Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 37


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 37

Lão Chương kể lại tỉ mỉ với tôi về tình hình của Minh Viễn sau khi tôi qua đời. Lo liệu hậu sự cho tôi xong, thằng bé liền trở lại tham gia kỳ thi đại học, nhưng không chọn trường đại học Y như chúng tôi đã bàn bạc từ trước, mà cùng Cổ Hằng thi vào Đại học Công an, mục đích thì không cần nói cũng biết.

Biểu hiện của Minh Viễn và Cổ Hằng trong trường đại học hết sức xuất sắc, trước khi tốt nghiệp còn được Đội trưởng Đội Cảnh sát hình sự đích thân đến chọn vào đội, sau đó lại liên tiếp phá được mấy vụ án. Nhưng không lâu sau đó, nó đã điều tra ra hung thủ giết hại tôi và Cổ Diễm Hồng, và rồi một loạt những vụ án mạng đã xảy ra.

Lão Chương nói sẽ đưa tôi trở lại tháng Mười năm 1997, cách thời gian mấy vụ án mạng xảy ra gần hai năm. Khi đó Minh Viễn đang học đại học năm thứ tư, còn thân phận mới của tôi là tân sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học Công an.

“Tại sao không đưa tôi về năm 94 luôn chứ?” Tôi cảm thấy rất khó hiểu trước cách làm của lão Chương. Nếu tôi có thể sớm trở về bên cạnh Minh Viễn, nó sẽ không phải chịu nhiều khổ sở như vậy, sẽ không phải sống một mình trong cô độc suốt mấy năm như thế.

Lão Chương tỏ vẻ khó xử lắc đầu: “Bà cô của tôi ơi, cô cho rằng muốn tìm một thân thể thích hợp lại dễ dàng như vậy hay sao? Đầu tiên là không thể làm trái lại mệnh Trời, tôi đâu có thể tìm bừa một người rồi nhét cô vào trong, bởi sơ xảy một chút thôi là có thể khiến người ta trở thành biến thái. Thứ hai, thân phận mới của cô còn phải thích hợp, chẳng lẽ cô lại muốn quay về trong bộ dạng của một bà cụ, hay là trên một thân thể có thêm thứ gì đó…”

Đúng là lão khốn khiếp! Nhưng lời của lão cũng không phải là không có lý, nếu để tôi biến thành một gã đàn ông, hoặc vô cớ già đi mấy chục tuổi, chắc tự bản thân tôi cũng sẽ sụp đổ mất.

Lão Chương nói thân thể mà lão tìm cho tôi lần này rất ổn, cô bé đó trông còn xinh đẹp hơn tôi, lại còn là con nhà quyền thế. Nhưng tôi luôn cảm thấy lời của lão không đáng tin cho lắm, cái lão khốn này vĩnh viễn chẳng bao giờ chịu nói thực với tôi.

Tôi uống viên thuốc mà lão đưa cho xong, vừa mới kê đầu xuống gối, cảm giác buồn ngủ lập tức đến. Trong cơn mơ màng, tôi dường như đã đến một thế giới khác. Trong khoảnh khắc tôi nhập xác, tất cả mọi ký ức của cô bé đó đều chảy hết vào trong đầu tôi, khiến tôi có cảm giác bức bối như thể ăn quá no mà lại không có cách nào tiêu hóa được.

Thân phận của tôi bây giờ là Lưu Hiểu Hiểu, sinh viên năm nhất của trường Đại học Công an. Đúng như lão Chương đã nói, tôi xuất thân trong một gia đình quyền thế, cha là phó giám đốc sở Công an tỉnh, mẹ là giáo sư đại học. Nhưng có chuyện quan trọng nhất thì lão khốn đó lại không nói với tôi, sở dĩ cô bé Lưu Hiểu Hiểu này qua đời là vì một tuần trước đã tỏ tình với một đàn anh khối trên nhưng bị từ chối, sau đó rầu rĩ không vui, trong một lần không cẩn thận đã ngã từ trên cầu thang xuống. Còn cậu đàn anh lạnh lùng đó không phải ai khác, chính là Minh Viễn nhà tôi.

Ôi trời ơi, chuyện này là sao đây chứ?

Mấy hôm trước thằng bé còn gọi tôi là cô, vậy mà hôm nay đã trở thành người mà tôi theo đuổi, rồi lại còn từ chối tôi. Đám khốn nạn ở Thiên giới chỉ biết bắt tôi hoàn thành nhiệm vụ, có chịu suy nghĩ đến cảm giác của tôi đâu, có trời mới biết tôi phải làm thế nào để thích ứng với sự khác biệt này.

