Tòa Thành Tội Ác

Tòa Thành Tội Ác-Chương 152


Trước Sau

Tòa Thành Tội Ác

Chương 152: Báo Thù

Khi đi ra khỏi rừng rậm cùng Lưu Sa, Richard một lần nữa tràn đầy ý chí, ám ảnh khi đến vị diện này cũng được xua tan hoàn toàn. Nhưng là hắn cẩn thận nghĩ lại thì quan hệ giữa hắn và Lưu Sa tràn đầy ngẫu nhiên và bất ngờ.

Đêm trước khi quay về Noland thì Richard sẽ làm chuyện đó mà Lưu Sa cũng thực hiện lời hứa của mình nhưng là làm sao mới đến được bước đó? Trên đường Richard vẫn một mực suy nghĩ nhưng không có kết quả gì, rõ ràng thiên phú trí tuệ lúc này cũng không thể cho hắn đáp án đến nỗi tin tức mẫu sào truyền về cũng không hấp dẫn hắn được.

“Đã công chiến sơn cốc huyệt cư quái, hai phần ba thực vật chạy trốn.” Đây là tin tức mười phút trước.

“Nhóm mãnh thú thứ ba tiếp tục hành động cùng thuộc hạ để tăng cao hiệu suất săn mồi.” Đây là tin tức năm phút trước.

“Phát hiện sào huyệt bạch bối ma hùng.” Tin tức một phút trước.

Richard cũng không chú ý đến tần suất mẫu sào kiếm ăn tăng nhanh mà lại chỉ khi đụng phải đối thủ có chút khó chơi nó mới báo tin về cho Richard. Có lẽ đúng như lời mẫu sào nói, trong khu vực này không có thiên địch của nó.

Sau khi quay về trại của mình, Richard cuối cùng cũng dập tắt được dục vọng đang trào dâng nhưng cảm giác mạnh mẽ áp chế này vô cùng khó chịu làm hắn tan sạch buồn ngủ đành phải lôi địa đồ ra nghiên cứu. Sau trắc trở nho nhỏ đêm nay, Richard bỗng nhiên suy nghĩ rộng mở, ánh mắt hắn bắt đầu lướt qua rất nhiều trấn.

Thời gian lặng lẽ trôi, tuy Richard và Lưu Sa biểu hiện như không có gì nhưng Laer cũng cảm giác được gì đó, mấy ngày sau hắn không dám dây dưa cùng tình nhân của tước sĩ nữa nhưng là ngẫu nhiên dùng quyền lực của mình đưa thêm thức ăn cho nàng, đối với việc này Richard cũng chỉ coi như không nhìn thấy.

Giữa trưa ngày thứ ba, Marvin về đến doanh trại, bản đồ thành bảo của nam tước Bodhisattva là thu hoạch bất ngờ. Vị đọa lạc thần thuật sư này dù có là mục sư tồi tệ thì xem ra cũng không phải không có tác dụng, ít nhất ở phương diện đàm phán và âm mưu là chuyên gia. Richard suy nghĩ chốc lát rồi để hắn mang theo thư giới thiệu của tước sĩ Kate đi gặp nam tước Fontaine thử dò xét xem có thể liên lạc và hợp tác được với ác lang công tước không.

Ngày thứ tư, Just mang về một tin tức Richard chờ mong. Bodhisattva nam tước không chỉ cự tuyệt trả tiền chuộc người nhà tước sĩ Cage mà còn giết chết tù binh Richard phái quay về đưa tin. Thi thể tù binh này được treo cao trên cửa thành, bên cạnh còn có một mặt bảng viết chữ đỏ hồng như máu: treo cổ là hình phạt cho bất cứ ai dám cấu kết với ma quỷ dị vị diện.

Tin tức này nháy mắt truyền khắp doanh trại, đám nữ nhân và trẻ con bị bắt không khỏi khóc rống lên, vài bộ chiến kỵ sĩ liên tục quát mắng mới làm các nàng an tĩnh lại. Đám tù binh thì sắc mặt tái xám, đại đa trầm lặng không nói câu nào, không khí tuyệt vọng nháy mắt bao phủ khắp doanh trại. Bọn họ vốn không phải người dũng cảm nếu không thì đã không đầu hàng rồi. Mà hiện tại bọn họ không còn đường lui nữa, cứ nghĩ đến nam tước khủng bố như nào là bọn họ mặt cắt không còn giọt máu.

