Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
4.2
Phòng phát sóng trực tiếp của Trần Nhuế Sơ chỉ có một người xem.
Đinh Ngạn Tư thỉnh thoảng sẽ xem phát sóng trực tiếp sắc tình, nhưng anh chỉ xem một người phát sóng trực tiếp.
Nữ chủ tuy không lộ mặt, nhưng dáng người giọng nói đều chạm tới trái tim anh.
Tóm tắt một câu: Không muốn làm bạn tình, cũng không muốn làm bạn học.
Phát sóng trực tiếp sắc tình | Yêu thầm
Màn ảnh kéo khoảng cách lại gần. Một câu chuyện rất ngọt ngào, đáng yêu!
Đinh Ngạn Tư thỉnh thoảng sẽ xem phát sóng trực tiếp sắc tình, nhưng anh chỉ xem một người phát sóng trực tiếp.
Nữ chủ tuy không lộ mặt, nhưng dáng người giọng nói đều chạm tới trái tim anh.
Tóm tắt một câu: Không muốn làm bạn tình, cũng không muốn làm bạn học.
Phát sóng trực tiếp sắc tình | Yêu thầm
Màn ảnh kéo khoảng cách lại gần. Một câu chuyện rất ngọt ngào, đáng yêu!
3.2
Tiểu Tướng quân mà ta liều mạng cứu về, đưa ta ra công đường chỉ để hủy hôn với ta.
Hắn mắng ta tâm tư độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, khen ngợi nàng ta dịu dàng hiền hậu lương thiện.
Mà ta mất hết mặt mũi, không có ai muốn cưới, đành phải gả cho nịnh thần có tiếng xấu, Hoắc Chương.
Ngày xuất giá, hắt chợt một mình một ngựa chạy tới cướp hôn, nói bằng lòng nạp ta làm thiếp.
Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Con hàng này mà cũng xứng để nàng nhớ nhung nhiều năm à?”
Sau này, tiểu Tướng quân quỳ bên váy ta, bi thương cầu xin ta nhận hắn, cho dù chỉ làm nhỏ thôi.
Hắn mắng ta tâm tư độc ác, quay đầu cưới thứ muội của ta, khen ngợi nàng ta dịu dàng hiền hậu lương thiện.
Mà ta mất hết mặt mũi, không có ai muốn cưới, đành phải gả cho nịnh thần có tiếng xấu, Hoắc Chương.
Ngày xuất giá, hắt chợt một mình một ngựa chạy tới cướp hôn, nói bằng lòng nạp ta làm thiếp.
Hoắc Chương ghen ghét hỏi: “Con hàng này mà cũng xứng để nàng nhớ nhung nhiều năm à?”
Sau này, tiểu Tướng quân quỳ bên váy ta, bi thương cầu xin ta nhận hắn, cho dù chỉ làm nhỏ thôi.
4.1
Đầu xuân, ta nhặt được một bé gái bên vệ đường.
Nó nhỏ xíu, hơi thở mong manh, tưởng chừng không qua nổi.
Đem về nhà cứu chữa, mới hay đầu óc nó có vấn đề. Suốt ngày tự nhận mình là Công chúa trong hoàng cung.
Ta là kẻ quê mùa, đâu có chiều chuộng nó nổi.
Ta bắt nó làm việc, dạy nó cán bột, để đôi má hồng hào ấy phơi nắng đến rám nâu. Vừa nhìn vừa cười, nghĩ bụng, thế này mới giống con bé làng chài chứ.
Thế mà một hôm, con bé cãi nhau với ta, tức giận bỏ chạy. Ta tìm khắp nơi cũng không thấy.
Đang rối bời, bất chợt có một vị công công tìm đến.
Hắn cung kính hành lễ, nụ cười hòa nhã nhưng làm ta lạnh sống lưng: "Hoàng thượng tuyên cô nương nhập cung."
Ta ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng, hắn đã cười tủm tỉm nói tiếp: "Công chúa muốn mời cô nương làm hoàng tẩu của mình đấy!”
Nó nhỏ xíu, hơi thở mong manh, tưởng chừng không qua nổi.
Đem về nhà cứu chữa, mới hay đầu óc nó có vấn đề. Suốt ngày tự nhận mình là Công chúa trong hoàng cung.
Ta là kẻ quê mùa, đâu có chiều chuộng nó nổi.
Ta bắt nó làm việc, dạy nó cán bột, để đôi má hồng hào ấy phơi nắng đến rám nâu. Vừa nhìn vừa cười, nghĩ bụng, thế này mới giống con bé làng chài chứ.
Thế mà một hôm, con bé cãi nhau với ta, tức giận bỏ chạy. Ta tìm khắp nơi cũng không thấy.
Đang rối bời, bất chợt có một vị công công tìm đến.
Hắn cung kính hành lễ, nụ cười hòa nhã nhưng làm ta lạnh sống lưng: "Hoàng thượng tuyên cô nương nhập cung."
Ta ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng, hắn đã cười tủm tỉm nói tiếp: "Công chúa muốn mời cô nương làm hoàng tẩu của mình đấy!”
4.3
Tác giả: Thị Chúc Chúc A
Giới thiệu
"A a...... Đạo trưởng, sao thứ này của người lại lớn như vậy, chẳng khác gì của con lừa, cắm phía dưới của người ta đau muốn chết, ô......" A Lê không ngừng run rẩy.
"Câm miệng!" Lục Trường Uyên cũng không chịu nổi, huyệt Thái Dương giật giật, trên trán nổi đầy gân xanh, hô hấp so với vừa rồi càng thêm dồn dập.
A Lê khó thở, đạo sĩ thúi này phá nguyên âm của nàng, giết nàng, đoạt nguyên thân của nàng, vừa đến đêm là liền đè nàng xuống tận lực song tu, lại còn không cho phép nàng nói thật.
Nhưng nàng càng muốn nói: "Hàng của ngươi giống y như của lừa, lại bự đến dọa người, xấu chết đi được...... aa...... ư."
Lục Trường Uyên cúi người hôn nàng, ngăn cái miệng nhỏ đang lải nhải.
A Lê kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên Lục Trường Uyên hôn nàng......
Mà đêm hôm nay, Lục Trường Uyên tiết sạch nguyên dương mình trân quý hơn hai mươi năm cho A Lê......
Đây là truyện về một hồ ly tham lam, vọng tưởng hút được dương khí của đạo sĩ nọ, lại bị đạo sĩ phản công, một kiếm lấy mạng. Sau khi chết, ban ngày hồn phách nàng tự do ở bên đạo sĩ, ban đêm liền biến thành người thật ngủ cùng giường đạo sĩ, cùng đạo sĩ song tu. Họ cùng nhau trừ yêu hàng ma ở núi Ô Kỳ, cứu vớt chúng sinh.
Chỉ là bọn họ cũng không biết, yêu ma lớn nhất lại là...