Tôi vừa mới từ bệnh viện quay về, kết quả là còn chưa nằm ở nhà được ấm chỗ, đã lại phải vào bệnh viện. Trong mũi tôi vẫn là mùi cồn quen thuộc, trên người chẳng có chút sức lực nào, so với tôi lúc ở nhà còn yếu hơn. Chắc cô bé này vừa mới được cứu sống, tình trạng thân thể tương tự như lúc tôi vừa trở lại năm 2010.

Tôi còn chưa mở mắt ra, đã nghe bên cạnh mình có người đang nói khẽ: “… Mợ à, lời cháu nói đều là thật hết đấy, ở trường cháu người đó nổi tiếng là ngạo mạn, chẳng để ai vào trong mắt, đối với một cô gái như Hiểu Hiểu mà cũng chẳng nể nang chút nào, đúng là quá đáng quá thể. Cứ như cháu thấy, Hiểu Hiểu chắc chắn là bị cậu ta làm cho tức giận quá nên mới thành ra như vậy, nhỡ xảy ra chuyện gì, nhất định phải tính lên đầu cậu ta…”

Tôi vội vàng mở mắt ra, thấy có hai người phụ nữ đang ngồi bên giường. Một người tuổi đã trung niên, khí chất tao nhã, chính là giáo sư Liêu, mẹ của Lưu Hiểu Hiểu. Người còn lại vẫn còn trẻ tuổi, chính là người đang lảm nhảm không ngừng từ nãy đến giờ, trí nhớ nói với tôi, đó là chị họ của Lưu Hiểu Hiểu – Liêu Thiến.

“Hiểu Hiểu, con tỉnh rồi à?” Chắc tất cả tâm tư của cô Liêu đều đang đổ dồn lên người con gái, nên tôi vừa mới mở mắt cô đã lập tức phát hiện ra ngay, rồi vội vàng ghé sát tới dịu dàng gọi tôi một tiếng, đồng thời còn đưa tay vuốt nhẹ trán tôi, đôi mắt thoáng đỏ ửng: “Rốt cuộc con đã tỉnh rồi, làm mẹ lo quá.”

Tôi không khỏi có chút áy náy với cô Liêu trong cái chết của Lưu Hiểu Hiểu, nhưng dù sao bây giờ tôi cũng đang chiếm cứ thân thể của cô bé, hơn nữa trong thời gian hơn một năm tới đây tôi còn được hưởng tình thương của cha mẹ vốn thuộc về Lưu Hiểu Hiểu. Nếu được, tôi hy vọng mình có thể khiến họ lúc nào cũng vui vẻ. Vậy là tôi bèn cố nặn ra một nụ cười, gắng gọi một tiếng: “Mẹ!”

“Ngoan, ngoan lắm!” Cô Liêu đưa tay ôm mặt, gần như không nói thành lời, rồi chợt cúi đầu xuống xoay người qua hướng khác, lúc lâu sau mới ngoảnh đầu lại, đôi mắt đã đỏ ửng: “Để mẹ đi gọi điện cho cha con báo tin bình an, hai hôm nay ông ấy ở đây chăm con cả buổi tối, ban ngày lại còn cố đi làm, chắc bây giờ đang lo lắng lắm.” Nói xong lại đưa tay vuốt ve mái tóc của tôi, rồi quay sang nói với Liêu Thiến: “Cháu giúp mợ để mắt tới Hiểu Hiểu một chút nhé!” Sau đó mới đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Đợi cô Liêu đi ra khỏi phòng, nụ cười vốn luôn hiển hiện trên khuôn mặt Liêu Thiến dần nhạt đi, khuôn mặt có vẻ không được tự nhiên cho lắm.

“Em… đã đỡ chút nào chưa?” Liêu Thiến trông có vẻ bồn chồn bất an, tôi đoán cô nàng nhất định đã làm chuyện gì đó thẹn với lòng, chắc không chỉ là nói xấu Minh Viễn. Tôi cố gắng ngẫm lại, Liêu Thiến rốt cuộc đã có một vai diễn như thế nào trong cuộc sống của tôi nhỉ? Cô ta là con gái út của cậu tôi, lớn hơn tôi nửa tuổi, lúc thi đại học bị thiếu mất hai điểm, về sau nhờ cha tôi giúp đỡ mới được vào trường Đại học Công an trở thành sinh viên định hướng[11].

