Vợ Tôi Là Công Chúa

Vợ Tôi Là Công Chúa-Chương 169


Trước Sau

Vợ Tôi Là Công Chúa

Chương 169: Vui Vẻ

Từ cửa tiểu khu tới nhà của An Tri Thủy cách một đoạn khá dài, Lý Lộ Từ dừng xe điện lại, hỏi An Tri Thủy có muốn lên xe cùng không.

An Tri Thủy ngẫm nghĩ một chút, hết nhìn đông tới nhìn tây.

– Mình mặc váy a.

– Ngồi nghiêng ở phía sau là được rồi.

Lý Lộ Từ cảm thấy rất kỳ quái, An Tri Thủy tuy rằng sống cuộc sống quá an nhàn sung sướng, nhưng không phải không biết chút gì về khói lửa nhân gian, cô còn có thể đi xe điện.

– Vậy mình ngồi phía sau, sẽ phải ôm cậu, nếu không ngã xuống thì biết làm sao.

An Tri Thủy có chút đỏ mặt, trong TV và chuyện cổ tích đều thấy cô gái ngồi phía sau ôm thắt lưng của chàng trai, An Tri Thủy như thế nào không biết xấu hổ.

– Dông dài, không dám ôm thắt lưng, thì nắm lấy quần áo là được, vừa lúc quần áo của mình có đai lưng.

Lý Lộ Từ nhìn thấy cô cúi đầu nhăn nhó, thì biết là chuyện gì xảy ra.

– Vậy cậu đem cái kia cho mình cầm.

An Tri Thủy chỉ vào áo bông của Lý Lộ Từ đặt trên xe điện.

– Không cho cậu lặng lẽ mở ra, cầm là được.

Lý Lộ Từ đưa cho cô.

An Tri Thủy rất ngạc nhiên muốn biết là cái gì, ngồi ở phía sau xe điện sắp chạy, cầm lấy dây lưng của Lý Lộ Từ, vừa định hỏi, Lý Lộ Từ liền khởi động xe. An Tri Thủy không có chú ý, bả vai đụng vào trên người Lý Lộ Từ, cảm giác được phía sau lưng hắn thật rộng thật dày, vì thế An Tri Thủy có chút đỏ mặt, chính mình càng ngày càng dễ dàng để ý này nọ mà nghĩ lung tung.

Phòng mở ra trước, đầu Tiểu Miêu thò ra cửa phòng, rồi chạy tới vòng quanh xe điện dạo qua một vòng, chó có cái mũi lợi hại, càng không ngừng ngửi cái áo bông mà An Tri Thủy cầm.

– Là cái gì vậy?

An Tri Thủy giơ cao cái áo bông lên, rồi đem chú Tiểu Miêu nhiệt tình nhốt tại ngoài cửa phòng .

– Nghỉ đông thế nào?

Lý Lộ Từ không có trả lời, lúc này dường như là cuộc nói chuyện giữa những người bạn lâu ngày không gặp.

– Tuyệt đại đa số thời gian đều là ở nước Anh, thời tiết rất xấu, đồ ăn cũng khó ăn chết đi được. Quan trọng nhất là người Anh tuyệt không lịch sự (người có công danh, thế lực), khi nói chuyện phiếm cùng người Trung Quốc lại luôn tỏ ra thái độ giỏi giang hơn người, lại không có chỗ nào để có thể kiêu ngạo, kinh tế, quân sự đều không có thực lực, một quốc gia chỉ bằng với Trung Quốc của hai trăm năm trước mà thôi, cảm giác giống như vậy.

An Tri Thủy đúng thật có cảm giác không tốt lắm với nước Anh.

– Cả kỳ nghỉ đông đều ở nước Anh sao, châu Âu lớn như vậy.

Lý Lộ Từ có quan điểm rất giống An Tri Thủy. An Tri Thủy xuất thân bối cảnh ở nơi nào, khẳng định sẽ không giống các cô gái bình thường chỉ có ấn tượng về nước Anh dừng ở những chi tiết nhỏ nhặt như vậy.

– Ừ, cha mình thế nào cũng phải bắt mình đi, kết quả căn bản không phải đi chơi, cha mình là đi đàm phán kinh doanh. Tuy nhiên không biết nói chuyện gì, nhìn dáng vẻ của ông rất buồn rầu, mỗi ngày về nhà liền mắng người Anh, người Mỹ, người Pháp, người Nhật Bản… Người của các quốc gia đều mắng một lần, mắng bọn chúng nghèo phải chết, phần còn lại sớm hay muộn cũng bị người Trung Quốc ức hiếp mà chết.

