Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
4.9
Vào ngày thứ ba sau khi ta chết.
Phu quân của ta khải hoàn trở về, cưới muội muội của ta.
Mười dặm hồng trang, cả Kinh thành đều ngưỡng mộ.
Phụ thân càng dâng sớ lên Hoàng đế, xin phong cho phu quân ta làm Thượng tướng quân.
Chẳng một ai nhớ đến, dưới lớp đất lạnh lẽo, còn chôn vùi một bộ hài cốt khô héo của ta.
Khi muội muội ta tràn đầy vui mừng, tưởng rằng có thể an vị trong phòng the đỏ thắm, nào ngờ, nơi nàng ta bước vào lại là căn phòng tra tấn lạnh lẽo của phu quân.
Đêm tân hôn, Cố Mân bóp cổ nàng ta, ấn nàng ta lên giá hình: "Rốt cuộc là tự ngươi nói ra, hay là ta phải dùng hình tra khảo để ép hỏi các ngươi đã hại chết phu nhân của ta như thế nào?"
Phu quân của ta khải hoàn trở về, cưới muội muội của ta.
Mười dặm hồng trang, cả Kinh thành đều ngưỡng mộ.
Phụ thân càng dâng sớ lên Hoàng đế, xin phong cho phu quân ta làm Thượng tướng quân.
Chẳng một ai nhớ đến, dưới lớp đất lạnh lẽo, còn chôn vùi một bộ hài cốt khô héo của ta.
Khi muội muội ta tràn đầy vui mừng, tưởng rằng có thể an vị trong phòng the đỏ thắm, nào ngờ, nơi nàng ta bước vào lại là căn phòng tra tấn lạnh lẽo của phu quân.
Đêm tân hôn, Cố Mân bóp cổ nàng ta, ấn nàng ta lên giá hình: "Rốt cuộc là tự ngươi nói ra, hay là ta phải dùng hình tra khảo để ép hỏi các ngươi đã hại chết phu nhân của ta như thế nào?"
4.4
Quốc khánh đi chữa cận thị, bác sĩ run tay làm tôi mù mất một bên mắt.
Sau khi bạn trai biết tin, quả quyết chia tay với tôi.
“Mẹ anh không cho phép anh lấy người mù đâu.”
Khoảnh khắc bạn trai cũ xoay người rời đi, con mắt bị mù của tôi đột nhiên có thể thấy được chiều cao và chiều dài, cùng với số dư tài khoản ngân hàng của hắn ta.
Chu Việt, 178/11.8, ¥ 1280.00 tệ.
Tôi quay đầu, nhìn thấy con trai của bạn của mẹ tôi bước từ trên Maybach xuống.
Phó Cảnh Uyên, 188/20.8, ¥ 8,800,000,000.00.
Cướp sao?
88 ức?
Được, đêm nay tôi liền đổi bạn trai.
Sau khi bạn trai biết tin, quả quyết chia tay với tôi.
“Mẹ anh không cho phép anh lấy người mù đâu.”
Khoảnh khắc bạn trai cũ xoay người rời đi, con mắt bị mù của tôi đột nhiên có thể thấy được chiều cao và chiều dài, cùng với số dư tài khoản ngân hàng của hắn ta.
Chu Việt, 178/11.8, ¥ 1280.00 tệ.
Tôi quay đầu, nhìn thấy con trai của bạn của mẹ tôi bước từ trên Maybach xuống.
Phó Cảnh Uyên, 188/20.8, ¥ 8,800,000,000.00.
Cướp sao?
88 ức?
Được, đêm nay tôi liền đổi bạn trai.
4.7
Hệ thống bảo ta đi công lược Ma tôn, ta từ chối.
"Ai thèm làm chó cho tên đàn ông tồi và bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có khuynh hướng thích bị ngược đãi."
Hệ thống: "Nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy."
Vài năm sau, quả nhiên ngay lúc ta sắp chết đến nơi, đang cấp bách cần tiền thì lại nhặt được Ma tôn ở ven đường.
Chàng trai trẻ tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Ta là ai? Ngươi là ai?"
Ta ghé sát vào tai hắn, thì thầm như quỷ dữ: "Ta là vị hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?"
"Ai thèm làm chó cho tên đàn ông tồi và bạch nguyệt quang của hắn chứ, ta không có khuynh hướng thích bị ngược đãi."
Hệ thống: "Nhiệm vụ thất bại ngươi sẽ chết đấy."
Vài năm sau, quả nhiên ngay lúc ta sắp chết đến nơi, đang cấp bách cần tiền thì lại nhặt được Ma tôn ở ven đường.
Chàng trai trẻ tuấn tú mất trí nhớ nhìn ta, vẻ mặt mờ mịt hỏi: "Ta là ai? Ngươi là ai?"
Ta ghé sát vào tai hắn, thì thầm như quỷ dữ: "Ta là vị hôn thê của ngươi, ngươi nợ ta rất nhiều tiền, quên rồi sao?"
3.4
Trúc mã quá dính người thì phải làm sao??
Gấp... Đang chờ trực tuyến.
A: [Trúc mã mà không dính người thì còn gọi gì là trúc mã nữa?]
B: [Trúc mã của bạn dính người lắm à? Tại sao trúc mã của tôi luôn xa cách tôi? Huhu.]
C: [Bây giờ làm gì có ai thích kiểu thanh mai trúc mã nữa? Chắc bạn đang đọc truyện cổ tích phải không?]
D: [Tại sao tôi không có trúc mã? Ừ thì, có một người xấu xí... tôi không xuống tay được.]
E: [Ôm trúc mã nhà cậu đi đi...]
Gấp... Đang chờ trực tuyến.
A: [Trúc mã mà không dính người thì còn gọi gì là trúc mã nữa?]
B: [Trúc mã của bạn dính người lắm à? Tại sao trúc mã của tôi luôn xa cách tôi? Huhu.]
C: [Bây giờ làm gì có ai thích kiểu thanh mai trúc mã nữa? Chắc bạn đang đọc truyện cổ tích phải không?]
D: [Tại sao tôi không có trúc mã? Ừ thì, có một người xấu xí... tôi không xuống tay được.]
E: [Ôm trúc mã nhà cậu đi đi...]
4.5
Thể loại: ngôn tình, cận đại, đấu tranh quyền lực, ngược luyến, hào môn thế gia, thâm tình, cường cường, 1v1, HE
- -----
Một thời đại hư vô, nơi linh hồn đẹp đẽ nhất, và trò chơi vận mệnh tàn nhẫn nhất;
Cá nhân cùng gia tộc, tự do đan xen trách nhiệm, lý trí lạc lối giữa tình cảm mãnh liệt;
Tiểu thư công tước tình cờ gặp gỡ phản loạn giả. Hồng phất ma nữ tái ngộ cùng chấp chính quan,
Lần lượt trải qua sinh ly tử biệt, đi ngang qua đời nhau như cơn gió thoáng qua,
Đi qua mùa xuân tươi đẹp cùng ngày đông giá lạnh, đi qua đoạn đầu đài cùng con phố dài, vượt qua máu cùng những đau khổ nơi luyện ngục;
Khi ánh mắt quen thuộc lại một lần nữa giao nhau, tình yêu hoa mỹ bừng nở rực rỡ như đoá tường vi tươi đẹp.
Có người nói, tình yêu là một dòng sông, nhấn chìm những cây sậy mềm yếu.
Có người nói, tình yêu là một thanh kiếm sắc bén, khiến linh hồn người ta chảy máu.
Có người nói, tình yêu là một cơn khát, một sự đòi hỏi không hồi kết và đầy đau đớn.
Ta nói, tình yêu là một đoá hoa nở rộ, và ngươi chính là hạt giống duy nhất của nó.
Trích đoạn:
Anh là thủ lĩnh quân phản loạn, dẫn đầu tầng lớp bình dân chống lại cha cô, chống lại giai cấp của cô. Anh là một kẻ lưu manh ở xóm nghèo, có tình có nghĩa, trân trọng bạn bè.
Hai người gặp nhau là duyên phận, đến với nhau bằng thân xác dục vọng, là một phút phản kháng của cô đối với cha mình, cũng là một bước chân của anh vào Địa Ngục.
- -----
Một thời đại hư vô, nơi linh hồn đẹp đẽ nhất, và trò chơi vận mệnh tàn nhẫn nhất;
Cá nhân cùng gia tộc, tự do đan xen trách nhiệm, lý trí lạc lối giữa tình cảm mãnh liệt;
Tiểu thư công tước tình cờ gặp gỡ phản loạn giả. Hồng phất ma nữ tái ngộ cùng chấp chính quan,
Lần lượt trải qua sinh ly tử biệt, đi ngang qua đời nhau như cơn gió thoáng qua,
Đi qua mùa xuân tươi đẹp cùng ngày đông giá lạnh, đi qua đoạn đầu đài cùng con phố dài, vượt qua máu cùng những đau khổ nơi luyện ngục;
Khi ánh mắt quen thuộc lại một lần nữa giao nhau, tình yêu hoa mỹ bừng nở rực rỡ như đoá tường vi tươi đẹp.
