All Mangas
2699 Truyện
Sắp xếp theo
3.5
Nhẹ nhàng hỏi sư tôn, đồ nhi có đẹp không?
Vân Châu ở bên cạnh Lâm Phong Ý chờ đợi hơn mười năm, mơ ước xưa nay không phải là quyền lợi danh vọng chí cao vô thượng mà là phân nửa chiếc giường của sư tôn y.
Vân Châu ở bên cạnh Lâm Phong Ý chờ đợi hơn mười năm, mơ ước xưa nay không phải là quyền lợi danh vọng chí cao vô thượng mà là phân nửa chiếc giường của sư tôn y.
3.8
Couple: Lục Đình Phong~Lục Bạch
Đây là một câu chuyện xưa giữa cháu gái Loli được cưng chiều tận trời và Chú nhỏ của mình, cùng nhau thành đôi.
Trước sau như một, vừa ngọt vừa sủng.
Chính là!!! Thân Chú cháu!!!
Nam chính hơn nữ chính 15 tuổi.
Đây là một câu chuyện xưa giữa cháu gái Loli được cưng chiều tận trời và Chú nhỏ của mình, cùng nhau thành đôi.
Trước sau như một, vừa ngọt vừa sủng.
Chính là!!! Thân Chú cháu!!!
Nam chính hơn nữ chính 15 tuổi.
3.5
Mới ngủ một giấc, Hoa Dạng phát hiện mình xuyên vào một cuốn truyện ở những năm 80. Tại đây, cô mới mười ba tuổi, làn da ngăm đen, tự ti lại vụng về, cha mẹ thì mềm yếu, bà nội lại bất công, nhà nghèo đến nỗi không có một xu dính túi. Đã vậy cô còn có cả một sọt thân thích cực phẩm.
Ví dụ điển hình là chị họ của cô, tên Hoa Vũ.
Hoa Vũ này là nữ chính ở trong truyện, có bàn tay vàng đồng thời vừa được trọng sinh, một bên vừa khuyến khích cha mẹ làm buôn bán, một bên điên cuồng học tập, tuổi con nhỏ không chỉ xinh đẹp lại giỏi giang.
Khuyết điểm duy nhất là chị ta rất thích chèn ép cô, đem cô chà đạp hung hăng ở dưới mặt đất. Chưa kể Hoa Vũ còn cố tình cướp đoạt cơ duyên của cô, sau đó cướp luôn cả chồng của Hoa Dạng...
Hoa Dạng trong tay cầm một đống bài xấu, bây giờ phải làm sao để xoay người?
Cô quyết định làm lại nghề cũ, lấy mỹ thực để làm giàu.
Bánh bao chiên, sườn heo nướng, nước dừa nấu với cao lương, món lẩu chua cay đậm đà...
Hãy xem thiếu nữ khả ái mười ba tuổi, cường thế ngược gió, một đường vả mặt cực phẩm như thế nào!
Ví dụ điển hình là chị họ của cô, tên Hoa Vũ.
Hoa Vũ này là nữ chính ở trong truyện, có bàn tay vàng đồng thời vừa được trọng sinh, một bên vừa khuyến khích cha mẹ làm buôn bán, một bên điên cuồng học tập, tuổi con nhỏ không chỉ xinh đẹp lại giỏi giang.
Khuyết điểm duy nhất là chị ta rất thích chèn ép cô, đem cô chà đạp hung hăng ở dưới mặt đất. Chưa kể Hoa Vũ còn cố tình cướp đoạt cơ duyên của cô, sau đó cướp luôn cả chồng của Hoa Dạng...
Hoa Dạng trong tay cầm một đống bài xấu, bây giờ phải làm sao để xoay người?
Cô quyết định làm lại nghề cũ, lấy mỹ thực để làm giàu.
Bánh bao chiên, sườn heo nướng, nước dừa nấu với cao lương, món lẩu chua cay đậm đà...