“Thủ lĩnh, hiện tại nên làm thế nào?” Just tùy ý hỏi, hắn không chút kiêng dè để thanh âm vang khắp doanh trại.

“Làm gì à? Còn có thể làm gì chứ?” Richard khẽ cười nói: “Đương nhiên là cho Bodhisattva một bài học khó quên rồi! Thuận tiện kiếm chút bạn cho những nữ sĩ xinh đẹp của chúng ta a!”

Richard lập tức phân chia nhiệm vụ chỉ để lại hai bộ chiến kỵ sĩ và mười tù binh trông giữ con tin, những người còn lại thì theo hắn rời khỏi doanh trại. Mục tiêu đầu tiên là trấn Ước Phàm, dẫn đường là những tù binh thông thạo. Khi đi cả đội ngũ trầm mặc thần kỳ, tất cả mọi người đều cảm nhận được sát khí và quyết tâm của Richard.

Nhưng người hiểu rõ Richard lại biết không phải hắn phẫn nộ vì tù binh bị giết, bởi vì kết quả này đã được hắn đoán từ trước rồi. Như vậy sao hắn lại đầy quyết tâm và sát khí chứ? Đây là vấn đề khó có lời giải.

Theo gót đội ngũ còn có chín con mãnh thú, nhìn vào những hung thú hung dữ đi theo bên người này đại đa đều trầm mặc, thậm chí Just cũng không khỏi căn cứng khẩn trương. Chỉ có Lưu Sa và Bọt Nước là vẫn như thường, Lưu Sa biết lai lịch mẫu sào còn Bọt Nước không cảm nhận được địch ý từ những mãnh thú này.

Chín giờ đêm, đây là thời gian tiến vào mộng đẹp của đa số người trên trấn. Quán rượu trên trấn vẫn rất náo nhiệu nhưng đại đa nhà dân đã tắt đèn. Ngay cả những người thường ngày không có thói quen ngủ sớm cũng đã đóng cửa tắt đèn.

Hiện tại trên trấn có đến trăm chiến sĩ trú đóng, những chiến sĩ tinh lực dư thừa này vô năng với ma quỷ dị vị diện nhưng lại thừa sức bắt nạt những trấn dân yếu đuối. Mà hiện tại chủ nhân trấn Ước Phàm là tước sĩ Cage mất tích, người nhà cũng bị bắt cho nên trấn nhỏ này đã thành miếng thịt vô chủ, ai cũng có thể đến cắn một miệng.

Hạch tâm thể chế quý tộc là lĩnh dân phải tận nghĩ vụ với lãnh chủ mà lãnh chủ có trách nhiệm bảo vệ lĩnh dân. Khi chém giết và kêu thảm vang lên khắp trấn, trấn dân không khỏi nhớ đến câu nói của Richard: “Khi ta trở về đừng làm ta thất vọng là được.” Câu nói vẫn vang vọng nhưng là không ai ngờ Richard lại quay lại nhanh như vậy. Nhưng khác với lần đầu hắn đến, lần này trong lòng mọi người nhẹ nhàng hơn nhiều thậm chí một số ít còn cảm thấy thoải mái khi chứng kiến đám binh linh bị trừng phạt.

Gần trăm chiến sĩ từ số lượng mà nói thì cũng tạo được uy hiếp với phe Richard, dù cho chỉ là chiến sĩ phổ thông, một kỵ sĩ cũng không có, đến đội trưởng cũng chỉ là chiến sĩ cấp 6 nhưng binh chủng đầy đủ, cung tiễn thủ phối hợp với bộ binh và trang bị thủ thành thì ít nhiều cũng tạo được phiền toái cho kẻ xâm nhập. Nhưng trên thực tế thì một chút chướng ngại cũng không có, bọn họ không chăm chú phòng ngự, quá nửa cuồng hoan trong quán rượu, khi nhóm Richard đằng đằng sát khí tiến đến thì có gần nửa nhóm chiến sĩ này thậm chí còn không nhấc chân lên chạy được.

Một trận giết hại! Chốc lát sau trăm chiến sĩ bị bắt một phần ba, một phần ba bị giết và một phần ba chạy trốn được, đúng như dự đoán của Richard khi hắn hạ lệnh tấn công. Hiện tại cảm giác nắm giữ chiến trường của hắn càng lúc càng mạnh, chỉ cần lượng tin tức đầy đủ thì kết quả dự đoán gần sát với thực tế.

Nhưng là những kẻ chạy trốn cũng không phải may mắn gì bởi vì còn có chín con mãnh thú chờ trong bóng tối. Richard chỉ để cho chạy mười người để đi truyền tin khắp lãnh địa nam tước Bodhisattva cho hắn.

