Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
3.8
🌱Hán Việt: Nữ chủ thị nhuyễn muội nha ( đoản thiên tập)
🌱Tác giả: Sơn Hải Thực Mộng
🌱Edit: Vũ Quân
Giới thiệu:
🍑[Cổ đại: Công chúa hòa thân nhát gan xui xẻo X Hoàng đế tâm tư thâm trầm]🍑
Một câu tóm tắt: Nàng thật sự chỉ muốn yên tĩnh làm một chiếc bình hoa không có tình cảm, nhưng sao phân vị lại càng lên càng cao thế này?
🍒[Hiện đại vườn trường cấp ba] 🍒
Hai couple:
Bạn nhỏ ngoan ngoãn X đại ca trường học
Nữ học bá X thầy giáo
🍓[Dân quốc: Thiếu soái xấu xa X Thập Nhất thiếu thanh lãnh nữ giả nam trang]🍓
Cái gì? Thập Nhất thiếu gia được hoan nghênh nhất Dịch Bang là nữ? Lại còn muốn kết hôn với thiếu soái Sầm Thành?!!
🌱Tác giả: Sơn Hải Thực Mộng
🌱Edit: Vũ Quân
Giới thiệu:
🍑[Cổ đại: Công chúa hòa thân nhát gan xui xẻo X Hoàng đế tâm tư thâm trầm]🍑
Một câu tóm tắt: Nàng thật sự chỉ muốn yên tĩnh làm một chiếc bình hoa không có tình cảm, nhưng sao phân vị lại càng lên càng cao thế này?
🍒[Hiện đại vườn trường cấp ba] 🍒
Hai couple:
Bạn nhỏ ngoan ngoãn X đại ca trường học
Nữ học bá X thầy giáo
🍓[Dân quốc: Thiếu soái xấu xa X Thập Nhất thiếu thanh lãnh nữ giả nam trang]🍓
Cái gì? Thập Nhất thiếu gia được hoan nghênh nhất Dịch Bang là nữ? Lại còn muốn kết hôn với thiếu soái Sầm Thành?!!
4.3
1.
Sau khi cô từ chối nam sinh thể thao đã theo đuổi cô trong một tháng, bạn tốt hỏi Nghê Thanh Gia: "Rốt cuộc cậu thích kiểu người gì?"
Nghê Thanh Gia tiện tay chỉ vào Trần Kính đang đi ngang qua. Một học sinh ba tốt nghiêm túc và trung thực.
Bạn tốt lắc đầu: "Cậu không trị được cậu ta." Nghê Thanh Gia không tin.
2.
Về sau, khi bị đụng vào chỗ không thoải mái.
Nghê Thanh Gia nắm tóc Trần Kính, giận dữ mắng mỏ: "Dám làm điều đó ở chỗ này, cậu không phải con người."
"Đúng." Giọng nói mơ hồ của Trần Kính phát ra từ dưới váy cô: "Tôi là con chó của cậu."
Sau khi cô từ chối nam sinh thể thao đã theo đuổi cô trong một tháng, bạn tốt hỏi Nghê Thanh Gia: "Rốt cuộc cậu thích kiểu người gì?"
Nghê Thanh Gia tiện tay chỉ vào Trần Kính đang đi ngang qua. Một học sinh ba tốt nghiêm túc và trung thực.
Bạn tốt lắc đầu: "Cậu không trị được cậu ta." Nghê Thanh Gia không tin.
2.
Về sau, khi bị đụng vào chỗ không thoải mái.
Nghê Thanh Gia nắm tóc Trần Kính, giận dữ mắng mỏ: "Dám làm điều đó ở chỗ này, cậu không phải con người."
"Đúng." Giọng nói mơ hồ của Trần Kính phát ra từ dưới váy cô: "Tôi là con chó của cậu."
3.5
Ôn Nguyệt thích thầm một chàng trai, cậu ấy không hề giống mấy bạn cùng trang lứa, trong đôi mắt đen như mực dường như chứa đựng một câu chuyện.
Cậu lạnh lùng cô độc như đêm đen, khiến cô dù tự ti nhưng lại không kìm được việc thích cậu.
Cô không dám quang minh chính đại nhìn cậu, mà chỉ dám liếc qua hàng nghìn lần. Mãi đến một hôm sau khi tan học, khi đi ngang qua sảnh vui chơi dưới tầng, cậu bỗng gọi cô lại.
Cậu ném cho cô một món đồ: “Em gái, bắt lấy!”
Người cô phản ứng nhanh hơn não, một đầu thuốc lá vẫn còn tỏa ra ánh lửa rơi xuống lòng bàn tay, cô siết chặt như cầm trái tim nóng hổi.
Khoảnh khắc Nhan Phóng chú ý tới cô là lúc cô bị giáo viên nhắc nhở, khi ấy mắt cô long lanh rơm rớm nước mắt, thật sự rất hút hồn.
Cậu nhìn cô gái này không chớp mắt, cảm thấy mình đã tìm được một báu vật.
Cô gái nhỏ nhắn yếu ớt có vẻ không chịu nổi gió lớn thổi qua, nhưng lại có thể hoàn toàn chịu đựng được cậu.
Yếu đuối không ngờ, song cũng mạnh mẽ bất ngờ.
Cuối cùng bóng đêm cũng thuộc về Ôn Nguyệt, cô chui người vào lồng ngực ấm áp của cậu, tiến vào trong bóng đêm...
Cậu lạnh lùng cô độc như đêm đen, khiến cô dù tự ti nhưng lại không kìm được việc thích cậu.
Cô không dám quang minh chính đại nhìn cậu, mà chỉ dám liếc qua hàng nghìn lần. Mãi đến một hôm sau khi tan học, khi đi ngang qua sảnh vui chơi dưới tầng, cậu bỗng gọi cô lại.
Cậu ném cho cô một món đồ: “Em gái, bắt lấy!”
Người cô phản ứng nhanh hơn não, một đầu thuốc lá vẫn còn tỏa ra ánh lửa rơi xuống lòng bàn tay, cô siết chặt như cầm trái tim nóng hổi.
Khoảnh khắc Nhan Phóng chú ý tới cô là lúc cô bị giáo viên nhắc nhở, khi ấy mắt cô long lanh rơm rớm nước mắt, thật sự rất hút hồn.
Cậu nhìn cô gái này không chớp mắt, cảm thấy mình đã tìm được một báu vật.
Cô gái nhỏ nhắn yếu ớt có vẻ không chịu nổi gió lớn thổi qua, nhưng lại có thể hoàn toàn chịu đựng được cậu.
Yếu đuối không ngờ, song cũng mạnh mẽ bất ngờ.
Cuối cùng bóng đêm cũng thuộc về Ôn Nguyệt, cô chui người vào lồng ngực ấm áp của cậu, tiến vào trong bóng đêm...
3.7
Tác giả: Tiên Nữ Nhàn Rỗi
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, HE
Giới thiệu
Tôi thay chị gái song sinh đính hôn với một bác sĩ.
Đêm đó, tôi vô tình ngã vào lòng anh.
Tôi sợ hãi kêu lên, "Anh rể!"
Anh ta cười nhẹ, giọng điệu đầy ý trêu ghẹo, "Chơi bạo đấy nhỉ."
Thể loại: Ngôn Tình, Hiện Đại, HE
Giới thiệu
Tôi thay chị gái song sinh đính hôn với một bác sĩ.
Đêm đó, tôi vô tình ngã vào lòng anh.
Tôi sợ hãi kêu lên, "Anh rể!"
Anh ta cười nhẹ, giọng điệu đầy ý trêu ghẹo, "Chơi bạo đấy nhỉ."
4.3
Sau này, Thẩm Phong quay về trấn Bạch Thuật mở một cửa hàng bán đồ ăn vặt.
Mỗi một thanh mentos vị nho trong tiệm của anh, đều là hàng không bán.
Vì nó là vị mà Ân Thư Thu thích nhất.
Mãi mãi về sau.
– Em là mùa thu hạnh phúc của anh.
【Gỡ mìn】
Học đường, cứu rỗi, BE.
Từ khoá tìm kiếm: Vai chính: Ân Thư Thu | Vai phụ: | Vai khác:
Giới thiệu tóm tắt: Truyện yêu thầm/ đã hoàn thành.
Dàn ý: Chăm chỉ học tập.
Mỗi một thanh mentos vị nho trong tiệm của anh, đều là hàng không bán.
