Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 22


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 22

Hôm nay là thứ Sáu, học sinh chỉ phải học nửa buổi, giờ này chúng đều đã tan học về nhà. Tiểu Minh Viễn đã đến nhà Đại Hà cùng đám bạn bàn bạc về chuyện biểu diễn. Tôi kéo Lưu Giang tới cùng thương lượng về chuyện tham gia buổi hội chợ trên tỉnh.

Chúng tôi đang nói chuyện hăng xay, chợt nghe ngoài cổng có tiếng gọi, hình như là cố ý hạ thấp giọng, nghe không rõ chút nào. Tôi mở cửa sổ nhìn ra ngoài, thấy có một bác gái mặc áo bông xanh đang cúi đầu đứng ngay ngoài cổng, mà tôi cũng không nhận ra đó là ai.

Có lẽ Lưu Giang thấy sắc mặt tôi hơi khác thường, nên cũng thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn theo, thấy người đó, đôi lông mày của cậu ta nhíu chặt lại, lẩm bẩm: “Bà ta đến đây làm gì nhỉ?”

Hóa ra Lưu Giang biết người phụ nữ này. Tôi nhìn sang phía cậu ta bằng ánh mắt hồ nghi, sắc mặt cậu ta đỏ bừng, vội rụt đầu lại, hơi bu môi với vẻ không được tự nhiên cho lắm: “Đó là mẹ của Mã Nha Đầu.”

Cách nhau cánh cổng, tôi cố nặn ra một nụ cười cất tiếng chào thím Năm, rồi hỏi bà đến đây có việc gì.

Thím năm ấp a ấp úng hồi lâu, sau đó lại lén la lén lút ngó nghiêng bốn phía, rồi thấp giọng nói với tôi: “Tuệ Tuệ này, chúng ta vào nhà rồi nói chuyện, vào nhà rồi nói chuyện.”

Chắc có chuyện gì không thể để người khác biết đây, trong nhà vẫn còn có Lưu Giang đang ngồi nữa kìa, trong lòng tôi thầm nói. Nhưng bà ta đã muốn vào nhà nói chuyện, vậy thì vào nhà thôi, đợi lát nữa thấy Lưu Giang ở đó xem bà ta sẽ nói thế nào. Tôi mở cửa dẫn bà ta vào nhà, vừa mới bước qua cửa, thím Năm đã vội vã nói ngay: “Tuệ Tuệ, lần này cháu nhất định phải giúp thím. Nếu cháu mà không chịu giúp, con bé Mã Nha Đầu nhà thím chỉ còn đường chết thôi.”

Có lẽ vì trong lòng tôi còn có thành kiến với thím Năm, vừa nghe vậy liền cảm thấy có chút không thoải mái, lập tức từ chối dứt khoát ngay: “Thím Nă đừng nói như vậy! Mã Nha Đầu nhà thím sống hay chết chẳng liên quan gì tới cháu hết, đừng nói như thể là cháu ép nó thành như thế vậy.”

“Thím không có ý này.” Thím Năm vừa nôn nóng vừa bực tức tự tát cho mình một cái: “Đều tại cái mồm này của thím, không biết ăn nói gì cả.”

Thấy bà ta hạ mình như vậy, trong lòng tôi lại càng cảm thấy bất an, không biết lần này bà ta đến đây rốt cuộc là vì chuyện gì. Tôi liền ngậm miệng làm thinh, chờ bà ta nói rõ ràng chuyện này.

Thím Năm hình như đang đợi tôi cất tiếng nói, nào ngờ tôi lại im lặng như vậy, trên mặt không khỏi thoáng qua một nét ngượng ngập, liền cười gượng một tiếng, rồi nhỏ giọng nói: “Tuệ Tuệ này, thím cũng không dối cháu, Mã Nha Đầu nhà thím không hiểu chuyện, bị cái thằng Lý Kiến Quốc khốn nạn kia lừa cho thảm quá. Bây giờ, bây giờ nó đã có thai rồi, cháu nói xem, phải làm sao mới được đây…”

“Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ!” Thấy tôi ngây ra, hồi lâu không nói năng gì, thím Năm liền gọi lớn mấy tiếng. Tới lúc này tôi mới tỉnh táo trở lại, không khỏi rùng mình một cái, lập tức hiểu ra mục đích của thím Năm khi tới đây, liền vội vàng lắc đầu lia lịa như trống bỏi.