Chiến đấu vừa mở màn đã hạ màn, trên thực tế khi nhóm Richard nhanh chóng giết chết mười kẻ phản kháng thì đội ngũ này đã sụp đổ. Sở dĩ chết đến ba mươi người là vì có những phần tử bạo lực không kịp dừng tay mà Richard chính là đầu sỏ! Khi hắn xông vào thì việc đầu tiên là bắn hỏa cầu thuật, dù cho kịp thời cảm giác không đúng dừng lại hỏa cầu thuật thứ hai nhưng chỉ hỏa cầu thuật đầu tiên đã đủ nổ thiêu sống một tiểu đội chiến sĩ tuần tra rồi. Just và hai thực nhân ma cũng vô cùng bạo lực, vũ khí của bọn họ vung mạnh một cái là mấy nhân mạng nằm xuống.

Lại chiếm cứ trấn Ước Phàm lần nữa, đã không còn trấn dân nào dám đứng trên phố nữa mà Richard cũng chỉ lệnh người thu thi thể hàng binh, thiêu hủy công cáo của nam tước rồi dẫn nhóm tù binh mới rời đi, chỉ để lại ba chục thi thể đầy máu tanh lại cho trấn dân.

Lãnh địa nam tước không nhỏ nhưng chủ yếu xây theo công lộ, ngựa chạy hết tốc thì chỉ hai ba giờ là đủ cho những chiến sĩ chạy trốn được truyền tin đi cho những nhân vật thực quyền trong lãnh địa nam tước.

Nhưng là vị kỵ sĩ chỉ huy quân đội trong lãnh địa được nam tước sắc phong cự tuyệt phái binh cứu viện hơn nữa kiên trì một mực đợi mệnh của nam tước hay chí ít trời sáng mới xuất binh được. Trời sáng? Đợi khi trời sáng thì ma quỷ dị vị diện không biết trốn bao xa rồi… Mà nam tước sớm đã nói thời gian này hắn sức khỏe không tốt, không ai được quấy nhiễu giấc ngủ của hắn, có chuyện gì cứ nói với quản gia là được. Còn về ánh đèn trong phòng sách nam tước thì người thông minh đều coi như không nhìn thấy.

Ngay khi các đại nhân vật còn đang tìm lý do đàng hoàng để không xuất binh thì Richard đã yên lặng xuất hiện trước một trang viên. Vẫn là hỏa cầu thuật đi đầu đánh tan lực lượng thủ vệ chính, sau đó Richard lập tức chỉ tay lên trước, một đám chiến sĩ cầm thuẫn và đao lao vào trang viên. Bọn họ đều là những tù binh mới bắt được đêm nay cho nên chỉ phát cho vũ khí, không có giáp. Nhưng là sau khi lực lượng hộ vệ chính của trang viên bị thiêu đốt bởi hỏa cầu thuật thì nhóm tù binh này chỉ dựa vào số lượng cũng có thể dễ dàng đè ép phản kháng.

Chủ nhân của trang viên là một vị kỵ sĩ được sắc phong cuối cùng cũng đội xong mũ giáp xuất hiện mà khi hắn vừa đầy uy phong xuất hiện trên chiến trường thì đã bị Just và Bọt Nước chú ý, chỉ một phút sau vị kỵ sĩ này đã biến thành tù binh!

Nửa giờ sau Richard dẫn theo đội ngũ lớn hơn không ít xuất phát, dọc đường lại ghé qua hai trang viên của hai vị kỵ sĩ, thế là lại thêm hai bị kỵ sĩ bị bắt tù. Cuối cùng đến khi mờ sáng, hắn cuối cùng đến mục đích là trấn Wood, vốn là lãnh địa của tước sĩ Mintai. Lần này phu nhân tước sĩ Cage rất nhanh sẽ có thêm những người bạn thân phận tương xứng với mình.

Sau khi công hạ trấn Wood, Richard lệnh hai bộ chiến kỵ sĩ mang theo hai mãnh thú dẫn đám tù binh quay về doanh trại, chính mình thì suất lĩnh lực lượng tinh nhuệ đến từ Noland tấn công trấn Hồng Sam, lãnh địa của tước sĩ Huber. Trên trấn Hồng Sam cuối cùng xuất hiện chiến đấu thực sự, hơn ba mươi hộ vệ gia tộc tước sĩ quyết tử chiến đến cùng, bọn họ chảy máu, bọn họ hy sinh nhưng lại không thể thay đổi chiến cuộc. Bởi vì Lưu Sa tồn tại, bọn họ thậm chí không thể đánh trọng thương được ai cả!

