Hài Hước
252 Truyện
Sắp xếp theo
4.7
Tên Hán Việt: Võng luyến phiên xa hiện tràng
Tác giả: Bất Hảo Cật Đích Nhu Mễ Tống (Bánh Gạo Nếp Không Ngon)
Tags: Hiện đại, Cao H, Hài hước, Song tính, Mỹ nhân thụ, Võng du, 1x1, Song khiết,...
Văn án
Bé ngốc trà xanh xinh đẹp thụ X Đại thần mặt lạnh công
Sẽ có mang thai, tiểu mỹ nhân cần phải to bụng sinh sữa, truyện ngọt thuần thịt.
Ban đầu
—— "Anh trai, đánh game không?"
Không trả lời.
Ân Thải Vụ xoa nhẹ khớp xương ngón tay một chút, làn da của cậu rất mềm mại nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ một cái sẽ để lại vết đỏ ửng, cậu chụp một tấm gửi đi.
—— "Hôm nay lúc quay video bị đập vào rùi, đau chết mất thui QwQ, đánh solo cũng bị thua hoài, đau lòng quá đi à."
Những ngón tay trong bức ảnh vô cùng xinh đẹp, nhỏ nhắn thon dài, lòng bàn tay ửng hồng, có màu như một miếng thạch trái cây, rất thích hợp để ngậm vào miếng mút mát.
—— "Chờ anh online."
Sau này
—— "Anh ơi, ngưỡng mộ mấy anh đua top quá à, skin phần thưởng cho top đầu đẹp quá đi thôi."
—— "Hôm nay mới quay một video nóng bỏng lắm, chưa quyết định được có nên gửi hay không nè."
Trả lời trong một giây.
—— "Online, đang đợi em."
—— "Cởi chưa?"
Chậc, lão già dê.
—— "Đang mặc chip chip thôi à, muốn tặng cho anh trai một món quà nhỏ, mà cởi nữa thì ngại lắm."
Sau khi lộ tẩy
—— "Trang bị cũng dẫn em đi lấy, nhiệm vụ làm giúp em, khiêu chiến đánh giúp em, bảng xếp hạng cũng đưa em lên, đồ lót tình thú cũng mua cho em cả vali rồi, nam à? Nam cũng phải chịu cho anh!"
—— "......??? Anh trai anh điên rồi à?? Anh tỉnh táo lại chút đi!!"
—— "Ngoan, l*n d*m của cục cưng hồng thế, cái lưỡi non thật, v* mềm mại quá, đưa đây cho chồng đ* hết nào."
Tác giả: Bất Hảo Cật Đích Nhu Mễ Tống (Bánh Gạo Nếp Không Ngon)
Tags: Hiện đại, Cao H, Hài hước, Song tính, Mỹ nhân thụ, Võng du, 1x1, Song khiết,...
Văn án
Bé ngốc trà xanh xinh đẹp thụ X Đại thần mặt lạnh công
Sẽ có mang thai, tiểu mỹ nhân cần phải to bụng sinh sữa, truyện ngọt thuần thịt.
Ban đầu
—— "Anh trai, đánh game không?"
Không trả lời.
Ân Thải Vụ xoa nhẹ khớp xương ngón tay một chút, làn da của cậu rất mềm mại nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ một cái sẽ để lại vết đỏ ửng, cậu chụp một tấm gửi đi.
—— "Hôm nay lúc quay video bị đập vào rùi, đau chết mất thui QwQ, đánh solo cũng bị thua hoài, đau lòng quá đi à."
Những ngón tay trong bức ảnh vô cùng xinh đẹp, nhỏ nhắn thon dài, lòng bàn tay ửng hồng, có màu như một miếng thạch trái cây, rất thích hợp để ngậm vào miếng mút mát.
—— "Chờ anh online."
Sau này
—— "Anh ơi, ngưỡng mộ mấy anh đua top quá à, skin phần thưởng cho top đầu đẹp quá đi thôi."
—— "Hôm nay mới quay một video nóng bỏng lắm, chưa quyết định được có nên gửi hay không nè."
Trả lời trong một giây.
—— "Online, đang đợi em."
—— "Cởi chưa?"
Chậc, lão già dê.
—— "Đang mặc chip chip thôi à, muốn tặng cho anh trai một món quà nhỏ, mà cởi nữa thì ngại lắm."
Sau khi lộ tẩy
—— "Trang bị cũng dẫn em đi lấy, nhiệm vụ làm giúp em, khiêu chiến đánh giúp em, bảng xếp hạng cũng đưa em lên, đồ lót tình thú cũng mua cho em cả vali rồi, nam à? Nam cũng phải chịu cho anh!"
—— "......??? Anh trai anh điên rồi à?? Anh tỉnh táo lại chút đi!!"
—— "Ngoan, l*n d*m của cục cưng hồng thế, cái lưỡi non thật, v* mềm mại quá, đưa đây cho chồng đ* hết nào."
3.9
Ngày cưới gần kề, Diệp Mạt Sơ bị từ hôn.
Vị hôn phu vừa thi đậu Trạng nguyên nói nàng ngoài dung mạo ra chẳng có gì tốt đẹp, đối với con đường làm quan của hắn không có chút ích lợi nào, đã tìm được chỗ dựa vững chắc hơn.
Phụ thân và kế mẫu cảm thấy mất mặt, mắng nàng một trận, nói nàng xui xẻo.
Mẫu thân mất sớm, huynh trưởng tử trận, tỷ tỷ gả xa, Diệp Mạt Sơ không ai chăm sóc, bị đưa đến trang tử để tự kiểm điểm.
Nhìn bốn phía hoang vắng, Diệp Mạt Sơ cảm thấy cuộc đời này coi như xong rồi, một mình trốn dưới gốc cây khóc lóc tuyệt vọng.
Úc Thừa Uyên - Thân vương đột nhiên xuất hiện, lật người xuống ngựa, đỡ nàng dậy, hỏi nàng khóc vì sao.
Nhìn người bạn thanh mai trúc mã, Diệp Mạt Sơ nắm chặt tay áo hắn: "Thừa Uyên ca ca, huynh cưới ta được không?"
Người đàn ông cao lớn tuấn mỹ ánh mắt sâu thẳm: "Được."
Thấy hắn thật sự đồng ý, Diệp Mạt Sơ vốn không ôm hi vọng gì, ngẩn người: "...?"
---
Ngay hôm đó, dưới ánh mắt kinh hãi của cả phủ Thành An Hầu, hắn mang theo thân binh hộ tống nàng về phủ.
Ngày hôm sau, hắn mang theo thánh chỉ ban hôn, đích thân đến cửa cầu hôn.
Sau đó, lại dùng kiệu tám người khiêng, rước nàng vào phủ Thân vương - nơi mà tất cả các quý nữ kinh thành đều mơ ước.
---
Sau khi thành thân, Diệp Mạt Sơ mới biết, Úc Thừa Uyên có người trong lòng, và vì nữ tử đó mà nhiều lần từ chối thánh chỉ ban hôn của Hoàng thượng.
Một người si tình như vậy, lại vì tình nghĩa thuở nhỏ mà đồng ý cưới nàng, Diệp Mạt Sơ vừa cảm kích vừa áy náy.
Nàng cúi người thật sâu trước hắn: "Thừa Uyên ca ca, đa tạ huynh cứu ta thoát khỏi cảnh khốn cùng, đợi đến khi cô nương trong lòng huynh trở về, chúng ta sẽ hòa ly."
Úc Thừa Uyên: "Nàng ấy đã xuất giá rồi."
Diệp Mạt Sơ đau lòng cho hắn, mạnh dạn ôm lấy hắn an ủi: "Huynh đừng buồn, ta sẽ đối xử tốt với huynh."
Nàng không nhìn thấy, trên đỉnh đầu, khóe miệng Úc Thừa Uyên cong lên thật cao.
Vị hôn phu vừa thi đậu Trạng nguyên nói nàng ngoài dung mạo ra chẳng có gì tốt đẹp, đối với con đường làm quan của hắn không có chút ích lợi nào, đã tìm được chỗ dựa vững chắc hơn.
Phụ thân và kế mẫu cảm thấy mất mặt, mắng nàng một trận, nói nàng xui xẻo.
Mẫu thân mất sớm, huynh trưởng tử trận, tỷ tỷ gả xa, Diệp Mạt Sơ không ai chăm sóc, bị đưa đến trang tử để tự kiểm điểm.
Nhìn bốn phía hoang vắng, Diệp Mạt Sơ cảm thấy cuộc đời này coi như xong rồi, một mình trốn dưới gốc cây khóc lóc tuyệt vọng.
Úc Thừa Uyên - Thân vương đột nhiên xuất hiện, lật người xuống ngựa, đỡ nàng dậy, hỏi nàng khóc vì sao.
Nhìn người bạn thanh mai trúc mã, Diệp Mạt Sơ nắm chặt tay áo hắn: "Thừa Uyên ca ca, huynh cưới ta được không?"
Người đàn ông cao lớn tuấn mỹ ánh mắt sâu thẳm: "Được."
Thấy hắn thật sự đồng ý, Diệp Mạt Sơ vốn không ôm hi vọng gì, ngẩn người: "...?"
---
Ngay hôm đó, dưới ánh mắt kinh hãi của cả phủ Thành An Hầu, hắn mang theo thân binh hộ tống nàng về phủ.
Ngày hôm sau, hắn mang theo thánh chỉ ban hôn, đích thân đến cửa cầu hôn.
Sau đó, lại dùng kiệu tám người khiêng, rước nàng vào phủ Thân vương - nơi mà tất cả các quý nữ kinh thành đều mơ ước.
---
Sau khi thành thân, Diệp Mạt Sơ mới biết, Úc Thừa Uyên có người trong lòng, và vì nữ tử đó mà nhiều lần từ chối thánh chỉ ban hôn của Hoàng thượng.
Một người si tình như vậy, lại vì tình nghĩa thuở nhỏ mà đồng ý cưới nàng, Diệp Mạt Sơ vừa cảm kích vừa áy náy.
Nàng cúi người thật sâu trước hắn: "Thừa Uyên ca ca, đa tạ huynh cứu ta thoát khỏi cảnh khốn cùng, đợi đến khi cô nương trong lòng huynh trở về, chúng ta sẽ hòa ly."
Úc Thừa Uyên: "Nàng ấy đã xuất giá rồi."
Diệp Mạt Sơ đau lòng cho hắn, mạnh dạn ôm lấy hắn an ủi: "Huynh đừng buồn, ta sẽ đối xử tốt với huynh."
Nàng không nhìn thấy, trên đỉnh đầu, khóe miệng Úc Thừa Uyên cong lên thật cao.
