Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
4.3
Điều duy nhất mà Thành Ngự không chịu đựng nổi là ánh mắt của Thẩm Vân Hề.
Chỉ cần cô dịu dàng nhìn mình là cậu đã không thể từ chối bất cứ yêu cầu gì của cô…
Ngoại trừ lúc trên giường!!!
Thẩm Vân Hề càng nói “Nhẹ thôi”, cậu lại càng điên cuồng đâm vào bên trong cô.
Chỉ cần cô dịu dàng nhìn mình là cậu đã không thể từ chối bất cứ yêu cầu gì của cô…
Ngoại trừ lúc trên giường!!!
Thẩm Vân Hề càng nói “Nhẹ thôi”, cậu lại càng điên cuồng đâm vào bên trong cô.
2.5
Thẩm Tinh có chứng sợ đàn ông. Nhưng cô lại gặp phải một tên "yêu tinh nam" thân thiết với mình, và anh ta khẳng định mình không có suy nghĩ xấu về cô. Trong một đêm say rượu, Thẩm Tinh vô tình nhìn thấy một vật cứng và phải lão sói muốn ăn thịt bé thỏ trắng sạch sẽ. Cuối cùng, lão sói cũng thành công khiến cho nam chính quên hết những suy nghĩ xấu về nữ chính lăng nhăng và dành tình yêu chỉ cho mình cô.
4.1
Chia tay hai năm, tôi và Trần Cảnh Thâm gặp lại nhau.
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”
Anh vẫn tự phụ vô song như cũ, đi bên cạnh là cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp.
Mà tôi, trên người loang lổ vết thương được che đậy dưới lớp áo len xám.
“Chị là Giang Nghiên phải không? Em từng nghe Cảnh Thâm nhắc đến chị.”
“Hồi đó hai người yêu nhau trong trường ngọt ngào thật ấy. Em còn rất ghen tị.”
Cô bạn gái xinh đẹp của anh đột nhiên mở miệng, khoác tay anh làm nũng:
“Nhưng mà Cảnh Thâm, hiện tại người anh yêu nhất chính là em, đúng không?”
4.1
Ta là chủ mẫu của Hầu phủ, dốc lòng nuôi dạy đứa con trai duy nhất với bao kỳ vọng. Nào ngờ, sau khi thi đỗ Trạng nguyên, nó lại khăng khăng muốn cưới con gái của một thương nhân.
Từ đó, nó bỏ bê con đường làm quan, tình nguyện ở lại phụ tá đối phương, chuyên tâm gầy dựng sự nghiệp kinh doanh.
Ta liều mạng kéo nó trở về con đường đúng đắn, nhưng không ngờ lại bị người đời đồn thổi rằng ta tranh sủng với con dâu. Kết quả là ta trở thành bà mẹ chồng độc ác nổi tiếng khắp kinh thành, cuối cùng bị phu quân ruồng bỏ, thảm hại đến mức phải tự vẫn.
Sau khi sống lại, ta quyết định buông tay, để mặc con dâu khuynh đảo cả Hầu phủ, khiến mọi người đều bị nàng mê hoặc, tôn nàng lên tận mây xanh.
Sau đó, ta chỉ vào đứa con riêng của Hầu gia và một nô tỳ hèn mọn, cũng là viên minh châu phủ bụi trần sẽ tỏa sáng sau này mà nói:
"Hắn vừa gọi ta là mẫu thân đúng không? Trời ạ! Ta vừa nhìn đã nhận ra ngay, đây là đứa con trai ruột yêu quý của ta!"
...
Từ đó, nó bỏ bê con đường làm quan, tình nguyện ở lại phụ tá đối phương, chuyên tâm gầy dựng sự nghiệp kinh doanh.
Ta liều mạng kéo nó trở về con đường đúng đắn, nhưng không ngờ lại bị người đời đồn thổi rằng ta tranh sủng với con dâu. Kết quả là ta trở thành bà mẹ chồng độc ác nổi tiếng khắp kinh thành, cuối cùng bị phu quân ruồng bỏ, thảm hại đến mức phải tự vẫn.
Sau khi sống lại, ta quyết định buông tay, để mặc con dâu khuynh đảo cả Hầu phủ, khiến mọi người đều bị nàng mê hoặc, tôn nàng lên tận mây xanh.
Sau đó, ta chỉ vào đứa con riêng của Hầu gia và một nô tỳ hèn mọn, cũng là viên minh châu phủ bụi trần sẽ tỏa sáng sau này mà nói:
"Hắn vừa gọi ta là mẫu thân đúng không? Trời ạ! Ta vừa nhìn đã nhận ra ngay, đây là đứa con trai ruột yêu quý của ta!"
...
2.4
Ba năm trước, cô học sinh trung học Lưu Nam đã yêu thầm trúc mã là Chương Phàm, cô lấy hết can đảm viết một bức thư tình bày tỏ tâm ý với cậu, nhưng tình cảm đó lại chỉ có thể dừng lại ở hai chữ "tình bạn".