Trấn Hồng Sam bị công phá, người nhà tước sĩ Huber cũng bị bắt. Hai mươi tám chiến sĩ đội thủ vệ nằm xuống bôi lên trấn sắc thái bi tráng đầm đậm hơn nữa còn thắng được tôn kính của Richard! Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi. Richard vẫn trong thời gian dự định rời khỏi trấn, không vì chút phản kháng của đối phương mà để lỡ dù chỉ một phút. Đối phương chỉ có thể làm thời gian tìm kiếm tài phú của hắn ít đi một chút mà thôi.

Trong một ngày, Richard gần như quét qua nửa lãnh địa của nam tước, bắt ba kỵ sĩ, giết một kỵ sĩ thà chết không hàng, còn bắt thêm người nhà hai vị tước sĩ! Người nhà một tước sĩ đã chết bị bắt thì nam tước còn có thể coi như không nhìn thấy nhưng nếu là ba thì khác, nếu nam tước vẫn coi như không thấy thì chức vị của hắn sắp sụp đổ rồi!

Cho nên sau cả xế chiều gầm gào, nam tước đành hạ lệnh quân thường trực đuổi bắt kẻ xâm nhập dị vị diện. Thời gian hoàng hôn, năm trăm chiến sĩ dưới năm kỵ sĩ dẫn quân đuổi tới trấn Ước Phàm, đi đến nơi mà chắc chắn kẻ địch không còn dừng chân. Bodhisattva có lẽ không đủ thông minh nhưng hắn không ngu, hắn biết số lượng quân đội không tương xứng với chất lượng.

Thực lực kẻ xâm nhập rất rõ ràng, bọn họ có ít nhất mười lăm cường giả đủ để sắc phong kỵ sĩ mà lại có một ma pháp sư đến gần cấp 10! Ma pháp sư đáng chết!

Trên đại lục phì nhiêu này thì ma pháp sư là chức nghiệp thưa thớt hơn cả thần quan, địa vị mỗi ma pháp sư cấp 10 đều vô cùng cao quý, chí ít cao hơn nam tước hắn nhiều. Địa vị ma pháp sư không chỉ đến từ chiến lực khủng bố trên chiến trường mà còn vì rất nhiều trang bị và vật phẩm chỉ có ma pháp sư làm ra, ví như ma pháp trận, trang bị ma pháp…

Do địa vị tôn quý, lực lượng mạnh mẽ và tài lực lớn lao nên số người muốn trở thành ma pháp sư vô cùng nhiều. Nhưng oái oăm là ma pháp sư ở vị diện này vô cùng coi trọng truyền thừa, yêu cầu cũng vô cùng hà khắc. Phần lớn thời gian quý báu của ma pháp sư chìm đắm trong nghiên cứu ma pháp nên những ma pháp sư cấp 10 thường chỉ có chục học đồ, mà thành tựu những học đồ kia đến được đâu thì không ai nói rõ được. Cho nên phàm là quý tộc lớn có năng lực, bao gồm cả hoàng tộc đều cố đem con em có chút thiên phú trong tộc nhét vào số lượng vị trí học đồ khan hiếm kia. Cho nên có những bình dân thiên phú cao hơn nhiều nhưng cả đời không tiến vào được cánh cửa ma pháp. Cứ thế dần dần hình thành truyền thống, ma pháp sư vì khan hiếm mà quý giá, và lại vì quý giá mà khan hiếm.

Trong kẻ xâm nhập không ngờ có một ma pháp sư mạnh mẽ! Trong mắt nam tước, tính uy hiếp của ma pháp sư này hơn xa những kẻ còn lại cộng vào. Ở vị diện này có một câu châm ngôn: chỉ có ma pháp sư mới đối phó được với ma pháp sư.

Người nói ra câu này là một vị đại ma đạo sư tôn quý nên không ai dám nghi ngờ. Dù cho trên lý luận thì thần quan và chiến chức mạnh mẽ có thể đối phó ma pháp sư nhưng vì thiếu những trận chiến thực tế nên không xây dựng được bộ chiến thuật hiệu quả. Cách làm được đánh giá cao nhất là nghĩ biện pháp làm ma pháp sư hết ma lực sau đó đánh chết.