Vì nó là vị mà Ân Thư Thu thích nhất.
Mãi mãi về sau.
– Em là mùa thu hạnh phúc của anh.
【Gỡ mìn】
Học đường, cứu rỗi, BE.
Từ khoá tìm kiếm: Vai chính: Ân Thư Thu | Vai phụ: | Vai khác:
Giới thiệu tóm tắt: Truyện yêu thầm/ đã hoàn thành.
Dàn ý: Chăm chỉ học tập.
4
Tác giả: 纯颜
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Hiện Đại, Hào Môn Thế Gia, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Vịt Trắng Lội Cỏ
Giới thiệu
"Gia đình phá sản, bố tôi ép tôi liên hôn để cứu vãn tình hình.
Ông muốn tôi kết hôn với người anh trai ôn tồn lễ độ, nhưng tôi lại lỡ trao nhầm trái tim cho người em trai nóng nảy, tính khí thất thường.
Kiều Yến chặn tôi trong phòng, nắm chặt cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: ""Giang Ý, cô điê/n rồi à? Người cô nên lấy là anh trai tôi!""
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt - người mà kiếp trước, sau khi tôi c.h.ế/t, đã gần như phát điê/n mà liều mạng trả th/ù cho tôi.
Kiều Yến à, anh còn điên hơn em.
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Hiện Đại, Hào Môn Thế Gia, Chữa Lành, Ngọt
Team dịch: Vịt Trắng Lội Cỏ
Giới thiệu
"Gia đình phá sản, bố tôi ép tôi liên hôn để cứu vãn tình hình.
Ông muốn tôi kết hôn với người anh trai ôn tồn lễ độ, nhưng tôi lại lỡ trao nhầm trái tim cho người em trai nóng nảy, tính khí thất thường.
Kiều Yến chặn tôi trong phòng, nắm chặt cổ tay tôi, lạnh lùng chất vấn: ""Giang Ý, cô điê/n rồi à? Người cô nên lấy là anh trai tôi!""
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt - người mà kiếp trước, sau khi tôi c.h.ế/t, đã gần như phát điê/n mà liều mạng trả th/ù cho tôi.
Kiều Yến à, anh còn điên hơn em.
3.9
Tên truyện: DU VÃN MỘ THỪA NGÔN
Tác giả: Khai Tân
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, cưới trước yêu sau, ngọt sủng
Giới thiệu:
Năm tôi bốn tuổi, đi coi bói người ta nói tôi khắc cha mẹ. Cha mẹ gửi tôi đến thôn trang, mười năm trời không một lần gặp mặt, cũng mặc kệ sự sống chết của tôi.
Năm tôi mười bốn tuổi, bọn họ đón tôi về, để tôi gả chồng.
Chị cả cười nhạo: "Kẻ ngốc gả cho ma bệnh, quả là một đôi trời sinh."
Cha mẹ bảo: "Nếu không phải vì hôn ước này không thể hủy, chị cả của mày sắp sửa gả cao thì ngay cả việc xách dép cho người ta mày cũng không xứng đâu."
"Con gái gả đi như nước đã đổ ra ngoài, từ nay về sau dù có chuyện hay không thì cũng đừng trở về."
Chỉ có mình chàng, nắm tay tôi, dạy tôi viết tên mình.
Viết rằng: "Phụ nữ cũng xứng đáng có lòng tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, hăng hái tiến tới."
Tác giả: Khai Tân
Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, cưới trước yêu sau, ngọt sủng
Giới thiệu:
Năm tôi bốn tuổi, đi coi bói người ta nói tôi khắc cha mẹ. Cha mẹ gửi tôi đến thôn trang, mười năm trời không một lần gặp mặt, cũng mặc kệ sự sống chết của tôi.
Năm tôi mười bốn tuổi, bọn họ đón tôi về, để tôi gả chồng.
Chị cả cười nhạo: "Kẻ ngốc gả cho ma bệnh, quả là một đôi trời sinh."
Cha mẹ bảo: "Nếu không phải vì hôn ước này không thể hủy, chị cả của mày sắp sửa gả cao thì ngay cả việc xách dép cho người ta mày cũng không xứng đâu."
"Con gái gả đi như nước đã đổ ra ngoài, từ nay về sau dù có chuyện hay không thì cũng đừng trở về."
Chỉ có mình chàng, nắm tay tôi, dạy tôi viết tên mình.
Viết rằng: "Phụ nữ cũng xứng đáng có lòng tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, hăng hái tiến tới."
3.5
“Chủ nhân, cuối cùng người đã tới đón em về nhà…”
Sau khi kết thúc một vụ án, trong nhà Hoắc Liệt xuất hiện một người phụ nữ trần như nhộng, tự xưng là mèo của anh.
Một con mèo Ba Tư ngực to eo thon, da thịt trắng nõn, gương mặt xinh đẹp, dung túng anh tuỳ ý khinh nhờn nó.
***
1×1, Đại mỹ nhân PTSD thân thể yêu kiều mềm mại x Đại đội trưởng Bộ đội đặc chủng đã xuất ngũ.
(PTSD: Hậu chấn tâm lý hay Rối loạn stress sau sang chấn, là một rối loạn tâm lý, tổn thương về mặt tinh thần, biểu hiện bằng các triệu chứng lo âu rõ rệt sau khi phải đương đầu với sự kiện gây tổn thương và vẫn tiếp tục kéo dài sau đó khi sự kiện đã kết thúc từ lâu)
Những việc cần chú ý:
1. Nữ chính sạch.
2. Nữ chính sẽ cảm thấy bản thân là một con mèo, bởi vì đã chịu nhiều tổn thương và kích thích, đau khổ trong quá khứ. Thời điểm khi làm mèo nữ chính cảm thấy hạnh phúc hơn khi làm người, do đó nữ chính lựa chọn làm một con mèo, chỉ muốn xoay quanh chủ nhân của mình.
Sau khi kết thúc một vụ án, trong nhà Hoắc Liệt xuất hiện một người phụ nữ trần như nhộng, tự xưng là mèo của anh.
Một con mèo Ba Tư ngực to eo thon, da thịt trắng nõn, gương mặt xinh đẹp, dung túng anh tuỳ ý khinh nhờn nó.
***
1×1, Đại mỹ nhân PTSD thân thể yêu kiều mềm mại x Đại đội trưởng Bộ đội đặc chủng đã xuất ngũ.
(PTSD: Hậu chấn tâm lý hay Rối loạn stress sau sang chấn, là một rối loạn tâm lý, tổn thương về mặt tinh thần, biểu hiện bằng các triệu chứng lo âu rõ rệt sau khi phải đương đầu với sự kiện gây tổn thương và vẫn tiếp tục kéo dài sau đó khi sự kiện đã kết thúc từ lâu)
Những việc cần chú ý:
1. Nữ chính sạch.
2. Nữ chính sẽ cảm thấy bản thân là một con mèo, bởi vì đã chịu nhiều tổn thương và kích thích, đau khổ trong quá khứ. Thời điểm khi làm mèo nữ chính cảm thấy hạnh phúc hơn khi làm người, do đó nữ chính lựa chọn làm một con mèo, chỉ muốn xoay quanh chủ nhân của mình.
4.7
“Trước khi gặp em, cuộc sống của anh rất vô vị nhàm chán; sau khi gặp em, anh mới nhận ra rằng cuộc sống lại đáng yêu và đầy màu sắc như vậy.”
Tính tình của Cố Khinh Thiển lạnh lùng, sở hữu khuôn mặt quyến rũ và dáng người lả lướt thu hút vô số đàn ông, nhưng, cô chán ghét giao lưu với mọi người, thế nên đã bỏ việc và tự mở một studio độc lập của riêng mình.
Ngay ngày đầu khai trương cô đã nhận được một cuộc gọi quấy rối, người đó thấy cô cho mình vào danh sách đen thì bắt đầu gửi tin nhắn vào tài khoản công khai của cô. Cô không thèm để ý đến, anh ta lại tới tận nhà để nhét thư vào cửa….
Cô không nhịn được nữa, tức giận gọi cho cảnh sát.
Viên cảnh sát đề nghị cô nên chuyển chỗ ở khác, vừa lúc chị Giang đang cho thuê nhà. Sau khi mừng rỡ ký hợp đồng xong, ở trong nhà chị Giang cô tình cờ gặp được đội trưởng Tống, là người đang thụ lý vụ án của cô.
