Vụ Cá Cược Tình Yêu

Vụ Cá Cược Tình Yêu-Chương 21


Trước Sau

Vụ Cá Cược Tình Yêu

Chương 21

Chiếc xe đỏ chóe dừng lại trước cổng nhà. Chi mở cửa bước xuống nhưng Dương đã kịp giữ tay cô lại

– Sao vậy?

Cô mở to mắt nhìn anh ngạc nhiên

– Cám ơn…vì ngày hôm nay

– Không có gì. Chúng ta là bạn mà chẳng phải sao

Xua tay, Chi bật cười trước vẻ mặt đột nhiên trở nên nghiêm túc của Dương

– Chi ah

– Huh?

– Em nghĩ sao nếu anh nói…anh không muốn làm bạn của em?

– Hả?

– Anh nghĩ…có lẽ anh thích em mất rồi Chi ah

Vòng tay anh ôm lấy Chi. Cô sững người không cử động. Hơi ấm lan tỏa đến từng tế bào trong cơ thể khiến Chi thấy mạch máu mình như đông cứng lại

Vài giây sau khi não bộ đã bắt đầu họat động lại và phân tích rõ tình hình, Chi giơ tay đẩy anh ra

– Khoan đã. Hình như chúng ta có chút lầm lẫn

– …..?

– Chúng ta là bạn. Vậy thôi. Sorry em có việc phải làm

Nói rồi cô mở cửa xe và đi nhanh vào trong

Cái nhíu mày thóang qua trên khuôn mặt Dương. Nhưng rất nhanh sau đó là một nụ cười

Cuộc chơi này…dường như càng lúc càng trở nên thú vị

Đóng sập cửa nhà, Chi với tay lấy chai nước trên bàn uống ừng ực

Những chuyện vừa xảy ra hiện rõ mồn một trong đầu dù đang cố quên đi

Chuyện quỷ quái gì đang xảy ra vậy chứ?

Tên Hoàng Gia Kiệt nổi điên bất chợt còn chưa đủ sao

Bây giờ lại thêm một Cao Nam Dương từ đâu nhào ra nói thích cô

– Ôi điên mất

Vừa lắc đầu quầy quậy Chi vừa tiếp tục uống cạn chai nước mong làm nguội bớt cái đầu đang bừng bừng lên của cô

Nhưng tự nhiên trong đầu Chi hiện ra hình ảnh Dương gục đầu vào đôi bàn tay với bờ vai run rẩy

Và cả những giọt nước mắt của Kiệt

Phức tạp quá đi mất

Sao tự nhiên cô lại dính vào mớ rắc rối này cơ chứ

Vừa nghĩ Chi vừa gãi cổ. Đó là một thói quen khi cô bối rối

Bỗng nhiên Chi nhận ra cổ mình lành lạnh như thiếu một thứ gì

Sợi dây chuyền của mẹ

Giật mình, cô sờ lại trên cổ thêm lần nữa

Không có

Thôi chết đâu mất rồi?

Ngay lập tức, Chi chạy như bay đi tìm

Sau hơn nửa tiếng lục lạo tung tóe cả nhà lên mà kết quả vẫn là không thấy

– Chết tiệt ở đâu rồi

Cô cáu kỉnh lầm bầm, nhìn quanh khắp căn phòng

Không thể được. Đây là vật cuối cùng mẹ để lại cho mình

Không gian đang yên tĩnh thì vang lên bởi một tiếng nói quen thuộc

– Có đang tìm gì không?

– Tìm cái gì kệ tôi. Mắc gì….

Đột nhiên Chi khựng lại. Lẽ nào….

– Anh có thấy sợi dây chuyền của tôi không?

– Thay đồ đi. Đi với tôi

– Eh anh….này

Không để Chi nói cho hết câu, tiếng sẫp cửa đã vang lên. Cô nhíu mày nhìn chăm chăm vào cái cửa ngay trước mặt mình

– Anh lại giở trò gì nữa vậy hả Hoàng Gia Kiệt?

Đưa ly rượu trên tay lên trước ngọn nến, Kiệt nghiêng đầu ngắm nhìn. Thứ chất lỏng đỏ sẫm ánh lên thứ ánh sáng mê hoặc

Nhìn vào Kiệt có vẻ như đang rất điềm nhiên nhưng không ai biết rằng trong lòng anh lúc này đang bùng lên một “ý đồ”

Hai tiếng này cứ mãi sôi sục trong đầu Kiệt

Chỉ một lát nữa thôi, công việc sẽ xong

Tiếng mở cửa khiến Kiệt ngước lên nhìn

Cô gái chậm rãi bước vào

Chi ngạc nhiên đưa mắt nhìn quanh. Cả căn nhà hàng sang trọng không có một bóng người. Ah dĩ nhiên là ngọai trừ cái kẻ cô ghét cay ghét đắng đang ung dung ngồi bên chiếc bàn trải khăn trắng muốt

Anh muốn làm gì nữa đây?

Nở nụ cười tuyệt đẹp chứa đầy thứ ma lực chết người, Kiệt đứng dậy kéo ghế cho Chi. Cô nhíu mày nhìn anh nghi hoặc nhưng vẫn ngồi xuống

Mặc kệ đi, mình đến đây là để lấy lại sợi dây chuyền của mẹ. Gây với anh ta chẳng có ích lợi gì

– Anh…có thể trả sợi dây chuyền cho tôi được chưa?