Có người nói, tình yêu là một dòng sông, nhấn chìm những cây sậy mềm yếu.
Có người nói, tình yêu là một thanh kiếm sắc bén, khiến linh hồn người ta chảy máu.
Có người nói, tình yêu là một cơn khát, một sự đòi hỏi không hồi kết và đầy đau đớn.
Ta nói, tình yêu là một đoá hoa nở rộ, và ngươi chính là hạt giống duy nhất của nó.
Trích đoạn:
Anh là thủ lĩnh quân phản loạn, dẫn đầu tầng lớp bình dân chống lại cha cô, chống lại giai cấp của cô. Anh là một kẻ lưu manh ở xóm nghèo, có tình có nghĩa, trân trọng bạn bè.
Hai người gặp nhau là duyên phận, đến với nhau bằng thân xác dục vọng, là một phút phản kháng của cô đối với cha mình, cũng là một bước chân của anh vào Địa Ngục.
4
Ta và Hoàng đế bị sét đánh, từ đó hoán đổi cảm giác với nhau.
Nói đơn giản, là vết thương trên người ta thì hắn lại cảm thấy đau, còn ngược lại, vết thương trên người hắn thì ta sẽ chịu thay. Hắn cho rằng ta ở hậu cung sống trong nhung lụa, có thể đau đến mức nào. Ta thì nghĩ xung quanh hắn toàn cao thủ, làm gì có mấy nguy hiểm.
Nhưng ta bị mẫu thân hắn đánh đòn, hắn phải ôm mông hối hả đến cứu ta. Hắn bị thích khách đá vào chỗ hiểm, ta ôm khoảng không đau đến chớt đi sống lại. Hắn tức giận muốn lật áo ta để nhét đệm bông vào, còn ta thì giơ dao găm, nhìn chằm chằm hạ bộ của hắn với đôi mắt rực lửa. Đại thái giám nhìn thấy, sợ đến mức chạy tán loạn, miệng không ngừng kêu lên: "Điên rồi, điên thật rồi, đều điên hết rồi!"
Nói đơn giản, là vết thương trên người ta thì hắn lại cảm thấy đau, còn ngược lại, vết thương trên người hắn thì ta sẽ chịu thay. Hắn cho rằng ta ở hậu cung sống trong nhung lụa, có thể đau đến mức nào. Ta thì nghĩ xung quanh hắn toàn cao thủ, làm gì có mấy nguy hiểm.
Nhưng ta bị mẫu thân hắn đánh đòn, hắn phải ôm mông hối hả đến cứu ta. Hắn bị thích khách đá vào chỗ hiểm, ta ôm khoảng không đau đến chớt đi sống lại. Hắn tức giận muốn lật áo ta để nhét đệm bông vào, còn ta thì giơ dao găm, nhìn chằm chằm hạ bộ của hắn với đôi mắt rực lửa. Đại thái giám nhìn thấy, sợ đến mức chạy tán loạn, miệng không ngừng kêu lên: "Điên rồi, điên thật rồi, đều điên hết rồi!"
5
Trương Vũ và Tô Vân Hi quen biết nhau từ thời đại học, rồi chia tay trước khi tốt nghiệp.
Cả hai đều chạy đến nơi cách xa hàng vạn dặm, tưởng rằng cả đời này sẽ không gặp lại, không ngờ cuối cùng lại trở thành bạn cùng phòng.
Khoảnh khắc Trương Vũ đẩy cửa ra, nhìn thấy Tô Vân Hi ngồi trên ghế sô pha, cậu ấy ngây người.
"Cậu trông giống bạn gái cũ của tớ."
Tô Vân Hi lập tức đứng phắt dậy, dậm chân nói.
"Tớ chính là bạn gái cũ của cậu!!!"
Cả hai đều chạy đến nơi cách xa hàng vạn dặm, tưởng rằng cả đời này sẽ không gặp lại, không ngờ cuối cùng lại trở thành bạn cùng phòng.
Khoảnh khắc Trương Vũ đẩy cửa ra, nhìn thấy Tô Vân Hi ngồi trên ghế sô pha, cậu ấy ngây người.
"Cậu trông giống bạn gái cũ của tớ."
Tô Vân Hi lập tức đứng phắt dậy, dậm chân nói.
"Tớ chính là bạn gái cũ của cậu!!!"
3.6
PHẦN 1 của Trọng Tự
Phò mã của ta là một người vô cùng dịu dàng.
Lúc này, chàng đang cầm thanh trường kiếm dính đầy máu, điềm đạm cúi người che đi tầm mắt ta, sau đó cười dịu dàng nói với hạ nhân: “Là ai gọi điện hạ tới đây?”
Cung nữ thái giám co người run rẩy, không ai dám trả lời, cuối cùng chỉ có một tiểu cung nữ lên tiếng: “… là… là Tưởng công công”
Chàng “à” một tiếng, rồi phân phó cận vệ: “Đưa tới đây”
Ngửi thấy mùi máu tanh phả tới trước mặt, cơ thể ta không ngừng run lên.
Phò mã của ta là một người vô cùng dịu dàng.
Lúc này, chàng đang cầm thanh trường kiếm dính đầy máu, điềm đạm cúi người che đi tầm mắt ta, sau đó cười dịu dàng nói với hạ nhân: “Là ai gọi điện hạ tới đây?”
Cung nữ thái giám co người run rẩy, không ai dám trả lời, cuối cùng chỉ có một tiểu cung nữ lên tiếng: “… là… là Tưởng công công”
Chàng “à” một tiếng, rồi phân phó cận vệ: “Đưa tới đây”
Ngửi thấy mùi máu tanh phả tới trước mặt, cơ thể ta không ngừng run lên.
4
TÊN KHÁC: KIẾP NÀY CÓ NHAU (Phần sau của Ly Nhân Tâm Thượng Ngọc)
Tạ Trọng Tự là công chúa, nhưng sau đó lại có thêm cụm từ "tiền triều" trước địa vị của mình
Bởi vì phò mà của nàng là Tuyên Giác lãnh binh mưu phản, sau đó nàng thành Quý Phi, nhưng không còn tự do nữa, suốt hai năm chỉ quanh quẩn trong Ngọc Cẩm cung.
Người đời phỉ báng nàng, nói nàng là yêu cơ, nói nàng họa thủy, nói vì nàng mà quốc gia không yên.
Nàng bị xem là dư nghiệt, là một mối họa còn tồn tại, thế nhưng vẫn được vinh sủng, đêm đêm còn được thừa hoan sủng ái
Cuối cùng, Tạ Trọng Tự đồng quy vô tận cùng với Tuyên Giác.
Vốn nghĩ cứ thế trở về với cát bụi, thù hận tan biến, nào ngờ nàng sống lại vào năm mười lăm tuổi.
Lúc này, Tuyên giác là quân tử đoan chính, tuấn tú thanh nhã, là kiểu người mà nàng thích nhất.
Nhưng Tạ Trọng Tự chỉ nghĩ trốn được càng xa càng tốt.
Phò mã cái gì chứ!?
Đấu hậu cung, ổn triều đình, dưỡng phủ viện, chẳng mỹ mãn sao?
Tạ Trọng Tự là công chúa, nhưng sau đó lại có thêm cụm từ "tiền triều" trước địa vị của mình
Bởi vì phò mà của nàng là Tuyên Giác lãnh binh mưu phản, sau đó nàng thành Quý Phi, nhưng không còn tự do nữa, suốt hai năm chỉ quanh quẩn trong Ngọc Cẩm cung.
Người đời phỉ báng nàng, nói nàng là yêu cơ, nói nàng họa thủy, nói vì nàng mà quốc gia không yên.
Nàng bị xem là dư nghiệt, là một mối họa còn tồn tại, thế nhưng vẫn được vinh sủng, đêm đêm còn được thừa hoan sủng ái
Cuối cùng, Tạ Trọng Tự đồng quy vô tận cùng với Tuyên Giác.
Vốn nghĩ cứ thế trở về với cát bụi, thù hận tan biến, nào ngờ nàng sống lại vào năm mười lăm tuổi.
Lúc này, Tuyên giác là quân tử đoan chính, tuấn tú thanh nhã, là kiểu người mà nàng thích nhất.