Đội trưởng Tống như bị điểm huyệt trước nhan sắc của cô, cô không hề hay biết cứ thế yên tâm ở lại, không ngờ trong lúc bất cẩn lại bị ‘ăn sạch sành sanh’…
Một câu tóm tắt: Người đàn ông đó nói nhan sắc của cô bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng căn bản anh ta chỉ đang giả heo ăn thịt hổ!
Ngọt văn, 1v1, SongC.
Đội trưởng cảnh sát thô lỗ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng nội tâm tà răm X Nhà thiết kế sườn xám có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim mềm yếu.
Tác giả thích có ‘màn dạo đầu’, tốc độ lái xe hơi chậm, không phải vừa bắt đầu đã vào chủ đề chính. Thịt thà chỉ là dệt hoa trên gấm, không viết quá dài, không đào quá sâu.
Tính tình của Cố Khinh Thiển lạnh lùng, sở hữu khuôn mặt quyến rũ và dáng người lả lướt thu hút vô số đàn ông, nhưng, cô chán ghét giao lưu với mọi người, thế nên đã bỏ việc và tự mở một studio độc lập của riêng mình.
Ngay ngày đầu khai trương cô đã nhận được một cuộc gọi quấy rối, người đó thấy cô cho mình vào danh sách đen thì bắt đầu gửi tin nhắn vào tài khoản công khai của cô. Cô không thèm để ý đến, anh ta lại tới tận nhà để nhét thư vào cửa….
Cô không nhịn được nữa, tức giận gọi cho cảnh sát.
Viên cảnh sát đề nghị cô nên chuyển chỗ ở khác, vừa lúc chị Giang đang cho thuê nhà. Sau khi mừng rỡ ký hợp đồng xong, ở trong nhà chị Giang cô tình cờ gặp được đội trưởng Tống, là người đang thụ lý vụ án của cô.
Đội trưởng Tống như bị điểm huyệt trước nhan sắc của cô, cô không hề hay biết cứ thế yên tâm ở lại, không ngờ trong lúc bất cẩn lại bị ‘ăn sạch sành sanh’…
Một câu tóm tắt: Người đàn ông đó nói nhan sắc của cô bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng căn bản anh ta chỉ đang giả heo ăn thịt hổ!
Ngọt văn, 1v1, SongC.
Đội trưởng cảnh sát thô lỗ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng nội tâm tà răm X Nhà thiết kế sườn xám có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim mềm yếu.
Tác giả thích có ‘màn dạo đầu’, tốc độ lái xe hơi chậm, không phải vừa bắt đầu đã vào chủ đề chính. Thịt thà chỉ là dệt hoa trên gấm, không viết quá dài, không đào quá sâu.
2.9
Giang Như Hứa thường hay nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của Giang Đường Dã.
Thiếu niên mang dép lê, mắt cá chân dưới ánh mặt trời trắng đến lóa mắt, giọng nói lười biếng giống như còn chưa tỉnh ngủ, khi cười lên lại vô cùng rạng rỡ.
“Không phải chỉ là nuôi một đứa trẻ thôi sao, có to tát gì đâu chứ, nhìn gương mặt khóc của cô nhóc này, sưng phù như cái đầu heo.”
“Nếu tôi chăm được thì sau này phải chăm sóc thật tốt cho tôi lúc về già.”
Sau này cũng không có chuyện dưỡng già gì cả.
Anh siết lấy vòng eo nhỏ nhắn của thiếu nữ, từng cái một đưa đẩy vào trong, gương mặt nhuốm màu tình dục vừa dịu dàng vừa hoang dã, động tác ngày càng hung hăng nhưng chất giọng vẫn tỉnh bơ.
“Chú nhỏ làm em thoải mái không?”
“Dám chạy một lần nữa xem.”
“Để xem chú nhỏ có làm em chết ở trên giường hay không?”
Đoạn cut nhỏ:
“Vậy em để anh hôn một cái.”
“Để anh thử xem có ngọt hay không.”
“Nếu như ngọt thì chính là bã xã của anh.”
Như Hứa lại kéo khăn che, hỏi: “Vậy nếu như không ngọt thì sao?”
“Không ngọt không lấy tiền.”
Thiếu niên mang dép lê, mắt cá chân dưới ánh mặt trời trắng đến lóa mắt, giọng nói lười biếng giống như còn chưa tỉnh ngủ, khi cười lên lại vô cùng rạng rỡ.
“Không phải chỉ là nuôi một đứa trẻ thôi sao, có to tát gì đâu chứ, nhìn gương mặt khóc của cô nhóc này, sưng phù như cái đầu heo.”
“Nếu tôi chăm được thì sau này phải chăm sóc thật tốt cho tôi lúc về già.”
Sau này cũng không có chuyện dưỡng già gì cả.
Anh siết lấy vòng eo nhỏ nhắn của thiếu nữ, từng cái một đưa đẩy vào trong, gương mặt nhuốm màu tình dục vừa dịu dàng vừa hoang dã, động tác ngày càng hung hăng nhưng chất giọng vẫn tỉnh bơ.
“Chú nhỏ làm em thoải mái không?”
“Dám chạy một lần nữa xem.”
“Để xem chú nhỏ có làm em chết ở trên giường hay không?”
Đoạn cut nhỏ:
“Vậy em để anh hôn một cái.”
“Để anh thử xem có ngọt hay không.”
“Nếu như ngọt thì chính là bã xã của anh.”
Như Hứa lại kéo khăn che, hỏi: “Vậy nếu như không ngọt thì sao?”
“Không ngọt không lấy tiền.”
3.2
Trần Mặc × Lâm Kiều
Cuộc sống bình đạm của một cặp đôi trưởng thành.
✓Trích đoạn:
Lần đầu tiên Lâm Kiều tiếp cận anh trong quán bar, cô đã ghé vào tai anh nói chuyện. Xung quanh môi trường ồn ào phức tạp, bên cạnh còn có tiếng đồng nghiệp trêu chọc anh.
À, nói đến trêu chọc, các đồng cũng vô cùng ngạc nhiên, rằng một người chưa từng bước chân vào hộp đêm hay quán bar như anh lại có thể tìm được bạn gái ở đó, hơn nữa mối quan hệ giữa hai người còn rất ổn định.
Thời điểm đó bọn họ không nghĩ nhiều, cũng không suy diễn lung tung, chỉ đơn giản là chọc ghẹo.
Lúc đó anh cùng đồng nghiệp đi uống vài ly, không say, chỉ là có chút buông thả, ngả lưng vào sô pha tán gẫu với bọn họ.
Lâm Kiều dừng lại phía sau lưng ghế sô pha của anh, vỗ nhẹ vào vai anh, anh ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô.
Là một người xa lạ.
Anh nhướng mày, ý là có chuyện gì không.
Lâm Kiều hơi khom lưng, bỏ qua âm thanh ồn ào la ó, vươn tay che miệng rồi ghé sát vào tai anh nói.
⌈Anh chàng đẹp trai, uống với nhau một ly không?⌋
Giọng điệu không nặng không nhẹ, còn mang theo vài phần ngả ngớn, trong một hoàn cảnh ồn ào như vậy lại dễ dàng làm say đắm lòng người…
Cuộc sống bình đạm của một cặp đôi trưởng thành.
✓Trích đoạn:
Lần đầu tiên Lâm Kiều tiếp cận anh trong quán bar, cô đã ghé vào tai anh nói chuyện. Xung quanh môi trường ồn ào phức tạp, bên cạnh còn có tiếng đồng nghiệp trêu chọc anh.
À, nói đến trêu chọc, các đồng cũng vô cùng ngạc nhiên, rằng một người chưa từng bước chân vào hộp đêm hay quán bar như anh lại có thể tìm được bạn gái ở đó, hơn nữa mối quan hệ giữa hai người còn rất ổn định.
Thời điểm đó bọn họ không nghĩ nhiều, cũng không suy diễn lung tung, chỉ đơn giản là chọc ghẹo.
Lúc đó anh cùng đồng nghiệp đi uống vài ly, không say, chỉ là có chút buông thả, ngả lưng vào sô pha tán gẫu với bọn họ.
Lâm Kiều dừng lại phía sau lưng ghế sô pha của anh, vỗ nhẹ vào vai anh, anh ngẩng đầu liếc mắt nhìn cô.
Là một người xa lạ.