An Tri Thủy thở dài.

– Còn may, lúc trước tốt nghiệp trung học không có học theo mọi người ra nước ngoài du học.

– Cha cậu như vậy là không đúng. Những quốc gia này quả thật không có nhiều tiền như Chính phủ Trung Quốc, nhưng quốc gia của bọn họ vẫn là nhà tư bản rất có thực lực.

Lý Lộ Từ lắc lắc đầu, An Đông Dương quả thật nhiều tiền thế lớn, thông qua các loại liên hệ công ty cổ phần đan xen, lại là đăng kí hải ngoại, các loại thủ đoạn khiến cơ quan kiểm toán quốc gia đều không rõ ràng lắm thực tế tài sản ông khống chế có bao nhiêu… Tuy nhiên, các nước phát triển này dựa trên những người giàu có trong vài thập niên đến trăm năm thậm chí mấy trăm năm tích lũy, An Đông Dương cũng hơn so với bọn họ.

– Cậu làm gì vào kỳ nghỉ đông?

An Tri Thủy đối với những thứ đó không có hứng thú.

– Uh, An Nam Tú ở nhà chơi, Lý Tử ở nhà hàng Tây đàn dương cầm, mình đi làm gia sư, năm sau cũng sẽnhư thế này, hai ngày trước đi họp mặt lớp, phải nghe tin đồn người mình thích, gặp được tình địch không hiểu ra sao cả, sau đó bị các loại thông cảm trào phúng, vừa vặn gặp dì Đường, cáo mượn oai hùm một phen, bằng không sẽ động thủ đánh nhau. Rồi sau đó đoán chừng Thủy Thủy phải về nước, vẫn hưng phấn đến hiện tại.

Lý Lộ Từ đơn giản tự thuật một phen.

– Cậu hưng phấn cái gì, mình lại không có đường cho cậu ăn.

An Tri Thủy sờ sờ hai má, có chút nóng lên, sau đó cố gắng sa sầm mặt:

– Không được đánh nhau, đánh nhau vốn sẽ không tốt, nếu bị thương làm sao bây giờ? Bị trường học biết rồi, học bổng quốc gia của cậu phải hủy bỏ … Còn có… Còn có cái tin đồn người cậu thích là ai?

An Tri Thủy trong lòng rất không được tự nhiên, thật là khó chịu, chẳng lẽ Lý Lộ Từ đã từng thích người nào sao?

– Chỉ có điều nghe đồn mà thôi. Có cái tên bệnh thần kinh bịa đặt nghe theo đồn, tuy rằng mình không nghĩ sau lưng lại có tiếng người nói bậy, nhưng cái cô gái kia… Nói như thế nào đây?

Lý Lộ Từ rất không để ở trong lòng nói:

– Cô ấy và Thủy Thủy của mình so sánh với nhau, dáng người không bằng, tướng mạo không bằng, quan trọng nhất là, cô ấy còn cách xa, không có đáng yêu như Thủy Thủy vậy, đơn thuần, thiện lương.

– Ai…

– Ai…

An Tri Thủy rất sốt ruột, ho khan một tiếng.

– Ai…

An Tri Thủy lắp bắp mãi cũng không nói ra được, đến độ hai má trướng đỏ rực:

– Ai… Là Thủy Thủy của cậu… Nói hươu nói vượn!

– Ha hả, mình cứ tưởng đã nói rất nhanh làm cậu chú ý không được.

Lý Lộ Từ rất ngượng ngùng nói.

An Tri Thủy giơ tay lên đánh tới áo của Lý Lộ Từ.

Lý Lộ Từ vội vàng tránh đi, thật cẩn thận cầm lấy áo bông:

– Bên trong có thứ tốt.

– Rốt cuộc là cái gì?

An Tri Thủy rất hiếu kỳ.

– Nhà cậu có kem và bút phun không?

Thì ra lúc Lý Lộ Từ tới đã xem qua.

(bút phun kem lên bánh ga-tô để viết chữ )

– Có. Để mình đi lấy.

An Tri Thủy chạy đến trong phòng bếp.

– Nhiều lắm, cậu lại đây.

An Tri Thủy ở trong phòng bếp hô.

