Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
3.8
Thịnh Hạ vô cùng hối hận vì đã ngồi lên chiếc xe dù ở bến xe ngày hôm ấy. Bọn họ đã lừa cô, không đưa cô về nhà mà đưa đến một nơi chẳng khác gì địa ngục chốn nhân gian.
Nơi ấy âm u tối tăm, có bọn đàn ông thối tha khinh thường phụ nữ. Họ xem phụ nữ như một món đồ, thích thì chơi, chơi chán thì đem đi bán.
Nhưng cũng tại nơi ấy, có một người đàn ông đã xuất hiện cứu lấy cô. Chỉ cần cô nghe lời anh, anh hứa sẽ đưa cô đi khỏi chốn ngục tù này.
Từ đó, vận mệnh của họ bắt đầu đan vào nhau.
Nhưng cũng kể từ đó, cô gái trong sáng thơ ngây dần dần bị kéo xuống dưới đáy vực sâu vô tận...
Nơi ấy âm u tối tăm, có bọn đàn ông thối tha khinh thường phụ nữ. Họ xem phụ nữ như một món đồ, thích thì chơi, chơi chán thì đem đi bán.
Nhưng cũng tại nơi ấy, có một người đàn ông đã xuất hiện cứu lấy cô. Chỉ cần cô nghe lời anh, anh hứa sẽ đưa cô đi khỏi chốn ngục tù này.
Từ đó, vận mệnh của họ bắt đầu đan vào nhau.
Nhưng cũng kể từ đó, cô gái trong sáng thơ ngây dần dần bị kéo xuống dưới đáy vực sâu vô tận...
4.1
Lúc ở trung học, Quý Thanh Dư là người có khí chất nổi bật, được nhiều nữ sinh thầm mến theo đuổi, Vu Hạ cũng không là ngoại lệ.
Với Vu Hạ mà nói Quý Thanh Dư là tuyết trên núi là trăng trong mây, mà cô lại khó mà có được.
Lớp 11 phân lớp, cơ duyên khiến cô trở thành bạn cùng bàn với Quý Thanh Dư, cô giấu tâm tư của mình trước mặt mọi người, những tâm sự trong lòng đều viết ở trong cuốn nhật kí.
Trước đêm ngày thi vào đại học, gia đình bất ngờ gặp biến cố. Bố gây ra chuyện bỏ trốn bị bắt làm dư luận xôn xao, cuốn nhật kí tràn đầy tâm sự của cô cũng bị xé ra dán lên bảng thông báo của trường, qua một đêm Vu Hạ trở thành trò cười ở trường học.
Về sau Vu Hạ nghỉ học. Quý Thanh Dư cầm cuốn sách cũ của cô đọc được dòng chữ “Một số người sống trong rãnh ngầm nhưng vẫn hướng về ánh trăng.”
Mấy năm sau, hai người tình cờ gặp lại. Vu Hạ năm đó trầm mặc ít nói giờ đã trở thành một phóng viên xinh đẹp có vô số người theo đuổi.
Một ngày nọ, đồng nghiệp nói chuyện về người mình từng yêu thầm thời sinh viên, có người hỏi Vu Hạ đã từng thích ai chưa? Đối diện với ánh mắt của người hỏi mình hai má Vu Hạ nóng lên, cô chỉ để lại câu “không nhớ nữa” rồi chạy trốn.
Rất lâu về sau, Quý Thanh Dư hỏi cô: “Vì sao lúc ở trung học em không thổ lộ tình cảm với anh?” Vu Hạ cười cười không nói chuyện.
Sau này, Quý Thanh Dư ở nhà mở ngăn kéo bất ngờ nhìn thấy một cuốn sổ nhật kí, tâm sự của người con gái được viết lên bằng những nét chữ rất xinh đẹp.
Ngày gần đây nhất, anh lại hỏi cô vì sao ngày đó cô lại không thổ lộ, trên mặt chỉ có một dòng chữ: “Em không muốn cướp ánh trăng, em muốn ánh trăng vì em mà đến".
Với Vu Hạ mà nói Quý Thanh Dư là tuyết trên núi là trăng trong mây, mà cô lại khó mà có được.
Lớp 11 phân lớp, cơ duyên khiến cô trở thành bạn cùng bàn với Quý Thanh Dư, cô giấu tâm tư của mình trước mặt mọi người, những tâm sự trong lòng đều viết ở trong cuốn nhật kí.
Trước đêm ngày thi vào đại học, gia đình bất ngờ gặp biến cố. Bố gây ra chuyện bỏ trốn bị bắt làm dư luận xôn xao, cuốn nhật kí tràn đầy tâm sự của cô cũng bị xé ra dán lên bảng thông báo của trường, qua một đêm Vu Hạ trở thành trò cười ở trường học.
Về sau Vu Hạ nghỉ học. Quý Thanh Dư cầm cuốn sách cũ của cô đọc được dòng chữ “Một số người sống trong rãnh ngầm nhưng vẫn hướng về ánh trăng.”
Mấy năm sau, hai người tình cờ gặp lại. Vu Hạ năm đó trầm mặc ít nói giờ đã trở thành một phóng viên xinh đẹp có vô số người theo đuổi.
Một ngày nọ, đồng nghiệp nói chuyện về người mình từng yêu thầm thời sinh viên, có người hỏi Vu Hạ đã từng thích ai chưa? Đối diện với ánh mắt của người hỏi mình hai má Vu Hạ nóng lên, cô chỉ để lại câu “không nhớ nữa” rồi chạy trốn.
Rất lâu về sau, Quý Thanh Dư hỏi cô: “Vì sao lúc ở trung học em không thổ lộ tình cảm với anh?” Vu Hạ cười cười không nói chuyện.
Sau này, Quý Thanh Dư ở nhà mở ngăn kéo bất ngờ nhìn thấy một cuốn sổ nhật kí, tâm sự của người con gái được viết lên bằng những nét chữ rất xinh đẹp.
Ngày gần đây nhất, anh lại hỏi cô vì sao ngày đó cô lại không thổ lộ, trên mặt chỉ có một dòng chữ: “Em không muốn cướp ánh trăng, em muốn ánh trăng vì em mà đến".
3.9
Anh cứu cô thoát khỏi địa ngục rồi điên cuồng chiếm giữ cô cho riêng mình.
Ban ngày, người đàn ông này ngang ngược mây mưa cùng cô. Đêm đến, lại biến thành người thân mật chung chăn gối.
Anh ôm chặt lấy cô bằng đôi tay nhuốm đầy máu, như muốn khảm cô vào xương cốt của mình.
Điên cuồng chiếm hữu, nhưng cũng rất dịu dàng lưu luyến.
Bên tai vang lên tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông, cô nghe anh nói: “Anh yêu em.”
• Lão đại xã hội đen VS tiểu tiên nữ mềm mại
• Chênh nhau 10 tuổi.
• 1V1, SC, HE.
Ban ngày, người đàn ông này ngang ngược mây mưa cùng cô. Đêm đến, lại biến thành người thân mật chung chăn gối.
Anh ôm chặt lấy cô bằng đôi tay nhuốm đầy máu, như muốn khảm cô vào xương cốt của mình.
Điên cuồng chiếm hữu, nhưng cũng rất dịu dàng lưu luyến.
Bên tai vang lên tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông, cô nghe anh nói: “Anh yêu em.”
• Lão đại xã hội đen VS tiểu tiên nữ mềm mại
• Chênh nhau 10 tuổi.
• 1V1, SC, HE.
4.5
Tác giả: Lam Sấu Tử.