Nhưng Tạ Trọng Tự chỉ nghĩ trốn được càng xa càng tốt.
Phò mã cái gì chứ!?
Đấu hậu cung, ổn triều đình, dưỡng phủ viện, chẳng mỹ mãn sao?
4.1
Năm Khai Phong thứ bốn mươi tám, ta được đón vào Đông Cung, trở thành kế thái tử phi của Quách Cù.
Vị thái tử phi đầu tiên là con gái của một dược thừa trong thái y viện, mẫu thân nói nàng ấy xuất thân thấp hèn, vốn không xứng với ngôi vị thái tử phi, chết vì khó sinh là do nàng không đủ phúc khí, ngồi lên vị trí này bị tổn thọ.
Ta thường tiến cung cùng mẫu thân, có lúc gặp nàng ấy đang hầu hạ thái hậu. Thái hậu không thích nàng, lần nào cũng khiển trách, ta thấy bộ dạng khép nép sợ hãi đó thì trong lòng thầm vui vẻ.
Năm Quách Cù tuyển phi, ta mới tròn mười ba tuổi, mẫu hậu nói thái hậu có ý chọn ta làm thái tử phi, nhưng tuổi ta vẫn còn nhỏ, phải chờ thêm một thời gian nữa, đợi đến lúc Quách Cù đăng cơ, vị trí hoàng hậu thuộc về ai vẫn còn chưa biết được.
Vị thái tử phi đầu tiên là con gái của một dược thừa trong thái y viện, mẫu thân nói nàng ấy xuất thân thấp hèn, vốn không xứng với ngôi vị thái tử phi, chết vì khó sinh là do nàng không đủ phúc khí, ngồi lên vị trí này bị tổn thọ.
Ta thường tiến cung cùng mẫu thân, có lúc gặp nàng ấy đang hầu hạ thái hậu. Thái hậu không thích nàng, lần nào cũng khiển trách, ta thấy bộ dạng khép nép sợ hãi đó thì trong lòng thầm vui vẻ.
Năm Quách Cù tuyển phi, ta mới tròn mười ba tuổi, mẫu hậu nói thái hậu có ý chọn ta làm thái tử phi, nhưng tuổi ta vẫn còn nhỏ, phải chờ thêm một thời gian nữa, đợi đến lúc Quách Cù đăng cơ, vị trí hoàng hậu thuộc về ai vẫn còn chưa biết được.
4.8
Bùi Tiềm đã quên mất ta, chỉ vì đêm trước ngày đón dâu say rượu ngã nhào, mà quên đi người mình muốn thú về làm vợ. Ta tin vào điều đó sao?
Tất nhiên là ta phải đội ơn đội nghĩa mà tin rồi. Hắn đã quên ta, chuyện giữa ta và hắn liền có thể hủy bỏ.
Ta thu thập lại tiền bạc và của hồi môn, vì chưa thể trở về Bác Lăng nên ta tạm thời ở lại Hà Đông.
Nếu không phải a phụ của ta mất sớm, sợ ngay cả cánh cửa của Bùi gia ta cũng không chạm tới nổi.
A phụ của ta vì dùng thuốc cấm nên chết một cách vội vàng. Người ngoài lại cho rằng ông là người anh tuấn kiệt xuất, là một kẻ trí thức chân chính!
Ông vốn chỉ thuộc chi thứ của Thôi thị, nhưng sau khi qua đời không lâu, lại trở thành vinh quang của cả gia tộc.
Trong lúc nhất thời, giá trị của ta cùng với mấy người tỷ muội giống như thủy trướng thuyền cao*, các đại thế gia đều tới ngỏ lời cầu thân. A mẫu thậm chí quên cả việc giả khóc, ngày nào cũng vui vẻ phấn khởi, hết nghênh đón rồi lại tiễn khách.
*thủy trướng thuyền cao: nước lên thì thuyền lên; sự vật phát triển thì những gì tuỳ thuộc vào nó cũng phát triển theo
Thói đời đã điên rồ như vậy, con người cũng điên dại theo.
A mẫu ngàn chọn vạn tuyển, lại chọn cho ta vị nhị lang Bùi Tiềm của gia tộc Bùi thị ở Hà Đông.
Người đời đều truyền nhau rằng hắn là người tiêu sái phiêu dật, tính tình lại phóng túng ngỗ ngược, là kẻ phong lưu đứng đầu Đại Ngụy.
Ta liền nhớ tới a phụ, cả người da thịt trắng bóc lúc nào cũng chạy loạn như một kẻ điên.
Ta có lòng căm thù tới tận xương tủy đối với những kẻ được cho là danh sĩ.*
*danh sĩ: thời xưa chỉ những người rất có danh vọng nhưng không làm quan
Chẳng ngờ rằng, hắn dù có phải thay tên đổi họ cũng không muốn thú ta làm vợ, như vậy rất tốt.
_______________________
Tên truyện được tác giả lấy từ một câu thơ trong bài “Đường Đa Lệnh” của Ngô Văn Anh
Hán Việt:
“Hà xứ hợp thành sầu?
Ly nhân tâm thượng thu.
Túng ba tiêu bất vũ dã sưu sưu.
Đô đạo vãn lương thiên khí hảo,
Hữu minh nguyệt, phạ đăng lâu.
Niên sự mộng trung hưu,
Hoa không yên thủy lưu.
Yến từ quy, khách thượng yêm lưu.
Thùy liễu bất oanh quần đái trú,
Mạn trường thị, hệ hành châu.”
Phỏng dịch:
“Nơi nào kết hợp tình sầu,
Người đi xa vắng lòng đau muôn chiều.
Tiếng buồn vắng gió ba tiêu,
Người khen dễ chịu mát chiều canh thâu.
Có trăng sáng, sợ lên lầu,
Hoa niên năm tháng mộng sầu bấy nay.
Hoa trôi nước chảy khói bay,
Yến về ta vẫn còn đây lỡ làng.
Liễu tơ chẳng quấn áo nàng,
Có chăng vướng vít dây quàng thuyền ta.”
Tất nhiên là ta phải đội ơn đội nghĩa mà tin rồi. Hắn đã quên ta, chuyện giữa ta và hắn liền có thể hủy bỏ.
Ta thu thập lại tiền bạc và của hồi môn, vì chưa thể trở về Bác Lăng nên ta tạm thời ở lại Hà Đông.
Nếu không phải a phụ của ta mất sớm, sợ ngay cả cánh cửa của Bùi gia ta cũng không chạm tới nổi.
A phụ của ta vì dùng thuốc cấm nên chết một cách vội vàng. Người ngoài lại cho rằng ông là người anh tuấn kiệt xuất, là một kẻ trí thức chân chính!
Ông vốn chỉ thuộc chi thứ của Thôi thị, nhưng sau khi qua đời không lâu, lại trở thành vinh quang của cả gia tộc.
Trong lúc nhất thời, giá trị của ta cùng với mấy người tỷ muội giống như thủy trướng thuyền cao*, các đại thế gia đều tới ngỏ lời cầu thân. A mẫu thậm chí quên cả việc giả khóc, ngày nào cũng vui vẻ phấn khởi, hết nghênh đón rồi lại tiễn khách.
*thủy trướng thuyền cao: nước lên thì thuyền lên; sự vật phát triển thì những gì tuỳ thuộc vào nó cũng phát triển theo
Thói đời đã điên rồ như vậy, con người cũng điên dại theo.
A mẫu ngàn chọn vạn tuyển, lại chọn cho ta vị nhị lang Bùi Tiềm của gia tộc Bùi thị ở Hà Đông.
Người đời đều truyền nhau rằng hắn là người tiêu sái phiêu dật, tính tình lại phóng túng ngỗ ngược, là kẻ phong lưu đứng đầu Đại Ngụy.
Ta liền nhớ tới a phụ, cả người da thịt trắng bóc lúc nào cũng chạy loạn như một kẻ điên.
Ta có lòng căm thù tới tận xương tủy đối với những kẻ được cho là danh sĩ.*
*danh sĩ: thời xưa chỉ những người rất có danh vọng nhưng không làm quan
Chẳng ngờ rằng, hắn dù có phải thay tên đổi họ cũng không muốn thú ta làm vợ, như vậy rất tốt.
_______________________
Tên truyện được tác giả lấy từ một câu thơ trong bài “Đường Đa Lệnh” của Ngô Văn Anh
Hán Việt:
“Hà xứ hợp thành sầu?
Ly nhân tâm thượng thu.
Túng ba tiêu bất vũ dã sưu sưu.
Đô đạo vãn lương thiên khí hảo,
Hữu minh nguyệt, phạ đăng lâu.
Niên sự mộng trung hưu,
Hoa không yên thủy lưu.
