Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 63


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 63

Tác phong làm việc của Minh Viễn xưa nay luôn giống như sấm rền gió cuốn, ngày hôm sau khi tôi vừa tan ca, anh đã lái chiếc xe chở đầy đồ đạc đến chờ tôi ở ngoài cửa đơn vị. Tôi hỏi anh: “Anh làm gì thế? Cứ như là định chuyển nhà vậy.”

Anh cười, trong sự hưng phấn còn mang theo một nét đắc chí: “Hôm qua không phải em đã nói là muốn anh chính thức cầu hôn sao?”

Hôm qua tôi có nói như vậy sao? Hình như tôi đã nói, chuyện kết hôn còn phải bàn bạc với mẹ tôi mới được.

Sau đó hai chúng tôi lái chiếc xe giống như xe chở đồ ấy tới nhà cha mẹ tôi, khi còn ở dưới lầu, anh đã ngẩng đầu gọi cha mẹ tôi ầm cả lên. Tôi cảm thấy rất kỳ lạ, xưa nay anh luôn là một người lịch thiệp, chưa bao giờ kêu gào ở nơi công cộng thế này. Nhưng khi cha tôi thò đầu ra từ trên ban công với vẻ đầy đắc chí, tôi đã lập tức hiểu ra… Người khó giải quyết nhất trong nhà tôi chắc chắn không phải là vị thái hậu khó tính kia.

Một lát sau, cha tôi chỉ hận không thể gọi hết mấy bác hàng xóm trong cả tòa nhà xuống giúp đỡ, còn chắp tay sau lưng đi đi lại lại như một thầy đội đi tuần, đã thế lại còn tỏ ra hết sức nghiêm túc, khiến mọi người không kìm được cất tiếng trêu chọc: “Lão Chung này, lần này là con rể tới nhà đấy hả?”

Cha tôi cười khà khà mấy tiếng, rồi lôi từ trong đống đồ ra một tút thuốc lá Trung Hoa [15], bóc ra phát cho mỗi người một bao, có bác nôn nóng lập tức bóc ra ngay, rồi châm một điếu lên hút thử, không kìm được sảng khoái kêu lên: “Úi chà, là hàng thật.”

Cha tôi tỏ vẻ không vui ra mặt, cất tiếng mắng ngay: “Chẳng lẽ tôi lại lấy đồ giả ra lừa bác chắc, thật đúng là!” Nói xong vội vàng cất tút thuốc đi, nhỏ giọng lầm bầm mấy câu gì đó, chắc là đang mắng ai.

Các bác hàng xóm ngồi lại trong nhà tôi một lát, biết Minh Viễn có chuyện quan trọng cần nói, nên mọi người chỉ tán gẫu mấy câu rồi về ngay. Cha tôi hôm nay được phen nở mày nở mặt, tâm trạng rất tốt, từ lúc Minh Viễn vào cửa đến giờ đều hí hửng vô cùng, đến khi Minh Viễn nhắc đến chuyện kết hôn với tôi ông cũng chỉ im lặng một chút rồi đồng ý, không hề làm khó gì anh cả.

Nhưng mẹ tôi rất quái lạ, đợi đến lúc Minh Viễn ngồi uống rượu với cha tôi bà liền kéo tôi vào phòng, đóng cửa lại, hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí hỏi tôi: “Sao hai đứa con tự nhiên lại nôn nóng thế, có phải là… có rồi không?”

Tôi hơi ngẩn người ra một chút rồi mới hiểu bà nói vậy là có ý gì, lập tức đỏ bừng hai má, vừa xấu hổ vừa bực bội nói: “Mẹ, mẹ n

“Thế tại sao lại nôn nóng như vậy?” Mẹ thấy tôi có phản ứng như vậy, chắc cũng hiểu ra là mình đã đoán nhầm, bèn cười hà hà nói: “Chưa có thì tốt, chưa có thì tốt. Bây giờ không phải là cái này đang phổ biến sao, mà hai đứa con lại nôn nóng như vậy, nên mẹ mới đoán bừa một chút thôi. Đúng rồi, sao hai đứa con lại vội kết hôn vậy chứ? Mới quen nhau được bao lâu, như vậy có phải là gấp quá rồi không?”