Hãy xem thiếu nữ khả ái mười ba tuổi, cường thế ngược gió, một đường vả mặt cực phẩm như thế nào!
4.5
Tên gốc: Giảo ngã
Tác giả: Ngụy Tùng Lương 魏丛良
Thể loại: Hiện đại, đoản văn, quỷ hút máu công x bệnh nan y bệnh nhân thụ, HE, (ngược nhẹ)
Số chương: 44
Văn án
Bệnh nhân bệnh nan ý nói chuyện yêu đường cùng vampire
Lúc sắp chết, bị cắn một cái, lại sống tiếp.
Đây đại khái là một bộ truyện về một bệnh nhân nan y ra ngoài giải sầu ngồi trên tàu hỏa gặp phải công là quỷ hút máu, sau đó không thẹn không xấu hổ ở trên xe… Văn không dài, khoảng 50K chữ, một loáng là đọc xong có thịt có nội dung đàng hoàng.
Editor’s note: Đây là một bộ đoản văn dù HE nhưng nó không giống với thể loại mình hay edit kiểu ngọt ngào, điềm văn, ấm áp đâu nha. Nó sẽ hơi trưởng thành hơn một chút. Cảnh H mình đã tách riêng ra và có đặt pass cho các chương H, để bạn nào không thích đọc H lắm có thể bỏ qua, cảnh H trong này tả khá kĩ. Tuy nhiên không đọc H cũng không ảnh hưởng gì tới cốt truyện nhẹ, cảnh H chỉ tả H thôi không có nội dung gì đâu:))) Bản gốc 50K chữ nhưng bản edit có 15K chữ, ngắn mẩu à:)))
Thực ra thì mình edit bộ này rồi đăng lên giữa khi đang edit bộ khu vườn tại từ lúc mình đăng cho tới 1 tháng nữa mình thi, đăng cho mọi người rồi mình sẽ lặn 1 tháng á:(( Truyện này thực ra về sau không phải gu của mình lắm, nhưng mà mình hay vừa edit vừa đọc á, cùng tiến độ với mọi người luôn nên là edit được hơn nửa rồi, mình cũng khá là thích những đoạn tả cảnh phương Tây trong truyện nên là làm hoàn:)) Mong mọi người cũng đón nhận bộ truyện này nha ❤ Cảnh báo cần giấy ăn nhé:)))
Tác giả: Ngụy Tùng Lương 魏丛良
Thể loại: Hiện đại, đoản văn, quỷ hút máu công x bệnh nan y bệnh nhân thụ, HE, (ngược nhẹ)
Số chương: 44
Văn án
Bệnh nhân bệnh nan ý nói chuyện yêu đường cùng vampire
Lúc sắp chết, bị cắn một cái, lại sống tiếp.
Đây đại khái là một bộ truyện về một bệnh nhân nan y ra ngoài giải sầu ngồi trên tàu hỏa gặp phải công là quỷ hút máu, sau đó không thẹn không xấu hổ ở trên xe… Văn không dài, khoảng 50K chữ, một loáng là đọc xong có thịt có nội dung đàng hoàng.
Editor’s note: Đây là một bộ đoản văn dù HE nhưng nó không giống với thể loại mình hay edit kiểu ngọt ngào, điềm văn, ấm áp đâu nha. Nó sẽ hơi trưởng thành hơn một chút. Cảnh H mình đã tách riêng ra và có đặt pass cho các chương H, để bạn nào không thích đọc H lắm có thể bỏ qua, cảnh H trong này tả khá kĩ. Tuy nhiên không đọc H cũng không ảnh hưởng gì tới cốt truyện nhẹ, cảnh H chỉ tả H thôi không có nội dung gì đâu:))) Bản gốc 50K chữ nhưng bản edit có 15K chữ, ngắn mẩu à:)))
Thực ra thì mình edit bộ này rồi đăng lên giữa khi đang edit bộ khu vườn tại từ lúc mình đăng cho tới 1 tháng nữa mình thi, đăng cho mọi người rồi mình sẽ lặn 1 tháng á:(( Truyện này thực ra về sau không phải gu của mình lắm, nhưng mà mình hay vừa edit vừa đọc á, cùng tiến độ với mọi người luôn nên là edit được hơn nửa rồi, mình cũng khá là thích những đoạn tả cảnh phương Tây trong truyện nên là làm hoàn:)) Mong mọi người cũng đón nhận bộ truyện này nha ❤ Cảnh báo cần giấy ăn nhé:)))
4.4
Tỉnh lại, tôi phát hiện mình là thiếu gia thật vạn người ghét trong một quyển
tiểu thuyết đam mỹ.