“Thím Năm, không phải cháu không muốn giúp thím, nhưng chuyện này thì cháu cũng chẳng có cách nào.”

“Sao cháu lại không có cách chứ?” Thím Năm lớn tiếng quát: “Cháu là bác sĩ cơ mà, có lý nào lại không biết phá thai. Có phải cháu cố ý không giúp thím không, cháu này, không phải thím nói cháu đâu, nhưng làm người phải biết điều một chút. Nếu không phải tại cháu làm thằng Lý Kiến Quốc đó bị đuổi đi, Mã Nha Đầu nhà thím đâu có rơi vào cảnh này. Cháu…”

Tôi còn tưởng tại sao Mã Nha Đầu lại xấu tính như thế, hóa ra là vì có một người mẹ thế này. Nghe thấy lời của bà ta, tôi chẳng những không tức giận, còn cất tiếng cười vang, chỉ ra ngoài cổng, lớn tiếng nói: “Thím Năm, hôm nay coi như cháu đã khách sáo với thím rồi, bây giờ thím có thể cút đi được bao xa thì xin hãy cút ngay! Nếu thím còn ở nhà cháu nói xằng nói bậy nữa, cẩn thận cháu không khách sáo nữa đâu. Những lời này sao thím không nói ở giữa thôn, không nói với tất cả mọi người, là cháu hại con gái nhà thím phình bụng ra không ái thèm lấy, nói là lúc trước sao không để cho gã Lý Kiến Quốc kia đạt được ý đồ.”

“Hừ…” Chợt có người “hừ” mạnh một tiếng, thím Năm sợ đến giật nảy mình, vội vàng ngoảnh đầu nhìn sang, tới lúc này mới phát hiện ra sự tồn tại của Lưu Giang. Sắc mặt bà ta trở nên khó coi vô cùng, lúc xanh lúc trắng, sau đó còn chỉ tay vào hai người chúng tôi cười lạnh, nói: “Đúng là không biết xấu hổ, giữa thanh thiên bạch nhật thế này mà nấp trong nhà làm chuyện bẩn thỉu đó, không sợ mất mặt sao?”

Lưu Giang không ngờ được thím Năm lại đổi trắng thay đen, nói năng gàn dở như vậy, cậu bé ngây thơ này tức đến nỗi mặt mũi đỏ bừng, toàn thân run rẩy, cứ chỉ tay vào bà ta mà: “Bà… bà… bà…” suốt một hồi lâu, nhưng vẫn không nghĩ ra được lời nào để phản bác.

Tôi gạt cánh tay của Lưu Giang ra, lạnh lùng cười nói: “Tôi mất mặt cái gì nào, chúng tôi trai chưa vợ, gái chưa chồng, cửa nhà mở rộng chính đại quang minh, đâu có lén la lén lút để rồi phình bụng lên như ai đó. Thím còn không sợ mất mặt, chúng tôi sợ cái gì nào. Tốt nhất là hãy gọi hết mọi người trong thôn lại đây, để mọi người nói thử xem, rốt cuộc ai mới là người mất mặt.”

Lúc này giọng của tôi cũng đã lớn hẳn lên, nói năng đường hoàng đâu ra đấy, so với thím Năm đang cố tỏ ra bình tĩnh thì rõ ràng là có ưu thế hơn nhiều. Thím Năm bị tôi mắng cho một trận, không thể nói lại được câu nào, đành lủi thủi chạy đi.

Bà ta vừa mới chạy đến cổng, chị Thiết Thuận ở ngay gần đó đã đi tới, lớn tiếng nói: “Thế này là sao vậy, từ xa tít đã nghe thấy tiếng cãi nhau trong nhà rồi.” Thím Năm há miệng ra muốn nói gì đó, chắc lại định nói năng xấc xược, bị tôi tức tối trừng mắt lườm cho một cái, thế là liền cúi gằm mặt xuống vội vã chạy thẳng.