Một ngày nọ của ba năm sau, chủ tiệm trang sức nói với cô rằng có rất nhiều người đến cửa tiệm này để thực hiện nguyện vọng đã bỏ lỡ của mình và tất cả đều đã thành sự thật. Lưu Nam không tin, nhưng vẫn không kìm được mà muốn thử, xem như đây là hi vọng duy nhất cô có thể gửi gắm để an ủi bản thân. Sau một giấc ngủ say, Lưu Nam phát hiện bản thân vậy mà đã thật sự quay về 7 năm trước, lần này, cô vẫn sẽ có thể tiếp tục bày tỏ tâm ý của mình? Tình cảm của cô và Chương Phàm có thể cứu vãn được chứ?
Một ngày nọ của ba năm sau, chủ tiệm trang sức nói với cô rằng có rất nhiều người đến cửa tiệm này để thực hiện nguyện vọng đã bỏ lỡ của mình và tất cả đều đã thành sự thật. Lưu Nam không tin, nhưng vẫn không kìm được mà muốn thử, xem như đây là hi vọng duy nhất cô có thể gửi gắm để an ủi bản thân. Sau một giấc ngủ say, Lưu Nam phát hiện bản thân vậy mà đã thật sự quay về 7 năm trước, lần này, cô vẫn sẽ có thể tiếp tục bày tỏ tâm ý của mình? Tình cảm của cô và Chương Phàm có thể cứu vãn được chứ?
3.9
Năm thứ ba quen biết Nghiêm Thanh Dữ, chúng tôi quyết định đi đăng kí kết hôn. Không ngờ, anh ta lại nói: “Xin lỗi, anh không thể cưới em.” Sau ngày hôm đó, gia đình tôi nhà tan cửa nát. Về phần Nghiêm Thanh Dữ, anh ta là một đặc vụ ngầm, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được ghi danh vào sử sách!
5
Tên gốc Hán Việt: Tát hoang thành tính
Tổng số chương: 59 chương + 1 ngoại truyện
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Cẩu huyết, Khế ước tình nhân, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ, Phi song khiết
Edit by Koko.
🌱 Giới thiệu:
Vì Trương Hạo Linh bị tống vào tù, Lý Đài chủ động leo lên giường của Chử Huy trong 3 năm.
3 năm sau, Trương Hạo Linh ra tù, Lý Đài nói: "Em và anh ấy không phải như anh nghĩ đâu."
Chử Huy nắm lấy cổ cô đáp lại:
"Muốn vừa tận hưởng vui thú với người khác vừa ở bên tôi, ai cho em lá gan ấy? Lý Đài, nói dối là phải trả giá."
🧷 Tag: Từ bạn giường trở thành mối quan hệ chính thức / Motip cũ
Chử Huy x Lý Đài
Quan chức cấp cao x Chủ tiệm tạp hóa
1v1, nam phi xử, nữ xử, HE.
⚡️ Chú ý:
- Nam chính 30 tuổi là quan chức cấp cao, không phải là trai tân.
- Không có cung đấu, không có quan đấu, không có bất kỳ cuộc chiến nào, chủ yếu là nói đạo lý, lấy đức thu phục người.
😷 Cảnh báo từ editor: Nam chính có chút máu S.
Tổng số chương: 59 chương + 1 ngoại truyện
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Cẩu huyết, Khế ước tình nhân, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ, Phi song khiết
Edit by Koko.
🌱 Giới thiệu:
Vì Trương Hạo Linh bị tống vào tù, Lý Đài chủ động leo lên giường của Chử Huy trong 3 năm.
3 năm sau, Trương Hạo Linh ra tù, Lý Đài nói: "Em và anh ấy không phải như anh nghĩ đâu."
Chử Huy nắm lấy cổ cô đáp lại:
"Muốn vừa tận hưởng vui thú với người khác vừa ở bên tôi, ai cho em lá gan ấy? Lý Đài, nói dối là phải trả giá."
🧷 Tag: Từ bạn giường trở thành mối quan hệ chính thức / Motip cũ
Chử Huy x Lý Đài
Quan chức cấp cao x Chủ tiệm tạp hóa
1v1, nam phi xử, nữ xử, HE.
⚡️ Chú ý:
- Nam chính 30 tuổi là quan chức cấp cao, không phải là trai tân.
- Không có cung đấu, không có quan đấu, không có bất kỳ cuộc chiến nào, chủ yếu là nói đạo lý, lấy đức thu phục người.
😷 Cảnh báo từ editor: Nam chính có chút máu S.
4.1
Ngày Tần Diễm vì tôi mà đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ, tôi đã tát hắn một cái. Hắn xấu hổ chạy ra ngoài, bất ngờ bị tai nạn xe cộ qua đời. Tôi viết xong di chúc, bỏ lại công ty bản thân mình đã dốc sức làm việc mười năm để đi theo hắn. Mở mắt lại lần nữa, trở lại năm chúng tôi yêu nhau nhất.
Lúc tìm được hắn, hắn đang ôm cô bạn thân thuở nhỏ liếc xéo tôi: “Thế nào, ngại đánh chưa đủ, còn muốn tát thêm một cái nữa sao?” Tôi chỉ đánh hắn một lần. Hắn, cũng sống lại rồi.
Lúc tìm được hắn, hắn đang ôm cô bạn thân thuở nhỏ liếc xéo tôi: “Thế nào, ngại đánh chưa đủ, còn muốn tát thêm một cái nữa sao?” Tôi chỉ đánh hắn một lần. Hắn, cũng sống lại rồi.