Yến từ quy, khách thượng yêm lưu.
Thùy liễu bất oanh quần đái trú,
Mạn trường thị, hệ hành châu.”
Phỏng dịch:
“Nơi nào kết hợp tình sầu,
Người đi xa vắng lòng đau muôn chiều.
Tiếng buồn vắng gió ba tiêu,
Người khen dễ chịu mát chiều canh thâu.
Có trăng sáng, sợ lên lầu,
Hoa niên năm tháng mộng sầu bấy nay.
Hoa trôi nước chảy khói bay,
Yến về ta vẫn còn đây lỡ làng.
Liễu tơ chẳng quấn áo nàng,
Có chăng vướng vít dây quàng thuyền ta.”
3.7
Diệp Tử Kinh Quyển thái tử gia cùng tôi là thanh mai trúc mã, nhưng anh ta lại yêu một cô gái rửa bát.
Những chuỗi hạt cầu nguyện mà anh chưa bao giờ tháo ra, đã được đeo vào tay cô gái.
Thậm chí anh còn vắng mặt trong bữa tiệc sinh nhật của tôi, đơn giản là vì cô gái ấy biến mất một năm lại trở về.
Tình yêu của bọn họ cảm động trời đất, mà khiến tờ hôn thú của tôi lại trở thành trò cười.
Sau đó, tôi kéo đứt chuỗi phật châu kia và nói với Văn Thời Yến: "Phật châu đã đứt, tôi và anh không còn duyên phận ở bên nhau nữa."
Nhưng anh ấy vẫn ôm chặt tôi cầu xin: "Đừng rời khỏi anh."
Những chuỗi hạt cầu nguyện mà anh chưa bao giờ tháo ra, đã được đeo vào tay cô gái.
Thậm chí anh còn vắng mặt trong bữa tiệc sinh nhật của tôi, đơn giản là vì cô gái ấy biến mất một năm lại trở về.
Tình yêu của bọn họ cảm động trời đất, mà khiến tờ hôn thú của tôi lại trở thành trò cười.
Sau đó, tôi kéo đứt chuỗi phật châu kia và nói với Văn Thời Yến: "Phật châu đã đứt, tôi và anh không còn duyên phận ở bên nhau nữa."
Nhưng anh ấy vẫn ôm chặt tôi cầu xin: "Đừng rời khỏi anh."
3.5
Tôi là một Thụ Yêu, sinh ra cùng bầu trời đầy tuyết của tháng mười hai trên đỉnh núi Phù Lung, đã kết hôn.
Tòa trạch viện có hoa có cỏ trước mắt chính là một cửa hàng nhỏ mà tôi dùng để mưu sinh trên thế gian này, nó có cái tên rất kỳ lại, gọi là "Bất Đình"[*]
[*]Bất Đình(不停)nghĩa là không dừng lại.
Tòa trạch viện có hoa có cỏ trước mắt chính là một cửa hàng nhỏ mà tôi dùng để mưu sinh trên thế gian này, nó có cái tên rất kỳ lại, gọi là "Bất Đình"[*]
[*]Bất Đình(不停)nghĩa là không dừng lại.
4.6
Tác giả: 梦瑶
Thể loại: Ngôn tình, ngược, SE
Số chương: 6 chương
Editor: Chăn bông nhỏ của chị gái
Giới thiệu:
Sau khi kỵ binh Bắc Yến san bằng Trung Nguyên, ta bị dâng cho Thái tử Gia Luật Tranh.
Ta đã làm mọi thứ có thể để làm hài lòng hắn.
Người đời mắng ta vô liêm sỉ, phóng đãng thấp hèn, không xứng đáng là công chúa Đại Chu.
Ngay cả Gia Luật Tranh cũng nói với người khác rằng: “Nàng ta chỉ là một món đồ chơi thôi, không là cái thá gì cả”.
Nhưng sau này, và đêm khuya, hắn lại quấy rầy ta và nói:”Sinh cho ta một đứa con, ta hứa, ta sẽ đối xử tốt với nó”.
Ta im lặng và hôn lên môi hắn một cách ngoan ngoãn.
Gia Luật Tranh, ngay cả ngươi cũng nghĩ rằng ta yêu ngươi sao?
Thể loại: Ngôn tình, ngược, SE
Số chương: 6 chương
Editor: Chăn bông nhỏ của chị gái
Giới thiệu:
Sau khi kỵ binh Bắc Yến san bằng Trung Nguyên, ta bị dâng cho Thái tử Gia Luật Tranh.
Ta đã làm mọi thứ có thể để làm hài lòng hắn.
Người đời mắng ta vô liêm sỉ, phóng đãng thấp hèn, không xứng đáng là công chúa Đại Chu.
Ngay cả Gia Luật Tranh cũng nói với người khác rằng: “Nàng ta chỉ là một món đồ chơi thôi, không là cái thá gì cả”.
Nhưng sau này, và đêm khuya, hắn lại quấy rầy ta và nói:”Sinh cho ta một đứa con, ta hứa, ta sẽ đối xử tốt với nó”.
Ta im lặng và hôn lên môi hắn một cách ngoan ngoãn.
Gia Luật Tranh, ngay cả ngươi cũng nghĩ rằng ta yêu ngươi sao?
4.4
Năm thứ ba trong mối quan hệ bí mật với Chu Thừa Lâm, anh ấy vẫn không muốn công khai.
Trong một buổi tụ họp, có người trêu chọc tôi: "Anh Lâm, Tĩnh Chi xinh đẹp như vậy, mấy năm nay anh thật sự chưa từng động lòng sao?"
Tôi nhìn anh ấy đang cụng ly với mọi người, trong lòng có chút mong đợi mơ hồ.
Anh ấy dựa vào lưng ghế, chỉ thờ ơ nói: "Đừng nói bậy, tôi và Tĩnh Chi chỉ là bạn bè trong sáng mà thôi."
Tôi sững sờ một lúc, bỗng nhiên cảm thấy thật vô vị, "Đúng vậy, chúng tôi chỉ là bạn bình thường mà thôi."
Trong một buổi tụ họp, có người trêu chọc tôi: "Anh Lâm, Tĩnh Chi xinh đẹp như vậy, mấy năm nay anh thật sự chưa từng động lòng sao?"
Tôi nhìn anh ấy đang cụng ly với mọi người, trong lòng có chút mong đợi mơ hồ.
Anh ấy dựa vào lưng ghế, chỉ thờ ơ nói: "Đừng nói bậy, tôi và Tĩnh Chi chỉ là bạn bè trong sáng mà thôi."
Tôi sững sờ một lúc, bỗng nhiên cảm thấy thật vô vị, "Đúng vậy, chúng tôi chỉ là bạn bình thường mà thôi."
4.2
Tên truyện: Tôi là con gái ruột mất tích nhiều năm của nhà giàu số một
Tác giả: Nam Phong Bắc Kí
Dịch: Dii
Bìa: Sooahie, Qi
Số chương: 44 chương
GIỚI THIỆU
Tần Hoài Húc là người thừa kế duy nhất của hào môn nhà họ Tần.
Quý Tinh Diêu thì chỉ là một cô nhi, thân cô thế cô.
Lúc Tần Hoài Húc và Quý Tinh Diêu vừa ở bên nhau, cả giới hào môn đều thấy Đại thiếu gia nhà họ Tần chỉ chơi đùa mà thôi.
Thế nên vào buổi tiệc đính hôn 3 năm sau, khi Tần Hoài Húc từ bỏ Quý Tinh Diêu để theo đuổi Châu Kế Nguyệt – cô bạn gái cũ và cũng là Bạch Nguyệt Quang của hắn, mọi người cũng chẳng thấy gì lạ cả.
Thân phận của Bạch Nguyệt Quang là gì?
Thiên kim nhà họ Triệu, còn là con gái nuôi của nhà giàu nhất thành phố, xuất thân cao quý, so với Quý Tinh Diêu, chính là khác nhau một trời một vực.
Người thông minh tất nhiên biết nên chọn ai.
Lúc bắt đầu, chuyện tình của cậu Tần và cô Châu cũng oanh liệt lắm, không ai rảnh mà đi quan tâm cái cô thế thân kia đã biến mất như thế nào, đã đi tới đâu.
——
Vài tháng sau, Tần Hoài Húc náo một trận với Bạch Nguyệt Quang, muốn quay lại với Quý Tinh Diêu, phái trợ lý đi thăm dò tin tức.
Bạn bè nói: “Cô ta quá yêu cậu, chỉ cần cậu vẫy tay, là cô ta sẽ ngoan ngoãn về bên cậu ngay thôi.”
Trợ lý do dự: “Nhưng mà, cô ấy quên anh rồi … là kiểu mất trí nhớ đó.”
