Thịnh Thế Trà Hương

Thịnh Thế Trà Hương-Chương 186


Trước Sau

Thịnh Thế Trà Hương

Chương 186: Đại Lễ Thượng

Lều trại của các thủ lĩnh đoàn tụ ở giữa, kính rượu nhau, bắt chuyện, trêu đùa, rất náo nhiệt.

Trừ bỏ các thủ lĩnh, còn có một vài kì chủ cùng các vương công quý tộc, mặt khác cũng có một số ít các thương gia có thể diện bồi ở bên cạnh, Ti Mã Thuận đó là một trong số đó.

Hôm qua, hắn đã đem hai mươi kỹ nữ cùng với một ít vàng bạc tài bảo đưa vào lều của các thủ lĩnh, cùng với một vài quý tộc có thực quyền trong tay, nên mới nhận được lời mời hôm nay. Lúc trước, có người lặng lẽ nói với hắn, lần sinh ý này có thể nói đã nắm chắc.

Ti Mã Thuận trong lòng đắc ý, hắn đã phái người tìm hiểu, Tạ gia cũng không vì Thịnh Thế tích cực thiết lập quan hệ, xem ra, Tạ gia đối với đề nghị của hắn đã có điểm động tâm.

Hừ, hắn làm sao lại không biết Tạ gia đang có chủ ý gì, thấy nhi tử của hắn tương lai sẽ trở thành gia chủ, ai có lợi lộc hơn còn chưa biết!

Hắn một hơi đem bát rượu trước mắt uống cạn, một loại khí cay nóng xộc thẳng lên óc, hắn cố nén trụ sự khó chịu trong lòng, vẻ mặt tươi cười tiếp tục nịnh hót các Khương nhân quý tộc ngồi bên cạnh hắn.

Thời điểm không khí yến hội đang nóng nhất, bỗng nhiên bên ngoài có người bên ngoài lớn tiếng thông báo: “Thịnh Thế Trà Hành có đại lễ độc nhất vô nhị dâng hiến lên các vị thủ lĩnh cùng với các Khương nhân bằng hữu, thỉnh cầu được vào diện kiến!”

Trong lều trại mặc dù thanh âm huyên náo xôn xao, tiếng thông báo bên ngoài lại rõ ràng truyền đến.

Ti Mã Thuận biến sắc, đây là có chuyện gì?

Các quý tộc đang ngồi hai mặt nhìn nhau, trong đó có không ít người đã được Tạ gia gởi thư, sớm đối với đại lễ “Độc nhất vô nhị” này vô cùng tò mò, nghe thấy thông báo, mỗi người đều nhìn về phía ba vị thủ lĩnh ngồi ở chủ tọa, ba vị thủ lĩnh này là ba bộ lạc có thế lực lớn nhất ở Mạc Bắc, những bộ lạc nhỏ khác thế lực bình thường đều phải nhìn sắc mặt của bọn họ.

Ba vị thủ lĩnh cũng biết việc này, lúc này trong lòng trừ bỏ tò mò, còn có một phần kinh ngạc: Trà thương từ nơi khác tới này thật sự to gan, dám trực tiếp tìm tới đây!

Bất quá hiện tại Khương nhân đã quy thuận trung thổ, cùng thương nhân trung thổ cũng có quan hệ chặt chẽ, các thương nhân này đã được Lý Phiên Viện bảo hộ, trừ phi bọn họ có cử chỉ vi phạm, nếu không, Khương nhân không có quyền công nhiên xử trí bọn họ. Nhưng thương nhân trung thổ nếu chọc giận Khương nhân quý tộc, lấy tính cách mãnh liệt của bọn họ, dùng xử phạt đánh côn về thể xác kia vẫn thường xuyên xảy ra. Cho nên bình thường các thương nhân đều thật cẩn thận, như trường hợp các quý tộc cùng tập hợp này, nếu không phải được mời đến, bình thường nếu có thể tránh được thì sẽ tránh, nếu không trong lúc ứng đối không cẩn thận đắc tội các quý tộc, sẽ khiến da thịt chịu khổ.”Để bọn họ tiến vào.” Trong ba vị thủ lĩnh, thủ lĩnh Ô Đạt tuổi lớn nhất nói.

