Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 55


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 55

Đối với Minh Viễn và Cổ Hằng, việc Phan Nhất lọtlưới đúng là hả lòng hả dạ, nhưng đối với tôi, nó còn ẩn chứa một nỗi bất an không cách nào đoán trước. Buổi tối hôm đó, lão Chương không tới tìm tôi, điều này ít nhiều cũng khiến tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.Có lẽ phải đợi đến khi Phan Nhất thật sự bị kết án, chuyện này mới coi như kết thúc.

Nhưng cho dù là như thế, thời gian còn lại của tôi cũng không còn nhiều nữa. Hơn một tuần sau đó, mỗi ngày tôi đều sống trong tâm trạng thấp thỏm bất an, chỉ muốn tìm một cơ hội nào đó để nói rõ với Minh Viễn, nhưng mỗi lần đã ra đến miệng, tôi lại đành cố nuốt trở về. Đây có lẽ là quãng thời gian cuối cùng chúng tôi còn ở bên nhau, sau này, tôi không biết mình còn có thể gặp nó nữa không, tôi không hy vọng quãng thời gian ấm áp cuối cùng lại bị phá hoại.

Việc thẩm vấn Phan Nhất được tiến hành rất thuận lợi.

Tôi vốn cho rằng lão ta sẽ nhất quyết không thừa nhận, không ngờ lão ta lại khai hết mà chẳng giấu giếm điều gì. Rồi từ lời kể Minh Viễn và Vương Du Lâm, tôi đã biết được quá trình phạm tội của

Phan Nhất là một huyền thoại của giới cảnh sát, là đối tượng mà tất cả mọi người đều kính ngưỡng và tôn sùng. Bất kể thế nào, ông ta cũng không cho phép bản thân phạm sai lầm, cho dù đã phạm sai lầm rồi, cũng phải nghĩ đủ mọi cách để che giấu nó, thậm chí không cả ngần ngại phải giết người.

“Đến thứ Hai tuần sau tòa sẽ xử vụ này, chắc sẽ sớm tuyên án thôi.” Minh Viễn thở phào, trông có vẻ rất phấn chấn. Áp lực nặng nề mà nó phải gánh trên lưng suốt bao năm qua rốt cuộc đã được gỡ bỏ, tôi cũng mừng thay cho nó. Nhưng đồng thời, trong lòng lại cảm thấy thời gian trôi qua thật quá nhanh.

Thật quá nhanh, nhanh đến mức khiến tôi chưa kịp phản ứng. Tôi luôn cho rằng ít nhất cũng còn khoảng mười mấy ngày, thậm chí là một tháng.

Tôi im lặng không nói gì. Có lẽ vì thấy tôi tỏ ra quá sức kinh ngạc, Minh Viễn liền trầm giọng giải thích: “Vụ án này sở cũng không muốn công khai, nên tất nhiên là càng nhanh càng tốt, mà tốt nhất là không để lộ chút tin tức nào ra ngoài.”

Tôi khẽ gật đầu, không biết nên nói gì mới phải.

Buổi tối Minh Viễn hẹn mấy người bạn đi liên hoan bên ngoài, tôi không được khỏe lắm, nên không đi cùng. Minh Viễn liền đưa tôi về tận dưới nhà.

Cũng chẳng biết tại sao, khi nhìn bóng dáng nó chậm rãi rời đi, tôi đột nhiên có cảm giác rằng sau này mình sẽ không bao giờ được gặp lại nó nữa. Suy nghĩ ấy vừa thoáng qua, tôi liền không kìm được khẽ cất tiếng gọi tên nó.

Minh Viễn hơi khựng lại, rồi chậm rãi xoay người, do dự hỏi: “Tuệ Tuệ, em gọi anh sao?”

Sống mũi tôi bất giác cay xè, cũng chẳng để tâm tới thẹn thùng hay xấu hổ, chạy nhanh về phía nó, rồi nhào thẳng vào lòng nó không hề ngại ngần. Đây là lần đầu tiên tôi chủ động như vậy, Minh Viễn không khỏi có chút ngây ra, sau khi đờ đẫn mất mấy giây mới vụng về ôm chặt lấy tôi, nhỏ giọng hỏi: “Tuệ Tuệ, hôm nay em sao vậy? Có phải l không khỏe không? Hay là anh không đi nữa, ở nhà với em được không?”

Tôi lắc đầu, buồn bã nói: “Em không sao, chỉ là… chỉ là hơi nhớ anh thôi.”

Minh Viễn bật cười, vỗ nhẹ mấy cái lên lưng tôi, dịu dàng nói: “Anh vẫn luôn ở bên em mà.”