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Góc nhìn nữ chính, Song hướng chữa lành, Yêu thầm, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Ấm áp, HE.
Biên tập: Blue Avenue.
Số chương: 43 chương chính truyện + 1 chương ngoại truyện.
GIỚI THIỆU:
“Năm 2017, một cô gái đi du lịch một mình bị phát hiện mất tích bên bờ hồ. Thi thể được tìm thấy một tháng sau đó, nguyên nhân tử vong được xác nhận là tự tử. Cô gái để lại lời trăn trối: Sống 27 năm rồi, không thể tiếp tục cố gắng được nữa.”
Văn Tuyết lưu mẩu tin này trong điện thoại.
Hai năm sau, cô lên một chuyến tàu quốc tế sáu ngày năm đêm từ Bắc Kinh đến Moscow (*).
Đây lẽ ra phải là cuộc hành trình cuối cùng của cuộc đời cô.
(*) Moskva (tiếng Nga: Москва, chuyển tự. Moskva, IPA [mɐˈskva]; phiên âm: “Mát-xcơ-va”, đôi khi viết theo tiếng Anh thành “Moscow”), là thủ đô và là thành phố lớn nhất của Nga. Thành phố nằm bên sông Moskva, ở trong Khu vực kinh tế trung tâm nước Nga.
Chú ý:
Câu chuyện này không ngược, song hướng chữa lành, có thể an tâm mà đọc.
Đoạn đầu tiên được trích từ nguồn tin thực tế.
Tag: Đô thị tình duyên, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ.
Vai chính: Văn Tuyết; Phương Hàn Tẫn | Vai phụ: Phương Xuân Sinh; Diệp Tử Hàng; Trịnh Khải Nhiên và rất nhiều người nước ngoài khác.
Một câu tóm tắt: Nếu con đường phía trước không có ánh sáng, anh nguyện làm ngọn đèn dẫn lối em.
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Góc nhìn nữ chính, Song hướng chữa lành, Yêu thầm, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ, Ấm áp, HE.
Biên tập: Blue Avenue.
Số chương: 43 chương chính truyện + 1 chương ngoại truyện.
GIỚI THIỆU:
“Năm 2017, một cô gái đi du lịch một mình bị phát hiện mất tích bên bờ hồ. Thi thể được tìm thấy một tháng sau đó, nguyên nhân tử vong được xác nhận là tự tử. Cô gái để lại lời trăn trối: Sống 27 năm rồi, không thể tiếp tục cố gắng được nữa.”
Văn Tuyết lưu mẩu tin này trong điện thoại.
Hai năm sau, cô lên một chuyến tàu quốc tế sáu ngày năm đêm từ Bắc Kinh đến Moscow (*).
Đây lẽ ra phải là cuộc hành trình cuối cùng của cuộc đời cô.
(*) Moskva (tiếng Nga: Москва, chuyển tự. Moskva, IPA [mɐˈskva]; phiên âm: “Mát-xcơ-va”, đôi khi viết theo tiếng Anh thành “Moscow”), là thủ đô và là thành phố lớn nhất của Nga. Thành phố nằm bên sông Moskva, ở trong Khu vực kinh tế trung tâm nước Nga.
Chú ý:
Câu chuyện này không ngược, song hướng chữa lành, có thể an tâm mà đọc.
Đoạn đầu tiên được trích từ nguồn tin thực tế.
Tag: Đô thị tình duyên, Nhân duyên tình cờ gặp gỡ.
Vai chính: Văn Tuyết; Phương Hàn Tẫn | Vai phụ: Phương Xuân Sinh; Diệp Tử Hàng; Trịnh Khải Nhiên và rất nhiều người nước ngoài khác.
Một câu tóm tắt: Nếu con đường phía trước không có ánh sáng, anh nguyện làm ngọn đèn dẫn lối em.
4.1
Thang Chi Niệm là con gái của bảo mẫu nhà họ Cận.
Căn nhà của chủ giống như một mê cung, cô theo mẹ cùng nhau sống trong biệt thự này.
Ngày đầu tiên đến đây, Thang Chi Niệm nhìn thấy con trai cưng của chủ nhà đang chơi bóng rổ ở sân sau.
Lúc ấy, Cận Vu Thân mười bảy tuổi, hào hoa phong nhã, sở hữu một khuôn mặt mê người.
Không lâu sau đó, Thang Chi Niệm trở thành bảo mẫu riêng cho Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân không muốn làm bài tập, Thang Chi Niệm giúp cậu làm.
Cận Vu Thân lười từ chối những lá thư tỏ tình, Thang Chi Niệm ra mặt làm kẻ xấu.
Cận Vu Thân muốn ăn món tráng miệng cách nhà mười mấy cây số, Thang Chi Niệm bất chấp mưa to đi mua về…
Cứ như vậy, Thang Chi Niệm cẩn thận làm bảo mẫu ròng rã suốt hai năm, cũng tiết kiệm được kha khá tiền.
Đêm trước ngày tốt nghiệp trung học phổ thông, Cận Vu Thân đã yêu cầu Thang Chi Niệm chăm chỉ nỗ lực để vào trường đại học nổi tiếng với cậu.
Thang Chi Niệm ngoài miệng cười hì hì trả lời được được được.
Sau khi khai giảng, Thang Chi Niệm lại im hơi lặng tiếng mang theo hành lý đến trường đại học xa Cận Vu Thân nhất, trời nam biển bắc.
Không ai biết rằng, một ngày trước khai giảng, Thang Chi Niệm không những hôn Cận Vu Thân, mà còn…
*
Gặp lại nhau sau vài năm.
Thang Chi Niệm được một công ty khác lôi kéo sang làm thư ký giám đốc, cô chạm mặt Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân chính là tổng giám đốc của công ty đó.
Một đêm hoang đường, chuyện đã rồi, Thang Chi Niệm cả người đau nhức chuẩn bị lẻn đi.
Không ngờ, người đàn ông phía sau lạnh lùng nói: “Lần này chuẩn bị chạy đi đâu?”
# Mặt dày theo đuổi vợ lần nữa #, 50% học đường, 50% đô thị
Tuyến tình yêu sau khi thi đại học, nhân vật chính đã trưởng thành.
Tóm tắt một câu: Thiếu gia ngạo mạn vs Bảo mẫu nhỏ [Anh ấy siêu yêu]
Căn nhà của chủ giống như một mê cung, cô theo mẹ cùng nhau sống trong biệt thự này.
Ngày đầu tiên đến đây, Thang Chi Niệm nhìn thấy con trai cưng của chủ nhà đang chơi bóng rổ ở sân sau.
Lúc ấy, Cận Vu Thân mười bảy tuổi, hào hoa phong nhã, sở hữu một khuôn mặt mê người.
Không lâu sau đó, Thang Chi Niệm trở thành bảo mẫu riêng cho Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân không muốn làm bài tập, Thang Chi Niệm giúp cậu làm.
Cận Vu Thân lười từ chối những lá thư tỏ tình, Thang Chi Niệm ra mặt làm kẻ xấu.
Cận Vu Thân muốn ăn món tráng miệng cách nhà mười mấy cây số, Thang Chi Niệm bất chấp mưa to đi mua về…
Cứ như vậy, Thang Chi Niệm cẩn thận làm bảo mẫu ròng rã suốt hai năm, cũng tiết kiệm được kha khá tiền.
Đêm trước ngày tốt nghiệp trung học phổ thông, Cận Vu Thân đã yêu cầu Thang Chi Niệm chăm chỉ nỗ lực để vào trường đại học nổi tiếng với cậu.
