Ngược
218 Truyện
Sắp xếp theo
7.8
Văn án
"Anh Lương, đời này của em coi như dựa vào anh."
Thời điểm người kia nói những lời này, cách đây đã mười năm.
Nói dễ nghe một chút thì mất cả đời, nhưng cuối cùng mười năm còn chẳng thể sống tiếp, đành phải đi tìm một nơi khác để lãng quên.
Vậy thì đi tìm đi, dù sao Diêu Lương cũng không hiếm lạ gì Trương Dịch Văn, cũng không hiếm lạ gì mười năm này.
Coi như là cho chó ăn.
Quen biết nhau mười ba năm, yêu nhau mười năm, cuối cùng thua trước hiện thực.
"Anh Lương, đời này của em coi như dựa vào anh."
Thời điểm người kia nói những lời này, cách đây đã mười năm.
Nói dễ nghe một chút thì mất cả đời, nhưng cuối cùng mười năm còn chẳng thể sống tiếp, đành phải đi tìm một nơi khác để lãng quên.
Vậy thì đi tìm đi, dù sao Diêu Lương cũng không hiếm lạ gì Trương Dịch Văn, cũng không hiếm lạ gì mười năm này.
Coi như là cho chó ăn.
Quen biết nhau mười ba năm, yêu nhau mười năm, cuối cùng thua trước hiện thực.
7.2
Tác giả: Dan Lee Gun
Thể loại: Tiểu thuyết, ngôn tình, hiện đại...
Giới thiệu:
Cô - con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn Phương thị. Mẹ mất năm cô 10 tuổi, từ đó cô điên cuồng lao vào công việc chỉ để quên đi nỗi đau ấy, là một cô chủ rất khó phục vụ.
Hắn - giám đốc tập đoàn quốc tế Doãn thị, lão đại của tổ chức Dead, nổi tiếng làm tuyệt tình tàn khốc, sở thích của hắn là đua xe, bắn súng, đua ngựa... Hắn chỉ lên giường với nữ sát thủ.
Một món nợ trả bằng một lần lên giường, liệu đã kết thúc chưa? Nếu đó không phải cô, nếu người hắn luôn hận không phải là cô, nếu giám đốc của Phương thị không phải là cô...
Có lẽ cả hai người sẽ cùng gặp nhau, cùng yêu nhau như những con người khác...
Thể loại: Tiểu thuyết, ngôn tình, hiện đại...
Giới thiệu:
Cô - con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn Phương thị. Mẹ mất năm cô 10 tuổi, từ đó cô điên cuồng lao vào công việc chỉ để quên đi nỗi đau ấy, là một cô chủ rất khó phục vụ.
Hắn - giám đốc tập đoàn quốc tế Doãn thị, lão đại của tổ chức Dead, nổi tiếng làm tuyệt tình tàn khốc, sở thích của hắn là đua xe, bắn súng, đua ngựa... Hắn chỉ lên giường với nữ sát thủ.
Một món nợ trả bằng một lần lên giường, liệu đã kết thúc chưa? Nếu đó không phải cô, nếu người hắn luôn hận không phải là cô, nếu giám đốc của Phương thị không phải là cô...
Có lẽ cả hai người sẽ cùng gặp nhau, cùng yêu nhau như những con người khác...
8
Tựa gốc: Bất phụ
Tác giả: Tắc Mộ
Thể loai: Cổ đại, ngược, SE chính văn, HE ngoại truyện...
Editor: Tây An
Văn án
Tuổi tôi đã không còn nhỏ, ngấp nghé ba mươi.
Dùng mạng tôi, đổi lấy mạng của một thiếu nữ Khúc Mị mười sáu, cũng đáng giá.
Nhưng tôi từ đầu đến cuối đều không nghĩ ra.
Tôi và Chung Trần yêu nhau hơn mười năm, gần bằng cả tuổi Khúc Mị.
Tôi cùng chàng giành thiên hạ, nhìn chàng ngồi lên ngai vàng kia.
Nói buông là buông, chàng làm sao cam lòng đây.
_
Không dám nhớ, lại khó quên. Chẳng nhớ cảnh xuân thuở thiếu niên.
Lời tác giả: “Thì, không phải truyện trùng sinh, đã là cảnh xuân “cũ” rồi, thì còn trùng sinh cái gì nữa, cũng không phải tra nam tiện nữ, tôi cam đoan–“
_____
Tôi yêu người, lại muốn giết người; người yêu tôi, lại muốn hại tôi
nhiều năm vậy rồi, giữa chúng ta còn lại gì là thật đây?
…
Từ lời thề sống chết không phụ đến lợi dụng ruồng rẫy lẫn nhau
ba ngàn sợi tơ tình, là ai từng nói bạc đầu chẳng rời xa
yêu là độc, hận cũng là độc, trừ sạch tình độc, hóa ra chỉ còn lại nhớ mãi không thể quên, sinh tử đều bi ai.
____
Nàng vốn là dược nhân, là ngọn cỏ dại tuỳ tiện nơi sơn dã tái ngoại, song vừa gặp Chung Trần lại nhỡ nhàng cả đời, trở thành Hoàng hậu nương nương ba ngàn sủng ái tại một thân.
Khi đoạn lịch sử đẫm máu kia bị vạch trần, nàng từ ngàn vạn yêu chiều rơi xuống trong mây, từ đây chỉ cười đã là xa xỉ, hận thù trở thành nhu yếu phẩm trong cuộc sống nàng. Tính toán, lợi dụng, giả ngu, mưu đồ trong triều ngoài triều, từng bước ép sát.
Nàng coi mạng mình như thẻ đánh bạc “Ta lấy máu thay máu cứu chàng ba lần, chàng có bằng lòng trả ta một lần hay không?”
Hắn lại cay đắng cười nói: “Ta vốn lẻ loi cô độc, gặp nàng, mới có người thân, nếu muốn lấy đi, có gì mà không thể?”
Nhưng cuối cùng người tính trời tính lại không tính được lòng mình, cuối cùng là nàng thua vốn liếng cuối cùng của mình.
“Có người nói, tu trăm năm được đi cùng thuyền, tu ngàn năm được chung gối ngủ. Tôi không biết tôi và Chung Trần từng tu bao nhiêu năm. Nhưng tôi khẩn cầu, giữa dòng thời gian vô thủy vô chung. Duyên phận giữa tôi và Chung Trần, đời này, vĩnh viễn hết đi thôi, từ nay về sau, dù là Thiên Sơn sụp đổ, hay là Giang hải cạn khô, bãi bể nương dâu, tôi và chàng, sẽ không còn gặp nhau nữa.”
Tác giả: Tắc Mộ
Thể loai: Cổ đại, ngược, SE chính văn, HE ngoại truyện...
Editor: Tây An
Văn án
Tuổi tôi đã không còn nhỏ, ngấp nghé ba mươi.
Dùng mạng tôi, đổi lấy mạng của một thiếu nữ Khúc Mị mười sáu, cũng đáng giá.
Nhưng tôi từ đầu đến cuối đều không nghĩ ra.
Tôi và Chung Trần yêu nhau hơn mười năm, gần bằng cả tuổi Khúc Mị.
Tôi cùng chàng giành thiên hạ, nhìn chàng ngồi lên ngai vàng kia.
Nói buông là buông, chàng làm sao cam lòng đây.
_
Không dám nhớ, lại khó quên. Chẳng nhớ cảnh xuân thuở thiếu niên.
Lời tác giả: “Thì, không phải truyện trùng sinh, đã là cảnh xuân “cũ” rồi, thì còn trùng sinh cái gì nữa, cũng không phải tra nam tiện nữ, tôi cam đoan–“
_____
Tôi yêu người, lại muốn giết người; người yêu tôi, lại muốn hại tôi
nhiều năm vậy rồi, giữa chúng ta còn lại gì là thật đây?
…
Từ lời thề sống chết không phụ đến lợi dụng ruồng rẫy lẫn nhau
ba ngàn sợi tơ tình, là ai từng nói bạc đầu chẳng rời xa
yêu là độc, hận cũng là độc, trừ sạch tình độc, hóa ra chỉ còn lại nhớ mãi không thể quên, sinh tử đều bi ai.
____
Nàng vốn là dược nhân, là ngọn cỏ dại tuỳ tiện nơi sơn dã tái ngoại, song vừa gặp Chung Trần lại nhỡ nhàng cả đời, trở thành Hoàng hậu nương nương ba ngàn sủng ái tại một thân.
Khi đoạn lịch sử đẫm máu kia bị vạch trần, nàng từ ngàn vạn yêu chiều rơi xuống trong mây, từ đây chỉ cười đã là xa xỉ, hận thù trở thành nhu yếu phẩm trong cuộc sống nàng. Tính toán, lợi dụng, giả ngu, mưu đồ trong triều ngoài triều, từng bước ép sát.
Nàng coi mạng mình như thẻ đánh bạc “Ta lấy máu thay máu cứu chàng ba lần, chàng có bằng lòng trả ta một lần hay không?”
Hắn lại cay đắng cười nói: “Ta vốn lẻ loi cô độc, gặp nàng, mới có người thân, nếu muốn lấy đi, có gì mà không thể?”