Tôi không sao ngờ được, cuối cùng người đưa ra ý kiến lại là mẹ tôi. Tôi luôn cho rằng, chỉ cần nghe nói có người chịu lấy tôi, mẹ nhất định sẽ mừng đến nỗi khoa chân múa tay, rồi lập tức đóng gói tôi lại đưa đến tận nhà anh chàng đó.

“Này này, con ngây ra đó nhìn mẹ cái gì?” Mẹ tôi cau mày cốc nhẹ một cái lên trán tôi: “Mẹ đang nói con đấy, thằng bé Minh Viễn đó đúng là không tệ, nhưng tuổi hình như hơi lớn một chút. Nó hơn con đến tám, chín tuổi thì phải.”

“Làm gì có!” Tôi lập tức phản bác: “Còn chưa đến tám tuổi mà, hơn nữa trông anh ấy cũng trẻ, đàn ông lớn một chút thì có sao đâu.”

Mẹ tôi bụm miệng cười nói: “Được rồi được rồi, nhìn con kìa, còn chưa lấy chồng đâu đấy, thế mà đã nôn nóng nói giúp nó rồi.”

Khuôn mặt tôi lại bắt đầu nóng bừng lên, ngượng ngùng cúi gằm mặt xuống không dám nhìn mẹ nữa. Mẹ tôi không nói gì thêm, căn phòng liền chìm vào tĩnh lặng. Một hồi lâu sau, tôi mới nghe thấy giọng nói đầy vẻ nặng nề mà kìm nén của mẹ: “Haizz, thật không ngờ Tuệ Tuệ của mẹ mới thoáng đó mà đã sắp lấy chồng rồi. Nhớ lúc con mới sinh, trông nhỏ bé biết mấy, lại chẳng biết làm gì, cứ khóc oe oe ầm lên. Thế mà giờ đã hơn hai mươi năm rồi, cuối cùng vẫn hời cho thằng nhóc Minh Viễn đó.”

Thế là chuyện kết hôn đã được quyết định như vậy, nhưng vấn đề thời gian vẫn chưa rõ ràng, một là vì cha tôi nhất định đòi đi tìm một ông thầy bói về xem ngày, hai là nhà tôi có nhiều họ hàng thân thích, thủ tục cưới hỏi cũng rườm rà, nên không thể sắp xếp xong trong một hai tháng được. Nhưng sau khi ra ngoài Minh Viễn lại lén bàn bạc với tôi, xem có nên đi làm thủ tục luôn trong tuần sau không.

Lần này thì tôi không phản đối, tâm trạng anh lập tức phấn chấn hẳn lên, suốt dọc đường lái xe nhanh vun vút.

Ngày đi đăng ký kết hôn còn chưa xác định, anh đã lại phải về miền Bắc. Việc sửa sang trụ sở chính ở thành phố C vẫn còn phải rất lâu nữa mới làm xong, nên phần lớn các nghiệp vụ của công ty vẫn đặt ở thành phố S. Minh Viễn thân là Chủ tịch hội đồng quản trị, có quá nhiều chuyện không thể không tự mình làm chủ được.

Công ty dường như đột nhiên có chuyện gấp, nên anh đi rất vội, ngay đến điện thoại cũng là gọi ở sân bay. Tuy tôi có chút hụt hẫng, nhưng vẫn rất thông cảm cho anh, cầm điện thoại dặn dò anh tỉ mỉ một hồi, cuối cùng mới nói: “Công việc vẫn là quan trọng nhất, anh đi cẩn thận nhé!”

Ở đầu dây bên kia, anh im lặng hồi lâu, rồi mới chậm rãi nói: “Tuệ Tuệ, đối với anh, em mới là quan trọng nhất.”

Anh chàng này… thỉnh thoảng lại nói ra một câu tình cảm vào lúc tôi không chú ý, tuy không mùi mẫn như lời thoại trên TV, nhưng lại khiến người ta cảm thấy ngọt ngào mà ấm áp, giống như giữa mùa đông được uống một chén trà gừng vậy.

Suốt một ngày tiếp theo, tâm trạng ủ rũ của tôi đã bay biến hoàn toàn, hạnh phúc giống như đang được ở tít trên mây, gặp ai cũng cười tươi rói, ngay đến lãnh đạo cũng không kìm được cười trêu tôi: “Tuệ Tuệ hôm nay vui vẻ như vậy, chắc không phải là sắp làm đám cưới đấy chứ?”