Thang Chi Niệm ngoài miệng cười hì hì trả lời được được được.
Sau khi khai giảng, Thang Chi Niệm lại im hơi lặng tiếng mang theo hành lý đến trường đại học xa Cận Vu Thân nhất, trời nam biển bắc.
Không ai biết rằng, một ngày trước khai giảng, Thang Chi Niệm không những hôn Cận Vu Thân, mà còn…
*
Gặp lại nhau sau vài năm.
Thang Chi Niệm được một công ty khác lôi kéo sang làm thư ký giám đốc, cô chạm mặt Cận Vu Thân.
Cận Vu Thân chính là tổng giám đốc của công ty đó.
Một đêm hoang đường, chuyện đã rồi, Thang Chi Niệm cả người đau nhức chuẩn bị lẻn đi.
Không ngờ, người đàn ông phía sau lạnh lùng nói: “Lần này chuẩn bị chạy đi đâu?”
# Mặt dày theo đuổi vợ lần nữa #, 50% học đường, 50% đô thị
Tuyến tình yêu sau khi thi đại học, nhân vật chính đã trưởng thành.
Tóm tắt một câu: Thiếu gia ngạo mạn vs Bảo mẫu nhỏ [Anh ấy siêu yêu]
3.8
Sau khi xin nghỉ việc, Hà Lạc dọn về sống ở vùng ngoại ô cách xa thành phố, vậy mà không ngờ rằng chỉ vì lười phải ra ngoài mua đồ mà cô lại gặp được một anh chàng đẹp trai.
Cô nhìn người đàn ông mặc đồng phục nhân viên của cửa hàng một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi sự tò mò bèn trêu anh: “Dạo này, nhân viên giao hàng của tiệm trái cây đều đẹp trai như vậy sao?”
Nghe thấy thế, anh chàng giao hàng sững sờ, anh quay đầu lại nhìn cô rồi bật cười: “Cô có muốn kiểm tra để xác nhận lại không?”
“… Cho tôi sờ thử à.”
Ở trước cửa ra vào, ánh đèn mờ ảo, eo của người đàn ông kia còn đẹp hơn cô nghĩ, trông có vẻ rất săn chắc và vạm vỡ.
Hà Lạc liếm đôi môi khô khốc của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Cơ bụng rất săn chắc, không biết lúc ở trên giường thì sẽ như thế nào đây?”.
“Vậy thì thử xem sao?”.
Ánh nắng ấm áp vào đầu mùa hè phá tan sự yên bình bấy lâu của cô, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực ra, thứ duy nhất mà cô có thể cảm nhận được vào lúc này chính là sự ngọt ngào.
CP: Cô nàng độc thân và Ông chủ tiệm trái cây
Tuy nhút nhát nhưng lại thích trêu chọc người khác vs kho hormone nam tính di động
Cô nhìn người đàn ông mặc đồng phục nhân viên của cửa hàng một lúc lâu, sau đó không nhịn nổi sự tò mò bèn trêu anh: “Dạo này, nhân viên giao hàng của tiệm trái cây đều đẹp trai như vậy sao?”
Nghe thấy thế, anh chàng giao hàng sững sờ, anh quay đầu lại nhìn cô rồi bật cười: “Cô có muốn kiểm tra để xác nhận lại không?”
“… Cho tôi sờ thử à.”
Ở trước cửa ra vào, ánh đèn mờ ảo, eo của người đàn ông kia còn đẹp hơn cô nghĩ, trông có vẻ rất săn chắc và vạm vỡ.
Hà Lạc liếm đôi môi khô khốc của mình, cô ngẩng đầu nhìn anh: “Cơ bụng rất săn chắc, không biết lúc ở trên giường thì sẽ như thế nào đây?”.
“Vậy thì thử xem sao?”.
Ánh nắng ấm áp vào đầu mùa hè phá tan sự yên bình bấy lâu của cô, ngoài tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực ra, thứ duy nhất mà cô có thể cảm nhận được vào lúc này chính là sự ngọt ngào.
CP: Cô nàng độc thân và Ông chủ tiệm trái cây
Tuy nhút nhát nhưng lại thích trêu chọc người khác vs kho hormone nam tính di động
4.1
Văn án:
Một hôm, bà nội Ninh từ bên ngoài một tiểu cô nương, bắt Ninh Dã làm vị hôn thê.
Hắn trong lòng không hề kiên nhẫn, nhưng tiểu cô nương lại rất chủ động
Ở Ninh gia buổi tối thứ nhất, cô gái nhỏ lại nhút nhát, sợ sệt thò qua thăm hắn. Hắn lúc ấy yên tĩnh lạnh mắt nhìn một láy, sau đó lười biếng cong mong cười đến mất hồn:
"Như thế nào? Coi trọng tôi sao?"
-
Hôm nọ, hắn thấy tiểu cô nương của hắn đứng trước cửa nhà, trong mắt tràn đầy ý cười cảm ơn nam sinh đưa cô về.
Cũng không biết đối phương nói gì, cô liên tục lắc đầu.
"Không phải, tôi và anh ấy không có đính hôn, tôi cũng không thích anh ta".
-
Đêm đó, Ninh Dã say khướt đem người nhấn trong ngực, nhéo cằm, dán nàng bên tai nghiến răng nghiến lợi.
" Em mẹ nó nói lại lần nữa, em không thích ai
-
Cẩu nam nhân × chuyên trị cẩu nam nhân tiểu cô nương
Một hôm, bà nội Ninh từ bên ngoài một tiểu cô nương, bắt Ninh Dã làm vị hôn thê.
Hắn trong lòng không hề kiên nhẫn, nhưng tiểu cô nương lại rất chủ động
Ở Ninh gia buổi tối thứ nhất, cô gái nhỏ lại nhút nhát, sợ sệt thò qua thăm hắn. Hắn lúc ấy yên tĩnh lạnh mắt nhìn một láy, sau đó lười biếng cong mong cười đến mất hồn:
"Như thế nào? Coi trọng tôi sao?"
-
Hôm nọ, hắn thấy tiểu cô nương của hắn đứng trước cửa nhà, trong mắt tràn đầy ý cười cảm ơn nam sinh đưa cô về.
Cũng không biết đối phương nói gì, cô liên tục lắc đầu.
"Không phải, tôi và anh ấy không có đính hôn, tôi cũng không thích anh ta".
-
Đêm đó, Ninh Dã say khướt đem người nhấn trong ngực, nhéo cằm, dán nàng bên tai nghiến răng nghiến lợi.
" Em mẹ nó nói lại lần nữa, em không thích ai
-
Cẩu nam nhân × chuyên trị cẩu nam nhân tiểu cô nương
4.8
"Thế sự vô thường mây và bùn cũng có thể gặp nhau, thấu hiểu nhau, bên nhau, có nhau... Quanh đi quẩn lại, suy cho cùng, duyên phận của họ là do trời định."
3.8
Tiền Ngân Tử đã ở bên Ngụy Tiêu suốt hai năm, dù biết trong lòng anh ta có một bóng hình không thể nào quên được, cô vẫn sẵn lòng làm người thay thế, mặc cho Ngụy Tiêu sỉ nhục, cô vẫn cam chịu, không bao giờ phản kháng lời nào của anh ta.
Trong đám bạn, ai cũng biết Tiền Ngân Tử không thể rời bỏ Ngụy Tiêu, cô yêu anh ta đến mức tận xương tủy.
Một thời gian sau, Tiền Ngân Tử lại sắp kết hôn với Kỷ Diễm, người bạn thân của Ngụy Tiêu.