Nhưng cuối cùng người tính trời tính lại không tính được lòng mình, cuối cùng là nàng thua vốn liếng cuối cùng của mình.
“Có người nói, tu trăm năm được đi cùng thuyền, tu ngàn năm được chung gối ngủ. Tôi không biết tôi và Chung Trần từng tu bao nhiêu năm. Nhưng tôi khẩn cầu, giữa dòng thời gian vô thủy vô chung. Duyên phận giữa tôi và Chung Trần, đời này, vĩnh viễn hết đi thôi, từ nay về sau, dù là Thiên Sơn sụp đổ, hay là Giang hải cạn khô, bãi bể nương dâu, tôi và chàng, sẽ không còn gặp nhau nữa.”
8.3
Bạn đang đọc truyện Tích Tụ của tác giả Trì Tống Tra. Quan hệ hai người vốn ở vị trí là ông chủ và thuộc hạ.
Sau khi cha của cậu qua đời, cậu thành người kế nhiệm, nhưng tính tình không được tốt, lại chỉ biết ăn chơi mà thôi.
Mà thuộc hạ đắc lực dưới trướng, cũng từng là thuộc hạ của cha cậu, là một người cường đại, tận tuỵ.
Phó Diễn x Trần Tân
Thụ lớn hơn công 11 tuổi
Công có quan hệ với người khác. Thụ từng có quan hệ với Đại ca đời trước (chỉ nhắc qua)
Sau khi cha của cậu qua đời, cậu thành người kế nhiệm, nhưng tính tình không được tốt, lại chỉ biết ăn chơi mà thôi.
Mà thuộc hạ đắc lực dưới trướng, cũng từng là thuộc hạ của cha cậu, là một người cường đại, tận tuỵ.
Phó Diễn x Trần Tân
Thụ lớn hơn công 11 tuổi
Công có quan hệ với người khác. Thụ từng có quan hệ với Đại ca đời trước (chỉ nhắc qua)
7.8
Vì cứu Bùi Sơ Hoàn mà tôi bị mù hai mắt.
Chịu áp lực, hắn đã đồng ý lấy tôi.
Vào ngày hôn lễ diễn ra, một cô gái đột nhiên ngất xỉu khi chúng tôi đang trao nhẫn.
Chú rể của tôi vứt nhẫn lại, lo lắng bế cô ta rời đi.
Để lại tôi – một cô dâu mù – một mình đối diện với toàn bộ khách khứa.
Hắn nói mặc dù tôi mất đi đôi mắt nhưng hắn cũng đã mất đi tự do để yêu một người.
Hay cho cái gọi là tự do…
Nhưng sau khi tôi trả tự do cho hắn, hắn lại đi tìm tôi khắp nơi.
“Từ đầu đến cuối, tôi đã nhận nhầm người.”
“Ngày hôm đó, tôi vốn có thể cưới cô ấy làm vợ…”
Chịu áp lực, hắn đã đồng ý lấy tôi.
Vào ngày hôn lễ diễn ra, một cô gái đột nhiên ngất xỉu khi chúng tôi đang trao nhẫn.
Chú rể của tôi vứt nhẫn lại, lo lắng bế cô ta rời đi.
Để lại tôi – một cô dâu mù – một mình đối diện với toàn bộ khách khứa.
Hắn nói mặc dù tôi mất đi đôi mắt nhưng hắn cũng đã mất đi tự do để yêu một người.
Hay cho cái gọi là tự do…
Nhưng sau khi tôi trả tự do cho hắn, hắn lại đi tìm tôi khắp nơi.
“Từ đầu đến cuối, tôi đã nhận nhầm người.”
“Ngày hôm đó, tôi vốn có thể cưới cô ấy làm vợ…”
8.8
Tác giả: Lâm Ngôn Trân
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Ngược, Ngược Nữ, Hư Cấu, Kỳ Ảo, Gả Thay
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Nếu nữ chính trong truyện ngược đột nhiên tỉnh ngộ, sẽ có câu chuyện gì?
Trước ngày muội muội xuất giá, ta hầu hạ nàng rửa chân.
"Tỷ tỷ, tỷ đã làm thị nữ rửa chân cho muội ba năm rồi, ngày mai muội gả cho Thái tử, cũng có chút không nỡ rời xa tỷ."
Ta lau mồ hôi trán, cười nói: "Muội muội về nhà thăm tỷ tỷ nhiều là được."
Thứ muội bỗng nhiên lấy tay che mặt khóc nức nở: "Năm xưa tỷ tỷ vì cứu muội, bị kẻ xấu bắt đi, mất tích không rõ lý do suốt ba năm. Sau đó tỷ trở về, nhưng mà..."
Thứ muội ngẩng đầu lên, trên mặt chẳng có giọt lệ nào, cười duyên nói: "Tỷ trở về trong tình trạng xộc xệch, trên người có dấu nô lệ của Bắc Địch, ấn hồng cũng không còn. Đích nữ của Tướng phủ sao có thể không còn trong sạch? Từ đó phụ thân để muội thay tỷ làm đích nữ Tô Vân Kỳ... Còn tỷ, trở thành một nô tì thấp hèn."
Nàng ta tháo trâm cài, đưa cho ta: "Tỷ tỷ, trong lòng tỷ có hận không?"
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Ngược, Ngược Nữ, Hư Cấu, Kỳ Ảo, Gả Thay
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Nếu nữ chính trong truyện ngược đột nhiên tỉnh ngộ, sẽ có câu chuyện gì?
Trước ngày muội muội xuất giá, ta hầu hạ nàng rửa chân.
"Tỷ tỷ, tỷ đã làm thị nữ rửa chân cho muội ba năm rồi, ngày mai muội gả cho Thái tử, cũng có chút không nỡ rời xa tỷ."
Ta lau mồ hôi trán, cười nói: "Muội muội về nhà thăm tỷ tỷ nhiều là được."
Thứ muội bỗng nhiên lấy tay che mặt khóc nức nở: "Năm xưa tỷ tỷ vì cứu muội, bị kẻ xấu bắt đi, mất tích không rõ lý do suốt ba năm. Sau đó tỷ trở về, nhưng mà..."
Thứ muội ngẩng đầu lên, trên mặt chẳng có giọt lệ nào, cười duyên nói: "Tỷ trở về trong tình trạng xộc xệch, trên người có dấu nô lệ của Bắc Địch, ấn hồng cũng không còn. Đích nữ của Tướng phủ sao có thể không còn trong sạch? Từ đó phụ thân để muội thay tỷ làm đích nữ Tô Vân Kỳ... Còn tỷ, trở thành một nô tì thấp hèn."
Nàng ta tháo trâm cài, đưa cho ta: "Tỷ tỷ, trong lòng tỷ có hận không?"
9
TRUYỆN GỐC CỦA PHIM "TRƯỜNG NGUYỆT TẪN MINH"
Văn án:
Trên thành lâu, ngay khi đã cùng đường bí lối, quân phản loạn đặt thanh kiếm lên cổ tôi.
Hắn cười sằng sặc hỏi Đàm Đài Tẫn:
– Giữa phu nhân ngươi và Diệp tiểu thư, chỉ có thể chọn một người, ngươi chọn ai?
Hệ thống nhìn Diệp Băng Thường đang khóc lóc thảm thương, khẩn trương nói:
– Ký chủ, gã chắc chắn sẽ chọn cô đấy.
Đàm Đài Tẫn không chút do dự:
– Thả Băng Thường.
Hệ thống: – Ờ, dứt khoát quá.
Tôi: – Ờ, quá dứt khoát.
Hệ thống an ủi:
– Chắc chắn Đàm Đài Tẫn biết cô gia lớn nghiệp lớn, sẽ có ám vệ cứu được cô.
Quả thực Đàm Đài Tẫn có ý nghĩ như vậy, nhưng mà ngày hôm đó, tôi đã cười với gã, dưới ánh mắt vỡ vụn của gã, ngay trước mặt 30 vạn đại quân, tôi nhảy từ trên thành lâu xuống.
Thậm chí một cơ thể toàn vẹn cũng không để lại cho anh ta.
Đây là kết cục BE mà tôi đã chọn cho Đàm Đài Tẫn.
Nguyên niên Cảnh Hòa, tân đế Đàm Đài Tẫn một đêm tóc bạc trắng, điên cuồng tàn sát dân trong thành, giết chết nữ chính Diệp Băng Thường.
Mà tôi nhìn thấu tình yêu vô vọng trong mấy năm qua, sau khi niết bàn, cuối cùng cũng trở lại giới Tu tiên, quay trở về làm một tiểu tiên tử vô tư tự tại.
# Nghe nói rất nhiều năm sau, tôi là ánh trăng sáng đọa thần của toàn bộ giới Tu tiên, nhắc tới là ai nấy cũng đều tái mặt.
Nam chính Đại ma vương, tà vật trời sinh x Nữ chính ánh rạng đông chính đạo.
Ngay từ khi mới ra đời Đàm Đài Tẫn chưa bao giờ khóc.
Bị khoét mắt, bị cắt đứt gân mạch, nhưng chưa một ai nhìn thấy được vẻ yếu ớt của gã.
Tận cho đến một ngày của sau này, mọi người mãi mãi không thể nào quên được, gã vừa van xin, huyết lệ như hạt châu từng giọt từng giọt rơi xuống.
