Cổ Đại
684 Truyện
Sắp xếp theo
4.8
Một người làm thế thân, nhưng còn là thế thân của một thế thân khác…
Cuối cùng thì ai mới thật sự là người thế thân????
Hoàng đế đã sắp đặt hết thảy, chỉ mong nàng ấy một đời bình an…
Trường Ninh, mãi mãi yên bình.
Cuối cùng thì ai mới thật sự là người thế thân????
Hoàng đế đã sắp đặt hết thảy, chỉ mong nàng ấy một đời bình an…
Trường Ninh, mãi mãi yên bình.
5
Bá mẫu trọng sinh rồi, bà ấy muốn tráo đổi vận mệnh giữa ta và đường tỷ.
Đường tỷ được gả vào Hầu phủ, hưởng thụ vinh hoa phú quý, còn ta lại phải gả cho tiểu Tướng quân bệnh tật, sớm chịu cảnh thủ tiết.
Bà ấy lại không hề hay biết rằng, ta cũng đã trọng sinh.
Kiếp trước, khi ta sinh đứa con thứ tám, tiểu Hầu gia ôm ta mà nói:
"Chúng ta sẽ không sinh thêm đứa nào nữa đâu."
Kiếp này, ta xin dâng tước vị thiếu phu nhân Hầu phủ bằng cả hai tay:
"Làm một góa phụ giàu có chẳng phải tốt hơn sao?"
Đường tỷ được gả vào Hầu phủ, hưởng thụ vinh hoa phú quý, còn ta lại phải gả cho tiểu Tướng quân bệnh tật, sớm chịu cảnh thủ tiết.
Bà ấy lại không hề hay biết rằng, ta cũng đã trọng sinh.
Kiếp trước, khi ta sinh đứa con thứ tám, tiểu Hầu gia ôm ta mà nói:
"Chúng ta sẽ không sinh thêm đứa nào nữa đâu."
Kiếp này, ta xin dâng tước vị thiếu phu nhân Hầu phủ bằng cả hai tay:
"Làm một góa phụ giàu có chẳng phải tốt hơn sao?"
4.4
Ta là vợ cả pháo hôi của nam chính vạn người mê.
Để không chết một cách khó hiểu như trong nguyên tác, ta cố ý chọc tức phu quân, mong hắn sớm viết hưu thư cho ta.
Nhưng không ngờ, phu quân của ta lại đúng như lời đồn, là đóa bạch liên hoa thuần khiết thiện lương đến mức quá đáng. Dù ta có làm gì quá phận, hắn cũng chỉ bao dung vô điều kiện, hoàn mỹ như một vị thánh nhân.
Sau này, ta bỏ cuộc, chủ động đề nghị hòa ly.
Vị mỹ nhân xưa nay luôn ôn nhu thân thiện lại sa sầm mặt, hung dữ ấn ta ngồi xuống đùi hắn.
“Hòa ly?”
Mặt nạ bạch liên hoa vỡ vụn, hắn cắn chặt môi ta như một con chó điên: “Trừ phi ta chết, bằng không nàng đừng hòng!”
Để không chết một cách khó hiểu như trong nguyên tác, ta cố ý chọc tức phu quân, mong hắn sớm viết hưu thư cho ta.
Nhưng không ngờ, phu quân của ta lại đúng như lời đồn, là đóa bạch liên hoa thuần khiết thiện lương đến mức quá đáng. Dù ta có làm gì quá phận, hắn cũng chỉ bao dung vô điều kiện, hoàn mỹ như một vị thánh nhân.
Sau này, ta bỏ cuộc, chủ động đề nghị hòa ly.
Vị mỹ nhân xưa nay luôn ôn nhu thân thiện lại sa sầm mặt, hung dữ ấn ta ngồi xuống đùi hắn.
“Hòa ly?”
Mặt nạ bạch liên hoa vỡ vụn, hắn cắn chặt môi ta như một con chó điên: “Trừ phi ta chết, bằng không nàng đừng hòng!”
4.3
Tác giả: Đoàn Tử Lai Tập
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Cổ Đại
Giới thiệu:
Cha mẹ qua đời, trúc mã từ hôn, thân thích muốn chiếm lấy gia sản, Phàn Trường Ngọc vì ấu muội năm tuổi, quyết định kén rể.
Nàng đem chủ ý đánh tới trên người của nam nhân do mình cứu, đối phương mình đầy thương tích, nghèo rớt mồng tơi, chỉ có gương mặt là ưa nhìn.
Hai người rất nhanh bàn ra điều kiện: Nàng cho nam nhân ở nhờ dưỡng thương, đối phương giả vờ ở rể giúp nàng bảo vệ gia sản.
Thể loại: Truyện Nữ Cường, Cổ Đại
Giới thiệu:
Cha mẹ qua đời, trúc mã từ hôn, thân thích muốn chiếm lấy gia sản, Phàn Trường Ngọc vì ấu muội năm tuổi, quyết định kén rể.
Nàng đem chủ ý đánh tới trên người của nam nhân do mình cứu, đối phương mình đầy thương tích, nghèo rớt mồng tơi, chỉ có gương mặt là ưa nhìn.
Hai người rất nhanh bàn ra điều kiện: Nàng cho nam nhân ở nhờ dưỡng thương, đối phương giả vờ ở rể giúp nàng bảo vệ gia sản.
3.8
Bạn đang đọc truyện Dục Tiên Đồcủa tác giả Mạc Mạc Tâm.
Sau khi Sở Nhược Đinh mất mạng, nàng mới biết thì ra nàng chỉ là một nữ phụ trong truyện.
Mà đây còn là truyện NP tiên hiệp, nhân vật nữ chính là Kiều Kiều, người mà nàng hâm mộ, ghen ghét, người khí vận nghịch thiên, mọi thứ đều tốt đẹp.
Sở Nhược Đình chỉ là vai phụ trợ, đối lập để mọi người thấy được ưu điểm của nữ chính, còn phải luôn nhằm vào nữ chính, để thế hiện sự sủng ái, cưng chiều của các nam nhân khác với nữ chính, thế nên kết cục của nàng chỉ có thể nói là thê thảm.
Sở Nhược Đình đặt tay lên ngực tự hỏi, nàng đã làm sai điều gì.
Nàng hận Kiều Kiều.
Cũng hận những tên nam nhân đời trước luôn bảo vệ Kiều Kiều.
Sống lại một đời, Sở Nhược Đình mở ra bàn tay vàng giết về Tu Chân Giới, trở về tu luyện, đem toàn bộ kẻ thù đạp dưới chân!
Bảy tên mang danh nam chính.
Đại sư Huynh ôn như, kẻ điên bệnh kiều, tiền bối cấm dục, thích khách trung khuyển, Ma Quân bá đạo, tà tu xảo trá, thế gia công tử mắc bệnh sạch sẽ.
Sau khi Sở Nhược Đinh mất mạng, nàng mới biết thì ra nàng chỉ là một nữ phụ trong truyện.
