Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 27


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 27

Minh Viễn bước vào khu vực phòng thi, tôi đứng bên ngoài chờ.

Cùng đứng ngoài cổng trường còn có rất nhiều bậc phụ huynh khác nữa. Bây giờ đang là thời điểm nóng nhất trong năm, mặt trời cứ như muốn rớt thẳng xuống vậy, đất cũng nóng muốn bỏng chân. Tôi đi tìm một chỗ có bóng cây râm mát đứng chờ, mới đứng được một lúc mà mồ hôi tuôn ra nhễ nhại, quần áo cũng ướt đẫm. Đưa mắt nhìn xung quanh, các bậc phụ huynh khác cũng chẳng khá hơn tôi là mấy, có người mang theo chiếc mũ thì bỏ xuống tạm làm quạt, nhưng vẫn chẳng ăn thua.

Đang lúc tôi say sưa nói chuyện với mấy phụ huynh cũng đưa con em đi thi, chợt nghe phía xa vang lên một tràng những tiếng ồn ào, vừa ngoảnh đầu nhìn, liền thấy ngay một cậu thanh niên đang vắt chân lên cổ chạy về phía chúng tôi. Sau lưng cậu ta có cảnh sát đang đuổi theo, còn có người không ngừng hét lớn: “Mau chặn lại, kẻ trộm đấy!”

Phản ứng đầu tiên của tôi là vội vàng tránh qua một bên nhường đường, một công việc có độ khó và độ nguy hiểm cao như bắt trộm tốt nhất không nên dính vào làm gì cho mệt, lỡ tên trộm đó móc dao đâm tôi, đến lúc đó có hối hận cũng không kịp. Trong lòng suy nghĩ như vậy, chân tôi đã bắt đầu xê sang bên cạnh rồi, nhưng còn chưa kịp bước xong một bước, chị gái đã gầm lên một tiếng rõ to, rồi vung cái túi da trong tay đập thẳng về phía tên trộm…

Chỉ sau một, hai giây ngắn ngủi đó, viên cảnh sát phía sau đã đuổi tới, tên trộm nhanh chóng bị bẻ quặt cánh tay ra phía sau, rồi “cạch” một tiếng, tay hắn ta đã bị còng lại. Những người đuổi theo phía sau lần lượt chạy tới, ai cũng ra sức khen chị gái kia dũng cảm nghĩa hiệp, khiến tôi xấu hổ vô cùng.

Bất kể thế nào, trông tôi cũng cao hơn chị gái kia một chút, mà tuổi thì rõ ràng là trẻ hơn, vậy mà vào lúc mấu chốt lại chẳng được việc gì. Tuy mọi người không nói gì, nhưng tôi vẫn chẳng biết nên giấu mặt vào đâu cho đỡ xấu hổ.

“Cảm ơn chị nhé!” Viên cảnh sát đó đưa tay về phía chị gái kia, khách sáo nói: “May nhờ có chị kịp thời giúp đỡ, nếu không tên trộm này đã chạy mất rồi.” Nghe giọng nói trong trẻo giòn tan này, rõ ràng là của phụ nữ. Tôi đưa mắt nhìn kỹ, lông mày rậm, mắt to, khuôn mặt đen thui vì phơi nắng, rõ ràng là chưa từng gặp bao giờ, nhưng sao càng nhìn càng có vẻ quen mắt thế nhỉ?

Cô cảnh sát đó cũng đang nhìn tôi chăm chú, đôi mắt uy nghiêm, kết hợp với đôi lông mày rậm và cái miệng góc cạnh rõ ràng, quả thật là bừng bừng khí thế. Nếu trước đây tôi từng gặp cô gái này, chắc không đến nỗi sẽ quên mất chứ nhỉ.

Cô cảnh sát đá cho gã kẻ trộm một cái, lật tay khóa hắn vào hàng lan can bên cạnh, sau đó tháo chiếc mũ trên đầu xuống, nheo mắt lại, khóe miệng nhếch lên, đột nhiên cười lớn: “Tôi nói chị… Chính là chị đấy! Chung Tuệ Tuệ, đây là tên chị chứ gì, trước đây không phải chị lợi hại ghê gớm lắm sao, sao bây giờ lại nút nhát vậy hả?”

Đây… chẳng lẽ… Tôi không kìm được trợn trừng mắt lên, rồi đưa tay bụm miệng, không dám tin vào sự thực này.