3.5
Mặt Mạch Đông đỏ bừng do rượu, cô thò tay vào quần anh như muốn trả thù, nhẹ nhàng lướt qua đường cong cơ bắp rõ ràng ở phần bụng dưới, cầm chặt cội nguồn dục vọng, lạnh lùng hỏi: “Anh chuẩn bị tinh thần trước rồi phải không?”
Tưởng Cảnh Kỳ kêu nhẹ một tiếng, cố tình thể hiện sự thích thú của mình như muốn kêu cho cô nghe. Quả nhiên sau khi nghe thấy vậy, cô lập tức ngẩn người, ánh mắt chậm rãi nhìn xuống dưới, vừa bất đắc dĩ lại bất lực.
Anh xoa bóp bộ ngực của cô thông qua lớp đồ lót, lực không đau không ngứa làm cô có cảm giác mình đang lơ lửng giữa không trung.
“Ưm, dáng vẻ hiện giờ của em làm anh trướng đau.” Anh cố ý dùng nơi đó chạm vào lòng bàn tay cô.
“Anh đừng nói nữa.” Mạch Đông cắt ngang lời anh, luống cuống muốn rút tay về.
Tuy nhiên anh lại đè tay cô xuống, “Đừng buông ra, Mạch Đông, nắm lấy nó, Mạch Đông.”
Tưởng Cảnh Kỳ kêu nhẹ một tiếng, cố tình thể hiện sự thích thú của mình như muốn kêu cho cô nghe. Quả nhiên sau khi nghe thấy vậy, cô lập tức ngẩn người, ánh mắt chậm rãi nhìn xuống dưới, vừa bất đắc dĩ lại bất lực.
Anh xoa bóp bộ ngực của cô thông qua lớp đồ lót, lực không đau không ngứa làm cô có cảm giác mình đang lơ lửng giữa không trung.
“Ưm, dáng vẻ hiện giờ của em làm anh trướng đau.” Anh cố ý dùng nơi đó chạm vào lòng bàn tay cô.
“Anh đừng nói nữa.” Mạch Đông cắt ngang lời anh, luống cuống muốn rút tay về.
Tuy nhiên anh lại đè tay cô xuống, “Đừng buông ra, Mạch Đông, nắm lấy nó, Mạch Đông.”
4.6
Bỗng không muốn một mối tình tựa sương sớm chỉ thoảng qua rồi thôi, nhưng đối với cô, Nguyên Phi Cách quá đỗi hấp dẫn, nếm thử một lần còn muốn nếm thêm lần nữa…
Trích đoạn:
Thời tiết Hàng Châu u ám và chẳng thể đoán trước, gần đây đang chịu ảnh hưởng của bão nên lại càng khiến người ta khó mà nắm bắt. Ra khỏi cửa hàng, trên tay Nguyên Phi Cách là một chiếc ô cán dài.
Đây là kinh nghiệm được đúc rút sau khi bị ướt như chuột lột ở Lâm Thành hai ngày trước, hôm nay Nguyên Phi Cách đã tự giác đi mua ô. Bạn sẽ không biết cơn mưa xối xả bất thình lình ập đến khi nào đâu.
Chẳng có ai đi du lịch một mình lại phàn nàn khi đối mặt với tình huống xấu cả, anh cũng khổ lắm chứ.
Trích đoạn:
Thời tiết Hàng Châu u ám và chẳng thể đoán trước, gần đây đang chịu ảnh hưởng của bão nên lại càng khiến người ta khó mà nắm bắt. Ra khỏi cửa hàng, trên tay Nguyên Phi Cách là một chiếc ô cán dài.
Đây là kinh nghiệm được đúc rút sau khi bị ướt như chuột lột ở Lâm Thành hai ngày trước, hôm nay Nguyên Phi Cách đã tự giác đi mua ô. Bạn sẽ không biết cơn mưa xối xả bất thình lình ập đến khi nào đâu.
Chẳng có ai đi du lịch một mình lại phàn nàn khi đối mặt với tình huống xấu cả, anh cũng khổ lắm chứ.
5
Ngày 1/6, mọi người cũng biết đây là ngày lễ gì rồi đấy, mà Hứa Điềm lại đang suy tính để mình được trải nghiệm lần đầu tiên giường chiếu như thế nào.
Vốn có một người bạn trai, nhưng hắn ta ở nơi xa ngoại tình, cô cho hắn bạn trai cũ rồi.
Cô cứ thế đứng giữa phố, nhìn xem có anh chàng đẹp trai nào hợp mắt không, thì nhìn trúng một người đàn ông trông vô cùng chín chắn, trưởng thành.
Hiềm nỗi anh ta là người kiểu thanh cao, không thèm đoái hoài đến cô, chả hiểu phong tình gì cả.
Một đêm đó Hứa Điềm vẫn chưa tỉnh mộng, xong việc còn phát hiện ra đó là giáo viên tiếng Anh mới đến của mình.
Vốn có một người bạn trai, nhưng hắn ta ở nơi xa ngoại tình, cô cho hắn bạn trai cũ rồi.
Cô cứ thế đứng giữa phố, nhìn xem có anh chàng đẹp trai nào hợp mắt không, thì nhìn trúng một người đàn ông trông vô cùng chín chắn, trưởng thành.
Hiềm nỗi anh ta là người kiểu thanh cao, không thèm đoái hoài đến cô, chả hiểu phong tình gì cả.