Gỡ mìn:
1. Viết văn ngôi thứ ba, nữ chính nhảy xuống thành lâu là để hoàn toàn rời khỏi nam chính chứ không phải đi chịu chết. Cô ấy rất yêu thương mạng sống của mình.
2. Bối cảnh tiên hiệp, giai đoạn trước là thế giới nhân gian, giai đoạn sau là thế giới tu chân. Nam chính Đại ma vương xinh đẹp mạnh mẽ có bệnh, lúc phát bệnh trở thành một kẻ khó đoán khó nắm bắt.
3. Nam chính họ kép Đàm Đài.
4. Giai đoạn đầu nam chính từng thích nữ phụ, giai đoạn sau yêu nữ chính.
5. Giai đoạn đầu tình cảm của nữ chính đối với nam chính là thương hại, áy náy.
Nhân vật chính: Lê Tô Tô, Đàm Đài Tẫn. Nhân vật phụ: Tiêu Lẫm (Công Dã Tịch Vô), Diệp Băng Thường, Nguyệt Phù Nhai, Dao Quang…
Văn án:
Trên thành lâu, ngay khi đã cùng đường bí lối, quân phản loạn đặt thanh kiếm lên cổ tôi.
Hắn cười sằng sặc hỏi Đàm Đài Tẫn:
– Giữa phu nhân ngươi và Diệp tiểu thư, chỉ có thể chọn một người, ngươi chọn ai?
Hệ thống nhìn Diệp Băng Thường đang khóc lóc thảm thương, khẩn trương nói:
– Ký chủ, gã chắc chắn sẽ chọn cô đấy.
Đàm Đài Tẫn không chút do dự:
– Thả Băng Thường.
Hệ thống: – Ờ, dứt khoát quá.
Tôi: – Ờ, quá dứt khoát.
Hệ thống an ủi:
– Chắc chắn Đàm Đài Tẫn biết cô gia lớn nghiệp lớn, sẽ có ám vệ cứu được cô.
Quả thực Đàm Đài Tẫn có ý nghĩ như vậy, nhưng mà ngày hôm đó, tôi đã cười với gã, dưới ánh mắt vỡ vụn của gã, ngay trước mặt 30 vạn đại quân, tôi nhảy từ trên thành lâu xuống.
Thậm chí một cơ thể toàn vẹn cũng không để lại cho anh ta.
Đây là kết cục BE mà tôi đã chọn cho Đàm Đài Tẫn.
Nguyên niên Cảnh Hòa, tân đế Đàm Đài Tẫn một đêm tóc bạc trắng, điên cuồng tàn sát dân trong thành, giết chết nữ chính Diệp Băng Thường.
Mà tôi nhìn thấu tình yêu vô vọng trong mấy năm qua, sau khi niết bàn, cuối cùng cũng trở lại giới Tu tiên, quay trở về làm một tiểu tiên tử vô tư tự tại.
# Nghe nói rất nhiều năm sau, tôi là ánh trăng sáng đọa thần của toàn bộ giới Tu tiên, nhắc tới là ai nấy cũng đều tái mặt.
Nam chính Đại ma vương, tà vật trời sinh x Nữ chính ánh rạng đông chính đạo.
Ngay từ khi mới ra đời Đàm Đài Tẫn chưa bao giờ khóc.
Bị khoét mắt, bị cắt đứt gân mạch, nhưng chưa một ai nhìn thấy được vẻ yếu ớt của gã.
Tận cho đến một ngày của sau này, mọi người mãi mãi không thể nào quên được, gã vừa van xin, huyết lệ như hạt châu từng giọt từng giọt rơi xuống.
Gỡ mìn:
1. Viết văn ngôi thứ ba, nữ chính nhảy xuống thành lâu là để hoàn toàn rời khỏi nam chính chứ không phải đi chịu chết. Cô ấy rất yêu thương mạng sống của mình.
2. Bối cảnh tiên hiệp, giai đoạn trước là thế giới nhân gian, giai đoạn sau là thế giới tu chân. Nam chính Đại ma vương xinh đẹp mạnh mẽ có bệnh, lúc phát bệnh trở thành một kẻ khó đoán khó nắm bắt.
3. Nam chính họ kép Đàm Đài.
4. Giai đoạn đầu nam chính từng thích nữ phụ, giai đoạn sau yêu nữ chính.
5. Giai đoạn đầu tình cảm của nữ chính đối với nam chính là thương hại, áy náy.
Nhân vật chính: Lê Tô Tô, Đàm Đài Tẫn. Nhân vật phụ: Tiêu Lẫm (Công Dã Tịch Vô), Diệp Băng Thường, Nguyệt Phù Nhai, Dao Quang…
9.1
Văn án:
Đây là một câu chuyện ngược tâm.
Nhân vật chính không phải hình mẫu đạo đức, nếu có yêu cầu cao đối với nhân vật chính có thể trực tiếp bỏ qua câu chuyện này, có thể đánh giá khách quan nhưng đừng chửi mắng nhân vật, trừ Chu Lận.
Tần Vị Ký X Tạ Dao Ngâm
thâm tình ảnh đế nhẫn tâm công X bị chiều hư đỉnh lưu vô liêm sỉ thụ
Mọi người đều nói Tần Vị Ký cùng tôi kết hôn ba năm, sớm đã bằng mặt không bằng lòng, đồng sàng dị mộng.
Ba năm trước anh và tôi kết hôn oanh oanh liệt liệt chấn động toàn bộ giới giải trí, trong một đêm có đến ba, bốn hotsearch.
Ba năm sau ly hôn cũng ầm ĩ long trời lở đất, hotsearch thay nhau truyền đến:
[Tần Vị Ký Tạ Dao Ngâm ly hôn]
[đời sống cá nhân của Tạ Dao Ngâm hỗn loạn]
[công ty Tần Vị Ký chấm dứt hợp đồng với Tạ Dao Ngâm]
[Tạ Dao Ngâm quá phận bị phát hiện]
[Tạ Dao Ngâm tự sát]
[diễn xuất bình hoa của Tạ Dao Ngâm]
[cp lớn tan vỡ]
[Vị Kí nhớ Dao Ngâm]
Trong chớp mắt, anh và tôi đã ly hôn năm năm.
CP chính HE - CP phụ BE - Ngôi thứ nhất góc nhìn từ thụ
Đây là một câu chuyện ngược tâm.
Nhân vật chính không phải hình mẫu đạo đức, nếu có yêu cầu cao đối với nhân vật chính có thể trực tiếp bỏ qua câu chuyện này, có thể đánh giá khách quan nhưng đừng chửi mắng nhân vật, trừ Chu Lận.
Tần Vị Ký X Tạ Dao Ngâm
thâm tình ảnh đế nhẫn tâm công X bị chiều hư đỉnh lưu vô liêm sỉ thụ
Mọi người đều nói Tần Vị Ký cùng tôi kết hôn ba năm, sớm đã bằng mặt không bằng lòng, đồng sàng dị mộng.
Ba năm trước anh và tôi kết hôn oanh oanh liệt liệt chấn động toàn bộ giới giải trí, trong một đêm có đến ba, bốn hotsearch.
Ba năm sau ly hôn cũng ầm ĩ long trời lở đất, hotsearch thay nhau truyền đến:
[Tần Vị Ký Tạ Dao Ngâm ly hôn]
[đời sống cá nhân của Tạ Dao Ngâm hỗn loạn]
[công ty Tần Vị Ký chấm dứt hợp đồng với Tạ Dao Ngâm]
[Tạ Dao Ngâm quá phận bị phát hiện]
[Tạ Dao Ngâm tự sát]
[diễn xuất bình hoa của Tạ Dao Ngâm]
[cp lớn tan vỡ]
[Vị Kí nhớ Dao Ngâm]
Trong chớp mắt, anh và tôi đã ly hôn năm năm.
CP chính HE - CP phụ BE - Ngôi thứ nhất góc nhìn từ thụ
6
Tác giả: 无语子
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Nữ Cường, Ngược
Team dịch: Nhân Trí
Giới thiệu
“Đại cô nương! Đại cô nương! Có chuyện vui lớn!” giọng nói kích động của Thanh Tước từ xa vọng vào tai.
Ta không tự chủ được mở mắt ra, muốn nhìn đại nha hoàn hoạt bát tươi đẹp trước kia.
Nàng ấy c..hết vì ta, nhưng ta chưa bao giờ gặp nàng ấy trong mơ. Đây là lần đầu tiên.
“Nhỏ tiếng một chút!” Thanh Mai thấp giọng quát: “Cô nương thật khó khăn mới nghỉ ngơi được một lát, ngươi hốt hoảng như thế đã đánh thức cô nương, xem ta xử lý ngươi như thế nào.”
Ta theo giọng nói nhìn về phía Thanh Mai, trong lòng càng kinh ngạc.
Thanh Mai cũng không còn lão hóa và tiều tụy nữa, khôi phục thành dáng vẻ thiếu nữ.
Một giấc mộng cũ, hai vị cố nhân, có cả Thanh Mai...
Mũi cay cay, ta bất giác rơi nước mắt.
8.3
GIỚI THIỆU
Có câu nói: Ba tội bất hiếu, không con nối dõi là tội lớn nhất.