4.2
Food blogger trứ danh Thời Nhiễm kế thừa một tòa tứ hợp viện, kết quả vừa ký văn bản kế thừa xong đã bị tai nạn giao thông, xuyên luôn vào một cuốn tiểu thuyết.
Dựa theo phát triển ban đầu của cốt truyện, cô là người qua đường giáp xui xẻo influencer trên mạng, bởi vì bị công ty quản lý chèn ép cũng như người thân trong nhà hút máu ép buộc, cuối cùng rơi vào kết cục bị đâm chết.
Thời Nhiễm cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua, hay lắm, ngày bị tông xe lại là ngày hôm nay...
"Xin chào cô Thời Nhiễm, thủ tục kế thừa tứ hợp viện của cô đã hoàn tất, hiện cô đã là chủ nhân của nó rồi."
Trong lúc nguy cấp, tứ hợp viện do Thời Nhiễm kế thừa cũng đã tới.
Thời Nhiễm thở phào một hơi, đã có tài sản lên đến chín con số, cô lăn lộn trong cái giới giải trí này làm gì?
Đăng bài rời khỏi giới xong, Thời Nhiễm vui vẻ chạy đến với cuộc sống mới của mình.
Kết quả,
Tứ hợp viện đã bị bảo hộ, không thể đưa ra thị trường giao dịch.
Thời Nhiễm:...
Năm tầng cần tu sửa, phải tiêu tiền bảo hộ.
Thời Nhiễm:...
Nợ sáu con số phí bảo hành sửa chữa.
Thời Nhiễm:...
Đối mặt với nóc nhà thủng lỗ, mặt tường loang lổ, xà nhà tràn đầy nguy hiểm...
Thời Nhiễm chỉ có thể cầm cái xẻng.
Từ "Những ngày tốt lành từng bán tứ hợp viện" thành "Hôm nay tiền lời kinh doanh có đủ sửa nóc nhà không?".
Thời Nhiễm bắt đầu bày bán sạp ăn nhỏ trước cửa ra vào tứ hợp viện, thịt tẩm bột rán, bánh bao kẹp thịt, lòng cừu luộc, đậu phộng sữa...
Mỡ gạch cua, gà sốt ớt, cá vàng úp nồi, cơm cá tầm đỏ bát bảo, sủi cảo nhân tôm...
#Shock, sao tứ hợp viện chưa được sửa chữa lâu năm lại liên tục tỏa ra hương thơm#
#Vẻ mặt bị mùi thơm hút hồn khi vừa đi ra từ trong miếu bên cạnh#
#Thú vui của kẻ có tiền ác độc chính là ở tứ hợp viện chín chữ số còn muốn ép xã súc đau khổ tôi đây mười đồng tiền lợi nhuận#
***
Vào năm thứ 80 Trạch Linh, Trại Linh chào đón chủ nhân mới của mình.
Nhưng chủ nhân mới xui xẻo đột nhiên chui vào không gian khác.
Trại Linh liên tục không ngừng đi theo tới.
Đừng đi mà, sửa lại cái nóc nhà cho tui đã!!
Dựa theo phát triển ban đầu của cốt truyện, cô là người qua đường giáp xui xẻo influencer trên mạng, bởi vì bị công ty quản lý chèn ép cũng như người thân trong nhà hút máu ép buộc, cuối cùng rơi vào kết cục bị đâm chết.
Thời Nhiễm cầm điện thoại lên nhìn thoáng qua, hay lắm, ngày bị tông xe lại là ngày hôm nay...
"Xin chào cô Thời Nhiễm, thủ tục kế thừa tứ hợp viện của cô đã hoàn tất, hiện cô đã là chủ nhân của nó rồi."
Trong lúc nguy cấp, tứ hợp viện do Thời Nhiễm kế thừa cũng đã tới.
Thời Nhiễm thở phào một hơi, đã có tài sản lên đến chín con số, cô lăn lộn trong cái giới giải trí này làm gì?
Đăng bài rời khỏi giới xong, Thời Nhiễm vui vẻ chạy đến với cuộc sống mới của mình.
Kết quả,
Tứ hợp viện đã bị bảo hộ, không thể đưa ra thị trường giao dịch.
Thời Nhiễm:...
Năm tầng cần tu sửa, phải tiêu tiền bảo hộ.
Thời Nhiễm:...
Nợ sáu con số phí bảo hành sửa chữa.
Thời Nhiễm:...
Đối mặt với nóc nhà thủng lỗ, mặt tường loang lổ, xà nhà tràn đầy nguy hiểm...
Thời Nhiễm chỉ có thể cầm cái xẻng.
Từ "Những ngày tốt lành từng bán tứ hợp viện" thành "Hôm nay tiền lời kinh doanh có đủ sửa nóc nhà không?".
Thời Nhiễm bắt đầu bày bán sạp ăn nhỏ trước cửa ra vào tứ hợp viện, thịt tẩm bột rán, bánh bao kẹp thịt, lòng cừu luộc, đậu phộng sữa...
Mỡ gạch cua, gà sốt ớt, cá vàng úp nồi, cơm cá tầm đỏ bát bảo, sủi cảo nhân tôm...
#Shock, sao tứ hợp viện chưa được sửa chữa lâu năm lại liên tục tỏa ra hương thơm#
#Vẻ mặt bị mùi thơm hút hồn khi vừa đi ra từ trong miếu bên cạnh#
#Thú vui của kẻ có tiền ác độc chính là ở tứ hợp viện chín chữ số còn muốn ép xã súc đau khổ tôi đây mười đồng tiền lợi nhuận#
***
Vào năm thứ 80 Trạch Linh, Trại Linh chào đón chủ nhân mới của mình.
Nhưng chủ nhân mới xui xẻo đột nhiên chui vào không gian khác.
Trại Linh liên tục không ngừng đi theo tới.
Đừng đi mà, sửa lại cái nóc nhà cho tui đã!!
3.1
Thể loại: Hiện đại, Lãng mạn ấm áp, H văn, Tâm lý, Ngọt Sủng, 1v1, HE
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
Edit: dao_bach_phung
Văn án
Làm sao Tô Tiểu Đào ngờ được là phơi quần áo ngoài ban công mà cũng có thể ngất xỉu.
Làm sao Hoắc Đông Đình ngờ được rằng từ trước đến nay bản thân vô cùng tự chủ, không gì có thể khiến mình nao núng, mất bình tĩnh, thế mà có ngày lại ghen tuông đến phát cuồng, thậm chí gia giáo trước giờ cũng biến mất mà làm chuyện phi pháp.
—————-
Tô Tiểu Đào có chút tự ti, khuôn mặt bình thường rất dễ lẫn lộn trong đám đông, bộ ngực lớn đến mức từ nhỏ đến lớn cứ luôn bị người khác chỉ trỏ, cảm thấy cuộc sống của mình cứ trôi qua vậy, cũng không ôm bất kỳ hi vọng gì đối với chuyện hôn nhân, nhưng cũng không thể kiềm chế mơ ước về một hồi điên cuồng tuổi trẻ.
Hoắc Đông Đình có thể chịu đựng việc mình nghĩ đến cô thì liền cứng, chịu đựng cô cứ luôn làm lơ mình, chịu đựng bạn bè tốt của mình trêu chọc cô, nhưng khi hắn thấy trên ban công nhà cô gái kia bắt đầu có quần áo đàn ông xuất hiện, thì sự tự chủ mà hắn luôn luôn lấy làm tự hào liền ầm ầm sụp đổ, hắn biết bản thân mình cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
*
Nói ngắn gọn, đây là chuyện về một cô gái bình thường đón nhận mùa xuân của mình đến, về một ngọn núi băng bị tan chảy.
3.5
Tác giả: Ta là đại hiệp Ngao Ngao
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Vô Tri, HE, Đoản Văn, Hài Hước, Sủng, Cung Đấu, Chữa Lành, Xuyên Không, Hư Cấu Kỳ Ảo, Cưới Trước Yêu Sau, Sảng Văn
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Cha muốn để ta thay tỷ tỷ tiến cung.
Ta mím môi, khẽ cúi người chào cha, rồi nhẹ nhàng mở miệng:
"Phụ thân, f-uck yourself."
"Nhị Hoa, con vừa nói gì?" Gương mặt già nua của cha đầy vẻ ngỡ ngàng.
Ta cúi đầu rũ mắt xuống, vẻ mặt ngoan ngoãn: "Nữ nhi bằng lòng."
Sau đó, tuổi của ta từ mười ba bỗng chốc biến thành mười sáu, ngay cả nhũ mẫu nhặt ta về cũng không hiểu sao được nâng lên thành bình thê, còn ta thì lột xác thành đích trưởng nữ của Thẩm gia.
À phải rồi, tên cũng được đổi luôn.
Vốn dĩ vì trên danh nghĩa ta là thứ nữ Thẩm gia, nên nhũ mẫu đặt tên ta là Thẩm Nhị Hoa. Cha lo nghĩ, đã là đích trưởng nữ rồi, vào cung mà Hoàng thượng hỏi tại sao lại gọi là Nhị Hoa chứ không phải Đại Hoa thì khó xử lắm.
"Con muốn đổi tên thành gì?" Cha hỏi ta, cố gắng nặn một nụ cười cha từ nữ hiếu.
Ta làm vẻ mặt khó xử, vẫy vẫy tay, diễn vai một kẻ ngốc chưa từng được đi học.
"Thẩm Hoa Dung đi."
Cha vỗ trán, thực ra cái tên này còn tệ hơn cả Thẩm Đại Hoa.
...
"Con muốn đặt tên gì?" Chắc cha cũng lười nghĩ rồi.
"Phi Anh ạ."
... Thực ra ta muốn đặt là Phi Long Tại Thiên.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Vô Tri, HE, Đoản Văn, Hài Hước, Sủng, Cung Đấu, Chữa Lành, Xuyên Không, Hư Cấu Kỳ Ảo, Cưới Trước Yêu Sau, Sảng Văn
Team dịch: Cá Chép Ngắm Mưa
Giới thiệu
Cha muốn để ta thay tỷ tỷ tiến cung.
Ta mím môi, khẽ cúi người chào cha, rồi nhẹ nhàng mở miệng:
"Phụ thân, f-uck yourself."
"Nhị Hoa, con vừa nói gì?" Gương mặt già nua của cha đầy vẻ ngỡ ngàng.
Ta cúi đầu rũ mắt xuống, vẻ mặt ngoan ngoãn: "Nữ nhi bằng lòng."