Tôi thản nhiên cười đáp: “Dạ vâng, bọn cháu chuẩn bị đi đăng ký rồi.”

Lãnh đạo hơi ngẩn ra một chút, lúc lâu sau mới có phản ứng, cười khà khà chúc mừng: “Chúc mừng cháu nhé, đây đúng là một chuyện mừng lớn đấy. Chú đã nói rồi mà, gặp người vừa mắt thì phải kết hôn thật nhanh, chứ cứ để dây dưa rắc rối là rồi lại chẳng đâu vào đâu cho mà x

Tin tức trong đơn vị truyền đi rất nhanh, chưa đến hai ngày, mọi người đều đã biết chuyện tôi sắp kết hôn, không ngừng cười hỉ hả đến đòi tôi chia kẹo.

Cũng vui mừng như tôi còn có Lưu Hạo Duy, anh chàng đã thăng chức, được lãnh đạo coi trọng cho làm một chức quan nhỏ, bắt đầu công tác tại sở Tư pháp. Nhưng như vậy anh chàng cũng không thể tiếp tục ở lại nhà tôi nữa, vì sở Tư pháp nằm ở ngoại ô phía nam, đi từ nhà tôi ra phải bắt hai chuyến xe bus mới tới nơi, nếu gặp phải giờ cao điểm ít ra cũng phải mất cả tiếng đồng hồ mới về được tới nhà.

Lưu Hạo Duy nhanh chóng thuê một căn hộ nhỏ bên cạnh đơn vị, rồi lại nhanh chóng dọn khỏi nhà tôi. Khi tôi gọi điện thoại báo tin này cho Minh Viễn biết, anh ở đầu điện thoại bên kia đã mừng đến suýt phát điên lên.

Nhưng dù anh có lòng, thì cách trăm núi ngàn sông cũng chẳng thể lập tức chạy về đây ngay được, đành nói cho đã nghiền qua điện thoại mà thôi. Tôi cũng không nói gì, để mặc cho anh nghĩ gì thì nghĩ.

Chiều thứ Năm, tôi đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại từ số lạ, người đàn ông ở đầu điện thoại bên kia hỏi: “Chị là bạn của Lâm Hà đúng không? Phiền chị đến cục Cảnh sát một chút!” Nói xong anh ta liền gác điện thoại, làm tôi sợ đến nỗi mồ hôi lạnh toát ra khắp toàn thân.

Tôi quả thực nghĩ không ra Lâm Hà đã xảy ra chuyện gì mà phải vào cục Cảnh sát, hơn nữa cô nàng đang ở thành phố C, sao không gọi điện thoại cho người nhà mà lại tìm tôi? Còn nữa… người vừa rồi gọi điện thoại cho tôi, sao nghe giọng có vẻ quen tai thế nhỉ?

Tôi đi xin phép với lãnh đạo một tiếng, rồi vội vàng bắt taxi tới cục Cảnh sát. Có lẽ vì cái dáng vẻ sạch sẽ tinh tươm của tôi quá bắt mắt, nên rất nhanh đã có một anh cảnh sát chạy tới hỏi tôi: “Chị tới đây làm gì vậy?”

Tôi vội vàng trả lời: “Tôi vừa nhận được một cuộc điện thoại, nói bạn tôi đang ở cục Cảnh sát, tên cô ấy là Lâm Hà

“Úi chà, là cô ấy à.” Cậu cảnh sát đó lập tức tỏ ra hào hứng, ra sức vẫy tay gọi tôi: “Chị qua đây, qua đây, tôi dẫn chị đi.”

Nhìn vẻ mặt cậu ta, hình như không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng cả, tôi nghi hoặc đi theo cậu ta, rảo bước lên tầng trên.

Cậu cảnh sát đó vừa dẫn đường vừa tán gẫu với tôi, trên mặt không làm sao kiềm chế được nét cười: “Này, cô bạn đó của chị đúng là ghê thật, chỉ một cú mà đã túm chặt được đội phó của bọn tôi rồi, chắc lúc này vẫn còn chưa buông ra đâu. Hê hê, đó là đội phó đội cảnh sát đặc nhiệm chúng tôi đấy nhé, tài nghệ khỏi nói luôn…” Vừa nói cậu ta lại vừa cười xấu xa, ánh mắt hết sức mờ ám.