Anh nhướng mày, ý là có chuyện gì không.
Lâm Kiều hơi khom lưng, bỏ qua âm thanh ồn ào la ó, vươn tay che miệng rồi ghé sát vào tai anh nói.
⌈Anh chàng đẹp trai, uống với nhau một ly không?⌋
Giọng điệu không nặng không nhẹ, còn mang theo vài phần ngả ngớn, trong một hoàn cảnh ồn ào như vậy lại dễ dàng làm say đắm lòng người…
2.4
Anh là người trưởng thành, hai mươi ba tuổi, cô lại nhỏ hơn anh mười tuổi, vẫn chỉ là một cô bé nhỏ.
Cô không biết làm sao để anh hiểu, cô không thích anh, cô không muốn ở cùng anh.
Nhưng anh lại yêu cô điên cuồng, không muốn buông tay.
Anh muốn giữ cô bên mình, mặc cho cô cự tuyệt, anh giam cầm cô, để cô chỉ có thể là của mình anh......
Kiểm Kiểm đã từng khóc lóc cầu xin Mạc Thiên Trạch: Chú, thả cháu đi đi!
Nam nhân ngồi bễ nghễ, lãnh khốc kia lại cười, nụ cười thực đáng sợ.
Cô không biết làm sao để anh hiểu, cô không thích anh, cô không muốn ở cùng anh.
Nhưng anh lại yêu cô điên cuồng, không muốn buông tay.
Anh muốn giữ cô bên mình, mặc cho cô cự tuyệt, anh giam cầm cô, để cô chỉ có thể là của mình anh......
Kiểm Kiểm đã từng khóc lóc cầu xin Mạc Thiên Trạch: Chú, thả cháu đi đi!
Nam nhân ngồi bễ nghễ, lãnh khốc kia lại cười, nụ cười thực đáng sợ.
4.3
Năm đó mất mùa đói kém, ta cùng tỷ tỷ mạo hiểm kiếm chút đỉnh từ những người đã khuất, may mắn vơ vét được một đôi tín vật của chủ tớ đã qua đời.
Khi gia nhân từ phủ Thừa tướng tìm đến, họ hỏi ai trong chúng ta là tiểu thư.
Tỷ tỷ lập tức nhận mình là tiểu thư, còn ta đánh phải ấm ức trở thành nha hoàn.
Thấy ta tỏ vẻ không vui, tỷ tỷ liền thẳng tay vỗ một cái vào sau gáy ta:
“Ngươi đúng là đồ ngốc, hai câu còn nói chẳng nên hồn đã định kéo ta vào chỗ chec, còn dám trưng bộ mặt khó ưa với ta nữa à?”
Ta chỉ cười khờ khạo. Ai bảo ta sinh ra đã đần độn, làm sao nhanh trí bằng tỷ tỷ được...
...
Khi gia nhân từ phủ Thừa tướng tìm đến, họ hỏi ai trong chúng ta là tiểu thư.
Tỷ tỷ lập tức nhận mình là tiểu thư, còn ta đánh phải ấm ức trở thành nha hoàn.
Thấy ta tỏ vẻ không vui, tỷ tỷ liền thẳng tay vỗ một cái vào sau gáy ta:
“Ngươi đúng là đồ ngốc, hai câu còn nói chẳng nên hồn đã định kéo ta vào chỗ chec, còn dám trưng bộ mặt khó ưa với ta nữa à?”
Ta chỉ cười khờ khạo. Ai bảo ta sinh ra đã đần độn, làm sao nhanh trí bằng tỷ tỷ được...
...
3.5
Hứa Duy yêu thầm một người rất nhiều năm, thế nhưng trúc mã của cô lại phải lòng rồi kết hôn với một người phụ nữ thật sự chẳng hơn cô bất kể một điểm nào. Tình đầu tan vỡ, trong lúc cảm xúc che mờ lý trí, Hứa Duy vội vàng kết hôn với trúc mã của người giờ đã là vợ của người cô đã yêu suốt bao năm – Vu Thế Châu.
Cô luôn cho rằng cuộc hôn nhân của bọn họ vốn chỉ tồn tại trên hình thức, bởi vì cô và anh đến với nhau chẳng qua là để trả thù cái tứ giác luyến đầy khổ sở này mà thôi. Thế nhưng, Hứa Duy không biết rằng, ngay từ lúc bắt đầu, chưa một giây phút nào Vu Thế Châu đứng trong tứ giác luyến này cả.
Bởi vì người anh yêu, từ đầu đến cuối, chỉ có một, là cô.
Anh luôn lặng lẽ ở bên cô, âm thầm chăm sóc cô, dùng hành động để khiến cho cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô lúc bình thường thì thông minh vậy mà trong tất cả những việc liên quan đến Vạn Lệ Tước cùng Tô Tĩnh đều trở nên bướng bỉnh đến mức ngốc nghếch.
Cô luôn cho rằng cuộc hôn nhân của bọn họ vốn chỉ tồn tại trên hình thức, bởi vì cô và anh đến với nhau chẳng qua là để trả thù cái tứ giác luyến đầy khổ sở này mà thôi. Thế nhưng, Hứa Duy không biết rằng, ngay từ lúc bắt đầu, chưa một giây phút nào Vu Thế Châu đứng trong tứ giác luyến này cả.
Bởi vì người anh yêu, từ đầu đến cuối, chỉ có một, là cô.
Anh luôn lặng lẽ ở bên cô, âm thầm chăm sóc cô, dùng hành động để khiến cho cô hiểu được tình cảm của mình. Thế nhưng cô lúc bình thường thì thông minh vậy mà trong tất cả những việc liên quan đến Vạn Lệ Tước cùng Tô Tĩnh đều trở nên bướng bỉnh đến mức ngốc nghếch.
4
Vân Tự chỉ là một cung nữ nhỏ bé. Nàng không phải người tốt, nhưng lại là một mỹ nhân.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
Nàng biết rõ thân phận mình thấp hèn, dù sau này có ra khỏi cung và được nhà quyền quý thu nhận làm thiếp, cũng vẫn là trèo cao.
Đã quen với cẩm y ngọc thực trong cung, nàng không thể quay về những ngày tháng nghèo khổ trước đây.
Cho nên, nàng đem ánh mắt đặt vào người đang ngồi trên ngai vàng kia.
Ai ai cũng nói Vân Tự tâm cơ thâm sâu đến mức Thánh Thượng sủng ái nàng.
Nhưng không ai biết rằng, sau khi được vị kia để mắt tới, Vân Tự vẫn chỉ là một cung nữ vô danh vô phận trong suốt hai năm
*****
Đàm Viên Sơ lúc đầu để ý đến Vân Tự, không phải vì nàng thông minh, mà vì sự nịnh nọt khéo léo mà lại vụng về của nàng.
Hắn giữ Vân Tự bên cạnh suốt hai năm, rồi mới cho nàng một danh phận mà nàng luôn mong muốn.
Hắn thờ ơ lạnh nhạt trước bộ dáng tiểu nhân đắc chí ỷ thế hiếp người của nàng.
Thẳng đến cuối cùng, Đàm Viên Sơ mới nhận ra rằng, hắn không chỉ bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của nàng, mà còn bởi những mưu toan nhỏ nhen mà nàng tưởng đã che giấu kỹ lưỡng.
【Ngươi đã thông minh, ta sẽ ngu dốt một chút.】
【Những gì ngươi thấy, chưa chắc không phải là điều ta muốn ngươi thấy.】
PS: Cung đấu văn, không phải tiểu thuyết nhẹ nhàng, nam chính không hoàn hảo, ai để ý thì đừng đọc.
Một câu tóm tắt: Một tiểu cung nữ muốn trèo lên thượng vị.
4.1
Ninh Chiêu Nhi trời sinh tính tình phóng khoáng, dung mạo xinh đẹp, đáng yêu, nhưng lại mắc bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ đã được gửi nuôi ở nhà cô ruột.
Cả nhà cô ruột đối xử với nàng như con ruột, đợi đến khi nàng cập kê, sẽ gả cho người biểu ca thanh mai trúc mã.
Lần đầu tiên Ninh Chiêu Nhi gặp Thẩm Hạo Hành, hắn một thân huyền y đứng trên lầu các, nhìn nàng.
Tim Ninh Chiêu Nhi bỗng nhiên thắt lại, ngất lịm đi.
