Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 33


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 33

Năm 1992, Minh Viễn học lớp mười một, lần đầu tiên tôi phát hiện ra thư tình trong phòng của nó.

Để bày tỏ sự tôn trọng đối với quyền riêng tư của người trẻ tuổi, tôi đã không còn tùy ý ra vào phòng Minh Viễn như trước đây. Mỗi lần trước khi vào phòng tôi đều gõ cửa, nếu nó không ở nhà, tôi lại càng không vào phòng nó bao giờ. Nhưng Minh Viễn hình như chẳng hề để tâm tới cái quyền riêng tư kia, ban ngày khi đi học nó chưa từng khóa cửa, có lúc học hành bận rộn còn nhờ tôi dọn dẹp phòng giúp.

Thế rồi, tôi phát hiện ra ba bức thư tình trên bàn học của nó.

Khi đó Minh Viễn đang ở trong phòng tắm, loáng thoáng còn có tiếng nước chảy vọng ra. Tôi vội vàng cầm ba bức thư tình lên xem thử, nét chữ bên ngoài khác hẳn nhau, xem ra ở trường thằng bé nhà tôi rất được để mắt tới. Nhưng ba bức thư này mới chỉ mở có một bức, hai bức còn lại vẫn nguyên keo dán, không biết là vì Minh Viễn vừa nhận được, hay căn bản không muốn mở ra xem.

“Minh Viễn…” Tôi nín thở gọi một tiếng, trong lòng lại thoáng có chút thấp thỏm. Từ trong phòng tắm vang ra một tiếng “dạ” khe khẽ, sau đó lại tiếp tục có tiếng nước chảy. Xem tình hình này chắc nó không thể tắm xong ngay trong một, hai phút được. Thế là tôi bèn lôi bức thư đã được bóc sẵn ra xem đọc hết một lượt với tâm trạng tò mò vô hạn.

Không biết khi nhận được thư tình, thằng bé nhà tôi đã nghĩ thế nào nhỉ? Tôi vừa thầm đoán tâm trạng của Minh Viễn, vừa cúi đầu chuẩn bị gấp bức thư lại và nhét vào trong phong bì thư như cũ.

Nhưng vừa gấp bức thư lại, tôi chợt nhìn thấy mặt sau bức thư còn có chữ… Chắc chuyện hay còn ở phía sau đây. Tôi run rẩy mở lại bức thư ra, nhìn thấy mặt sau bức thư là mấy hàng chữ như rồng bay phượng múa, nét chữ phóng khoáng hiên ngang, chẳng phải là chữ của Minh Viễn nhà tôi hay sao?!

Hàng đầu tiên: “Câu văn không xuôi, lỗi chính tả nhiều.”

Hàng thứ hai: “Nội dung khó hiểu…”

Thảo nào hai bức thư còn lại chưa được mở ra, chắc thằng bé nhà tôi thuộc loại gà mờ, vẫn chưa mở mang đầu óc. Cô bé viết thư tình này đúng là xui xẻo!

Trong lúc tôi đang than thở thay cho cô bé nhà người ta, chợt nghe có tiếng mở cửa vang lên, Minh Viễn đang vừa lau đầu vừa bước ra từ trong phòng tắm, miệng gọi: “Cô ơi…” Lời còn chưa nói hết, nó đã nhìn thấy bức thư trong tay tôi.

Giữa ban ngày ban mặt, không ngờ tôi lại bị nó bắt quả tang ngay tại trận thế này, trong lòng quả thực là vô cùng xấu hổ, chỉ biết cười gượng một tiếng, cố gắng tỏ ra tự nhiên: “Tắm xong rồi à?”

Minh Viễn “dạ” một tiếng, không tiếp tục để ý đến bức thư trong tay tôi nữa, mà đi tới ngồi xuống trước bàn học, làm như chưa có chuyện gì xảy ra, nói với tôi: “Cô ơi, sấy tóc giúp cháu đi!” Nói xong liền vứt chiếc khăn bông qua cho tôi, uể oải dựa lưng vào ghế, bộ dạng như thể một đại thiếu gia đang chờ người ta hầu hạ.

