuuu!

Anh chàng đối diện càng cười đến sáng lạn. Cô tức giận quay lại quát lớn

-Kẻ nào dám cả gan…

Và lần này cô cứng họng khi đứng trc mặt mình là những khuôn mặt thân thiện và vô cùng quen thuộc-nữ sinh cùng lớp cô.

-Haha! Hôm nay thời tiết thật là tốt! Haha…

Cô vừa cười vừa lui lại chuẩn bị chuồn. Đám nữ sinh cũng cười đến run rẩy cả ng

-Haha! Thời tiết thật tốt

-Rất thích hợp để rèn luyện gân cốt!

-Có phải vậy ko, Hải My đáng mến!

1 loạt những giọng nói như chim oanh trên cành cây cao cất lên từ những “thục nữ”. Họ cười nhưng đôi mắt lại như hình viên đạn lao thẳng về phía cô. Họ cùng xông lên, sau 1 hồi vật lộn đầy khốc liệt, cô bị khiêng đi. Họ hành động liền mạch, dứt khoát mà ko hề đếm xỉa tới những lời “khóc lóc” thảm thiết, cầu xin tha thứ của cô.

-Huhu! My biết lỗi rồi mà, tha cho My đi. Lần sau My ko dám nữa

“Nghĩ mà ức! Mình chỉ nói anh Min Ho tới Harey chứ có kêu họ bỏ tiết đâu? Tự họ bỏ tiết rồi lại còn đổ thừa cho mình. Bất công!” Cô ấm ức biện minh cho mình nhưng có trăm lá gan cô cũng ko dám nói ra nửa chữ. Hậu quả cuối cùng là cô bị phạt dọn dẹp đống học bạ của mấy học sinh lớp 12. Và vô tình, 1 tập học bạ rời khỏi cả chồng học bạ. tấm bìa bi lật mở, 1 bức ảnh 1 cậu con trai đập vào mắt cô

-Oa…đẹp trai quá…ủa? đây ko phải cái tên mình đụng hồi nãy sao?

Cô cười xảo trá cầm tập học bạ lên xem lấy xem để “Thì ra tên là Trần Quốc Huy…ưm…cái tên cũng ko tồi”. Vươn vai, kết thúc 1 ngày làm công ko lương, cô nhanh chóng rời khỏi trường học. Vừa chạy ra cổng trường, cô vừa cười, cười đến xảo trá, nụ cười khiến ng khác phải ngay lập tức tự hỏi “nhỏ này bị thần kinh?”

Vẫn cái điệu ngươi đuổi ta chạy, Hải My luôn trở thành tâm điểm của các cuộc bạo loạn. Nếu hỏi đến Harey bạn ấn tượng nhất điều gì? Thì 100% mọi ng đều đáp rằng: Ở Harey luôn có những cuộc thi maraton kinh điển. Hải My vẫn chạy và cô lại vô tình gặp cái tên mà mấy hôm trc mình đụng phải-Trần Quốc Huy. Huy nhờ có cái ‘mặt tiền’ bắt mắt nên anh luôn đc ‘bao bọc’ bởi những hàng rào ng toàn mĩ nữ. “Hứ! Ngứa mắt thế ko biết? Nếu ko phải vì cái mặt của anh thì tui đã cho anh tàn đời rồi”-Hải My vừa nhìn vừa nghĩ. Rồi thì cô cũng vẫn tiếp tục cuộc chơi đuổi bắt của mình

Sáng hôm sau, My mặc cái áo trắng và cái quần đen đóng hộp tử tế, tóc thì búi thành 1 chỏm rồi ngồi cùng Hà Hương-Bạn cùng lớp-trên ghế đá dưới gốc bàng. Hôm nay con nhỏ này yêu đời đến kinh ng, vừa ngồi, vừa nói chuyện lại còn hát nữa chứ. Bỗng dưng ko biết thằng bé (ý là Quốc Huy ấy ạ) từ đâu xuất hiện ngồi phịch cái xuống ngay cạnh Hà Hương làm những cảm xúc đang dâng trào trong My tụt xuống tới âm luôn. Ấm ức, con bé bỏ mặc 2 ng để họ có ‘ko gian riêng’ rồi đi xuống canteen, vừa lúc gặp lũ bạn của nhỏ. Đám bạn của nhỏ cũng chẳng có bao nhiêu ng. 3 cô gái Phương Doanh, Thảo Uyên và Huyền Anh cùng 2 chàng trai Phạm Tuấn và Quang Minh. Mấy ng bọn họ chơi với nhau từ khi còn bé nên tình cảm cũng gọi là có chút thân thiết mặc dù tuổi tác có hơi chênh lệch chút. Thế nên trong nhóm cũng có vài đôi : Minh+Anh và Tuấn+Uyên

-Nè! Sao có mình u thế? Phương Doanh đâu?

My còn chưa kịp ngồi xuống thì Tuấn đã chẹn họng hỏi luôn

-ukm, nhỏ này đâu rồi? Mọi khi có vụ ăn uống nào là ko thể bỏ qua nó cơ mà. Lạ

Minh cũng giật mình thêm câu nhận xét thâm thúy. Thấy vậy, Uyên cũng bĩu môi

-Có gì mà lạ chứ? Nghìn phần trăm là đang ở trong lớp chiến tranh lạnh với thằng cha Toàn chứ ko sai đc

Cả lũ còn đang cười phá lên thì thấy Doanh tức tối đi ra với vẻ mặt bằng bằng sát khí. Tới bàn của nhóm bạn, nhỏ ko thèm chào hỏi gì cứ ngồi mà oanh tạc đám thực phẩm của đám bạn. Chỉ hơn 5p, nhỏ đã xơi hết 5 hộp kem, 2 chai salt lemon, 4 cái xúc xích cùng 3 cái hăm-bơ-gơ. Cả lũ nhìn nó với ánh mắt e ngại, kinh ngạc cùng thán phục. Uyên nuốt nước miếng hỏi

-Nè, mi làm sao vậy? ăn từ từ thôi, bội thực bây giờ

-Tao đang ức chế, nếu ko ăn tao ức chết luôn…thằng chó chết

Doanh vừa ăn vừa ****, ánh mắt nhìn đống thực phẩm như thể chúng là kẻ thù ngàn đời của cô vậy.