ô nàng này trông khá xinh xắn, trong trường cũng có không ít người theo đuổi. Nhưng tầm mắt cô nàng rất cao, khó khăn lắm mới chọn được một anh chàng tên là Vương Du Lâm. Anh chàng này xuất thân trong gia đình sĩ quan quân đội cao cấp, học cùng khóa với Minh Viễn, các phương diện rất ưu tú, có thể coi là kình địch của Minh Viễn. Để theo đuổi cậu ta, Liêu Thiến đã tốn không ít sức lực. Tôi đoán vừa rồi Liêu Thiến không ngừng nói xấu Minh Viễn với cô Liêu cũng là vì cậu ta.

Cô nàng này nói xấu Minh Viễn như vậy tôi đương nhiên chẳng ưa gì, nên tôi chẳng thèm để ý tới lời của cô nàng, cứ nhắm mắt giả vờ như đang nghỉ ngơi. Một lúc sau, khi cô Liêu quay trở lại, tôi mới mở mắt ra. Liêu Thiến vội vàng thừa dịp ấy chào cô Liêu một tiếng, sau đó chạy nhanh ra khỏi phòng bệnh.

Tôi phải nằm viện thêm gần một tuần mới được quay trở lại trường, vốn cô Liêu định bắt tôi nghỉ học nửa năm để ở nhà tĩnh dưỡng, nhưng tôi cuống quýt phản đối ngay. Nếu ở nhà suốt nửa năm, tôi biết phải tìm Minh Viễn thế nào chứ?

Vừa nghĩ đến chuyện này tôi liền cảm thấy đau đầu, tính cách của Minh Viễn tôi biết rõ nhất, nhìn bề ngoài thì đối xử với ai cũng rất khách sáo, thực ra ngoài mấy người thân như tôi và Lưu Giang ra, thằng bé chẳng thân thiết với ai cả. Hồi học cấp ba nó cũng từng được không ít cô bé theo đuổi, nhưng đều né tránh hết. Với thân phận của tôi bây giờ, chỉ e còn chẳng tìm được nó.

Ngày 17 tháng 11 năm 1997, tôi lại một lần nữa bước chân vào cổng trường đại học, trở thành sinh viên năm thứ nhất của trường Đại học Công an.

Lúc này điều kiện ở trường đại học vẫn còn rất kém, căn bản không có loại phòng ký túc bốn người, một gian phòng nhỏ xíu mà có tới tám người chen chúc, nhà vệ sinh thì ở ngoài hành lang, cả một tầng dùng chung. Cô Liêu đưa tôi trở lại trường xong vẫn chưa yên tâm, còn không ngừng càu nhàu bảo tôi về nhà ở, nhưng tôi nghiêm túc từ chối.

Tất nhiên lý do của tôi cũng rất đầy đủ, đó là tôi vừa mới vào đại học, bắt đầu làm quen với bạn bè mới, cần thích ứng với hoàn cảnh mới. Nếu tôi tỏ ra khác người, sẽ rất dễ bị các bạn học xa lánh, đến lúc đó phải cô độcmình thì rất khó chịu.

Tôi quay về đúng lúc mọi người vừa ăn cơm trưa xong, các bạn cùng phòng trong ký túc xá đều đủ mặt. Nhìn thấy tôi quay lại, một cô gái cao ráo lập tức bước tới cười hì hì nói với tôi: “Hiểu Hiểu, cậu khỏe rồi chứ, các bạn trong lớp đều lo cho cậu lắm đấy.” Cô gái này mặt mày hớn hở, khiến người ta vừa nhìn đã có thiện cảm ngay. Để tôi nhớ lại xem nào, tên cô gái này là gì ấy nhỉ… À, đúng rồi, là Uông Tiểu Viên.

Mấy người còn lại cũng bước tới giúp tôi xách đồ, tất cả đều cười hỉ hả, không khí có vẻ rất hòa hợp.

Cô Liêu thấy các bạn của tôi nhiệt tình như vậy, vẻ lo lắng trên mặt cũng dần biến mất. Rồi cô chia chỗ đồ ăn vặt đã chuẩn bị sẵn từ trước cho mọi người, còn tán gẫu với bọn họ một lúc, dặn dò tôi thêm mấy chuyện, sau đó mới về nhà.

Tuy tôi đã kế thừa toàn bộ trí nhớ của Lưu Hiểu Hiểu, nhưng đó dù sao cũng không phải là của bản thân tôi, nên đầu óc thường xuyên không phản ứng kịp, có mấy lần thậm chí không nhớ được tên của bạn cùng phòng. Uông Tiểu Viên còn lo lắng lén hỏi có phải hôm đó bị ngã, đầu tôi đã đập xuống đất hay không, sau đó nhét cuốn vở ghi chép cho tôi, bảo tôi tự ôn tập lại những kiến thức đã bỏ lỡ.