Tần Hoài Húc hít một hơi thật sâu, “Không sao, theo đuổi lần nữa là được.”
“Nhưng cô ấy nói tình yêu không môn đăng hộ đối, thì không hợp nhau đâu.”
Bạn bè nói: “Gả vào hào môn, cô ta không vui sao?”
Trợ lý: “Nhưng cô ấy là con gái ruột vừa được nhà giàu nhất nhận về, tài sản còn gấp anh cả trăm lần…”
Bạn bè và Tần Hoài Húc: “!!!?”
“Quan trọng là, cô ấy đã có bạn trai mới rồi…”
“Bạn trai mới của cô ấy nói, cậu là tên sa cơ thất thế, … không xứng.”
*Đổi nam chính, không thể theo đuổi nữ chính thêm lần nào nữa.
*Tiểu tiên nữ xinh đẹp ấm áp x đại thiếu gia bướng bỉnh kỳ lạ.
———
Tag nội dung: Ngọt văn
Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Quý Tinh Diêu
Diễn cùng: Hạ Kiêu
Vai khác:
Giới thiệu đơn giản: Giá trị của tôi gấp tổng tài huỷ hôn tôi một trăm lần.
Dàn ý: Chữa lành, trưởng thành.
Tác giả: Nam Phong Bắc Kí
Dịch: Dii
Bìa: Sooahie, Qi
Số chương: 44 chương
GIỚI THIỆU
Tần Hoài Húc là người thừa kế duy nhất của hào môn nhà họ Tần.
Quý Tinh Diêu thì chỉ là một cô nhi, thân cô thế cô.
Lúc Tần Hoài Húc và Quý Tinh Diêu vừa ở bên nhau, cả giới hào môn đều thấy Đại thiếu gia nhà họ Tần chỉ chơi đùa mà thôi.
Thế nên vào buổi tiệc đính hôn 3 năm sau, khi Tần Hoài Húc từ bỏ Quý Tinh Diêu để theo đuổi Châu Kế Nguyệt – cô bạn gái cũ và cũng là Bạch Nguyệt Quang của hắn, mọi người cũng chẳng thấy gì lạ cả.
Thân phận của Bạch Nguyệt Quang là gì?
Thiên kim nhà họ Triệu, còn là con gái nuôi của nhà giàu nhất thành phố, xuất thân cao quý, so với Quý Tinh Diêu, chính là khác nhau một trời một vực.
Người thông minh tất nhiên biết nên chọn ai.
Lúc bắt đầu, chuyện tình của cậu Tần và cô Châu cũng oanh liệt lắm, không ai rảnh mà đi quan tâm cái cô thế thân kia đã biến mất như thế nào, đã đi tới đâu.
——
Vài tháng sau, Tần Hoài Húc náo một trận với Bạch Nguyệt Quang, muốn quay lại với Quý Tinh Diêu, phái trợ lý đi thăm dò tin tức.
Bạn bè nói: “Cô ta quá yêu cậu, chỉ cần cậu vẫy tay, là cô ta sẽ ngoan ngoãn về bên cậu ngay thôi.”
Trợ lý do dự: “Nhưng mà, cô ấy quên anh rồi … là kiểu mất trí nhớ đó.”
Tần Hoài Húc hít một hơi thật sâu, “Không sao, theo đuổi lần nữa là được.”
“Nhưng cô ấy nói tình yêu không môn đăng hộ đối, thì không hợp nhau đâu.”
Bạn bè nói: “Gả vào hào môn, cô ta không vui sao?”
Trợ lý: “Nhưng cô ấy là con gái ruột vừa được nhà giàu nhất nhận về, tài sản còn gấp anh cả trăm lần…”
Bạn bè và Tần Hoài Húc: “!!!?”
“Quan trọng là, cô ấy đã có bạn trai mới rồi…”
“Bạn trai mới của cô ấy nói, cậu là tên sa cơ thất thế, … không xứng.”
*Đổi nam chính, không thể theo đuổi nữ chính thêm lần nào nữa.
*Tiểu tiên nữ xinh đẹp ấm áp x đại thiếu gia bướng bỉnh kỳ lạ.
———
Tag nội dung: Ngọt văn
Từ khoá tìm kiếm: Nhân vật chính: Quý Tinh Diêu
Diễn cùng: Hạ Kiêu
Vai khác:
Giới thiệu đơn giản: Giá trị của tôi gấp tổng tài huỷ hôn tôi một trăm lần.
Dàn ý: Chữa lành, trưởng thành.
4.2
Ta và Thẩm Trường Dao là phu thê từ thời niên thiếu, ân ái mặn nồng khiến người ngoài phải ghen tị.
Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ.
Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các.
Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ.
Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng.
Hắn hỏi ta muốn gì.
Ta nói: "Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt"...
Cho đến đêm đó, hắn dụ ta uống một bát canh ngọt, ngày hôm sau ta đã tỉnh dậy trên giường của một người nam nhân xa lạ.
Còn phu quân của ta, khoác áo đỏ, được phong quan cao hiển hách, cưỡi ngựa trắng cưới tiểu thư khuê các.
Lần nữa mở mắt, ta nhìn người nam nhân xa lạ vừa ân ái cùng mình, quấn lấy hắn một cách mập mờ.
Kiếp trước, hắn bất quá chỉ ham muốn thân xác ta, kiếp này trong ánh mắt hắn đều nhuốm dục vọng.
Hắn hỏi ta muốn gì.
Ta nói: "Ta muốn Thẩm Trường Dao ngã từ trên cao xuống, ta muốn hắn tan xương nát thịt"...
4.6
Tên truyện: Theo Đuổi Chim Loan/Trục Loan
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp.
- ----------
Thái tử đương triều chủ mưu soán ngôi, ngày hành hình tuyết rơi dày đặc mịt mù.
Gia tộc Lệ thị nắm quyền triều chính bị liên lụy, cả gia tộc bị đày ải tới tháp Minh Nguyệt cằn cỗi.
Người trong họ Lệ thị khóc lóc động trời, không ngừng chửi mắng người nhà của Thái tử bị phế.
Chỉ có Lệ Tri im lặng không nói gì.
Trên đường lưu đày, khổ cực không thể tả.
Hàng ngày, Lệ Tri tiết kiệm thức ăn, lẳng lặng đưa cho đứa con mồ côi bệnh ngày càng nặng của Thái tử.
Thiếu niên trong sáng thanh thuần như lời đồn, dịu dàng nhã nhặn, có phong thái của bậc bề trên.
Một ngày nọ, Lệ Tri đánh rơi đồ nên quay lại.
Dưới ánh trăng sáng trong, mặt đất mờ sương. Người thiếu niên khôi ngô tuấn tú, mặt vô cảm nhìn mấy con chó hoang cắn nhau.
Giữa những răng nanh xâu xé, là cái màn thầu nàng vừa mới đưa.
*
Một trận chiến tháp Minh Nguyệt chấn động thiên hạ, để thiên hạ biết rằng dòng máu của Thái tử Huệ Nhược Thần vẫn còn đó.
Mấy năm sau, hoàng đế băng hà, trước khi lâm chung đã giải tội cho Thái tử, lệnh cho Hoàng thái tôn kế vị.
Thế gia đại tộc thèm muốn chiếc ghế Hoàng hậu, từng quyển sổ con tấu cầu phong hậu được đưa lên nhưng không thấy hồi âm.
Thuộc hạ tranh đấu vỡ đầu, vị vua mới lại dựa vào lan can nếm vải.
Hôm sau, vật bảo của Hoàng hậu cùng chiếu chỉ phong hậu được đưa tới cung Thanh Loan, hai chân Lệ Tri mềm nhũn, tạ ơn tiếp chỉ dưới sự nâng đỡ của người hầu.
*
Đêm tân hôn của đế hậu, Lệ Tri đỏ bừng mặt, một bàn tay lạnh lẽo vuốt ve má nàng.
Vị vua mới ghé vào tai nàng nhẹ nhàng nói nhỏ:
“Đưa ta đến cực lạc, hoặc xuống địa ngục cùng ta.”
Một câu tóm tắt: Hành trình cạnh tranh của hai người điên.
Dàn ý: Trời không tuyệt đường người.
Thể loại: Ngôn tình, Cổ đại, HE, Tình cảm, Cung đình hầu tước, Nhẹ nhàng, Duyên trời tác hợp.
- ----------
Thái tử đương triều chủ mưu soán ngôi, ngày hành hình tuyết rơi dày đặc mịt mù.
Gia tộc Lệ thị nắm quyền triều chính bị liên lụy, cả gia tộc bị đày ải tới tháp Minh Nguyệt cằn cỗi.