Tôi chỉ cười lạnh không nói năng gì.

Chị Thiết Thuận chắc cũng hiểu rõ tính cách của thím Năm, bèn thấp giọng khẽ chửi đôi câu, rồi bước tới an ủi tôi: “Tuệ Tuệ, em đừng để ý đến bà ta, cái mụ này dở hơi lắm, em xem trong thôn chúng ta có ai thèm qua lại với mụ đâu.”

Tôi cũng thở dài một tiếng. Thấy hai người bọn tôi lại đầu ngồi đó tán gẫu mấy chuyện vụn vặt với nhau, Lưu Giang liền chủ động chào từ biệt, nhân tiện mang bản thiết kế kia về, nói là lát nữa sẽ đi tìm thợ mộc để làm chiếc hộp này. Chị Thiết Thuận tỏ ra rất hứng thú bước tới ngó qua một chút, rồi chỉ tay vào hình vẽ trên bản thiết kế, cười hỏi: “Cái này để làm gì thế Tuệ Tuệ? Đựng cái gì mà cần phải cho vào chiếc hộp đẹp thế này?”

Tôi khẽ mỉm cười, giải thích: “Mấy hôm nữa em sẽ lên tỉnh tham gia một buổi hội chợ, phải làm thứ này cho đẹp một chút, chứ không đám người Nhật đó chẳng thèm để mắt đâu.”

Thấy chị không kìm được ngẩng đầu lên nhìn, tôi mới cười nói: “Bọn em đang định bán rau dại, chính là cái loại mọc đầy trên núi mà mọi người đều không thèm ăn, có lúc còn cắt về băm cho lợn ấy.”

“Thật hay đùa đấy?” Chị Thiết Thuận làm sao chịu tin, mà đừng nói là chị, ban đầu đến Lưu Giang còn không chịu tin nữa là. “Đám người Nhật Bản đó đâu phải kẻ ngốc, lại chịu bỏ tiền ra mua cái thứ chúng ta dùng để nuôi lợn sao?”

“Cho nên mới phải dùng một cái hộp thật đẹp để đựng.” Tôi nghiêm túc giải thích cho chị nghe: “Rau dại mà được đựng bằng cái hộp đẹp này, giá trị sẽ lập tức tăng lên ngay. Em đã tính kỹ rồi, một hộp thế này có thể đựng được một cân rau dại, bọn em sẽ bán… với giá mười đồng.”

“Phì…” Chị Thiết Thuận lập tức bật cười thành tiếng, sau đó còn cúi gập người xuống ôm bụng cười tiếp, vừa cười vừa chỉ vào người tôi mà lắc đầu nguầy nguậy: “Tuệ Tuệ ơi, em thật đúng là… Không ngờ lại dùng mấy lời hoang đường thế này để lừa chị, ha ha… ha ha…”

Tôi lại dỗ dành chị Thiết Thuận thêm một lúc nữa, rồi nhờ chị đi thông báo với bà con trong thôn một tiếng. Nếu không, đến lúc tôi đã đàm phán xong xuôi với người Nhật Bản rồi, bà con trong thôn lại cố tình phá đám, chắc tôi sẽ tức đến chết mất.

Chị Thiết Thuận lập tức vỗ ngực bồm bộp đồng ý ngay, nói là mọi việc cứ để chị lo, lúc ấy tôi mới thở phào một tiếng.

Thím Năm rốt cuộc không có gan nói xấu tôi và Lưu Giang với người khác, nhưng chuyện của Mã Nha Đầu thì vẫn không giấu được, trong thôn đã có một số người lắm điều lén bàn tán về chuyện này. Bọn họ nói chuyện với nhau lời gì cũng có, hết sức khó nghe.

Lúc này tôi lại có chút thông cảm với Mã Nha Đầu, tuy cô ả đúng là hơi đáng ghét một chút, nhưng dù gì tuổi cũng còn trẻ, vẫn chưa hiểu chuyện. Những tin đồn này mà lan truyền ra ngoài, có lẽ về sau Mã Nha Đầu khó mà có thể sống tiếp ở đây được nữa.


Trước Sau