Từ một đêm tình cờ trở thành mỗi ngày bên nhau, và cuối cùng là trở thành vợ chồng hợp pháp.
…
Kỷ Diễm: Ngụy Tiêu, tôi mong cậu làm phù rể trong đám cưới của tôi và vợ tôi. Nếu cậu biết trân trọng, làm gì có chuyện tôi được thay thế cậu.
Ngụy Tiêu: … Cậu đi chết đi.
…
Trong mắt nữ chính, bạn tình trở thành người chồng chính thức.
Trong mắt nam chính, nam phụ đã cướp vị trí vốn là của mình.
Trong mắt nam phụ, anh ta nghĩ rằng: “Chết tiệt, nhà của tôi bị trộm ghé thăm rồi.”
Lưu ý từ tác giả:
Cả hai đều là lần đầu. Nữ chính vẫn sạch, làm người thay thế có lý do.
Trong đám bạn, ai cũng biết Tiền Ngân Tử không thể rời bỏ Ngụy Tiêu, cô yêu anh ta đến mức tận xương tủy.
Một thời gian sau, Tiền Ngân Tử lại sắp kết hôn với Kỷ Diễm, người bạn thân của Ngụy Tiêu.
Từ một đêm tình cờ trở thành mỗi ngày bên nhau, và cuối cùng là trở thành vợ chồng hợp pháp.
…
Kỷ Diễm: Ngụy Tiêu, tôi mong cậu làm phù rể trong đám cưới của tôi và vợ tôi. Nếu cậu biết trân trọng, làm gì có chuyện tôi được thay thế cậu.
Ngụy Tiêu: … Cậu đi chết đi.
…
Trong mắt nữ chính, bạn tình trở thành người chồng chính thức.
Trong mắt nam chính, nam phụ đã cướp vị trí vốn là của mình.
Trong mắt nam phụ, anh ta nghĩ rằng: “Chết tiệt, nhà của tôi bị trộm ghé thăm rồi.”
Lưu ý từ tác giả:
Cả hai đều là lần đầu. Nữ chính vẫn sạch, làm người thay thế có lý do.
4.6
Tên truyện: Phong Nhập
Tác giả: Phượng Tê Đường Tiền
Chuyển ngữ: Cozy (Wp: CozyNovel)
Số chương: 177
Thể loại: Truyện H, ngôn tình, hiện đại, niên thượng, cường thủ hào đoạt, 1v1, HE
—
Giới thiệu truyện:
Chưa đến nửa ngày sau khi chuyển nhà, Lộc Nhung đã hối hận.
Đầu tiên, cô nhầm lẫn hàng xóm giúp mình chuyển đồ là người xấu, sau đó vội vàng sang xin lỗi. Không may, cô trượt ngã—
Cảm giác đau đớn mà cô đang đợi lại không đến, vì cô kịp vịn vào một bức tường.
Một bức tường có tay vịn, một “bức tường” bằng thịt.
Lộc Nhung quỳ khá lâu, khiến cho cơ thể trở nên choáng váng nặng nề. Cô giữ nguyên tư thế cúi đầu, vô thức đưa tay trượt dọc theo ‘tay vịn’ ấy hai lần.
“Thích không?” ‘Bức tường’ mở lời, giọng nói từ trên cao vang xuống, khàn khàn lại nóng bỏng.
Thích cái gì cơ? Lộc Nhung không hiểu, lại đưa tay sờ thêm hai lần.
Tay vịn có hình trụ, khá dài, chất liệu không quá cứng, mà lại có độ đàn hồi kỳ lạ.
“Có vẻ như là rất thích.” Tần Bắc Phong khoanh tay, nét mặt thờ ơ, không biểu lộ cảm xúc: “Tặng em làm quà chuyển nhà nhé?”
Sự việc trước mắt khiến đầu óc Lộc Nhung như bị đánh gục, cô mơ màng nghe thấy từ ‘quà chuyển nhà’, còn vô thức đáp lại: “Thế thì ngại quá…”
Tác giả: Phượng Tê Đường Tiền
Chuyển ngữ: Cozy (Wp: CozyNovel)
Số chương: 177
Thể loại: Truyện H, ngôn tình, hiện đại, niên thượng, cường thủ hào đoạt, 1v1, HE
—
Giới thiệu truyện:
Chưa đến nửa ngày sau khi chuyển nhà, Lộc Nhung đã hối hận.
Đầu tiên, cô nhầm lẫn hàng xóm giúp mình chuyển đồ là người xấu, sau đó vội vàng sang xin lỗi. Không may, cô trượt ngã—
Cảm giác đau đớn mà cô đang đợi lại không đến, vì cô kịp vịn vào một bức tường.
Một bức tường có tay vịn, một “bức tường” bằng thịt.
Lộc Nhung quỳ khá lâu, khiến cho cơ thể trở nên choáng váng nặng nề. Cô giữ nguyên tư thế cúi đầu, vô thức đưa tay trượt dọc theo ‘tay vịn’ ấy hai lần.
“Thích không?” ‘Bức tường’ mở lời, giọng nói từ trên cao vang xuống, khàn khàn lại nóng bỏng.
Thích cái gì cơ? Lộc Nhung không hiểu, lại đưa tay sờ thêm hai lần.
Tay vịn có hình trụ, khá dài, chất liệu không quá cứng, mà lại có độ đàn hồi kỳ lạ.
“Có vẻ như là rất thích.” Tần Bắc Phong khoanh tay, nét mặt thờ ơ, không biểu lộ cảm xúc: “Tặng em làm quà chuyển nhà nhé?”
Sự việc trước mắt khiến đầu óc Lộc Nhung như bị đánh gục, cô mơ màng nghe thấy từ ‘quà chuyển nhà’, còn vô thức đáp lại: “Thế thì ngại quá…”
4.3
Nghe đồn rằng Lục Thời Kì là một người theo chủ nghĩa không kết hôn. Trong một lần ở riêng với nhau, Khương Ngưng đã bày tỏ mong muốn chỉ yêu đương chứ không muốn kết hôn.
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
Hai người trò chuyện rất vui vẻ, tâm đầu ý hợp, vô tình đã trò chuyện ‘tới tận khách sạn’.
Từ đó, cô bắt đầu mối tình bí mật với Lục Thời Kì – ông chủ của tập đoàn Lục thị.
Khương Ngưng cảm thấy, với năng lực của mình thì sớm muộn gì cô cũng sẽ đưa Lục Thời Kỳ theo chủ nghĩa không kết hôn về nhà!
Tuy nhiên không lâu sau, Khương Ngưng bất ngờ mang thai.
Cô vẫn chưa thể chinh phục được Lục Thời Kì, lo lắng người đàn ông sẽ không cho đứa bé chào đời, Khương Ngưng quyết định mang theo đứa con trong bụng bỏ trốn, tiếp tục về nhà làm thiên kim tiểu thư được nuông chiều.
Sau khi sinh em bé, Khương Ngưng mới nhận ra rằng kết hôn với một người chán ngắt như Lục Thời Kì đâu có thể sánh bằng cuộc sống hiện tại của cô được chứ?
Ngày thường con trai được bảo mẫu và người giúp việc chăm sóc, mỗi ngày cô chỉ cần bế con âu yếm hôn hít, còn có thể nghe thấy đứa trẻ giống Lục Thời Kì vùi vào cổ cô nũng nịu gọi mẹ, cuộc sống thật là sung sướng!
[2] Lục Thời Kì được bạn của anh là Thẩm Yến nhờ đến trường mẫu giáo đón đứa cháu trai của anh ấy.