Sau đó, tuổi của ta từ mười ba bỗng chốc biến thành mười sáu, ngay cả nhũ mẫu nhặt ta về cũng không hiểu sao được nâng lên thành bình thê, còn ta thì lột xác thành đích trưởng nữ của Thẩm gia.
À phải rồi, tên cũng được đổi luôn.
Vốn dĩ vì trên danh nghĩa ta là thứ nữ Thẩm gia, nên nhũ mẫu đặt tên ta là Thẩm Nhị Hoa. Cha lo nghĩ, đã là đích trưởng nữ rồi, vào cung mà Hoàng thượng hỏi tại sao lại gọi là Nhị Hoa chứ không phải Đại Hoa thì khó xử lắm.
"Con muốn đổi tên thành gì?" Cha hỏi ta, cố gắng nặn một nụ cười cha từ nữ hiếu.
Ta làm vẻ mặt khó xử, vẫy vẫy tay, diễn vai một kẻ ngốc chưa từng được đi học.
"Thẩm Hoa Dung đi."
Cha vỗ trán, thực ra cái tên này còn tệ hơn cả Thẩm Đại Hoa.
...
"Con muốn đặt tên gì?" Chắc cha cũng lười nghĩ rồi.
"Phi Anh ạ."
... Thực ra ta muốn đặt là Phi Long Tại Thiên.
4.4
Tác giả: Tạ Kim Triều
Editor: Mộng
Tag: Đam mỹ, điền văn, hiện đại, đô thị hào môn, không phục liền đánh táo bạo đại mỹ nhân công VS âu phục côn đồ tinh anh thụ, song tổng tài, hài, HE
-
Nhậm Xuyên đường đường là một sếp tổng, vì tránh né phiền phức, đã nghĩ ra chiêu giả bộ bệnh này.
Đừng hỏi, hỏi ra là ung thư dạ dày thời kì cuối.
Vì độ chân thực, anh đương nhiên phải nhập viện, lại không nghĩ rằng người ở phòng bệnh đối diện mình là một đại mỹ nhân.
Giang Hoàn quen đánh nhau, xăm mình, tính cách táo bạo, một người chống mấy người. Chỉ có đối với Nhậm Xuyên toát ra một chút dịu dàng.
Giang Hoàn phát hiện Nhậm Xuyên cũng bị mình đặc biệt thu hút như vậy.
Nhưng đáng tiếc là, đối phương ung thư thời kỳ cuối.
Bọn họ đều đã mua xong quan tài cho nhau, dự định bồi đối phương vượt qua giai đoạn cuối cùng này.
Một tháng, hai tháng, ba tháng... Bọn họ hai mặt nhìn nhau.
"...Cậu chừng nào mới chết?"
Có vẻ như không đúng lắm???
Không phục liền đánh táo bạo đại mỹ nhân công VS âu phục côn đồ tinh anh thụ, hai sếp tổng.
Yêu người thì đắp mộ cho người.
Editor: Mộng
Tag: Đam mỹ, điền văn, hiện đại, đô thị hào môn, không phục liền đánh táo bạo đại mỹ nhân công VS âu phục côn đồ tinh anh thụ, song tổng tài, hài, HE
-
Nhậm Xuyên đường đường là một sếp tổng, vì tránh né phiền phức, đã nghĩ ra chiêu giả bộ bệnh này.
Đừng hỏi, hỏi ra là ung thư dạ dày thời kì cuối.
Vì độ chân thực, anh đương nhiên phải nhập viện, lại không nghĩ rằng người ở phòng bệnh đối diện mình là một đại mỹ nhân.
Giang Hoàn quen đánh nhau, xăm mình, tính cách táo bạo, một người chống mấy người. Chỉ có đối với Nhậm Xuyên toát ra một chút dịu dàng.
Giang Hoàn phát hiện Nhậm Xuyên cũng bị mình đặc biệt thu hút như vậy.
Nhưng đáng tiếc là, đối phương ung thư thời kỳ cuối.
Bọn họ đều đã mua xong quan tài cho nhau, dự định bồi đối phương vượt qua giai đoạn cuối cùng này.
Một tháng, hai tháng, ba tháng... Bọn họ hai mặt nhìn nhau.
"...Cậu chừng nào mới chết?"
Có vẻ như không đúng lắm???
Không phục liền đánh táo bạo đại mỹ nhân công VS âu phục côn đồ tinh anh thụ, hai sếp tổng.
Yêu người thì đắp mộ cho người.
4.1
Văn Vũ đọc một bộ tiểu thuyết mạt thế vô hạn lưu. Nữ chính là một đóa sen trắng hắc ám trọng sinh, thôi được, tạm chấp nhận vậy. Nam chính là kiểu Long Ngạo Thiên bá đạo, thôi thì cố đọc vậy, chẳng lẽ lại bỏ dở giữa chừng? Hễ ai chê bai tác giả, cô đều xông vào phản bác, sợ tác giả drop truyện bỏ chạy mất thì toi.
Cho đến khi đọc đến đoạn một căn cứ cứu nạn bị dị thú tàn phá, các quân nhân anh dũng hi sinh đến giây phút cuối cùng vẫn bảo vệ người dân sơ tán, trong khi nữ chính lại lo sợ bí mật về không gian tùy thân mình mới nhặt được bị bại lộ nên giấu diếm, không chịu cứu người. Cô tức đến mức hắc hóa.
Cô bình luận một tràng dài dưới truyện, tác giả bất lực đáp lại cô một câu: Bút cho cô đấy, cô viết đi.
Thế là Văn Vũ xuyên sách, mang theo cả ngón tay vàng do chính tác giả ban tặng – hệ thống [Bút Cho Cô, Cô Viết Đi].
Biết được chỉ cần đánh quái tích lũy điểm cống hiến là có thể sửa đổi cốt truyện, cô không nói hai lời xông thẳng đến căn cứ cứu nạn, lao vào vòng tay của những người quân nhân anh dũng.
Đúng như dự đoán, dị thú ập đến, nhưng lần này cô muốn tất cả những con người đáng mến này đều được sống!
Hoang mạc mênh mông → ruộng dưa bạt ngàn, nguyên liệu nấu ăn √
Tuyết rơi trắng xóa → bông gòn rơi lả tả, áo bông √
Muỗi hút máu → muỗi truyền máu, y tế √…
Tác giả: "Tôi van cầu cô đấy, dừng tay đi, truyện banh chành hết rồi."
Văn Vũ: "Kéo tôi dậy, tôi còn sửa được!"
Nội dung nhãn: Cường cường, Hệ thống. Xuyên sách, Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Văn Vũ┃Nhân vật phụ: Ứng Chuẩn┃Khác: Không gian tùy thân, kiến thiết cơ sở
Lập ý: Vĩnh không từ bỏ
Cho đến khi đọc đến đoạn một căn cứ cứu nạn bị dị thú tàn phá, các quân nhân anh dũng hi sinh đến giây phút cuối cùng vẫn bảo vệ người dân sơ tán, trong khi nữ chính lại lo sợ bí mật về không gian tùy thân mình mới nhặt được bị bại lộ nên giấu diếm, không chịu cứu người. Cô tức đến mức hắc hóa.
Cô bình luận một tràng dài dưới truyện, tác giả bất lực đáp lại cô một câu: Bút cho cô đấy, cô viết đi.
Thế là Văn Vũ xuyên sách, mang theo cả ngón tay vàng do chính tác giả ban tặng – hệ thống [Bút Cho Cô, Cô Viết Đi].
Biết được chỉ cần đánh quái tích lũy điểm cống hiến là có thể sửa đổi cốt truyện, cô không nói hai lời xông thẳng đến căn cứ cứu nạn, lao vào vòng tay của những người quân nhân anh dũng.
Đúng như dự đoán, dị thú ập đến, nhưng lần này cô muốn tất cả những con người đáng mến này đều được sống!
Hoang mạc mênh mông → ruộng dưa bạt ngàn, nguyên liệu nấu ăn √
Tuyết rơi trắng xóa → bông gòn rơi lả tả, áo bông √
Muỗi hút máu → muỗi truyền máu, y tế √…
Tác giả: "Tôi van cầu cô đấy, dừng tay đi, truyện banh chành hết rồi."
Văn Vũ: "Kéo tôi dậy, tôi còn sửa được!"
Nội dung nhãn: Cường cường, Hệ thống. Xuyên sách, Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Văn Vũ┃Nhân vật phụ: Ứng Chuẩn┃Khác: Không gian tùy thân, kiến thiết cơ sở
Lập ý: Vĩnh không từ bỏ
4.8
Truyện kể về nàng dâu không lời: Bí mật ẩn sau lời thề. Hạnh phúc trong lồng son: Nàng dâu xinh đẹp, khoác lên mình bộ váy cưới lộng lẫy, nhận lời chúc phúc từ mọi người. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh, tưởng chừng như đang tận hưởng hạnh phúc viên mãn. Bên cạnh là người chồng, sánh bước cùng nàng trên sân khấu hôn lễ.
Lời thề nghẹn ngào: Khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, tiếng "Tôi đồng ý" vang dội khắp không gian. Nàng dâu, với nụ cười run rẩy, nghẹn ngào thốt ra lời thề nguyền. Giọt nước mắt lăn dài trên má, ẩn sau nụ cười hạnh phúc là một bí mật không ai thấu hiểu. Bí mật ẩn sâu: Cuộc hôn nhân không tình yêu, ràng buộc bởi trách nhiệm và nghĩa vụ. Nàng dâu không yêu người đàn ông bên cạnh, trái tim hướng về một người khác. Lời thề "Tôi đồng ý" như lời cam kết cho một tương lai đầy mịt mờ.
Lời thề nghẹn ngào: Khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, tiếng "Tôi đồng ý" vang dội khắp không gian. Nàng dâu, với nụ cười run rẩy, nghẹn ngào thốt ra lời thề nguyền. Giọt nước mắt lăn dài trên má, ẩn sau nụ cười hạnh phúc là một bí mật không ai thấu hiểu. Bí mật ẩn sâu: Cuộc hôn nhân không tình yêu, ràng buộc bởi trách nhiệm và nghĩa vụ. Nàng dâu không yêu người đàn ông bên cạnh, trái tim hướng về một người khác. Lời thề "Tôi đồng ý" như lời cam kết cho một tương lai đầy mịt mờ.
4.2
Nhân vật chính: Tương Trọng Kính x Cố Tòng Nhứ (Cố Canh Ba)
Văn án:
Tương Trọng Kính có tướng mạo nổi bật hơn người, vung một kiếm chấn động Cửu Châu.
Một lần trong bí cảnh, hắn vì cứu đám bạch nhãn lang mà lấy thân mạo hiểm phong ấn đại ác long, thế nhưng lại bị vu khống đến nỗi thanh danh mất sạch, tu vi tan hết, bị nhốt trong một cái quan tài ở bí cảnh mặc tự sinh tự diệt.