Giới thiệu
"A a...... Đạo trưởng, sao thứ này của người lại lớn như vậy, chẳng khác gì của con lừa, cắm phía dưới của người ta đau muốn chết, ô......" A Lê không ngừng run rẩy.
"Câm miệng!" Lục Trường Uyên cũng không chịu nổi, huyệt Thái Dương giật giật, trên trán nổi đầy gân xanh, hô hấp so với vừa rồi càng thêm dồn dập.
A Lê khó thở, đạo sĩ thúi này phá nguyên âm của nàng, giết nàng, đoạt nguyên thân của nàng, vừa đến đêm là liền đè nàng xuống tận lực song tu, lại còn không cho phép nàng nói thật.
Nhưng nàng càng muốn nói: "Hàng của ngươi giống y như của lừa, lại bự đến dọa người, xấu chết đi được...... aa...... ư."
Lục Trường Uyên cúi người hôn nàng, ngăn cái miệng nhỏ đang lải nhải.
A Lê kinh ngạc, ngơ ngẩn nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên Lục Trường Uyên hôn nàng......
Mà đêm hôm nay, Lục Trường Uyên tiết sạch nguyên dương mình trân quý hơn hai mươi năm cho A Lê......
Đây là truyện về một hồ ly tham lam, vọng tưởng hút được dương khí của đạo sĩ nọ, lại bị đạo sĩ phản công, một kiếm lấy mạng. Sau khi chết, ban ngày hồn phách nàng tự do ở bên đạo sĩ, ban đêm liền biến thành người thật ngủ cùng giường đạo sĩ, cùng đạo sĩ song tu. Họ cùng nhau trừ yêu hàng ma ở núi Ô Kỳ, cứu vớt chúng sinh.
Chỉ là bọn họ cũng không biết, yêu ma lớn nhất lại là...
4
~~• SẮC HOA ANH ĐÀO •~~
Tác giả: Đào Tửu Thất
Edit: Yên Nhiên
Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, H văn, ngọt sủng, giới giải trí, duyên trời tác hợp, song khiết, đơn hướng yêu thầm, 1v1.
VĂN ÁN:
Đoàn phim của Đàm Anh Anh có một người mới đến đóng vai nam hai, ngay ngày quay đầu tiên đã chạy tới phòng cô nói muốn hiến thân vì nghệ thuật, hỏi cô có thể thu nhận và giúp đỡ không.
Đầu óc phút chốc giật giật, thủ thân như ngọc suốt 22 năm, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại gật đầu.
Sau này cô mới biết, người này chính là kim chủ của cả đoàn phim, là thiếu gia nhà giàu vung tay đầu tư hơn trăm triệu nhưng mỗi đêm lại ở trên giường của cô giả vờ vô tội, dùng “thân thể” để đổi lấy “đất diễn”.
Đàm Anh Anh: Biết diễn như vậy sao anh không đi làm ảnh đế luôn đi.
Lại sau đó nữa, mọi chuyện bị chọc thủng: Hoá ra Phó Hoài có bạch nguyệt quang, anh hạ mình làm tất cả mọi việc đều là vì bạch nguyệt quang của mình ở đoàn phim.
Đàm Anh Anh ăn hết một vại dấm đầy…. Mới phát hiện ra bạch nguyệt quang này hình như chính là cô?
*
Phó Hoài không muốn nhìn thấy cô khóc, bởi vì cô vừa khóc anh liền mềm lòng. Ngoại trừ lúc ở trên giường, khi đó cô càng khóc anh càng cứng.
Bên ngoài lạnh lùng, bên trong lẳng lơ phóng đãng • băng sơn tổng tài X cô gái ngọt ngào thú vị • cùng tổ biên kịch.Giữ vững 1v1, cả hai là mối tình đầu của nhau không lay động, mặc dù nam nữ chính sạch nhưng nam chính có thiên bẩm bắt chẹt lợi hại?(??????)?
Tác giả: Đào Tửu Thất
Edit: Yên Nhiên
Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, H văn, ngọt sủng, giới giải trí, duyên trời tác hợp, song khiết, đơn hướng yêu thầm, 1v1.
VĂN ÁN:
Đoàn phim của Đàm Anh Anh có một người mới đến đóng vai nam hai, ngay ngày quay đầu tiên đã chạy tới phòng cô nói muốn hiến thân vì nghệ thuật, hỏi cô có thể thu nhận và giúp đỡ không.
Đầu óc phút chốc giật giật, thủ thân như ngọc suốt 22 năm, ma xui quỷ khiến thế nào cô lại gật đầu.
Sau này cô mới biết, người này chính là kim chủ của cả đoàn phim, là thiếu gia nhà giàu vung tay đầu tư hơn trăm triệu nhưng mỗi đêm lại ở trên giường của cô giả vờ vô tội, dùng “thân thể” để đổi lấy “đất diễn”.
Đàm Anh Anh: Biết diễn như vậy sao anh không đi làm ảnh đế luôn đi.
Lại sau đó nữa, mọi chuyện bị chọc thủng: Hoá ra Phó Hoài có bạch nguyệt quang, anh hạ mình làm tất cả mọi việc đều là vì bạch nguyệt quang của mình ở đoàn phim.
Đàm Anh Anh ăn hết một vại dấm đầy…. Mới phát hiện ra bạch nguyệt quang này hình như chính là cô?
*
Phó Hoài không muốn nhìn thấy cô khóc, bởi vì cô vừa khóc anh liền mềm lòng. Ngoại trừ lúc ở trên giường, khi đó cô càng khóc anh càng cứng.
Bên ngoài lạnh lùng, bên trong lẳng lơ phóng đãng • băng sơn tổng tài X cô gái ngọt ngào thú vị • cùng tổ biên kịch.Giữ vững 1v1, cả hai là mối tình đầu của nhau không lay động, mặc dù nam nữ chính sạch nhưng nam chính có thiên bẩm bắt chẹt lợi hại?(??????)?
4.1
Giang Lê Thanh thức tỉnh rồi, đồng thời bị trói buộc vào một hệ thống.
Đối phương tự xưng là hệ thống cá ướp muối, đồng thời tận tình khuyên bảo dạy dỗ, nói cô vốn là nữ chính đáng thương vô dụng trong truyện ngược, cô cần phải... ăn đòn không phản kháng, ăn mắng không chửi lại, gặp chuyện có thể nằm thì phải nằm, đây là nguyên tắc quy chuẩn cho cá mặn! Phải nhớ rõ, không được vả mặt bốp bốp như mấy kí chủ trước, dẫn đến cốt truyện không thể nào đi tiếp.
"..." Giang Lê Thanh hơi cân nhắc: "Ý mày là tao phải làm đồ bỏ đi?"
Hệ thống: [Không phải, ý tôi là chúng ta phải dốc lòng làm cá ướp muối.]
Đã hiểu.
Vẫn là muốn cô làm đồ bỏ đi mà.