Sau đó, nàng nghe biểu tỷ nói: "Vị khách quý trong phủ là Tứ hoàng tử Đại Tề - Ngụy vương, người ôn nhuận lễ độ, tuấn mỹ vô song, chỉ là đã ngoài hai mươi tuổi mà vẫn chưa thành gia lập thất..."
"Bởi vì hắn có sở thích đoạn tụ." (đoạn tụ = đồng tính)
Ninh Chiêu Nhi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra nam nhân cưỡng đoạt nàng trong cơn ác mộng kia không phải là hắn.
Rất lâu sau, cuộc sống của nàng trở lại bình lặng, cơn ác mộng từng đeo bám nàng cũng dần bị lãng quên, cho đến ngày đại hôn, Ninh Chiêu Nhi đang hồi hộp chờ đợi trong tân phòng thì đột nhiên ngất xỉu, khi tỉnh lại đã thấy mình ở trong mật thất.
Dưới ánh nến le lói, nam nhân mặc huyền y chậm rãi bước về phía nàng, vẻ mặt vẫn ôn nhu như trước.
Ninh Chiêu Nhi khóc lóc cầu xin: "Đừng, đừng lại gần..."
Thẩm Hạo Hành mỉm cười ôn nhu phủi đi bụi bặm trên trán nàng, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, bản vương chỉ là vừa ý nàng, sẽ không làm nàng bị thương."
Ai nói người đàn ông độc ác trong giấc mơ kia không phải là hắn.
【Đây là câu chuyện về một tiểu bệnh y thuần khiết lương thiện, muốn cảm hóa một tên điên sống chỉ để trả thù.】
Cả nhà cô ruột đối xử với nàng như con ruột, đợi đến khi nàng cập kê, sẽ gả cho người biểu ca thanh mai trúc mã.
Lần đầu tiên Ninh Chiêu Nhi gặp Thẩm Hạo Hành, hắn một thân huyền y đứng trên lầu các, nhìn nàng.
Tim Ninh Chiêu Nhi bỗng nhiên thắt lại, ngất lịm đi.
Sau đó, nàng nghe biểu tỷ nói: "Vị khách quý trong phủ là Tứ hoàng tử Đại Tề - Ngụy vương, người ôn nhuận lễ độ, tuấn mỹ vô song, chỉ là đã ngoài hai mươi tuổi mà vẫn chưa thành gia lập thất..."
"Bởi vì hắn có sở thích đoạn tụ." (đoạn tụ = đồng tính)
Ninh Chiêu Nhi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, xem ra nam nhân cưỡng đoạt nàng trong cơn ác mộng kia không phải là hắn.
Rất lâu sau, cuộc sống của nàng trở lại bình lặng, cơn ác mộng từng đeo bám nàng cũng dần bị lãng quên, cho đến ngày đại hôn, Ninh Chiêu Nhi đang hồi hộp chờ đợi trong tân phòng thì đột nhiên ngất xỉu, khi tỉnh lại đã thấy mình ở trong mật thất.
Dưới ánh nến le lói, nam nhân mặc huyền y chậm rãi bước về phía nàng, vẻ mặt vẫn ôn nhu như trước.
Ninh Chiêu Nhi khóc lóc cầu xin: "Đừng, đừng lại gần..."
Thẩm Hạo Hành mỉm cười ôn nhu phủi đi bụi bặm trên trán nàng, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, bản vương chỉ là vừa ý nàng, sẽ không làm nàng bị thương."
Ai nói người đàn ông độc ác trong giấc mơ kia không phải là hắn.
【Đây là câu chuyện về một tiểu bệnh y thuần khiết lương thiện, muốn cảm hóa một tên điên sống chỉ để trả thù.】
4
VẪN CHƯA BẮT ĐẦU
Tác giả: Tần Phương Hảo
Số chương: 55 chương
Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, con cưng của trời
Editor: Kites
***
Giới Thiệu:
Dưới ánh đèn mờ ảo, đêm buông lãng mạn, Chung Kỳ nhẹ tựa vào vai Lý Dật Sinh. Giọng cô ngây thơ, pha chút thăm dò: "Em... giống chị ấy lắm sao?".
Lý Dật Sinh khựng lại một lát, rồi mới chậm rãi đáp, giọng trầm thấp: "Em là em."
Kẻ dối trá. Chung Kỳ cười nhạt trong lòng, nét mặt thoáng vẻ thờ ơ.
Thân phận thế thân ánh trăng sáng, nghĩ kỹ cũng chẳng tệ. Dù tình yêu chẳng được bao nhiêu, ít ra túi xách cũng đầy tay.
Hai người chênh nhau 7 tuổi
[Nàng - cô sinh viên thực dụng và chàng - gã đàn ông bạc tình.]
Tác giả: Tần Phương Hảo
Số chương: 55 chương
Thể loại: Hiện đại, đô thị tình duyên, con cưng của trời
Editor: Kites
***
Giới Thiệu:
Dưới ánh đèn mờ ảo, đêm buông lãng mạn, Chung Kỳ nhẹ tựa vào vai Lý Dật Sinh. Giọng cô ngây thơ, pha chút thăm dò: "Em... giống chị ấy lắm sao?".
Lý Dật Sinh khựng lại một lát, rồi mới chậm rãi đáp, giọng trầm thấp: "Em là em."
Kẻ dối trá. Chung Kỳ cười nhạt trong lòng, nét mặt thoáng vẻ thờ ơ.
Thân phận thế thân ánh trăng sáng, nghĩ kỹ cũng chẳng tệ. Dù tình yêu chẳng được bao nhiêu, ít ra túi xách cũng đầy tay.
Hai người chênh nhau 7 tuổi
[Nàng - cô sinh viên thực dụng và chàng - gã đàn ông bạc tình.]
4.3
“Dã hỏa thiêu bất tận – Xuân phong xuy hựu sinh.” [1]
Đây là câu chuyện xưa về quá trình vờn nhau giữa một ông trùm tài chính và cô vợ nhỏ của mình.
Couple: Đường Đường x Dương Niệm Sâm
Ông trùm tài chính x Người giám định đồ cổ.
Nam chính hơn vợ mười tuổi.
Đây là câu chuyện xưa về quá trình vờn nhau giữa một ông trùm tài chính và cô vợ nhỏ của mình.
Couple: Đường Đường x Dương Niệm Sâm
Ông trùm tài chính x Người giám định đồ cổ.
Nam chính hơn vợ mười tuổi.
3.5
Lần đầu tiên Tôn Hoài Đường nhìn thấy Tôn Điềm Điềm đã nghĩ rằng cô bé này xinh đẹp hơn những người anh từng gặp trong cô nhi viện, giống như một con búp bê sứ.
Anh dằn lòng lấy ra cây kẹo mà mình đang để dành trong túi đưa cho cô, gọi cô là em gái nhỏ.
Lúc ấy, Tôn Điềm Điềm cũng ngọt ngào kêu: “Anh Đường”.
Sau này, ai cũng nói Tôn Hoài Đường là một người đẹp trai trầm tính, chững chạc và dịu dàng. Anh trở thành đối tượng trong mộng của vô số nữ sinh.
Từ nhỏ, Tôn Điềm Điềm biết anh Đường vốn dĩ rất đẹp trai, đối xử với cô vô cùng tốt, nhưng cô không thích những ánh nhìn thèm thuồng của các nữ sinh kia cứ chằm chằm vào anh Đường.
Sau này khi lớn lên, đứng trước mặt anh Đường… Cô dần phát hiện cảm xúc kì lạ trong lòng mình.
Cô quyết định, phải quyến rũ anh...
Vì thế, một ngày nọ—
Tôn Hoài Đường kinh ngạc nhìn cô gái nhỏ trước mặt đang cưỡng hôn mình, “..Điềm Điềm?”.
“Anh Đường, em thích anh.”
Trong lòng anh hạnh phúc như ở trên mây, dục vọng bùng cháy mãnh liệt...
1V1, Song xử, HE, thanh mai trúc mã, anh em nuôi.
Câu chuyện ngọt ngào, đơn thuần.
Có chút tình tiết vườn trường.
Anh dằn lòng lấy ra cây kẹo mà mình đang để dành trong túi đưa cho cô, gọi cô là em gái nhỏ.
Lúc ấy, Tôn Điềm Điềm cũng ngọt ngào kêu: “Anh Đường”.