Mà đây còn là truyện NP tiên hiệp, nhân vật nữ chính là Kiều Kiều, người mà nàng hâm mộ, ghen ghét, người khí vận nghịch thiên, mọi thứ đều tốt đẹp.
Sở Nhược Đình chỉ là vai phụ trợ, đối lập để mọi người thấy được ưu điểm của nữ chính, còn phải luôn nhằm vào nữ chính, để thế hiện sự sủng ái, cưng chiều của các nam nhân khác với nữ chính, thế nên kết cục của nàng chỉ có thể nói là thê thảm.
Sở Nhược Đình đặt tay lên ngực tự hỏi, nàng đã làm sai điều gì.
Nàng hận Kiều Kiều.
Cũng hận những tên nam nhân đời trước luôn bảo vệ Kiều Kiều.
Sống lại một đời, Sở Nhược Đình mở ra bàn tay vàng giết về Tu Chân Giới, trở về tu luyện, đem toàn bộ kẻ thù đạp dưới chân!
Bảy tên mang danh nam chính.
Đại sư Huynh ôn như, kẻ điên bệnh kiều, tiền bối cấm dục, thích khách trung khuyển, Ma Quân bá đạo, tà tu xảo trá, thế gia công tử mắc bệnh sạch sẽ.
4.2
Thái tử đem lòng yêu một cô gái câm đã cứu mình, nhất quyết đòi hủy hôn với ta.
Ta lòng tốt khuyên can: “Nữ tử câm kia thân cô thế cô, lai lịch lại không rõ, chi bằng trước tiên cứ nạp nàng ta làm thiếp”.
Nào ngờ, nữ tử ấy cảm thấy bị sỉ nhục, xấu hổ và phẫn uất mà tự vẫn.
Mười năm sau, việc đầu tiên khi Thái tử lên ngôi Hoàng đế là phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu của ta, diệt cả tộc ta.
Tỉnh lại một lần nữa, ta trở về buổi tiệc mừng sinh thần mười sáu tuổi của mình.
Hoàng đế hỏi ta có điều gì mong muốn.
Ta cung kính cúi mình:
"Chỉ nguyện Thái tử điện hạ và Liễu cô nương...bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm."
"Xin bệ hạ ban hôn cho hai người."
Ta lòng tốt khuyên can: “Nữ tử câm kia thân cô thế cô, lai lịch lại không rõ, chi bằng trước tiên cứ nạp nàng ta làm thiếp”.
Nào ngờ, nữ tử ấy cảm thấy bị sỉ nhục, xấu hổ và phẫn uất mà tự vẫn.
Mười năm sau, việc đầu tiên khi Thái tử lên ngôi Hoàng đế là phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu của ta, diệt cả tộc ta.
Tỉnh lại một lần nữa, ta trở về buổi tiệc mừng sinh thần mười sáu tuổi của mình.
Hoàng đế hỏi ta có điều gì mong muốn.
Ta cung kính cúi mình:
"Chỉ nguyện Thái tử điện hạ và Liễu cô nương...bạch đầu giai lão, vĩnh kết đồng tâm."
"Xin bệ hạ ban hôn cho hai người."
4
Tiểu hiệp vừa gặp đã yêu: Nàng nhảy xuống ta cũng nhảy!
(Cô nương nhà họ Thủy: Ta không nhảy, ta bị ném xuống!)
Cách theo đuổi vợ của Lăng tiểu hiệp: Ta bị nàng lợi dụng hết rồi, mỗi ngày hầu nàng ăn uống ngủ nghỉ thay y phục, nàng còn không chịu cho ta danh phận?
(Cô nương nhà họ Thủy: À… Tướng công)
Mức độ yêu vợ của Lăng tiểu hiệp: Trong giang hồ, nếu Lăng Việt Sơn nói mình thương yêu vợ hạng nhì, ai dám xưng hạng nhất?
(Cô nương nhà họ Thủy:…Có ai so cái này với chàng không?)
(Cô nương nhà họ Thủy: Ta không nhảy, ta bị ném xuống!)
Cách theo đuổi vợ của Lăng tiểu hiệp: Ta bị nàng lợi dụng hết rồi, mỗi ngày hầu nàng ăn uống ngủ nghỉ thay y phục, nàng còn không chịu cho ta danh phận?
(Cô nương nhà họ Thủy: À… Tướng công)
Mức độ yêu vợ của Lăng tiểu hiệp: Trong giang hồ, nếu Lăng Việt Sơn nói mình thương yêu vợ hạng nhì, ai dám xưng hạng nhất?
(Cô nương nhà họ Thủy:…Có ai so cái này với chàng không?)
4.7
Tác giả: Phong Nhàn
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Trả Thù, Chữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta bán bánh thịt ở nơi biên ải xa xôi.
Hôm đó, ta gặp một vị tướng quân.
Tướng quân: "Ngươi làm gì vậy?"
Ta thở yếu ớt: "Bán... thịt..."
Mặt tướng quân đỏ bừng: "Hạ lưu!"
Hắn trói ta mang về doanh trại để cải tạo cùng với những cô nương bán thân khác.
Sau đó, ta cướp quần của hắn, vẻ mặt hắn hốt hoảng.
Ta nói: "Lần đầu gặp mặt, tướng quân nói ta hạ lưu, Tam Nương ta đây, chưa bao giờ mang tiếng xấu một cách vô cớ."
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, HE, Trả Thù, Chữa Lành
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta bán bánh thịt ở nơi biên ải xa xôi.
Hôm đó, ta gặp một vị tướng quân.
Tướng quân: "Ngươi làm gì vậy?"
Ta thở yếu ớt: "Bán... thịt..."
Mặt tướng quân đỏ bừng: "Hạ lưu!"
Hắn trói ta mang về doanh trại để cải tạo cùng với những cô nương bán thân khác.
Sau đó, ta cướp quần của hắn, vẻ mặt hắn hốt hoảng.
Ta nói: "Lần đầu gặp mặt, tướng quân nói ta hạ lưu, Tam Nương ta đây, chưa bao giờ mang tiếng xấu một cách vô cớ."
3.7
Ta đầu thai vào năm thứ mười hai.
Việc đầu tiên sau khi rời khỏi Tạ phủ là đến vùng ngoại ô hoang vắng thăm mộ kiếp trước của ta. Ngôi mộ đơn độc, ngày Thanh Minh lạnh lẽo như giữa đông, cỏ dại mọc cao ba thước.
Ta thêm một nắm đất mới, tự nhủ:
"A Lan, đừng ngoảnh đầu lại, hãy bước tiếp."
…
Trích đoạn:
Lúc Lan Hoa và Tạ Trưng giao đấu, Vương Huyền đang ngồi ở cách vách. Hắn đã sớm thu phục một nhóm người của Hầu phủ, có quyền có tiền làm việc luôn phải nhanh hơn, ngay cả nhà giam cũng đục một cái lỗ.