***
Cùng hôm đó, cha mẹ vừa đưa cô về nhà không bao lâu đã chỉ tay vào mặt cô, chửi ầm lên: "Sớm biết mày là cái loại không có tiền đồ như này, tao chẳng thà nhận con heo trước cổng thôn làm con gái!"
Câu này nói ra chưa bao lâu, Giang Lê Thanh nhân đêm khuya kéo con heo kia về, đặt trước cửa phòng cha mẹ mình, đồng thời bày tỏ muốn tặng tên mình cho con lợn này.
Hệ thống và cha mẹ:???
***
Sau ngày hôm đó, trên dưới nhà họ Giang đều cảm thấy đứa con gái mới được tìm về kia điên rồi.
Chồng sắp cưới luôn luôn không ưa cô mở miệng chế giễu: "Cô giỏi thế cơ mà, sao không tìm chú nhỏ tôi đính hôn? Tìm tôi làm gì?".
Lời vừa thốt ra, Giang Lê Thanh dùng điện thoại chồng sắp cưới bấm gọi cho chú ba: "Alô chào anh, kết hôn hơm?"
Bên kia nhất thời yên lặng: "Cô là?".
"Vợ sắp cưới của cháu anh." Cô nói: "Cháu anh bảo tôi gả cho anh đi."
Chồng sắp cưới: "..."
Chú nhỏ của chồng sắp cưới: "..."
Hệ thống yếu ớt nói: [Kí chủ, cô còn nhớ cô là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối không đó?]
Giang Lê Thanh tỏ vẻ: Nhân nhượng, nghe lời, hiểu chuyện, cô đều làm theo lời bọn họ nói, sao lại không phải là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối chứ?
Đối phương tự xưng là hệ thống cá ướp muối, đồng thời tận tình khuyên bảo dạy dỗ, nói cô vốn là nữ chính đáng thương vô dụng trong truyện ngược, cô cần phải... ăn đòn không phản kháng, ăn mắng không chửi lại, gặp chuyện có thể nằm thì phải nằm, đây là nguyên tắc quy chuẩn cho cá mặn! Phải nhớ rõ, không được vả mặt bốp bốp như mấy kí chủ trước, dẫn đến cốt truyện không thể nào đi tiếp.
"..." Giang Lê Thanh hơi cân nhắc: "Ý mày là tao phải làm đồ bỏ đi?"
Hệ thống: [Không phải, ý tôi là chúng ta phải dốc lòng làm cá ướp muối.]
Đã hiểu.
Vẫn là muốn cô làm đồ bỏ đi mà.
***
Cùng hôm đó, cha mẹ vừa đưa cô về nhà không bao lâu đã chỉ tay vào mặt cô, chửi ầm lên: "Sớm biết mày là cái loại không có tiền đồ như này, tao chẳng thà nhận con heo trước cổng thôn làm con gái!"
Câu này nói ra chưa bao lâu, Giang Lê Thanh nhân đêm khuya kéo con heo kia về, đặt trước cửa phòng cha mẹ mình, đồng thời bày tỏ muốn tặng tên mình cho con lợn này.
Hệ thống và cha mẹ:???
***
Sau ngày hôm đó, trên dưới nhà họ Giang đều cảm thấy đứa con gái mới được tìm về kia điên rồi.
Chồng sắp cưới luôn luôn không ưa cô mở miệng chế giễu: "Cô giỏi thế cơ mà, sao không tìm chú nhỏ tôi đính hôn? Tìm tôi làm gì?".
Lời vừa thốt ra, Giang Lê Thanh dùng điện thoại chồng sắp cưới bấm gọi cho chú ba: "Alô chào anh, kết hôn hơm?"
Bên kia nhất thời yên lặng: "Cô là?".
"Vợ sắp cưới của cháu anh." Cô nói: "Cháu anh bảo tôi gả cho anh đi."
Chồng sắp cưới: "..."
Chú nhỏ của chồng sắp cưới: "..."
Hệ thống yếu ớt nói: [Kí chủ, cô còn nhớ cô là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối không đó?]
Giang Lê Thanh tỏ vẻ: Nhân nhượng, nghe lời, hiểu chuyện, cô đều làm theo lời bọn họ nói, sao lại không phải là đồ bỏ đi... à nhầm, cá ướp muối chứ?
4.1
Trăng Thượng Huyền
Tác giả: Nhiên Dư
Chuyển ngữ: Làn Truyện
Văn án:
Mỗi lần anh rung động vì em, em đều không hề hay biết.
Đây đã là lần thứ hai Việt Triều Tịch nhặt được Tần Tranh đang say rượu, hoặc là nói, anh đứng đây chờ sẵn để nhặt cô. Lần trước anh bỏ qua cho cô, nhưng lần này tuyệt đối không bỏ qua cho cô nữa.
Lâu ngày gặp lại/ Từ Fwb chuyển sang chính thức/Song hướng yêu thầm/1v1SC, HE
Tác giả: Nhiên Dư
Chuyển ngữ: Làn Truyện
Văn án:
Mỗi lần anh rung động vì em, em đều không hề hay biết.
Đây đã là lần thứ hai Việt Triều Tịch nhặt được Tần Tranh đang say rượu, hoặc là nói, anh đứng đây chờ sẵn để nhặt cô. Lần trước anh bỏ qua cho cô, nhưng lần này tuyệt đối không bỏ qua cho cô nữa.
Lâu ngày gặp lại/ Từ Fwb chuyển sang chính thức/Song hướng yêu thầm/1v1SC, HE
4.6
Bảy ngày trước khi nhập cung, Cô Tô có mưa, ta vào sơn cốc lắng nghe tiếng mưa cả một ngày. Những hạt mưa xuân nặng nề tưởng chừng như chậu ngọc rơi từ trên trời cao xuống, vang lên từng tiếng đinh đang thưa thớt, giờ lại như gió vờn cây cỏ, thanh thúy động lòng người.
Hôm qua khi ta trở về nhà thấy tỷ tỷ ở đứng bồi hồi dưới tàng cây, tỷ không nói gì chỉ che mặt khóc lóc nức nở. Vài vị quý nhân bước ra từ nội đường thấy ta trở về liền hỏi: Đây là nhị cô nương Bạch gia sao? Hiện giờ đã bao nhiêu tuổi? Mẫu thân đáp: Vừa mới qua lễ cập kê.
Năm ngày trước khi nhập cung, hôm qua ta không đợi được thuyền từ Tang Châu, chỉ có thuyền Lư Châu mà thôi. Đến trưa mẫu thân mới gọi ta dậy, dù mẫu thân mắng ta nhưng bà cũng mang cho ta chén cháo ngọt.
Ta cúi đầu ăn cháo, hoa Hợp Hoan đã nở rộ bên ngoài cửa sổ. Ta hỏi mẫu thân: Địa vị của các quý nhân hôm trước là gì? Mẫu thân đang gấp áo chợt khựng tay lại, bà nói: Lệnh trong cung truyền xuống, bảo gia đình chuẩn bị. Ta hỏi: Chuẩn bị gì?