Sáu mươi năm sau, bí cảnh mở ra thêm lần nữa...
Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt trời, Tương Trọng Kính kích động đẩy nắp quan tài ra!!!
Đám bạch nhãn lang năm đó nay đã trở thành đại lão đang đồng loạt đứng bên ngoài quan tài, nhìn hắn với ánh mắt đau đớn lẫn hối hận.
Tương Trọng Kính: “…”
Quấy rầy, cáo từ.
Nắp quan tài từ từ đậy lại.
Các đại lão: “…”
Tương Trọng Kính không biết là sự việc của sáu mươi năm trước đã sáng tỏ, oan khiên của hắn đã được rửa sạch.
***
Tương Trọng Kính phong ấn ác long trong linh thể, tính tình ác long kiêu căng khó thuần, uy nghiêm nói: “Nếu có một ngày ta phá vỡ được phong ấn, sẽ lập tức một hớp ăn sạch ngươi.”
Tương Trọng Kính không hề sợ hãi, quen miệng buông lời cợt nhả: “Ngươi nói ăn là ăn cái nào? Có phải là ăn theo kiểu song tu… Chậc, rồng dâm.”
Ác long: “…”
Họa từ miệng mà ra, đến một ngày nọ, rốt cuộc Tương Trọng Kính cũng gặp báo ứng, ác long thành công phá vỡ phóng ấn lấy lại tự do.
Tương Trọng Kính: “…”
Văn án:
Tương Trọng Kính có tướng mạo nổi bật hơn người, vung một kiếm chấn động Cửu Châu.
Một lần trong bí cảnh, hắn vì cứu đám bạch nhãn lang mà lấy thân mạo hiểm phong ấn đại ác long, thế nhưng lại bị vu khống đến nỗi thanh danh mất sạch, tu vi tan hết, bị nhốt trong một cái quan tài ở bí cảnh mặc tự sinh tự diệt.
Sáu mươi năm sau, bí cảnh mở ra thêm lần nữa...
Cuối cùng cũng có thể nhìn thấy mặt trời, Tương Trọng Kính kích động đẩy nắp quan tài ra!!!
Đám bạch nhãn lang năm đó nay đã trở thành đại lão đang đồng loạt đứng bên ngoài quan tài, nhìn hắn với ánh mắt đau đớn lẫn hối hận.
Tương Trọng Kính: “…”
Quấy rầy, cáo từ.
Nắp quan tài từ từ đậy lại.
Các đại lão: “…”
Tương Trọng Kính không biết là sự việc của sáu mươi năm trước đã sáng tỏ, oan khiên của hắn đã được rửa sạch.
***
Tương Trọng Kính phong ấn ác long trong linh thể, tính tình ác long kiêu căng khó thuần, uy nghiêm nói: “Nếu có một ngày ta phá vỡ được phong ấn, sẽ lập tức một hớp ăn sạch ngươi.”
Tương Trọng Kính không hề sợ hãi, quen miệng buông lời cợt nhả: “Ngươi nói ăn là ăn cái nào? Có phải là ăn theo kiểu song tu… Chậc, rồng dâm.”
Ác long: “…”
Họa từ miệng mà ra, đến một ngày nọ, rốt cuộc Tương Trọng Kính cũng gặp báo ứng, ác long thành công phá vỡ phóng ấn lấy lại tự do.
Tương Trọng Kính: “…”
4.5
Ngày trưởng tôn nhà họ Tạ thành hôn, lão phu nhân vì có ý thiên vị tam thiếu gia Tạ Thiệu, lo lắng hắn quá lười biếng, tương lai sẽ phá sạch gia sản, lại nghe nói trưởng nữ nhà họ Ôn rất biết quán xuyến việc nhà, bèn âm thầm tráo đổi tân lang.
Nào ngờ nhà họ Ôn cũng bày mưu tính kế.
Đích nữ Ôn Thù Sắc bên cạnh lão phu nhân nhà họ Ôn dung mạo tuyệt sắc, nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, sợ rằng tương lai sẽ bị chồng xem thường. Nghe nói trưởng tôn nhà họ Tạ ôn nhu săn sóc, lão phu nhân nhà họ Ôn bất chấp tiếng xấu, đẩy nàng lên kiệu hoa thay cho tỷ tỷ.
Đêm đó, tiếng cười nhạo chế giễu cợt của đại phòng nhà họ Tạ vang vọng đến tận phòng tân hôn.
Dưới ánh nến đỏ, công tử bột cùng đại tiểu thư kiêu căng nhìn nhau chằm chằm, kẻ tám lạng người nửa cân, cùng buông xuôi phó mặc. Điều an ủi duy nhất có lẽ chính là dung mạo của đối phương.
Sau khi thành hôn, hai người phát huy hết thảy khuyết điểm của bản thân, khiến cuộc sống ngày càng túng quẫn.
Ôn Thù Sắc cũng chưa từng oán trách, chỉ là mỗi khi Tạ Thiệu trở về lúc hoàng hôn, đều thấy nàng nhìn về phía sân viện của đại phòng bên cạnh, tay phe phẩy quạt lụa, vẻ mặt sầu não ước ao: "Thật muốn đập đổ bức tường này quá đi, không được ăn thì ngửi mùi thôi cũng được."
Dù sao cũng đã theo mình, không thể để nàng chết đói, ngày hôm sau, Tạ Thiệu lần đầu tiên bước vào thư phòng, sao chép sách vở.
Nhưng Ôn Thù Sắc không chỉ là người kiêu căng, mà còn là một cái động không đáy...
"Váy áo mới của tẩu tẩu hôm nay thật đẹp."
"Thúc đệ hôm qua tặng đệ muội một đôi khuyên tai, bạch ngọc đẹp như vậy ta cả đời chưa từng thấy."
"Phu quân chàng có biết, quạt lụa mà tiểu thư nhà họ Ngô dùng hôm nay, vậy mà lại làm bằng vàng đấy."
Tạ Thiệu:....
Tạ Thiệu nghiến răng ngồi dậy từ trường kỷ.
Về sau, khi Tạ Thiệu đem sắc phong nhất phẩm phu nhân đưa cho nàng, thật sự không nhịn được nữa: "Đủ chưa, nếu nàng còn chưa thấy đủ, vi phu chỉ còn nước đi soán ngôi thôi."
Cuộc sống này, con moẹ nó thật mệt mỏi.
Nào ngờ nhà họ Ôn cũng bày mưu tính kế.
Đích nữ Ôn Thù Sắc bên cạnh lão phu nhân nhà họ Ôn dung mạo tuyệt sắc, nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, sợ rằng tương lai sẽ bị chồng xem thường. Nghe nói trưởng tôn nhà họ Tạ ôn nhu săn sóc, lão phu nhân nhà họ Ôn bất chấp tiếng xấu, đẩy nàng lên kiệu hoa thay cho tỷ tỷ.
Đêm đó, tiếng cười nhạo chế giễu cợt của đại phòng nhà họ Tạ vang vọng đến tận phòng tân hôn.
Dưới ánh nến đỏ, công tử bột cùng đại tiểu thư kiêu căng nhìn nhau chằm chằm, kẻ tám lạng người nửa cân, cùng buông xuôi phó mặc. Điều an ủi duy nhất có lẽ chính là dung mạo của đối phương.
Sau khi thành hôn, hai người phát huy hết thảy khuyết điểm của bản thân, khiến cuộc sống ngày càng túng quẫn.
Ôn Thù Sắc cũng chưa từng oán trách, chỉ là mỗi khi Tạ Thiệu trở về lúc hoàng hôn, đều thấy nàng nhìn về phía sân viện của đại phòng bên cạnh, tay phe phẩy quạt lụa, vẻ mặt sầu não ước ao: "Thật muốn đập đổ bức tường này quá đi, không được ăn thì ngửi mùi thôi cũng được."
Dù sao cũng đã theo mình, không thể để nàng chết đói, ngày hôm sau, Tạ Thiệu lần đầu tiên bước vào thư phòng, sao chép sách vở.
Nhưng Ôn Thù Sắc không chỉ là người kiêu căng, mà còn là một cái động không đáy...
"Váy áo mới của tẩu tẩu hôm nay thật đẹp."
"Thúc đệ hôm qua tặng đệ muội một đôi khuyên tai, bạch ngọc đẹp như vậy ta cả đời chưa từng thấy."
"Phu quân chàng có biết, quạt lụa mà tiểu thư nhà họ Ngô dùng hôm nay, vậy mà lại làm bằng vàng đấy."
Tạ Thiệu:....
Tạ Thiệu nghiến răng ngồi dậy từ trường kỷ.
Về sau, khi Tạ Thiệu đem sắc phong nhất phẩm phu nhân đưa cho nàng, thật sự không nhịn được nữa: "Đủ chưa, nếu nàng còn chưa thấy đủ, vi phu chỉ còn nước đi soán ngôi thôi."
Cuộc sống này, con moẹ nó thật mệt mỏi.
4.1
Nơi mà Khương Chi, một người giàu có và giỏi nấu ăn, bất ngờ xuyên sách trở thành Khương Sơn Chi - một nhân vật nữ phụ nghèo hèn. Tuy nhiên, Khương Chi không vì thế mà thất cô quyết tâm sử dụng tài năng vào việc kinh doanh để làm giàu và thay đổi số mệnh. Nhưng trên con đường đó, cô phải đối mặt với nhiều trở ngại và thử thách, bao gồm cả việc sinh bốn đứa con và bán con để đổi lương thực.
Liệu Khương Chi có vượt qua được những thử thách để trở thành một người khác biệt, trở thành người phụ nữ Alpha trong thế giới xuyên sách của mình? Hãy đón đọc để biết thêm chi tiết!
Liệu Khương Chi có vượt qua được những thử thách để trở thành một người khác biệt, trở thành người phụ nữ Alpha trong thế giới xuyên sách của mình? Hãy đón đọc để biết thêm chi tiết!
4.5
[Tác giả Di Sinh Sinh -- Thể loại: Ngôn Tình, Hệ thống, Dị Năng, Trọng Sinh, Truyện Sủng, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Hiện Đại ]
Văn án:
Đời Phó Lê bị em gái Phó Đào đẩy ngã xuống sông, được Trần Viễn cứu lên. Cô buộc phải gả cho hắn ta, làm mẹ kế của hai đứa nhỏ.
Nhà họ Trần nghèo khó, ăn bữa nay lo bữa mai. Mẹ chồng lại độc ác, động một tí là chửi rủa quát mắng. Trần Viễn thì suốt ngày say xỉn rồi bạo hành gia đình.