Sau này, ai cũng nói Tôn Hoài Đường là một người đẹp trai trầm tính, chững chạc và dịu dàng. Anh trở thành đối tượng trong mộng của vô số nữ sinh.
Từ nhỏ, Tôn Điềm Điềm biết anh Đường vốn dĩ rất đẹp trai, đối xử với cô vô cùng tốt, nhưng cô không thích những ánh nhìn thèm thuồng của các nữ sinh kia cứ chằm chằm vào anh Đường.
Sau này khi lớn lên, đứng trước mặt anh Đường… Cô dần phát hiện cảm xúc kì lạ trong lòng mình.
Cô quyết định, phải quyến rũ anh...
Vì thế, một ngày nọ—
Tôn Hoài Đường kinh ngạc nhìn cô gái nhỏ trước mặt đang cưỡng hôn mình, “..Điềm Điềm?”.
“Anh Đường, em thích anh.”
Trong lòng anh hạnh phúc như ở trên mây, dục vọng bùng cháy mãnh liệt...
1V1, Song xử, HE, thanh mai trúc mã, anh em nuôi.
Câu chuyện ngọt ngào, đơn thuần.
Có chút tình tiết vườn trường.
3.6
Mọi người đều biết Bạch Lạc là một cô nàng ăn chơi.
Một ngày nọ, cô đánh cược với người ta chỉ trong vòng ba tháng sẽ lên giường được với học thần Lâm Khải Chi.
Không phải cậu ta chỉ là một con mọt sách bốn mắt thôi sao?
Bạch Lạc khịt mũi khinh thường, chuyện này dễ như trở bàn tay!!
…
Khi Lâm Khải Chi biết chuyện, cậu chỉ nhàn nhạt cười rồi nhướn mày hỏi một câu, “Nghe nói cậu muốn ngủ với tôi?”.
Một ngày nọ, cô đánh cược với người ta chỉ trong vòng ba tháng sẽ lên giường được với học thần Lâm Khải Chi.
Không phải cậu ta chỉ là một con mọt sách bốn mắt thôi sao?
Bạch Lạc khịt mũi khinh thường, chuyện này dễ như trở bàn tay!!
…
Khi Lâm Khải Chi biết chuyện, cậu chỉ nhàn nhạt cười rồi nhướn mày hỏi một câu, “Nghe nói cậu muốn ngủ với tôi?”.
4.5
Thẩm Nhất Nhất, người tình bí mật, đã chết cách đây hai năm.
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
Hồi sinh từ cõi chết, Thẩm Nhất Nhất trở lại đầy ngoạn mục, giờ đây cô là nhà sản xuất vàng với bảng thành tích đáng nể.
Trong giới giải trí đầy sóng gió, vô số người chen chúc muốn làm quen với cô, ngạc nhiên thay, trong số đó lại có cả vị nam thần kinh diễm của tập đoàn Cố thị?!
Dưa lớn như vậy, cắn một miếng không hết!
Cố tổng: "Chọn ngày lành tháng tốt, công khai em là Cố phu nhân."
Thẩm Nhất Nhất: "Không cần đâu Cố tổng, tôi đã kết hôn, có con rồi, ngài nên đi lừa người khác đi."
Cố tổng: "Có con cũng không sao, tôi cũng có."
Nói xong, dẫn ra cậu cả Cố Ân Nặc.
Thẩm Nhất Nhất kinh hãi: "Cố tổng thật hèn hạ! Trộm con tôi!".
Cậu bé Thẩm Cảnh Trừng vội vàng nhảy ra: "Mẹ đừng sợ! Không ai trộm con đâu!"
Thẩm Nhất Nhất há hốc mồm: "Sao, sao lại có hai đứa? Cố tổng, con của ngài và con tôi là cùng một khuôn đúc?!"
Cố tổng: "Muốn biết sao? Ký hợp đồng ràng buộc với tôi, tối nay tôi sẽ nói cho em biết."
3.9
Cô hoa khôi cảnh sát đội điều tra hình sự vs Tiểu thuyết gia kiêm Chuyên viên nghiên cứu tội phạm
1v1, Sắc-Sạch-Sủng, phá án nhỏ, nhẹ nhàng, có thịt có cốt truyện.
1v1, Sắc-Sạch-Sủng, phá án nhỏ, nhẹ nhàng, có thịt có cốt truyện.
4.5
Ngày trưởng tôn nhà họ Tạ thành hôn, lão phu nhân vì có ý thiên vị tam thiếu gia Tạ Thiệu, lo lắng hắn quá lười biếng, tương lai sẽ phá sạch gia sản, lại nghe nói trưởng nữ nhà họ Ôn rất biết quán xuyến việc nhà, bèn âm thầm tráo đổi tân lang.
Nào ngờ nhà họ Ôn cũng bày mưu tính kế.
Đích nữ Ôn Thù Sắc bên cạnh lão phu nhân nhà họ Ôn dung mạo tuyệt sắc, nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, sợ rằng tương lai sẽ bị chồng xem thường. Nghe nói trưởng tôn nhà họ Tạ ôn nhu săn sóc, lão phu nhân nhà họ Ôn bất chấp tiếng xấu, đẩy nàng lên kiệu hoa thay cho tỷ tỷ.
Đêm đó, tiếng cười nhạo chế giễu cợt của đại phòng nhà họ Tạ vang vọng đến tận phòng tân hôn.
Dưới ánh nến đỏ, công tử bột cùng đại tiểu thư kiêu căng nhìn nhau chằm chằm, kẻ tám lạng người nửa cân, cùng buông xuôi phó mặc. Điều an ủi duy nhất có lẽ chính là dung mạo của đối phương.
Sau khi thành hôn, hai người phát huy hết thảy khuyết điểm của bản thân, khiến cuộc sống ngày càng túng quẫn.
Ôn Thù Sắc cũng chưa từng oán trách, chỉ là mỗi khi Tạ Thiệu trở về lúc hoàng hôn, đều thấy nàng nhìn về phía sân viện của đại phòng bên cạnh, tay phe phẩy quạt lụa, vẻ mặt sầu não ước ao: "Thật muốn đập đổ bức tường này quá đi, không được ăn thì ngửi mùi thôi cũng được."
Dù sao cũng đã theo mình, không thể để nàng chết đói, ngày hôm sau, Tạ Thiệu lần đầu tiên bước vào thư phòng, sao chép sách vở.
Nhưng Ôn Thù Sắc không chỉ là người kiêu căng, mà còn là một cái động không đáy...
"Váy áo mới của tẩu tẩu hôm nay thật đẹp."
"Thúc đệ hôm qua tặng đệ muội một đôi khuyên tai, bạch ngọc đẹp như vậy ta cả đời chưa từng thấy."
"Phu quân chàng có biết, quạt lụa mà tiểu thư nhà họ Ngô dùng hôm nay, vậy mà lại làm bằng vàng đấy."
Tạ Thiệu:....
Tạ Thiệu nghiến răng ngồi dậy từ trường kỷ.
Về sau, khi Tạ Thiệu đem sắc phong nhất phẩm phu nhân đưa cho nàng, thật sự không nhịn được nữa: "Đủ chưa, nếu nàng còn chưa thấy đủ, vi phu chỉ còn nước đi soán ngôi thôi."
Cuộc sống này, con moẹ nó thật mệt mỏi.
Nào ngờ nhà họ Ôn cũng bày mưu tính kế.
Đích nữ Ôn Thù Sắc bên cạnh lão phu nhân nhà họ Ôn dung mạo tuyệt sắc, nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều sinh hư, sợ rằng tương lai sẽ bị chồng xem thường. Nghe nói trưởng tôn nhà họ Tạ ôn nhu săn sóc, lão phu nhân nhà họ Ôn bất chấp tiếng xấu, đẩy nàng lên kiệu hoa thay cho tỷ tỷ.
Đêm đó, tiếng cười nhạo chế giễu cợt của đại phòng nhà họ Tạ vang vọng đến tận phòng tân hôn.
Dưới ánh nến đỏ, công tử bột cùng đại tiểu thư kiêu căng nhìn nhau chằm chằm, kẻ tám lạng người nửa cân, cùng buông xuôi phó mặc. Điều an ủi duy nhất có lẽ chính là dung mạo của đối phương.
Sau khi thành hôn, hai người phát huy hết thảy khuyết điểm của bản thân, khiến cuộc sống ngày càng túng quẫn.