Khi đã qua tuổi ba mươi, sĩ quan Hàng Chính của quân đội đặc chủng biết mình đã sớm thuộc hàng ngũ kết hôn muộn rồi. Cũng biết Vương Nhị Ma ở nhà bên cạnh – người lớn lên cùng anh cũng đã có con biết đi ra ngoài mua nước tương luôn rồi. Anh cũng biết đội trưởng của đơn vị khá lo lắng về vấn đề cá nhân của mình. Nhưng việc giả vờ ngu ngơ như không biết gì thì quá mệt, anh luôn cảm thấy rằng mình chưa gặp được ai có thể cùng mình trải qua quãng đời còn lại.
Nhưng một khi tình yêu đã đến, muốn cản cũng cản không kịp.
Trong quân đội, Thiếu tá Hàng Chính lúc nào cũng lớn giọng cực kỳ hung dữ luôn hóa thành một con cừu nhỏ, trở thành ánh mặt trời dịu dàng lãng mạn và cuồng nhiệt trước mặt cô gái tên Tô Nam, đôi lúc còn tỏ ra không đứng đắn nữa.
Những người lính do Hàng Chính chỉ huy nhìn những thay đổi này mới thấy tình yêu quả thật là thứ đáng sợ, đội trưởng Hàng của bọn họ, từ một con chó sói sao có thể biến thành con cừu con được chứ?
Tô Nam rơm rớm nước mắt: Rõ ràng là sói đội lốt cừu, là sói đấy!
Thiếu tá Hàng: Đừng dài dòng, nhanh đến đây cho tôi! Nếu không thì đánh PP!!
Có câu nói: Ba tội bất hiếu, không con nối dõi là tội lớn nhất.
Khi đã qua tuổi ba mươi, sĩ quan Hàng Chính của quân đội đặc chủng biết mình đã sớm thuộc hàng ngũ kết hôn muộn rồi. Cũng biết Vương Nhị Ma ở nhà bên cạnh – người lớn lên cùng anh cũng đã có con biết đi ra ngoài mua nước tương luôn rồi. Anh cũng biết đội trưởng của đơn vị khá lo lắng về vấn đề cá nhân của mình. Nhưng việc giả vờ ngu ngơ như không biết gì thì quá mệt, anh luôn cảm thấy rằng mình chưa gặp được ai có thể cùng mình trải qua quãng đời còn lại.
Nhưng một khi tình yêu đã đến, muốn cản cũng cản không kịp.
Trong quân đội, Thiếu tá Hàng Chính lúc nào cũng lớn giọng cực kỳ hung dữ luôn hóa thành một con cừu nhỏ, trở thành ánh mặt trời dịu dàng lãng mạn và cuồng nhiệt trước mặt cô gái tên Tô Nam, đôi lúc còn tỏ ra không đứng đắn nữa.
Những người lính do Hàng Chính chỉ huy nhìn những thay đổi này mới thấy tình yêu quả thật là thứ đáng sợ, đội trưởng Hàng của bọn họ, từ một con chó sói sao có thể biến thành con cừu con được chứ?
Tô Nam rơm rớm nước mắt: Rõ ràng là sói đội lốt cừu, là sói đấy!
Thiếu tá Hàng: Đừng dài dòng, nhanh đến đây cho tôi! Nếu không thì đánh PP!!
7.9
• Tác giả: Cực Xuyên
• Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Gương vỡ lại lành, Ngược luyến, Tình cảm, Cẩu huyết, Tra công tiện thụ, Nhiều CP, HE
• Biên tập: Mai thực vật @VTC
• Chỉnh sửa: June @VTC
• Độ dài: 52 chương
• Giới thiệu:
Người rung vang chiếc chuông trong tay, tôi liền trở thành con chó trung thành của người.
Hai CP, phần diễn ước chừng mỗi cặp một nửa.
Cẩu huyết nhiều, không có logic, hành văn, kịch bản đều nhạt nhẽo.
Nhảy hố cẩn thận, giẫm lôi thì tự chịu.
CP1: Chu Duệ Quân (công) x Phương Duy (thụ)
CP2: Tạ Hành (công) x Đàm Tây Nguyên (thụ)
Lưu ý: Đảng song khiết cẩn thận.
• Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Đô thị tình duyên, Gương vỡ lại lành, Ngược luyến, Tình cảm, Cẩu huyết, Tra công tiện thụ, Nhiều CP, HE
• Biên tập: Mai thực vật @VTC
• Chỉnh sửa: June @VTC
• Độ dài: 52 chương
• Giới thiệu:
Người rung vang chiếc chuông trong tay, tôi liền trở thành con chó trung thành của người.
Hai CP, phần diễn ước chừng mỗi cặp một nửa.
Cẩu huyết nhiều, không có logic, hành văn, kịch bản đều nhạt nhẽo.
Nhảy hố cẩn thận, giẫm lôi thì tự chịu.
CP1: Chu Duệ Quân (công) x Phương Duy (thụ)
CP2: Tạ Hành (công) x Đàm Tây Nguyên (thụ)
Lưu ý: Đảng song khiết cẩn thận.
9.4
Sau ngày đại hôn bị phu quân một kiếm xuyên tim, ta đổi sang kịch bản tu luyện thành thần.
Ta theo đuổi Tạ Như Tịch rất nhiều năm, theo đuổi đến mức vỡ đầu chảy máu, máu lại kết thành vảy, ta cũng chưa từng nhụt chí.
Ta từng thở hổn hển hỏi hắn rằng, Tạ Như Tịch, làm sao mới có thể khiến trái tim chàng rung động?
Hắn siết chặt kiếm, lặng im không nói.
Mãi đến khi một thiếu nữ áo vàng xuất hiện, giống như một bông hoa nghênh xuân nở vào giữa trời đông giá rét.
Hắn cười vì một cái liếc mắt của nàng ta, vì chiếc khăn tay nàng ta tỉ mỉ thêu thùa, cũng vì nàng ta mà tức giận khó nhịn.
Ngày ta và Tạ Như Tịch đại hôn, hắn vì nàng ta mà nhập ma.
Sau đó hắn chém chết ba ngàn người của Phù Lăng Tông.
Một kiếm cuối cùng xuyên thấu tim ta, ta mới giật mình hiểu ra, thì ra không phải Kiếm Tiên đệ nhất tu tiên giới không biết động tình.
Ta theo đuổi Tạ Như Tịch rất nhiều năm, theo đuổi đến mức vỡ đầu chảy máu, máu lại kết thành vảy, ta cũng chưa từng nhụt chí.
Ta từng thở hổn hển hỏi hắn rằng, Tạ Như Tịch, làm sao mới có thể khiến trái tim chàng rung động?
Hắn siết chặt kiếm, lặng im không nói.
Mãi đến khi một thiếu nữ áo vàng xuất hiện, giống như một bông hoa nghênh xuân nở vào giữa trời đông giá rét.
Hắn cười vì một cái liếc mắt của nàng ta, vì chiếc khăn tay nàng ta tỉ mỉ thêu thùa, cũng vì nàng ta mà tức giận khó nhịn.
Ngày ta và Tạ Như Tịch đại hôn, hắn vì nàng ta mà nhập ma.
Sau đó hắn chém chết ba ngàn người của Phù Lăng Tông.
Một kiếm cuối cùng xuyên thấu tim ta, ta mới giật mình hiểu ra, thì ra không phải Kiếm Tiên đệ nhất tu tiên giới không biết động tình.
5.9
Tác giả: Mộng Hồi
Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.
Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.
Văn án:
Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.
Người ta hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.
Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần y ở đó, gọi là núi Trường An.
Liễu Trường An cùng với 7 đệ tử sống ở đây nghiên cứu y thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.
Có người đồn rằng Liễu thần y đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính bình thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:" Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu bình thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ."
Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, bọn họ thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần y. Bọn chúng dùng tính mạng đệ tử đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Đệ tử trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các đệ tử ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn bọn họ sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên đại ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một đệ tử ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:"Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,"
Đại đệ tử điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:" Ngươi dám giết Tiểu Ngũ, ta liều chết với ngươi, aaaaa..."
Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.
"Đại ca....huhu...đại ca..."
Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem đệ tử thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.
Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ y ở trong núi. Ông yêu quý tiểu đệ tử này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt y trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.
Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.
Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:
"Những gì ta dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người ta cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là đệ tử của Liễu Trường An ta nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."
Tiểu Thất lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:
"Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người."
"Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao ta có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng ta đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi ".
Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:" Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các ngươi một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho đệ tử của ngươi thì nên biết điều một chút ".
Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:
"Mau đi đi"
Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.
Thể loại: Đam mỹ cổ trang, ngược luyến tình thâm, SE.
Nhân vật chính: Mộ Dung Hoa, Tiểu Thất, Bạch Thái Thiên.
Văn án:
Thời cổ đại xa xưa, nam bắc phân tranh người nào mạnh kẻ ấy làm vua, lúc bấy giờ đất nước được chia làm 2 miền Nam Bắc, mỗi miền là một người cầm quyền tự xưng đế và mang quốc hiệu của riêng mình.