Lý Lộ Từ ôm áo bông đi vào phòng bếp, trong tủ lạnh có các loại kem đủ màu sắc mới mẻ, xem ra An Tri Thủy bình thường thích ăn bánh ngọt, đồ ngọt linh tinh.

Lý Lộ Từ mở rải áo bông , xé gói plastic to , là hai cái chén thủy tinh và hai cái chiếc đũa lộ ra.

– Không so được với nhà cậu, thiết bị chuyên nghiệp cái gì đều có, đơn sơ một chút, nhưng cam đoan sạch sẽ vệ sinh.

Lý Lộ Từ cầm hai cái chiếc đũa đi ra.

Trên chiếc đũa một lớn một nhỏ là hai viên cầu, cây kem màu trắng, tản ra mùi kem tự nhiên, nhìn qua chính là hương vị kem sữa, chỉ có điều hình dạng khá kỳ quái một chút.

– Chính cậu làm kem sao? Mình cũng sẽ làm.

An Tri Thủy không hiểu nên hỏi.

– Trước giúp mình cầm cái này.

Lý Lộ Từ cho cô một cây.

An Tri Thủy muốn vươn đầu lưỡi liếm kem, Lý Lộ Từ vội vàng ngăn cô lại, sau đó lấy ra cây kem màu chocolate ở trên viên cầu bé phun ra hai điểm nhỏ.

Hai đường cong giống như lông mày.

Dính một chút kem màu trắng làm thành cái mũi.

Màu hồng nhuộm thành miệng.

Trên cổ vẽ loạn một vòng màu đen chocolate, sau đó mãi cho đến vị trí rốn đều là điểm đen nhỏ, đó là điểm quan trọng nhất.

An Tri Thủy ánh mắt càng mở càng lớn, trên gương mặt đều là nhảy nhót vui mừng, cô biết Lý Lộ Từ làm gì .

Cuối cùng Lý Lộ Từ đưa kem cho An Tri Thủy.

-Vâng, người tuyết. Một người cho mình.

Lý Lộ Từ lại bắt đầu bức tranh một người, đương nhiên là muốn bức tranh thành một cô gái xinh đẹp, nhưng người tuyết đều là mập mạp, cho nên chỉ có thể tận lực đáng yêu một chút.

Tóc vuông góc hạ xuống, nhưng khá dày, Lý Lộ Từ chuyển lại đây đưa lưng người tuyết về phía An Tri Thủy.

– Liếm một chút.

An Tri Thủy hơi ngượng ngùng, duỗi duỗi đầu lưỡi.

– Cậu chuyển qua đi.

Lý Lộ Từ chuyển qua, lại chuyển lại đây, An Tri Thủy đã xử lý tốt, chocolate làm tóc bị đầu lưỡi liếm một chút về sau cảm giác có chút mềm nhẵn, thuận thẳng. Trên môi cánh hoa của An Tri Thủy đều dính màu đen của chocolate.

– Nhìn qua môi của cậu trông hình như ăn rất ngon.

Lý Lộ Từ nói.

– Mình chỉ chính là bên trên dính chocolate.

An Tri Thủy vội vàng lau, khó mà nói cái gì, rõ ràng là lời nói rất xấu.

Lại vẽ khăn quàng cổ lên người tuyết, là màu hồng, hai cái khăn quàng cổ phương hướng không giống với, nam hướng trái, nữ hướng phải.

– Được rồi. Đây là người tuyết của mình.

Lý Lộ Từ vừa lòng nhìn.

– Hai cái đều là của mình.

An Tri Thủy mới không chịu phân một cái cho Lý Lộ Từ, đều là muốn tặng cho cô, đoạt lại từ trong tay Lý Lộ Từ .

– Thích không?

Lý Lộ Từ hỏi.

An Tri Thủy nặng nề gật đầu, đôi mắt tràn đầy ý cười dịu dàng, khóe miệng có hương vị ngọt ngào, nhìn hai người tuyết, lại nhìn Lý Lộ Từ, An Tri Thủy không tự chủ được nhẹ nhàng vặn vẹo thân mình đến gần Lý Lộ Từ một chút.

– Năm nay không có tuyết rơi, nhưng biết cậu muốn làm người tuyết, mình không có cách nào khiến ông trời rơi tuyết, chỉ biết làm cái này. Tuy rằng làm người tuyết hai người cùng nhau chơi khá thú vị, ngẫm lại cậu động thủ hơn phân nửa là thêm phiền, dù sao cũng là mình thông minh đã nghĩ ra biện pháp này. Chúng có thể gọi là người tuyết kem,nhưng có thể gọi tắt người tuyết.