Ôn Thù Sắc cũng chưa từng oán trách, chỉ là mỗi khi Tạ Thiệu trở về lúc hoàng hôn, đều thấy nàng nhìn về phía sân viện của đại phòng bên cạnh, tay phe phẩy quạt lụa, vẻ mặt sầu não ước ao: "Thật muốn đập đổ bức tường này quá đi, không được ăn thì ngửi mùi thôi cũng được."
Dù sao cũng đã theo mình, không thể để nàng chết đói, ngày hôm sau, Tạ Thiệu lần đầu tiên bước vào thư phòng, sao chép sách vở.
Nhưng Ôn Thù Sắc không chỉ là người kiêu căng, mà còn là một cái động không đáy...
"Váy áo mới của tẩu tẩu hôm nay thật đẹp."
"Thúc đệ hôm qua tặng đệ muội một đôi khuyên tai, bạch ngọc đẹp như vậy ta cả đời chưa từng thấy."
"Phu quân chàng có biết, quạt lụa mà tiểu thư nhà họ Ngô dùng hôm nay, vậy mà lại làm bằng vàng đấy."
Tạ Thiệu:....
Tạ Thiệu nghiến răng ngồi dậy từ trường kỷ.
Về sau, khi Tạ Thiệu đem sắc phong nhất phẩm phu nhân đưa cho nàng, thật sự không nhịn được nữa: "Đủ chưa, nếu nàng còn chưa thấy đủ, vi phu chỉ còn nước đi soán ngôi thôi."
Cuộc sống này, con moẹ nó thật mệt mỏi.
3.6
Đêm đại hôn cùng Trấn Bắc Vương, nàng bị chính muội muội của mình lừa vào trong quan tài, bán đi Nam Cương. Vì vẻ ngoài ưa nhìn, nàng bị bán qua tay rất nhiều người, cuối cùng rơi vào tay người Sái Giáo.
Giáo chủ chỉ vào nàng, nói với đám trùng độc được nuôi trong vại. Ai bò lên chân nàng trước, người đó có thể làm cổ trùng của nàng.
Chàng tự tay mình giết vô số trùng độc, cuối cùng người đầy máu quỳ xuống trước mặt nàng, nhận nàng làm chủ.
Từ đó về sau, nàng làm mẫu, chàng làm cổ.
Giáo chủ nói nàng chỉ cần dùng thân mình nuôi cổ, cổ vương này sẽ vì nàng mà cầm đao giết người, nàng vui vẻ đồng ý.
Nhưng, cái gọi là dùng thân nuôi cổ là gì?
Chẳng phải là ăn thịt của nàng, gặm xương cốt của nàng, uống máu của nàng sao? Cổ vương này thế mà lại nửa đêm canh ba leo lên giường nàng, muốn nàng nuôi chàng.
Nàng lập tức hiểu ngay, hoá ra phải dùng cách này để nuôi chàng...
Giáo chủ chỉ vào nàng, nói với đám trùng độc được nuôi trong vại. Ai bò lên chân nàng trước, người đó có thể làm cổ trùng của nàng.
Chàng tự tay mình giết vô số trùng độc, cuối cùng người đầy máu quỳ xuống trước mặt nàng, nhận nàng làm chủ.
Từ đó về sau, nàng làm mẫu, chàng làm cổ.
Giáo chủ nói nàng chỉ cần dùng thân mình nuôi cổ, cổ vương này sẽ vì nàng mà cầm đao giết người, nàng vui vẻ đồng ý.
Nhưng, cái gọi là dùng thân nuôi cổ là gì?
Chẳng phải là ăn thịt của nàng, gặm xương cốt của nàng, uống máu của nàng sao? Cổ vương này thế mà lại nửa đêm canh ba leo lên giường nàng, muốn nàng nuôi chàng.
Nàng lập tức hiểu ngay, hoá ra phải dùng cách này để nuôi chàng...
4
Tô Trầm Hương hưởng thụ một cuộc sống hạnh phúc, ăn uống no say ở bên cạnh người ta.
Ngày đó, có người tò mò hỏi học bá nổi tiếng trên mạng - Tô Trầm Hương có ấn tượng gì với giáo bá Trần Thiên Bắc của trường Tín Đức.
Thiếu nữ nũng nịu bắt lấy lệ quỷ bên cạnh Trần giáo bá, gặm một miếng rồi ung dung nói: “Chắc là phiếu ăn cơm dài hạn nhỉ.”
Trên mạng như bùng nổ. 《Học bá nổi tiếng trên mạng tỏ tình với người thừa kế của Trần thị!》
Trần Thiên Bắc nhìn chằm chằm hot search Weibo, quay đầu nhìn cô gái nhỏ trắng nõn mềm mại đang ngồi bên cạnh anh, nhìn anh bằng đôi mắt sáng lấp lánh… Dần dần nghiêng người ra sau lưng anh… Tô Trầm Hương: Đại lão, lệ quỷ phía sau cậu thơm quá!!
Ngày đó, có người tò mò hỏi học bá nổi tiếng trên mạng - Tô Trầm Hương có ấn tượng gì với giáo bá Trần Thiên Bắc của trường Tín Đức.
Thiếu nữ nũng nịu bắt lấy lệ quỷ bên cạnh Trần giáo bá, gặm một miếng rồi ung dung nói: “Chắc là phiếu ăn cơm dài hạn nhỉ.”
Trên mạng như bùng nổ. 《Học bá nổi tiếng trên mạng tỏ tình với người thừa kế của Trần thị!》
Trần Thiên Bắc nhìn chằm chằm hot search Weibo, quay đầu nhìn cô gái nhỏ trắng nõn mềm mại đang ngồi bên cạnh anh, nhìn anh bằng đôi mắt sáng lấp lánh… Dần dần nghiêng người ra sau lưng anh… Tô Trầm Hương: Đại lão, lệ quỷ phía sau cậu thơm quá!!
4.1
Nơi mà Khương Chi, một người giàu có và giỏi nấu ăn, bất ngờ xuyên sách trở thành Khương Sơn Chi - một nhân vật nữ phụ nghèo hèn. Tuy nhiên, Khương Chi không vì thế mà thất cô quyết tâm sử dụng tài năng vào việc kinh doanh để làm giàu và thay đổi số mệnh. Nhưng trên con đường đó, cô phải đối mặt với nhiều trở ngại và thử thách, bao gồm cả việc sinh bốn đứa con và bán con để đổi lương thực.
Liệu Khương Chi có vượt qua được những thử thách để trở thành một người khác biệt, trở thành người phụ nữ Alpha trong thế giới xuyên sách của mình? Hãy đón đọc để biết thêm chi tiết!
Liệu Khương Chi có vượt qua được những thử thách để trở thành một người khác biệt, trở thành người phụ nữ Alpha trong thế giới xuyên sách của mình? Hãy đón đọc để biết thêm chi tiết!
4.4
SÁU NGÀN BUỔI SỚM CHIỀU
Tác giả: Cô Nương Đừng Khóc.
Số chương: 66.
Thể loại: Hiện đại, HE.
Editor: Gann.
Giới thiệu:
Sáng ngày sinh nhật năm mười tám tuổi, Trương Thần Tinh thức dậy, thấy nước trong ấm đã sôi, hơi nước trắng phủ kín nửa căn nhà, cô gọi mẹ mấy tiếng, nhưng không ai đáp lại cả. Một bức thư, ba mươi ngàn tệ, bà bỏ đi mà không một lời từ biệt.
Vào ngày đầu tiên của tuổi trưởng thành, Trương Thần Tinh mặc áo giáp, bọc trái tim mình cứng rắn không gì phá vỡ nổi. Cô dốc hết sức mình sống, chỉ để đời này có thể gặp lại mẹ, ném ba mươi ngàn tệ vào bà, rồi quay lưng rời đi.
Lương Mộ chưa bao giờ nghĩ rằng đời này mình sẽ gặp được một cô gái như vậy, cứng rắn, ít nói, toàn thân đầy vết thương. Anh cẩn thận tiếp cận cô, mang cho cô ánh sáng mặt trời.
Tất cả những khổ đau rồi sẽ qua, chỉ cần chúng ta ở bên nhau.
Tôi hy vọng sẽ có một ngày, khi chúng ta nhìn lại những đau khổ hôm nay, sẽ không hối tiếc vì đã từng đối mặt quyết liệt với nó. Số phận không hoàn toàn công bằng, nhưng sống như thế nào là do mỗi người lựa chọn.
