Trở Về Năm 1981 Oº°

Trở Về Năm 1981 Oº°-Chương 64


Trước Sau

Trở Về Năm 1981 Oº°

Chương 64

Tôi đã phải gọi tới mười ba cuộc điện thoại, cuối cùng mới nhờ vả được bạn bè đặt giúp cho một tấm vé máy bay tới thành phố S vào buổi chiều, sau đó chẳng nói với ai câu nào đã lập tức chạy đến sân bay.

Vì máy bay chậm giờ, nên khi tôi tới được thành phố S thì đã là chín giờ hơn, tôi lập tức gọi một chiếc taxi vội vã đến nhà Minh Viễn. Thành phố S trong đêm vẫn rất phồn hoa, xe cộ qua lại nườm nượp giữa những đường lớn ngõ nhỏ. Tôi ghé đến bên cửa sổ xe ngắm nhìn thành phố xa lạ này. Đây là lần đầu tiên tôi đến nơi đây, nhưng trong lòng lại có một cảm giác quen thuộc khó tả. Minh Viễn nói tôi đã từng sống ở đây hơn năm năm, có lẽ, chính từ lúc đó cảnh sắc của thành phố” này đã in sâu vào trong tâm trí tôi rồi.

Taxi dừng lại bên ngoài con ngõ, tôi xuống xe, rồi dựa vào trực giác cùa mình đi từng bước vào trong, đi mãi đến trước một ngôi nhà nhỏ mới dừng lại. Nơi này có một cánh cửa gỗ loang lổ cùng những cành cây xanh biếc từ trên tường bao vươn xuống, dưới ánh đèn đường chúng toát ra một vẻ đẹp đến lạ kỳ, không hiểu sao lại khiến tôi cảm thấy lòng dạ khoan khoái.

Chắc là nơi này rồi.

Tôi khẽ gõ cửa, một lúc lâu sau mới nghe thấy trong sân vang lên tiếng bước chân, rồi Minh Viễn ở phía bên kia cánh cửa trầm giọng hỏi: “Là ai vậy?”

Tôi đột nhiên không nói nên lời, cứ đứng trước cửa không thể động đậy, đến khi anh chậm rãi mở cửa, rồi thò nửa cái đầu ra từ phía sau cánh cửa… Trong khoảnh khắc đó, nét buồn bực trên mặt anh nháy mắt đã biến thành sững sờ, rồi tiếp đó là mừng rỡ đến điên cuồng.

“Tuệ Tuệ…” Anh lẩm bẩm giống như nằm mơ, rồi vươn tay về phía khuôn mặt tôi. Khi chạm vào làn da lạnh băng của tôi, anh đột ngột lao ra ôm chặt tôi vào lòng. Cảm nhận vòng ôm rộng rãi của anh, cảm nhận hơi thở ấm áp mà quen thuộc của anh, cảm nhận sự kích động phát ra từ đáy lòng anh, tới lúc này tôi mới cảm thấy quyết định của mình hôm nay chính xác đến nhường nào.

Chúng tôi ôm nhau, hôn nhau, rồi sau đó chiến trường được chuyển lên giường một cách tự nhiên vô cùng. Khi tình cảm đạt đến một mức độ nào đó, dường như đã không thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt, mà chỉ có thể thông qua cơ thể. Trước đây tôi không hiểu nổi điều này, còn giờ đây, tôi đã có được những cảm nhận chân thực nhất, sự hòa hợp của linh hồn và cơ thể thì ra lại tuyệt diệu đến vậy.

Chúng tôi cảm nhận hơi ấm của nhau, ôm nhau, hôn nhau, đ cơ thể hòa vào nhau, rồi cùng đắm chìm trong cảm giác hòa quyện trước giờ chưa từng có này. Sức mạnh dữ dội của anh như bùng phát trong thân thể tôi, đến khi tôi rốt cuộc đã không chịu nổi nữa mà chìm vào giấc mộng. Khi đang ngủ, dường như tôi còn thấp thoáng nghe thấy tiếng anh ca hát ầm ĩ trong nhà tắm, bên tai thỉnh thoảng lại có những tiếng rủ rỉ khe khẽ, lúc thì là “Tuệ Tuệ”, lúc thì là “cô ơi”…

Đến khi trời đã sáng rõ, tôi mới tỉnh dậy từ trong giấc mộng. Cơ thể tôi giống như một đống bột mì vừa bị người ta nhào nặn, uể oải chẳng còn chút sức lực nào. Chiếc giường vẫn còn ấm áp, nhưng Minh Viễn lại không ở bên cạnh. Tôi uể oải gọi anh một tiếng, nhưng không nghe thấy tiếng trả lời, bèn thò đầu ra khỏi chăn, loáng thoáng nghe thấy anh đang nói chuyện với ai đó ngoài sân.