Nhìn thanh sắt nung kề sát mặt Lan Hoa, mà nàng không hề sợ hãi, thật muốn khen một câu đáng yêu; nhìn Tạ Trưng bóp cổ Lan Hoa, bị nàng hóa giải bằng mấy câu nói, lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, lại khen nàng đáng yêu; nhìn nàng ba lời hai câu, đã dẫn dắt lòng người, khiến Hầu gia nghi ngờ Quận chúa, nghi ngờ huyết thống, hắn vẫn khen nàng đáng yêu …
Thị vệ: "Hay là ngài đổi câu khác đi? Lão gia cho ngài đi học nhiều năm như vậy, biết được sẽ tức chết."
Vương Huyền: “Liên quan gì đến ngươi? Ra ngoài chơi một lát đi, đừng đến làm phiền ta. Nàng thật đáng yêu.”
Việc đầu tiên sau khi rời khỏi Tạ phủ là đến vùng ngoại ô hoang vắng thăm mộ kiếp trước của ta. Ngôi mộ đơn độc, ngày Thanh Minh lạnh lẽo như giữa đông, cỏ dại mọc cao ba thước.
Ta thêm một nắm đất mới, tự nhủ:
"A Lan, đừng ngoảnh đầu lại, hãy bước tiếp."
…
Trích đoạn:
Lúc Lan Hoa và Tạ Trưng giao đấu, Vương Huyền đang ngồi ở cách vách. Hắn đã sớm thu phục một nhóm người của Hầu phủ, có quyền có tiền làm việc luôn phải nhanh hơn, ngay cả nhà giam cũng đục một cái lỗ.
Nhìn thanh sắt nung kề sát mặt Lan Hoa, mà nàng không hề sợ hãi, thật muốn khen một câu đáng yêu; nhìn Tạ Trưng bóp cổ Lan Hoa, bị nàng hóa giải bằng mấy câu nói, lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi, lại khen nàng đáng yêu; nhìn nàng ba lời hai câu, đã dẫn dắt lòng người, khiến Hầu gia nghi ngờ Quận chúa, nghi ngờ huyết thống, hắn vẫn khen nàng đáng yêu …
Thị vệ: "Hay là ngài đổi câu khác đi? Lão gia cho ngài đi học nhiều năm như vậy, biết được sẽ tức chết."
Vương Huyền: “Liên quan gì đến ngươi? Ra ngoài chơi một lát đi, đừng đến làm phiền ta. Nàng thật đáng yêu.”
4.3
Trong truyện "Ta Không Làm Thiếp" của tác giả Bất Ngữ Nhẫn Đông, chúng ta đón nhận câu chuyện về Thẩm Lan, một cô gái rơi vào thời cổ đại và trở thành một thiếu nữ vô danh, không được công nhận. Với vẻ đẹp nổi trội của mình, cô bị phải làm thiếp hầu cho quan Ngự sử Tuần Bùi Thận. Tuy nhiên, cô không muốn trở thành thiếp và quyết định chạy trốn.
Thế nhưng, vận đen lại đeo đuổi cô khi cô lại trở thành nha hoàn của Bùi Thận, một công việc dù không được tôn trọng nhưng lại bổ sung cho cô thu nhập lớn. Thật sự vui vẻ hơn khi Bùi Thận sắp lên xe hoa. Cô tin rằng khi Bùi Thận kết hôn, cô sẽ được giải thoát khỏi nô tịch và sống cuộc sống của mình.
Tuy nhiên, cuộc đời luôn đầy bất ngờ, Bùi Thận lại muốn nạp cô làm thiếp. Tuy cô từ chối nhưng cuối cùng, cô phải chấp nhận số phận của mình trong khi hy vọng của cô đổ vỡ. Cùng đọc truyện để khám phá cuộc đời của Thẩm Lan và những tình huống đầy kịch tính, cảm động.
Thế nhưng, vận đen lại đeo đuổi cô khi cô lại trở thành nha hoàn của Bùi Thận, một công việc dù không được tôn trọng nhưng lại bổ sung cho cô thu nhập lớn. Thật sự vui vẻ hơn khi Bùi Thận sắp lên xe hoa. Cô tin rằng khi Bùi Thận kết hôn, cô sẽ được giải thoát khỏi nô tịch và sống cuộc sống của mình.
Tuy nhiên, cuộc đời luôn đầy bất ngờ, Bùi Thận lại muốn nạp cô làm thiếp. Tuy cô từ chối nhưng cuối cùng, cô phải chấp nhận số phận của mình trong khi hy vọng của cô đổ vỡ. Cùng đọc truyện để khám phá cuộc đời của Thẩm Lan và những tình huống đầy kịch tính, cảm động.
5
Đại tiểu thư ương ngạnh, quyến rũ, kiêu ngạo x thư sinh nghèo “khoai to” bề ngoài lạnh lùng bên trong dâm đãng.
Ngụy Vân La để mắt đến một thư sinh nghèo, nàng năn nỉ cha mẹ xin Hoàng đế ban hôn. Thư sinh trắng trẻo “ngon ngọt” vừa nhìn đã biết dễ dàng sai bảo, đợi cho nàng “chơi” chán rồi sẽ dưỡng thêm ít nam sủng, hắn cũng không dám nói gì.
Chỉ là, thư sinh này có một thứ đồ rất đáng sợ, mỗi lần “hành sự” nàng đều lú lẫn không biết hôm nay là ngày nào.
Lục Thừa là cô nhi, ăn nhờ ở đậu nhà Bạch gia cùng thôn, biểu tỷ là nữ nhân hắn thầm mến, hắn lên kinh thi là muốn giành công danh, áo gấm về làng nghênh cưới giai nhân.
Không ngờ, bị gia đình thừa tướng áp bức, ép mình cưới Ngụy thiên kim học thức thấp kém, còn ngang ngược ngạo mạn.
Khắp cả kinh thành, có ai lại không biết Ngụy thiên kim phong lưu lả lơi, suốt ngày chui rúc vào mấy con hẻm liễu hoa, rượu ca đàn đúm.
Lục Thừa hận nữ nhân này ỷ thế hiếp người, song lại càng hận bản thân mình vô dụng, chỉ đành tàn nhẫn “giẫm đạp” thê tử trên danh nghĩa này ở trên giường. Hắn cắn v.ú nàng, đánh mông nàng, khiến nàng phun d.â.m dịch khắp nơi, dùng mấy từ th.ô t.ục học được ở quê để mắng nàng…
Cuối cùng, Ngụy Vân La bị “làm” đến mức hoảng hồn, sau đó, phát hiện trong lòng hắn đã có người khác, vội vàng thu dọn hành lý bỏ của chạy lấy người.
Lục Thừa lại càng tức giận hơn.
Ngụy Vân La để mắt đến một thư sinh nghèo, nàng năn nỉ cha mẹ xin Hoàng đế ban hôn. Thư sinh trắng trẻo “ngon ngọt” vừa nhìn đã biết dễ dàng sai bảo, đợi cho nàng “chơi” chán rồi sẽ dưỡng thêm ít nam sủng, hắn cũng không dám nói gì.