Một đêm đó Hứa Điềm vẫn chưa tỉnh mộng, xong việc còn phát hiện ra đó là giáo viên tiếng Anh mới đến của mình.
4.5
Hán Việt: Bạch thiết hắc nam nhị công lược kế hoa
Tác giả: Thiên Tuế Trản
Số chương: 130
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Hệ thống, Xuyên thư, Cẩu huyết, Nữ phụ, Giang hồ ân oán, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Không tiếc thời gian
Lưu ý:
1, Nữ chính là mỹ nhân tâm cơ, không tâm không phổi, sau này sẽ ngược nam.
2, Nữ chính lấy quay về là mục tiêu, cuối cùng sẽ quay về, nhưng kết He.
3, Nam chính trọng sinh, nữ chính hệ thống, hai bậc thầy diễn suất công lược lẫn nhau, máu chó phun đầu*, hận hải tình thiên*, không thích thì mau chạy!
* Máu chó phun đầu: mắng té tát, trong trường hợp này có nghĩa cực cẩu huyết
* Hận hải tình thiên: có nghĩa là tình yêu cao hơn trời và hận thù sâu hơn biển.
Tag: Nữ phụ xuyên sách, giang hồ ân oán, yêu sâu sắc
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cửu, Bùi Tịch ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ Khác: Xuyên thư, nam phụ, võ hiệp
Một câu tóm tắt: Ta yêu ngươi. Ta diễn.
Lập ý: Nhân sinh không chỉ có tình yêu
Tác giả: Thiên Tuế Trản
Số chương: 130
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Trọng sinh, Hệ thống, Xuyên thư, Cẩu huyết, Nữ phụ, Giang hồ ân oán, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Không tiếc thời gian
Lưu ý:
1, Nữ chính là mỹ nhân tâm cơ, không tâm không phổi, sau này sẽ ngược nam.
2, Nữ chính lấy quay về là mục tiêu, cuối cùng sẽ quay về, nhưng kết He.
3, Nam chính trọng sinh, nữ chính hệ thống, hai bậc thầy diễn suất công lược lẫn nhau, máu chó phun đầu*, hận hải tình thiên*, không thích thì mau chạy!
* Máu chó phun đầu: mắng té tát, trong trường hợp này có nghĩa cực cẩu huyết
* Hận hải tình thiên: có nghĩa là tình yêu cao hơn trời và hận thù sâu hơn biển.
Tag: Nữ phụ xuyên sách, giang hồ ân oán, yêu sâu sắc
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cửu, Bùi Tịch ┃ vai phụ: Rất nhiều ┃ Khác: Xuyên thư, nam phụ, võ hiệp
Một câu tóm tắt: Ta yêu ngươi. Ta diễn.
Lập ý: Nhân sinh không chỉ có tình yêu
3.8
Thể loại: 18+, cao H sạch, sủng tận trời, ngọt, hài hước, ngược, Tổng Giám Đốc, NGÔN
Đêm động phòng, cô dâu của hắn thế mà lại đào hôn cùng người đàn ông khác. Hắm không còn sự lựa chọn nào khác, đành phải hoàn thành buổi lễ cùng một cô gái xa lạ. Từ đó hắn và cô cứ dây dưa không dứt.
Mối quan hệ không biết gọi tên của nàng và hắn, cuối cùng cũng kết thúc. Nàng đau lòng buông tay để hắn trở về bên người vợ hắn yêu. Nhìn theo bóng lưng nàng quay đi, hắn mới biết "hắn sai rồi".
Một câu chuyện tình yêu không quá dài nhưng có đủ hồi hộp nín thở, phiêu lưu chết người, rung động sâu sắc, lẫn ngọt ngào thắt tim. Hy vọng các bạn sẽ thích và ủng hộ!
(Lưu ý: truyện có H khá cao nên bạn nào không thích bỏ qua dùm mình ạ)
Các tình yêu của Hạc giấy ơi!
Đêm động phòng, cô dâu của hắn thế mà lại đào hôn cùng người đàn ông khác. Hắm không còn sự lựa chọn nào khác, đành phải hoàn thành buổi lễ cùng một cô gái xa lạ. Từ đó hắn và cô cứ dây dưa không dứt.
Mối quan hệ không biết gọi tên của nàng và hắn, cuối cùng cũng kết thúc. Nàng đau lòng buông tay để hắn trở về bên người vợ hắn yêu. Nhìn theo bóng lưng nàng quay đi, hắn mới biết "hắn sai rồi".
Một câu chuyện tình yêu không quá dài nhưng có đủ hồi hộp nín thở, phiêu lưu chết người, rung động sâu sắc, lẫn ngọt ngào thắt tim. Hy vọng các bạn sẽ thích và ủng hộ!
(Lưu ý: truyện có H khá cao nên bạn nào không thích bỏ qua dùm mình ạ)
Các tình yêu của Hạc giấy ơi!
3.8
Trước khi gặp Mạch Mang Mang, anh luôn nghĩ rằng mình sẽ chỉ lấy kịch bản cho diễn viên, nhưng chả sao cả. Dù sao ai cũng đều sai. Mọi người đều sai
4.4
Ta và Thái tử là thanh mai trúc mã, đã ở bên nhau suốt mười sáu năm. Vậy mà giờ đây, hắn lại gặp được một mối nhân duyên trời ban.