Tôi rốt cuộc cũng có thể thở phào, xem ra đúng là không có chuyện gì lớn, mất công tìm tôi đến đây hóa ra là để giải cứu đội phó của bọn họ.

“Chính là chỗ này rồi.” Cậu cảnh sát đó đi tới bên ngoài một căn phòng làm việc cửa khép hờ thì dừng lại, cười hì hì nói: “Hay là chị tự vào đi, tôi… thôi khỏi vào nữa, hì hì.”

Tôi đi tới gõ cửa, trong phòng có người buồn bực quát lên: “Ai đấy?”

Tôi bèn dứt khoát đẩy cửa bước vào phòng, quả nhiên nhìn thấy Lâm Hà đang mặt mày căng thẳng giữ chặt lấy cánh tay một người đàn ông da dẻ đen thui nhất quyết không chịu buông ra. Người đó đang hết sức tức giận, nhưng vừa nhìn thấy tôi thì chợt ngẩn ra, mấy giây sau, mới đột nhiên nhảy dựng lên lùi về phía sau mấy bước, hét toáng lên: “Có ma…”, cú nhảy này rốt cuộc đã giúp anh ta thoát khỏi Lâm Hà.

Đây rốt cuộc là chuyện gì thế?

“Sao vậy, sao vậy?” Cậu cảnh sát bên ngoài chắc cũng nghe ra âm thanh trong phòng có chút khác thường, nên lập tức chạy như bay vào trong, vừa khéo nhìn thấy đội phó đội cảnh sát đặc nhiệm của bọn họ đang hai chân run lẩy bẩy thiếu chút nữa thì ngã xuống đất, thế là bèn lập tức xoay người lại, tỏ ra hết sức nghiêm túc nói với tôi: “Hơ hơ, chúng tôi không nhìn thấy gì hết đâu đấy nhé!”

Cái cậu này đúng là buồn cười thật!

Nhưng tôi cũng chẳng hơi đâu mà để ý tới tâm trạng của anh chàng đội phó kia, rảo bước đi tới đỡ Lâm Hà đang ngồi trên mặt đất dậy, rồi thấp giọng hỏi: “Cậu sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế?”

Cậu cảnh sát kia quay lưng về phía chúng tôi lớn tiếng nói: “Chị không xem thời sự sao, sáng nay trên đường Mùng Một Tháng Năm xảy ra một vụ án cướp giật giết người bằng súng, bạn của chị là nhân chứng mục kích sự việc, nên sợ quá đấy mà.”

Tôi tỉ mỉ quan sát Lâm Hà một lúc, thấy cô nàng quả nhiên vẫn còn ngẩn ngơ chưa tỉnh táo trở lại, vừa gặp được tôi, lập tức túm chặt tôi không chịu buông ra.

Anh chàng đội phó kia rốt cuộc đã bám được vào chiếc ghế bên cạnh mà đứng thẳng người dậy, trên mặt vẫn còn vẻ vừa ngạc nhiên vừa sợ hãi, ra sức nhìn chằm chằm vào cái bóng của tôi trên mặt đất, sau đó lại nhìn khuôn mặt tôi, vừa nhìn vừa cảm thán: “Thật đúng là… giống như đúc…”

Vừa nghe thấy lời này, trong lòng tôi liền có một suy nghĩ thoáng qua, đột nhiên nhớ ra mấy hôm trước Minh Viễn từng nói với tôi, hai người bạn của anh là Cổ Hằng và Vương Du Lâm đã cùng xin được điều tới thành phố C. Nếu đã từng nhìn thấy tôi, vậy anh chàng này chính là… “Cổ Hằng?” Tôi thử thăm dò gọi khẽ một tiếng, anh ta lập tức trượt chân, thiếu chút nữa thì ngã xuống đất, giọng nói cũng trở nên run rẩy: “Chung… Chung… Đúng… Đúng là cô sao?”

Tôi cảm thấy hết sức xấu hổ, đang yên đang lành tự nhiên xuất hiện ở đây thế này, thảo nào anh ta lại cho rằng tôi là ma.

“Hì hì…” Tôi ngượng ngùng đưa tay lên gãi đầu, lí nhí nói: “Có phải anh cảm thấy em trông rất giống… rất giống với người đó không?”

“Vậy cô rốt cuộc có phải là người đó không?” Giọng nói của Cổ Hằng đã có chút run rẩy.