“Vào cung hưởng phúc."
Bốn ngày trước khi nhập cung, mẫu thân lấy ba cuộn vải Thục may y phục mùa hè cho ta. Lúc ăn tối, mẫu thân giới hạn đồ ngọt của ta. Đêm đến, tỷ tỷ mang đến cho ta ly nước hạnh nhân, tỷ ấy dựa vào đầu giường, bỗng hỏi: Tiểu muội có còn nhớ Vương Sinh đã mua bánh hoa tô cho muội vào tiết Thượng Nguyên không?
Ta uống một ngụm nước ngọt: Nhớ, nhớ. Ăn no uống đủ, ta nằm gục trên giường hoa.
Sau cơn mưa xuân, chim én tranh nhau làm tổ, cỏ mọc hoa ngủ, ta vùi đầu vào gối mềm nhưng vẫn nghe được giọng nói gần như cầu xin của tỷ tỷ: Chàng là người trong lòng của tỷ.
Hôm qua khi ta trở về nhà thấy tỷ tỷ ở đứng bồi hồi dưới tàng cây, tỷ không nói gì chỉ che mặt khóc lóc nức nở. Vài vị quý nhân bước ra từ nội đường thấy ta trở về liền hỏi: Đây là nhị cô nương Bạch gia sao? Hiện giờ đã bao nhiêu tuổi? Mẫu thân đáp: Vừa mới qua lễ cập kê.
Năm ngày trước khi nhập cung, hôm qua ta không đợi được thuyền từ Tang Châu, chỉ có thuyền Lư Châu mà thôi. Đến trưa mẫu thân mới gọi ta dậy, dù mẫu thân mắng ta nhưng bà cũng mang cho ta chén cháo ngọt.
Ta cúi đầu ăn cháo, hoa Hợp Hoan đã nở rộ bên ngoài cửa sổ. Ta hỏi mẫu thân: Địa vị của các quý nhân hôm trước là gì? Mẫu thân đang gấp áo chợt khựng tay lại, bà nói: Lệnh trong cung truyền xuống, bảo gia đình chuẩn bị. Ta hỏi: Chuẩn bị gì?
“Vào cung hưởng phúc."
Bốn ngày trước khi nhập cung, mẫu thân lấy ba cuộn vải Thục may y phục mùa hè cho ta. Lúc ăn tối, mẫu thân giới hạn đồ ngọt của ta. Đêm đến, tỷ tỷ mang đến cho ta ly nước hạnh nhân, tỷ ấy dựa vào đầu giường, bỗng hỏi: Tiểu muội có còn nhớ Vương Sinh đã mua bánh hoa tô cho muội vào tiết Thượng Nguyên không?
Ta uống một ngụm nước ngọt: Nhớ, nhớ. Ăn no uống đủ, ta nằm gục trên giường hoa.
Sau cơn mưa xuân, chim én tranh nhau làm tổ, cỏ mọc hoa ngủ, ta vùi đầu vào gối mềm nhưng vẫn nghe được giọng nói gần như cầu xin của tỷ tỷ: Chàng là người trong lòng của tỷ.
3.1
Tiêu Vân Châu bất mãn với hôn sự, lén lút đổi áo cưới với ta.
Kết quả, đêm tân hôn ta lại bước nhầm vào hỷ phòng của người khác.
Sau đêm đó, nàng ta ngang nhiên nói:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, ngươi có thể làm gì chứ?"
"Chi bằng ta nhường phu quân cho ngươi, coi như chúng ta huề nhau…"
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại hối hận, làm ầm lên đòi đổi lại.
Ta mỉm cười đáp:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, không đổi."
Kết quả, đêm tân hôn ta lại bước nhầm vào hỷ phòng của người khác.
Sau đêm đó, nàng ta ngang nhiên nói:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, ngươi có thể làm gì chứ?"
"Chi bằng ta nhường phu quân cho ngươi, coi như chúng ta huề nhau…"
Nhưng chẳng bao lâu sau, nàng lại hối hận, làm ầm lên đòi đổi lại.
Ta mỉm cười đáp:
"Gạo đã nấu thành cơm rồi, không đổi."
4.2
#Cổ đại, Cung đấu trạch đấu, Trùng sinh, Quyền mưu, Đại nữ chủ, Ngôn tình.
Giới thiệu truyện:
Phu quân của ta đã trùng sinh.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi trùng sinh là chạy đi cứu Châu Doanh, bỏ mặc ta bị xà nhà đè trúng.
Ở kiếp trước, Châu Doanh đã bị chết cháy trong thư phòng. Khi ngôi nhà bốc cháy, không ai biết rằng trong thư phòng vẫn còn người.
Nhìn phu quân chạy xa dần, trong lòng ta bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không còn phải gánh vác gông xiềng của ân cứu mạng, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
Giới thiệu truyện:
Phu quân của ta đã trùng sinh.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi trùng sinh là chạy đi cứu Châu Doanh, bỏ mặc ta bị xà nhà đè trúng.
Ở kiếp trước, Châu Doanh đã bị chết cháy trong thư phòng. Khi ngôi nhà bốc cháy, không ai biết rằng trong thư phòng vẫn còn người.
Nhìn phu quân chạy xa dần, trong lòng ta bỗng cảm thấy nhẹ nhõm.
Kiếp này ta không còn phải gánh vác gông xiềng của ân cứu mạng, làm trâu làm ngựa cho nhà họ Thẩm nữa.
4.2
Thiếu nữ đáng yêu vẻ ngoài ngoan ngoãn x học trưởng tiêu chuẩn vừa ngầu vừa manh
“Anh có thể làm bạn giường cả đời của em, nhưng cũng muốn đeo nhẫn cho em cùng em đi hết quãng đời còn lại.”
“Là tự em đến đây, vậy tại sao tôi phải buông tha để em đi?”
“Hắn muốn nghe cô rên rỉ, muốn nghe cô cầu xin hắn, muốn nghe cô khóc dưới thân mình…”
Đoạn ngắn 1:
Du Tích vặn vẹo: “Anh là biến thái sao? Mua nhiều quần áo kỳ quái như vậy làm gì? Anh có phải đã lên kế hoạch từ lâu rồi hay không!”
“Đúng vậy.” Lục Dư Thành vuốt ve một cái quần lót nhỏ trong suốt: “Muốn cùng em làm tình trong khi mặc những bộ đồ này. Mặc đồng phục, cột dây trói lại, mặc đến nửa kín nửa hở, đều muốn hết.”
Đoạn ngắn 2:
Tay Du Tích chống lên khuôn ngực của người đàn ông: “Tôm hùm đất…. Em muốn ăn tôm hùm đất….” Cô đáng thương nhìn Lục Dư Thành: “Em đói quá.”
Lục Dư Thành bóp lấy bầu ngực đầy đặn của thiếu nữ, lưu manh nói: “Em no.”