Người trong lòng hắn chẳng may rơi xuống nước, mất đi đứa con. Hắn lao đến, đôi tay siết chặt lấy cổ ta, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ, từng chữ thốt ra như lưỡi d.a.o sắc bén:
"Là ngươi làm phải không?"
Ta nhớ lại trước đây, hắn đã từng dịu dàng gọi ta một tiếng "Khanh Khanh”. Nhưng giờ đây, trước đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ ấy, ta khẽ cười, đáp:
"Phải, là ta."
Người trong lòng hắn chẳng may rơi xuống nước, mất đi đứa con. Hắn lao đến, đôi tay siết chặt lấy cổ ta, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ, từng chữ thốt ra như lưỡi d.a.o sắc bén:
"Là ngươi làm phải không?"
Ta nhớ lại trước đây, hắn đã từng dịu dàng gọi ta một tiếng "Khanh Khanh”. Nhưng giờ đây, trước đôi mắt ngập tràn sự phẫn nộ ấy, ta khẽ cười, đáp:
"Phải, là ta."
4.7
Tiểu thư thường nói với ta rằng, thiên hạ đều bình đẳng, nàng luôn coi ta như tỷ muội.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
Nàng không cho phép ta hành lễ với nàng, vì vậy ta bị phu nhân phạt đánh bằng gậy.
Nàng không ban thưởng cho ta, nói rằng chưa bao giờ coi ta là hạ nhân, thế nhưng mẫu thân ta lại không có tiền chữa bệnh mà qua đời.
Nàng không cho phép ta làm thiếp của đại thiếu gia, bảo ta sống theo chân lý: một đời một kiếp một đôi người, hoàn toàn cắt đứt con đường sống của ta.
Sau này, ta vì cứu nàng khỏi dòng nước mà lâm bệnh, nàng khóc lóc đứt gan đứt ruột.
Nhưng khi biết ta mắc bệnh lao, nàng lại sai người đuổi ta ra khỏi phủ, thậm chí không cho ta một đồng bạc để chữa bệnh.
Ta quấn mình trong chiếu cỏ, c.h.ế.t mà không nhắm mắt.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trọng sinh, trở về lúc làm nha hoàn cho tiểu thư.
3.2
Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống? Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định giành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.
Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên. Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô. Mặc Nhiên à! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô. Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay. Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh. Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên. Làm hiệp nữa nào.
Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên. Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô. Mặc Nhiên à! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô. Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay. Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh. Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên. Làm hiệp nữa nào.
4.3
Ân Ly lập tức đi nhanh tới sau lưng Tuân Du nói: “Vương gia, tiểu nữ đã ra ngoài lâu rồi, bây giờ đi thì có chút bất tiện, hay là chúng ta hẹn ngày khác được không ạ?" Tuân Du sao lại không biết "hẹn ngày khác" của nàng là đang từ chối, liền xoay đầu khẽ cười nói: “ n cô nương lẽ nào không muốn biết vị phu tử vừa giảng bài là ai sao? Hay là để Tế Tửu dẫn ngươi đi?"
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
Ân Ly nhìn chằm chằm người đàn ông với nụ cười gian xảo đang đứng trước mặt thầm nghĩ, tại sao mỗi lần gặp nhau hắn đều khiến nàng sợ hãi chứ.
3.9
Truyện kể về Phục Hoa nhìn thấy Hạng Chấn đang kiên nhẫn đút cơm cho một cô bé nhỏ, nụ cười rạng rỡ trên môi anh khiến trái tim cô chùng xuống. Mong muốn có con bỗng dấy lên trong lòng Phục Hoa. Cô khao khát có một đứa trẻ thuộc về cô và Hạng Chấn, một gia đình trọn vẹn. Tuy nhiên, Phục Hoa hiểu rằng đây là một vấn đề phức tạp.
Hạng Chấn có quá khứ bí ẩn và chưa bao giờ đề cập đến chuyện con cái. Liệu anh có mong muốn có con như cô? Phục Hoa cần tìm thời điểm thích hợp để chia sẻ mong muốn của mình với Hạng Chấn và cùng anh giải quyết những vấn đề liên quan. Câu chuyện này hứa hẹn sẽ mang đến những diễn biến thú vị xoay quanh mong muốn có con của Phục Hoa và phản ứng của Hạng Chấn...
Hạng Chấn có quá khứ bí ẩn và chưa bao giờ đề cập đến chuyện con cái. Liệu anh có mong muốn có con như cô? Phục Hoa cần tìm thời điểm thích hợp để chia sẻ mong muốn của mình với Hạng Chấn và cùng anh giải quyết những vấn đề liên quan. Câu chuyện này hứa hẹn sẽ mang đến những diễn biến thú vị xoay quanh mong muốn có con của Phục Hoa và phản ứng của Hạng Chấn...
3
Trước cửa phòng vây đầy người, Vãn Phong đem rác rưởi ném vào trong thùng rác, đang muốn trở về thì bị lục thẩm ở trong thôn túm chặt lấy cánh tay.
"Vãn Phong à, nhà cháu lúc này chắc là đang phát tài đi, tiểu tử kia vừa nhìn thấy chính là kẻ có tiền, chờ cậu ta tỉnh lại, đoán chừng có thể cho nhà cháu một số tiền thật lớn đi."
Lục thẩm nói những lời này cũng chính là hỏi thăm bóng gió.