-Òe, bà ko nói thì ai mà hiểu đc?

Doanh lắc lắc đầu rồi tiếp tục ăn. Mọi ng 2 mặt nhìn nhau xong rồi cùng lao vào oanh tạc cùng nhỏ. Nhưng trong khi mọi ng cùng chăm chỉ chiến đấu thì My lại ngồi ngơ ngẩn, thẫn thờ. Doanh huơ tay trc mặt My rồi gọi nhỏ mấy câu những nhỏ vẫn ko có phản ứng gì.

-Con bé này làm sao thế?

Cả bọn cùng lắc đầu lia lịa rồi lại quay qua nhìn My với ánh mắt thắc mắc, hoài nghi rồi cả tò mò nữa. Doanh ko chịu nổi việc mình bị làm ngơ, cô nàng đặt hộp kem lạnh lên má My

-Nè! Tương tư chàng nào mà nặng dữ vậy?

-Oái! Lạnh!

My giật mình đưa tay lên lấy hộp kem ra khỏi má mình rồi bắt đầu…ăn

-Nè! Rốt cuộc là chàng nào thế?

-Ko biết ai lại xui xẻo rơi vào tay nhỏ này ko biết

My ăn xong hộp kem thì cười te tớn với mọi ng

-Mặc kệ tui! Đến lúc mọi ng khắc biết thui

Nói xong nhỏ phủi mông đứng dậy chạy thẳng ra khỏi canteen. Bỏ mặc đám bạn còn đang lơ tơ mơ nhưng ai cũng cùng 1 ý nghĩ “Bệnh điên tái phát”. My vừa chạy vào lớp vừa đeo headphone, chợt nhìn thấy Quốc Huy đang đi dưới sân trg, cô cười nhếch mép rồi bay thẳng tới chỗ Hà Hương

-Hương có số đt của cái anh khi nãy ko?

-Ai? Trần Quốc Huy à? Có. Đây này

-Thanks!

Nhỏ cười gian và đầy âm hiểm nhìn dãy số nổi trên màn hình đt. Vừa về tới nhà là cô nàng chạy thẳng lên phòng đóng cửa cái rầm rồi ở trong phòng suốt cả ngày. Mặc cho mọi ng gọi nó ý ới xuống ăn cơm nó cũng chẳng thèm ló mặt ra, chỉ nói vọng lại 4 từ “Con ko ăn đâu”. Bố mẹ nó cũng chẳng nói gì, họ cũng biết nó đang ở cái tuổi biết yêu biết giận, nên cũng khá thoải mái với nó. Nó gọi ngay cho Doanh báo 1 thông tin vô cùng quan trọng “Tui mệt, ko tới LC (Love Coffee) đâu. Mấy bà chơi vui vẻ nhá” Gọi xong nó chẳng thèm chờ Doanh trả lời đã nhanh như phóng điện cắt đt rồi quay ra cười nham nhở

-Hà hà! Lần này mi toi òy nha. Ha ha…

Nói rồi con bé bắt đầu dùng những đầu ngón tay ngọc ngà như châu báu của mình bấm liên tục trên bàn phím

-xin lỗi, cho em hỏi đây có phải số của anh Huy ko ạ?

“ừm, đúng rồi. Em có chuyện gì sao?”

-Dạ, cũng ko phải chuyện lớn. Chỉ là em muốn kết giao với anh thôi

Tin nhắn đc gửi đi nhưng My chờ mãi mà ko thấy hồi âm. Cô nàng đang tức tối chuẩn bị lên giường đi ngủ thì “Tinh…tinh…tinh…”. Đt của cô báo có tin nhắn tới. Bằng 1 tốc độ nhanh nhất, cô chụp lấy cái đt rồi mở ra xem tin nhắn tới

“Ừm, vậy em là ai?”

-Em tên Hải My, em học lớp B ấy ạ

“Anh có biết em ko?”

-Ko biết mới phải làm quen chứ anh

“Ko, ý anh là anh và em có gặp qua chưa? Bởi anh thấy cái tên của em khá quen”

-Dạ, em là con nhỏ hôm nay ngồi cùng Hà Hương trên ghế đá đó, anh còn nhớ chứ?

“À, Anh nhớ rồi. Cô bé hôm nay ngồi hát ấy phải ko?

-Vâng, em chính là cô bé đó đấy ạ

“Ừm. Thế em ăn tối chưa? Mà hôm nay thứ 7 mà ko đi đâu chơi à?”

-Dạ,em ăn rồi. Tại em thấy nt với anh vui hơn đi chơi nên em ko đi. ^^. Còn anh?

“Anh cũng vậy thôi”

-Hì. Thui! Lúc khác nói chuyện típ nha anh. B Anh

“Ừm, B em”

Ném đt lên giường, rồi nằm ngả ra chiếc giường rộng lớn mà êm ái của mình, My nhìn trần nhà màu hồng rồi cười khúc khích

-Cũng ko phải chuyện gì quá khó khăn. Keke

Sau những chàng cười man rợn, My dần dần chìm vào giấc ngủ. cô nàng đang mong mau chóng tới thứ 2, cô có cảm giác mọi chuyện sẽ trở nên rất thú vị. Cứ như vậy, cô đi ngủ với nụ cười trên môi.


Sau