Trong trường mẫu giáo, đứa trẻ ôm cổ Lục Thời Kì: “Chú ơi, chú giống người bố trong ảnh của cháu quá!”
“Bố của cháu sao không đến trường đón cháu tan học?”
Đứa trẻ chỉ lên trời, làm động tác im lặng: “Bố cháu mất rồi, không đến được ạ.”
Lục Thời Kì nhất thời cảm thấy đứa trẻ thật tội nghiệp.
[3] Lục Thời Kỳ đưa đứa trẻ về nhà, phát hiện một bức tường ảnh trong phòng khách nhà cậu bé.
Trong ảnh, anh nhìn thấy người phụ nữ bốn năm trước đột nhiên xông vào thế giới của anh, làm xáo trộn tâm trí anh, sau đó đột nhiên biến mất —— Khương Ngưng.
Hóa ra Khương Ngưng là em gái của Thẩm Yến, cô mang họ của mẹ.
Và người bố đã mất của đứa trẻ đó chính là anh.
Khương Ngưng vui vẻ tham dự Tuần lễ thời trang cao cấp Paris về, tự hào vì mình đã có thêm một chiếc váy yêu thích.
Lúc mở cửa ra, cô nhìn thấy Lục Thời Kì phiên bản lớn và Lục Thời Kì phiên bản nhỏ đang đứng trong phòng khách, Lục Thời Kì phiên bản lớn đang nhìn cô bằng ánh mắt rất nguy hiểm.
【Giới thiệu ngắn gọn 】
Đại tiểu thư tán tỉnh người ta rồi phát hiện mình có thai nên đã bỏ trốn, quyết định sinh con và sống một cuộc sống nhàn nhã, kết quả bố của đứa trẻ bất ngờ đến tận cửa quỳ xuống xin được ở rể (giỡn thôi)
※ Song C, chênh lệch nhau 5 tuổi
※ Em bé vẫn theo họ mẹ
4
Từ Hoãn là một cô gái ít nói, thích thẩm du.
Sau đó....
"Sao em lại nhiều nước vậy hả?"
"Để tôi làm em thoải mái nhé?"
Giang Quyết chết mê chết mệt “tiểu Từ Hoãn”
Vừa hồng lại vừa mềm
Lại còn cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ đã rỉ nước.
Sau đó....
"Sao em lại nhiều nước vậy hả?"
"Để tôi làm em thoải mái nhé?"
Giang Quyết chết mê chết mệt “tiểu Từ Hoãn”
Vừa hồng lại vừa mềm
Lại còn cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ đã rỉ nước.
3.8
Lục Tây Lăng lơ đãng ném vụ việc đó sang cho trợ lý, quay đầu mà quên mất đi, để người khác tự tổ chức mọi thứ.
Một tháng trôi qua, anh mới bất chợt gợi mình, chợt hiểu rằng anh cần phải thực hiện một hành động lương tâm và thăm cô. Cô bé đứng ngoài vườn hoa, nghe thấy tiếng bước chân, cô quay đầu lại.
Trong tay cô, còn cầm một cây rau mới hái. Khu vườn mà anh từng bỏ quên, không hề có ý định trồng hoa, bây giờ lại trở thành một khu vườn rau xanh tươi ngát dưới bàn tay tài hoa của cô.
Một tháng trôi qua, anh mới bất chợt gợi mình, chợt hiểu rằng anh cần phải thực hiện một hành động lương tâm và thăm cô. Cô bé đứng ngoài vườn hoa, nghe thấy tiếng bước chân, cô quay đầu lại.
Trong tay cô, còn cầm một cây rau mới hái. Khu vườn mà anh từng bỏ quên, không hề có ý định trồng hoa, bây giờ lại trở thành một khu vườn rau xanh tươi ngát dưới bàn tay tài hoa của cô.
4.2
Tôi biết mình chính là nhân vật nữ phụ độc ác!
Từ lần đầu tiên bị người ta cố ý xô ngã, tôi đã nhận ra mình là nhân vật nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình sủng ngọt. Một cô gái cô độc và u ám, luôn ghen tị, tìm mọi cách để hãm hại nữ chính.
Sau nhiều lần tự tìm đường chết, cuối cùng tôi chết thật.
Vì vậy, tôi quyết định buông xuôi tất cả, kệ nó đi.
Bố mẹ cho cô ta, tài sản cũng để cho cô ta, em trai cũng cho cô ta nốt, ngay cả nam chính cũng thế. Đều cho cô ta!
Sau khi biết được cốt truyện, tôi trở nên bình thản hơn, không còn ép buộc bản thân nữa.
Kết quả học tập mãi ở mức trung bình khá? Không sao, tôi mặc kệ!
Bố mẹ cưng con nuôi hơn con ruột? Không sao, tôi mặc kệ!
Bị em ruột hãm hại? Chuyện nhỏ, tôi mặc kệ luôn.
Bạn bè bắt đầu xa lánh ư? Cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, mặc kệ!
Bị bắt nạt ở trường? Không sao, tôi sẽ báo cảnh sát!
Chỉ cần giữ được mạng chó này là được rồi.
Từ lần đầu tiên bị người ta cố ý xô ngã, tôi đã nhận ra mình là nhân vật nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết ngôn tình sủng ngọt. Một cô gái cô độc và u ám, luôn ghen tị, tìm mọi cách để hãm hại nữ chính.
Sau nhiều lần tự tìm đường chết, cuối cùng tôi chết thật.
Vì vậy, tôi quyết định buông xuôi tất cả, kệ nó đi.
Bố mẹ cho cô ta, tài sản cũng để cho cô ta, em trai cũng cho cô ta nốt, ngay cả nam chính cũng thế. Đều cho cô ta!
Sau khi biết được cốt truyện, tôi trở nên bình thản hơn, không còn ép buộc bản thân nữa.
Kết quả học tập mãi ở mức trung bình khá? Không sao, tôi mặc kệ!
Bố mẹ cưng con nuôi hơn con ruột? Không sao, tôi mặc kệ!
Bị em ruột hãm hại? Chuyện nhỏ, tôi mặc kệ luôn.
Bạn bè bắt đầu xa lánh ư? Cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, mặc kệ!
Bị bắt nạt ở trường? Không sao, tôi sẽ báo cảnh sát!
Chỉ cần giữ được mạng chó này là được rồi.
4.2
Ta từng bị người khác đánh cắp tiên tủy từ mười vạn năm trước.
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
Trong những năm tháng nghèo khó lụn bại chốn nhân gian, ta chẳng hề hay biết, có kẻ ôm tiên tủy của ta mà sống thịnh vượng nơi Thiên giới.
Mãi cho đến khi ta gặp Thần nữ Minh Hoa, một người tài sắc kinh diễm, lúc đó tiên tủy mới nhận chủ, tự động trở về cơ thể ta.
Minh Hoa lại khăng khăng cho rằng ta là kẻ phàm trần thấp hèn, trộm đi tiên tủy của nàng.
Nàng dựa vào Thần quân chống lưng, phế đi đôi chân ta, rồi ném ta vào Quỷ Vực để làm mồi cho ác quỷ.
Ngày ta khôi phục ký ức, ta trở lại Thiên giới, đem Minh Hoa đang tuyệt vọng và kinh hoàng giẫm dưới chân, cười mà hỏi:
"Chạy đi đâu? Đã dùng đồ của bản Điện hạ suốt bao nhiêu năm, cớ sao không nói một lời cảm tạ?"
...
2.6
Muội muội ta đã bỏ trốn cùng một thư sinh nghèo khổ. Vị hôn phu lạnh lùng của nàng phá cửa xông vào, hắn yêu cầu ta phải thay thế vị trí của muội ấy.