Hành động hàng ngày chính là không ngừng tìm chỗ chết, hãm hại thiếu gia giả,
sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ.
Đùa gì thế?
Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn,
ba ngày hai lần cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân.
Ngay cả động thêm một cái tôi cũng ngại phí sức, chớ đừng nhắc tới đi nhằm
vào người khác.
Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có
thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp.
Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà.
Mà vị đại lão che giấu thân phận kia, thuần thục uốn gối quỳ xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi:
"Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh."
tiểu thuyết đam mỹ.
Hành động hàng ngày chính là không ngừng tìm chỗ chết, hãm hại thiếu gia giả,
sau đó bị người thân bạn bè chán ghét ruồng bỏ.
Đùa gì thế?
Chỉ dựa vào việc tôi đi một bước ho một trận nhỏ, đi ba bước ho một trận lớn,
ba ngày hai lần cảm lạnh nóng sốt, rồi đau bụng đau đầu không rõ nguyên nhân.
Ngay cả động thêm một cái tôi cũng ngại phí sức, chớ đừng nhắc tới đi nhằm
vào người khác.
Sau đó tôi hạ quyết tâm, nằm thẳng chịu mắng, ăn rồi chờ chết, chỉ hy vọng có
thể thư thái thoải mái vượt qua những ngày kế tiếp.
Sau này, người nhà đã từng chán ghét tôi đều van xin tôi về nhà.
Mà vị đại lão che giấu thân phận kia, thuần thục uốn gối quỳ xuống đất, đưa bàn tay lau nhẹ lên mắt cá chân lạnh lẽo của tôi:
"Bảo bối, xin em, đừng để bị lạnh."
4.4
Tác giả: Tại Đào Bạch Đào
Tran / Editor: AI_Dưa Gang
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hào môn thế gia, Góc nhìn nữ chính, Nghiệp giới tinh anh
Độ dài: 102
Giới thiệu
[1]
Vào ngày gặp mặt đối tượng kết hôn, Ninh Hảo đã kết hôn chớp nhoáng rồi.
Trong giới thượng lưu, những người biết chuyện này đều vô cùng ngạc nhiên. Không phải Ninh Hảo có hôn ước với anh của cậu ta ư? Sao lại đổi người rồi?
Đối diện với cách nói “cưới thay”, tròng mắt kính của Văn Tư Hoàn sáng lên:
“Người cô ấy chọn là tôi, có ý kiến à?”
[2]
Sau này, Văn Tư Hoàn bị bại lộ rồi. Cuối cùng Ninh Hảo đã biết anh chính là tên đàn ông tồi lừa gạt tình cảm của cô thời học sinh, còn rời đi không một lời chào.
Cô trở mặt, đuổi Văn Tư Hoàn ra khỏi nhà.
Anh trở nên luống cuống, cầm một con cá vàng đến xin cô tha thứ, anh nói là tìm chồng cho cá nhỏ nhà mình.
Ninh Hảo cười khẩy: “Không cần chồng, ném đi.”
Văn Tư Hoàn im lặng, anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Anh nào có rời đi mà không nói lời chào, bạn thân của cô nhớ được anh, chó của cô nhớ được anh, đèn trước cửa sổ của cô, cây cối bên ngoài cửa, đến cả cá nhỏ có trí nhớ bảy giây cũng nhớ được anh, chỉ mỗi cô là ngoại lệ.