Chỉ là, thư sinh này có một thứ đồ rất đáng sợ, mỗi lần “hành sự” nàng đều lú lẫn không biết hôm nay là ngày nào.
Lục Thừa là cô nhi, ăn nhờ ở đậu nhà Bạch gia cùng thôn, biểu tỷ là nữ nhân hắn thầm mến, hắn lên kinh thi là muốn giành công danh, áo gấm về làng nghênh cưới giai nhân.
Không ngờ, bị gia đình thừa tướng áp bức, ép mình cưới Ngụy thiên kim học thức thấp kém, còn ngang ngược ngạo mạn.
Khắp cả kinh thành, có ai lại không biết Ngụy thiên kim phong lưu lả lơi, suốt ngày chui rúc vào mấy con hẻm liễu hoa, rượu ca đàn đúm.
Lục Thừa hận nữ nhân này ỷ thế hiếp người, song lại càng hận bản thân mình vô dụng, chỉ đành tàn nhẫn “giẫm đạp” thê tử trên danh nghĩa này ở trên giường. Hắn cắn v.ú nàng, đánh mông nàng, khiến nàng phun d.â.m dịch khắp nơi, dùng mấy từ th.ô t.ục học được ở quê để mắng nàng…
Cuối cùng, Ngụy Vân La bị “làm” đến mức hoảng hồn, sau đó, phát hiện trong lòng hắn đã có người khác, vội vàng thu dọn hành lý bỏ của chạy lấy người.
Lục Thừa lại càng tức giận hơn.
3.9
Editor: Châu
Beta: Manh
Số chương: 123
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, thanh mai trúc mã, hào môn thế gia, cung đình hầu tước, tranh đấu hoàng quyền, 3S, 1x1, HE.
Đời người con gái như một canh bạc, lấy đúng người thì hạnh phúc còn lấy sai người mất cả mạng sống. Ví dụ như Mộc Gia Nhu vốn được sinh ra tại Vân Nam vương phủ giàu sang phú quý, cuộc đời của Mộc Gia Nhu vốn là suôn sẻ, chỉ vì đem lòng yêu sai người mà mất mạng khi còn trẻ tuổi.
Ông trời thương xót cho nàng cơ hội trọng sinh, nàng lấy một vị phu quân khác, quyết cùng chàng cử án tề mi, sống một đời không tranh không đoạt. Nào ngờ, người bên gối kỳ thực thâm tàng bất lộ, mưu đồ chuyện lớn.
Vì thế, cuộc sống yên ổn của nàng bị phá vỡ, biến hóa long trời lở đất.
# Chống chỉ định:
1. Người dị ứng với nữ chính không sạch cả hai kiếp, kiếp trước chị đã có quan hệ vợ chồng với nam phụ. Kiếp này chị sạch bong kin kít.
2. Người dị ứng với nữ chính thỉnh thoảng nhớ lại quá khứ với nam phụ: Thực ra mình thấy nữ chính như vậy cũng dễ hiểu thôi, tuy đã quyết tâm không liên quan gì tới nam phụ nhưng dù sao cũng đã có 9 năm tình yêu, sao có thể nói hết là hết? Có chăng chỉ đoạn được phần tình cảm, dứt khoát không dây dưa với nam phụ, và chị đã làm được điều đó, sau này dưới sự kiên nhẫn của nam chính cũng toàn tâm toàn ý yêu anh.
Thỉnh thoảng vô tình nhớ lại ký ức kiếp trước cũng chẳng có gì đáng trách, chị không phải thần mà chỉ là một người bình thường, không thể bổ đầu ra rồi ngăn cho bản thân thôi không nhớ về chuyện cũ được.
Beta: Manh
Số chương: 123
Thể loại: Cổ đại, trọng sinh, thanh mai trúc mã, hào môn thế gia, cung đình hầu tước, tranh đấu hoàng quyền, 3S, 1x1, HE.
Đời người con gái như một canh bạc, lấy đúng người thì hạnh phúc còn lấy sai người mất cả mạng sống. Ví dụ như Mộc Gia Nhu vốn được sinh ra tại Vân Nam vương phủ giàu sang phú quý, cuộc đời của Mộc Gia Nhu vốn là suôn sẻ, chỉ vì đem lòng yêu sai người mà mất mạng khi còn trẻ tuổi.
Ông trời thương xót cho nàng cơ hội trọng sinh, nàng lấy một vị phu quân khác, quyết cùng chàng cử án tề mi, sống một đời không tranh không đoạt. Nào ngờ, người bên gối kỳ thực thâm tàng bất lộ, mưu đồ chuyện lớn.
Vì thế, cuộc sống yên ổn của nàng bị phá vỡ, biến hóa long trời lở đất.
# Chống chỉ định:
1. Người dị ứng với nữ chính không sạch cả hai kiếp, kiếp trước chị đã có quan hệ vợ chồng với nam phụ. Kiếp này chị sạch bong kin kít.
2. Người dị ứng với nữ chính thỉnh thoảng nhớ lại quá khứ với nam phụ: Thực ra mình thấy nữ chính như vậy cũng dễ hiểu thôi, tuy đã quyết tâm không liên quan gì tới nam phụ nhưng dù sao cũng đã có 9 năm tình yêu, sao có thể nói hết là hết? Có chăng chỉ đoạn được phần tình cảm, dứt khoát không dây dưa với nam phụ, và chị đã làm được điều đó, sau này dưới sự kiên nhẫn của nam chính cũng toàn tâm toàn ý yêu anh.
Thỉnh thoảng vô tình nhớ lại ký ức kiếp trước cũng chẳng có gì đáng trách, chị không phải thần mà chỉ là một người bình thường, không thể bổ đầu ra rồi ngăn cho bản thân thôi không nhớ về chuyện cũ được.
4
Thẩm Gia là mỹ nhân vô dụng nổi tiếng ở kinh thành, vẻ ngoài kiều diễm, trong bụng toàn cỏ dại, thường bị xấu mặt trong các loại yến tịch, bởi vậy bị chê cười khắp nơi.
Hoài Ngọc là con trai độc nhất của Phù Phong vương, từ nhỏ đã quậy phá náo loạn, quậy đến gà bay chó chạy, tai họa xóm giềng, được xưng tụng là “Tiểu sát tinh”.
Một ngày nọ, hai người vốn chẳng liên quan gì lại vì một mục tiêu không thể cho ai biết mà cấu kết với nhau.
Hoài Ngọc: “Ta coi trọng tỷ tỷ ngươi nhưng cha ngươi hứa gả nàng cho Trạng Nguyên, ngươi giúp ta, ngày sau sẽ đền đáp ngươi xứng đáng.”
Thẩm Gia: “Trùng hợp vậy! Ta thích Trạng Nguyên! Đang lo không biết làm thế nào để chia rẽ hai người bọn họ!”
Bốn mắt nhìn nhau, đôi bên vừa lòng gật đầu.
Xác nhận qua ánh mắt, là người có thể liên thủ.