Người ta hay nói Bắc Bạch-Nam Tề chính là vì nguyên nhân này. Hai miền giao chiến triền miên thề không đội trời chung, luôn dùng mọi cách áp bức đối phương phải nhượng bộ đem cống vật giao nộp.
Mà ở giữa 2 miền Nam Bắc là một dải núi không thuộc Bắc cũng chẳng thuộc Nam. Ở đó khí hậu ôn hoà cây cỏ tươi tốt và đặc biệt dược liệu rất nhiều, núi này gọi theo tên của một thần y ở đó, gọi là núi Trường An.
Liễu Trường An cùng với 7 đệ tử sống ở đây nghiên cứu y thuật cứu người còn trồng rất nhiều dược liệu quý hiếm.
Có người đồn rằng Liễu thần y đã điều chế ra thuốc cải tử hoàn sinh làm lòng tham của người trong thiên hạ nổi lên. Từ người trong giang hồ cho tới người trong triều đình hay kể cả những bách tính bình thường đều tới ngỏ lời muốn mua lại. Liễu Trường An bất lực nói đi nói lại:" Không có gì gọi là cải tử hoàn sinh hết, lão phu chỉ là một đại phu bình thường cũng không phải tiên nhân làm sao có thể giúp người chết sống lại chứ."
Những người này căn bản nghe không vào còn cho rằng ông cố tình giấu diếm, bọn họ thương lượng không được đe doạ cũng không xong nên dùng vũ lực chèn ép Liễu thần y. Bọn chúng dùng tính mạng đệ tử đe doạ ông, nếu không giao thuốc sẽ hạ đao giết người. Đệ tử trong núi đều là những đứa trẻ còn nhỏ tuổi, đứa lớn nhất mới chỉ có 22 còn nhỏ nhất thì mới 16 ông sao có thể lấy tính mạng của các đệ tử ra đánh cược, không thể đánh ông bất đắc dĩ đành thỏa hiệp. Hẹn bọn họ sáng ngày mai sẽ giao thuốc ra, đám người giang hồ gian xảo bắt ông giao ra ngay bây giờ nếu không thì đừng trách. Tên đại ca vung cây đao trên tay một đường xoẹt ngang một đệ tử ngã xuống đất, máu từ cổ chảy ra không ngừng nhuốm đỏ một vùng xung quanh. Mọi người vừa kinh hãi vừa căm phẫn hét lên:"Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ,"
Đại đệ tử điên cuồng vừa hét vừa lao tới tên lão đại:" Ngươi dám giết Tiểu Ngũ, ta liều chết với ngươi, aaaaa..."
Còn chưa chạy tới đã bị gã một đao chém chết ngay tại chỗ.
"Đại ca....huhu...đại ca..."
Núi Trường An trước đây không khí trong lành cây cỏ xanh tươi giờ bao trùm một màn u tối sặc mùi máu tanh. Liễu Trường An liều mình với đám đạo tặc giang hồ đem đệ tử thứ 7 tên Tiểu Thất trốn ra ngoài.
Tiểu Thất là đứa trẻ ông nuôi từ khi còn bé xíu, nó ngoan ngoãn lương thiện lại rất có tố chất của một đại phu, chỉ là đứa trẻ này có gương mặt quá đẹp. Một nam tử lại thanh mảnh và nhẹ nhàng, làn da trắng như sứ, đường nét khuôn mặt hoàn hảo như bước ra từ trong tranh. Ánh mắt to tròn lại trong sáng và đơn thuần tựa như một trang giấy trắng chưa nhiễm bụi trần, Liễu Trường An sợ khuôn mặt của Tiểu Thất nếu ra ngoài sẽ gặp phiền phức nên luôn giữ y ở trong núi. Ông yêu quý tiểu đệ tử này nhất nên cái gì biết đều sẽ chỉ cho Tiểu Thất, luôn đặt y trong tầm mắt, cật lực bảo vệ và che chở.
Hai thầy trò dọc theo hướng phía Nam chạy trốn khắp nơi, vừa phải tìm đường vừa tránh sự truy sát của đám giang hồ khiến cả hai người dần kiệt sức.
Liễu Trường An đưa tay nải cho Tiểu Thất dặn dò:
"Những gì ta dặn con trước đây hãy nhớ kĩ, đừng quá tin tưởng vào một ai người ta cho con một sẽ lấy của con mười thậm chí là trăm. Không được nói cho bất kì ai con là đệ tử của Liễu Trường An ta nghe rõ chưa. Thuốc chỉ được dùng trong trường hợp không còn cách nào khác, bảo quản nó cho tốt. Mau chạy đi sư phụ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng."
Tiểu Thất lắc đầu liên tục nước mắt lã chã rơi:
"Sư phụ đưa nó cho bọn chúng là được mà, chúng chỉ cần thuốc không cần mạng người."
"Không được yếu đuối như thế, con có phải là nam tử hán không, con như vậy sao ta có thể yên tâm chứ. Đám giang hồ kia con nghĩ chúng đơn giản chỉ vì thuốc cải tử hoàn sinh này thôi sao, dù đưa hay không thì chúng ta đều sẽ phải chết thôi, con đừng lưỡng lự nữa mau chạy đi ".
Xa xa đã nghe tiếng hét vang trời:" Đừng có trốn nữa, giao thuốc ra lão tử sẽ cho các ngươi một con đường sống còn không thì đừng có trách. Liễu Trường An nếu muốn giữ lại một mạng cho đệ tử của ngươi thì nên biết điều một chút ".
Liễu Trường An đẩy mạnh Tiểu Thất:
"Mau đi đi"
Tiểu Thất quệt ngang giọt nước trên mặt nhìn sư phụ lần cuối rồi cầm tay nải chạy vào sâu trong rừng.
7.4
Thời An được tám tuổi thì Thời Đại Xuyên đưa nó đến chỗ của một dì xinh đẹp.
Nó nhút nhát, nên nó sợ hãi nơi mới mẻ, cũng rất e dè với người lạ.
"An An, ngoan, từ giờ đây sẽ là nhà của con."
Dì rất xinh đẹp, giọng nói dịu dàng như nước.
Đây là lần đầu tiên Thời An gặp Cố Thiên Quân, nó không dám đến gần Cố Thiên Quân, bởi nó là đồ nhút nhát hướng nội.
Thời An ngày càng ỷ lại vào Cố Thiên Quân.
Một ngày nọ, Thời An nhìn thấy một tấm ảnh trong thư phòng, trong tấm ảnh, Cố Thiên Vân đang thân mật với một người phụ nữ có vẻ ngoài không rõ ràng, cười rất ngọt ngào.
"Dì Cố, cô ấy là ai vậy ạ?"
"Một người bạn."
Đêm đó, Thời An không về nhà.
Xung quanh Cố Thiên Quân có rất nhiều người, nhưng Thời An, chỉ có một mình Cố Thiên Quân.
【Thời An 18 tuổi】
Dì Cố, con còn có thể trở về gặp dì không?
Dì Cố, con đã kết giao với rất nhiều bạn mới.
Dì Cố, nếu sớm biết lớn lên sẽ phải rời xa dì, thì con đã không lớn nữa rồi.
【Thời An 19 tuổi】
Dì Cố, con thích dì.
Dì Cố, sao dì lại phớt lờ con?
【Thời An 20 tuổi】
Dì Cố, rốt cuộc dì đang ở đâu?
Dì Cố, con đợi dì về nhà.
Nó nhút nhát, nên nó sợ hãi nơi mới mẻ, cũng rất e dè với người lạ.
"An An, ngoan, từ giờ đây sẽ là nhà của con."
Dì rất xinh đẹp, giọng nói dịu dàng như nước.
Đây là lần đầu tiên Thời An gặp Cố Thiên Quân, nó không dám đến gần Cố Thiên Quân, bởi nó là đồ nhút nhát hướng nội.
Thời An ngày càng ỷ lại vào Cố Thiên Quân.
Một ngày nọ, Thời An nhìn thấy một tấm ảnh trong thư phòng, trong tấm ảnh, Cố Thiên Vân đang thân mật với một người phụ nữ có vẻ ngoài không rõ ràng, cười rất ngọt ngào.
"Dì Cố, cô ấy là ai vậy ạ?"
"Một người bạn."
Đêm đó, Thời An không về nhà.
Xung quanh Cố Thiên Quân có rất nhiều người, nhưng Thời An, chỉ có một mình Cố Thiên Quân.
【Thời An 18 tuổi】
Dì Cố, con còn có thể trở về gặp dì không?
Dì Cố, con đã kết giao với rất nhiều bạn mới.
Dì Cố, nếu sớm biết lớn lên sẽ phải rời xa dì, thì con đã không lớn nữa rồi.
【Thời An 19 tuổi】
Dì Cố, con thích dì.
Dì Cố, sao dì lại phớt lờ con?
【Thời An 20 tuổi】
Dì Cố, rốt cuộc dì đang ở đâu?
Dì Cố, con đợi dì về nhà.
5.3
PHƯƠNG PHÁP HỒI SINH TÌNH YÊU CỦA TÔI
Edit: Bánh Bao Nhỏ
Tác giả: 晚风笑我今非昨
Thể loại: ngôn tình, ngược, vả mặt, hệ thống, thanh xuân vườn trường, tình cảm, hiện đại
GIỚI THIỆU
Lần thứ chín mươi chín bị giáo thảo trường ấn lên tường đánh, tôi không nhịn được, vui vẻ cười ra tiếng.