Lưu Hiểu Hiểu vốn là một cô bé háo thắng, chuyện gì cũng muốn đứng đầu, vì vậy mà mất lòng không ít người. Ít nhất tôi cũng phát hiện, trong căn phòng này ngoài Uông Tiểu Viên ra, những người còn lại đều rất khách sáo, không hề muốn làm bạn với tôi. Có điều, tôi đi ngược thời gian trở về năm 1997 này không phải là để kết bạn, Minh Viễn còn đang đợi tôi giải cứu.

Buổi tối hôm đó tôi lén hỏi Uông Tiểu Viên về chuyện của Minh Viễn, Uông Tiểu Viên lập tức kêu toáng lên: “Hiểu Hiểu, sao cậu lại cứng đầu như vậy chứ? Anh ta đã nói vậy rồi, cậu còn nghĩ đến anh ta làm gì? Không phải tớ đã nói rồi sao, cái gã Kim Minh Viễn đó cũng chỉ được cái đẹp trai một chút, à thì… đúng là rất ưu tú thật, nhưng, tớ đã nghe nói, ngay đến Thiên Nga Trắng cũng không thể cưa đổ được anh ta, cậu làm sao mà hơn được chị ta chứ.”

Tôi chẳng muốn hơn thua gì với Thiên Nga Trắng cả, chỉ muốn nói chuyện với Minh Viễn một chút thôi… Có điều Thiên Nga Trắng là ai nhỉ?

“Bạch Nhược Băng học năm ba ấy, nghe nói được công nhận là hoa khôi trong trường, cậu chưa nghe nói bao giờ sao? Cũng phải, mấy hôm trước khi có người nói tới chuyện này, cậu lại không ở đây.” Uông Tiểu Viên chân thành khuyên nhủ: “Hiểu Hiểu này, tớ cảm thấy bây giờ chúng ta vẫn còn trẻ, việc học tập mới là quan trọng nhất, đừng suy nghĩ đến những thứ khác làm gì. Cậu có nhiều thời gian như vậy, chi bằng ôn tập bài vở đi, sắp thi giữa kỳ rồi.”

Cái gì mà kỳ thi giữa kỳ chứ? Gì cơ, còn có thi giữa kỳ nữa sao?

Lúc này tác phong học tập trong trường đại học vẫn rất tốt, buổi tối khi tôi ra ngoài tìm nơi tự học thì phát hiện tất cả các phòng học đều đã chật kín, đến một chỗ trống cũng không tìm được, khiến tôi buồn bực vô cùng.

Đi lòng vòng trong trường hai vòng, nơi tự học thì không tìm được, nhưng bụng tôi lại bắt đầu réo rồi.

Thể chất của Lưu Hiểu Hiểu không được tốt lắm, vốn cô Liêu nhất quyết cũng không chịu cho cô bé vào học trường này, nhưng cô bé tính tình ương bướng, khăng khăng đòi làm cảnh sát, cô Liêu không làm sao khuyên được, cuối cùng đành đồng ý. May mà chú Lưu có quen người trong trường, chứ không, Lưu Hiểu Hiểu ắt không qua nổi giai đoạn huấn luyện quân sự.

Bởi vì dạ dày không tốt, mỗi bữa tôi không ăn được nhiều, nên mới một lát mà đã đói. Căng tin trong trường chắc đã đóng cửa từ lâu, tôi bèn đi ra ngoài, tìm quán ăn nhỏ trong một con ngõ, gọi mấy món mà tôi thích, rồi vừa chậm rãi ăn vừa xem sách và ghi chép bài vở.

Đang ăn vui vẻ, tôi chợt thấy có điều gì đó khác thường. Ngẩng đầu lên nhìn, trước mặt tôi có hai người đang đứng từ lúc nào chẳng hay, hai đôi mắt còn nhìn chằm chằm vào chiếc bàn của tôi. Hai người này một người tươi cười hỉ hả, người u uất hững hờ, thật đúng làlặn lội khắp nơi tìm chẳng thấy, tình cờ vô ý phát hiện ra…

“Minh Tử, chú nhìn này, chữ của cô bé này giống hệt chữ của chú vậy.” Cổ Hằng cứ như vừa phát hiện ra một đại lục mới, hét ầm lên với vẻ kinh ngạc vô cùng.


Trước Sau