Ta sợ đến mức nắm chặt đai lưng, liên tục cầu xin: "Muội phu, sao có thể đổ chuyện này lên đầu ta được chứ?"
Đôi mắt của hắn như hai giọt chu sa đỏ thắm, tựa như m.á.u, giọng điệu không chút cảm xúc: "Trưởng tỷ như mẹ, oan có đầu, nợ có chủ."
"Ngươi muốn tự mình đi, hay để ta phải lôi ngươi đi?"
Thật kích thích, chẳng phải đây chính là loại tình tiết cưỡng đoạt trong truyện kể hay sao?
Đấu với hắn như trứng chọi đá, ta định bước xuống giường thì phát hiện chiếc quần bông duy nhất trong nhà đã bị muội muội mặc đi mất, chỉ đành nằm lại trên giường, thở dài: “Thôi, trời lạnh thế này, chi bằng khỏi phải động đậy nữa.”
"Ngươi muốn đoạt thì cứ đoạt đi, nhanh lên, tranh thủ chăn vẫn còn ấm..."
Ta sợ đến mức nắm chặt đai lưng, liên tục cầu xin: "Muội phu, sao có thể đổ chuyện này lên đầu ta được chứ?"
Đôi mắt của hắn như hai giọt chu sa đỏ thắm, tựa như m.á.u, giọng điệu không chút cảm xúc: "Trưởng tỷ như mẹ, oan có đầu, nợ có chủ."
"Ngươi muốn tự mình đi, hay để ta phải lôi ngươi đi?"
Thật kích thích, chẳng phải đây chính là loại tình tiết cưỡng đoạt trong truyện kể hay sao?
Đấu với hắn như trứng chọi đá, ta định bước xuống giường thì phát hiện chiếc quần bông duy nhất trong nhà đã bị muội muội mặc đi mất, chỉ đành nằm lại trên giường, thở dài: “Thôi, trời lạnh thế này, chi bằng khỏi phải động đậy nữa.”
"Ngươi muốn đoạt thì cứ đoạt đi, nhanh lên, tranh thủ chăn vẫn còn ấm..."
3.2
Hổ Phách Nguyệt thuộc Long tộc, là một con rồng ưu tú nhất tộc.
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
4.5
Di Di khóc lóc nói: “Mau ra ngoài, đau muốn chết.”Chiếu Dã nói: “Nhịn một chút.”Di Di chịu không nổi: “Ư hu hu, chia tay đi, kích cỡ chúng ta không phù hợp.”Chiếu Dã chậm rãi lùi ra một chút, ánh mắt trùng xuống. Một lúc lâu sau mới nói: “Ngoài cái này ra, em nói gì đều có thể.”Di Di ý thức được mình nói sai rồi.Đã sớm nghe nói, tình yêu của loài sói cực kỳ trung thành, cả đời chỉ có một bạn tình. Nếu hắn lựa chọn ai, cả đời cũng chỉ bảo vệ bạn tình đó.【 đọc nhắc nhở 】Trung khuyển x nhuyễn manhNam chủ là sói, nữ chủ là thỏ, ngày thường đều là hình người.Ngày ngày bên nhau bình thường.Lên sóng có người // thú play, không hợp hãy bỏ qua.
5
Cố Ngôi trước giờ cô độc, cậu cho rằng mình thấp hèn như bụi bặm, cuộc đời cậu tăm tối như bóng đêm không một ngôi sao, mà cậu cũng chìm trong bùn, dơ bẩn bất kham.
Cậu là một con sói không sợ hãi, không biết đau, cậu có một ngôi sao xinh đẹp nơi cuối chân trời, cậu rất muốn ngắm nhìn mỗi ngày, chỉ cần đứng từ xa nhìn là đủ, không dám lại gần, càng không dám dùng đôi tay này chạm vào.
Có một lần Cố Ngôi cảm giác bản thân mình đã quá tuyệt vọng, đường cùng ngay trước mặt, trong đầu chỉ nghĩ về hủy diệt, muốn phá hủy hết thảy, thế rồi chiếc điện thoại đã im lặng từ lâu bất ngờ đổ chuông, là Chúc Triều Ca gọi đến.
"Cố Ngôi... Anh có thể đến đây được không?"
Bên trong điện thoại truyền tới tiếng khóc nức nở, cậu bỏ mặc tất cả vội vàng chạy về phía đầu ngõ. Giống như khi còn bé đã làm vô số lần, dịu dàng an ủi cô, cưng chiều dỗ dành cô, nói với cô rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Không một ai biết, trước khi Chúc Triều Ca gọi đến. Cậu thiếu niên nào đó đã lên sẵn kế hoạch để tự sát.
1V1 thanh mai trúc mã
Tóm lại là ngọt văn.
Xin đừng nhập nội dung tiểu thuyết vào thực tế. Chăm chỉ học tập mỗi ngày đều tiến về phía trước nha.
Cậu là một con sói không sợ hãi, không biết đau, cậu có một ngôi sao xinh đẹp nơi cuối chân trời, cậu rất muốn ngắm nhìn mỗi ngày, chỉ cần đứng từ xa nhìn là đủ, không dám lại gần, càng không dám dùng đôi tay này chạm vào.
Có một lần Cố Ngôi cảm giác bản thân mình đã quá tuyệt vọng, đường cùng ngay trước mặt, trong đầu chỉ nghĩ về hủy diệt, muốn phá hủy hết thảy, thế rồi chiếc điện thoại đã im lặng từ lâu bất ngờ đổ chuông, là Chúc Triều Ca gọi đến.
"Cố Ngôi... Anh có thể đến đây được không?"
Bên trong điện thoại truyền tới tiếng khóc nức nở, cậu bỏ mặc tất cả vội vàng chạy về phía đầu ngõ. Giống như khi còn bé đã làm vô số lần, dịu dàng an ủi cô, cưng chiều dỗ dành cô, nói với cô rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Không một ai biết, trước khi Chúc Triều Ca gọi đến. Cậu thiếu niên nào đó đã lên sẵn kế hoạch để tự sát.
1V1 thanh mai trúc mã
Tóm lại là ngọt văn.
Xin đừng nhập nội dung tiểu thuyết vào thực tế. Chăm chỉ học tập mỗi ngày đều tiến về phía trước nha.
4.3
Ẩm ướt, khô nóng, hợp thành một ngày nóng bức.
Hai con người cô độc, ba con người đáng thương.
Hai con người cô độc, ba con người đáng thương.
4.4
Văn Án
Từ Qua nghe nói Lục Thịnh yêu thầm một người, nảy ra ý xấu đi đến văn phòng của anh: “Nghe nói lễ tình nhân mà tỏ tình xác suất thành công rất cao, có “lên” không Đội trưởng Lục?
Lục Thịnh ngước nhìn cô chăm chú: “Trên?”
Từ Qua: “Anh hiểu mà.”
Lục Thịnh hiểu ý gật đầu: “Tối nay đến nhà em hay vẫn là nhà anh”
***
Có người hỏi Lục Thịnh tiêu chuẩn chọn vợ.
Lục Thịnh: “Tóc ngắn, thích mặc áo sơ mi, cảnh sát.”
Người qua đường: “Cậu nói thẳng là Từ Qua đi!”
Từ Qua nghe nói Lục Thịnh yêu thầm một người, nảy ra ý xấu đi đến văn phòng của anh: “Nghe nói lễ tình nhân mà tỏ tình xác suất thành công rất cao, có “lên” không Đội trưởng Lục?