Hai chúng tôi lại dính vào nhau thêm một lúc nữa, rồi tôi mới buông nó ra, sau đó chợt nhớ đến chuyện gì, bèn nghiêm túc nói: “Minh Viễn, anh là người con trai kiên cường nhất, xuất sắc nhất mà em từng gặp.” Cho nên, bất kể gặp phải chuyện gì, anh cũng đều có thể chịu đựng được, đúng không?

Minh Viễn nhìn tôi hồi lâu, cẩn thận ngẫm nghĩ sau đó mới trịnh trọng gật đầu: “Đúng, đúng vậy.”

Khi tôi về đến nhà, khoảng chín rưỡi tối, điện thoại đột ngột đổ chuông. Tôi vội vàng chạy đi nghe, vừa nhấc ống nghe lên đã nghe thấy Minh Viễn ở đầu bên kia khẽ nói: “Tuệ Tuệ, Phan Nhất tự sát rồi…”

Phan Nhất chết rồi!

Lão là một người kiêu ngạo biết bao nhiêu, cho nên thà lựa chọn tự kết thúc tính mạng mình, chứ không muốn đối mặt với sự phán xét của pháp luật. Nghe thấy tin tức này tôi không hề cảm thấy kinh ngạc chút nào. Tôi chỉ… chỉ đột nhiên cảm thấy khó chịu mà thôi.

Tôi không dám về phòng, vì sợ vừa mới bước vào phòng đã nhìn thấy lão Chương đang đứng trong đó. Cho nên tôi liền đi tìm giấy bút, rồi ngồi xuống sofa, nhoài người lên chiếc bàn trà trước mặt viết thư cho Minh Viễn. Nhưng, tôi nên nói với nó những gì đây?

Hồi tôi vừa mới nhậm chức tiên tbị lão Chương giáo huấn một trận, rằng trong bất cứ tình huống nào cũng không được tiết lộ thiên cơ, nếu không, ngay đến lão cũng không biết là sẽ có hậu quả gì. Thiên Lôi giáng tội, hay là tan nát thần hồn? Lần trước khi bị tai nạn giao thông, thần hồn của tôi đã bị tổn thương, phải nằm trong bệnh viện suốt mấy ngày, lần này nhỡ mà chọc giận ông Trời, chắc cái mạng này của tôi cũng chẳng còn để quay về nữa.

“Hiểu Hiểu, con viết cái gì đây?” Có lẽ vì thấy tòi cứ cầm bút ngẩn ngơ, cô Liêu rốt cuộc đã không kìm được cất tiếng hỏi.

Tôi hơi ngẩn ra một chút, vội vã viết lên tờ giấy hai chữ, sau đó đi tìm một cái phong bì nhét thư vào trong, bên ngoài ghi rõ tên người nhận là Minh Viễn, rồi đặt lên chiếc bàn trà trong phòng khách.

“Nhìn thanh niên bọn con này, đúng là lạ quá thể!” Cô Liêu bực mình cười nói: “Có gì mà không thể gặp mặt nói thẳng với nhau, lại còn bày đặt viết thư nữa. Ôi, đúng là càng ngày càng không hiểu được bọn con nữa rồi.”

Tôi cười gượng, sau đó đi đánh răng rửa mặt, chuẩn bị đi ngủ.

Tôi rón ra rón rén bước vào phòng mình, bên trong không thấy có bóng dáng của lão Chương. Tôi thầm thở phào, đưa tay lên vỗ ngực mấy cái, chuẩn bị yên tâm đi ngủ, nào ngờ chính giữa căn phòng đột nhiên xuất hiện một quầng sáng ấm áp. Tôi giật nảy mình, ngồi phịch xuống giường.

Quầng sáng ấy càng lúc càng sáng, càng lúc càng lớn, chính giữa quầng sáng cũng dần dần xuất hiện bóng dáng của lão Chương. Mười mấy giây sau, lão đã hiện rõ ràng trước mắt t

“Không tồi, không tồi.” Lão Chương cười đến nỗi những nếp nhăn bên khóe mắt lồi cả ra ngoài, hết sức đáng sợ: “Tuệ Tuệ, lần này cô làm tốt lắm, so với thời gian chúng tôi dự tính còn nhanh hơn nhiều. Vừa nãy khi nhận được tin tức, tôi còn không dám tin. Cô làm việc đúng là khiến người ta yên tâm, ừm, có tiền đồ lắm.”

Tôi cúi gằm mặt, nhìn chăm chăm vào sàn nhà không nói năng gì.

Lão Chương vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi vừa hoàn thành nhiệm vụ, vừa kích động lại vừa hưng phấn phát biểu một bài rõ dài, mãi nửa tiếng sau mới nhắc đến chuyện chính. Lão khẽ ho hai tiếng rồi nói: “Hì… Hì hì… Cũng đến lúc chúng ta phải trở về rồi nhỉ…”

Trở về…

Nhưng, tôi làm sao có thể cứ thế này mà trở về chứ?