Nam tước Bodhisattva có thể xây được một tòa thần điện nhưng không thể nuôi nổi một ma pháp sư cấp 10. Hắn cầu viện bá tước Lieang cũng vì ba tước cung phụng ba vị ma pháp sư trên cấp 10. Dùng ma pháp sư đối phó ma pháp sư là chiến thuật chính thống nhất. Trong phòng sách xa xỉ hoa lệ, nam tước Bodhisattva đang tính toán thời gian. Chậm nhất ba ngày nữa viện binh của bá tước sẽ đến, nếu thuận lợi thì khéo chỉ hai ngày nữa là viện binh sẽ đến. Lúc đó hắn sẽ được an toàn nhưng cứ nghĩ đến cái giá phải trả là hắn lại đau lòng không thôi. Nam tước Lieang nổi tiếng tham lam nên sao lại không hung hăng cắn một miếng chứ. Mà nam tước mất đi gần hết chiến lực đỉnh cấp cho nên thực lực hạ thấp không có đất mặc cả. Dự tính lần này nam tước chí ít mất năm doanh kỵ sĩ. Đấy không chỉ là đất, thuế thu và lĩnh dân mà còn ý nghĩa mất đi năm vị kỵ sĩ mạnh mẽ mà lại trung thành với gia tộc.

Nếu như sớm biết có kết quả này thì Bodhisattva sẽ không trêu chọc những kẻ ‘thực lực bé nhỏ không đáng kể’ kia. Trong thần dụ, ‘bé nhỏ không đáng kể’ ý nghĩa thực lực những kẻ này không vượt quá cấp 10. Nhưng là những kẻ này lại tạo thành tổn thất đủ để uy hiếp tước vị nam tước, Bodhisattva nam tước hiện tại hối hận không thôi. Có lẽ cách làm sáng suốt không phải là áp chế mà là cho ít miếng ngon ngọt rồi cho địa đồ dẫn đối thủ đến bên ác lang công tước. Mà không làm được thì ít nhất cũng phải để những tên thần điện kia làm chủ lực đi đầu!

Mấy ngày nay Bodhisattva gần như không có giấc ngủ ngon nào, hai mắt hắn thâm quầng lại. Qua cửa sổ phòng sách, hắn có thể nhìn thấy bến cảng cách đó không xa. Trong bóng đêm, ngọn hải đăng và kiến trúc thần điện vô cùng bắt mắt. Thần điện dựng lên một ngọn tháp lửa trên đỉnh còn to hơn cả ngọn hải đăng, khi có thần dụ hoặc khánh điển quan trọng thì sẽ châm đốt tháp lửa, ánh lửa xán lạn chiếu rọi mấy chục cây số. Hiện tại bởi vì có thần dụ cho nên tháp lửa đã được châm đốt, phải châm đốt mười ngày liên tục mới được dập tắt.

Không biết vì sao khi nhìn thấy thần điện to lớn kia, nam tước đột nhiên cảm thấy ánh lửa rất gai mắt. Hắn hừ mạnh một tiếng rồi kéo mạnh rèm che đi toàn bộ ánh sáng. Hiện tại hắn chỉ có thể cầu khấn đội ngũ năm trăm chiến sĩ không gặp phải kẻ xâm nhập. Hắn hiểu rõ hậu quả nếu đôi bên gặp nhau, những kẻ xâm nhập cùng hung cực ác có thể nhanh chóng phá tan sĩ khí của chiến sĩ bình thường. Hắn chọn phái binh lúc trời nhá nhem tối này vì còn có một lý do không thể nói ra là nếu bị đánh tan thì nhớ bóng đêm sẽ có càng nhiều chiến sĩ chạy thoát! Đây là binh lực cơ động cuối cùng trong tay nam tước.

Lời cầu khán của nam tước phát huy một nửa tác dụng, quân đội của hắn mới xuất phát thì đã bị một con mãnh thú trong rừng phát hiện, một tia ba động ý thức truyền về cho Richard.

Có một vị kỵ sĩ phát hiện con quái thú này nhưng chỉ coi nó là ma thú không biết tên nào đó chạy ra từ rừng rậm. Hắn hiện tại không có hứng săn ma thú, hắn chỉ muốn dẫn bộ đội tới trấn Ước Phàm nhanh nhất có thể sau đó cố thủ ở đó. Trước khi xuất phát hắn nhận được mật lệnh của nam tước, nhiệm vụ duy nhất của hắn là bảo đảm an toàn cho quân đội của mình, kiên trì cho đến khí viện quân của bá tước đến.


Trước Sau