“… Ồ, không cần mang đến nữa đâu, bạn gái tôi không thích bánh bao…”

Mới sáng sớm thế này, anh nói chuyện với ai ấy nhỉ?

Một lát sau, tôi thấy anh xách theo hai chiếc túi nilon đi vào, đôi lông mày hơi cau lại, bên khóe miệng là nụ cười chế giễu.

Tôi lại gọi anh tiếng nữa. Minh Viễn lập tức xoay người, ánh mắt thoáng cái đã trở nên dịu dàng, đến thân thể cũng như đang tỏa sáng lấp lánh. “Tỉnh rồi à?” Anh hỏi, rồi đặt hai chiếc túi nilon lên chiếc bàn trà, rảo bước đi đến bên giường ngồi xuống, thò tay vào trong chăn ôm lấy eo tôi. “Hôm qua ngủ có ngon không?” Anh khẽ hỏi bên tai tôi, trong giọng nói tràn ngập một vẻ trêu chọc không hề che giấu.

Tôi bèn há miệng ra cắn vào cổ anh, rồi khẽ “hứ” một tiếng coi như trả lời.

“Ồ…” Anh lẩm bẩm nói: “Vẫn còn sức cắn anh à, xem ra thì hôm qua…” Trong mắt anh lóe lên những tia sáng rực, tựa như có những ngọn lửa đang lấp lánh, rồi anh xoay người, đè tôi xuống dưới: “Chúng ta tiếp tục…”

Thế là chúng tôi lại nằm trên giường thêm một lúc nữa, ừm, đại khái là một tiếng đồng hồ.

Chỉ riêng việc rời giường đã tốn không ít sức lực, quần áo mặc rồi lại cởi, cởi rồi lại mặc, cuối cùng khi bụng đã kêu lên “ùng ục” đưa ra lời kháng nghị, chúng tôi mới thật sự rời giường.

“Vừa rồi là ai thế?” Khi ăn sáng, tôi không kìm được hỏi anh.

Trên mặt Minh Viễn lộ rõ vẻ chán ghét, rồi anh cắn mạnh một miếng bánh bao, tức tối trả lời: “Còn có thể là ai nữa? Là cô ả Tăng Tiểu Quyên đó.”

Cái tên này rõ ràng rất xa lạ, nhưng không biết tại sao, tôi lại có cảm giác căm ghét khó hiểu. “Em không thích cái tên này, cũng không thích cô ta.” Tôi không hề ngần ngại thể hiện quan điểm của mình: “Cô ta là ai thế? Sao mới sáng sớm đã chạy đến nhà chúng ta làm gì?”

“Chính là cái cô thư ký Tăng đó chứ ai.” Minh Viễn cưòi hà hà nhìn tôi, dáng vẻ hết sức tán đồng: “Anh cũng không thích cô ta, em nói đúng lắm, mới sáng sớm cô ta chạy đến nhà chúng ta làm gì chứ.” Anh cố ý nhấn mạnh ba chữ “nhà chúng ta”, nói xong còn cười hì hì nhìn tôi, trông có vẻ vui mừng ra mặt.

“Đúng rồi, Tuệ Tuệ!” Anh đột nhiên ghé sát mặt tới, dáng vé thần bí vô cùng: “Sáng nay điện thoại của em đổ chuông báo thức anh đã mở túi của em ra để tắt nó đi rồi.”

Nghe tới đây tôi lập tức hiểu ra, trong túi của tôi ngoài điện thoại còn có mấy thứ khác, chính là quyển sổ hộ khẩu cùng với tờ giấy chứng nhận đơn thân, hôm qua tôi mang theo tới đơn vị để xin đóng dấu. Khuôn mặt tôi không khỏi đỏ bừng, tôi đâu phải vì không đợi được nên mới vượt ngàn dặm xa xôi đến đây để bức hôn chứ.

“Anh cảm thấy…” Anh chậm rãi nói: “Đi đăng ký kết hôn ở đâu cũng giống nhau cả thôi, em nói xem có đúng không? Hơn nữa…” Anh nghiêm trong túc nhìn tôi, trong mắt tràn ngập vẻ mong chờ, còn có một nét bất an xen lẫn: “Anh vừa xem thử rồi, hôm nay là ngày tốt. Ừm, rất hợp cho việc cưới hỏi.”

Khi anh còn chưa mở miệng thì tôi đã đoán được ý của anh rồi, nên trong lòng không hề bất ngờ chút nào cả, chỉ là có một chút… nói thế nào nhỉ, dù sao thì cũng rất phức tạp. Xét theo lẽ thường, kết hôn là việc trọng đại, nhưng ngay đến hành động vượt ngàn dặm tìm chồng mà tôi cũng đã làm rồi, hơn nữa việc nên làm hay không nên làm thì hai chúng tôi cũng đều đã làm cả, nếu còn kênh kiệu nữa thì hình như không được hay cho lắm.