Phó Lê ở nhà họ Trần làm trâu làm ngựa khổ cực vất vả, chưa tới nửa năm đã sinh bệnh nặng mà chết.
Trước khi chết, tiếc nuối duy nhất của cô chính là không biết ai đã lặng lẽ hộ tống mình về nhà mỗi khi phải làm việc đến đêm khuya, ai đã đặt thuốc trị thương lên bệ cửa sổ mỗi lần mình bị đánh đập, ai đã tặng nho cho mình những lúc bị đói.
Không có cách nào để nói với người đã chiếu sáng cuộc đời ảm đạm của mình một tiếng: Cảm ơn!
………
Sống lại một lần nữa, chuyện đầu tiên Phó Lê làm chính là dồn hết sức lực vào cẳng chân để đá văng Trần Viễn ra thật xa, tự mình leo lên bờ, tuyệt đối không gả cho hắn ta, sau đó chạy đến nơi khác để tìm một cuộc sống mới đủ ăn đủ mặc.
Chuyện thứ hai là tìm ra con người thầm lặng kia, báo đáp cho người ta gấp bội lần những điều tốt mà anh ấy đã làm cho mình.
Sau khi sống lại, Phó Lê có cơ hội được rút thăm trúng thưởng từ hệ thống. Định mệnh ép cô trở thành người làm nhiệm vụ, vì thế mà Phó Lê có thể nhận được rất nhiều ‘bảo bối’.
Ví dụ như: phương pháp nhân giống hạt dưa, thuốc mỡ vạn năng, tài nghệ nấu nướng, nước linh tuyền…
Thế nhưng định mệnh cũng trêu đùa cô, hoá ra người kiếp trước đã bảo vệ cô lại chính là Lăng Nghị ở Thôn Bá – một người vô cùng hung dữ và khó gần.
Có điều, những ‘bảo bối’ của hệ thống lại khiến Phó Lê phải thèm thuồng, vậy nên cô đã mang theo tâm trạng nơm nớp lo sợ mà đi làm nhiệm vụ.
Lần đầu tiên, cô lặng lẽ chạm vào tay anh ta, tứ chi tiếp xúc.
Nhưng người đàn ông đó lại hung hăng quay đầu lại, trừng mắt nhìn cô: “Chạm vào tôi một lần nữa thì đừng trách tôi không khách khí.”
Phó Lê sợ tới mức ngã nhào xuống mặt đất, hai mông ê ẩm, nghĩ thầm: Hung dữ như vậy, sao có thể là lương duyên trời định chứ?!
Tuy nhiên, về sau Phó Lê phát hiện ra, người đàn ông này… hình như chính là người đã thầm mến cô ở kiếp trước, là ánh sáng của cuộc đời cô.
………
Sau khi gả cho Lăng Nghị, một đám người luôn chờ đợi khoảnh khắc Phó Lê trở thành trò cười.
Thiên hạ: “Nhà họ Lăng nghèo đến nỗi một lạng thịt cũng không có mà ăn, Lê Tử gả đến đó chắc chắn sẽ phải chịu khổ.”
Kết quả, hai vợ chồng Phó Lê bắt đầu kinh doanh buôn bán, TV, tủ lạnh, máy may, từ một túp lều lụp xụp biến thành những căn phòng rộng lớn, nhà lầu khang trang.
Thiên hạ: "Em trai Lăng Nghị có bệnh, em gái lại bị thọt chân, đúng là đồ của nợ!”
Kết quả, em trai và em gái Lăng Nghị, một người trở thành kỹ sư chế tạo máy móc, một người trở thành chuyên gia thiết kế thời trang.
Thiên hạ: "Có tiền thì làm được gì chứ, không cha không mẹ cũng chẳng có ai giúp đỡ.”
Kết quả, cha mẹ ruột của tên lưu manh Lăng Nghị đã tìm tới tận cửa, thế mà lại là quan lớn trên tỉnh.
Thiên hạ: "Có tiền có quyền thì sao chứ, Lăng Nghị hung hăng cục cằn như thế, chắc chắn là không biết thương yêu bà xã.”
Phó Lê yên lặng quay đầu, cắn quả nho mà Lăng Nghị đã lột sẵn vỏ, thầm nghĩ: Thương yêu bà xã ư, anh ấy đã bắt đầu từ đời trước rồi!
Văn án:
Đời Phó Lê bị em gái Phó Đào đẩy ngã xuống sông, được Trần Viễn cứu lên. Cô buộc phải gả cho hắn ta, làm mẹ kế của hai đứa nhỏ.
Nhà họ Trần nghèo khó, ăn bữa nay lo bữa mai. Mẹ chồng lại độc ác, động một tí là chửi rủa quát mắng. Trần Viễn thì suốt ngày say xỉn rồi bạo hành gia đình.
Phó Lê ở nhà họ Trần làm trâu làm ngựa khổ cực vất vả, chưa tới nửa năm đã sinh bệnh nặng mà chết.
Trước khi chết, tiếc nuối duy nhất của cô chính là không biết ai đã lặng lẽ hộ tống mình về nhà mỗi khi phải làm việc đến đêm khuya, ai đã đặt thuốc trị thương lên bệ cửa sổ mỗi lần mình bị đánh đập, ai đã tặng nho cho mình những lúc bị đói.
Không có cách nào để nói với người đã chiếu sáng cuộc đời ảm đạm của mình một tiếng: Cảm ơn!
………
Sống lại một lần nữa, chuyện đầu tiên Phó Lê làm chính là dồn hết sức lực vào cẳng chân để đá văng Trần Viễn ra thật xa, tự mình leo lên bờ, tuyệt đối không gả cho hắn ta, sau đó chạy đến nơi khác để tìm một cuộc sống mới đủ ăn đủ mặc.
Chuyện thứ hai là tìm ra con người thầm lặng kia, báo đáp cho người ta gấp bội lần những điều tốt mà anh ấy đã làm cho mình.
Sau khi sống lại, Phó Lê có cơ hội được rút thăm trúng thưởng từ hệ thống. Định mệnh ép cô trở thành người làm nhiệm vụ, vì thế mà Phó Lê có thể nhận được rất nhiều ‘bảo bối’.
Ví dụ như: phương pháp nhân giống hạt dưa, thuốc mỡ vạn năng, tài nghệ nấu nướng, nước linh tuyền…
Thế nhưng định mệnh cũng trêu đùa cô, hoá ra người kiếp trước đã bảo vệ cô lại chính là Lăng Nghị ở Thôn Bá – một người vô cùng hung dữ và khó gần.
Có điều, những ‘bảo bối’ của hệ thống lại khiến Phó Lê phải thèm thuồng, vậy nên cô đã mang theo tâm trạng nơm nớp lo sợ mà đi làm nhiệm vụ.
Lần đầu tiên, cô lặng lẽ chạm vào tay anh ta, tứ chi tiếp xúc.
Nhưng người đàn ông đó lại hung hăng quay đầu lại, trừng mắt nhìn cô: “Chạm vào tôi một lần nữa thì đừng trách tôi không khách khí.”
Phó Lê sợ tới mức ngã nhào xuống mặt đất, hai mông ê ẩm, nghĩ thầm: Hung dữ như vậy, sao có thể là lương duyên trời định chứ?!
Tuy nhiên, về sau Phó Lê phát hiện ra, người đàn ông này… hình như chính là người đã thầm mến cô ở kiếp trước, là ánh sáng của cuộc đời cô.
………
Sau khi gả cho Lăng Nghị, một đám người luôn chờ đợi khoảnh khắc Phó Lê trở thành trò cười.
Thiên hạ: “Nhà họ Lăng nghèo đến nỗi một lạng thịt cũng không có mà ăn, Lê Tử gả đến đó chắc chắn sẽ phải chịu khổ.”
Kết quả, hai vợ chồng Phó Lê bắt đầu kinh doanh buôn bán, TV, tủ lạnh, máy may, từ một túp lều lụp xụp biến thành những căn phòng rộng lớn, nhà lầu khang trang.
Thiên hạ: "Em trai Lăng Nghị có bệnh, em gái lại bị thọt chân, đúng là đồ của nợ!”
Kết quả, em trai và em gái Lăng Nghị, một người trở thành kỹ sư chế tạo máy móc, một người trở thành chuyên gia thiết kế thời trang.
Thiên hạ: "Có tiền thì làm được gì chứ, không cha không mẹ cũng chẳng có ai giúp đỡ.”
Kết quả, cha mẹ ruột của tên lưu manh Lăng Nghị đã tìm tới tận cửa, thế mà lại là quan lớn trên tỉnh.
Thiên hạ: "Có tiền có quyền thì sao chứ, Lăng Nghị hung hăng cục cằn như thế, chắc chắn là không biết thương yêu bà xã.”
Phó Lê yên lặng quay đầu, cắn quả nho mà Lăng Nghị đã lột sẵn vỏ, thầm nghĩ: Thương yêu bà xã ư, anh ấy đã bắt đầu từ đời trước rồi!
4.5
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, HE, Ngọt sủng, Trọng sinh, Vườn trường, Hoan hỉ oan gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1.
Hồn nhiên tạc mao Hạ Thanh Hồi thụ X một bụng phúc hắc Đan Vân Triệt công.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Cầu giúp đỡ! Bạn cùng bàn bắt tôi thi lên Bắc Đại, phải làm sao bây giờ?
Lập ý: Làm người thì nên không ngừng mang theo mục tiêu tiến về phía trước, vĩnh viễn không từ bỏ.
- -----
Hạ Thanh Hồi trong một lần chuyển gạch ở công trường, vô tình bị bao cát đập chết.
Vừa mở mắt ra đã quay trở về thời trung học, vào thời điểm cha không thương mẹ không yêu, học tập thì xuống cấp trầm trọng.Sau khi sống lại, cậu không còn ký ức lúc sau này, vì vậy vẫn giống như trước kia làm bá chủ học đường, sống một cuộc sống mê muội quẩn quanh, hành hiệp trượng nghĩa.
Nhưng đột nhiên có một ngày, đệ nhất tinh anh toàn thành phố, giải thưởng thi đua cầm đến mềm tay Đan Vân Triệt không biết vì sao lại chuyển đến trường học của họ.Cái người này vừa cao to đẹp trai lại học giỏi, trong nháy mắt đã cướp hết ánh hào quang của Hạ Thanh Hồi. Hạ Thanh đáp: Một câu đmm này không biết có nên nói hay không.
Trong lòng cậu bắt đầu khó chịu, nhìn người này chỗ nào cũng không vừa mắt, rất muốn đem cái tên trắng gầy yếu đuối thích đeo kính gọng vàng này ra đánh một trận.Cuối cùng kết quả lại là ngựa vấp chân trước, người được cứu lại là chính mình?!