Tôi đang muốn nói chuyện với nó về mấy bức thư tình, nên cũng không để ý lắm. Tôi lấy chiếc máy sấy tóc từ trong ngăn kéo ra, vừa sấy tóc cho nó vừa suy nghĩ xem nên mở miệng thế nào thì h

“Cô ơi…” Tôi đang nghiền ngẫm xem nên làm thế nào mới có thể chuyển chủ đề qua chuyện thư tình, Minh Viễn đã lên tiếng trước: “Anh Cổ Hằng có bạn gái rồi đấy.” Nghe giọng điệu có vẻ hơi kỳ lạ, hình như bản thân nó cũng rất nghi hoặc trước vấn đề này.

“Phì…” Chân tôi loạng choạng một cái, thân thể nghiêng qua một bên, thiếu chút nữa thì ngã nhào xuống đất. May mà có Minh Viễn nhanh tay đỡ lấy tôi, nếu vừa rồi mà ngã thật, chắc tôi lại phải khập khiễng mất mấy ngày.

“Cổ Hằng… không phải là… Cổ Hằng mới có mấy tuổi chứ? Sao nó lại…”

Lúc này nhà trường còn quản việc yêu đương rất nghiêm, Cổ Hằng dám mạo hiểm như vậy, lá gan quả là rất lớn! Chẳng lẽ đến tuổi dậy thì, chúng cứ thế bất chấp tất cả, không để ý đến chuyện gì khác hay sao?

Vấn đề của tôi bây giờ là, tuy Minh Viễn vẫn còn gà mờ, nhưng nó càng ngày càng lớn, lại rất thân thiết với Cổ Hằng, nếu bị thằng nhóc Cổ Hằng đó xúi bẩy, cũng muốn thử cảm giác yêu đương thì tôi phải làm sao đây?

Thực ra cũng không phải là tôi nhất quyết không cho Minh Viễn yêu đương, nhưng dù sao nó vẫn còn nhỏ, tâm trí vẫn chưa trưởng thành, lỡ như không kiềm chế được, đổ hết tâm tư vào chuyện yêu đương, vậy thì… Vừa nghĩ đến vấn đề này, tôi chợt cảm thấy khó chịu, hình như có một ngọn lửa giận dữ khó tả tràn vào lồng ngực, khiến tôi không thể thoải mái… Thảo nào người ta lại nói mẹ chồng và nàng dâu là thiên địch, lần này tôi rốt cuộc đã hiểu được phần nào.

“Vậy… cháu đã gặp bạn gái của Cổ Hằng chưa?” Tôi cẩn thận hỏi.

“Dạ rồi ạ.” Minh Viễn nhắm mắt ngáp dài một cái: “Lần trước anh ấy tổ chức sinh nhật, có đưa cô nàng đó đến.”

Tôi vừa định hỏi xem cô bạn gái đó của Cổ Hằng trông thế nào, có xinh không, thì đã nghe Minh Viễn nói tiếp: “Nhưng cô nàng đó nói năng rõ là õng ẹo, cháu nghe mà nổi da gà.”

“Vậy cô Cổ của cháu có biết không?”

Minh Viễn mở to mắt nhìn tôi, như cười mà chẳng phải cười, vẻ mặt đó rõ ràng là đang chế nhạo tôi. Tôi cũng ngốc thật, sao đến lời này mà cũng nói ra khỏi miệng được chứ? Cổ Diễm Hồng đâu có tốt tính như tôi, trước giờ đều trông coi đứa cháu bảo bối kia rất chặt, nếu cô nàng biết được chuyện này, chắc Cổ Hằng sẽ chẳng còn được sống ngày này tốt đẹp, chỉ e đến bầu trời cũng bị lật tung lên ấy chứ.