Lục Thịnh ngước nhìn cô chăm chú: “Trên?”
Từ Qua: “Anh hiểu mà.”
Lục Thịnh hiểu ý gật đầu: “Tối nay đến nhà em hay vẫn là nhà anh”
***
Có người hỏi Lục Thịnh tiêu chuẩn chọn vợ.
Lục Thịnh: “Tóc ngắn, thích mặc áo sơ mi, cảnh sát.”
Người qua đường: “Cậu nói thẳng là Từ Qua đi!”
4.7
Số chương: 367+
Có người con gái nào mà không giao trái tim của mình cho anh khi ở anh tạo cho người ta cảm giác nhẹ nhàng bình yên.
Sênh Sênh, Sênh Sênh...đó là tên thân mật anh hay gọi cô bằng giọng rất đỗi dịu dàng mà triền miên.
Trong mắt người khác, anh mang vầng hào quang rực sáng, con người anh ôn hòa nhã nhặn, phong thái anh cao quý lịch thiệp, rất xứng với cái tên Thời Cẩn đầy ý thơ.
Nhưng họ chưa từng thấy anh cầm dao phanh thây với đôi mắt đỏ quạnh màu máu.
Khương Cửu Sênh gặp Thời Cẩn lần đầu ở thang máy chung cư.
"Tay anh đẹp quá". Cô khen ngợi từ tận đáy lòng, đôi mắt không sao dứt được, "Tôi có thể... sờ thử không?".
Anh kinh ngạc.
Cô ngượng ngùng giải thích: "Xin lỗi, tôi bị cuồng tay mức độ nhẹ".
Có người con gái nào mà không giao trái tim của mình cho anh khi ở anh tạo cho người ta cảm giác nhẹ nhàng bình yên.
Sênh Sênh, Sênh Sênh...đó là tên thân mật anh hay gọi cô bằng giọng rất đỗi dịu dàng mà triền miên.
Trong mắt người khác, anh mang vầng hào quang rực sáng, con người anh ôn hòa nhã nhặn, phong thái anh cao quý lịch thiệp, rất xứng với cái tên Thời Cẩn đầy ý thơ.
Nhưng họ chưa từng thấy anh cầm dao phanh thây với đôi mắt đỏ quạnh màu máu.
Khương Cửu Sênh gặp Thời Cẩn lần đầu ở thang máy chung cư.
"Tay anh đẹp quá". Cô khen ngợi từ tận đáy lòng, đôi mắt không sao dứt được, "Tôi có thể... sờ thử không?".
Anh kinh ngạc.
Cô ngượng ngùng giải thích: "Xin lỗi, tôi bị cuồng tay mức độ nhẹ".
4.1
Triệu Đường Diên thật sự là một người tình quá có ý thức chuyên nghiệp.
Cô lấy tiền và lên giường, cô hiểu chuyện và biết lý lẽ, điều quan trọng nhất chính là cô không hề đưa tình cảm dư thừa vào quan hệ trao đổi tình tiền này
Sự ngoan ngoãn khôn khéo của cô khiến Chu Trầm quá đỗi hài lòng và cũng chính sự bạc bẽo vô tình ấy khiến anh căm hận đến khôn cùng, nói chia xa là xa ngay luôn được.
Cô lấy tiền và lên giường, cô hiểu chuyện và biết lý lẽ, điều quan trọng nhất chính là cô không hề đưa tình cảm dư thừa vào quan hệ trao đổi tình tiền này
Sự ngoan ngoãn khôn khéo của cô khiến Chu Trầm quá đỗi hài lòng và cũng chính sự bạc bẽo vô tình ấy khiến anh căm hận đến khôn cùng, nói chia xa là xa ngay luôn được.
4.2
Lâm Hỉ Triều và Kha Dục vốn là hai cá nhân chẳng có tí liên quan gì với nhau trong trường học.
Cậu là tên công tử nhà giàu nổi loạn, còn Lâm Hỉ Triều lại là một học sinh gương mẫu vô danh.
Thế nhưng, sau lưng mọi người, hai người họ luôn tiến hành những cuộc cá cược dựa trên giao dịch thể xác từ nhỏ đến lớn.
Thách cậu giải bài toán đó trong vòng mười phút. Tôi muốn nụ hôn đầu của cậu.
Đố cậu buổi tự học tối nay toàn trường có bị mất điện không?
Tôi muốn cậu cởi hết đồ.
Cái thằng hay chuyện với cậu đang thích cậu đúng không?
Tôi muốn cậu, làm tình với tôi, ngay trước mặt nó...
Cậu là tên công tử nhà giàu nổi loạn, còn Lâm Hỉ Triều lại là một học sinh gương mẫu vô danh.
Thế nhưng, sau lưng mọi người, hai người họ luôn tiến hành những cuộc cá cược dựa trên giao dịch thể xác từ nhỏ đến lớn.
Thách cậu giải bài toán đó trong vòng mười phút. Tôi muốn nụ hôn đầu của cậu.
Đố cậu buổi tự học tối nay toàn trường có bị mất điện không?
Tôi muốn cậu cởi hết đồ.
Cái thằng hay chuyện với cậu đang thích cậu đúng không?
Tôi muốn cậu, làm tình với tôi, ngay trước mặt nó...
4.4
GIẢ BỘ
TÊN KHÁC: GIẢ VỜ
TÁC GIẢ: BÁN TIỆT BẠCH THÁI
Vào độ tuổi mười tám.
Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp nhau, anh đứng bên cạnh kẻ thù cũ của cô, tên Nhan Khả.
Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tách biệt rõ ràng, giống như hai thế giới, cô không thể bước qua, mà anh cũng không đi tới.
Sau này, vào mùa hè nắng chói chang, trong căn phòng tối tăm, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay mân mê da thịt của cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.”
–
Năm hai mươi bốn tuổi.
Ôn Nam Tịch và Phó Diên lại gặp mặt nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ lạnh nhạt và vô cảm.
Cô cầm sơ yếu lý lịch đứng trước mặt anh, nhìn anh từ xa, sau đó cô lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.”
Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ liếc nhìn cô một cái.
Công ty này là của anh, cô biết rõ bản thân không có cơ hội.
Vậy nên cô xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng cô dần rời xa, lòng bàn tay của anh siết chặt.
–
Sau này gặp lại.
Ngày đó sương mù che kín khung cửa sổ, nước mưa lăn dài xuống từng ô cửa sổ, thấy cô ngày càng đến gần, anh giơ tay lên nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn chơi tôi không?”.
–
Hôm ấy sương mù đọng đầy trên cửa sổ xe, trên lớp sương ngập tràn bóng hình em.
Các ngành liên quan: Internet of Things (IoT) + Y tế thông minh.
Phó Diên trong bộ 《Thất Hôn》, mạnh mẽ, anh và nam chính của bộ 《hoa hồng đỏ》 có mối quan hệ họ hàng.
TÊN KHÁC: GIẢ VỜ
TÁC GIẢ: BÁN TIỆT BẠCH THÁI
Vào độ tuổi mười tám.
Lần đầu tiên Ôn Nam Tịch và Phó Diên gặp nhau, anh đứng bên cạnh kẻ thù cũ của cô, tên Nhan Khả.
Khoảng cách giữa cô và hai người họ là một con hẻm dài, tối tăm, tách biệt rõ ràng, giống như hai thế giới, cô không thể bước qua, mà anh cũng không đi tới.
Sau này, vào mùa hè nắng chói chang, trong căn phòng tối tăm, anh cúi đầu, tay ôm lấy eo cô, đầu ngón tay mân mê da thịt của cô, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm: “Nam Tịch, ngẩng đầu nhìn tôi.”