Cổ Diễm Hồng vỗ vai tôi với vẻ ngông nghênh đắc chí, bàn tay còn cứng hơn cả sắt, khiến lục phủ ngũ tạng tôi đều xáo xào cả lên.

Chuyện này quả thật là quá khó tin, đây có còn là cô nàng Cổ Diễm Hồng ưỡn ẹo kệch cỡm của năm xưa nữa không, sao mới có mấy năm không gặp mà như biến thành một con người khác thế này? Cô ta được đưa đi cải tạo ở đâu về vậy nhỉ?

“Đang ở đây làm gì vậy?” Cổ Diễm Hồng lớn tiếng hỏi tôi, vừa nói vừa cười phớ lớ, không có vẻ gì là muốn trả thù cả.

Tôi đưa tay xoa cái vai đau điếng vì vừa bị cô nàng vỗ, rồi mới nhỏ giọng trả lời: “Thằng bé nhà tôi đang thi trong kia.”

“Ở đây sao?” Cỏ Diễm Hồng liếc mắt nhìn về phía cổng trường, rồi đột nhiên vỗ tay cười lớn: “Tiểu Hằng nhà tôi cũng học trường Trung học Số một này đấy, đợi về nhà tôi sẽ bảo nó để mắt tới thằng bé nhà chị. Có điều…” Cô nàng hơi càu mày lại, hỏi vẻ nghi hoặc: “Thằng bé nhà chị mới có mấy tuổi nhỉ, sao lại học tới trung học rồi?”

Tôi xoa tay, ngượng ngùng hỏi: “Cái cậu Tiểu Hằng đó, chắc không phải thằng nhóc đánh nhau với Minh Viễn nhà tôi lúc trước chứ?” Nếu thật sự là thằng nhóc đó, vậy thì dựa vào bản lĩnh của nó, sau này là ai để mắt đến ai quả thực khó nói vô cùng. Tuy Minh Viễn nhà tôi nhỏ hơn thằng nhóc đó đôi ba tuổi, nhưng tốt xấu gì thì khắp Trần Gia Trang nó cũng không có đối thủ.

“Đúng rồi, chính là nó đấy.” Cổ Diễm Hồng vừa nói vừa đưa tay lên xem đồng hồ, đột nhiên vỗ trán một cái: “Mới không để ý một chút thôi mà đã đến lúc rồi, tôi còn phải đi học nữa, đều tại cái thằng ranh này cả.” Cô nàng lại hậm hực đá cho tên kẻ trộm kia một cú, khiến hắn la lên oai oái vì đau, sau đó liền vẫy tay với tôi: “Đợi có thời gian tôi sẽ tới tìm chị.” Vừa nói cô nàng vừa kéo theo kẻ trộm kia vội vã rời đi.

Nhìn bóng dáng rắn rỏi của Cổ Diễm Hồng đang khuất xa dần, tôi ngẩn người ra đó hồi lâu rồi mới tỉnh táo trở lại.

Cuộc thi của Minh Viễn diễn ra trong hai tiếng rưỡi đồng hồ, tới gần hơn năm giờ, tôi mới nhìn thấy các thí sinh trong khu vực phòng thi đi ra. Minh Viễn nhà tôi trước giờ luôn điềm đạm bình tĩnh, cho nên tôi cũng không chạy ào đến cổng trường mà chen chúc như những bậc phụ huynh khác. Đợi đến khi đám đông ở cổng trường đã dần tản đi, tôi mới nhìn thấy thằng bé mặt mày hớn hở bước ra ngoài.

Nhìn thấy tôi, Minh Viễn lập tức tỏ vẻ vui mừng, vội vã rảo bước chạy về phía tôi. Do trời nóng nên mới chạy được vài bước mà mũi thằng bé đã lấm tấm mồ hôi, khuôn mặt cũng đỏ bừng lên.

“Đừng vội!” Tôi móc khăn tay ra lau mồ hôi cho thằng bé. “Chúng ta đi uống chút nước rồi ăn chút gì nhé, chuyện thi cử để về nhà rồi nói sau cũng được!”

Chúng tôi tranh thủ ăn cơm tối ở một cửa tiệm gần trường học. Lúc trước nghe người ta nói trẻ con choai choai thường ăn rất nhiều tôi còn không tin, bây giờ mới biết là thật. Minh Viễn đang tuổi ăn tuổi lớn, mỗi bữa đều ăn rất nhiều, sau khi chúng tôi ăn xong bữa cơm, chủ n như sắp khóc.

