Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 28


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 28

Căn nhà Lưu Giang tìm giúp chúng tôi nằm khá gần trường Trung học Số một, xe chạy chưa đến năm phút đã tới bên ngoài con ngõ dẫn vào ngôi nhà.

Ba người chúng tôi xuống xe, đi dọc con ngõ vào sâu bên trong, hai bên đường toàn những căn nhà có sân, cổng riêng. Đường đi rất yên tĩnh, trên những bức tường bao quanh thỉnh thoảng lại có vài cành hoa thò ra. Có nhà còn trồng hoa hướng dương trên tường, lại có những sợi dây leo màu xanh men theo bức tường rủ xuống, được điểm xuyết bằng những bông hoa nhỏ màu tím hoặc màu đỏ, vừa lạ mắt vừa đáng yêu.

Còn chưa đến nơi tôi đã bắt đầu thích nơi này rồi, đợi đến khi tới ngôi nhà mà Lưu Giang nói, tôi lại càng không muốn rời nửa bước. So với căn nhà ở Trần Gia Trang, nơi này đúng là hơi nhỏ một chút, nhưng lại được chủ cũ dọn dẹp ngăn nắp và tinh tế vô cùng

Tôi đã hoàn toàn đắm chìm vào khung cảnh nơi này.

“Một nơi tốt như vậy, sao chủ nhà lại nỡ bán đi chứ?”

Lưu Giang mỉm cười gải thích: “Chủ nhân của nơi này là một đôi vợ chồng già, cả hai đều là giáo sư đại học. Cậu con của họ đang ở nước ngoài, lại vừa sinh con, nên hai vợ chồng mới vội vàng ra nước ngoài để bế cháu, thành ra hời cho chúng ta.” Cậu ta vừa nói vừa bước vào nhà, còn cất tiếng chào lớn: “Chú Cao, chú có nhà không ạ?”

Trong nhà có người đáp lại một tiếng, rất nhanh sau đó có một ông lão râu tóc bạc phơ đi ra. Ông lão mặc một bộ đồ lao động đầy bụi bặm, nhìn sơ qua e cũng phải sáu, bảy mươi tuổi rồi, nhưng bước chân vẫn còn rất vững, tinh thần cũng tốt, chỉ là cách ăn mặc này quả thực không giống giáo sư đại học chút nào.

Lưu Giang hình như đã nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, liền giới thiệu: “Đây là chú Cao, bạn của Giáo sư Hoàng, tạm thời ở lại đây để trông coi nhà cửa. Chúng ta cứ nói chuyện với chú ấy là được.”

Tôi mỉm cười chào chú Cao, Minh Viễn không cần tôi nhắc nhở cũng lập tức lên tiếng: “Cháu chào ông ạ!” Chú Cao khách sáo gật đầu với tôi một cái, đôi mắt hiền từ nhìn qua phía Minh Viễn, cười hỏi: “Thằng bé này ngoan thật! Cháu mấy tuổi rồi?”

“Dạ, cháu mười một tuổi ạ.”

“Ồ, mười một tuổi mà đã cao thế này rồi cơ à!” Chú Cao ngạc nhiên thốt lên, rồi không kìm được tặc lưỡi: “Thằng bé này lớn lên chắc sẽ có tiền đồ lắm đây, có khi còn có thể đi đánh bóng rổ được ấy chứ.”

Minh Viễn khẽ cười ngượng ngập, không nói gì thêm.

Lưu Giang vội vàng chuyển đề tài câu chuyện trở lại việc mua nhà, chú Cao nghe nói tôi và Minh Viễn sẽ ở đây, lập tức vui vẻ nói: “Giá cả thì dễ nói thôi, nhưng trước khi đi lão Hoàng đã dặn dò tôi, bảo những thứ trong nhà này nếu có thể đừng động vào tốt. Ông ấy nói mười mấy năm nữa còn muốn quay về thăm lại nơi đây, ôi, không biết ông ấy có còn sống được đến lúc đó không nữa.”

Không cần chú Cao phải nhắc, tôi cũng chẳng nỡ động vào. Có thể nhìn ra, mỗi một cành cây ngọn cỏ ở đây đều được chăm chút tỉ mỉ, nếu không có chút trình độ văn hóa thì không thể làm được như thế này. Chưa nói đến người khác, cho dù có cho tôi một miếng đất, tôi cũng không thể xây dựng được một ngôi nhà đẹp đến thế này.

Sau đó tôi và Minh Viễn quay về Trần Gia Trang một chuyến, thu dọn hết đồ đạc trong nhà, coi như chính thức dọn nhà lên tỉnh. Lúc sắp đi, tôi lưu luyến nhất là bà con láng giềng ở Trần Gia Trang. Tôi hẳn sẽ rất nhớ chú Ba, thím Ba nhiệt tình, nhớ gia đình chú trưởng thôn chất phát, chị Thiết Thuận thật thà, cùng với rất nhiều người đã từng giúp đỡ chúng tôi, cùng chúng tôi trải qua những tháng ngày vui vẻ…

Chú Xa Lão Bả Thức đánh xe ngựa đưa chúng tôi lên thị trấn, mọi người cũng đi theo tới tận đây, còn không quên nhét cho chúng tôi những quả trứng gà vẫn còn nóng hổi và những cái bánh ngọt thơm lừng. Đừng nói là tôi, lúc này ngay đến Minh Viễn trước giờ luôn tỏ vẻ lạnh lùng cũng đã khóc sướt mướt, nắm chặt tay thím Ba, không chịu buông.