– Dĩ nhiên là tôi sẽ trả nhưng phải bây giờ

Anh trả lời bằng giọng điệu dịu dàng hiếm có. Tự nhiên mà Chi đâm chột dạ. Chắc chắn phải có chuyện gì ẩn chứa bên trong

– Vậy chừng nào mới được?

– Cô gọi món đi

Vừa nói, Kiệt vừa đẩy tờ menu về phía Chi. Cô mở to mắt nhìn anh

– Này anh đùa tôi đấy hả?

– Đêm nay cứ làm theo lời tôi đi có được không? Lát nữa tôi sẽ trả sợi dây chuyền cho cô

Vẫn là nụ cười quyến rũ và giọng nói ngọt ngào

Chi lần nữa nhíu mày nhưng rồi cô khẽ lắc đầu

Thôi mặc kệ, cứ làm quách theo lời anh ta nói cho êm chuyện

Nghĩ vậy, cô cúi xuống đọc lướt qua tờ thực đơn và nghĩ “Thôi chết nếu mình mà gọi thì chắc chắn anh ta sẽ nghi ngờ. Mặc dù nhà hơi khá giả nhưng làm gì mà vào nổi cái nhà hàng sang trọng, đắt tiền như thế này”

– Tôi không biết mấy món này. Anh gọi đi

Gật đầu, Kiệt quay sang nói gì đó với người phục vụ mà Chi không nghe rõ. Anh ta cúi đầu rồi cầm lấy hai tờ thực đơn quay lưng đi

Chi yên lặng đưa mắt nhìn ngó xung quanh.

Ánh trăng xuyên qua lớp trần nhà bằng kính trong suốt trải đều khắp quán

Những bộ bàn ghế tòan bằng gỗ trắng

Dòng nước trong chiếc hồ nhỏ bên ngòai tạo nên âm thanh róc rách

Tiếng nhạc từ đâu đột ngột vang lên

Quay lại, Chi đưa mắt dáo dác tìm kiếm

Người đàn ông trong bộ âu phục xuất hiện với cây violin trên tay

Bỗng nhiên Kiệt đứng lên bước đến, chìa tay ra trước mặt cô

– Anh làm cái khỉ gì vậy?

Chi hỏi với đôi mắt vẫn còn mở to ngơ ngác

– Mời cô nhảy

Rồi không đợi Chi đồng ý, anh nắm lấy tay Chi kéo cô đi

– Ya thả ra coi. Anh làm trò gì vậy Hoàng Gia Kiệt?

– Shhh

Kiệt đặt ngón trỏ lên môi Chi như muốn bảo cô im lặng. Vòng tay qua eo Chi, anh dìu cô đi theo tiếng nhạc du dương

Không hiểu tại sao nhưng tự nhiên Chi thôi la hét. Cô nhíu mày ngước lên nhìn anh khó hiểu

Ánh đèn vàng mờ ảo

Giai điệu ngọt ngào

Lần đầu tiên Chi nhận ra rằng….Kiệt khá đẹp trai

Hèn gì mà bọn con gái mê anh ta như điếu đổ

Asshh điên sao Trương Bảo Chi

Chẳng qua….là vì đèn ở đây mờ quá

Lắc đầu quầy quậy, Chi cố gắng thóat ra khỏi mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu. Nhưng đôi mắt cô vẫn không sao rời khỏi Kiệt

Kiệt nhận ra đôi mắt đang nhìn mình chăm chú. Và anh mỉm cười vì điều đó

Đột nhiên tiếng nhạc dừng lại. Chi giật mình đưa mắt nhìn quanh

– Bản nhạc kết thúc rồi. Vẫn còn đang mơ sao?

Mỉm cười, Kiệt quay lưng trở về bàn. Chi bước theo sau

– Nè anh trả lại sợi dây chuyền cho tôi nhanh giùm đi

Không trả lời, Kiệt vẫn giữ nụ cười lấp lửng trên môi

Tách

Những ngọn đèn trong quán vụt tắt ngay sau cái búng tay của Kiệt

Ánh nến phát sáng cả một góc quán

Người phục vụ đẩy chiếc xe bước ra. Trên xe là chiếc bánh sinh nhật lớn với rất nhiều ngọn nến

Chiếc bánh được đặt xuống bàn, chắn giữa Kiệt và Chi

Đột nhiên lời ông Hoàng vang lên bên tai Chi

– Hôm qua là sinh nhật Kiệt

Không lẽ…..

Cô ngước lên nhìn gương mặt Kiệt lung linh sau những ngọn nến

– Anh….

– Hôm qua là ngày sinh nhật của tôi

Giọng Kiệt đều đều không cảm xúc. Anh đang cười. Nhưng tại sao…cô không nhìn thấy niềm vui?

Chi muốn nói gì đó. Nhưng cuối cùng…cô chỉ im lặng nhìn anh chờ đợi

– Từ rất lâu rồi năm nào cũng chỉ có một mình tôi trong ngày này. Hôm nay…xem như cô cùng tôi ăn mừng sinh nhật có được không?

Có thứ sức mạnh kỳ lạ trong giọng nói của Kiệt khiến Chi không cách nào từ chối

Nhìn vào gương mặt Chi, Kiệt khẽ nhếch môi cười

Anh đứng dậy, nắm tay kéo Chi bước ra ngòai


Trước Sau