Ngày hôm sau, cái người này bắt đầu ép cậu học bài?!! Đáng giận nhất chính là, người này ở trước mặt người khác là vẻ mặt vô hại, nhưng trên thực tế lại là một tên biến thái, "Đề này làm không xong, cậu phải hôn tôi một cái." "Nếu cậu không hôn, tôi sẽ tự mình đến đấy."?!!!
Cuộc sống vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, Đan Vân Triệt đời trước chỉ có một tiếc nuối lớn nhất chính là để mất đi người khi bé vẫn luôn thích ôm cổ mình gọi bé mập, còn nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ mình. Sống lại một lần nữa, vậy hãy để tôi bảo vệ em đi.
Hồn nhiên tạc mao Hạ Thanh Hồi thụ X một bụng phúc hắc Đan Vân Triệt công.
Một câu giới thiệu vắn tắt: Cầu giúp đỡ! Bạn cùng bàn bắt tôi thi lên Bắc Đại, phải làm sao bây giờ?
Lập ý: Làm người thì nên không ngừng mang theo mục tiêu tiến về phía trước, vĩnh viễn không từ bỏ.
- -----
Hạ Thanh Hồi trong một lần chuyển gạch ở công trường, vô tình bị bao cát đập chết.
Vừa mở mắt ra đã quay trở về thời trung học, vào thời điểm cha không thương mẹ không yêu, học tập thì xuống cấp trầm trọng.Sau khi sống lại, cậu không còn ký ức lúc sau này, vì vậy vẫn giống như trước kia làm bá chủ học đường, sống một cuộc sống mê muội quẩn quanh, hành hiệp trượng nghĩa.
Nhưng đột nhiên có một ngày, đệ nhất tinh anh toàn thành phố, giải thưởng thi đua cầm đến mềm tay Đan Vân Triệt không biết vì sao lại chuyển đến trường học của họ.Cái người này vừa cao to đẹp trai lại học giỏi, trong nháy mắt đã cướp hết ánh hào quang của Hạ Thanh Hồi. Hạ Thanh đáp: Một câu đmm này không biết có nên nói hay không.
Trong lòng cậu bắt đầu khó chịu, nhìn người này chỗ nào cũng không vừa mắt, rất muốn đem cái tên trắng gầy yếu đuối thích đeo kính gọng vàng này ra đánh một trận.Cuối cùng kết quả lại là ngựa vấp chân trước, người được cứu lại là chính mình?!
Ngày hôm sau, cái người này bắt đầu ép cậu học bài?!! Đáng giận nhất chính là, người này ở trước mặt người khác là vẻ mặt vô hại, nhưng trên thực tế lại là một tên biến thái, "Đề này làm không xong, cậu phải hôn tôi một cái." "Nếu cậu không hôn, tôi sẽ tự mình đến đấy."?!!!
Cuộc sống vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, Đan Vân Triệt đời trước chỉ có một tiếc nuối lớn nhất chính là để mất đi người khi bé vẫn luôn thích ôm cổ mình gọi bé mập, còn nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ mình. Sống lại một lần nữa, vậy hãy để tôi bảo vệ em đi.
3.1
Tác giả: Mộc Yêu Nhiêu
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Hài Hước, Cung Đấu
Team dịch: Bé Ngọt Ngào
Giới thiệu
Thái tử và thái tử phi thập phần ân ái.
Nhưng ta là thứ phi của thái tử.
Cười chếc mất. Ta gả vào phủ thái tử ba năm, cũng ăn cẩu lương của họ suốt ba năm.
Thái tử cùng thái tử phi ngắm trăng, ta ngồi bên cạnh ăn bánh trung thu, chỉ để lại nhân thập cẩm cho họ.
Thái tử cùng thái tử phi ra ngoài du hồ, ta ở phía trước ngắt hoa, khi họ tới nơi thì trong hồ sen chỉ còn một chiếc lá.
Thái tử cùng thái tử phi đối thơ, ta ở phía sau đọc thuộc lòng Đường thi tam bách thủ, không khoan nhượng khiến thơ thái tử vừa viết biến thành một mớ hỗn độn.
Cuối cùng thái tử rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, mỉm cười vẫy tay gọi ta lại, ân cần nói với ta một chữ:
“Cút.”
Thể loại: Cổ Đại, Nữ Cường, Vả Mặt, Hài Hước, Cung Đấu
Team dịch: Bé Ngọt Ngào
Giới thiệu
Thái tử và thái tử phi thập phần ân ái.
Nhưng ta là thứ phi của thái tử.
Cười chếc mất. Ta gả vào phủ thái tử ba năm, cũng ăn cẩu lương của họ suốt ba năm.
Thái tử cùng thái tử phi ngắm trăng, ta ngồi bên cạnh ăn bánh trung thu, chỉ để lại nhân thập cẩm cho họ.
Thái tử cùng thái tử phi ra ngoài du hồ, ta ở phía trước ngắt hoa, khi họ tới nơi thì trong hồ sen chỉ còn một chiếc lá.
Thái tử cùng thái tử phi đối thơ, ta ở phía sau đọc thuộc lòng Đường thi tam bách thủ, không khoan nhượng khiến thơ thái tử vừa viết biến thành một mớ hỗn độn.
Cuối cùng thái tử rốt cuộc không thể chịu đựng được nữa, mỉm cười vẫy tay gọi ta lại, ân cần nói với ta một chữ:
“Cút.”
3.5
Mới ngủ một giấc, Hoa Dạng phát hiện mình xuyên vào một cuốn truyện ở những năm 80. Tại đây, cô mới mười ba tuổi, làn da ngăm đen, tự ti lại vụng về, cha mẹ thì mềm yếu, bà nội lại bất công, nhà nghèo đến nỗi không có một xu dính túi. Đã vậy cô còn có cả một sọt thân thích cực phẩm.
Ví dụ điển hình là chị họ của cô, tên Hoa Vũ.
Hoa Vũ này là nữ chính ở trong truyện, có bàn tay vàng đồng thời vừa được trọng sinh, một bên vừa khuyến khích cha mẹ làm buôn bán, một bên điên cuồng học tập, tuổi con nhỏ không chỉ xinh đẹp lại giỏi giang.
Khuyết điểm duy nhất là chị ta rất thích chèn ép cô, đem cô chà đạp hung hăng ở dưới mặt đất. Chưa kể Hoa Vũ còn cố tình cướp đoạt cơ duyên của cô, sau đó cướp luôn cả chồng của Hoa Dạng...
Hoa Dạng trong tay cầm một đống bài xấu, bây giờ phải làm sao để xoay người?
Cô quyết định làm lại nghề cũ, lấy mỹ thực để làm giàu.
Bánh bao chiên, sườn heo nướng, nước dừa nấu với cao lương, món lẩu chua cay đậm đà...
Hãy xem thiếu nữ khả ái mười ba tuổi, cường thế ngược gió, một đường vả mặt cực phẩm như thế nào!
Ví dụ điển hình là chị họ của cô, tên Hoa Vũ.
Hoa Vũ này là nữ chính ở trong truyện, có bàn tay vàng đồng thời vừa được trọng sinh, một bên vừa khuyến khích cha mẹ làm buôn bán, một bên điên cuồng học tập, tuổi con nhỏ không chỉ xinh đẹp lại giỏi giang.
Khuyết điểm duy nhất là chị ta rất thích chèn ép cô, đem cô chà đạp hung hăng ở dưới mặt đất. Chưa kể Hoa Vũ còn cố tình cướp đoạt cơ duyên của cô, sau đó cướp luôn cả chồng của Hoa Dạng...
Hoa Dạng trong tay cầm một đống bài xấu, bây giờ phải làm sao để xoay người?
Cô quyết định làm lại nghề cũ, lấy mỹ thực để làm giàu.
Bánh bao chiên, sườn heo nướng, nước dừa nấu với cao lương, món lẩu chua cay đậm đà...
Hãy xem thiếu nữ khả ái mười ba tuổi, cường thế ngược gió, một đường vả mặt cực phẩm như thế nào!
4.1
Thích làm theo ý mình muốn quậy là quậy muốn nghịch là nghịch mê vợ thủ lĩnh tinh tặc công & Thiếu tướng lạnh nhạt rất hay thả thính công thụ
Trì Nghiêu và Cảnh Hi đều là những alpha đỉnh cấp được công nhận, chỉ có điều một người có danh tiếng rất tốt, còn người kia thì có danh tiếng cực kém, lại còn là kẻ thù của nhau.
Trì Nghiêu, thủ lĩnh của một băng tinh tặc mà ai ai nghe danh cũng sợ đến vỡ mật, tính cách bất cần, tin tức tố bá đạo, sức chiến đấu không thể đoán trước.
Cảnh Hi, thiếu tướng trẻ tuổi, chiến công hiển hách, giá trị vũ lực đứng số hai không ai sôt một Đế Quốc.
Một trận bão từ, họ bị ép phải thường xuyên hoán đổi thân thể.
Hai người: Không chỉnh chết cậu đây không làm người nữa.
Ngày đầu tiên đến quân bộ điểm danh, Trì Nghiêu đánh cho cấp trên trực tiếp của mình thừa sống thiếu chết.
Trì Nghiêu: "Tôi không quen việc người khác chỉ tay năm ngón vào quyết định của mình." [Mỉm cười]
Không ngờ lại được Thượng tướng xem trọng, phá cách chọn làm dự bị cho vị trí Thống soái.
Thượng tướng: "Cậu có khí phách như thế, quả nhiên tôi không nhìn lầm người." [An ủi]
Trì Nghiêu: "???".
Thiếu tướng đại nhân bước vào sào huyệt hiểm ác của tinh tặc, phất tay lớn tiếng: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta thực hiện quản lý theo kiểu quân sự."
Cảnh Hi: "Mục tiêu của chúng ta là gì?"
Tinh tặc: "Cố gắng cải tạo, làm người tốt!"
Sau này——
Tinh tặc: "Lão đại, thủ lĩnh của băng ABCDEF bên cạnh mang năng lượng đến cống nạp, khóc lóc cầu xin được nhập vào băng của chúng ta."
Cảnh Hi: "???"
Gần đây, các thành viên trong quân đoàn và băng tinh tặc rất mơ hồ, lão đại cứ ra lệnh tuần trước, tuần này lại phủ định, căn bệnh tự phủ nhận và rối loạn tâm lý càng ngày càng nghiêm trọng.
Có lần, quân đoàn và băng tinh tặc đối đầu mạnh mẽ.