“Anh có thể làm bạn giường cả đời của em, nhưng cũng muốn đeo nhẫn cho em cùng em đi hết quãng đời còn lại.”
“Là tự em đến đây, vậy tại sao tôi phải buông tha để em đi?”
“Hắn muốn nghe cô rên rỉ, muốn nghe cô cầu xin hắn, muốn nghe cô khóc dưới thân mình…”
Đoạn ngắn 1:
Du Tích vặn vẹo: “Anh là biến thái sao? Mua nhiều quần áo kỳ quái như vậy làm gì? Anh có phải đã lên kế hoạch từ lâu rồi hay không!”
“Đúng vậy.” Lục Dư Thành vuốt ve một cái quần lót nhỏ trong suốt: “Muốn cùng em làm tình trong khi mặc những bộ đồ này. Mặc đồng phục, cột dây trói lại, mặc đến nửa kín nửa hở, đều muốn hết.”
Đoạn ngắn 2:
Tay Du Tích chống lên khuôn ngực của người đàn ông: “Tôm hùm đất…. Em muốn ăn tôm hùm đất….” Cô đáng thương nhìn Lục Dư Thành: “Em đói quá.”
Lục Dư Thành bóp lấy bầu ngực đầy đặn của thiếu nữ, lưu manh nói: “Em no.”
3.1
Thể loại: Hiện đại, truyện ngắn, nữ sủng nam, nữ truy nam, có H, ngọt sủng, HE.
Câu chuyện đơn giản, ngọt ngào về cô gái mạnh mẽ tình cờ “nhặt” được một cậu trai và đem lòng yêu cậu ấy đến tận xương tủy.
— Cậu bé như hoa như ngọc, là bảo bối để cô nâng niu trong lòng bàn tay trọn đời.
Câu chuyện đơn giản, ngọt ngào về cô gái mạnh mẽ tình cờ “nhặt” được một cậu trai và đem lòng yêu cậu ấy đến tận xương tủy.
— Cậu bé như hoa như ngọc, là bảo bối để cô nâng niu trong lòng bàn tay trọn đời.
4.4
Tác giả: Đông Thời Tự
Thể loại: Hiện đại, mất trí nhớ, SC, HE
Số chương: 64
Giới thiệu:
Phó Văn Cảnh trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu gặp Hạ Thinh. Chỉ tiếc, trái tim cô đã thuộc về cậu bạn thanh mai trúc mã.
Rồi số phận run rủi, Hạ Thinh gặp tai nạn, mất trí nhớ. Cô nhìn Phó Văn Cảnh, đôi mắt ngơ ngác: "Anh là ai?"
Một thoáng lặng im, Phó Văn Cảnh mỉm cười đáp: "Anh là bạn trai em."
Tai nạn xảy ra khi Hạ Thinh đang trên đường vạch mặt kẻ bội bạc. Dù mất trí, ký ức về sự phản bội vẫn in hằn trong tâm trí cô. Tỉnh dậy, cô bắt gặp một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest vừa vặn ngồi bên giường bệnh.
Kìm nén cơn giận, Hạ Thinh lạnh lùng hỏi: "Anh là ai?"
Anh ta do dự giây lát rồi đáp: "Anh là bạn trai em."
Nắm đấm Hạ Thinh siết chặt. Vậy ra đây chính là tên khốn nạn dám cắm sừng cô!
Thể loại: Hiện đại, mất trí nhớ, SC, HE
Số chương: 64
Giới thiệu:
Phó Văn Cảnh trúng tiếng sét ái tình ngay lần đầu gặp Hạ Thinh. Chỉ tiếc, trái tim cô đã thuộc về cậu bạn thanh mai trúc mã.
Rồi số phận run rủi, Hạ Thinh gặp tai nạn, mất trí nhớ. Cô nhìn Phó Văn Cảnh, đôi mắt ngơ ngác: "Anh là ai?"
Một thoáng lặng im, Phó Văn Cảnh mỉm cười đáp: "Anh là bạn trai em."
Tai nạn xảy ra khi Hạ Thinh đang trên đường vạch mặt kẻ bội bạc. Dù mất trí, ký ức về sự phản bội vẫn in hằn trong tâm trí cô. Tỉnh dậy, cô bắt gặp một người đàn ông lịch lãm trong bộ vest vừa vặn ngồi bên giường bệnh.
Kìm nén cơn giận, Hạ Thinh lạnh lùng hỏi: "Anh là ai?"
Anh ta do dự giây lát rồi đáp: "Anh là bạn trai em."
Nắm đấm Hạ Thinh siết chặt. Vậy ra đây chính là tên khốn nạn dám cắm sừng cô!
3.6
Nhuế Thu vốn mang tâm tư không tốt khi thăm dò Cố gia, không ngờ lại vô tình đụng phải nhị thiếu gia Cố Nguyệt Thịnh.
Trêu đùa thiếu niên dễ đỏ mặt này, sau đó lại khiến ngừoi kia động lòng, cho tới hiện tại, khi Cố Nguyệt Thịnh cắt đôi đoạn nến đỏ (*) vì bọn họ mà cháy, Nhuế Thu rốt cuộc ý thức được, hết thảy đều đã rối loạn.
[(*): Đêm động phòng hoa chúc, đuốc hoa (hoa chúc) đã được phổ thông để chỉ cặp nến trong phòng đặc biệt của đôi vợ chồng mới (tân lang và tân nương) đêm tân hôn. Cặp nến này phải cháy sáng song hành với nhau, tức là cùng thắp sáng và cùng tàn lụi một lần. Hành động cắt nến đỏ thể hiện ước nguyện bách niên giai lão, đầu bạc răng long, cùng sống cùng chết]
“Núi non tươi mát sau mưa,
Khí trời chiều đến, thu vừa bước sang.”
(trích thơ “Sơn cư thu minh”.)
Công tử Kim Lăng thanh quý ôn nhã Cố Nguyệt Thịnh × Đạo tặc phiêu bạt giang hồ chỉ yêu tiền Nhuế Thu.
Trêu đùa thiếu niên dễ đỏ mặt này, sau đó lại khiến ngừoi kia động lòng, cho tới hiện tại, khi Cố Nguyệt Thịnh cắt đôi đoạn nến đỏ (*) vì bọn họ mà cháy, Nhuế Thu rốt cuộc ý thức được, hết thảy đều đã rối loạn.
[(*): Đêm động phòng hoa chúc, đuốc hoa (hoa chúc) đã được phổ thông để chỉ cặp nến trong phòng đặc biệt của đôi vợ chồng mới (tân lang và tân nương) đêm tân hôn. Cặp nến này phải cháy sáng song hành với nhau, tức là cùng thắp sáng và cùng tàn lụi một lần. Hành động cắt nến đỏ thể hiện ước nguyện bách niên giai lão, đầu bạc răng long, cùng sống cùng chết]
“Núi non tươi mát sau mưa,
Khí trời chiều đến, thu vừa bước sang.”