Tất cả mọi người cho rằng tôi bị giáo thảo đánh đến điên rồi.
Sau đó, giáo thảo khổ sở chờ tôi nhiều năm.
Tôi nói với hắn: "Đừng chờ đợi nữa, như sân bay không bao giờ chờ được tàu hỏa vậy."
Nhiều năm sau, sân bay Hồng Kiều vậy mà lại nối liền với nhà ga.
Mà kỹ sư thiết kế nhà ga này, chính là người đã từng ngược đãi tôi.
Thật đáng tiếc.
Tình yêu của tôi đã bị bị núi cao và biển rộng ngăn cách, không gì có thể sánh bằng.
Edit: Bánh Bao Nhỏ
Tác giả: 晚风笑我今非昨
Thể loại: ngôn tình, ngược, vả mặt, hệ thống, thanh xuân vườn trường, tình cảm, hiện đại
GIỚI THIỆU
Lần thứ chín mươi chín bị giáo thảo trường ấn lên tường đánh, tôi không nhịn được, vui vẻ cười ra tiếng.
Tất cả mọi người cho rằng tôi bị giáo thảo đánh đến điên rồi.
Sau đó, giáo thảo khổ sở chờ tôi nhiều năm.
Tôi nói với hắn: "Đừng chờ đợi nữa, như sân bay không bao giờ chờ được tàu hỏa vậy."
Nhiều năm sau, sân bay Hồng Kiều vậy mà lại nối liền với nhà ga.
Mà kỹ sư thiết kế nhà ga này, chính là người đã từng ngược đãi tôi.
Thật đáng tiếc.
Tình yêu của tôi đã bị bị núi cao và biển rộng ngăn cách, không gì có thể sánh bằng.
8.8
Tác giả: Cỏ Ngáo
Thể loại: Đam mỹ, ngược, tàn tật bị câm thụ x tổng tài công, HE.
Bạch Dương Vĩ x Sở Hòa.
Văn án.
Đã từng có một người tàn tật yêu Bạch Dương Vĩ hơn chính sinh mạng của cậu ấy. Cậu ấy bị câm, không thể nói được, nhưng ngày ngày đều làm việc nhà rất tốt. Nấu cơm cũng rất là ngon.
Cậu ấy tên là Sở Hòa, người giúp việc của nhà hắn. Cậu ấy là một con người lầm lì không chịu giao tiếp với ai nhưng lại vô tình đem lòng yêu Bạch Dương Vĩ, ông chủ trong chính ngôi nhà mình giúp việc.
Ngọn cỏ dại không thể bì với một loài hoa thơm, Sở Hòa lặng lẽ theo dõi người kia. Chỉ là bản thân không ngờ lại bị người kia phát hiện.
Bạch Dương Vĩ biết được cậu câm kia yêu mình liền ghét bỏ, chê cậu là kẻ đồng tính biến thái. Cùng vợ sắp cưới chèn ép cậu.
Cho đến một ngày, hắn xảy ra tai nạn. Đến đôi mắt của mình Sở Hòa cũng không tiếc mà tặng cho hắn. Lúc hắn tỉnh lại người kia đã đi mất...
Sở Hòa ôm tâm trạng vỡ vụn từ bỏ Bạch Dương Vĩ, một kẻ vừa mù vừa câm như cậu quả là không thể cứu chữa được nữa rồi...
Chỉ là... Bạch Dương Vĩ nhận ra mình sai rồi, hắn muốn tìm cậu về. Dù Sở Hòa không còn lành lặng như trước hắn cũng muốn mang cậu về.
- ---****----
" Em muốn nói rằng em rất thích anh, chỉ là em không thể nói được. Một kẻ tàn tật như em muốn yêu anh, quả thật là rất khó.... Nhưng mà Bạch Dương Vĩ, em đã cố gắng che giấu loại tình cảm ấy tại sao anh lại nhìn ra được? Tại sao lại cố tình làm em tổn thương... Bạch Dương Vĩ, em muốn nói yêu anh...anh không thể hiểu được sao?"
Thể loại: Đam mỹ, ngược, tàn tật bị câm thụ x tổng tài công, HE.
Bạch Dương Vĩ x Sở Hòa.
Văn án.
Đã từng có một người tàn tật yêu Bạch Dương Vĩ hơn chính sinh mạng của cậu ấy. Cậu ấy bị câm, không thể nói được, nhưng ngày ngày đều làm việc nhà rất tốt. Nấu cơm cũng rất là ngon.
Cậu ấy tên là Sở Hòa, người giúp việc của nhà hắn. Cậu ấy là một con người lầm lì không chịu giao tiếp với ai nhưng lại vô tình đem lòng yêu Bạch Dương Vĩ, ông chủ trong chính ngôi nhà mình giúp việc.
Ngọn cỏ dại không thể bì với một loài hoa thơm, Sở Hòa lặng lẽ theo dõi người kia. Chỉ là bản thân không ngờ lại bị người kia phát hiện.
Bạch Dương Vĩ biết được cậu câm kia yêu mình liền ghét bỏ, chê cậu là kẻ đồng tính biến thái. Cùng vợ sắp cưới chèn ép cậu.
Cho đến một ngày, hắn xảy ra tai nạn. Đến đôi mắt của mình Sở Hòa cũng không tiếc mà tặng cho hắn. Lúc hắn tỉnh lại người kia đã đi mất...
Sở Hòa ôm tâm trạng vỡ vụn từ bỏ Bạch Dương Vĩ, một kẻ vừa mù vừa câm như cậu quả là không thể cứu chữa được nữa rồi...
Chỉ là... Bạch Dương Vĩ nhận ra mình sai rồi, hắn muốn tìm cậu về. Dù Sở Hòa không còn lành lặng như trước hắn cũng muốn mang cậu về.
- ---****----
" Em muốn nói rằng em rất thích anh, chỉ là em không thể nói được. Một kẻ tàn tật như em muốn yêu anh, quả thật là rất khó.... Nhưng mà Bạch Dương Vĩ, em đã cố gắng che giấu loại tình cảm ấy tại sao anh lại nhìn ra được? Tại sao lại cố tình làm em tổn thương... Bạch Dương Vĩ, em muốn nói yêu anh...anh không thể hiểu được sao?"
10
8.1
Đêm trước kì thi trung học, tôi đã sử dụng hệ thống học thần để đậu vài Bắc Đại.
Nhưng học thần thật sự vì thi trượt đã nhảy xuống từ sân thượng của tòa nhà dạy học.
Về sau tôi mới biết được, hóa ra tôi đã đánh cắp trí tuệ của cậu ấy.
Tôi mang theo sự áy náy cùng tội lỗi mà ch.ế.t.
Một lần nữa sống lại, tôi quyết định từ chối ràng buộc với hệ thống, trả lại mạng sống cho cậu ấy.
Giây phút tôi sắp rời khỏi thế giới này, cậu ấy nắm chặt tay tôi, trong mắt là sự cố chấp điên cuồng:
"Hạ Tình, là cậu nợ tôi, tôi muốn cậu dùng cả đời này để trả!"
Nhưng học thần thật sự vì thi trượt đã nhảy xuống từ sân thượng của tòa nhà dạy học.
Về sau tôi mới biết được, hóa ra tôi đã đánh cắp trí tuệ của cậu ấy.
Tôi mang theo sự áy náy cùng tội lỗi mà ch.ế.t.
Một lần nữa sống lại, tôi quyết định từ chối ràng buộc với hệ thống, trả lại mạng sống cho cậu ấy.
Giây phút tôi sắp rời khỏi thế giới này, cậu ấy nắm chặt tay tôi, trong mắt là sự cố chấp điên cuồng:
"Hạ Tình, là cậu nợ tôi, tôi muốn cậu dùng cả đời này để trả!"
8.8
Tác giả: 十具
Thể loại: Cổ Đại, HE, Ngược, Hào Môn Thế Gia, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Trích đoạn
Trưởng Công Chúa Thẩm Gia Ý "Quyền khuynh triều dã", là một mỹ nhân điên rồ, lúc nàng mười tuổi dìm c h ế t cung nữ, mười hai tuổi rạch nát mặt thiên kim nhà Tướng quốc, mười bốn tuổi đánh chết đứa con trai duy nhất của Tào tướng quân, mười sáu tuổi chỉ huy tàn sát một tòa thành.
Đại ma đầu Tây Lăng, nói chính là Trưởng công chúa.
Gần đây, trưởng công chúa bỗng nhiên thích phong hoa tuyết nguyệt, chơi kỹ nam, ôm con hát, bao trai lơ, rất là phong lưu.
Mà đám tình nhân của nàng đều có chung một điểm: Khí chất nho nhã, đẹp đẽ trắng ngần, có núm đồng tiền, đuôi mắt hơi ửng đỏ.
Đám tình nhân của nàng có vài phần giống Thủ phụ đại nhân Quý Lâm Uyên.
Vì thế có người nói, Trưởng công chúa thầm mến thủ phụ đại nhân đã lâu, đáng tiếc hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, thủ phụ đại nhân và hòn ngọc quý trên tay Tào tướng quân sắp thành hôn rồi, trưởng công chúa chỉ có thể tìm những thế thân khác để giải nỗi tương tư...
