Tòa Thành Tội Ác

Tòa Thành Tội Ác-Chương 222


Trước Sau

Tòa Thành Tội Ác

Chương 222: Salunweier

Trong ma pháp chiến xa có một ma pháp sư ba mươi tuổi. Hắn mặc pháp sư bào hoa lệ công năng mạnh mẽ, trên ngón tay trắng nõn có đeo ba giới chỉ đều được khảm bảo thạch tinh phẩm, không ngừng tuôn ra ba động ma pháp. Dung mạo anh tuấn kèm theo chòm râu ngắn cắt cạo tỉ mỉ giúp hắn tràn đầy tự tin và bình tĩnh.

Toa xe vô cùng rộng rãi, ngoài giường và bàn làm việc và hai cái ngăn tủ ra còn hai nữ pháp sư trẻ tuổi xinh đẹp. Ma lực của các nàng không cao nhưng tác dụng của các nàng không ở chiến đấu mà là trợ thủ cho pháp sư. Giúp hắn chỉnh lý công văn, tình báo phức tạp, đôi khi còn dùng thân thể thanh xuân, gương mặt xinh đẹp và kỹ xảo thuần thục giúp chủ nhân thả lỏng tinh thần.

Trên vách tường có đính một bức địa đồ lớn, rõ ràng là địa đồ vùng đất Đẫm Máu, nội dung trên nó vô cùng phong phú, phải gấp mười bức địa đồ Richard có. Trên bản đồ không những đánh dấu nơi tụ cư, ốc đảo, dòng sông còn có đại khái phân bố thế lực, phạm vi hoạt động của các đoàn bộ nô. Trên đó còn đánh dấu tỉ mỉ các loại dặc sản, nô lệ, nông sản và quáng thạch ở vùng đất Đẫm Máu. Một tấm địa đồ này có thể nói là giá trị sang quý, nó lấy của Cossacks không biết bao nhiêu kim tệ và tính mạng.

Lúc này cửa xe vang lên tiếng gõ, sau khi được pháp sư cho phép, một chiến sĩ lão luyện mở cửa xe, giao một tệp tình báo cho hai nữ pháp sư trẻ tuổi, đợi các nàng kiểm nghiệm rồi đưa lên pháp sư trung niên.

Tình báo rất dài, viết chi chít đến ba trang nhưng pháp sư chỉ dùng không đến nửa phút xem xong mà lại nắm được điểm then chốt: “Kỵ binh của Talon bị thương nặng, chết một trăm mười hai kỵ binh, đánh chết ba mươi, chém thương gần trăm… A, tên Talon này luôn nói dối, con số giết địch phải giảm nửa.”

Pháp sư đứng lên từ bàn làm việc đi tới trước địa đồ suy nghĩ một chút rồi dùng bút ma pháp phác thảo chiến trường trên địa đồ rồi điền con số lên. Sau đó hắn đứng trước địa đồ không khỏi nhíu mày.

Trong xe vô cùng an tĩnh, hai nữ nhân đều cố gắng ngừng lại hô hấp, không dám quẫy nhiễu chủ nhân suy nghĩ. Các nàng vô cùng rõ vị ma pháp sư tôn quý Salunweier này vô cùng ghét bị quấy nhiễu khi đang suy tư.

Ở vị diện Pháp La, đại ma đạo sư có thể định nghĩa là cấp 16 hoặc 15. Có thể phóng ra ma pháp cấp 8 diện rộng mạnh mẽ giúp chiến lực tăng vọt, mà tương ứng, danh xưng đại ma pháp sư cũng giảm xuống cấp 11, ma pháp cấp 6 có không ít ma pháp lan, điều này giúp chiến lực ma pháp sư tăng vọt trong chiến trường quy mô nhỏ.

Nhưng là, khi chiến đấu lên đến ngàn người, một ma pháp cấp 6 không phải không có tác dụng nhưng là không thể xoay chuyển chiến cục. Dù vậy điều này vẫn không chút ảnh hưởng đến địa vị cao quý của ma pháp sư, bởi vì tác dụng của ma pháp sư không chỉ ở giết người mà là ở trang bị ma pháp cấp cao! Mà đừng xem thường những đại ma pháp sư lâu năm, chiến lực của họ có lẽ không đủ mạnh nhưng thời gian lâu dài giúp họ tích lũy được lượng lớn quyển trục ma pháp. Cho dù là ở Noland, pháp sư có đủ quyển trục luôn là pháo đài hỏa lực mạnh mẽ!