Người trong họ Lệ thị khóc lóc động trời, không ngừng chửi mắng người nhà của Thái tử bị phế.
Chỉ có Lệ Tri im lặng không nói gì.
Trên đường lưu đày, khổ cực không thể tả.
Hàng ngày, Lệ Tri tiết kiệm thức ăn, lẳng lặng đưa cho đứa con mồ côi bệnh ngày càng nặng của Thái tử.
Thiếu niên trong sáng thanh thuần như lời đồn, dịu dàng nhã nhặn, có phong thái của bậc bề trên.
Một ngày nọ, Lệ Tri đánh rơi đồ nên quay lại.
Dưới ánh trăng sáng trong, mặt đất mờ sương. Người thiếu niên khôi ngô tuấn tú, mặt vô cảm nhìn mấy con chó hoang cắn nhau.
Giữa những răng nanh xâu xé, là cái màn thầu nàng vừa mới đưa.
*
Một trận chiến tháp Minh Nguyệt chấn động thiên hạ, để thiên hạ biết rằng dòng máu của Thái tử Huệ Nhược Thần vẫn còn đó.
Mấy năm sau, hoàng đế băng hà, trước khi lâm chung đã giải tội cho Thái tử, lệnh cho Hoàng thái tôn kế vị.
Thế gia đại tộc thèm muốn chiếc ghế Hoàng hậu, từng quyển sổ con tấu cầu phong hậu được đưa lên nhưng không thấy hồi âm.
Thuộc hạ tranh đấu vỡ đầu, vị vua mới lại dựa vào lan can nếm vải.
Hôm sau, vật bảo của Hoàng hậu cùng chiếu chỉ phong hậu được đưa tới cung Thanh Loan, hai chân Lệ Tri mềm nhũn, tạ ơn tiếp chỉ dưới sự nâng đỡ của người hầu.
*
Đêm tân hôn của đế hậu, Lệ Tri đỏ bừng mặt, một bàn tay lạnh lẽo vuốt ve má nàng.
Vị vua mới ghé vào tai nàng nhẹ nhàng nói nhỏ:
“Đưa ta đến cực lạc, hoặc xuống địa ngục cùng ta.”
Một câu tóm tắt: Hành trình cạnh tranh của hai người điên.
Dàn ý: Trời không tuyệt đường người.
4.5
Trong thời kỳ Dân Quốc loạn lạc, miền Nam đầy rẫy những đám người chạy nạn từ nội địa đến.
Đào Tương mang theo những vật dụng cá nhân trốn chạy đến miền nam ấm áp, một mình thuê một căn hộ nhỏ hướng về phía nam để trú ngụ.
Cho đến một ngày, một người đàn ông tìm đến...
Chú thích: Bối cảnh Dân Quốc, ngọt ngào vô cùng~
Đào Tương mang theo những vật dụng cá nhân trốn chạy đến miền nam ấm áp, một mình thuê một căn hộ nhỏ hướng về phía nam để trú ngụ.
Cho đến một ngày, một người đàn ông tìm đến...
Chú thích: Bối cảnh Dân Quốc, ngọt ngào vô cùng~
4.3
NHUỴ QUANG
Tên gốc: 他说房产证上写我名字
Hán Việt: Tha thuyết phòng sản chứng thượng tả ngã danh tự
Tác giả: Du Di
Số chương: 36 chương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết , Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Team Sel
GIỚI THIỆU
Một hôm, Bạch Nhuỵ Ngâm đi xem mắt, phát hiện đối tượng xem mắt lại là bạn cùng lớp đại học từng theo đổi mình.
Cô ngồi xuống, nghiêm túc hỏi đối phương: “Bao nhiêu tuổi?”
“27.”
“Nghề nghiệp?”
“…. Ở không.”
Bạch Nhuỵ Ngâm cười, “27 tuổi, không có nghề nghiệp, Thẩm Quang Khải, sao cậu dám đi xem mặt vậy?”
Thẩm Quang Khải ngồi đối diện im lặng vài giây, thấp giọng trả lời: “Tôi có tiền.”
–
Sau khi hai người tuyên bố đã kết hôn, bạn bè đều tò mò tại sao hai người lại đột nhiên bước vào cung điện hôn nhân.
Bạch Nhuỵ Ngâm xoay chiếc nhẫn kim cương 10 carat trên ngón áp út: “Có gì đâu, chỉ là anh ấy nhờ tôi giúp anh ấy một việc thôi.”
“Việc gì?”
“Anh ấy nói trong nhà có nhiều tiền quá, mà mình anh ấy thì không xài hết, nên nhờ tôi xài chung.”
“…………”
–
Cô giáo tiếng Anh x Phú nhị đại mắc chứng sợ xã hội
1v1, HE, Mary Sue
Tag: Đô thị tình yêu, trưởng thành, sâu sắc, nhẹ nhàng
Vai chính: Bạch Nhuỵ Ngâm, Thẩm Quang Khải
Tóm tắt: Giả vờ giả vịt
Lập ý: Hạnh phúc phải tự mình giành lấy
Tên gốc: 他说房产证上写我名字
Hán Việt: Tha thuyết phòng sản chứng thượng tả ngã danh tự
Tác giả: Du Di
Số chương: 36 chương
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Song khiết , Nhẹ nhàng, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ
Editor: Team Sel
GIỚI THIỆU
Một hôm, Bạch Nhuỵ Ngâm đi xem mắt, phát hiện đối tượng xem mắt lại là bạn cùng lớp đại học từng theo đổi mình.
Cô ngồi xuống, nghiêm túc hỏi đối phương: “Bao nhiêu tuổi?”
“27.”
“Nghề nghiệp?”
“…. Ở không.”
Bạch Nhuỵ Ngâm cười, “27 tuổi, không có nghề nghiệp, Thẩm Quang Khải, sao cậu dám đi xem mặt vậy?”
Thẩm Quang Khải ngồi đối diện im lặng vài giây, thấp giọng trả lời: “Tôi có tiền.”
–
Sau khi hai người tuyên bố đã kết hôn, bạn bè đều tò mò tại sao hai người lại đột nhiên bước vào cung điện hôn nhân.
Bạch Nhuỵ Ngâm xoay chiếc nhẫn kim cương 10 carat trên ngón áp út: “Có gì đâu, chỉ là anh ấy nhờ tôi giúp anh ấy một việc thôi.”
“Việc gì?”
“Anh ấy nói trong nhà có nhiều tiền quá, mà mình anh ấy thì không xài hết, nên nhờ tôi xài chung.”
“…………”
–
Cô giáo tiếng Anh x Phú nhị đại mắc chứng sợ xã hội
1v1, HE, Mary Sue
Tag: Đô thị tình yêu, trưởng thành, sâu sắc, nhẹ nhàng
Vai chính: Bạch Nhuỵ Ngâm, Thẩm Quang Khải
Tóm tắt: Giả vờ giả vịt
Lập ý: Hạnh phúc phải tự mình giành lấy
2.9
Thời An xuyên vào một cuốn tiểu thuyết về thật - giả thiên kim, trở thành cô nàng giả thiên kim không não. Tự làm khổ mình thì thôi đi, còn khuyến mãi cả một gia đình pháo hôi, chuyên ở bên cạnh làm nền cho cô.
Thời An hét lên đầy chua chát!
Biết số phận của mình sau này sẽ ra sao, Thời An từ chối thẳng thừng, không đời nào cô chịu hạ mình làm pháo hôi đâu.
Biết trước cốt truyện, cô bắt đầu tìm cách tránh cho gia đình khỏi số phận pháo hôi. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô phát hiện cả nhà luôn có biểu hiện kỳ quái, họ dường như có thể nghe thấy tiếng lòng của Thời An.
【Thiên kim thật xinh đẹp quá, muốn được gần gũi với chị đẹp ghê~ Cầu ôm ôm~】
【Anh cả, bây giờ anh làm việc vất vả cũng có ích gì. Cuối cùng vẫn là rơi vào tay trợ lý phản bội của anh thôi. Thật là tiện nghi cho anh ta ghê!】
【Anh Hai, đi khám mắt đi! Cô nàng đào mỏ kia không yêu anh đâu! Cô ta chỉ nhắm đến tiền của anh thôi!】
【Anh Ba, uống thêm trà cúc cho bớt nóng, kẻo bị người ta chọc tức mà không hiểu lý do tại sao đó.】
【Có một ông chồng thực vật thật tiện lợi, không chỉ có thẻ đen quẹt không giới hạn, lại không cần tốn công chăm sóc gì nhiều. Chỉ cần chờ anh ta tắt thở là mình có thể thừa kế tài sản rồi.】
Cả nhà: "???"