Thể loại: Cổ Đại, HE, Ngược, Hào Môn Thế Gia, Trả Thù, Cung Đấu
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Trích đoạn
Trưởng Công Chúa Thẩm Gia Ý "Quyền khuynh triều dã", là một mỹ nhân điên rồ, lúc nàng mười tuổi dìm c h ế t cung nữ, mười hai tuổi rạch nát mặt thiên kim nhà Tướng quốc, mười bốn tuổi đánh chết đứa con trai duy nhất của Tào tướng quân, mười sáu tuổi chỉ huy tàn sát một tòa thành.
Đại ma đầu Tây Lăng, nói chính là Trưởng công chúa.
Gần đây, trưởng công chúa bỗng nhiên thích phong hoa tuyết nguyệt, chơi kỹ nam, ôm con hát, bao trai lơ, rất là phong lưu.
Mà đám tình nhân của nàng đều có chung một điểm: Khí chất nho nhã, đẹp đẽ trắng ngần, có núm đồng tiền, đuôi mắt hơi ửng đỏ.
Đám tình nhân của nàng có vài phần giống Thủ phụ đại nhân Quý Lâm Uyên.
Vì thế có người nói, Trưởng công chúa thầm mến thủ phụ đại nhân đã lâu, đáng tiếc hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, thủ phụ đại nhân và hòn ngọc quý trên tay Tào tướng quân sắp thành hôn rồi, trưởng công chúa chỉ có thể tìm những thế thân khác để giải nỗi tương tư...
9.6
Tác giả: Khôi Tấn Ái Nhân
Thể loại: Cổ Đại, Không CP, Nữ Cường, Ngược, Trả Thù
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu
Tiểu Hầu gia mang về một bé gái mồ côi.
Vài ngày sau, lúc nào miệng nàng cũng đỏ tươi, có vẻ rất được người ta yêu thương.
Đêm trước khi nàng được mời đến nơi hẹn.
Ta nói với nàng đừng đi, tiểu Hầu gia không phải là người lương thiện đâu.
Nàng liếc mắt nhìn ta: “Tiểu Hầu gia có gì không tốt? Chẳng lẽ cứ giống như ngươi, làm nha hoàn ấm giường của lão Hầu gia mới tốt?”
Sắc mặt ta trắng bệch, rốt cuộc không khuyên nhủ nàng nữa.
Nhưng ta đã từng tận mắt thấy qua, từng thấy tỷ tỷ của mình bị tiểu Hầu gia xâm phạm ngay trước mặt mọi người như nào.
Cuối cùng trở thành đồ chơi của đám con cháu quý tộc, không chịu nổi nhục nhã mà chết đi.
Mà đây cũng là lý do ta trở thành nha hoàn làm ấm giường của lão Hầu gia.
Thể loại: Cổ Đại, Không CP, Nữ Cường, Ngược, Trả Thù
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu
Tiểu Hầu gia mang về một bé gái mồ côi.
Vài ngày sau, lúc nào miệng nàng cũng đỏ tươi, có vẻ rất được người ta yêu thương.
Đêm trước khi nàng được mời đến nơi hẹn.
Ta nói với nàng đừng đi, tiểu Hầu gia không phải là người lương thiện đâu.
Nàng liếc mắt nhìn ta: “Tiểu Hầu gia có gì không tốt? Chẳng lẽ cứ giống như ngươi, làm nha hoàn ấm giường của lão Hầu gia mới tốt?”
Sắc mặt ta trắng bệch, rốt cuộc không khuyên nhủ nàng nữa.
Nhưng ta đã từng tận mắt thấy qua, từng thấy tỷ tỷ của mình bị tiểu Hầu gia xâm phạm ngay trước mặt mọi người như nào.
Cuối cùng trở thành đồ chơi của đám con cháu quý tộc, không chịu nổi nhục nhã mà chết đi.
Mà đây cũng là lý do ta trở thành nha hoàn làm ấm giường của lão Hầu gia.
8.1
Tác giả: 天格
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, BE, Ngược, Ngược Luyến Tàn Tâm, Ngược Nữ, Trả Thù
Team dịch: Dư Huy
Giới thiệu:
Ta là quân kỹ bị vạn người cưỡi trong quân doanh, lúc người nọ đỏ mắt tìm được ta đang nằm giữa đống quần áo tả tơi, thì dường như hắn chẳng thể đứng nổi nữa, giọng nói hắn run rẩy đớn đau:
"Diệu Diệu, ta sai rồi, ta sẽ đưa em đi..."
Nằm trên đống cỏ khô, ta híp mắt cười nhìn nam nhân đã tự tay đưa mình đến nơi đây rồi đáp:
"Bệ hạ, ta chỉ đang hoàn thành trách nhiệm của một quân kỹ mà thôi, kính xin ngài nhường bước."
天格
- Thanh Tiếu Quân
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, BE, Ngược, Ngược Luyến Tàn Tâm, Ngược Nữ, Trả Thù
Team dịch: Dư Huy
Giới thiệu:
Ta là quân kỹ bị vạn người cưỡi trong quân doanh, lúc người nọ đỏ mắt tìm được ta đang nằm giữa đống quần áo tả tơi, thì dường như hắn chẳng thể đứng nổi nữa, giọng nói hắn run rẩy đớn đau:
"Diệu Diệu, ta sai rồi, ta sẽ đưa em đi..."
Nằm trên đống cỏ khô, ta híp mắt cười nhìn nam nhân đã tự tay đưa mình đến nơi đây rồi đáp:
"Bệ hạ, ta chỉ đang hoàn thành trách nhiệm của một quân kỹ mà thôi, kính xin ngài nhường bước."
天格
- Thanh Tiếu Quân
7.5
Bạn đang đọc truyện Hoàng Hậu Trọng Sinh Dứt Tâm Với Hoàng Đế của tác giả Ngọc Minh.
Cứ tưởng rằng tình yêu của Hoàng đế và Hoàng hậu vô cùng đậm sâu, nhưng sau cùng, nàng lại mang một trái tim đầy thương tích mà nhảy xuống vực, mãi mãi rời xa hắn.
Nàng không nghĩ tới mình còn có thể tỉnh lại, mà lúc này đã là hai năm sau khi nàng qua đời, và thân thể hiện tại là một tiểu thư ngốc nghếch của Hàn gia.
Cứ tưởng rằng tình yêu của Hoàng đế và Hoàng hậu vô cùng đậm sâu, nhưng sau cùng, nàng lại mang một trái tim đầy thương tích mà nhảy xuống vực, mãi mãi rời xa hắn.
Nàng không nghĩ tới mình còn có thể tỉnh lại, mà lúc này đã là hai năm sau khi nàng qua đời, và thân thể hiện tại là một tiểu thư ngốc nghếch của Hàn gia.
7.1
Một lần xảy ra tai nạn.
Mất trí nhớ Alpha tỉnh lại, bên cạnh đã có một đại mỹ nhân Omega dịu dàng săn sóc.
Đại mỹ nhân nói bọn họ là người yêu, A kỳ thật có chút không tin, nhưng sau khi xuất viện về nhà, đối với thân thể của nhau, bọn họ vô cùng phù hợp, mỹ nhân dị thường dâm đãng.
Mỗi lần đều là những đòn tấn công ân cần mà cháy bỏng, lâu dần A tin tưởng, sau đó quyết định cùng O trải qua cuộc sống sinh hoạt như một đôi vợ chồng bình thường.
Nhưng có một điều là, y không bao giờ cho hắn ra khỏi nhà, y nói hắn không có bạn bè, tính cách không tốt, cũng không có công việc.
Hắn không phải hoàn toàn tin tưởng, cảm thấy bản thân mình hẳn sẽ có bạn bè. Nhưng bởi vì mất trí nhớ, không có ai tới bệnh viện thăm hỏi, cho nên cũng tin.
Đại mỹ nhân đặc biệt thích dụ dỗ hắn, thường xuyên ở trong kỳ phát tình, không dùng áo mưa mà điên cuồng quấn lấy nhau.
Thật vất vả mới vượt qua kỳ phát tình, hắn ra khỏi nhà muốn mua thuốc dinh dưỡng cho đại mỹ nhân, bỗng nhìn thấy một O hoàn toàn xa lạ khóc lóc bổ nhào vào lồng ngực hắn, hỏi hắn nhiều ngày như vậy đã biến mất đi đâu.
A nhất thời tâm loạn như ma, nhìn O nước mắt giàn giụa có chút không khoẻ, sau đó lại nghe hết O kể lể, hắn mới biết được, hóa ra vị trước mặt này mới thật sự là người yêu của hắn.
A là nhiếp ảnh gia nổi tiếng, đi khu tự nhiên chụp ảnh, mất tích nửa năm, người yêu cho rằng hắn đã chết, đến thi thể cũng tìm không thấy.
Anh trai hắn đã tổ chức lễ tang.
Người anh trai này là con riêng của cha hắn, về sau khi hắn chết, liền thừa kế lại quyền sở hữu gia sản.
Mang theo tâm trạng rối rắm như tơ vò về đến nhà, đại mỹ nhân đã tỉnh, an tĩnh ngồi trên sofa.