Salunweier tuy chỉ là đại ma pháp sư cấp 12 nhưng ngoài chức nghiệp pháp sư ra, địa vị của hắn cao quý hơn nhiều, đây cũng là điều vô cùng hiếm thấy ở vị diện Pháp La. Thân là hoàng tử Thiết Tam Giác đế quốc, Salunweier nổi danh với chỉ huy chiến lược không ngờ xuất hiện ở vùng đất Đẫm Máu, mà lại trong đội ngũ Cossacks, nếu tin này truyền ra thì chỉ sợ phương Bắc thế cục hỗn loạn lại càng thêm rối ren.

Hắn lặng lẽ tính toán, dùng bút ma pháp vẽ một đường trên địa đồ, từ hướng đông bắc vươn dài rồi chia ra ba mũi tên biểu thị ba phương hướng Richard có thể chạy trốn mà mũi tên hướng bắc được tô đậm. Nếu như Richard nhìn thấy bức vẽ này nhất định sẽ kinh ngạc không thôi, bởi vì con đường hướng bắc đó trùng khít với đường Richard chọn!

Xung quanh con đường đó có hơn mười dấu hiệu đầu sói. Trong lặng lẽ, đàn sói tham gia vây bắt Richard đã lên đến năm ngàn con. Đây là ưu thế tuyệt đối về binh lực nhưng do Richard hành quân không chậm, liên tục đổi hướng nên luôn kịp thoát khỏi vòng vây của Salunweier. Ngoài ra, các loại địa hình hiểm trở trên vùng đất Đẫm Máu và các thế lực khác cũng tạo ra ảnh hưởng nhất định. Richard dù cho không dám tùy tiện tiếp xúc với doanh trại nào thì Cossacks cũng không thể quét sạch toàn bộ thế lực gặp trên đường được.

Salunweier lấy ra một trang giấy, ghi lên thương vong hai bên, đương nhiên phía Richard là đã được giảm đi so với báo cáo. Ở dòng cuối cùng tổng kết là hai con số rất chênh lệch: hai nghìn ba trăm đổi ba trăm mười! Tỷ lệ lên đến một tám này làm người khác kinh ngạc vô cùng. Đây hoàn toàn không giống kết quả chiến đấu của hai đội quân chiến lực ngang nhau.

Salunweier biết rõ trong đội Richard có chiến sĩ vượt quá cấp 12 nên mỗi lần hắn đều bố trí một hai cường giả cấp 12 trong đội ngũ. Dưới tình huống có ưu thế số lượng, chiến sĩ mạnh mẽ và xa luân chiến lại đánh ra thương tổn như này làm Salunweier khó mà tin nổi. Nếu chỉ nhìn từ con số thì phe Richard mới giống phía đang đuổi giết.

Salunweier biết trong đội ngũ Richard có thần quan cũng có pháp sư nhưng số ít pháp chức không làm thay đổi chiến cuộc được. Mà bộ đội Richard phần lớn là nô lệ, bao gồm sa dân và dã man nhân. Chiến lực quân đội nô lệ như nào thì đã sớm có công luận trong vô số trận chiến lịch sử rồi, dù cho đối mặt cả ngàn sa dân, Salunweier tin chắc chỉ cần dùng mấy trăm kỵ binh tinh nhuệ là đủ đánh tan đối thủ. Nhưng sự thật trước mắt lại phá tân nhận thức truyền thống, cho dù tính cả chiến sĩ nô lệ thì con số thương vong của Richard quá nhỏ!

Chiến thuật đàn sói của Salunweier mục đích là không ngừng tạo áp lực cho Richard, dùng công kích liên tục ép đối phương đến cực hạn. Vừa sát thương địch nhân vừa làm trì trệ tốc độ để dễ bao vây, cuối cùng dùng ưu thế số lượng tuyệt đối tiêu diệt sạch. Nhưng tỉ lệ chiến tổn như này nói rõ hai mục tiêu đầu của hắn không đạt được, hiện tại hành tung của Richard vẫn còn là ẩn số.

Cho nên hiện tại, Salunweier đầy khó khăn đưa ra kết luận Richard là chiến thuật đại sư khó gặp, quyết chiến quy mô nhỏ với hắn hoàn toàn là tự sát!

Nghĩ đến đây, Salunweier không khỏi khẽ xoa râu cười nói: “Richard này quả là đối thủ hiếm thấy! Ngay cả lão già Lisu khi còn trẻ cũng không giỏi như này. Nhưng nếu ngươi gặp ta thì chỉ có thể nói là không gặp may thôi. Ta sẽ cho ngươi biết chiến lược và chiến thuật khác nhau như nào. Cứ để ngươi thắng mấy trận nữa đi, thắng càng nhiều thì càng đến gần tử vong. Muốn trốn vào trong núi sao? Được, vậy dựng mộ cho ngươi cạnh núi a!”