Ông trời không phụ lòng người, liền có người nhìn thấy cha mẹ Vãn Phong vội vội vàng vàng mà khiêng một nam nhân trở về...
"Vãn Phong à, nhà cháu lúc này chắc là đang phát tài đi, tiểu tử kia vừa nhìn thấy chính là kẻ có tiền, chờ cậu ta tỉnh lại, đoán chừng có thể cho nhà cháu một số tiền thật lớn đi."
Lục thẩm nói những lời này cũng chính là hỏi thăm bóng gió.
Ông trời không phụ lòng người, liền có người nhìn thấy cha mẹ Vãn Phong vội vội vàng vàng mà khiêng một nam nhân trở về...
3.5
Có bạn tò mò hỏi: “Là cái gì? Lấy ra cho bọn tớ xem nào.”
Viên Vũ cũng hoài nghi quay đầu nhìn lại.
Sau đó, cô nhìn thấy đôi mắt đào hoa của anh, không hề chớp mắt dừng trên mặt mình...
Viên Vũ cũng hoài nghi quay đầu nhìn lại.
Sau đó, cô nhìn thấy đôi mắt đào hoa của anh, không hề chớp mắt dừng trên mặt mình...
4.9
“Em từng yêu sâu đậm một người.”
“Trùng hợp thật, anh cũng thế.”
“Em không thể sinh con.”
“Anh ghét nhất là bọn con nít.”
Cứ thế, họ bắt đầu cuộc tình mà không đăng ký kết hôn, cùng thắp lửa cho những tháng ngày chung đôi.
Họ chung sống êm đềm trong căn hẻm nhỏ, ngày qua ngày êm ả đầy viên mãn. Điều duy nhất mà Triệu Từ Thấm không hài lòng chính là ham muốn tình dục của Từ Tỉnh quá mãnh liệt. Anh thích nhất là ung dung cởi bỏ từng chiếc cúc sườn xám của cô, sau đó dùng ngón tay xâm nhập vào nơi ướt át khiến cô rỉ mật ngọt...
“Trùng hợp thật, anh cũng thế.”
“Em không thể sinh con.”
“Anh ghét nhất là bọn con nít.”
Cứ thế, họ bắt đầu cuộc tình mà không đăng ký kết hôn, cùng thắp lửa cho những tháng ngày chung đôi.
Họ chung sống êm đềm trong căn hẻm nhỏ, ngày qua ngày êm ả đầy viên mãn. Điều duy nhất mà Triệu Từ Thấm không hài lòng chính là ham muốn tình dục của Từ Tỉnh quá mãnh liệt. Anh thích nhất là ung dung cởi bỏ từng chiếc cúc sườn xám của cô, sau đó dùng ngón tay xâm nhập vào nơi ướt át khiến cô rỉ mật ngọt...
4.5
1.
Gia đình gặp phải biến cố, An Vu chuyển trường đến Đại An.
Lúc mới gặp Giang Sóc, anh lộ cái chân bó bột được giấu bên trong ống quần, cất giọng chế giễu nói: "Được đấy, đến cả người tàn tật cũng có thể sai khiến, lòng dạ cũng thật nhẫn tâm."
Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai như vậy, thế mà lại bị "què"? Thiên thần gãy cánh chắc cũng chỉ như vậy.
Chàng trai độc mồm lại kiêu ngạo, chán chường lại phách lối, nhưng dù anh có như vậy, An Vu vẫn từng bước nhường nhịn anh.
Nhân vật phong vân ngày xưa đã trở nên "nghèo túng" trong một đêm, đối thủ cố tình làm nhục anh, đặt tiền cược cho ai đoán được tư liệu về chân giả của Giang Sóc ở sân trường, còn hào phóng thưởng mười vạn cho ai lột được quần của anh.
Giang Sóc chặn cô ở góc hành lang, nói một cách xấu xa: "Xem tin rồi? Muốn biết không?"
"Không muốn biết." An Vu hốt hoảng rời đi, nhưng lại không cẩn thận ngã thẳng vào đùi anh.
Cảm giác mềm mại mang theo một chút sức mạnh.
Giang Sóc lười biếng nâng mi mắt lên, cúi người đến gần tai cô, giọng điệu hư hỏng.
"Sờ thấy sao? Có thịt."
"..."
2.
Là cậu chủ nhỏ của hai công ty bất động sản hàng đầu của thành phố Đại An, người theo đuổi xếp thành hàng dài, nhưng anh chỉ cảm thấy hứng thú với học sinh mới chuyển trường đến.
Cậu thiếu niên theo đuổi một cách thẳng thắn nhiệt tình, như hình với bóng. An Vu tính cách nhút nhát chỉ muốn học tập thật tốt, không bàn bạc với Giang Sóc đã trực tiếp đồng ý phân ban với giáo viên.
Ngày phân ban, Giang Sóc không nói lời nào, gương mặt âm trầm dọn hết đồ đạc của cô đi.
Bắt đầu mở ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Lúc tụ tập cùng đám bạn anh thua trò chơi, một đống người biết rõ nhưng vẫn làm như không biết trêu chọc hỏi anh, muốn để anh tự mình nói ra người mình thích là ai.
Giang Sóc không đáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ kết thúc buổi tự học tối.
Anh đứng lên rót ba ly rượu, nhặt áo khoác lên trực tiếp rời đi.