Ngoài cửa, Tần Thiên và Trang Tín Ngạn mang theo Phạm Thiên, Hải Phú, cùng với Khương nhân đã được chuẩn bị tốt để làm phiên dịch đứng ở ngoài lều trại. Tạ Văn Tuyển và Tạ Đình Quân bởi vì tò mò việc này cũng theo đến. Hai người đứng ở phía sau Tần Thiên, thấy Tần Thiên khiến cho người lớn tiếng thông báo đòi cầu kiến, đều vì nàng đổ một thân mồ hôi lạnh.

Ánh mắt Tạ Văn Tuyển vẫn đều dán vào bao lớn trên tay Hải Phú và Phạm Thiên, đoán bên trong rốt cuộc là vật gì. Nhưng xung quanh bao kín, mặc cho hắn nhìn thế nào cũng đều không thể phân biệt rõ ràng. Lại thấy bọn họ ngay cả phiên dịch cũng đã chuẩn bị, nghĩ rằng, xem ra chất nhi nói đúng, bọn họ gạt Tạ gia đã có kế hoạch chu toàn.

Một nữ nhân, một kẻ câm điếc, nhắc tới khiến bọn họ ngay từ đầu theo bản năng đã xem thường mấy người này.

Mà ánh mắt Tạ Đình Quân vẫn dán lên người Tần Thiên, chỉ thấy nàng lưng thẳng thắn, khí định thần nhàn, không thấy nửa phần bối rối, có điều phần khí độ này, nếu so sánh đã có thể khiến hơn phân nử nữ tử trong thiên hạ thua xa nàng.

Càng hiểu biết nàng, càng phát giác ra điểm tốt của nàng. Lúc này hắn thực hận không thể đi đến bên người nàng, ôm vòng eo mảnh khảnh của nàng.

Lúc này, thị vệ từ bên trong bước ra, ý bảo bọn họ đi vào.

Tần Thiên và Trang Tín Ngạn liếc mắt nhìn nhau một cái, kế hoạch của nàng tất nhiên đã sớm thương lượng qua với hắn, hành động hôm nay cũng là kết quả sau khi hai người bàn bạc. Trang Tín Ngạn cầm tay nàng, phát hiện trong lòng bàn tay nàng ẩm ướt, biết nàng nhìn thì có vẻ như trấn định, trong lòng cũng rất khẩn trương. Hắn cũng biết việc Khương nhân quý tộc thường xuyên dùng côn đánh thương nhân trung thổ, trong lòng hạ quyết tâm, nếu có xảy ra việc gì ngoài dự liệu, hắn nhất định toàn bộ gánh vác, không để cho nàng bị mảy may thương tổn.

Hắn không thể đứng phía trước, nhưng hắn nhất định phải trở thành người đứng phía sau để nàng dựa vào.

Tần Thiên hít sâu một hơi, ổn định lại tinh thần, sau đó cùng Trang Tín Ngạn bước vào. Những người còn lại cũng đi theo phía sau bọn họ.

Sau khi y theo lễ tiết của Khương nhân hướng về các thủ lĩnh hành lễ, Tần Thiên ngẩng đầu đánh giá tình hình trong lều trại.

Lều trại nơi này cũng giống như nhà bạt Mông Cổ ở kiếp trước, hình tròn đỉnh nhọn. Có điều so với nhà bạt thì rộng mở hơn, Tần Thiên nhìn ra xung quanh một chút, ở cửa có thể để hai cỗ xe ngựa đồng thời tiến vào, bên trong có thể chứa tới mười cỗ xe ngựa.

Mặt đất trải thảm dày, trên tường treo da thú, đồng thời đủ loại kiểu dáng cung tiễn và loan đao, mấy chục nam nhân quần áo đẹp đẽ quý giá, tuổi khác nhau ngồi thành vòng tròn phía sau bàn, trên bàn xếp các loại thịt để ăn, rượu màu trắng ngà. Mà đối diện cửa lớn trên chính vị, có ba nam nhân mặc đồ làm bằng da trâu, mang theo mũ da sói, gáy đeo xương thú làm trang sức song song ngồi, nhìn địa vị hẳn ba người này là cao nhất.