*
Vì nhiệm vụ thành công, Thẩm Gia quyết định hạ dược Trạng Nguyên, muốn gạo nấu thành cơm.
Sau khi bỏ thuốc vào ly xong, Hoài Ngọc trùng hợp đi tới bàn bạc mưu sâu kế hiểm với nàng.
Thẩm Gia hứng thú bừng bừng trần thuật kế hoạch của mình với hắn, Hoài Ngọc ngồi bên cạnh bổ sung, hai người càng nói càng hăng say, phảng phất như đã thấy ánh rạng đông thắng lợi.
Nói nhiều quá, Hoài Ngọc miệng khô lưỡi khô, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn uống.
Một nén nhang sau, hắn cảm giác bụng nhỏ có ngọn lửa dâng lên.
*
Sau khi Hoài Ngọc cùng Thẩm Gia đính thân, bá tánh khắp kinh thành mừng vui khắp nơi, bao cỏ và phế vật, tuyệt phối!
Mọi người sôi nổi ủng hộ mối hôn sự này, chỉ đính thân thôi thì chưa đủ.
Hoài Ngọc: “Đùa cái gì thế! Ta mà lấy nữ nhân đanh đá kia á?”
Thẩm Gia: “Ta thích người tài hoa, tiểu sát tinh hắn tính là thứ gì chứ!”
Nhưng mà Thánh Thượng tự mình chỉ hôn, mối hôn sự này không thành cũng phải thành.
Sau khi thành hôn ngày thứ nhất, Hoài Ngọc hùng hổ vọt vào hoàng cung, tuyên cáo với Thái Hậu: “Ta nhất định phải bỏ nữ nhân đanh đá kia!”
Hoài Ngọc là con trai độc nhất của Phù Phong vương, từ nhỏ đã quậy phá náo loạn, quậy đến gà bay chó chạy, tai họa xóm giềng, được xưng tụng là “Tiểu sát tinh”.
Một ngày nọ, hai người vốn chẳng liên quan gì lại vì một mục tiêu không thể cho ai biết mà cấu kết với nhau.
Hoài Ngọc: “Ta coi trọng tỷ tỷ ngươi nhưng cha ngươi hứa gả nàng cho Trạng Nguyên, ngươi giúp ta, ngày sau sẽ đền đáp ngươi xứng đáng.”
Thẩm Gia: “Trùng hợp vậy! Ta thích Trạng Nguyên! Đang lo không biết làm thế nào để chia rẽ hai người bọn họ!”
Bốn mắt nhìn nhau, đôi bên vừa lòng gật đầu.
Xác nhận qua ánh mắt, là người có thể liên thủ.
*
Vì nhiệm vụ thành công, Thẩm Gia quyết định hạ dược Trạng Nguyên, muốn gạo nấu thành cơm.
Sau khi bỏ thuốc vào ly xong, Hoài Ngọc trùng hợp đi tới bàn bạc mưu sâu kế hiểm với nàng.
Thẩm Gia hứng thú bừng bừng trần thuật kế hoạch của mình với hắn, Hoài Ngọc ngồi bên cạnh bổ sung, hai người càng nói càng hăng say, phảng phất như đã thấy ánh rạng đông thắng lợi.
Nói nhiều quá, Hoài Ngọc miệng khô lưỡi khô, thuận tay cầm lấy chén trà trên bàn uống.
Một nén nhang sau, hắn cảm giác bụng nhỏ có ngọn lửa dâng lên.
*
Sau khi Hoài Ngọc cùng Thẩm Gia đính thân, bá tánh khắp kinh thành mừng vui khắp nơi, bao cỏ và phế vật, tuyệt phối!
Mọi người sôi nổi ủng hộ mối hôn sự này, chỉ đính thân thôi thì chưa đủ.
Hoài Ngọc: “Đùa cái gì thế! Ta mà lấy nữ nhân đanh đá kia á?”
Thẩm Gia: “Ta thích người tài hoa, tiểu sát tinh hắn tính là thứ gì chứ!”
Nhưng mà Thánh Thượng tự mình chỉ hôn, mối hôn sự này không thành cũng phải thành.
Sau khi thành hôn ngày thứ nhất, Hoài Ngọc hùng hổ vọt vào hoàng cung, tuyên cáo với Thái Hậu: “Ta nhất định phải bỏ nữ nhân đanh đá kia!”
4.5
Trong yến tiệc mùa xuân, đích tỷ đã thả con vẹt của Thái hậu bay mất.
Nàng ta rưng rưng quỳ xuống.
"Cầu xin Thái hậu hãy tha mạng cho muội muội của thần nữ, muội ấy không cố ý dìm chết con vẹt đâu, muội ấy chỉ quá ham chơi thôi ạ."
Con vẹt kia biết đọc kinh Phật, là thú nuôi Thái hậu yêu thích, bà ấy tức giận đến mức ngất xỉu, Hoàng đế hạ lệnh.
Dìm ta chết đuối trong hồ sen.
Bởi vì lòng trung thực và nhân hậu, đích tỷ được đưa vào cung và trở thành phi tần.
Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang cau mày cầm thiệp mời yến tiệc mùa xuân.
"Nhiều tiểu thư quyền quý như vậy, làm sao Hoàng thượng có thể nhớ rõ ta đây?"
Nàng ta rưng rưng quỳ xuống.
"Cầu xin Thái hậu hãy tha mạng cho muội muội của thần nữ, muội ấy không cố ý dìm chết con vẹt đâu, muội ấy chỉ quá ham chơi thôi ạ."
Con vẹt kia biết đọc kinh Phật, là thú nuôi Thái hậu yêu thích, bà ấy tức giận đến mức ngất xỉu, Hoàng đế hạ lệnh.
Dìm ta chết đuối trong hồ sen.
Bởi vì lòng trung thực và nhân hậu, đích tỷ được đưa vào cung và trở thành phi tần.
Khi mở mắt ra lần nữa, đích tỷ đang cau mày cầm thiệp mời yến tiệc mùa xuân.
"Nhiều tiểu thư quyền quý như vậy, làm sao Hoàng thượng có thể nhớ rõ ta đây?"
4.6
Tag: Đam mỹ, cổ đại, tiên hiệp, tu chân, niên hạ, hệ thống, 1v1, HE
Nhân vật chính: Đoan Mộc Vô Cầu x Lạc Nhàn Vân (Một lòng hưởng lạc công x Ưu sầu vì nước vì dân, cứu thế thụ)
Giới thiệu:
Đoan Mộc Vô Cầu - ma tôn mạnh nhất hiện tại, bị hệ thống hủy diệt thế giới ràng buộc.
Hệ thống: Ting, hãy hủy diệt thế giới cũ mục nát, ngươi sẽ trở thành chủ nhân của thế giới.
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn khổ luyện mãi mới đạt được thực lực không ai dám đụng đến bản tôn, bản tôn muốn nghỉ ngơi.