Chúng tôi đã sống ở đây gần bảy năm, mỗi một con người, mỗi một tấc đất, đều đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời của chúng tôi. Đến lúc sắp đi tôi mới phát hiện, thì ra sự biệt ly lại khó khăn đến thế này. Tôi thậm chí còn cảm thấy căm hận bản thân, tại sao lại phải đưa ra quyết định rời đi chứ, nếu không, tôi đã không phải đối mặt với thời khắc chia ly lúc này.

Lên tỉnh được mấy ngày, tâm trạng của tôi và Minh Viễn đều rất tệ. Đến ngày mùng Một tháng Tám, khi có kết quả thi vào trường Trung học Số một, Minh Viễn thi đỗ với thành tích á khoa, chúng tôi mới tìm được một lý do để ăn mừng.

Con ngõ chúng tôi đang ở được gọi là ngõ Hồi Xuân, những căn nhà trong ngõ phần lớn đều được xây dựng từ đầu thế kỷ hai mươi, có nhà xây theo phong cách Trung Quốc cổ, có nhà xây theo cách Nga. Hiếm có nơi nào bảo tồn được tốt như vậy, thậm chí có thể làm bảo tàng cho mọi người đến tham quan được rồi.

Tôi lần lượt đi thăm các hàng xóm xung quanh, rất nhanh đã quen mặt họ.

Căn nhà phía bên trái cũng là của một đôi vợ chồng già, trước đây họ làm việc ở viện Nghiên cứu, bây giờ đã về nghỉ hưu, cả ngày ở nhà trồng hoa cắt cỏ. Còn phía bên phải hình như là một đại gia đình, thường ngày cũng chỉ có hai vợ chồng già ở đây, nhưng đến cuối tuần là con cháu lại đến nườm nượp, náo nhiệt vô cùng.

Không lâu sau khi chúng tôi đến đây, Cổ Diễm Hồng cũng đã tìm tới, đi theo còn có cậu nhóc Cổ Hằng, cháu của cô nàng. Nếu không có Cổ Diễm Hồng, chắc tôi đã chẳng nhận ra cái thằng nhóc gầy gò đen thui này lại chính là thằng nhóc béo ú đã đánh nhau với Minh Viễn năm xưa. Lúc đó trông thằng nhóc vẫn còn ngu ngơ hiền lành, nhưng bây giờ vừa nhìn cái đôi mắt tinh quái của nó, liền biết ngay là một ông tướng nghịch ngợm rồi.

“Đúng là chú mày đấy à!” Cổ Hằng bước tới đấm cho Minh Viễn một cú, có điều động tác rất nhẹ, hiển nhiên là cách thể hiện sự thân mật giữa hai thiếu niên với nhau. “Cô anh nói chú đã thi đỗ vào trường Trunghọc số một rồi, vậy thì hay lắm, sau này cứ đi theo anh, đảm bảo không có ai dám bắt nạt chú…” Hai cậu thiếu niên khoát vai bá cổ ra ngoài sân chơi, còn tôi vào trong bếp pha trà cho Cổ Diễm Hồng.

Hôm nay cô nàng được nghỉ, nên không mặc đồng phục cảnh sát, nhưng không biết tại sao, trông vẫn khác hẳn với người bình thường, biết nói thế nào nhỉ, sống lưng cô nàng hình như luôn thẳng tắp… Trong lòng tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, liền buột miệng hỏi: “Cô đi bộ đội rồi sao?”

Cổ Diễm Hồng cười khì khì một tiếng, cầm chén trà lên uống một hơi cạn sạch: “Chị đóan đúng rồi đấy. Hê hê, hồi trẻ không hiểu chuyện, gây ra không ít tai họa, thế là bị cha tôi đá luôn vào quân đội, ở đó mấy năm, vậy là thành ra thế này đấy. Mà lạ thật…” Cô nàng chợt dừng lại, nheo mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, hỏi với giọng tò mò: “Tuổi chị không còn nhỏ, sao chưa lấy chồng thế? Tôi thấy anh chàng Lưu Giang đó cũng được lắm chứ, sao hai người còn chưa đi đến với nhau

Tôi chỉ đành ấp a ấp úng nói nọ nói kia, cuối cùng bị Cổ Diễm Hồng hỏi gắt gao quá, tôi liền cắn răng bảo: “Thực ra… tôi là một nữ tu sĩ, tôi đã thề trước mặt Đức mẹ Maria là cả đời này mình không lấy chồng rồi.”