Thế là tôi chỉ do dự hai giây, sau đó liền đồng ý. Kết quả là ngay đến bữa sáng tôi còn chưa kịp ăn xong, thì đã bị anh kéo vào xe và chở đi rồi.

Nói là ăn sáng, chứ thực ra lúc này đã là buổi trưa. Khi chúng tôi đến cục Dân chính, nhân viên công tác ở đó còn hậm hực oán trách chúng tôi một trận, nói chúng tôi sao cứ chọn giờ tan ca mà tới. Nhưng tuy ngoài miệng họ nói như vậy, nhưng làm thủ tục vẫn rất nhanh, chưa đến nửa tiếng đồng hồ, hai chúng tôi đã bước ra ngoài với hai cuốn sổ nhỏ trong tay.

Thế này coi như là đã kết hôn rồi ư?

Ôi, tôi còn chưa kịp chuẩn bị gì cơ mà. Vừa nãy khi chụp ảnh, nụ cười của tôi còn rất gượng gạo, có vẻ ngốc nghếch vô cùng, không biết có thể đi đăng ký lại một lần nữa không nhỉ?

“Đưa hết cho anh đi!” Minh Viễn cầm cuốn sổ trong tay cười vang một lúc, cuối cùng còn lấy cả cuốn sổ của tôi, nói là tôi chân tay lóng ngóng, khéo lại đánh mất lúc nào không biết.

Sau đó, đôi vợ chồng son Kim Minh Viễn và Chung Tuệ Tuệ liền dắt tay nhau về nhà.

Trên đường về, anh không ngừng gọi điện thoại cho mọi người, nào là Vương Du Lâm, Cổ Hằng, rồi cả Lưu Giang, báo cáo với tất cả mọi người một lượt. Sau đó thấy tôi ngồi bên cạnh không có động tĩnh gì, anh bèn nôn nóng hỏi: “Sao em không gọi điện thông báo cho mọi người trong nhà một tiếng, chuyện lớn thế này cơ mà.” Nói xong liền bắt đầu gọi điện cho cha mẹ tôi.

Nghe nói tôi với Minh Viễn đi đăng ký kết hôn ở thành phố S, không ngờ mẹ tôi lại tỏ ra rất trấn tĩnh, chỉ dặn dò tôi quay về sớm một chút để chuẩn bị hôn lễ, thậm chí còn không mắng tôi câu nào. Nhưng mẹ lại nói chuyện với Minh Viễn một hồi lâu, đến tận lúc hai chúng tôi đã về đến nhà, Minh Viễn vẫn cầm điện thoại trong tay mà nấu cháo điện thoại với mẹ tôi… Không biết đó là mẹ của ai nữa.

Tôi suy nghĩ một chút, rồi gọi điện thông báo cho Lâm Hà và lãnh đạo của mình một tiếng. Lâm Hà tỏ ra hết sức kinh ngạc, lãnh đạo thì lại rất bình tĩnh, chậm rãi chúc mừng tôi mấy câu, hỏi tôi có cần xin nghỉ thêm mấy ngày không. Tôi thấy tạm thời vẫn chưa cần, dù sao bây giờ mới chỉ là đi đăng ký kết hôn, việc tổ chức tiệc cưới sau này mới thật sự bận rộn.

Buổi trưa chúng tôi vào một nhà hàng ăn cơm chúc mừng, sau khi về nhà, Minh Viễn lại rất hưng phấn thực hiện “nghĩa vụ” của người chồng thêm lần nữa… “Lần này anh rốt cuộc đã có thế làm việc với tấm bằng trong tay rồi.” Anh ôm tôi trong lòng, vui mừng hí hửng nói.

Chúng tôi đặt vé máy bay về thành phố C vào chiều Chủ nhật, nên thời gian còn lại Minh Viễn đã dẫn tôi đi chơi khắp nơi.

Thực ra tôi cũng không dám đi lại trong ngõ, sợ bị người quen trưóc đây nhận ra, sạu đó lại làm như là gặp ma vậy. Minh Viễn dường như cũng hiểu rõ sự băn khoăn của tôi, mỗi lần đều lái xe đến tận cửa nhà mới dừng lại.

Chiều thứ Bảy, anh hẹn anh em nhà họ Lưu đi ăn cơm, tôi tất nhiên cũng phải đi.