Lời này có thật không? Không chắc lắm, nghe thêm chút nữa xem.
Trong lúc chờ đợi, Thời An hoàng sợ phát hiện, trước khi cô kịp thay đổi số phận của cả gia đình, cốt truyện đã sụp đổ hoàn toàn. Các anh chị em và chồng cô suốt ngày vây quanh cô, chỉ cần có chuyện là họ không chút do dự mà cưng chiều cô hết mực.
P.S: Ông chồng thực vật sẽ hồi phục lại bình thường.
Thời An hét lên đầy chua chát!
Biết số phận của mình sau này sẽ ra sao, Thời An từ chối thẳng thừng, không đời nào cô chịu hạ mình làm pháo hôi đâu.
Biết trước cốt truyện, cô bắt đầu tìm cách tránh cho gia đình khỏi số phận pháo hôi. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô phát hiện cả nhà luôn có biểu hiện kỳ quái, họ dường như có thể nghe thấy tiếng lòng của Thời An.
【Thiên kim thật xinh đẹp quá, muốn được gần gũi với chị đẹp ghê~ Cầu ôm ôm~】
【Anh cả, bây giờ anh làm việc vất vả cũng có ích gì. Cuối cùng vẫn là rơi vào tay trợ lý phản bội của anh thôi. Thật là tiện nghi cho anh ta ghê!】
【Anh Hai, đi khám mắt đi! Cô nàng đào mỏ kia không yêu anh đâu! Cô ta chỉ nhắm đến tiền của anh thôi!】
【Anh Ba, uống thêm trà cúc cho bớt nóng, kẻo bị người ta chọc tức mà không hiểu lý do tại sao đó.】
【Có một ông chồng thực vật thật tiện lợi, không chỉ có thẻ đen quẹt không giới hạn, lại không cần tốn công chăm sóc gì nhiều. Chỉ cần chờ anh ta tắt thở là mình có thể thừa kế tài sản rồi.】
Cả nhà: "???"
Lời này có thật không? Không chắc lắm, nghe thêm chút nữa xem.
Trong lúc chờ đợi, Thời An hoàng sợ phát hiện, trước khi cô kịp thay đổi số phận của cả gia đình, cốt truyện đã sụp đổ hoàn toàn. Các anh chị em và chồng cô suốt ngày vây quanh cô, chỉ cần có chuyện là họ không chút do dự mà cưng chiều cô hết mực.
P.S: Ông chồng thực vật sẽ hồi phục lại bình thường.
3.8
Vào 1 đêm mưa lọ Nguyên Lân phát hiện ra cô bạn học cùng lớp ăn mặc kín mít của mình vậy mà lại có vòng một tròn trịa và đầy đặn dã man
Ngoài trời đang mưa lớn, từng hạt mưa rơi xuống, đập vào cánh cửa sổ lớp học làm vang lên âm thanh tí tách.
Bình thường mỗi ngày sẽ có hai người trực nhật, nhưng cộng sự của Bạch Tiểu Đường tan học liền chạy mất, bỏ lại một mình cô làm công việc của hai người, cho đến khi mọi người trong lớp khác tan học cô mới chậm chạp khóa cửa phòng học rồi rời khỏi trường.
Chiếc ô nhỏ màu trắng của Bạch Tiểu Đường đã dùng được mấy năm, dính một lớp màu vàng cũ kỹ càng khiến nó bất lực trong cơn mưa lớn. Bạch Tiểu Đường nép mình dưới ô khó khăn đi, lúc đi qua con hẻm hẹp gần nhà cô không chút do dự lựa chọn đi đường tắt.
Con hẻm này vừa hẹp vừa sâu, trước kia ngay cả đèn đường cũng không có, cũng may mấy năm gần đây quản lý thành phố để ý đến khu phố cổ này, cuối cùng cũng lắp đặt đèn đường.
Dáng người thiếu nữ nhỏ nhắn, ở trong ngõ hẹp giống như một con chuột bạch linh hoạt tránh khỏi những đồ vật linh tinh—— cô thường từ chỗ này đi đường tắt về nhà, sớm đã quen đường.
Nhưng mà hôm nay con hẻm nhỏ quen thuộc lại chất một đống đồ đạc, không biết bị ai làm cho lộn xộn, Bạch Tiểu Đường đang chạy bất ngờ không kịp đề phòng liền vấp một cái.
Nhưng không đến mức té ngã, cô vội vàng vịn tường quay đầu lại nhìn thấy bên cạnh đống rác có một người ngã xuống.
Một người có chút quen mắt.
Ngoài trời đang mưa lớn, từng hạt mưa rơi xuống, đập vào cánh cửa sổ lớp học làm vang lên âm thanh tí tách.
Bình thường mỗi ngày sẽ có hai người trực nhật, nhưng cộng sự của Bạch Tiểu Đường tan học liền chạy mất, bỏ lại một mình cô làm công việc của hai người, cho đến khi mọi người trong lớp khác tan học cô mới chậm chạp khóa cửa phòng học rồi rời khỏi trường.
Chiếc ô nhỏ màu trắng của Bạch Tiểu Đường đã dùng được mấy năm, dính một lớp màu vàng cũ kỹ càng khiến nó bất lực trong cơn mưa lớn. Bạch Tiểu Đường nép mình dưới ô khó khăn đi, lúc đi qua con hẻm hẹp gần nhà cô không chút do dự lựa chọn đi đường tắt.
Con hẻm này vừa hẹp vừa sâu, trước kia ngay cả đèn đường cũng không có, cũng may mấy năm gần đây quản lý thành phố để ý đến khu phố cổ này, cuối cùng cũng lắp đặt đèn đường.
Dáng người thiếu nữ nhỏ nhắn, ở trong ngõ hẹp giống như một con chuột bạch linh hoạt tránh khỏi những đồ vật linh tinh—— cô thường từ chỗ này đi đường tắt về nhà, sớm đã quen đường.
Nhưng mà hôm nay con hẻm nhỏ quen thuộc lại chất một đống đồ đạc, không biết bị ai làm cho lộn xộn, Bạch Tiểu Đường đang chạy bất ngờ không kịp đề phòng liền vấp một cái.
Nhưng không đến mức té ngã, cô vội vàng vịn tường quay đầu lại nhìn thấy bên cạnh đống rác có một người ngã xuống.
Một người có chút quen mắt.
4.5
Câu chuyện cứu rỗi lẫn nhau của hai đứa trẻ trong gia đình ly hôn.
4.3
Kỳ nghỉ hè năm ba đại học, Lộ Giai, sinh viên ngành địa lý, đã lên kế hoạch đi du lịch Mỹ cùng bạn học.
Nhưng vào phút chót, cô bị bạn cho "leo cây", nên đành một mình xách hành lý lên đường cho chuyến đi kéo dài mười bốn ngày.
Sau khi đến Mỹ, Lộ Giai gặp khó khăn vì không quen biết ai và chẳng thông thạo nơi đây. Trên con đường dài vắng vẻ, chiếc xe của cô đột nhiên chết máy.
Tuyệt vọng ngồi bên xe chờ cứu hộ, không ngờ thay vì cứu viện, cô lại gặp một người đàn ông Mỹ cao lớn và đẹp trai nhưng trông vô cùng bẩn thỉu đang chật vật chạy ra từ lề đường.
Người đàn ông ấy có mái tóc vàng, mắt xanh, cơ bắp vạm vỡ, nhưng trông đầy cảnh giác, ít nói, động tác khẩn trương và gọn gàng. Chỉ trong vài thao tác nhanh nhẹn, anh ta đã giúp Lộ Giai sửa xe. Vì thế, cô quyết định tốt bụng cho anh ta đi nhờ một đoạn.
Tuy nhiên, khi đang cố gắng bắt chuyện với anh ta trong lúc đang lái xe, Lộ Giai qua gương chiếu hậu phát hiện anh ta lặng lẽ rút thẻ sim của điện thoại Mỹ mà cô mới mua ra, giữa chừng cô còn nhìn thấy một vật hình cán màu đen được giấu trong áo khoác của anh.
Dù có ngây thơ đến đâu, Lộ Giai cũng không khỏi giật mình lo lắng.
— Chuyện này có vẻ như đã đột ngột trở nên không ổn chút nào.
*
[Chú ý]
1. Đây là tiểu thuyết hành trình, nam chính bị oan, truy thê sẽ xuất hiện ở phần sau.