Sau khi cơm nước xong xuôi, chúng tôi nhìn ngay thấy chiếc xe jeep của Lưu Giang đỗ bên đường, nhưng bóng dáng cậu ta thì chẳng thấy đâu. Bây giờ cậu ta đã ghê gớm lắm rồi, ra vào đều có xe hơi, so với cha cậu ta lúc trước còn oai phong hơn mấy phần.

Chúng tôi đứng cạnh chiếc xe đợi chừng hơn mười phút, rốt cuộc đã nhìn thấy Lưu Giang bước ra từ chỗ cách cổng trường Trung học Số một không xa. Nhìn thấy chúng tôi, cậu ta liền lắc đầu trách móc: “Tôi đến muộn có mấy phút mà đã không thấy bóng dáng hai người đâu rồi, không phải tôi đã hẹn trước là đợi tôi ở cổng trường sao? ”

Hẹn thì đúng là đã hẹn rồi, nhưng sáng nay vừa ra khỏi nhà là tôi quên béng đi mất. Cậu ta thở dài, khẽ lắc đầu, mở cửa xe. Tôi cảm thấy có lỗi với cậu ta, trên đường đi không ngừng nói xin lỗi, Lưu Giang cũng không nói gì. Nhưng cậu ta càng tỏ ra bình thản, trong lòng tôi lại càng cảm thấy áy náy hơn.

Minh Viễn thấy vậy, vội vàng đứng ra giảng hòa, chủ động nói chuyện với Lưu Giang: “Chú Lưu ơi, vừa nãy chú vào trường tìm cháu với cô cháu phải không ạ? Trường này lớn thật đấy, lớn hơn trường Tiểu học Trần Gia Trang của cháu không biết bao nhiêu lần.”

Lưu Giang không tiện nổi nóng với một đứa bé như nó, liền liếc mắt lườm tôi một cái, thấp giọng trả lời Minh Viễn: “Đây là trường trung học tốt nhất tỉnh, tất nhiên là phải lớn rồi. Cháu biết không, trước đây chú Lưu cũng từng là học sinh của trường này đấy, đợi sau khi cháu đến đó học, chúng ta có thể coi là bạn cùng trường rồi. À, đúng rồi… Hôm nay cháu thi thế nào?”

Minh Viễn trả lời; “Cháu cũng không rõ nữa, các bài cháu đều làm hết, nhưng không biết đúng không. Thời gian gấp quá.”

Tôi vội vàng nói: “Không sao, cháu có thể làm hết là đã giỏi lắm rồi. Vừa nãy khi các thí sinh đi ra, cô nhìn thấy có rất nhiều đứa nhóc còn khóc nhè nữa cơ, nói là vẫn còn quá nửa chưa làm xong.” Trong lòng tôi thầm mắng cái gã ra đề, rỗi hơi hay sao mà ra đề khó như vậy làm gì chứ, đây mới chỉ là năm 88, vẫn chưa có cuộc thi Olympic Toán Quốc tế đâu.

Lưu Giang cười nói: “Vừa nãkhi vào trong trường chú đã nghe ngóng qua rồi, đề lần này đúng là hơi khó, có khá nhiều kiến thức mà lên cấp hai bọn cháu mới được học, nghe nói còn thi cả tiếng Anh nữa. Cháu có thể làm xong hết, chứng tỏ đã có sự chuẩn bị hết sức chu đáo rồi.”

Minh Viễn khẽ mỉm cười, nhìn qua phía tôi: “Đều là nhờ cô cháu đấy ạ.”

Thực ra Minh Viễn trước giờ luôn rất khiêm tốn, nếu mà nó thi kém, chắc chắn sẽ mặt mày ủ rũ khai thật với chúng tôi, bây giờ nó tỏ thái độ không rõ ràng thế này, chứng tỏ thằng nhóc thi khá ổn. Do vậy, tôi cũng thấy an tâm hơn nhiều.

Lưu Giang nói là đã giúp tôi tìm được nhà rồi, cũng đã nói chuyện xong với chủ nhà về một số vấn đề cơ bản, chỉ đợi tôi đến xem qua, nếu hài lòng là sẽ mua ngay.

Thế là, ba người chúng tôi liền chạy xe thẳng về hướng ngôi nhà đó.


Trước Sau