(trích thơ “Sơn cư thu minh”.)
Công tử Kim Lăng thanh quý ôn nhã Cố Nguyệt Thịnh × Đạo tặc phiêu bạt giang hồ chỉ yêu tiền Nhuế Thu.
2.9
“Yếm Yếm, em phải nghĩ kỹ, em đã đưa anh vào nhà, sau này không bao giờ được đuổi anh đi nữa.”
“Em thật sự hỏi quá nhiều thứ, em bị bệnh rối loạn lưỡng cực hay bệnh lải nhải vậy.”
“Em là Yếm Yếm không có bệnh.”
“Tiểu Kỷ thiếu gia, nếu ngay từ đầu em biết anh là người buồn nôn như vậy, có chết em cũng không nói chuyện với anh đâu.”
Bệnh tâm thần một lời khó nói hết × trầm tĩnh, dịu dàng, yếu đuối, đen tối.
1v1, SC, HE. Chậm nhiệt, thịt cực nhỏ, chữa lành/trầm cảm.
Giúp bệnh nhân rối loạn lưỡng cực bị chướng ngại tình cảm thay đổi.
Song hướng chữa lành – Bạo lực học đường
“Em thật sự hỏi quá nhiều thứ, em bị bệnh rối loạn lưỡng cực hay bệnh lải nhải vậy.”
“Em là Yếm Yếm không có bệnh.”
“Tiểu Kỷ thiếu gia, nếu ngay từ đầu em biết anh là người buồn nôn như vậy, có chết em cũng không nói chuyện với anh đâu.”
Bệnh tâm thần một lời khó nói hết × trầm tĩnh, dịu dàng, yếu đuối, đen tối.
1v1, SC, HE. Chậm nhiệt, thịt cực nhỏ, chữa lành/trầm cảm.
Giúp bệnh nhân rối loạn lưỡng cực bị chướng ngại tình cảm thay đổi.
Song hướng chữa lành – Bạo lực học đường
4.3
Để có thể nuôi phu quân ăn học thành tài, ta lén lút bán cổ trùng ở chợ quỷ.
Hôm nay có một vị khách kỳ lạ tới, nói muốn mua cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai.
Mặc dù người này che mặt, nhưng ta liếc mắt một cái đã nhận ra rồi.
Người này chính là phu quân của ta.
Hôm nay có một vị khách kỳ lạ tới, nói muốn mua cổ trùng khiến nữ nhân không thể mang thai.
Mặc dù người này che mặt, nhưng ta liếc mắt một cái đã nhận ra rồi.
Người này chính là phu quân của ta.
4.7
Khi mới gặp em, dáng vẻ em khi cười,
Liếc mắt một cái khiến anh khắc ghi cả đời.
Liếc mắt một cái khiến anh khắc ghi cả đời.
2.2
Tên Hán Việt: Ngã Thị Na Khỏa Tinh
Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Thể loại: Giới giải trí, HE, Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt ngào, Nhẹ nhàng, Tình yêu
Số chương: 11
Giới thiệu
Một câu chuyện ngắn vừa đọc vừa tủm tỉm cười, cảm giác rất thoải mái, thích hợp để đọc trước khi đi ngủ.
Nam minh tinh nổi tiếng giàu cảm xúc x Nữ học Vật lý lý trí
Họ quen nhau khi nữ chính đến đoàn phim của nam chính làm cố vấn. Anh thấy cô giảng bài đáng yêu, khi thì hiểu khi thì không, còn cô thì thấy anh đẹp trai.
Anh nhập tâm vào vai diễn quá mức không thoát ra được, cô được mời đến để giúp anh, kết quả là anh cứ ngắm cô pha cà phê lúc nửa đêm trong nhà mình, rồi không nhịn được mà tỏ tình. Tất nhiên là cô không nỡ từ chối rồi ~
Sau đó anh cầu hôn, họ bắt đầu cuộc sống “Kết hôn bí mật” không đăng ký kết hôn. Cô “nằm vùng” trong các nhóm fan, diễn đàn của anh để hóng tin tức, anh cũng thường xuyên đưa cô đi làm cùng với đủ các danh nghĩa như vệ sĩ, cố vấn,… Người thiếu cảm giác an toàn lại chính là anh, anh nói “Là anh sợ em chạy mất”.
Khi cô chuẩn bị đi du học, anh có chút giận dỗi trẻ con vì chỉ được thông báo chứ không được bàn bạc, nhưng rồi lại quyết đoán liên lạc với cô để đăng ký kết hôn. Cả hai cùng nhau hướng đến một tương lai chưa biết trước…
🌟 Nữ chính cũng rất đáng yêu, điểm thú vị là mỗi khi nam chính hỏi một câu, nữ chính sẽ trả lời bằng một tràng phân tích lý trí.
Ngoài ra, ID của cô là “猪鼻特” (Zhūbíte), phiên âm của Jupiter, còn anh lấy tên là “猪糯” (Zhūnùo), phiên âm của Juno. Trong thần thoại La Mã, Juno là vợ của Jupiter, và chỉ có bà mới có thể nhìn thấu được chân tướng của các vị thần.
Phần giới thiệu từ ID Tiểu Hồng Thư: 不加香菜! | 3199519734.
*** Lưu ý: Vì Cỏ có đu giới giải trí Trung Quốc, nên các từ lóng, từ ngữ trong giới giải trí cbiz được sử dụng trong bản edit Cỏ đều hiểu. V thế phần giải thích trong bản edit có thể sẽ có thiếu sót. Nếu bạn không hiểu từ ngữ nào, có thể bình luận bên dưới chương truyện, Cỏ sẽ giải đáp thêm.
Tác giả: Cư Ni Nhĩ Tư
Thể loại: Giới giải trí, HE, Hiện đại, Ngôn tình, Ngọt ngào, Nhẹ nhàng, Tình yêu
Số chương: 11
Giới thiệu
Một câu chuyện ngắn vừa đọc vừa tủm tỉm cười, cảm giác rất thoải mái, thích hợp để đọc trước khi đi ngủ.
Nam minh tinh nổi tiếng giàu cảm xúc x Nữ học Vật lý lý trí
Họ quen nhau khi nữ chính đến đoàn phim của nam chính làm cố vấn. Anh thấy cô giảng bài đáng yêu, khi thì hiểu khi thì không, còn cô thì thấy anh đẹp trai.
Anh nhập tâm vào vai diễn quá mức không thoát ra được, cô được mời đến để giúp anh, kết quả là anh cứ ngắm cô pha cà phê lúc nửa đêm trong nhà mình, rồi không nhịn được mà tỏ tình. Tất nhiên là cô không nỡ từ chối rồi ~
Sau đó anh cầu hôn, họ bắt đầu cuộc sống “Kết hôn bí mật” không đăng ký kết hôn. Cô “nằm vùng” trong các nhóm fan, diễn đàn của anh để hóng tin tức, anh cũng thường xuyên đưa cô đi làm cùng với đủ các danh nghĩa như vệ sĩ, cố vấn,… Người thiếu cảm giác an toàn lại chính là anh, anh nói “Là anh sợ em chạy mất”.