2. Chênh lệch tuổi tác 8 tuổi, nam chính từng mắc chứng ám ảnh sạch sẽ nặng, vì vậy sc.
3. Nam chính thâm sâu khó lường, thái độ với nữ chính thay đổi lớn giữa các phần.
4. Nữ chính có quá trình trưởng thành, ban đầu ngây thơ trong sáng, về sau trở nên mạnh mẽ.
5. Các nhân vật không hoàn hảo, xin đừng chỉ trích tác giả vô tội.
6. Câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, dòng thời gian hỗn loạn, xin đừng liên hệ với thực tế hay tạo lăng kính lãng mạn về các quốc gia khác, và đừng học theo việc nhặt người đàn ông ven đường như nữ chính.
Tag: Đô thị, Con cưng của trời, Lãng mạn phương Tây, Chính kịch, Sinh tồn hoang dã.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lộ Giai, Caspar Volvitz Phoenix ┃ Vai phụ: ┃ Cái khác: Quốc lộ văn
Nhưng vào phút chót, cô bị bạn cho "leo cây", nên đành một mình xách hành lý lên đường cho chuyến đi kéo dài mười bốn ngày.
Sau khi đến Mỹ, Lộ Giai gặp khó khăn vì không quen biết ai và chẳng thông thạo nơi đây. Trên con đường dài vắng vẻ, chiếc xe của cô đột nhiên chết máy.
Tuyệt vọng ngồi bên xe chờ cứu hộ, không ngờ thay vì cứu viện, cô lại gặp một người đàn ông Mỹ cao lớn và đẹp trai nhưng trông vô cùng bẩn thỉu đang chật vật chạy ra từ lề đường.
Người đàn ông ấy có mái tóc vàng, mắt xanh, cơ bắp vạm vỡ, nhưng trông đầy cảnh giác, ít nói, động tác khẩn trương và gọn gàng. Chỉ trong vài thao tác nhanh nhẹn, anh ta đã giúp Lộ Giai sửa xe. Vì thế, cô quyết định tốt bụng cho anh ta đi nhờ một đoạn.
Tuy nhiên, khi đang cố gắng bắt chuyện với anh ta trong lúc đang lái xe, Lộ Giai qua gương chiếu hậu phát hiện anh ta lặng lẽ rút thẻ sim của điện thoại Mỹ mà cô mới mua ra, giữa chừng cô còn nhìn thấy một vật hình cán màu đen được giấu trong áo khoác của anh.
Dù có ngây thơ đến đâu, Lộ Giai cũng không khỏi giật mình lo lắng.
— Chuyện này có vẻ như đã đột ngột trở nên không ổn chút nào.
*
[Chú ý]
1. Đây là tiểu thuyết hành trình, nam chính bị oan, truy thê sẽ xuất hiện ở phần sau.
2. Chênh lệch tuổi tác 8 tuổi, nam chính từng mắc chứng ám ảnh sạch sẽ nặng, vì vậy sc.
3. Nam chính thâm sâu khó lường, thái độ với nữ chính thay đổi lớn giữa các phần.
4. Nữ chính có quá trình trưởng thành, ban đầu ngây thơ trong sáng, về sau trở nên mạnh mẽ.
5. Các nhân vật không hoàn hảo, xin đừng chỉ trích tác giả vô tội.
6. Câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, dòng thời gian hỗn loạn, xin đừng liên hệ với thực tế hay tạo lăng kính lãng mạn về các quốc gia khác, và đừng học theo việc nhặt người đàn ông ven đường như nữ chính.
Tag: Đô thị, Con cưng của trời, Lãng mạn phương Tây, Chính kịch, Sinh tồn hoang dã.
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Lộ Giai, Caspar Volvitz Phoenix ┃ Vai phụ: ┃ Cái khác: Quốc lộ văn
5
Năm Cảnh Đức thứ ba, ta vô tình nhặt được một vị binh sĩ lớn tuổi bị thương nằm bên vệ đường.
Đến năm Cảnh Đức thứ mười lăm, phụ mẫu lần lượt qua đời, trong nhà chỉ còn lại ta cùng muội muội yếu ớt, thường xuyên bệnh tật.
Họ hàng như lũ hổ đói, rình rập bên ngoài, bảo rằng nữ nhi thì làm sao gánh vác nổi cơ nghiệp gia tộc, bọn họ ép chúng ta phải giao nộp sản nghiệp của tổ tiên.
Chính vị binh sĩ già ấy đã đứng trước cửa nhà, dũng mãnh đánh đuổi lũ lang sói kia đi.
Đến năm Cảnh Đức thứ mười lăm, phụ mẫu lần lượt qua đời, trong nhà chỉ còn lại ta cùng muội muội yếu ớt, thường xuyên bệnh tật.
Họ hàng như lũ hổ đói, rình rập bên ngoài, bảo rằng nữ nhi thì làm sao gánh vác nổi cơ nghiệp gia tộc, bọn họ ép chúng ta phải giao nộp sản nghiệp của tổ tiên.
Chính vị binh sĩ già ấy đã đứng trước cửa nhà, dũng mãnh đánh đuổi lũ lang sói kia đi.
4.6
Sau khi được chuộc thân từ nhà họ Tống, ta đã mở một tiệm bánh ở phía Tây thành. Mỗi ngày ta nhào bột, hấp bánh, đón khách tiễn khách, cuộc sống yên bình an ổn. Nhưng một đêm mưa gió bão bùng, con trai trưởng của nhà chủ cũ đột nhiên gõ cửa phòng ta trong đêm. Trong lòng hắn, còn ôm một đứa bé gái khoảng ba tuổi.
"An Ý cô nương, gia đình gặp đại biến, tình cảnh nguy cấp, không có ai để gửi gắm tiểu muội, không biết cô nương có thể tạm thời chăm sóc một thời gian không?" Ta chỉ do dự trong khoảnh khắc, liền đáp: "Được." Dù sao, nhà họ Tống đối với ta có ân tái sinh, ta không phải kẻ vô tình vô nghĩa. Sau đó mười năm, ta giữ tiệm bánh, nhìn đứa bé gái lớn lên thành thiếu nữ, chờ đến ngày nhà họ Tống đông sơn tái khởi.
Ta nghĩ, ân tình đã trả hết, đã đến lúc ta nên nghĩ về chuyện chung thân đại sự của mình. Nhưng không ngờ, ngày xem mắt, trưởng tử nhà họ Tống mặc quan phục màu đỏ, ngồi thẳng lưng trong sân nhà ta
"An Ý cô nương, gia đình gặp đại biến, tình cảnh nguy cấp, không có ai để gửi gắm tiểu muội, không biết cô nương có thể tạm thời chăm sóc một thời gian không?" Ta chỉ do dự trong khoảnh khắc, liền đáp: "Được." Dù sao, nhà họ Tống đối với ta có ân tái sinh, ta không phải kẻ vô tình vô nghĩa. Sau đó mười năm, ta giữ tiệm bánh, nhìn đứa bé gái lớn lên thành thiếu nữ, chờ đến ngày nhà họ Tống đông sơn tái khởi.
Ta nghĩ, ân tình đã trả hết, đã đến lúc ta nên nghĩ về chuyện chung thân đại sự của mình. Nhưng không ngờ, ngày xem mắt, trưởng tử nhà họ Tống mặc quan phục màu đỏ, ngồi thẳng lưng trong sân nhà ta
3.6
Cùng tỷ muội thân thiết xuyên không đến thế giới này đã bảy năm.
Nàng mang đến cho ta một tin tốt: Chỉ cần thân xác này chết đi, chúng ta có thể trở về thế giới ban đầu.
Sau khi nói xong lời đó, nàng liền từ trên lầu cao nhảy xuống.
Máu tươi bắn tung tóe trên ống tay áo của phu quân nàng.
Người đàn ông vừa mới trách nàng diễn trò ngay lập tức lộ vẻ mặt đau đớn, lòng như đao cắt.
Còn ta thì vượt qua hắn, nhìn về phía người đang ôm lấy "bạch nguyệt quang" của bọn họ và dịu dàng an ủi nàng ấy.
Người đó chính là phu quân của ta, là đế vương của thiên hạ này.
Ta nghĩ, ta cũng nên về nhà rồi.
Nàng mang đến cho ta một tin tốt: Chỉ cần thân xác này chết đi, chúng ta có thể trở về thế giới ban đầu.
Sau khi nói xong lời đó, nàng liền từ trên lầu cao nhảy xuống.
Máu tươi bắn tung tóe trên ống tay áo của phu quân nàng.
Người đàn ông vừa mới trách nàng diễn trò ngay lập tức lộ vẻ mặt đau đớn, lòng như đao cắt.
Còn ta thì vượt qua hắn, nhìn về phía người đang ôm lấy "bạch nguyệt quang" của bọn họ và dịu dàng an ủi nàng ấy.
Người đó chính là phu quân của ta, là đế vương của thiên hạ này.
Ta nghĩ, ta cũng nên về nhà rồi.