Bạn học không nhịn được mà cảm thán: "Chỉ có ba ly như vậy, cậu ta đã tự dỗ mình xong rồi".
Gia đình gặp phải biến cố, An Vu chuyển trường đến Đại An.
Lúc mới gặp Giang Sóc, anh lộ cái chân bó bột được giấu bên trong ống quần, cất giọng chế giễu nói: "Được đấy, đến cả người tàn tật cũng có thể sai khiến, lòng dạ cũng thật nhẫn tâm."
Chàng trai có vẻ ngoài đẹp trai như vậy, thế mà lại bị "què"? Thiên thần gãy cánh chắc cũng chỉ như vậy.
Chàng trai độc mồm lại kiêu ngạo, chán chường lại phách lối, nhưng dù anh có như vậy, An Vu vẫn từng bước nhường nhịn anh.
Nhân vật phong vân ngày xưa đã trở nên "nghèo túng" trong một đêm, đối thủ cố tình làm nhục anh, đặt tiền cược cho ai đoán được tư liệu về chân giả của Giang Sóc ở sân trường, còn hào phóng thưởng mười vạn cho ai lột được quần của anh.
Giang Sóc chặn cô ở góc hành lang, nói một cách xấu xa: "Xem tin rồi? Muốn biết không?"
"Không muốn biết." An Vu hốt hoảng rời đi, nhưng lại không cẩn thận ngã thẳng vào đùi anh.
Cảm giác mềm mại mang theo một chút sức mạnh.
Giang Sóc lười biếng nâng mi mắt lên, cúi người đến gần tai cô, giọng điệu hư hỏng.
"Sờ thấy sao? Có thịt."
"..."
2.
Là cậu chủ nhỏ của hai công ty bất động sản hàng đầu của thành phố Đại An, người theo đuổi xếp thành hàng dài, nhưng anh chỉ cảm thấy hứng thú với học sinh mới chuyển trường đến.
Cậu thiếu niên theo đuổi một cách thẳng thắn nhiệt tình, như hình với bóng. An Vu tính cách nhút nhát chỉ muốn học tập thật tốt, không bàn bạc với Giang Sóc đã trực tiếp đồng ý phân ban với giáo viên.
Ngày phân ban, Giang Sóc không nói lời nào, gương mặt âm trầm dọn hết đồ đạc của cô đi.
Bắt đầu mở ra một cuộc chiến tranh lạnh.
Lúc tụ tập cùng đám bạn anh thua trò chơi, một đống người biết rõ nhưng vẫn làm như không biết trêu chọc hỏi anh, muốn để anh tự mình nói ra người mình thích là ai.
Giang Sóc không đáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ kết thúc buổi tự học tối.
Anh đứng lên rót ba ly rượu, nhặt áo khoác lên trực tiếp rời đi.
Bạn học không nhịn được mà cảm thán: "Chỉ có ba ly như vậy, cậu ta đã tự dỗ mình xong rồi".
3.6
Ta và Thẩm Duật đồng thời sống lại.
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
Phu thê mười năm, nay lại không hẹn mà cùng tránh gặp nhau.
Hắn không chút hối hận, dứt khoát bỏ đi tìm công chúa.
Cho đến ngày ta thành thân, hắn mới trở về.
Tả Tướng vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm giờ đây lại nở nụ cười còn khó coi hơn khóc:
"Tự nàng đi theo ta, hay là để ta đến cướp dâu? A Trúc, có phải ta cho nàng quá nhiều tự do, cho nên nàng mới quên mất thủ đoạn của ta rồi?".
4
Cô từng rất yêu một người.
Sau này, cô được như ý nguyện, trở thành vị hôn thê của anh ta.
Lại sau nữa, cô bị chính tay anh ta bỏ thuốc tự mình đưa đến bên cạnh Thẩm Như Quy, dùng để trao đổi với bạch nguyệt quang* của mình.
(*:Người trong lòng)
Đêm đó,Cô thiếu chút nữa chết trên giường của Thẩm Như Quy, tới tận khi trời hửng nắng, bên tai cô vẫn mơ hồ nghe được tiếng người đàn ông ác ma kia cười khẽ.
“Cô bé đáng thương, em lại rơi vào trong tay của tôi rồi.”
Sau này, cô được như ý nguyện, trở thành vị hôn thê của anh ta.
Lại sau nữa, cô bị chính tay anh ta bỏ thuốc tự mình đưa đến bên cạnh Thẩm Như Quy, dùng để trao đổi với bạch nguyệt quang* của mình.
(*:Người trong lòng)
Đêm đó,Cô thiếu chút nữa chết trên giường của Thẩm Như Quy, tới tận khi trời hửng nắng, bên tai cô vẫn mơ hồ nghe được tiếng người đàn ông ác ma kia cười khẽ.
“Cô bé đáng thương, em lại rơi vào trong tay của tôi rồi.”
4
Nội dung chính của câu chuyện có thể xem như một bài thơ tình yêu của anh và em.
Nam chính: Tạ Đạo Niên (Trường Canh*)
Nữ chính: Lục Yên
Ngọt văn, 1V1, HE, song xử, nữ truy nam, ngôn tình là chính, thịt chỉ là phụ.
~~~
*Trường Canh: tên thân mật ở nhà của nam chính.