Chúc Trương Thần Tinh của tôi sống một cuộc đời nhiệt huyết và chân thành! – Lương Mộ.
Từ khóa: Tình yêu độc nhất vô nhị, gương vỡ lại lành, cuộc sống đầy nhiệt huyết, xu hướng mới của thời đại.
Nhân vật chính: Trương Thần Tinh, Lương Mộ.
Một câu giới thiệu: Vượt qua núi sông, vì em mà đến.
Ý nghĩa: Tự lập tự cường, trách nhiệm sứ mệnh.
Tác giả: Cô Nương Đừng Khóc.
Số chương: 66.
Thể loại: Hiện đại, HE.
Editor: Gann.
Giới thiệu:
Sáng ngày sinh nhật năm mười tám tuổi, Trương Thần Tinh thức dậy, thấy nước trong ấm đã sôi, hơi nước trắng phủ kín nửa căn nhà, cô gọi mẹ mấy tiếng, nhưng không ai đáp lại cả. Một bức thư, ba mươi ngàn tệ, bà bỏ đi mà không một lời từ biệt.
Vào ngày đầu tiên của tuổi trưởng thành, Trương Thần Tinh mặc áo giáp, bọc trái tim mình cứng rắn không gì phá vỡ nổi. Cô dốc hết sức mình sống, chỉ để đời này có thể gặp lại mẹ, ném ba mươi ngàn tệ vào bà, rồi quay lưng rời đi.
Lương Mộ chưa bao giờ nghĩ rằng đời này mình sẽ gặp được một cô gái như vậy, cứng rắn, ít nói, toàn thân đầy vết thương. Anh cẩn thận tiếp cận cô, mang cho cô ánh sáng mặt trời.
Tất cả những khổ đau rồi sẽ qua, chỉ cần chúng ta ở bên nhau.
Tôi hy vọng sẽ có một ngày, khi chúng ta nhìn lại những đau khổ hôm nay, sẽ không hối tiếc vì đã từng đối mặt quyết liệt với nó. Số phận không hoàn toàn công bằng, nhưng sống như thế nào là do mỗi người lựa chọn.
Chúc Trương Thần Tinh của tôi sống một cuộc đời nhiệt huyết và chân thành! – Lương Mộ.
Từ khóa: Tình yêu độc nhất vô nhị, gương vỡ lại lành, cuộc sống đầy nhiệt huyết, xu hướng mới của thời đại.
Nhân vật chính: Trương Thần Tinh, Lương Mộ.
Một câu giới thiệu: Vượt qua núi sông, vì em mà đến.
Ý nghĩa: Tự lập tự cường, trách nhiệm sứ mệnh.
4.1
Sau khi bị thanh mai trúc mã cắm sừng, Từ Hi Nhiễm bị bố và mẹ kế ép đi xem mắt. Người kia sinh ra trong gia đình giàu có nhưng lại lớn hơn cô mười tuổi, không những vậy chân trái còn bị tàn tật.
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lần đầu tiên Từ Hi Nhiễm gặp Tưởng Dư Hoài, anh đeo chân giả nhưng không nhìn ra có chút gì khác thường cả, vẻ ngoài của anh đẹp trai ngoài sức tưởng tượng, trái lại tính cách lại rất khó đoán, nhìn nho nhã lễ độ nhưng lúc nào cũng thể hiện vẻ lạnh lùng xa cách.
Lúc đầu Từ Hi Nhiễm còn cho rằng lần xem mắt này sẽ không được đối phương thích. Không ngờ rằng sau khi quay về lại nhận được thông báo là đối phương rất hài lòng với cô, đồng ý kết hôn với cô luôn.
Từ Hi Nhiễm: “...”
Lúc mới gả cho Tưởng Dư Hoài, Từ Hi Nhiễm cảm thấy chắc rất khó để chung sống cùng người đàn ông lạnh lùng như anh. Về sau cô mới phát hiện, người đàn ông trưởng thành trầm ổn, thích làm bộ này lại là kẻ rất dính người.
*
Hôm đó người đàn ông đáng lẽ đang ở nước ngoài mở cuộc họp thì đột nhiên lại xuất hiện chặn Từ Hi Nhiễm ở cửa. Từ Hi Nhiễm cho rằng anh vội vàng quay về là do có việc gấp, cô kìm nén được sự căng thẳng hỏi anh: “Có phải chuyện hợp tác ở bên nước ngoài thất bại?”
Anh xị mặt, ánh mắt buồn bã nhìn cô, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm túc nói với cô: “Vì sao em không trả lời tin nhắn của anh?”
Từ Hi Nhiễm: “...”
4.1
Dịch Diễn đã sống đến hơn 30 tuổi nhưng trước nay chưa từng lưu luyến nơi nào chứ đừng nói là người.
Nhưng tình cờ đi đến một thành phố nhỏ, lại ở chỗ này gặp được một tiểu mỹ nhân nhìn như cao ngạo lạnh lùng. Tiểu mỹ nhân xinh đẹp muốn chết, khi nói chuyện cũng rất dịu dàng. Một người đàn ông phóng đãng không thích bị trói buộc như hắn cũng phải bại dưới chân cô.
Lần đầu tiên tiếp xúc đã muốn đưa cô về nhà, lần thứ hai gặp mặt đã muốn hôn cô…
Thật sự quá ngọt!
———————
An Điềm sống ở thành phố nhỏ nửa năm, cuộc sống mỗi ngày đều trôi qua rất yên bình. Nhưng gần đây xuất hiện người đàn ông kia khiến cuộc sống của cô bị đảo lộn long trời lở đất.
Cô không thích sự cường thế của hắn, sau nhiều lần từ chối lại đột nhiên phát hiện…có một người đàn ông cường tráng làm bạn trai thì cảm giác an toàn rất mãnh liệt.
Cách mấy tháng sau, cô gặp người đàn ông đó ở một thành phố khác, đêm ấy bị “ăn” sạch sẽ, hoá ra người này đã sớm chủ mưu với cô.
Sau đó mỗi ngày ở chung với nhau khiến cô cảm thấy bản thân không thể rời khỏi hắn.
———————
Huấn luyện viên X giáo viên hội hoạ.
Couple tháo hán X mềm muội này thật là…chảy nước miếng.
Ngọt văn siêu ngắn, cốt truyện là chính thịt là phụ.
Nhưng tình cờ đi đến một thành phố nhỏ, lại ở chỗ này gặp được một tiểu mỹ nhân nhìn như cao ngạo lạnh lùng. Tiểu mỹ nhân xinh đẹp muốn chết, khi nói chuyện cũng rất dịu dàng. Một người đàn ông phóng đãng không thích bị trói buộc như hắn cũng phải bại dưới chân cô.
Lần đầu tiên tiếp xúc đã muốn đưa cô về nhà, lần thứ hai gặp mặt đã muốn hôn cô…
Thật sự quá ngọt!
———————
An Điềm sống ở thành phố nhỏ nửa năm, cuộc sống mỗi ngày đều trôi qua rất yên bình. Nhưng gần đây xuất hiện người đàn ông kia khiến cuộc sống của cô bị đảo lộn long trời lở đất.
Cô không thích sự cường thế của hắn, sau nhiều lần từ chối lại đột nhiên phát hiện…có một người đàn ông cường tráng làm bạn trai thì cảm giác an toàn rất mãnh liệt.
Cách mấy tháng sau, cô gặp người đàn ông đó ở một thành phố khác, đêm ấy bị “ăn” sạch sẽ, hoá ra người này đã sớm chủ mưu với cô.
Sau đó mỗi ngày ở chung với nhau khiến cô cảm thấy bản thân không thể rời khỏi hắn.
———————
Huấn luyện viên X giáo viên hội hoạ.
Couple tháo hán X mềm muội này thật là…chảy nước miếng.
Ngọt văn siêu ngắn, cốt truyện là chính thịt là phụ.
2.9
Ai biết tình yêu là gì?
Thời gian gặp nhau tuy ngắn nhưng vẫn nhớ mãi không quên.
《 Nếu tình yêu là ý trời 》
Vai chính: Tiêu Ngọc × Đàm Triệt
Thời gian gặp nhau tuy ngắn nhưng vẫn nhớ mãi không quên.
《 Nếu tình yêu là ý trời 》
Vai chính: Tiêu Ngọc × Đàm Triệt