Trì Nghiêu trong thân thể của thiếu tướng: "Chiếc chiến hạm kia hai mươi tỷ, không được bắn!"
Cảnh Hi trong thân thể của tinh tặc: "Mẫu giáp cơ kia là phiên bản giới hạn mùa thu, dám bắn thử xem?"
Cấp dưới hai bên: "Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, vậy còn đánh cái gì nữa? Hay là hai người cưới nhau luôn đi."
**
Hồi nhỏ, Cảnh Hi có một người anh mà cậu cực kỳ thích, đối phương dịu dàng, hay cười, là những gì tốt đẹp nhất của thế gian này.
Cậu nhìn bức ảnh cũ rồi lại nhìn Trì Nghiêu: "Trả lại cục cưng đáng yêu cho em đi."
Trì Nghiêu: "..."
#Em nhìn kỹ thêm chút nữa đi, anh vẫn là cục cưng đáng yêu của em mà!#
Giai đoạn đầu hoán đổi thân thể liên tục, về sau sẽ trở lại cơ thể của mình, không phản công.
1v1, theo thường lệ là hỗ sủng (cãi nhau).
Công khống cực đoan đừng nhảy.
Tag nội dung: Cường cường, Liên bang vũ trụ, Ngọt văn, Sảng văn.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Nghiêu (công), Cảnh Hi (thụ) ┃ Nhân vật phụ: Xin hãy lưu trữ trước 《Vị hôn phu là hoàng tử địch quốc, tôi phải làm sao bây giờ?》 ┃ Khác: AA, vả mặt, oan gia vui vẻ.
Một câu tóm tắt: Bắt đầu mối tình AA với kẻ thù không đội trời chung.
Tư tưởng: Tình yêu đẹp nhất chính là cùng nhau hoàn thiện và chứng kiến sự trưởng thành của đối phương.
Nhất định phải đọc:
1. Truyện chủ công, nhưng góc nhìn của thụ gần ngang với công.
2. Trì Nghiêu là công, Cảnh Hi là thụ, hai người đều là Alpha.
3. Thụ lạnh nhạt nhưng không hề lạnh nhạt với công, truyện hỗ sủng thuần, tình cảm ngang bằng, hai người đều là mối tình đầu của nhau.
4. Truyện được edit hoàn toàn dựa trên bản raw, khác hẳn với bản QT được đăng trên Wikidich.
Trì Nghiêu và Cảnh Hi đều là những alpha đỉnh cấp được công nhận, chỉ có điều một người có danh tiếng rất tốt, còn người kia thì có danh tiếng cực kém, lại còn là kẻ thù của nhau.
Trì Nghiêu, thủ lĩnh của một băng tinh tặc mà ai ai nghe danh cũng sợ đến vỡ mật, tính cách bất cần, tin tức tố bá đạo, sức chiến đấu không thể đoán trước.
Cảnh Hi, thiếu tướng trẻ tuổi, chiến công hiển hách, giá trị vũ lực đứng số hai không ai sôt một Đế Quốc.
Một trận bão từ, họ bị ép phải thường xuyên hoán đổi thân thể.
Hai người: Không chỉnh chết cậu đây không làm người nữa.
Ngày đầu tiên đến quân bộ điểm danh, Trì Nghiêu đánh cho cấp trên trực tiếp của mình thừa sống thiếu chết.
Trì Nghiêu: "Tôi không quen việc người khác chỉ tay năm ngón vào quyết định của mình." [Mỉm cười]
Không ngờ lại được Thượng tướng xem trọng, phá cách chọn làm dự bị cho vị trí Thống soái.
Thượng tướng: "Cậu có khí phách như thế, quả nhiên tôi không nhìn lầm người." [An ủi]
Trì Nghiêu: "???".
Thiếu tướng đại nhân bước vào sào huyệt hiểm ác của tinh tặc, phất tay lớn tiếng: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta thực hiện quản lý theo kiểu quân sự."
Cảnh Hi: "Mục tiêu của chúng ta là gì?"
Tinh tặc: "Cố gắng cải tạo, làm người tốt!"
Sau này——
Tinh tặc: "Lão đại, thủ lĩnh của băng ABCDEF bên cạnh mang năng lượng đến cống nạp, khóc lóc cầu xin được nhập vào băng của chúng ta."
Cảnh Hi: "???"
Gần đây, các thành viên trong quân đoàn và băng tinh tặc rất mơ hồ, lão đại cứ ra lệnh tuần trước, tuần này lại phủ định, căn bệnh tự phủ nhận và rối loạn tâm lý càng ngày càng nghiêm trọng.
Có lần, quân đoàn và băng tinh tặc đối đầu mạnh mẽ.
Trì Nghiêu trong thân thể của thiếu tướng: "Chiếc chiến hạm kia hai mươi tỷ, không được bắn!"
Cảnh Hi trong thân thể của tinh tặc: "Mẫu giáp cơ kia là phiên bản giới hạn mùa thu, dám bắn thử xem?"
Cấp dưới hai bên: "Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, vậy còn đánh cái gì nữa? Hay là hai người cưới nhau luôn đi."
**
Hồi nhỏ, Cảnh Hi có một người anh mà cậu cực kỳ thích, đối phương dịu dàng, hay cười, là những gì tốt đẹp nhất của thế gian này.
Cậu nhìn bức ảnh cũ rồi lại nhìn Trì Nghiêu: "Trả lại cục cưng đáng yêu cho em đi."
Trì Nghiêu: "..."
#Em nhìn kỹ thêm chút nữa đi, anh vẫn là cục cưng đáng yêu của em mà!#
Giai đoạn đầu hoán đổi thân thể liên tục, về sau sẽ trở lại cơ thể của mình, không phản công.
1v1, theo thường lệ là hỗ sủng (cãi nhau).
Công khống cực đoan đừng nhảy.
Tag nội dung: Cường cường, Liên bang vũ trụ, Ngọt văn, Sảng văn.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Nghiêu (công), Cảnh Hi (thụ) ┃ Nhân vật phụ: Xin hãy lưu trữ trước 《Vị hôn phu là hoàng tử địch quốc, tôi phải làm sao bây giờ?》 ┃ Khác: AA, vả mặt, oan gia vui vẻ.
Một câu tóm tắt: Bắt đầu mối tình AA với kẻ thù không đội trời chung.
Tư tưởng: Tình yêu đẹp nhất chính là cùng nhau hoàn thiện và chứng kiến sự trưởng thành của đối phương.
Nhất định phải đọc:
1. Truyện chủ công, nhưng góc nhìn của thụ gần ngang với công.
2. Trì Nghiêu là công, Cảnh Hi là thụ, hai người đều là Alpha.
3. Thụ lạnh nhạt nhưng không hề lạnh nhạt với công, truyện hỗ sủng thuần, tình cảm ngang bằng, hai người đều là mối tình đầu của nhau.
4. Truyện được edit hoàn toàn dựa trên bản raw, khác hẳn với bản QT được đăng trên Wikidich.
4.1
Cảnh Dực đang say ngủ, bỗng trong mơ thấy một con vịt quay vàng ươm, thơm ngậy. Cơn đói kéo đến, hắn từ từ tỉnh giấc, mơ màng mở mắt, giường bên cạnh chỉ còn trống trơn, trơ trọi mỗi mình hắn.
Hôm qua dường như hắn đã thành thân...
Phải không?
Cảnh Dực còn chưa kịp ngẫm lại, bên giường đã vang lên giọng nói già nua nhưng rõ ràng, "Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh!"
Là tiếng của Tề thúc, đại quản gia thứ hai của Cảnh phủ, người đã nhìn hắn lớn lên từ nhỏ. Lão gia tử từng nói, chờ khi hắn thành thân, sẽ để Tề thúc sang giúp lo liệu mọi việc.
Cũng may là hắn biết tân nương là ai.
Tân nương là tam tiểu thư nhà Lãnh đại tướng quân đối diện, đang giữ chức nữ bộ đầu dưới trướng An Vương ở Hình Bộ, cũng chính là ánh trăng trong lòng hắn bấy lâu.
Dù sao cũng là chuyện tốt, bao năm mong nhớ cuối cùng cũng cưới được người trong lòng, đáng giá để ăn một bữa no nê.
Cảnh Dực nhắm mắt lại, thoải mái lăn lộn trong chăn, cuộn mình trong tấm chăn gấm đỏ thẫm, rồi uể oải nói, "Tề thúc, ta đói bụng..."
Tề thúc mặt đầy u sầu, nhét bộ y phục mới đỏ rực vào chăn của Cảnh Dực, "Gia, cả nhà đều đói rồi... Phu nhân sáng sớm đã ra nghiêm lệnh, đợi ngài tỉnh phải chép xong một lượt 《Liệt Nữ Truyện》, trong phủ mới được nhóm bếp nấu cơm. Ai dám lén ăn một miếng dưa leo cũng bị đuổi ra ngoài, ngài không chịu nổi mà chép sách, e là cả phủ sẽ chết đói mất thôi!"
Hôm qua dường như hắn đã thành thân...
Phải không?
Cảnh Dực còn chưa kịp ngẫm lại, bên giường đã vang lên giọng nói già nua nhưng rõ ràng, "Gia, cuối cùng ngài cũng tỉnh!"
Là tiếng của Tề thúc, đại quản gia thứ hai của Cảnh phủ, người đã nhìn hắn lớn lên từ nhỏ. Lão gia tử từng nói, chờ khi hắn thành thân, sẽ để Tề thúc sang giúp lo liệu mọi việc.
Cũng may là hắn biết tân nương là ai.
Tân nương là tam tiểu thư nhà Lãnh đại tướng quân đối diện, đang giữ chức nữ bộ đầu dưới trướng An Vương ở Hình Bộ, cũng chính là ánh trăng trong lòng hắn bấy lâu.
Dù sao cũng là chuyện tốt, bao năm mong nhớ cuối cùng cũng cưới được người trong lòng, đáng giá để ăn một bữa no nê.
Cảnh Dực nhắm mắt lại, thoải mái lăn lộn trong chăn, cuộn mình trong tấm chăn gấm đỏ thẫm, rồi uể oải nói, "Tề thúc, ta đói bụng..."
Tề thúc mặt đầy u sầu, nhét bộ y phục mới đỏ rực vào chăn của Cảnh Dực, "Gia, cả nhà đều đói rồi... Phu nhân sáng sớm đã ra nghiêm lệnh, đợi ngài tỉnh phải chép xong một lượt 《Liệt Nữ Truyện》, trong phủ mới được nhóm bếp nấu cơm. Ai dám lén ăn một miếng dưa leo cũng bị đuổi ra ngoài, ngài không chịu nổi mà chép sách, e là cả phủ sẽ chết đói mất thôi!"