Bọn họ từng gặp nhau, hết lần này đến lần khác, nhưng cô chưa từng nhận ra anh.
[3]
Thời trẻ, Ninh Hảo là cô gái trong mộng của học sinh nam toàn trường, cô có vẻ đẹp và tài năng vẹn toàn, dịu dàng ngọt ngào. Nhưng chỉ một câu nói của cô đã khiến mọi người chùn bước, ý thức được tình yêu như cách núi cách biển, núi non biển cả này lại chẳng thể lấp dời.
Văn Tư Hoàn tự biết mình và Ninh Hảo khác nhau như trời và đất, nên anh chỉ dám đứng từ xa nhìn cô, cam lòng làm một ngọn đèn phía sau lưng cô, bảo vệ cô.
Cho đến khi kết hôn, giấc mơ đẹp đã trở thành sự thật.
Lần này anh không muốn lùi về sau nữa, dù cho trời đất có đóng băng anh cũng sẽ đợi, đợi đến khi trong mắt cô có anh rồi anh sẽ nói với cô.
“Hảo Hảo, anh đồng ý bất cứ chuyện gì cũng trả lời “được” với em. Chúng ta về nhà thôi.”
[Vở kịch nhỏ]
Ninh Hảo: “Ly hôn, được không?”
Văn Tư Hoàn: “Không được.”
Tran / Editor: AI_Dưa Gang
Beta: AI_Bán Nguyệt Diệp
Thể loại: Công sở, Cưới trước yêu sau, HE, Hào môn thế gia, Góc nhìn nữ chính, Nghiệp giới tinh anh
Độ dài: 102
Giới thiệu
[1]
Vào ngày gặp mặt đối tượng kết hôn, Ninh Hảo đã kết hôn chớp nhoáng rồi.
Trong giới thượng lưu, những người biết chuyện này đều vô cùng ngạc nhiên. Không phải Ninh Hảo có hôn ước với anh của cậu ta ư? Sao lại đổi người rồi?
Đối diện với cách nói “cưới thay”, tròng mắt kính của Văn Tư Hoàn sáng lên:
“Người cô ấy chọn là tôi, có ý kiến à?”
[2]
Sau này, Văn Tư Hoàn bị bại lộ rồi. Cuối cùng Ninh Hảo đã biết anh chính là tên đàn ông tồi lừa gạt tình cảm của cô thời học sinh, còn rời đi không một lời chào.
Cô trở mặt, đuổi Văn Tư Hoàn ra khỏi nhà.
Anh trở nên luống cuống, cầm một con cá vàng đến xin cô tha thứ, anh nói là tìm chồng cho cá nhỏ nhà mình.
Ninh Hảo cười khẩy: “Không cần chồng, ném đi.”
Văn Tư Hoàn im lặng, anh có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội.
Anh nào có rời đi mà không nói lời chào, bạn thân của cô nhớ được anh, chó của cô nhớ được anh, đèn trước cửa sổ của cô, cây cối bên ngoài cửa, đến cả cá nhỏ có trí nhớ bảy giây cũng nhớ được anh, chỉ mỗi cô là ngoại lệ.
Bọn họ từng gặp nhau, hết lần này đến lần khác, nhưng cô chưa từng nhận ra anh.
[3]
Thời trẻ, Ninh Hảo là cô gái trong mộng của học sinh nam toàn trường, cô có vẻ đẹp và tài năng vẹn toàn, dịu dàng ngọt ngào. Nhưng chỉ một câu nói của cô đã khiến mọi người chùn bước, ý thức được tình yêu như cách núi cách biển, núi non biển cả này lại chẳng thể lấp dời.