Lý Lộ Từ buông bút phun kem ra, lau khô rửa tay, xem qua rất nhiều tay nghề kinh người của các đại sưbánh ngọt , nhìn đơn giản, thực ra đứng lên làm lại không dễ dàng như vậy. Lý Lộ Từ làm rất thô ráp, nhưng chính bởi vì phần thô ráp tùy ý này, cũng rất đáng yêu.

– Cám ơn cậu.

An Tri Thủy mỉm cười, ánh mắt ẩm ướt, thật sự thật cao hứng, biết chính mình vì sao chờ mong về nước như vậy, khẩn cấp muốn nhìn thấy hắn. Bởi vì hắn sẽ làm như vậy, rất dụng tâm, còn rất nghiêm túc mà chuẩn bị khiến cô vui vẻ, thỏa mãn nguyện vọng nhỏ nhoi không đáng kể của cô, hắn sẽ coi thành chuyện rất quan trọng, thật tâm cẩn thận làm tốt để cô xem.

– Chúng ta là bạn bè thôi… Nếu có thể cho năm 2011 của Thủy Thủy trở nên rất khoái nhạc, vậy nhất định phải ở năm 2012 tiếp tục.

Lý Lộ Từ tựa vào trên tủ bát, nhìn cô gái này rất dễ dàng cũng rất vui vẻ, chỉ là hai cây kem như vậy, cô còn cao hứng hơn so với người khác trúng năm triệu . Lý Lộ Từ rất nghèo, không có cách nào lấy túi xách Hermes, trời xanh mây trắng ô tô, trang phục GA xa hoa đùa cho con gái vui vẻ. Nhưng bởi vì An Tri Thủy, hắn chỉ làm vô cùng đơn giản như thế liền thấy được khuôn mặt xinh đẹp tươi cười.

– Mình nên vì cậu làm cái gì đây. Mình rất ngốc. Mình muốn giúp cậu làm chút việc gì đó, nhưng suy nghĩ thật lâu cũng không biết thế nào sẽ làm cho cậu vui vẻ.

An Tri Thủy giơ hai người tuyết, có chút khổ sở. Bởi vì nếu so sánh cùng với Lý Lộ Từ, đầu óc của cô thật sự không đủ dùng. Lý Lộ Từ biết làm nhiều đồ vật này nọ như vậy, biết nghĩ rất nhiều biện pháp, nhưng An Tri Thủy cái gì cũng không biết.

– Cậu cảm thấy mình hiện tại vui vẻ không?

Lý Lộ Từ mỉm cười.

An Tri Thủy ngẩng đầu nhìn Lý Lộ Từ. Hắn không mấy khi cười khoa trương như vậy, nụ cười tươi như hoa vậy. Nhưng thời điểm hắn nhìn cô, trong ánh mắt, lông mi, môi bên cạnh, trên gương mặt giống như nơi nơi đều là ý cười.

– Ừ.

An Tri Thủy gật gật đầu, không phải rất tự tin.

– Cậu đã làm được rồi, chỉ cần cùng với Thủy Thủy cùng một chỗ, năm 2012 Lý Lộ Từ sẽ rất vui vẻ.

Lý Lộ Từ cầm lấy người tuyết của cô.

– Cậu so với mình thông minh hơn, mình đều đùa Thủy Thủy tức giận, phải rất cố gắng mới có thể nghĩ biện pháp khiến cậu vô cùng cao hứng, nhưng cậu chỉ cần đi đến bên người mình, cười một cái, mình cũng rất vui vẻ.

Hai người mỗi người cầm một người tuyết, An Tri Thủy thân mình dựa vào Lý Lộ Từ, cúi đầu, đầu thấp chỉ tới bờ vai của hắn .

Lý Lộ Từ thuận tay ôm vòng eo của cô, An Tri Thủy phải dựa vào trong lồng ngực hắn, hai má nóng ran, trong lòng rất vui vẻ và mềm mại ngọt ngào lại giống như tìm được địa phương chống đỡ rồi.Cô không dám nói cho Lý Lộ Từ, kỳ thật cô cũng là như vậy, chỉ cần với hắn cùng một chỗ, chỉ sợ cái gì cũng không cần làm, cũng sẽ rất vui vẻ.


Trước Sau