3
Đi công tác với sếp nhưng lại ở chung một phòng, lỡ thấy sếp tắm rồi tính sao giờ?
Công: Tôi biết ngay mình không nên ở đây mà! Giờ mà chạy ra còn kịp không?
- ---
Cặp chính: Cấp dưới tài giỏi, biết tính toán nhưng ẩn giấu ý đồ xâm chiếm sếp công x Mặt lạnh sếp thụ.
Cặp phụ: Mỹ nhân yếu đuối kiểu Lâm Đại Ngọc thư ký công x Thám tử thẳng nam bị bẻ cong thụ.
Tags: Đô thị, Hợp đồng tình yêu, Con cưng của trời, Truyện ngắn ngọt, Hơi mát mát tẻn tẻn, Cưới trước yêu sau, Công cấp dưới.
Tóm tắt: Bây giờ chạy đi còn kịp không?
Ý tưởng: Rốt cuộc cũng cưới giả tình thật rồi.
- ----
Review ngắn của 551
1) Nhân vật tên Công, Sếp, Thư ký, và Vương 2 màu tóc
2) Có một vài chỗ chơi chữ, đọc láy cho đỡ tục. Mục đích chỉ để gây cười nên hoan hỷ nhe (人"∀")
3) Thật ra Công cũng không tính là nhỏ tuổi hơn Sếp, tag để Niên hạ cũng có nghĩa là Công là cấp dưới của Sếp nữa. Nhưng vì để tối ưu hoá xưng hô, nên toi để Công gọi Sếp là "anh" (♡ "艸")
4) Truyện có vẻ theo góc nhìn của Công nhiều hơn, nhưng không có tag Chủ công, cái này tuỳ mọi người thiên vị nhé (人"∀")
Công: Tôi biết ngay mình không nên ở đây mà! Giờ mà chạy ra còn kịp không?
- ---
Cặp chính: Cấp dưới tài giỏi, biết tính toán nhưng ẩn giấu ý đồ xâm chiếm sếp công x Mặt lạnh sếp thụ.
Cặp phụ: Mỹ nhân yếu đuối kiểu Lâm Đại Ngọc thư ký công x Thám tử thẳng nam bị bẻ cong thụ.
Tags: Đô thị, Hợp đồng tình yêu, Con cưng của trời, Truyện ngắn ngọt, Hơi mát mát tẻn tẻn, Cưới trước yêu sau, Công cấp dưới.
Tóm tắt: Bây giờ chạy đi còn kịp không?
Ý tưởng: Rốt cuộc cũng cưới giả tình thật rồi.
- ----
Review ngắn của 551
1) Nhân vật tên Công, Sếp, Thư ký, và Vương 2 màu tóc
2) Có một vài chỗ chơi chữ, đọc láy cho đỡ tục. Mục đích chỉ để gây cười nên hoan hỷ nhe (人"∀")
3) Thật ra Công cũng không tính là nhỏ tuổi hơn Sếp, tag để Niên hạ cũng có nghĩa là Công là cấp dưới của Sếp nữa. Nhưng vì để tối ưu hoá xưng hô, nên toi để Công gọi Sếp là "anh" (♡ "艸")
4) Truyện có vẻ theo góc nhìn của Công nhiều hơn, nhưng không có tag Chủ công, cái này tuỳ mọi người thiên vị nhé (人"∀")
2.5
Bạn trai cũ đăng ảnh đồ ăn mốc meo trong nhà tôi lên diễn đàn.
Anh ta đăng lên những bức ảnh chụp bát cơm đã mốc và cá muối thối trong nhà tôi, kèm theo dòng trạng thái: "Bạn gái suốt ngày đi công tác, nhà cửa toàn rác rưởi bốc mùi, tôi chia tay là đúng phải không mọi người?"
Phía dưới bài đăng, có rất nhiều người hưởng ứng: [Chủ thớt thật sáng suốt, đúng là khổ tận cam lai.]
Nhưng xen lẫn những lời ủng hộ anh ta, có một bình luận khác nổi bật: [Đây là tụ cầu vàng Staphylococcus aureus đúng không? Đẹp thế này, tiến sĩ trong phòng thí nghiệm cũng chưa chắc nuôi được đâu.]
Bài viết nhanh chóng đi chệch hướng, trở thành sân chơi của các sinh viên ngành sinh học. Họ bắt đầu tán thưởng tôi là cao thủ nuôi vi khuẩn: [Cho tôi xin số của bạn gái cũ chủ thớt được không? Chỉ muốn tới xem tủ lạnh nhà cô ấy, biết đâu học hỏi được chút kinh nghiệm thần kỳ.]
Sau này tôi có bạn trai mới, là sinh viên ngành sinh học. Nhưng tôi nghi ngờ anh ta không thật lòng thích tôi, mà chỉ muốn nhờ tôi giúp anh ta nuôi cấy vi khuẩn mà thôi.
Anh ta đăng lên những bức ảnh chụp bát cơm đã mốc và cá muối thối trong nhà tôi, kèm theo dòng trạng thái: "Bạn gái suốt ngày đi công tác, nhà cửa toàn rác rưởi bốc mùi, tôi chia tay là đúng phải không mọi người?"
Phía dưới bài đăng, có rất nhiều người hưởng ứng: [Chủ thớt thật sáng suốt, đúng là khổ tận cam lai.]
Nhưng xen lẫn những lời ủng hộ anh ta, có một bình luận khác nổi bật: [Đây là tụ cầu vàng Staphylococcus aureus đúng không? Đẹp thế này, tiến sĩ trong phòng thí nghiệm cũng chưa chắc nuôi được đâu.]
Bài viết nhanh chóng đi chệch hướng, trở thành sân chơi của các sinh viên ngành sinh học. Họ bắt đầu tán thưởng tôi là cao thủ nuôi vi khuẩn: [Cho tôi xin số của bạn gái cũ chủ thớt được không? Chỉ muốn tới xem tủ lạnh nhà cô ấy, biết đâu học hỏi được chút kinh nghiệm thần kỳ.]
Sau này tôi có bạn trai mới, là sinh viên ngành sinh học. Nhưng tôi nghi ngờ anh ta không thật lòng thích tôi, mà chỉ muốn nhờ tôi giúp anh ta nuôi cấy vi khuẩn mà thôi.
3.9
Người yêu cũ tôi vừa đá là giáo viên của tôi.
Nhân vật:
Vân Dương: Một cô nàng sinh viên tuy nhát nhưng máu liều nhiều, mê người ta mà lạnh lùng, không thích nói. Trước khi gặp Đường Nguyệt Lâu, cuộc sống đại học của cô tự do thoải mái hết chỗ chê.
Đường Nguyệt Lâu: Cô giáo bề ngoài dịu dàng, nhưng bên trong lại thâm sâu khó lường.
Tóm tắt: Đáng lẽ ra Vân Dương đã có một cuộc sống đại học hoàn hảo, tự do - cho đến khi cô gặp người tên Đường Nguyệt Lâu.
Lưu ý trước khi đọc:
Truyện 1 nữ chính x 1 nữ chính, he. "Chị ơi em yêu chị" (nhỏ tuổi hơn), có sự chênh lệch tuổi tác, Vân Dương 21 tuổi, Đường Nguyệt Lâu 30 tuổi.
Một câu chuyện tình yêu hài hước, dở khóc dở cười. Có yếu tình yêu cô giáo học trò, gương vỡ lại lành, "tra nữ" hoàn lương và rất nhiều tình tiết "máu chó", nhưng về cơ bản là truyện hài, đọc giải trí là chính.
Vân Dương ban đầu đúng nghĩa là "thánh thả thính", nhưng cô sẽ thay đổi, nên kiên nhẫn đọc tiếp nhé, cảm ơn bạn (cúi đầu). Giai đoạn đầu, cả hai không nghiêm túc trong chuyện tình cảm, tiến triển rất nhanh nhưng lại mất rất nhiều thời gian mới xác định được tình cảm của mình.
Truyện chỉ là truyện, không thực tế gì cả, có thể có nhiều vấn đề về thiết lập nhân vật, cốt truyện, vân vân. Mục đích viết của tác giả (của mình cũng vậy) là giải trí, tác giả (editor) xin nhận mọi ý kiến đóng góp, nhưng mong bạn đọc đừng quá khắt khe, đừng có toxic toai.
__________
Góc review sâu sắc, dễ hiểu: Cười chết, cười lết, cười bò, cười quặng thắt dạ dày và muốn ngủ với cô Đường
Nhân vật:
Vân Dương: Một cô nàng sinh viên tuy nhát nhưng máu liều nhiều, mê người ta mà lạnh lùng, không thích nói. Trước khi gặp Đường Nguyệt Lâu, cuộc sống đại học của cô tự do thoải mái hết chỗ chê.
Đường Nguyệt Lâu: Cô giáo bề ngoài dịu dàng, nhưng bên trong lại thâm sâu khó lường.
Tóm tắt: Đáng lẽ ra Vân Dương đã có một cuộc sống đại học hoàn hảo, tự do - cho đến khi cô gặp người tên Đường Nguyệt Lâu.
Lưu ý trước khi đọc:
Truyện 1 nữ chính x 1 nữ chính, he. "Chị ơi em yêu chị" (nhỏ tuổi hơn), có sự chênh lệch tuổi tác, Vân Dương 21 tuổi, Đường Nguyệt Lâu 30 tuổi.
Một câu chuyện tình yêu hài hước, dở khóc dở cười. Có yếu tình yêu cô giáo học trò, gương vỡ lại lành, "tra nữ" hoàn lương và rất nhiều tình tiết "máu chó", nhưng về cơ bản là truyện hài, đọc giải trí là chính.
Vân Dương ban đầu đúng nghĩa là "thánh thả thính", nhưng cô sẽ thay đổi, nên kiên nhẫn đọc tiếp nhé, cảm ơn bạn (cúi đầu). Giai đoạn đầu, cả hai không nghiêm túc trong chuyện tình cảm, tiến triển rất nhanh nhưng lại mất rất nhiều thời gian mới xác định được tình cảm của mình.
Truyện chỉ là truyện, không thực tế gì cả, có thể có nhiều vấn đề về thiết lập nhân vật, cốt truyện, vân vân. Mục đích viết của tác giả (của mình cũng vậy) là giải trí, tác giả (editor) xin nhận mọi ý kiến đóng góp, nhưng mong bạn đọc đừng quá khắt khe, đừng có toxic toai.
__________
Góc review sâu sắc, dễ hiểu: Cười chết, cười lết, cười bò, cười quặng thắt dạ dày và muốn ngủ với cô Đường