–
Năm hai mươi bốn tuổi.
Ôn Nam Tịch và Phó Diên lại gặp mặt nhau, anh vẫn đứng bên cạnh Nhan Khả, hai tay đút túi quần, khuôn mặt tuấn tú lộ ra vẻ lạnh nhạt và vô cảm.
Cô cầm sơ yếu lý lịch đứng trước mặt anh, nhìn anh từ xa, sau đó cô lên tiếng: “Phó Diên, đã lâu không gặp.”
Sắc mặt anh không hề thay đổi, chỉ liếc nhìn cô một cái.
Công ty này là của anh, cô biết rõ bản thân không có cơ hội.
Vậy nên cô xoay người bỏ đi.
Nhìn bóng dáng cô dần rời xa, lòng bàn tay của anh siết chặt.
–
Sau này gặp lại.
Ngày đó sương mù che kín khung cửa sổ, nước mưa lăn dài xuống từng ô cửa sổ, thấy cô ngày càng đến gần, anh giơ tay lên nắm lấy cổ tay trắng nõn của cô, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô: “Ôn Nam Tịch, có phải em lại muốn chơi tôi không?”.
–
Hôm ấy sương mù đọng đầy trên cửa sổ xe, trên lớp sương ngập tràn bóng hình em.
Các ngành liên quan: Internet of Things (IoT) + Y tế thông minh.
Phó Diên trong bộ 《Thất Hôn》, mạnh mẽ, anh và nam chính của bộ 《hoa hồng đỏ》 có mối quan hệ họ hàng.
4
Tác giả: 人才 天金
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Vả Mặt, HE, Hài Hước, Sủng, Trả Thù, Xuyên Sách, Ngọt
Team dịch: Anh Lanh Chanh
Giới thiệu
Ở mạt thế chịu khổ ba năm, nữ chính dần trở nên sắt đá, biến thành là người có thù tất báo, máu lạnh vô tình, lương tâm chỉ có một chút, báo thù xưa nay không chậm trễ một giây. Rồi một ngày, đụng phải làn sóng Zombie, cô đã anh dũng hy sinh!!! Cuộc đời cô cứ như thế là xong?
Nhưng không, dưới điện Diêm Vương sao mà ing ỏi thế? Ch/ết rồi mà cũng không được yên thân!!! - Niệm niệm nghĩ.
Đường Niệm Niệm giật mình mở mắt, XXXXXXX!!!
Bất ngờ chưa??? Cô thế mà bắt kịp xu thế thời đại, xuyên thư rồi!!!!
Xuyên qua một cuốn sách ở thập niên 70, lại còn xuyên làm pháo hôi, số mệnh xui xẻo!!!
CMN!!! Tác giả thật vô lương tâm!!! Vì sao người tốt như ta lại phải làm pháo hôi!!!
Đường Niệm Niệm cười lạnh, mặc kệ trà xanh, nữ chính độc ác hay là bạch liên hoa gì đó, chỉ cần ngáng đường xoay mệnh làm nữ chính của ta đều phải bị ăn đấm!!!
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Gia Đấu, Vả Mặt, HE, Hài Hước, Sủng, Trả Thù, Xuyên Sách, Ngọt
Team dịch: Anh Lanh Chanh
Giới thiệu
Ở mạt thế chịu khổ ba năm, nữ chính dần trở nên sắt đá, biến thành là người có thù tất báo, máu lạnh vô tình, lương tâm chỉ có một chút, báo thù xưa nay không chậm trễ một giây. Rồi một ngày, đụng phải làn sóng Zombie, cô đã anh dũng hy sinh!!! Cuộc đời cô cứ như thế là xong?
Nhưng không, dưới điện Diêm Vương sao mà ing ỏi thế? Ch/ết rồi mà cũng không được yên thân!!! - Niệm niệm nghĩ.
Đường Niệm Niệm giật mình mở mắt, XXXXXXX!!!
Bất ngờ chưa??? Cô thế mà bắt kịp xu thế thời đại, xuyên thư rồi!!!!
Xuyên qua một cuốn sách ở thập niên 70, lại còn xuyên làm pháo hôi, số mệnh xui xẻo!!!
CMN!!! Tác giả thật vô lương tâm!!! Vì sao người tốt như ta lại phải làm pháo hôi!!!
Đường Niệm Niệm cười lạnh, mặc kệ trà xanh, nữ chính độc ác hay là bạch liên hoa gì đó, chỉ cần ngáng đường xoay mệnh làm nữ chính của ta đều phải bị ăn đấm!!!
3.7
Tác giả: 全英英
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Vả Mặt, Hài Hước, Học Bá, Trả Thù, Điền Văn
Team dịch: Hạt Đậu Xanh
Giới thiệu:
Ta xuyên thành bạch nguyệt quang của nam chính, những tưởng đời này sẽ bình an và hạnh phúc hơn. Nhưng nữ phụ cũng trùng sinh, cô ta thay đổi vận mệnh của cả gia đình ta. Hại anh chị ta sống một cuộc đời không ai kính trọng, người người khinh ghét, còn bản thân ta lại mang trọng bệnh mà ch/ết sớm.
Nữ chính: Truyện quái quỷ gì đây? Bà đây muốn đổi kịch bản!!!!
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Vả Mặt, Hài Hước, Học Bá, Trả Thù, Điền Văn
Team dịch: Hạt Đậu Xanh
Giới thiệu:
Ta xuyên thành bạch nguyệt quang của nam chính, những tưởng đời này sẽ bình an và hạnh phúc hơn. Nhưng nữ phụ cũng trùng sinh, cô ta thay đổi vận mệnh của cả gia đình ta. Hại anh chị ta sống một cuộc đời không ai kính trọng, người người khinh ghét, còn bản thân ta lại mang trọng bệnh mà ch/ết sớm.
Nữ chính: Truyện quái quỷ gì đây? Bà đây muốn đổi kịch bản!!!!
4.2
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Sủng, Ngọt
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".
Team dịch: Diệp Gia Gia
Trích đoạn
"Cố Tiểu Tây, cô thật không biết xấu hổ, lớn lên thành bộ dạng này còn dám dây dưa với anh tôi? Cô cũng không soi mặt vào trong nước tiểu mà xem bản thân mình!".
"Nhà tôi là căn chính miêu hồng, gia đình chiến sĩ thi đua quang vinh, cô thì sao? Ông nội cô là địa chủ! Mẹ cô cũng không cần cô, chạy theo người trong thành, cha cô anh trai cô cũng đều là kẻ đầu đường xó chợ, còn có mặt mũi bu bám anh tôi?".
"Mau cút! Nếu không tôi sẽ lấy phân trâu giội đầu cô!".
Cố Tiểu Tây chỉ cảm thấy bị một cỗ sức lực đẩy mạnh một cái, đầu đập vào trên mặt đất, đau nhói không thôi.
Cô giống như là bỗng nhiên tỉnh lại từ trong một giấc mộng dài đằng đẵng, ánh mắt mờ mịt.
Trần Nhân bị vết thương chảy máu trên đầu Cố Tiểu Tây dọa cho nhảy một cái, cô ta có chút hoảng sợ, nhìn xung quanh một vòng, thấy không ai nhìn thấy, liền chui trở về phòng, phịch một tiếng, khép cửa phòng lại.
Cố Tiểu Tây bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh, đưa tay sờ trán, xúc cảm dinh dính, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ chói.
Cô nhìn mình chằm chằm ngón tay củ cải thô ráp, bờ môi run rẩy: "Mình đã sống lại?".