Hắn dùng bút ma pháp khoanh lấy một ký hiệu đầu sói, đầu sói này ngăn phía trước lộ tuyến của Richard. Rồi hắn lại di chuyển những đầu sói còn lại, phân biệt ngăn chặn hai đường còn lại, mà ở phương nam chỉ để lại một đội quân từ từ theo gót Richard đi lên phương bắc. Salunweier chính là trong đội ngũ này.

Ở phương bắc, nơi giao của vùng đất Đẫm Máu và biên giới Thiết Tam Giác đế quốc có sẵn ba ký hiệu khô lâu. Chúng nó như há mồm chờ sẵn Richard lao đầu vào. Càng đến gần mục đích, con đường cho Richard lựa chọn càng ít. Có đôi khi thắng lợi nhìn như chạm tay là đến nhưng khoảng cách lại rất xa xôi…

Salunweier sau khi ra lệnh thì nhìn toàn bản đồ, đột nhiên đôi mi khẽ nhíu. Trên địa đồ, lộ tuyến của Richard vẽ nên chữ S phức tạp, dù cho hắn giống như đang nỗ lực chạy về phương bắc nhưng địa điểm nổ ra những trận chiến gần đây lại lệch bắc càng lúc càng xa.

Nhìn vào điều này, tâm lý Salunweier dâng lên một dự cảm không tốt: “Không đúng! Chẳng lẽ tên này không định chạy lên bắc, mục đích của hắn là tiêu hao chiến sao? Hỏng bét! Con số thương vong quá lớn, đám quân ô hợp này không phải tinh binh của đế quốc! Thương vong như này sẽ làm những kẻ kia sợ đầu sợ đuôi, không chịu xuất toàn lực. Nhất định phải tốc chiến tốc quyết!”

Hắn đứng trước địa đồ bắt đầu cẩn thận xem xét tình thế chiến trường. Lúc này trong toa xe vang lên thanh âm thanh thúy của chuông ma pháp, một nữ pháp sư trẻ tuổi nhắc nhở Salunweier đã đến thời gian dùng bữa trưa. Thế là hắn buông bút, cùng hai vị trợ thủ đi xuống xe ngựa. Đội xe đã dừng lại, đợi khi Salunweier lên một chiếc xe ngựa khác mới tiếp tục khởi trình. Trong toa xe có một bàn trải khăn trắng như tuyết, toàn bộ thức ăn đều được đặt trên đĩa bạc.

Cả toa xe ngựa này không ngờ chỉ dùng để làm chỗ ăn! Ở sau nó có một chiếc chuyên dùng để đi ngủ và nghỉ ngơi, còn có rất nhiều xe vận tải vận chuyển trang bị, lương thực và hai chiếc xe cho thị nữ và đầu bếp.

Salunweier dùng bữa trưa hết hai tiếng rồi mới về xe làm việc. Thời gian bữa trưa hắn dùng để suy tư và gặp khách nên cũng không tính là quá lãng phí thời gian. Nhưng vừa về đến toa xe, tình báo trên tay làm đôi mi hắn nhíu chặt lại.

Richard vốn đi hướng bắc lại đột nhiên ngoặt sang hướng đông, đánh vỡ một đội kỵ binh hướng đông rồi nhanh chóng biến mất, tạm thời không rõ hành tung. Trận chiến này vô cùng kịch liệt, một đội năm trăm kỵ binh chết đến trăm năm mươi kỵ binh, bị đánh vỡ hoàn toàn chứ không phải chủ động rút lui, bởi thế không kịp bố trí khinh kỵ theo gót Richard. Sau đó viện quân tiến đến chiến trường thì chỉ thấy được mười thi thể bên phe Richard, đại đa là nô lệ sa dân.

“Hướng đông…Chẳng lẽ mục đích thật của hắn là Hồng Sam vương quốc?” Lúc này Salunweier khó mà xác định nổi. Trong tin tức của hắn, ban đầu Richard quả thực có dấu hiệu xuất hiện từ Hồng Sam vương quốc, thông thường hắn nên ngăn đối phương trốn về bản thổ nhưng ai cũng biết ở vùng đất Đẫm Máu này mắt thấy không chắc là chân thật. Hơn nữa từ khi bắt đầu, ý đồ hướng bắc của Richard vô cùng rõ ràng, Salunweier bằng trực giác tin chắc đó không phải là ngụy trang.

Mà ghi chép trận chiến này cũng làm hắn không thể tin nổi, có thể trong mười phút ngắn ngủn giết chết hơn trăm năm mươi kỵ binh kinh nghiệm phong phú, chuyện này không phù hợp với chiến lực đội quân Richard.