Cổ Diễm Hồng nhìn chăm chăm vào tôi hồi lâu, cuối cùng lắc đầu nói: “Tôi đã nói mà, sao cấu tạo đầu óc cô lại khác bọn tôi như thế, hóa ra là tín ngưỡng khác biệt.”

Hình như cô nàng đã tin thật rồi thì phải… Không phải tôi có ý cạnh khóe gì đâu, nhưng cấu tạo đầu óc của cô nàng này hình như cũng không thích hợp làm cảnh sát lắm thì phải.

Cổ Diễm Hồng bây giờ đang làm ở đội cảnh sát hình sự, nhưng nghe cô nàng nói thì sắp tới có thể sẽ bị điều đi làm công việc bàn giấy. Vì chuyện này mà cô nàng đã chửi bới mắng mỏ ai đó suốt buổi chiều, tức đến nỗi ăn ít đi mấy miếng cơm. Tôi vốn muốn hỏi xem cô nàng đã kết hôn chưa, nhưng thấy tình hình này cũng không dám tùy tiện hỏi nữa. Lúc ăn cơm tối, Cổ Hằng trêu chọc cô nó, nói tính cách Cổ Diễm Hồng càng lúc càng tệ, cứ như đàn ông vậy, cẩn thận kẻo sau này không lấy được chồng. Tới lúc này tôi mới biết, thì ra hai chúng tôi là những người cùng cảnh ngộ.

Càng khiến người ta cảm thấy dở khóc dở cười hơn là đến cuối tháng Tám, đội trưởng Lưu đã được điều đến đại đội trinh sát của tỉnh.

Cổ Diễm Hồng tức tối vô cùng, không ngừng nhảy nhót gào thét trong nhà tôi. Không phải vì cô nàng còn nhớ nhung đội trưởng Lưu, mà là vì thấy đội trưởng Lưu cướp mất vị trí vốn thuộc về mình… Cô nàng đã bị điều đi làm công việc bàn giấy.

Đầu tháng Chín, Minh Viễn chính thức vào học trường Trung học Số một, trở thành đàn em của Cổ Hằng… Thực ra thằng nhóc đó cũng chỉ đi học trước Minh Viễn một khóa thôi. Nhưng dù sao thì nó cũng ở đó lâu hơn một năm, coi như là ma xó trong trường, có nó giúp đỡ Minh Viễn, tôi cũng yên tâm hơn nhiều.

Kết quả là mới đi học chưa được mấy ngày, Minh Viễn toàn thân đầy bùn đất về nhà, đồng phục trên người còn bị xé rách mấy chỗ, tôi có hỏi thế nào nó cũng không chịu nói.

Thế là tôi gọi điện thoại hỏi Cổ Hằng. Cổ Diễm Hồng nhấc máy, vừa nghe tôi nói xong một câu đã lập tức gào lên: “Thằng nhóc đó còn đang bị đánh, có gì đợi lát nữa nói nhé!” Sau đó liền gác máy.

Chẳng lẽ hai thằng nhóc này ra ngoài ẩu đả tập thể với người ta?

To gan quá!

Mới đi học có mấy hôm mà đã nhiễm thói xấu này rồi, tôi mà không dạy dỗ cho cẩn thận, nhất định sẽ xảy ra chuyện xấu.

Tôi chạy ra ngoài sân bẻ một cành cây, tuốt hết những nhành nhỏ và lá cây trên đó, rồi cẩn thận vuốt đi vuốt lại mấy lần, sau khi xác định là không còn nhánh nhọn nào cào vào tay nữa, mới cầm vào nhà. Tôi quất mạnh cái roi xuống bàn, nghiêm giọng chất vấn: “Cháu định khai ngay bây giờ, hay là định ăn đòn xong rồi mới khai?”

Minh Viễn đưa tay lên lau trán với vẻ hết cách, sau đó cầu xin bằng giọng đáng thương vô cùng: “Cô…”

Dù có kéo dài giọng ra hơn nữa cũng vô ích!

“Trong trường có mấy thằng không biết điều chuyên đi ức hiếp học sinh mới, cháu với anh Cổ Hằng đi dạy cho chúng nó một trận.” Nó nói một cách rất nhẹ nhàng, nhưng tôi nghe mà trái tim như sắp nhảy ra ngoài đến nơi.

“Chỉ hai người bọn cháu?” Tôi hậm hực hỏi, đồng thời hơi rụt cái roi về đằng sau một chút.

“Vâng.” Minh Viễn cúi đầu xuống không dám nhìn tôi.

“Thế chúng nó có mấy người?”

“Dạ, năm…” Nó lén đưa mắt nhìn tôi, rồi vội vàng chữa lại: “Bảy người

“Cháu giỏi lắm!” Tôi tức đến nỗi chỉ muốn vụt cho nó mấy cái, nhưng ruốt cuộc vẫn sợ làm nó bị thương, đành vứt cái roi xuống đất, xoay người đi đến tủ thuốc tìm lọ dầu gió, tức tối gào lên: “Còn ngây ra đó làm gì, mau cởi quần áo ra!”


Trước Sau