Tiểu Thất Tể Tử
9 Truyện
Sắp xếp theo
8.2
[Zhihu] Thanh Lê.
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử.
Editor: NeNe.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng, showbiz, đô thị tình duyên, HE.
Văn án:
Tôi từng tự tay xé bức thư tình của cậu học sinh đứng đầu lớp.
Còn nói trước mặt anh ấy: “Tôi không hẹn hò với kẻ nghèo nàn.”
Nhiều năm sau, tôi gặp lại Giang Úc Bạch tại buổi hoà nhạc do anh tổ chức.
Một fan nhiệt tình hỏi: “Có người nào khiến anh nhớ mãi không quên trong thời học sinh không?”
Ánh mắt lạnh lùng của Giang Úc Bạch xuyên qua đám đông rơi vào người tôi.
“Có.”
“Nhưng tôi hy vọng cả đời này, cô ấy sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”




Tôi từng tự tay xé bức thư tình của cậu học sinh đứng đầu lớp.
Còn nói trước mặt anh ấy: “Tôi không hẹn hò với kẻ nghèo nàn.”
Nhiều năm sau, tôi gặp lại Giang Úc Bạch tại buổi hoà nhạc do anh tổ chức.
Một fan nhiệt tình hỏi: “Có người nào khiến anh nhớ mãi không quên trong thời học sinh không?”
Ánh mắt lạnh lùng của Giang Úc Bạch xuyên qua đám đông rơi vào người tôi.
“Có.”
“Nhưng tôi hy vọng cả đời này, cô ấy sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
7.4
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử.
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngược tra, HE.
Độ dài: 5c
Edit + Beta: Nene
GIỚI THIỆU:
Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ đưa tôi vào vòng bạn bè của hắn.
Trong bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, người anh em của hắn đùa rằng: “Cậu với đứa nói lắp kia cãi nhau như thế nào?”
Tiểu thanh mai của hắn cười nói, “Nói một câu mất tận ba phút, rất ngu ngốc. Lần trước cô ấy còn không nói ra được, suýt khóc luôn.”
Mọi người cười ầm lên, “Xem ra là không định cho danh phận rồi.”
Phó Trì thờ ơ nói, “Chỉ là một đứa nói lắp, chơi chán rồi thì chia tay.”
Sau đó, tôi khoác tay anh trai hắn xuất hiện tại bữa tiệc.
Nói năng trôi chảy.
Phó Trì nắm lấy cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: “Em khỏi khi nào vậy?”
Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, mỉm cười: “Xin lỗi, cô ấy chửi người khác lúc nào cũng trôi chảy lắm.”
Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đô thị tình duyên, ngược tra, HE.
Độ dài: 5c
Edit + Beta: Nene
GIỚI THIỆU:
Phó Trì chê tôi nói lắp, chưa bao giờ đưa tôi vào vòng bạn bè của hắn.
Trong bữa tiệc gặp gỡ bạn bè, người anh em của hắn đùa rằng: “Cậu với đứa nói lắp kia cãi nhau như thế nào?”
Tiểu thanh mai của hắn cười nói, “Nói một câu mất tận ba phút, rất ngu ngốc. Lần trước cô ấy còn không nói ra được, suýt khóc luôn.”
Mọi người cười ầm lên, “Xem ra là không định cho danh phận rồi.”
Phó Trì thờ ơ nói, “Chỉ là một đứa nói lắp, chơi chán rồi thì chia tay.”
Sau đó, tôi khoác tay anh trai hắn xuất hiện tại bữa tiệc.
Nói năng trôi chảy.
Phó Trì nắm lấy cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: “Em khỏi khi nào vậy?”
Người đàn ông bên cạnh ôm eo tôi, mỉm cười: “Xin lỗi, cô ấy chửi người khác lúc nào cũng trôi chảy lắm.”
8.3
Zhihu: Gặp Lại
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Chuyển ngữ: Linh Lan
===
Vào cái năm hắn khốn khó nhất, tôi chủ động nói lời chia tay.
Gạt đi toàn bộ lời cầu khẩn, tôi không quay đầu nhìn lại một lần nào.