Salunweier khẽ suy tư rồi quyết định muốn tận mắt chứng kiến Richard chiến đấu, thế là hắn phân phó nữ trợ thủ chuẩn bị chiến mã và ma pháp quyển trục, lệnh đội hộ vệ phân ra năm mươi kỵ sĩ tinh nhuệ, hắn muốn lập tức tiến lên tuyến đầu.

Nhưng là quyết định này lại bị hai nữ trợ thủ uyển chuyển phản đối. Các nàng cho rằng dưới tình huống không đủ lực lượng hộ vệ, Salunweier tự thân mạo hiểm là không thích hợp mà lần săn bắt này là hắn nhất thời nổi hứng, mới tiếp nhận quyền chỉ huy từ Cossacks. Hiện tại bởi vì đuổi giết Richard mà để lỡ không ít thời gian, nếu như vì chuyện này mà hắn gặp nguy hiểm thì các nàng về đến đế quốc quá nửa bị xử tử. Trong mắt các nàng, Salunweier là người có khả năng thừa kế ngai vàng, tính quan trọng cao hơn gấp trăm ngàn lần một đoàn đạo tặc không rõ lai lịch.

Đội trưởng đội hộ vệ bên cạnh thì thái độ càng kiên quyên, hắn nói thẳng ra đã đến thời khắc quan trọng tranh đoạt hoàng vị, bộ đội đế quốc đã bí mật xuôi nam, không nên sinh thêm chuyện thì hơn. Đội trưởng đội hộ vệ là thân tín Salunweier lâu năm nên pháp sư này bắt đầu do dự. Ngay lúc này, hai khoái mã đến từ phương xa, bọn họ đưa theo hai phần tình báo làm người trấn định như Salunweier cũng phải chấn kinh.

Một phần tình báo nói bộ đội Thiết Tam Giác đế quốc đã bí mật đến Hồng Sam vương quốc, liên hợp cùng tư quân của hai hầu tước Hồng Sam vương quốc và quân đội thần điện thần Dũng Cảm, liên hợp này lên đến một ngàn hai trăm người bao gồm hai trăm kỵ sĩ thần điện, hai trăm kỵ sĩ đế quốc và hơn mười thần quan! Biên chế đội quân đã hoàn thành, đang đợi hắn đến tiếp nhận quyền chỉ huy.

Phần tình báo khác nói ác ma áo giáp đen đến từ dị vị diện đã công pháp ốc đảo Hoàng Hôn, giết hại hơn ngàn người hơn nữa kéo theo đội quân nô bộc hơn ba ngàn người.

“Ba ngàn người!” Salunweier trào phúng cười nói: “Xem ra người bạn từ phương xa của chúng ta cho mỗi người đứng được một thanh vũ khí. Được rồi, đưa địa đồ cho ta xem…”

Hắn đứng trước địa đồ, đánh dấu vị trí đội quân mình tụ họp, lại nhìn vị trí ốc đảo Hoàng Hôn, cuối cùng lệnh đội xe chuyển hướng tiến về căn cứ tập hợp của đội quân bí mật. Hắn hiện tại đã đi sâu về phương bắc vùng đất Đẫm Máu, muốn đến nơi tụ họp trong ba ngày thì chỉ có thể lập tức xuất phát. Một khi vượt quá thời gian hội sư thì hắn nhất định sẽ bị những người anh em của mình chỉ trích.

Salunweier đầy quyến luyến nhìn vào địa vực phương bắc với chi chít ký hiệu rồi thở dài. Những ký hiệu kia biểu hiện những trận chiến nghẹt thở, cũng có một lần chuyển ngoặt bất ngờ và trận chiến đầy kỳ tích cuối cùng. Đàn sói hắn đưa ra mỗi lần đều cắn trúng con mồi nhưng chỉ để lại chút thương hại nhỏ bé mà mỗi con sói đều như bị vả gãy răng…

“Richard… Cố gắng còn sống! Đợi có cơ hội, ta lại cho ngươi biết cái gì là ưu thế chiến lược.” Hắn khẽ lắc đầu nói. Trong mắt Salunweier, Richard hiện tại là tướng quân thiên tài nhưng không phải thống soái thật sự. Mà bản thân hắn thì phải siêu việt thống soái, thậm chí là đế vương. Chỉ là hắn còn cần nỗ lực và vận may nhất định, dù sao cha hắn đời này không dài nhưng cũng sinh được hơn bảy mươi vị hoàng tử!

Đội xe vạch nên đường cong ưu nhã hoàn mỹ chuyển hướng đông nam, đồng thời vài con khoái mã rời đội xe tiến về đàn sói, trao trả quyền chỉ huy cho Cossacks.


Trước Sau