“Cháu nói với cô, không sợ cô đi nói với cô Cổ à, đến lúc đó Cổ Hằng lại chẳng đánh nhau với cháu ấy chứ.” Tôi ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng thực ra lại rất vui. Minh Viễn ở bên ngoài vốn ít nói, nhưng về nhà có chuyện gì cũng đều nói với tôi, tôi cảm thấy hai cô cháu tôi có thể ngồi tán gẫu với nhau về tất cả mọi người trên con phố này.

Minh Viễn ngoảnh đầu qua nhìn tôi, nghiêm túc hỏi: “Vậy cô có làm thế không?”

Tôi lập tức im lặng, thằng nhóc này đúng là giảo hoạt quá đi mất!

Tôi cũng chẳng muốn vòng vo với nó thêm nữa, nói thẳng vào vấn đề: “Cổ Hằng muốn làm thế nào là chuyện của nó, nhưng cháu đừng có mà học theo! Cô cũng biết bây giờ cháu đã lớn rồi, nói không chừng một ngày nào đó sẽ nảy sinh cảm giác với con gái. Điều này không có gì là lạ, cô cũng không… không ngăn cản cháu, nhưng, cháu phải biết chừng mực, hay nói cách khác, cháu…”

“Được rồi cô ơi, cô yên tâm đi!” Minh Viễn giơ tay lên nói, vẻ mặt trịnh trọng đảm bảo: “Cháu chắc chắn sẽ không làm bừa đâu. Nếu không, cô cứ đánh cháu.”

Ngẫm nghĩ một chút, tôi dặn dò thêm: “Đừng để áp lực quá lớn, cũng không phải là cô nhất quyết không cho cháu yêu đương.”

“Cô…”

“Được rồi, được rồi…” Tôi bỏ chiếc máy sấy tóc xuống, dùng tay cào nhẹ mái tóc của Minh Viễn, mắt nhìn về phía giá sách của thằng bé, rất nhanh đã tìm được quyển sách mà tôi cần tìm. “Cháu… hãy tự xem chương bảy đi.” Tôi nhét cuốn sách vào tay nó, cố ý nghiêm mặt lại rồi nhanh chóng chạy như bay khỏi căn phòng.

Trong nhà không có đàn ông thật chẳng dễ dàng gì, việc dạy dỗ một đứa con trai mà cũng đến tay một người phụ nữ như tôi, bắt tôi phải mở miệng thế nào đây chứ.

Ngày hôm sau, đợi Minh Viễn đi học, tôi thản nhiên đi dọn dẹp phòng giúp nó, rồi lén lút lật chiếc gối của nó lên, quả nhiên nhìn thấy cuốn sách mà tôi đưa cho nó hôm qua đang ở đầu giường. Chỗ chương bảy còn có vết gấp, chắc thằng bé đã nghe lời tôi mà đọc cuốn sách rồi. Tôi thoáng yên tâm hơn một chút, chỉ cần cô cháu tôi có thể đối mặt với vấn đề này một cách chính xác là sẽ không xảy ra chuyện lớn nào cả.

Còn về chuyện Cổ Hằng đã có bạn gái, tôi tất nhiên sẽ không đi cáo giác với Cổ Diễm Hồng. Nhưng với cặp mắt tinh tường và trực giác nhạy bén của một cảnh sát hình sự, cô nàng kia đâu có lý nào lại dễ bị lừa gạt đến thế. Chẳng bao lâu sau sự tình bại lộ, Cổ Hằng bị Cổ Diễm Hồng đánh cho một trận, mấy ngày sau vẫn không thể lên lớp. Nghe Minh Viễn nói, mặt thằng bé còn bị đánh cho sưng vù lên.

Nghe đến đây tôi không kìm được thầm than thở thay cho Cổ Hằng, lũ con trai vốn rất coi trọng thể diện, Cổ Diễm Hồng làm như vậy đúng là quá thiếu chừng mực, với tính cách của Cổ Hằng, chỉ e chuyện này không dễ kết thúc như vậy.