Sau khi tôi đi, Minh Viễn phải làm thế nào? Còn cô Liêu và chú Lưu phải đối mặt với cái chết của con gái ra sao? Mấy vị thần tiên vời vợi trên cao như họ đâu có hiểu được tình cảm của dân thường dưới thế gian như chúng tôi.

“Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ…” Lão Chương đưa bàn tay tới trước mặt tôi, lắc qua lắc lại, rồi toét miệng cười: “Úi chà, cô cũng bắt đầu biết giả bộ suy tư rồi cơ đấy. Mau đi thôi nào, chẳng lẽ cô định ở lại nơi này cả đời hay sao?”

Lời này của lão ta quả đúng là vừa đau xót lại vừa… có lý. Tôi không thể ở lại đây vĩnh viễn, dù sao cũng có một ngày phải rời đi. Khi vừa bắt đầu nhận nhiệm vụ, tôi còn rất tỉnh táo kiềm chế tình cảm của bản thân, nhưng chuyện tình cảm vốn phức tạp, đâu phải cứ muốn kiềm chế là kiềm chế được ngay.

“Cô Liêu…” Tôi cất tiếng một cách khó khăn, nhưng vừa nói được vài chừ thì đã bị lão Chương cắt ngang: “Họ đã có sự chuẩn bị về mặt tâm lý từ trước rồi. Không phải cô thường xuyên đi bệnh viện kiểm tra sao, các chức năng của cơ thể này sớm đã suy ti rồi, bắt đầu từ năm ngoái, đã hoàn toàn phải dựa vào pháp thuật và sức mạnh tinh thần của cô để duy trì. Tuần trước, bệnh viện đã gửi thông báo nguy kịch, nói cô bất cứ lúc nào cũng có thể nằm xuống ngủ một giấc rồi vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.”

Nhưng, cô Liêu chưa từng thể hiện ra bao giờ. Cô vẫn tỏ ra lạc quan vui vẻ, vẫn nói chuyện với tôi, cười đùa với tôi như không hề có chuyện gì xảy ra. Chú Lưu cũng vẫn như cũ, nghiêm túc và bảo thủ.

Có lẽ, họ chỉ không muốn để tôi nhận ra mà thôi. Khi xoay người lại, không biết lòng họ đau đớn biết chừng nào.

“Đi thôi!” Lão Chương thở dài, miệng lầm rầm niệmchú. Đầu óc tôi chợt trở nên nặng trịch, rồi chậm rãi nằm xuống giường.

Sau đó tôi đã bị những tiếng gõ cửa thô lỗ làm tỉnh giấc, kèm theo tiếng gõ cửa còn có giọng nói cao vang của cha tôi: “Tuệ Tuệ, Tuệ Tuệ, sao con còn chưa dậy thế? Có phải lại cảm thấy không được khỏe không, hay là chúng ta tới bệnh viện kiểm tra một chút nhé…”

Tôi mở mắt ra, ánh dương đã chiếu qua cửa sổ và rải nắng xuống giường của tôi, vẫn là bộ dạng lúc tôi mới rời đi, vừa quen thuộc vừa xa lạ.

Cha thấy tôi không trả lời, liền gọi tôi bằng giọng càng nôn nóng hơn, sau đó vội vã chạy đi gọi mẹ tôi tới giúp đỡ.

Tôi vừa đưa tay day trán vừa chậm rãi ngồi dậy, bước xuống giường. Nhưng chân vừa chạm đất tôi đã chợt cảm thấy trời xoay đất chuyển, đôi chân mềm nhũn sau đó ngã lăn ra đất.

Chẳng lẽ bệnh của Lưu Hiểu Hiểu đã để lại di chứng trên người tôi hay sao?

Tôi tức đến điên người, khó khăn lắm mới bám vào chiếc tủ đứng dậy được, rồi bước từng bước ra ngoài mở cửa. Cha mẹ tôi lập tức chạy ào vào trong, lớn tiếng hỏi: “Con bị sao thế, con bị sao thế? Có phải là lại cảm thấy không thoải mái không?”

Kết quả là tôi lại được đưa vào bệnh viện, phải truyền hai chai dịch rồi mới được cho ra. Bác sĩ nói lượng đường trong máu của tôi quá thấp, bảo tôi ăn nhiều một chút.

Tôi muốn lập tức đi tìm Minh Viễn, nhưng phải tạm gác sang một bên.

Rồi tôi chỉ đành nhân lúc cha mẹ không có bên cạnh, lén gọi vào số điện thoại của ngôi nhà cũ, đợi hồi lâu mới có người nghe, một giọng nữ vừa trẻ trung vừa xalạ vang lên: “A lô, tôi nghe…”


Trước Sau