Vụ Cá Cược Tình Yêu

Vụ Cá Cược Tình Yêu-Chương 20


Trước Sau

Vụ Cá Cược Tình Yêu

Chương 20

Tại hồ Hoàn Kiếm lồng lộng gió. Hai người ngồi cạnh bên nhau trên băng ghế đá, để mặc gió đùa nghịch mái tóc mình

– Chỗ này đẹp quá

Chi nhắm mắt, cảm nhận làn gió mơn man trên mặt mình. Dương mỉm cười nhìn gương mặt Chi. Bình yên quá! Đôi khi anh thấy ganh tị với sự đơn giản của cô, thứ duy nhất mà anh không có được

– Anh cũng đã nghĩ là em sẽ thích

– Sao anh biết được?

– Anh đóan thôi. Nhưng…đúng phải không?

– Uhm…cũng hơi hơi

Nụ cười của Chi khiến bật cười theo. Khi ở bên cạnh cô gái này, dường như nụ cười cũng nên đặc biệt dễ dàng

– Chi này

– Huhm?

– Anh có thể…mượn vai của em không?

Quay sang nhìn anh, Chi nhận ra vẻ mệt mỏi trong đôi mắt nâu vốn đã từng sáng rực ấy. Nên cô gật đầu

– Nhưng chỉ một chút thôi

– Anh biết rồi

Và anh ngả đầu mình vào vai Chi, nhẹ nhàng nhắm mắt

Gió bên hồ vẫn thổi

Mái tóc người con gái quấn quýt ôm lấy gương mặt chàng trai

————Tại nhà Kiệt————

Cầm lấy cái phong bì màu vàng nhạt trên tay, Kiệt chậm rãi mở ra.

Trang đầu tiên là ảnh một cô gái. Mái tóc dài và đôi mắt màu nâu.

Cô gái đang cười

Anh lật tiếp những trang sau

Trương Bảo Chi, 18 tuổi

Mẹ là Mai Anh Linh

Cha là Trương Cường Hùng

Người mẹ đã mất, chỉ còn cha.

Đóng tập hồ sơ lại, Kiệt nhìn đăm đăm vào khỏang không trước mặt

Trương Cường Hùng

Sao cái tên này nghe quen quá !

A! Ông ta là chủ tịch công ty thời trang ROSSA

Nhưng tại sao Chi lại phải làm xấu con người mình như thế nhỉ?

Mà hình như….

Cô gái trong quán bar

Sao con người này bí ẩn thế?

Không biết cô ta giở trò gì?

Mà công nhận tiểu thư tập đoàn thời trang có khác, xinh mà dáng chuẩn ghê

Chớp mắt, anh đẩy ghế đứng dậy, đến bên khung cửa kính

Bên ngòai, bầu trời xanh ngắt không một gợn mây

Mùa thu sắp đến rồi

Khi Dương mở mắt, bầu trời đã ngả màu vàng

Hòang hôn rơi xuống mặt sông

– Anh…..ngủ bao lâu rồi?

– Anh tự xem đồng hồ thì biết

Chi nghiêng đầu bóp bóp một bên vai đã tê rần bị ngồi yên quá lâu

Dương cúi xuống nhìn đồng hồ

4h chiều

Anh đã ngủ suốt 5 tiếng đồng hồ. Trên vai Chi

– Em biết không Chi. Đây là lần đầu tiên trong đời anh dựa vào một người con gái

– Mẹ anh có tính là con gái không?

– Anh chưa bao giờ dựa vào vai mẹ. Vì anh luôn luôn là chỗ dựa cho bà

– Vậy thì mệt mỏi lắm đúng không?

– Nhưng anh tự nguyện

– Những lúc anh mệt mỏi, em có thể cho anh mượn vai em. Nhưng không được lâu như hôm nay đâu đó. Em chưa muốn quăng bỏ cánh tay sớm vậy đâu

Chi mỉm cười. Và Dương cũng mỉm cười. Tự nhiên anh thấy lòng bình yên đến lạ. Thứ anh cần chỉ là vậy thôi, một chút bình yên giữa cuộc sống đầy hỗn lọan

– Giữ chuyện gì trong lòng thì sẽ khó thở lắm đấy. Anh có muốn em share nó với anh không?

Nụ cười tắt lịm, anh ngạc nhiên quay sang nhìn Chi

Cô đang nhìn về phía trước

Mặt trời hắt lên tóc cô tỏa ra thứ ánh sáng lạ lùng

Dương nhìn Chi một lúc. Đôi mắt cô vẫn trong vắt như dòng nước dưới kia

Chi đang nhìn anh. Và cô mỉm cười. Nụ cười dịu dàng nhất mà anh từng thấy

– Cám ơn em, Chi. Em là người đầu tiên muốn anh chia sẻ

Anh nắm lấy bàn tay cô

Chi lại mỉm cười

– Không cần. Vì chúng ta là bạn

Là bạn? Nhưng dường như…..anh không thể làm bạn của em được nữa rồi

Trò chơi đang kết thúc? Hay chỉ mới bắt đầu?


Trước Sau