“Nghe nói ngươi có đại lễ độc nhất vô nhị muốn hiến cho chúng ta, là cái gì, nhanh dâng lên đi!” Trong ba vị thủ lĩnh, một nam tử hơn ba mươi tuổi, ánh mắt âm lệ lên tiếng nói.

Phiên dịch Khương nhân đem những lời này nói với Tần Thiên, Tần Thiên đang chuẩn bị nói chuyện, bỗng nhiên ở chỗ ngồi cách đó không xa, một nam nhân mặc trường bào sắc thâm lam, có chòm râu quai nón đứng lên hướng về ba người ngồi ở chủ vị nói: “Ba vị thủ lĩnh, xin nghe ta nói một lời, thương nhân trung thổ này không thể tin!”

“Seoul tra, lời này ý là gì?”

“Bởi vì Thịnh Thế Trà Hành buôn bán không có danh dự, thường xuyên làm chuyện hại người ích ta, nếu để người như vậy đi vào chỗ chúng ta mà buôn bán, A Lạc ba đồ của chúng ta (chỉ dân chúng) nhất định sẽ bị bọn họ áp bức và lừa gạt! Thỉnh các vị thủ lĩnh cân nhắc, người trung thổ giảo hoạt nhất, một khi bị đại lễ của bọn họ mê hoặc, kết quả người bị thương tổn sẽ là chúng ta!”

Lời vừa nói ra, lập tức lại có nhiều người tỏ vẻ không thể tin tưởng Thịnh Thế, đừng để cho loại gian thương này đến thảo nguyên.

Ti Mã Thuận ngồi ở bên cạnh Seoul tra cúi đầu xuống, lén lút nở nụ cười.

Từ lúc hắn thu được tin tức Nhị đệ đưa tới về việc Tạ gia cùng Trang phủ liên thủ, liền phái người nghĩ biện pháp đem lời đồn Thịnh Thế là gian thương truyền đến tai các quý tộc, lúc này chỉ cần có người nhắc tới, các quý tộc sẽ nhớ lại việc này. Mà Seoul tra này vừa nhận từ hắn một vũ nữ xinh đẹp, cùng với vô số vàng bạc, tất nhiên nên vì hắn nói chuyện làm việc.

Từ khi thương nhân trung thổ đến thảo nguyên hoạt động tới nay, không hề thiếu thương nhân bắt nạt Khương nhân dân chúng thuần phác nơi đây, đối với họ vô cùng bóc lột, khiến Khương nhân ở khu vực tài nguyên và tài phú đại lượng phải di dời, trở thành dân chăn nuôi là một trong những nguyên nhân khiến cuộc sống nghèo khó. Cho nên các Khương nhân quý tộc cùng lúc vừa ỷ lại vào thương nhân trung thổ, cùng lúc lại đối với thương nhân trung thổ vô lương vô cùng thống hận.

Nghe xong lời Seoul tra, các vị thủ lĩnh đều không hẹn mà cùng nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía Tần Thiên, Trang Tín Ngạn đã có chút không khỏi hờn giận.

Bên này, Khương nhân phiên dịch đưa đối thoại của họ chuyển đạt cho Tần Thiên biết, hơn nữa nói cho nàng, Seoul tra này là một kỳ chủ dưới trướng thủ lĩnh Ô Đạt.

Tần Thiên trong lòng kinh ngạc, Thịnh Thế luôn buôn bán bằng lương tâm, Đại phu nhân lại lấy chữ “Tín” để ước thúc bản thân, ước thúc toàn bộ Trang phủ. Mặc dù xảy ra việc Trang Tín Xuyên bán trà giả, cũng đã thành công che giấu, cho dù để lộ một chút tiếng gió, cũng không có khả năng rơi vào tai Mạc Bắc bên này. Các Khương nhân quý tộc nghe được lời đồn lại là chuyện gì đã xảy ra a?

Nàng theo bản năng nhìn về phía Seoul tra, đồng thời thấy được Ti Mã Thuận ngồi bên cạnh hắn, lúc này cảm thấy mọi thứ sáng tỏ.

Thì ra là thế, Tần Thiên cười lạnh một tiếng, lúc trước Ti Mã Hạo nhìn thấu thân phận của Tín Ngạn, nhất định là bọn họ truyền ra lời đồn như vậy để chèn ép Thịnh Thế.