Văn Tư Hoàn tự biết mình và Ninh Hảo khác nhau như trời và đất, nên anh chỉ dám đứng từ xa nhìn cô, cam lòng làm một ngọn đèn phía sau lưng cô, bảo vệ cô.
Cho đến khi kết hôn, giấc mơ đẹp đã trở thành sự thật.
Lần này anh không muốn lùi về sau nữa, dù cho trời đất có đóng băng anh cũng sẽ đợi, đợi đến khi trong mắt cô có anh rồi anh sẽ nói với cô.
“Hảo Hảo, anh đồng ý bất cứ chuyện gì cũng trả lời “được” với em. Chúng ta về nhà thôi.”
[Vở kịch nhỏ]
Ninh Hảo: “Ly hôn, được không?”
Văn Tư Hoàn: “Không được.”
5
Tiểu Tùy Tùng/ Huynh Đệ Cộng Thê
Thể loại: ABO, NP, H văn, sinh tử, HE, 1 thụ 3 công. Ngược thụ nhẹ, THÔ TỤC
Cam chịu xinh đẹp thụ × điên cuồng độc chiếm công × lưu manh giả danh tri thức công × chó săn công
Thụ: Văn Nguyệt
Công 1: Đại thiếu gia Quan Thư Diệc
Công 2: Nhị thiếu gia Quan Thư Khanh
Công 3: Tiểu thiếu gia Quan Thư Dã
Văn án:
Beta Văn Nguyệt lớn lên cùng với tiểu thiếu gia Quan Thư Dã. Tiểu thiếu gia thân là Alpha thích Omega nên chỉ xem cậu là tùy tùng nhỏ của mình, Văn Nguyệt chỉ đành chôn vùi tình cảm đó dưới đáy lòng, yên lặng nghe lời làm một tùy tùng ngoan ngoãn.
Thế nhưng tất cả đã thay đổi khi cậu biến tính thành Omega sau lần phân hóa bất ngờ thứ hai năm 18 tuổi. Quan đại thiếu gia Quan Thư Diệc đã đánh dấu cậu trong đêm phân hóa ấy. Quan nhị thiếu Quan Thư Khanh dường như bắt đầu nảy sinh hứng thú với cậu - Quan hệ của cậu và ba vị thiếu gia giờ đây rối như tơ vò.
Ngắn nhưng chua cay mặn ngọt có đủ hết.
Lôi: có tình tiết cưỡng ép.
Thuộc tính: thụ hiền ngoan, phận thấp bé nên chỉ biết đẩy thuyền theo nước, tới đâu tới. Coi nhiều đoạn tội em lắm:(
Công 1 (Quan Thư Diệc): Gia trưởng mới lo được cho em, thích chiếm hữu cấm cản đủ điều nhưng chỉ muốn kết hôn vì lợi ích nên không muốn cưới thụ dù em đã có con. Dần sẽ thay đổi.
Công 2 (Quan Thư Khanh): Ôn hòa, tính ok nhất, là người luôn đứng ra giảng hòa.
Công 3 (Quan Thư Dã): trẻ con vô tư, ngựa non háu đá, rất thương và quan tâm thụ.
Quan Thư Diệc: "Em ấy là chim hoàng yến của tôi."
Quan Thư Dã: "Rõ ràng là tùy tùng nhỏ của tôi mà!"
Quan Thư Khanh: "..."
Thể loại: ABO, NP, H văn, sinh tử, HE, 1 thụ 3 công. Ngược thụ nhẹ, THÔ TỤC
Cam chịu xinh đẹp thụ × điên cuồng độc chiếm công × lưu manh giả danh tri thức công × chó săn công
Thụ: Văn Nguyệt
Công 1: Đại thiếu gia Quan Thư Diệc
Công 2: Nhị thiếu gia Quan Thư Khanh
Công 3: Tiểu thiếu gia Quan Thư Dã
Văn án:
Beta Văn Nguyệt lớn lên cùng với tiểu thiếu gia Quan Thư Dã. Tiểu thiếu gia thân là Alpha thích Omega nên chỉ xem cậu là tùy tùng nhỏ của mình, Văn Nguyệt chỉ đành chôn vùi tình cảm đó dưới đáy lòng, yên lặng nghe lời làm một tùy tùng ngoan ngoãn.