Hệ thống: Để thực hiện mục tiêu bá chủ hủy diệt thế giới, hãy đến Lạc Tiêu Cốc, dùng gió cương rèn luyện thân thể, đạt được thân thể bất khả xâm phạm.
Đoan Mộc Vô Cầu: Trước đây bản tôn thử rồi, đau lắm, không luyện.
Hệ thống: Hãy đến Bắc Thần phái ám sát người đứng đầu Chính đạo Lạc Nhàn Vân, để y không ngăn cản sự nghiệp diệt thế của ngươi trong tương lai!
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn đi ngay.
- --
Đoan Mộc Vô Cầu gửi thiệp thăm hỏi Lạc Nhàn Vân, nói với y: Bản tôn có một tâm ma, ngày đêm thúc giục bản tôn hủy diệt thế giới, Chính đạo các ngươi có quản không?
Lạc Nhàn Vân (ngồi nghiêm chỉnh): Trách nhiệm của tại hạ, không thể không quản.
Đoan Mộc Vô Cầu: Vậy được, ngươi ở bên cạnh bản tôn, giúp bản tôn tìm cách giải quyết tâm ma.
Lạc Nhàn Vân vừa định đáp lời, bên tai bỗng vang lên một giọng nói: Hệ thống cứu thế đang kết nối, ngươi có chấp nhận không?
Lạc Nhàn Vân: Chấp nhận.
Hệ thống: Phát hiện độ hảo cảm của Ma tôn diệt thế đối với ngươi rất cao, đề nghị đi theo tuyến tình yêu để cứu thế. Lao vào ôm hắn, hôn môi hắn!
Lạc Nhàn Vân:... Có thể từ chối kết nối không?
Đoan Mộc Vô Cầu: Sao ngươi lại nhìn chằm chằm môi bản tôn? Vì nụ cười của bản tôn khát máu quá chăng?
Lạc Nhàn Vân: Không phải, có lẽ tại hạ cũng có tâm ma.
Đoan Mộc Vô Cầu: Có qua có lại, bản tôn giúp ngươi giải quyết!
Hệ thống cứu thế: Ngươi thấy chưa! Ta đã nói hắn có hảo cảm với ngươi mà! Nhào lên đi!
Lạc Nhàn Vân: Không cần thiết lắm đâu.
Nhân vật chính: Đoan Mộc Vô Cầu x Lạc Nhàn Vân (Một lòng hưởng lạc công x Ưu sầu vì nước vì dân, cứu thế thụ)
Giới thiệu:
Đoan Mộc Vô Cầu - ma tôn mạnh nhất hiện tại, bị hệ thống hủy diệt thế giới ràng buộc.
Hệ thống: Ting, hãy hủy diệt thế giới cũ mục nát, ngươi sẽ trở thành chủ nhân của thế giới.
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn khổ luyện mãi mới đạt được thực lực không ai dám đụng đến bản tôn, bản tôn muốn nghỉ ngơi.
Hệ thống: Để thực hiện mục tiêu bá chủ hủy diệt thế giới, hãy đến Lạc Tiêu Cốc, dùng gió cương rèn luyện thân thể, đạt được thân thể bất khả xâm phạm.
Đoan Mộc Vô Cầu: Trước đây bản tôn thử rồi, đau lắm, không luyện.
Hệ thống: Hãy đến Bắc Thần phái ám sát người đứng đầu Chính đạo Lạc Nhàn Vân, để y không ngăn cản sự nghiệp diệt thế của ngươi trong tương lai!
Đoan Mộc Vô Cầu: Bản tôn đi ngay.
- --
Đoan Mộc Vô Cầu gửi thiệp thăm hỏi Lạc Nhàn Vân, nói với y: Bản tôn có một tâm ma, ngày đêm thúc giục bản tôn hủy diệt thế giới, Chính đạo các ngươi có quản không?
Lạc Nhàn Vân (ngồi nghiêm chỉnh): Trách nhiệm của tại hạ, không thể không quản.
Đoan Mộc Vô Cầu: Vậy được, ngươi ở bên cạnh bản tôn, giúp bản tôn tìm cách giải quyết tâm ma.
Lạc Nhàn Vân vừa định đáp lời, bên tai bỗng vang lên một giọng nói: Hệ thống cứu thế đang kết nối, ngươi có chấp nhận không?
Lạc Nhàn Vân: Chấp nhận.
Hệ thống: Phát hiện độ hảo cảm của Ma tôn diệt thế đối với ngươi rất cao, đề nghị đi theo tuyến tình yêu để cứu thế. Lao vào ôm hắn, hôn môi hắn!
Lạc Nhàn Vân:... Có thể từ chối kết nối không?
Đoan Mộc Vô Cầu: Sao ngươi lại nhìn chằm chằm môi bản tôn? Vì nụ cười của bản tôn khát máu quá chăng?
Lạc Nhàn Vân: Không phải, có lẽ tại hạ cũng có tâm ma.
Đoan Mộc Vô Cầu: Có qua có lại, bản tôn giúp ngươi giải quyết!
Hệ thống cứu thế: Ngươi thấy chưa! Ta đã nói hắn có hảo cảm với ngươi mà! Nhào lên đi!
Lạc Nhàn Vân: Không cần thiết lắm đâu.
3.5
1. Đường Thời Ngữ xuất thân từ Hầu phủ, cẩm y ngọc thực được cha mẹ yêu thương, nhưng bông hoa đào thối bằng thạch da chó lại nhiều đến đếm không xuể. Một trận gió bão biến thành nhà tan cửa nát, nàng cũng chết thảm dưới đao, thi thể không còn.
Sau khi trọng sinh, nàng quyết định tránh xa và không trêu chọc nam nhân nữa.
2. Bên cạnh nàng có một thiếu niên, ánh mắt trong trẻo, ngây thơ trong sáng.
Thiếu niên luôn cười đến rạng rỡ, nhưng khi xoay người lại, lặng lẽ lau đi máu tươi trên đầu ngón tay, ánh mắt nhìn tử thi trên mặt đất lạnh thấu xương như băng, tàn nhẫn vô tình.
*
Sau đó, thiếu niên cuối cùng cũng hiện nguyên hình. Hai mắt hắn đỏ thẫm ngăn người lại, bàn tay dính máu run rẩy muốn khẽ vuốt ve hai má nàng, rồi lại sợ làm bẩn nàng. Thiếu niên nóng nảy, nỉ non bên tai nàng, khàn khàn khắc chế sự cố chấp điên cuồng:
“Nàng thích ai hãy nói cho ta biết.”
“Ta đi giết hắn.”
Cho đến sau này, Đường Thời Ngữ mới biết thiếu niên làm bạn với nàng hai đời, một đời duyên cạn, một đời viên mãn.
Hắn lấy huyết nhục làm ô, xương vụn trải đường, chỉ cầu nàng vĩnh viễn không trải qua mưa gió, đi đến cuối đời này.
Tình yêu kiềm chế, độc chiếm, thâm tình/ Tiểu Bạch cẩu thích giả vờ vô tội.