Vào buổi họp lớp sáu năm sau, hắn mở cửa xe bước xuống, dẫn theo một cô bạn gái xinh đẹp.
Bạn gái hắn nói với tôi rằng: "Lúc trước nếu cô không buông tay, phu nhân tập đoàn Phó thị ngày hôm nay đã là cô rồi."
Hắn ngồi đối diện, thần sắc lãnh đạm: "Đều là chuyện quá khứ cả."
Tất cả mọi người đều ồn ào muốn hóng hớt.
Dưới cái nhìn chăm chú của hắn, tôi yên lặng che kín vết sẹo trên cổ tay, miễn cưỡng mỉm cười: "Phải, hai người bọn tôi… đã không còn quan hệ gì nữa."
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Chuyển ngữ: Linh Lan
===
Vào cái năm hắn khốn khó nhất, tôi chủ động nói lời chia tay.
Gạt đi toàn bộ lời cầu khẩn, tôi không quay đầu nhìn lại một lần nào.
Vào buổi họp lớp sáu năm sau, hắn mở cửa xe bước xuống, dẫn theo một cô bạn gái xinh đẹp.
Bạn gái hắn nói với tôi rằng: "Lúc trước nếu cô không buông tay, phu nhân tập đoàn Phó thị ngày hôm nay đã là cô rồi."
Hắn ngồi đối diện, thần sắc lãnh đạm: "Đều là chuyện quá khứ cả."
Tất cả mọi người đều ồn ào muốn hóng hớt.
Dưới cái nhìn chăm chú của hắn, tôi yên lặng che kín vết sẹo trên cổ tay, miễn cưỡng mỉm cười: "Phải, hai người bọn tôi… đã không còn quan hệ gì nữa."
4.6
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE
Edit: Xoăn dịch truyện
(Văn án)
Huynh đệ tốt của ta cầm đao kề cổ, ép ta thừa nhận mình là nữ nhi.
"Ngươi không đáp ứng, ta sẽ phải cưới muội muội của ngươi,"
Tấn Dĩ An tức giận nghiến răng nghiến lợi, "Nữ nhân điên kia mười lăm tuổi đã đập đầu ta, ta sẽ ch/ết trong tay nàng ta mất!"
Ta tên là Ôn Sĩ Ninh, "trưởng tử" của Hộ Quốc tướng quân, cũng là "nam đinh" duy nhất của gia đình.
Ta và "Thế tử phủ Minh Nghi Vương" — Tấn Dĩ An cùng nhau học hành ba năm, cùng leo tường trốn học, cùng đào tổ chim, chuyện hoang đường nào cũng đã làm qua.
Ta xem hắn là huynh đệ, hắn lại muốn cưới ta...
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, HE
Edit: Xoăn dịch truyện
(Văn án)
Huynh đệ tốt của ta cầm đao kề cổ, ép ta thừa nhận mình là nữ nhi.
"Ngươi không đáp ứng, ta sẽ phải cưới muội muội của ngươi,"
Tấn Dĩ An tức giận nghiến răng nghiến lợi, "Nữ nhân điên kia mười lăm tuổi đã đập đầu ta, ta sẽ ch/ết trong tay nàng ta mất!"
Ta tên là Ôn Sĩ Ninh, "trưởng tử" của Hộ Quốc tướng quân, cũng là "nam đinh" duy nhất của gia đình.
Ta và "Thế tử phủ Minh Nghi Vương" — Tấn Dĩ An cùng nhau học hành ba năm, cùng leo tường trốn học, cùng đào tổ chim, chuyện hoang đường nào cũng đã làm qua.
Ta xem hắn là huynh đệ, hắn lại muốn cưới ta...
4.2
Ta từng bị người khác đánh cắp tiên tủy từ mười vạn năm trước.
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
4.7
[Zhihu] - Qua Những Mùa Quên Nhớ
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Edit | Beta: Serene 🍍
_____
Vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của Cố Hoài, trước mặt bao người, tôi bị tình đầu của anh ấy ép uống một ly rượu mạnh.
“Cô ta say mới vui, mọi người có muốn xem không?”
Mọi người xung quanh có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy thật sự không sao chứ?”