Quả nhiên, chỉ mấy ngày sau, Cổ Hằng đã bỏ nhà đi bụi.

Thực ra nó mới đi chưa được đến một ngày. Nó quên mất cô mình là cảnh sát hình sự, đến trưa hôm sau đã bị bắt trở về, còn bị đánh cho một trận. Nhưng Cổ Hằng nhất quyết không chịu nhận lỗi, lại còn dọa sống dọa chết đòi bỏ học, có nói gì cũng không chịu đi học nữa. Lần này thì nó thật sự đã chọc giận Cổ Diễm Hồng rồi.

Khi tôi biết chuyện này thì đã là một tuần sau đó, Minh Viễn còn nói với tôi là Cổ Hằng đã không đi học một thời gian rồi, nên tôi mới nhớ ra mà đến thăm hai cô cháu Cổ Diễm Hồng một chuyến. Minh Viễn nhất quyết đòi đi theo, vậy là thứ Bảy đó, hai cô cháu tôi xách theo ít hoa quả đi tới nhà Cổ Diễm Hồng.

Do cha mẹ Cổ Hằng đều công tác dưới huyện, nên trong nhà chỉ có hai cô cháu họ ở với nhau. Nhưng khi tôi đến nơi, lại thấy trong phòng khách không ngờ còn một cặp nam nữ trung niên đang ngồi, sắc mặt họ đều có vẻ buồn rầu ủ rũ. Cổ Diễm Hồng lúc này mặt mày cứng ngắc, hình như là đang thất vọng vô cùng.

Thấy chúng tôi tới thăm, đặc biệt là Minh Viễn, Cổ Diễm Hồng lập tức tỏ ra vui mừng, kéo tay tôi than thở: “Vẫn là thằng bé nhà chị biết nghe lời, chị xem Cổ Hằng nhà tôi, không biết nó nghĩ gì nữa, khiến tôi tức chết mất. Nếu không phải anh chị tôi ngăn cản, tôi nhất định phải đánh gãy chân nó.”

Tính khí Cổ Hằng vốn đã không tốt lắm rồi, lại gặp phải bà cô tính nóng như lửa này, thêm vào đó thằng bé còn đang trong thời kỳ nổi loạn, không làm ầm lên mới là chuyện lạ. Nếu bây giờ không đi khuyên nhủ, chỉ e tương lai của thằng bé coi như chấm hết.

“Thằng bé đâu rồi?” Tôi hỏi.

Cổ Diễm Hồng nghiến răng nghiến lợi đáp: “Đang nằm trong phòng ấy, chị dâu tôi không cho tôi vào.”

“Hay là, để tôi vào xem thử một chút nhé?” Nói thực lòng, mấy năm nay để đề phòng thời kỳ nổi loạn của Minh Viễn, tôi đã đọc không ít sách nghiên cứu về tâm lý, thêm vào đó, khi còn ở tòa án tôi đã được đào tạo một chút về phương diện tâm lý học, nói không chừng có thể khuyên nhủ được Cổ Hằng.

Bất kể thế nào, để tôi vào nói chuyện cũng tốt hơn là để Cổ Diễm Hồng vào đánh thằng bé.

“Chị vào đi, vào đi!” Cổ Diễm Hồng cũng chỉ mong vậy, vội vàng nói: “Cả nhà chúng tôi nóng như lửa, chưa nói được mấy câu là lại động chân động tay. Chị nói đạo lý với nó thì tốt hơn, ít nhất chị cũng có thể nhẫn nại được. Nếu chị thuyết phục được thằng nhóc đó, cả nhà chúng tôi đều mang ơn chị.”

Được cô nàng đồng ý, tôi đến chào cha mẹ Cổ Hằng một tiếng, rồi đi vào phòng tìm Cổ Hằng.

Minh Viễn rón rén đi theo tôi.


Trước Sau