Nhìn xuống thế gian, thiện lương và lạc quan/ Trải qua gió tuyết nhưng vẫn ấm áp như mặt trời nhỏ trước đây.
Sau khi trọng sinh, nàng quyết định tránh xa và không trêu chọc nam nhân nữa.
2. Bên cạnh nàng có một thiếu niên, ánh mắt trong trẻo, ngây thơ trong sáng.
Thiếu niên luôn cười đến rạng rỡ, nhưng khi xoay người lại, lặng lẽ lau đi máu tươi trên đầu ngón tay, ánh mắt nhìn tử thi trên mặt đất lạnh thấu xương như băng, tàn nhẫn vô tình.
*
Sau đó, thiếu niên cuối cùng cũng hiện nguyên hình. Hai mắt hắn đỏ thẫm ngăn người lại, bàn tay dính máu run rẩy muốn khẽ vuốt ve hai má nàng, rồi lại sợ làm bẩn nàng. Thiếu niên nóng nảy, nỉ non bên tai nàng, khàn khàn khắc chế sự cố chấp điên cuồng:
“Nàng thích ai hãy nói cho ta biết.”
“Ta đi giết hắn.”
Cho đến sau này, Đường Thời Ngữ mới biết thiếu niên làm bạn với nàng hai đời, một đời duyên cạn, một đời viên mãn.
Hắn lấy huyết nhục làm ô, xương vụn trải đường, chỉ cầu nàng vĩnh viễn không trải qua mưa gió, đi đến cuối đời này.
Tình yêu kiềm chế, độc chiếm, thâm tình/ Tiểu Bạch cẩu thích giả vờ vô tội.
Nhìn xuống thế gian, thiện lương và lạc quan/ Trải qua gió tuyết nhưng vẫn ấm áp như mặt trời nhỏ trước đây.
4
Minh Hoa Thường là muội muội trong cặp thai long phượng, bởi vì tượng trưng cho điềm lành lại mất mẹ khi còn nhỏ tuổi nên Trấn Quốc Công vô cùng yêu chiều nàng, nuông chiều nàng tới nỗi bất tài, không có chí tiến thủ, khác biệt hoàn toàn với huynh trưởng song thai nổi danh Trường An.
Minh Hoa Thường vốn an tâm sống những ngày vô lo vô nghĩ, mãi tới một ngày, nàng có một giấc mơ, biết được thật ra nàng là thiên kim giả.rn
Hai đứa trẻ bị ôm nhầm, thiên kim thật lưu lạc dân gian, tuy xuất thân bần hàn nhưng cố gắng vươn lên, còn nhỏ đã trở thành tài nữ nổi danh, tạo nên trái ngược rõ ràng với hàng giả nàng đây. Về sau chân tướng phơi bày, thiên kim thật được đón về công phủ, địa vị của thiên kim giả nàng rơi xuống vực sâu rồi lặng lẽ bị hạ độc chết vào một đêm khuya.rn
Minh Hoa Thường có mơ ước lớn nhất là sống tới già sợ tới mức giật mình, thấy chỉ còn một năm nữa là thiên kim thật trở về, Minh Hoa Thường làm người khiêm tốn, nỗ lực lấy lòng huynh trưởng thai long phượng trên danh nghĩa của nàng - Minh Hoa Chương.rn
Nhưng huynh trưởng ưu tú lạnh lùng chẳng để ý tới kẻ vô dụng nàng, Minh Hoa Thường nịnh nọt vô ích, quyết định bỏ cuộc và dõi theo huynh trưởng thật của mình - Trạng nguyên lang Tô Hành Chỉ, Tể Tướng hàn môn ngày sau.
Sau lần thứ ba Minh Hoa Thường lặng lẽ chuồn ra ngoài gặp tân khoa Trạng nguyên, vào đêm khuya Minh Hoa Chương xuất hiện trong phòng nàng, thất vọng nói: "Muội muội, không ngờ lòng kiên nhẫn của muội kém như vậy."rn
Minh Hoa Thường vốn an tâm sống những ngày vô lo vô nghĩ, mãi tới một ngày, nàng có một giấc mơ, biết được thật ra nàng là thiên kim giả.rn
Hai đứa trẻ bị ôm nhầm, thiên kim thật lưu lạc dân gian, tuy xuất thân bần hàn nhưng cố gắng vươn lên, còn nhỏ đã trở thành tài nữ nổi danh, tạo nên trái ngược rõ ràng với hàng giả nàng đây. Về sau chân tướng phơi bày, thiên kim thật được đón về công phủ, địa vị của thiên kim giả nàng rơi xuống vực sâu rồi lặng lẽ bị hạ độc chết vào một đêm khuya.rn
Minh Hoa Thường có mơ ước lớn nhất là sống tới già sợ tới mức giật mình, thấy chỉ còn một năm nữa là thiên kim thật trở về, Minh Hoa Thường làm người khiêm tốn, nỗ lực lấy lòng huynh trưởng thai long phượng trên danh nghĩa của nàng - Minh Hoa Chương.rn
Nhưng huynh trưởng ưu tú lạnh lùng chẳng để ý tới kẻ vô dụng nàng, Minh Hoa Thường nịnh nọt vô ích, quyết định bỏ cuộc và dõi theo huynh trưởng thật của mình - Trạng nguyên lang Tô Hành Chỉ, Tể Tướng hàn môn ngày sau.
Sau lần thứ ba Minh Hoa Thường lặng lẽ chuồn ra ngoài gặp tân khoa Trạng nguyên, vào đêm khuya Minh Hoa Chương xuất hiện trong phòng nàng, thất vọng nói: "Muội muội, không ngờ lòng kiên nhẫn của muội kém như vậy."rn
4.6
Ta là người vợ tào khang nhỏ bé tầm thường của Trần Bình.
Khi hắn tự mình xưng Vương, ta cùng hắn an hưởng vinh hoa phú quý.
Tới khi hắn bại binh như núi đổ, ta lại xách tay nải bỏ chạy.
Sau này, nhờ có sự hỗ trợ của Công chúa mà hắn đã vực dậy sau thất bại, danh tiếng không gì bằng. Mà ta lại bị thủ hạ của hắn bắt được, trở thành tù nhân.
Ai nấy đều cười chê ta là kẻ bạc nghĩa phụ tình, trừng trị đúng người đúng tội.
Nói rằng, cho dù Trần Bình có l-ộ-t da r-ú-t gân ta cũng khó mà giải tỏa được nỗi hận trong lòng.
Nào ngờ, vẻ mặt Trần Bình không chút cảm xúc, đổ ra một bàn toàn vàng bạc châu báu.
Hắn chỉ vào mình, nói: “Nào, chọn thêm một lần nữa.”
“Ta và nó, nàng chọn ai?”
Khi hắn tự mình xưng Vương, ta cùng hắn an hưởng vinh hoa phú quý.
Tới khi hắn bại binh như núi đổ, ta lại xách tay nải bỏ chạy.