Giọng anh lạnh lùng, “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị mất trí nhớ.”
“Sáng mai tỉnh lại, cô ấy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Tôi bị anh kéo đi, như một con búp bê ngoan ngoãn.
Bởi vì dù anh đối xử với tôi thế nào, sáng hôm sau tôi chỉ nhớ rằng, anh yêu tôi.
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Edit | Beta: Serene 🍍
_____
Vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của Cố Hoài, trước mặt bao người, tôi bị tình đầu của anh ấy ép uống một ly rượu mạnh.
“Cô ta say mới vui, mọi người có muốn xem không?”
Mọi người xung quanh có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy thật sự không sao chứ?”
Giọng anh lạnh lùng, “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị mất trí nhớ.”
“Sáng mai tỉnh lại, cô ấy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Tôi bị anh kéo đi, như một con búp bê ngoan ngoãn.
Bởi vì dù anh đối xử với tôi thế nào, sáng hôm sau tôi chỉ nhớ rằng, anh yêu tôi.
4.2
Ta là phu nhân hiền lương thục đức nhất kinh thành, mới qua cửa ngày thứ hai, nạp liền chop hu quân bốn thiếp thất.
Một năm qua đi, bốn cái bụng vẫn phẳng lì, yên tĩnh như gà. Ta bỗng nhiên ý thức được: Phu quân của ta, giống như...... Không được......
"Phu quân của ta, giống như...... Không thể......"
Vào lúc giữa trưa, bệnh nhân ở Hồi Xuân Đường đã lui hết rồi.
Ta nhìn về phía Âu Dương đại phu, nhích mông lại gần, xấu hổ nói, "Ngươi nói xem, nếu như có biện pháp nào tốt thì......"
Âu Dương đại phu liếc mắt qua lại, mặt không thay đổi lại gần, xốc áo choàng bên ngoài lên, "Tráng dương tán, năm đồng một gói, hàng thật giá thật già trẻ uống vào cái khác liền."
Ta nghiêm mặt, nhìn qua sau lưng của hắn có bức họa viết rõ ràng "Một lần chuẩn bệnh, trị giá ngàn vàng" nói, "Làm người có lương tâm chút đi."
Ta bỏ ra một ngàn lượng bạc, không phải đến mua thuốc giả.
Âu Dương đại phu vuốt râu, "Dùng xong rồi hãy nói."
Ta sờ sờ cọng tóc mai, một mặt khó xử, dù sao, dựa vào tình hình của phu quân ta hiện tại, khả năng có lẽ phải hợp tác với hắn lâu dài.
Âu Dương đại phu tiên phong đạo cốt, mười phần khinh bỉ nhìn ta, "Phu nhân quần áo hoa lệ, không giống người thiếu chút bạc này."
Ta đương nhiên là không thiếu bạc, mỗi tháng còn có bổng lộc nữa.
Một năm qua đi, bốn cái bụng vẫn phẳng lì, yên tĩnh như gà. Ta bỗng nhiên ý thức được: Phu quân của ta, giống như...... Không được......
"Phu quân của ta, giống như...... Không thể......"
Vào lúc giữa trưa, bệnh nhân ở Hồi Xuân Đường đã lui hết rồi.
Ta nhìn về phía Âu Dương đại phu, nhích mông lại gần, xấu hổ nói, "Ngươi nói xem, nếu như có biện pháp nào tốt thì......"
Âu Dương đại phu liếc mắt qua lại, mặt không thay đổi lại gần, xốc áo choàng bên ngoài lên, "Tráng dương tán, năm đồng một gói, hàng thật giá thật già trẻ uống vào cái khác liền."
Ta nghiêm mặt, nhìn qua sau lưng của hắn có bức họa viết rõ ràng "Một lần chuẩn bệnh, trị giá ngàn vàng" nói, "Làm người có lương tâm chút đi."
Ta bỏ ra một ngàn lượng bạc, không phải đến mua thuốc giả.
Âu Dương đại phu vuốt râu, "Dùng xong rồi hãy nói."
Ta sờ sờ cọng tóc mai, một mặt khó xử, dù sao, dựa vào tình hình của phu quân ta hiện tại, khả năng có lẽ phải hợp tác với hắn lâu dài.