Đúng là lạ thật, con người lại sợ ma như vậy chứ? Hơn nữa, chắc trước đây tôi cũng chưa từng làm gì anh ta chứ nhỉ?

Tôi vội vàng giải thích: “Chỉ là trông giống nhau thôi, thật đấy! Anh nhìn này, em có bóng cơ mà!” Vừa nói tôi còn cố ý đi đi lại lại bên cửa sổ vài bước. Anh chàng Cổ Hằng đó rốt cuộc đã đưa tay lên lau mồ hôi, rồi dần trở lại bình thường, thở ra một hơi thật dài nói: “Đúng là sợ chết đi mất! Ấy… Mà không đúng!” Anh ta rốt cuộc đã có phản ứng: “Sao cô lại biết tôi vậy?”

Tôi đột nhiên cảm thấy không biết nên trả lời thế nào, sau khi do dự một chút, bèn dứt khoát nói thật: “Em… là bạn gái của Minh Viễn.”

Cổ Hằng lại một lần nữa ngây ra.

Chừng nửa giờ sau, Vương Du Lâm cũng nhận được điện thoại của Cổ Hằng mà chạy tới, khi bước vào cửa nhìn thấy tôi, anh ta đầu tiên là ngẩn ra, sau đó rất nhanh đã tỏ ra thấu hiểu. Quả đúng như lời Minh Viễn nói, đầu óc Vương Du Lâm tốt hơn Cổ Hằng nhiều… Anh ta là một trong số ít những người thông minh mà không làm người ta ghét.

Dù sao Cổ Hằng từ đầu đến cuối cũng đều chẳng hiểu chuyện này rốt cuộc là như thế nào, đặc biệt là sau khi anh ta biết tôi cũng tên là Chung Tuệ Tuệ, đầu óc lại càng trở nên đờ đẫn, lúc này gần như đã rơi vào trạng thái chết máy rồi.

Cậu cảnh sát lúc trước dẫn tôi lên lầu lúc này cũng rất thông minh mà tránh đi, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại bốn người chúng tôi.

“Vậy… em… bao nhiêu tuổi rồi? Có từng đến thành phố S chưa?” Cổ Hằng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, lại tiếp tục truy hỏi.

Tôi chỉ biết lắc đầu. Lý lịch của tôi căn bản không có vấn đề gì hết, dù anh ta có điều tra thế nào thì cũng không tìm ra được bất cứ manh mối gì… Nếu không phải là Minh Viễn nói với tôi, đến bản thân tôi còn không tin ấy chứ. Nhưng anh chàng Vương Du Lâm kia một mực không nói năng gì, tôi luôn cảm thấy, hình như anh ta đã đoán ra được một số điều.

Cổ Hằng hỏi han hồi lâu mà chẳng có thu hoạch rốt cuộc đã hơi tin là tôi và cô Chung của anh ta chỉ có vẻ ngoài giống nhau mà thôi. Rồi một lát sau, anh chàng tính cách tùy tiện này bắt đầu chấp nhận sự thực rằng tôi là bạn gái của Minh Viễn, thậm chí còn không ngừng luyên thuyên về việc tôi giống “cô Chung” đến chừng nào, Minh Viễn dựa dẫm vào “cô Chung” bao nhiêu, thậm chí còn kể lại những biểu hiện khác thường của Minh Viễn sau khi “cô Chung” qua đời nữa…

“Minh Viễn… thật sự… đã từng trải qua những ngày tháng tinh thần thất thường sao?” Tim tôi giật thót, bàn tay cũng hơi run rẩy, toàn thân gần như chẳng còn chút sức lực nào. Đối với quãng thời gian sau khi tôi “rời” đi, mỗi lần anh đều chỉ nhắc đến sơ qua bằng một hai câu, nên trước giờ tôi chưa từng hay biết, thì ra anh đã từng phải trải qua những sự đau khổ và cảm thương lớn đến thế.

Lúc đó anh bao nhiêu tuổi chứ? Mười sáu? Hay là mười bảy?

Bao nhiêu năm như vậy, anh đã chờ đợi với một tâm trạng như thế nào?

Tất cả những chuyện ấy, tôi đã không làm sao biết được. Bây giờ tôi chỉ biết rằng… tôi muốn gặp anh, muốn vô cùng.


Trước Sau