Khi cô chuẩn bị đi du học, anh có chút giận dỗi trẻ con vì chỉ được thông báo chứ không được bàn bạc, nhưng rồi lại quyết đoán liên lạc với cô để đăng ký kết hôn. Cả hai cùng nhau hướng đến một tương lai chưa biết trước…
🌟 Nữ chính cũng rất đáng yêu, điểm thú vị là mỗi khi nam chính hỏi một câu, nữ chính sẽ trả lời bằng một tràng phân tích lý trí.
Ngoài ra, ID của cô là “猪鼻特” (Zhūbíte), phiên âm của Jupiter, còn anh lấy tên là “猪糯” (Zhūnùo), phiên âm của Juno. Trong thần thoại La Mã, Juno là vợ của Jupiter, và chỉ có bà mới có thể nhìn thấu được chân tướng của các vị thần.
Phần giới thiệu từ ID Tiểu Hồng Thư: 不加香菜! | 3199519734.
*** Lưu ý: Vì Cỏ có đu giới giải trí Trung Quốc, nên các từ lóng, từ ngữ trong giới giải trí cbiz được sử dụng trong bản edit Cỏ đều hiểu. V thế phần giải thích trong bản edit có thể sẽ có thiếu sót. Nếu bạn không hiểu từ ngữ nào, có thể bình luận bên dưới chương truyện, Cỏ sẽ giải đáp thêm.
3.6
Ác độc biểu muội Hắc Tâm Liên, gia đình tan nát, người thân qua đời, cùng với đệ muội còn nhỏ đến Hầu phủ nhờ cậy biểu cô, không từ thủ đoạn để trèo cao, rất không được lòng người.
Khi Ninh Hoàn xuyên không đến, ác độc biểu muội đang tự nguyện dâng hiến cho Tuyên Bình Hầu.
Cô ngơ ngác nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, chưa kịp phản ứng đã bị đuổi ra khỏi phủ Hầu.
Không còn gì cả, tay trắng, chỉ có thể tạm trú tại căn nhà ma ở ngoại thành, kẻ thù và đối thủ còn thường xuyên đến chế giễu cô.
Ninh Hoàn: Không sợ, không hoảng, cô có kỹ năng đặc biệt trong việc giả thần giả quỷ, hoàn toàn có thể làm giàu và đạt đến đỉnh cao.
Cho đến một ngày, cô giả mạo quá đà, Hoàng đế muốn cô làm Quốc Sư...
Ninh Hoàn: "…??!!" Đáng thương, yếu đuối, hoảng loạn và bất lực o(╥﹏╥)o
...
Sở Dĩnh đã mơ ước về chức vị Quốc Sư kia cả đời, dù sau này quyền lực lớn, nhưng chỉ có thể nhìn qua tường cung mà không thể đạt được.
Một kiếp trọng sinh, ám ảnh càng sâu.
Tuy nhiên, trước khi trọng sinh, hắn là người ra lệnh đuổi cô ra khỏi phủ Hầu.
...
Nội Dung Nhãn: Cung Đình Hầu Tước, Xuyên Không Thời Gian
Từ Khóa Tìm Kiếm: Nhân Vật Chính: Ninh Hoàn, Sở Dĩnh
Đánh giá truyện:
Ninh Hoàn xuyên không trở thành cô gái mồ côi bị đuổi ra khỏi phủ Hầu, để tránh chết đói trên đường phố, cô phải dựa vào "ngón tay vàng" để đi qua lại giữa các không gian thời gian, học hỏi không ngừng, ngày càng tiến lên, với hy vọng làm giàu.
Tuy nhiên, không ngờ rằng cô đã quá chú trọng vào việc này, và không may mắn trở thành Quốc Sư. Giai đoạn đầu tập trung vào cốt truyện chính còn tình cảm ở giai đoạn sau, với phong cách viết mượt mà, tinh tế, giản dị, như dòng nước chảy êm đềm...
Khi Ninh Hoàn xuyên không đến, ác độc biểu muội đang tự nguyện dâng hiến cho Tuyên Bình Hầu.
Cô ngơ ngác nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, chưa kịp phản ứng đã bị đuổi ra khỏi phủ Hầu.
Không còn gì cả, tay trắng, chỉ có thể tạm trú tại căn nhà ma ở ngoại thành, kẻ thù và đối thủ còn thường xuyên đến chế giễu cô.
Ninh Hoàn: Không sợ, không hoảng, cô có kỹ năng đặc biệt trong việc giả thần giả quỷ, hoàn toàn có thể làm giàu và đạt đến đỉnh cao.
Cho đến một ngày, cô giả mạo quá đà, Hoàng đế muốn cô làm Quốc Sư...
Ninh Hoàn: "…??!!" Đáng thương, yếu đuối, hoảng loạn và bất lực o(╥﹏╥)o
...
Sở Dĩnh đã mơ ước về chức vị Quốc Sư kia cả đời, dù sau này quyền lực lớn, nhưng chỉ có thể nhìn qua tường cung mà không thể đạt được.
Một kiếp trọng sinh, ám ảnh càng sâu.
Tuy nhiên, trước khi trọng sinh, hắn là người ra lệnh đuổi cô ra khỏi phủ Hầu.
...
Nội Dung Nhãn: Cung Đình Hầu Tước, Xuyên Không Thời Gian
Từ Khóa Tìm Kiếm: Nhân Vật Chính: Ninh Hoàn, Sở Dĩnh
Đánh giá truyện:
Ninh Hoàn xuyên không trở thành cô gái mồ côi bị đuổi ra khỏi phủ Hầu, để tránh chết đói trên đường phố, cô phải dựa vào "ngón tay vàng" để đi qua lại giữa các không gian thời gian, học hỏi không ngừng, ngày càng tiến lên, với hy vọng làm giàu.
Tuy nhiên, không ngờ rằng cô đã quá chú trọng vào việc này, và không may mắn trở thành Quốc Sư. Giai đoạn đầu tập trung vào cốt truyện chính còn tình cảm ở giai đoạn sau, với phong cách viết mượt mà, tinh tế, giản dị, như dòng nước chảy êm đềm...
3.7
GIÓ THỔI QUA NGÀY MƯA
Tác giả: Hiện Hiện
Số chương: 51
Edit: Kites
Thể loại: Ngôn tình, hợp đồng hôn nhân.