Âu Dương đại phu tiên phong đạo cốt, mười phần khinh bỉ nhìn ta, "Phu nhân quần áo hoa lệ, không giống người thiếu chút bạc này."
Ta đương nhiên là không thiếu bạc, mỗi tháng còn có bổng lộc nữa.
3.8
Mười năm yêu nhau, ta và Thẩm Kinh Mặc rõ ràng là một đôi trong mắt mọi người. Nhưng tại sao khi tỉnh lại, mọi người đều kì quái nhìn ta.
Họ nói rằng, ta và Thẩm Kinh Mặc chưa từng tiếp xúc với nhau, vị hôn phu của ta là người khác.
Bọn họ nói ta bị r·ối l·oạn tâm thần, nói ta không bình thường. Cha mẹ đau lòng, Lộ Trạch Khiêm cực lực che giấu thất vọng, Thẩm Kinh Mặc lạnh nhật, biến thành thanh đao cắm vào lòng ta.
Họ nói rằng, ta và Thẩm Kinh Mặc chưa từng tiếp xúc với nhau, vị hôn phu của ta là người khác.
Bọn họ nói ta bị r·ối l·oạn tâm thần, nói ta không bình thường. Cha mẹ đau lòng, Lộ Trạch Khiêm cực lực che giấu thất vọng, Thẩm Kinh Mặc lạnh nhật, biến thành thanh đao cắm vào lòng ta.
4.6
Tác giả: TIỂU THẤT TỂ TỬ
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Chữa Lành, Ngọt, Dưỡng Thê
Team dịch: Đồng Đồng
Giới thiệu
Ta làm Thiên Phi đã hai trăm năm rồi, từng làm hai chuyện động trời kinh hãi.
Chuyện thứ nhất, là lúc ta trăm tuổi, niệm quyết xuống phàm, làm phi tần được sủng ái của một vị hoàng đế phàm trần, khiến hắn si mê đến mất nước.
Chuyện thứ hai, là vào sinh nhật hai trăm tuổi của ta, ta uống say, ngã xuống trần gian, túm chặt lấy một tú tài nghèo rách rưới không buông tay, biến ra trò hay ho, suýt nữa thì động phòng với người ta.
Thiên giới hai trăm năm, cũng xuất hiện hai chuyện cực kỳ buồn cười.
Chuyện thứ nhất, là vị hoàng đế mất nước có dây dưa với Thiên Phi kia phi thăng thành tiên, trở thành Đổng Uyên thượng thần khiến người người trong lục giới đều khiếp sợ.
Chuyện thứ hai, là vị tú tài nghèo đói ăn bữa nay lo bữa mai có dây dưa với Thiên Phi kia cũng phi thăng, trở thành Văn Khúc chân quân khiến người người trong lục giới đều ngưỡng mộ.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Chữa Lành, Ngọt, Dưỡng Thê
Team dịch: Đồng Đồng
Giới thiệu
Ta làm Thiên Phi đã hai trăm năm rồi, từng làm hai chuyện động trời kinh hãi.
Chuyện thứ nhất, là lúc ta trăm tuổi, niệm quyết xuống phàm, làm phi tần được sủng ái của một vị hoàng đế phàm trần, khiến hắn si mê đến mất nước.
Chuyện thứ hai, là vào sinh nhật hai trăm tuổi của ta, ta uống say, ngã xuống trần gian, túm chặt lấy một tú tài nghèo rách rưới không buông tay, biến ra trò hay ho, suýt nữa thì động phòng với người ta.
Thiên giới hai trăm năm, cũng xuất hiện hai chuyện cực kỳ buồn cười.
Chuyện thứ nhất, là vị hoàng đế mất nước có dây dưa với Thiên Phi kia phi thăng thành tiên, trở thành Đổng Uyên thượng thần khiến người người trong lục giới đều khiếp sợ.
Chuyện thứ hai, là vị tú tài nghèo đói ăn bữa nay lo bữa mai có dây dưa với Thiên Phi kia cũng phi thăng, trở thành Văn Khúc chân quân khiến người người trong lục giới đều ngưỡng mộ.