Sau này, nhờ có sự hỗ trợ của Công chúa mà hắn đã vực dậy sau thất bại, danh tiếng không gì bằng. Mà ta lại bị thủ hạ của hắn bắt được, trở thành tù nhân.
Ai nấy đều cười chê ta là kẻ bạc nghĩa phụ tình, trừng trị đúng người đúng tội.
Nói rằng, cho dù Trần Bình có l-ộ-t da r-ú-t gân ta cũng khó mà giải tỏa được nỗi hận trong lòng.
Nào ngờ, vẻ mặt Trần Bình không chút cảm xúc, đổ ra một bàn toàn vàng bạc châu báu.
Hắn chỉ vào mình, nói: “Nào, chọn thêm một lần nữa.”
“Ta và nó, nàng chọn ai?”
4.4
Thành hôn với Hoắc Sanh đã ba năm, ta vẫn là thân xử nữ.
Ta quyết định hòa ly với hắn ta, rời khỏi Thượng Kinh với Xích Ô yêu thích ta.
Xích Ô biết ta thích Giang Nam nên đã đặt mua một lầu các hướng về phía mặt nước ở đó làm nhà mới của chúng ta.
Y tam thư lục lễ đưa thiếp cầu hôn cho ta.
Ta đỏ mặt đồng ý, cho rằng cuối cùng mình cũng tìm được ý trung nhân rồi.
Nhưng đêm trước ngày đại hôn, bởi vì có chuyện nên ta trở lại Thượng Kinh.
Vô tình nghe thấy Xích Ô cười lạnh nói với người khác.
"Ta cưới Niên Oản Kiều chỉ là bước đầu tiên, ta muốn Hoắc Sanh xem ta làm như thế nào cướp đi mọi thứ của hắn."
Thì ra, thứ ta coi là thâm tình chẳng qua chỉ là thủ đoạn để y trả thù Hoắc Sanh.
Sau đó, ta trốn đi.
Nghe nói Xích Ô lật ngược cả Thượng Kinh và Giang Nam cũng không thể tìm được vị hôn thê của y.
Ta quyết định hòa ly với hắn ta, rời khỏi Thượng Kinh với Xích Ô yêu thích ta.
Xích Ô biết ta thích Giang Nam nên đã đặt mua một lầu các hướng về phía mặt nước ở đó làm nhà mới của chúng ta.
Y tam thư lục lễ đưa thiếp cầu hôn cho ta.
Ta đỏ mặt đồng ý, cho rằng cuối cùng mình cũng tìm được ý trung nhân rồi.
Nhưng đêm trước ngày đại hôn, bởi vì có chuyện nên ta trở lại Thượng Kinh.
Vô tình nghe thấy Xích Ô cười lạnh nói với người khác.
"Ta cưới Niên Oản Kiều chỉ là bước đầu tiên, ta muốn Hoắc Sanh xem ta làm như thế nào cướp đi mọi thứ của hắn."
Thì ra, thứ ta coi là thâm tình chẳng qua chỉ là thủ đoạn để y trả thù Hoắc Sanh.
Sau đó, ta trốn đi.
Nghe nói Xích Ô lật ngược cả Thượng Kinh và Giang Nam cũng không thể tìm được vị hôn thê của y.
4.5
Sau khi làm nha hoàn thông phòng của Nhị gia,
Dư An mới tin tưởng tính tình của Nhị gia không phải xấu xa mức bình thường.
Sau, nàng lại phát hiện có đôi lúc Nhị gia cũng rất tốt,
Chịu dạy nàng đọc sách viết chữ, mua điểm tâm, đồ ăn ngon cho nàng, mang nàng ra phủ dạo chơi.
Điều kiện là,
Ngoan ngoãn cho hắn ‘làm’, nói câu dễ nghe làm nũng với hắn.
Dư An mới tin tưởng tính tình của Nhị gia không phải xấu xa mức bình thường.
Sau, nàng lại phát hiện có đôi lúc Nhị gia cũng rất tốt,
Chịu dạy nàng đọc sách viết chữ, mua điểm tâm, đồ ăn ngon cho nàng, mang nàng ra phủ dạo chơi.
Điều kiện là,
Ngoan ngoãn cho hắn ‘làm’, nói câu dễ nghe làm nũng với hắn.
3.8
Ngày ta được chọn vào cung làm cung nữ, chỉ mang theo bên mình vỏn vẹn hai món đồ.
Một lọ nước biển, bên trong chất chứa sáu mươi chín oan hồn chưa thể nhắm mắt.
Một viên ngọc trai phương Nam, là do chính tay ta m.ổ bụng cha mà lấy ra.
Một lọ nước biển, bên trong chất chứa sáu mươi chín oan hồn chưa thể nhắm mắt.
Một viên ngọc trai phương Nam, là do chính tay ta m.ổ bụng cha mà lấy ra.
4.5
Văn án
Mọi người vẫn luôn truyền miệng, rằng nếu quan tài không thể đóng được là vì khi sinh thời còn chấp niệm, từ niệm mà hoá thành ma, nếu không hoá giải, thì các thế hệ sau sẽ gặp tai ương.Công việc của Yến Tam Hợp chính là hoá giải tâ, ma cho người đã khuất.
Có một ngày nàng bị Tạ tam gia cuốn lấy, nói hắn có tâm ma.
Yến Tam Hợp: Ta không lo chuyện người sống.
Tạ tam gia: Ai cũng nói ta đoản mệnh, ngươi coi như là ta đặt cọc trước đi.
Sau đó, người khắp kinh thành đều không hiểu nổi, Tạ tam gia hôm nay đến tiệm son, ngày mai đến tiệm trang sức.
Cửa hàng trang sức: Tam gia, ngài muốn gì thế?
Tạ tam gia: Lấy lòng nương tử.
Đợi đã, không phải hắn nói là không muốn khiến cho cô nương nhà người ta phải làm quả phụ thủ tiết sao? Ai mà xui xẻo thế?
Yến Tam Hợp: Ta.
Mọi người vẫn luôn truyền miệng, rằng nếu quan tài không thể đóng được là vì khi sinh thời còn chấp niệm, từ niệm mà hoá thành ma, nếu không hoá giải, thì các thế hệ sau sẽ gặp tai ương.Công việc của Yến Tam Hợp chính là hoá giải tâ, ma cho người đã khuất.
Có một ngày nàng bị Tạ tam gia cuốn lấy, nói hắn có tâm ma.
Yến Tam Hợp: Ta không lo chuyện người sống.
Tạ tam gia: Ai cũng nói ta đoản mệnh, ngươi coi như là ta đặt cọc trước đi.
Sau đó, người khắp kinh thành đều không hiểu nổi, Tạ tam gia hôm nay đến tiệm son, ngày mai đến tiệm trang sức.
Cửa hàng trang sức: Tam gia, ngài muốn gì thế?
Tạ tam gia: Lấy lòng nương tử.
Đợi đã, không phải hắn nói là không muốn khiến cho cô nương nhà người ta phải làm quả phụ thủ tiết sao? Ai mà xui xẻo thế?
Yến Tam Hợp: Ta.