***
Giới thiệu:
[Nữ chính ngọt ngào, kiên cường nhưng siêu chậm tiêu x Nam chính lạnh lùng, nội tâm lại có chút kiêu ngạo, là tổng tài bá đạo】
Thương Vũ bị hôn phu ruồng bỏ ngay trước thềm hôn lễ, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Nhưng đám cưới vẫn diễn ra, chú rể lại là Yến Quy, nhị thiếu gia lạnh lùng, cao ngạo của nhà họ Yến, người mà bao nhiêu tiểu thư khuê các khao khát cũng không với tới. Hôn lễ chớp nhoáng này khiến cả giới thượng lưu xôn xao bàn tán. Khi bạn bè dò hỏi, Yến Quy chỉ thờ ơ đáp: "Hôn nhân đều là lợi ích, tình cảm nào có đáng giá gì." Ai cũng nghĩ cuộc hôn nhân này chẳng bền lâu.
Không bao lâu sau, người cũ của Thương Vũ hối hận tìm đến, nhưng đầu dây bên kia lại là giọng nói trầm thấp, đầy vẻ chiếm hữu của Yến Quy: "Vợ tôi bận lắm, sau này cũng vậy." Dứt lời, anh cúi xuống hôn lên môi mềm mại của Thương Vũ. Đêm xuống, con người lạnh lùng, tự chủ thường ngày của Yến Quy hoàn toàn biến mất, giọng anh khàn đặc, gần như van xin: "Đừng nghĩ đến hắn ta nữa. Em phải nhìn tôi, trong mắt em, trong lòng em, chỉ được phép có mình tôi."
Sự thật là, Yến Quy đã thầm yêu Thương Vũ từ rất lâu. Mùa hè năm ấy, dưới cơn mưa tầm tã ngày tốt nghiệp, anh đợi cô đến tận khuya, ngỡ rằng cuộc chia ly này sẽ là mãi mãi. Nào ngờ năm tháng xoay vần, cô gái nhỏ bé bỏng, lạc lõng lại xuất hiện trước mặt anh.
"Cưới em là miễn cưỡng, hay là mỗi người đều có mục đích riêng?".
"Không, là thừa nước đục thả câu, là ước nguyện của lòng anh."
[Những ngày mưa anh đi qua cũng là những vòng xoay nhẹ nhàng]
[Đừng nhắc đến nữa, có người sắp phát điên vì nhớ nhung rồi]
[Chỉ muốn gặp lại em một lần nữa]
Tác giả: Hiện Hiện
Số chương: 51
Edit: Kites
Thể loại: Ngôn tình, hợp đồng hôn nhân.
***
Giới thiệu:
[Nữ chính ngọt ngào, kiên cường nhưng siêu chậm tiêu x Nam chính lạnh lùng, nội tâm lại có chút kiêu ngạo, là tổng tài bá đạo】
Thương Vũ bị hôn phu ruồng bỏ ngay trước thềm hôn lễ, trở thành trò cười cho thiên hạ.
Nhưng đám cưới vẫn diễn ra, chú rể lại là Yến Quy, nhị thiếu gia lạnh lùng, cao ngạo của nhà họ Yến, người mà bao nhiêu tiểu thư khuê các khao khát cũng không với tới. Hôn lễ chớp nhoáng này khiến cả giới thượng lưu xôn xao bàn tán. Khi bạn bè dò hỏi, Yến Quy chỉ thờ ơ đáp: "Hôn nhân đều là lợi ích, tình cảm nào có đáng giá gì." Ai cũng nghĩ cuộc hôn nhân này chẳng bền lâu.
Không bao lâu sau, người cũ của Thương Vũ hối hận tìm đến, nhưng đầu dây bên kia lại là giọng nói trầm thấp, đầy vẻ chiếm hữu của Yến Quy: "Vợ tôi bận lắm, sau này cũng vậy." Dứt lời, anh cúi xuống hôn lên môi mềm mại của Thương Vũ. Đêm xuống, con người lạnh lùng, tự chủ thường ngày của Yến Quy hoàn toàn biến mất, giọng anh khàn đặc, gần như van xin: "Đừng nghĩ đến hắn ta nữa. Em phải nhìn tôi, trong mắt em, trong lòng em, chỉ được phép có mình tôi."
Sự thật là, Yến Quy đã thầm yêu Thương Vũ từ rất lâu. Mùa hè năm ấy, dưới cơn mưa tầm tã ngày tốt nghiệp, anh đợi cô đến tận khuya, ngỡ rằng cuộc chia ly này sẽ là mãi mãi. Nào ngờ năm tháng xoay vần, cô gái nhỏ bé bỏng, lạc lõng lại xuất hiện trước mặt anh.
"Cưới em là miễn cưỡng, hay là mỗi người đều có mục đích riêng?".
"Không, là thừa nước đục thả câu, là ước nguyện của lòng anh."
[Những ngày mưa anh đi qua cũng là những vòng xoay nhẹ nhàng]
[Đừng nhắc đến nữa, có người sắp phát điên vì nhớ nhung rồi]
[Chỉ muốn gặp lại em một lần nữa]
4
- Trích từ tập "Ngươi đã rung động"
- Tác giả: Lộc Thời An
- Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, H văn, nhẹ nhàng
- Độ dài: 20 chương
- Editor: Voi Con
- Tên mỗi chương là do editor đặt. ❤
[Văn Án]
Lần đầu tiên Chu Đường nhìn thấy Trần Kính, cô đang đau bụng, anh mang cô đi bệnh viện. Anh chẳng qua là giúp người tạo niềm vui, không cần nói đến.
Chu Đường lại cảm thấy người nam nhân này cả người tràn đầy hormone nam tính, cô muốn theo đuổi anh.
Chu Đường giống thuốc cao bôi trên da chó, mềm mại quá mức, cưa cẩm anh, cường hôn anh, thậm chí còn bá vương ngạnh thượng cung. Làm vô số việc nhưng nam nhân đều thờ ơ.
Chu Đường tức giận: "Trần Kính, có phải anh không được hay không?"
Trần Kính: "Buổi tối sẽ làm em không xuống được giường."
*Giáo viên ngữ văn tiểu học lì lợm la liếm vs công nhân sửa xe đẹp trai.
- Tác giả: Lộc Thời An
- Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE, H văn, nhẹ nhàng
- Độ dài: 20 chương
- Editor: Voi Con
- Tên mỗi chương là do editor đặt. ❤
[Văn Án]
Lần đầu tiên Chu Đường nhìn thấy Trần Kính, cô đang đau bụng, anh mang cô đi bệnh viện. Anh chẳng qua là giúp người tạo niềm vui, không cần nói đến.
Chu Đường lại cảm thấy người nam nhân này cả người tràn đầy hormone nam tính, cô muốn theo đuổi anh.
Chu Đường giống thuốc cao bôi trên da chó, mềm mại quá mức, cưa cẩm anh, cường hôn anh, thậm chí còn bá vương ngạnh thượng cung. Làm vô số việc nhưng nam nhân đều thờ ơ.
Chu Đường tức giận: "Trần Kính, có phải anh không được hay không?"
Trần Kính: "Buổi tối sẽ làm em không xuống được giường."
*Giáo viên ngữ văn tiểu học lì lợm la liếm vs công nhân sửa xe đẹp trai.