Tuy trong lòng có chút thấp thỏm, nhưng thực ra tôi cũng đã rất may mắn rồi, do không còn nhớ được gì, nên sự thấp thỏm ấy chỉ dừng lại bên ngoài mặt mà thôi, tôi nghĩ chắc Minh Viễn còn xấu hổ hơn tôi nhiều. Anh phải giải thích với anh em nhà họ Lưu thế nào về sự xuất hiện của một Chung Tuệ Tuệ khác đây? Mà lại còn là từ cô biến thành vợ nữa.

“Em đừng lo lắng!” Minh Viễn dường như cũng nhìn ra sự bất an của tôi, bèn đưa tay ôm tôi vào lòng, hôn nhẹ lên đôi môi tôi một cái, khẽ an ủi: “Anh đã nói trước tình hình để họ có sự chuẩn bị rồi. Hơn nữa…” Anh lùi về phía sau hai bước, quan sát tôi từ trên xuống dưới một lượt, đưa tay vuốt cằm nói: “Hơn nữa, em cũng có chút không giống với trước đây mấy.”

Kiểu tóc của tôi bây giờ là mái tóc xoăn màu hạt dẻ mà Lưu Hạo Duy tặng, so với trước đây quả thực là thời trang hơn nhiều, nhưng tôi nghĩ như thế còn chưa đủ để che mắt người ta.

“Hay là…” Tôi giận dỗi nói: “Em cứ bỏ luôn mái tóc giả ra, mang cái đầu đinh này đến đó. Làm vậy đảm bảo có thể khiến bọn họ chấn động đến đờ người, hoàn toàn không chú ý xem mặt mũi em trông thế nào đâu.”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, Minh Viễn đã ôm lấy tôi mà cười đến rơi nước mắt: “Tuệ Tuệ…” Anh ôm càng lúc càng chặt hơn, dường như đã sắp không chịu đựng nổi nữa: “Em… thật đúng là… chẳng thay đổi tí nào hết.”

Có gì đâu nhỉ, tôi cảm thấy ý tưởng này của mình rất hay mà.

Sáng hôm sau, Minh Viễn đưa tôi đến mấy cửa hàng thời trang ngó nghiêng một chút, mua lấy một chiếc áo lông màu sắc rực rỡ. Đến trưa tôi còn trang điểm sơ qua, cố làm cho mình trông trẻ trung hết mức, sau đó mới cùng Minh Viễn đi dự tiệc.

Anh từ đầu đến cuối đều tỏ ra rất bình tĩnh, giống như là tôi căn bản chẳng có gì khác biệt với những người xung quanh.

Đến anh cũng đã như vậy rồi, tôi việc gì còn phải tỏ ra căng thẳng nữa chứ. Thầm nghĩ như vậy, tôi cũng cảm thấy bình tĩnh hơn rất nhiều, rồi khoác tay anh đi vào nhà hàng giống như một đôi vợ chồng binh thường vậy.

Vừa mới bước vào căn phòng đặt trước trong nhà hàng, tôi đã lập tức nhận ra hai anh em họ, cứ như tôi đã quen từ rất lâu trước đây rồi.

Hai người họ vốn đang nói cười vui vẻ, nghe thấy có tiếng động liền đồng loạt ngoảnh đẩu nhìn qua, sau đó, giống như là bị trúng phép định thân, nụ cười của cả hai đồng thời trở nên cứng đờ.

Không khí của bữa cơm từ đầu đến cuối đều rất kỳ quái, chỉ có tôi và Minh Viễn là thản nhiên như thường, Lưu Giang và Lưu Đào hiển nhiên là chưa tỉnh táo trở lại, có hai lần còn gắp thức ăn trượt, khiến cả khuôn mặt đều dính đầy thức ăn. Chỉ riêng chuyện tôi từng đến thành phố S bao giờ chưa, hai người họ đã lần hỏi tới mấy lần.

Từ đầu đến cuối tôi đều giả bộ ngu ngơ, họ hỏi cái gì mới trả lời cái đó, lúc không hỏi thì chậm rãi ăn cơm, thỉnh thoảng còn tươi cười nói chuyện với Minh Viễn, giống hệt như những đôi vợ chồng mới cưới bình thường khác. Dù sao tôi cũng không nói dối nên chẳng có chút gánh nặng tâm lý nào.

Đến lúc chúng tôi chuẩn bị đi, trong lòng anh em nhà họ Lưu suy nghĩ thế nào tôi cũng không hề hay biết, nhưng chuyện gặp mặt vậy là đã xong. Mặc cho bọn họ cám thấy khó hiểu thế nào, chắc cũng không thể đoán ra chân tướng sự việc. Hơn nữa, cho dù có đoán ra thì sao chứ? Cũng chỉ có thể nghĩ thầm trong lòng mà thôi, nói với ai được.


Trước Sau