Y không mặc quần, trên người chỉ có một cái áo sơ mi quá khổ, chất lỏng màu trắng đục chảy đến tận mắt cá chân, vẻ mặt vậy mà lại rất bình tĩnh.
Khi thấy hắn trở về, y nhắm mắt lại nghe nghe mùi tin tức tố trong không khí, hỏi hắn có phải đã tiếp xúc với người khác hay không.
Hắn lấy điện thoại ra, trên màn hình là thông tin tìm được từ tên của bản thân.
Ảnh chụp có hắn, đồng thời còn có mặt đại mỹ nhân.
Nhớ đến mấy tháng nay, cái gì bọn họ cũng đều đã làm hết rồi, một trận ghê tởm tràn ngập trong lòng, lửa giận bùng lên: “Anh điên rồi có phải không… Anh… Là anh trai tôi!”
Đại mỹ nhân chậm rãi đứng dậy, khẽ mỉm cười, dang rộng hai tay: “Tới đây ôm tôi một cái nào, tôi có tin tốt muốn nói cho em đây.”
A kháng cự lùi về phía sau một bước.
Đại mỹ nhân vô tội mà nghiêng nghiêng đầu, tay ấn ở trên bụng nhỏ của mình, vẫn cứ ngọt ngào cười: “Tôi thật vui làm sao, nơi này đang hình thành một đứa nhỏ, một đứa nhỏ chảy trong mình dòng máu của em.”
“Nó sẽ giống em nhỉ? Tôi hy vọng nó giống em.”
“Như vậy tôi sẽ càng yêu nó hơn.”
Mất trí nhớ Alpha tỉnh lại, bên cạnh đã có một đại mỹ nhân Omega dịu dàng săn sóc.
Đại mỹ nhân nói bọn họ là người yêu, A kỳ thật có chút không tin, nhưng sau khi xuất viện về nhà, đối với thân thể của nhau, bọn họ vô cùng phù hợp, mỹ nhân dị thường dâm đãng.
Mỗi lần đều là những đòn tấn công ân cần mà cháy bỏng, lâu dần A tin tưởng, sau đó quyết định cùng O trải qua cuộc sống sinh hoạt như một đôi vợ chồng bình thường.
Nhưng có một điều là, y không bao giờ cho hắn ra khỏi nhà, y nói hắn không có bạn bè, tính cách không tốt, cũng không có công việc.
Hắn không phải hoàn toàn tin tưởng, cảm thấy bản thân mình hẳn sẽ có bạn bè. Nhưng bởi vì mất trí nhớ, không có ai tới bệnh viện thăm hỏi, cho nên cũng tin.
Đại mỹ nhân đặc biệt thích dụ dỗ hắn, thường xuyên ở trong kỳ phát tình, không dùng áo mưa mà điên cuồng quấn lấy nhau.
Thật vất vả mới vượt qua kỳ phát tình, hắn ra khỏi nhà muốn mua thuốc dinh dưỡng cho đại mỹ nhân, bỗng nhìn thấy một O hoàn toàn xa lạ khóc lóc bổ nhào vào lồng ngực hắn, hỏi hắn nhiều ngày như vậy đã biến mất đi đâu.
A nhất thời tâm loạn như ma, nhìn O nước mắt giàn giụa có chút không khoẻ, sau đó lại nghe hết O kể lể, hắn mới biết được, hóa ra vị trước mặt này mới thật sự là người yêu của hắn.
A là nhiếp ảnh gia nổi tiếng, đi khu tự nhiên chụp ảnh, mất tích nửa năm, người yêu cho rằng hắn đã chết, đến thi thể cũng tìm không thấy.
Anh trai hắn đã tổ chức lễ tang.
Người anh trai này là con riêng của cha hắn, về sau khi hắn chết, liền thừa kế lại quyền sở hữu gia sản.
Mang theo tâm trạng rối rắm như tơ vò về đến nhà, đại mỹ nhân đã tỉnh, an tĩnh ngồi trên sofa.
Y không mặc quần, trên người chỉ có một cái áo sơ mi quá khổ, chất lỏng màu trắng đục chảy đến tận mắt cá chân, vẻ mặt vậy mà lại rất bình tĩnh.
Khi thấy hắn trở về, y nhắm mắt lại nghe nghe mùi tin tức tố trong không khí, hỏi hắn có phải đã tiếp xúc với người khác hay không.
Hắn lấy điện thoại ra, trên màn hình là thông tin tìm được từ tên của bản thân.
Ảnh chụp có hắn, đồng thời còn có mặt đại mỹ nhân.
Nhớ đến mấy tháng nay, cái gì bọn họ cũng đều đã làm hết rồi, một trận ghê tởm tràn ngập trong lòng, lửa giận bùng lên: “Anh điên rồi có phải không… Anh… Là anh trai tôi!”
Đại mỹ nhân chậm rãi đứng dậy, khẽ mỉm cười, dang rộng hai tay: “Tới đây ôm tôi một cái nào, tôi có tin tốt muốn nói cho em đây.”
A kháng cự lùi về phía sau một bước.
Đại mỹ nhân vô tội mà nghiêng nghiêng đầu, tay ấn ở trên bụng nhỏ của mình, vẫn cứ ngọt ngào cười: “Tôi thật vui làm sao, nơi này đang hình thành một đứa nhỏ, một đứa nhỏ chảy trong mình dòng máu của em.”
“Nó sẽ giống em nhỉ? Tôi hy vọng nó giống em.”
“Như vậy tôi sẽ càng yêu nó hơn.”
5.7
Bạn đang đọc truyện Bất Chấp Yêu Anh: Ta Đây Trở Thành Nam Phản Diện của tác giả Mi Mi.
Lúc nhỏ cậu đã yêu đơn phương anh, sau đó anh đã đi nước ngoài du học khi lên cấp ba, và rồi khi anh trở về cậu muốn theo đuổi anh, nhưng anh lại có bạn gái rồi. Và cậu đã trở nên xấu xa bởi vì muốn có anh bằng được. Cậu đã lên kế hoạch để dành lấy anh, và hãm hại người yêu của anh, để cô biến mất mãi mãi, không thể tranh giành được tình yêu với cậu...
Nhưng mà truyện đó có thực sự sẽ thành công với kế hoạch của cậu hay không?
Lúc nhỏ cậu đã yêu đơn phương anh, sau đó anh đã đi nước ngoài du học khi lên cấp ba, và rồi khi anh trở về cậu muốn theo đuổi anh, nhưng anh lại có bạn gái rồi. Và cậu đã trở nên xấu xa bởi vì muốn có anh bằng được. Cậu đã lên kế hoạch để dành lấy anh, và hãm hại người yêu của anh, để cô biến mất mãi mãi, không thể tranh giành được tình yêu với cậu...
Nhưng mà truyện đó có thực sự sẽ thành công với kế hoạch của cậu hay không?
8.1
Tác giả: 拾月十六
Thể loại: Cổ Đại, Ngược, Trả Thù
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu:
Hai nước giao chiến, Hoàng hậu hiến kế đem ta tặng cho quân chủ nước địch.
"Quý phi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, chắc chắn có thể khiến đại vương vui vẻ, bảo vệ hòa bình cho hai nước."
Chu Hạc đồng ý, hắn tự tay rót cho ta uống canh lạc tử: "Nguyên Ý, trẫm chắc chắn sẽ đón nàng trở về, chúng ta sẽ còn có con."
Ngày ta bị đưa đi, cha mẹ cả đời thanh cao đã nhảy hồ tự vẫn.
Ca ca dẫn binh đuổi theo ra khỏi quan ngoại, bị loạn tiễn bắn chết.
Sau đó, Đại Chu thắng trận nhưng Chu Hạc không đón ta về.
Hắn nói ta thông địch phản quốc, phái thích khách đi giết ta.
Đáng tiếc là Chu Hạc không biết, ta đã sớm trở về kinh thành, ở ngay trong Thái y viện, mỗi ngày sáng tối, ta đều đến bắt mạch bình an cho hắn.
Thể loại: Cổ Đại, Ngược, Trả Thù
Team dịch: Bao đồng một mối lương duyên?
Giới thiệu:
Hai nước giao chiến, Hoàng hậu hiến kế đem ta tặng cho quân chủ nước địch.
"Quý phi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, chắc chắn có thể khiến đại vương vui vẻ, bảo vệ hòa bình cho hai nước."
Chu Hạc đồng ý, hắn tự tay rót cho ta uống canh lạc tử: "Nguyên Ý, trẫm chắc chắn sẽ đón nàng trở về, chúng ta sẽ còn có con."
Ngày ta bị đưa đi, cha mẹ cả đời thanh cao đã nhảy hồ tự vẫn.
Ca ca dẫn binh đuổi theo ra khỏi quan ngoại, bị loạn tiễn bắn chết.
Sau đó, Đại Chu thắng trận nhưng Chu Hạc không đón ta về.
Hắn nói ta thông địch phản quốc, phái thích khách đi giết ta.
Đáng tiếc là Chu Hạc không biết, ta đã sớm trở về kinh thành, ở ngay trong Thái y viện, mỗi ngày sáng tối, ta đều đến bắt mạch bình an cho hắn.