Mà bên này, tuy rằng tò mò đại lễ của bọn họ, nhưng các Khương nhân này càng để ý lợi ích của bản thân, lúc này, thủ lĩnh Ô Đạt nâng tay lên, ý bảo thị vệ đuổi bọn họ ra ngoài.

Nhưng đúng lúc này, Tần Thiên tiến lên từng bước, nhìn về phía thủ lĩnh Ô Đạt, lớn tiếng nói: “Thưa vị thủ lĩnh tôn kính, người trung thổ chúng ta có câu, hữu duyên thiên lí năng tương ngộ, Thịnh Thế chúng ta ngàn dặm xa xôi đi đến nơi này, lại được vị minh trưởng tiếp kiến, là duyên phận bằng hữu của Thịnh Thế cùng Khương nhân. Phật nói nhân quả, phật giảng duyên phận. Lần này gặp cũng duyên phận trời ban thưởng, không biết các vị thủ lĩnh có thể để chúng ta nói mấy câu hay không?”

Biết tín ngưỡng của bọn họ là Phật giáo, Tần Thiên lúc này lợi dụng điểm đó, chỉ cần cho nàng cơ hội nói chuyện, nàng sẽ có biện pháp làm sáng tỏ hết thảy.

Phiên dịch đem lời Tần Thiên nói lại với các Khương nhân.

Hôm nay vốn là sự kiện Phật giáo, ba vị thủ lĩnh thấy nàng luôn miệng nói duyên phận mà trời ban thưởng, cảm thấy không dám xúc phạm thần linh, lại thấy Tần Thiên sau khi tiến vào, hành vi cử chỉ thong dong lanh lẹ, không hề giống các thương nhân trung thổ duy lợi sắc mặt chán ghét khác.

Thủ lĩnh Ô Đạt nhìn nàng, khuôn mặt già nua, ánh mắt lợi hại, hắn gật gật đầu, nói: “Được, ta sẽ để ngươi nói mấy câu.”

Sau khi được cho phép, Tần Thiên lại lấy lễ lạt của Khương nhân hướng về phía bọn họ tỏ vẻ cảm tạ. Các lễ tiết này đều là trong mấy ngày qua nàng cố ý học hỏi, nhập gia tùy tục, muốn cùng đối phương bàn việc buôn bán, đầu tiên phải tôn trọng bọn họ.

Thấy nàng có lễ như thế, ác cảm trong lòng các vị thủ lĩnh có giảm đi một chút.

Tần Thiên xoay người nhìn về phía Seoul tra, mặt mang mỉm cười nho nhã lễ độ hỏi: “Xin hỏi vị đại nhân này, những lời vừa rồi ngài là nghe thấy? Hay là ngài tự mình trải qua?”

Khương nhân trời sanh tính tình hào sảng, không giỏi giả bộ, Seoul tra có hành động này chỉ vì nhận lễ vật của Ti Mã Thuận, nghe câu hỏi của Tần Thiên, lập tức ăn ngay nói thật: “Ta chỉ nghe thấy!”

Ti Mã Thuận nhíu mày, vốn tưởng rằng ba vị thủ lĩnh bởi vậy đối với Thịnh Thế sinh ra chán ghét tới tận đáy lòng, sẽ đuổi bọn họ đi, không nghĩ tới, Tần Thiên thế nhưng không sợ uy thế của Khương nhân, có thể được lưu lại. Lúc này, hành vi của Tần Thiên đã khiến hắn cảnh giác, mà “Đại lễ” của nàng càng làm cho hắn cảm thấy bị uy hiếp. Hắn nâng mắt lên nhìn Tạ Văn Tuyển một cái, đối phương cũng hướng hắn nhìn qua, nhíu mày lắc đầu, như là đối với tình hình này cũng bất lực.

Lập tức, Ti Mã Thuận không chấp nhận để Tần Thiên mở miệng, dùng thổ ngữ nói: “Tần đương gia, ngươi đây là đang nghi ngờ kỳ chủ Seoul tra, ngươi cho rằng hắn đang nói dối vu khống các ngươi?”

Seoul tra giận dữ, mặt đỏ lên, hung tợn nhìn về phía Tần Thiên!


Trước Sau