Yang: Văn án hơi ngắn nên ta sẽ trích câu nhận xét truyện này của tác giả: "Một câu chuyện xưa đơn giản kể về quá trình hai người yêu nhau, gặp nhau rồi quen biết, nói chuyện yêu đương, kết hôn, sinh con, sống một cuộc sống bình thường như vậy cho đến hết đời... "
Nam chính: Tạ Đạo Niên (Trường Canh*)
Nữ chính: Lục Yên
Ngọt văn, 1V1, HE, song xử, nữ truy nam, ngôn tình là chính, thịt chỉ là phụ.
~~~
*Trường Canh: tên thân mật ở nhà của nam chính.
Yang: Văn án hơi ngắn nên ta sẽ trích câu nhận xét truyện này của tác giả: "Một câu chuyện xưa đơn giản kể về quá trình hai người yêu nhau, gặp nhau rồi quen biết, nói chuyện yêu đương, kết hôn, sinh con, sống một cuộc sống bình thường như vậy cho đến hết đời... "
4.5
Tác giả Nãi Hoàng Lưu Tâm đã viết câu chuyện Cưỡng Tình kể về anh chàng tự gây nghiệt không thể sống, hết lòng truy thê bù đắp lỗi lầm xưa. Trong câu chuyện ngôn tình này, nhân vật nam chính có vẻ tra, kỳ thật thâm tình ẩn nhẫn.
Giới thiệu tóm tắt:
Minh Mị vẫn cho rằng Diêm Thần lấy mình, là vì cảm động bởi tình yêu chân thành qua nhiều năm của cô.
Sau này, cô mới biết thì ra tất cả chỉ là cô suy nghĩ nhiều.
Minh Mị vẫn cho rằng tính tình Diêm Thần lạnh nhạt, đối với ai cũng lạnh lùng.
Mãi cho đến khi cô chết, cô mới biết không phải anh không có trái tim, chẳng qua là trái tim anh chưa bao giờ thuộc về cô.
——
Thật lâu sau đó, Minh Mị chợt hiểu ra, cái giá của yêu thật lòng, thật sự chỉ có hai bàn tay trắng.
Sống lại lần nữa, cô vốn định không tiếp tục dây dưa, có điều bánh xe vận mệnh vẫn quay, cô vẫn gả cho Diêm Thần.
Vậy thì tương kính như tân, sống tốt cuộc đời mình.
“Diêm Thần, em không nên chờ đợi tình yêu của anh, hi vọng xa vời, đó là lỗi của em.”
Tất cả đều tan thành mây khói ở thời khắc cô chết đi.
——-
Diêm Thần rất ít khi xem ti vi, gần như không xem gameshow.
Khi anh thấy vợ của mình cười cười nói nói, bày tỏ tình yêu thắm thiết với một người đàn ông khác trong một gameshow có tên là >
Anh mới phát hiện, thì ra cô đã hoàn toàn buông bỏ, chẳng thèm để ý đến anh.
Khoảnh khắc ấy, Diêm Thần nhận ra, anh không cam lòng cỡ nào.
Giới thiệu tóm tắt:
Minh Mị vẫn cho rằng Diêm Thần lấy mình, là vì cảm động bởi tình yêu chân thành qua nhiều năm của cô.
Sau này, cô mới biết thì ra tất cả chỉ là cô suy nghĩ nhiều.
Minh Mị vẫn cho rằng tính tình Diêm Thần lạnh nhạt, đối với ai cũng lạnh lùng.
Mãi cho đến khi cô chết, cô mới biết không phải anh không có trái tim, chẳng qua là trái tim anh chưa bao giờ thuộc về cô.
——
Thật lâu sau đó, Minh Mị chợt hiểu ra, cái giá của yêu thật lòng, thật sự chỉ có hai bàn tay trắng.
Sống lại lần nữa, cô vốn định không tiếp tục dây dưa, có điều bánh xe vận mệnh vẫn quay, cô vẫn gả cho Diêm Thần.
Vậy thì tương kính như tân, sống tốt cuộc đời mình.
“Diêm Thần, em không nên chờ đợi tình yêu của anh, hi vọng xa vời, đó là lỗi của em.”
Tất cả đều tan thành mây khói ở thời khắc cô chết đi.
——-
Diêm Thần rất ít khi xem ti vi, gần như không xem gameshow.
Khi anh thấy vợ của mình cười cười nói nói, bày tỏ tình yêu thắm thiết với một người đàn ông khác trong một gameshow có tên là >
Anh mới phát hiện, thì ra cô đã hoàn toàn buông bỏ, chẳng thèm để ý đến anh.
Khoảnh khắc ấy, Diêm Thần nhận ra, anh không cam lòng cỡ nào.
3.5
Tác giả: Kinh Dạng
Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He
Số chương: 3 phần
Editor: Tròn Tròn Không Béo
Giới thiệu
Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.
Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.
Cuối cùng, tôi chán ngấy.
Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?
Thể loại: Ngôn Tình, Ngọt, Sủng, Hiện Đại, He
Số chương: 3 phần
Editor: Tròn Tròn Không Béo
Giới thiệu
Tôi yêu thầm anh trai của bạn thân.
Mặt dày mày dạn dây dưa với người ta suốt chín năm, nhưng người ta vẫn hờ hững với tôi.
Cuối cùng, tôi chán ngấy.
Đàn ông già thì có gì hay ho, trai trẻ không ngon hơn à?