Thế nhưng tất cả đã thay đổi khi cậu biến tính thành Omega sau lần phân hóa bất ngờ thứ hai năm 18 tuổi. Quan đại thiếu gia Quan Thư Diệc đã đánh dấu cậu trong đêm phân hóa ấy. Quan nhị thiếu Quan Thư Khanh dường như bắt đầu nảy sinh hứng thú với cậu - Quan hệ của cậu và ba vị thiếu gia giờ đây rối như tơ vò.
Ngắn nhưng chua cay mặn ngọt có đủ hết.
Lôi: có tình tiết cưỡng ép.
Thuộc tính: thụ hiền ngoan, phận thấp bé nên chỉ biết đẩy thuyền theo nước, tới đâu tới. Coi nhiều đoạn tội em lắm:(
Công 1 (Quan Thư Diệc): Gia trưởng mới lo được cho em, thích chiếm hữu cấm cản đủ điều nhưng chỉ muốn kết hôn vì lợi ích nên không muốn cưới thụ dù em đã có con. Dần sẽ thay đổi.
Công 2 (Quan Thư Khanh): Ôn hòa, tính ok nhất, là người luôn đứng ra giảng hòa.
Công 3 (Quan Thư Dã): trẻ con vô tư, ngựa non háu đá, rất thương và quan tâm thụ.
Quan Thư Diệc: "Em ấy là chim hoàng yến của tôi."
Quan Thư Dã: "Rõ ràng là tùy tùng nhỏ của tôi mà!"
Quan Thư Khanh: "..."
2.7
WARNING 🔞🔞🔞 Thô tục, Loạn luân, Song tính
Quyển Dưỡng Thê Đệ - 圈养妻弟 - Giam Cầm Và Nuôi Dưỡng Em Vợ
Tác giả: Băng Đường Thư Sinh - 冰糖书生
Nội dung:
Lôi Minh là bộ đội đặc chủng, mới vừa xuất ngũ, đã bị cha mẹ sắp đặt một mối hôn sự, hắn lại nhìn trúng em trai của vợ sắp cưới, là thứ dâm dê nhất kiến chung tình với em trai người ta.
Thế là Lôi Minh cưới cô về, thuận lợi thành anh rể của cậu.
Hôm sau, Lôi Minh tìm đủ các loại lý do cự tuyệt cùng vợ mới cưới bum ba là bum, lại ở sau lưng dùng sức đùa bỡn thân thể của em trai cô.
Tag: HE, Ngọt, Song tính thụ, thụ ngốc nghếch, damdang thụ; công thích uống nước đào ngon ngọt của bé thụ; 1x1; có sinh em bé; nước nôi của bé lênh láng; sử dụng từ ngữ RẤT thô tục.
21+ [Khẩu vị nặng như là chú Lôi Minh rất thích uống nước đào (nước có màu vàng của bé á) không chê hai cái động dơ nên chú rất thích mút] không đọc được xin bỏ qua truyện.
Quyển Dưỡng Thê Đệ - 圈养妻弟 - Giam Cầm Và Nuôi Dưỡng Em Vợ
Tác giả: Băng Đường Thư Sinh - 冰糖书生
Nội dung:
Lôi Minh là bộ đội đặc chủng, mới vừa xuất ngũ, đã bị cha mẹ sắp đặt một mối hôn sự, hắn lại nhìn trúng em trai của vợ sắp cưới, là thứ dâm dê nhất kiến chung tình với em trai người ta.
Thế là Lôi Minh cưới cô về, thuận lợi thành anh rể của cậu.
Hôm sau, Lôi Minh tìm đủ các loại lý do cự tuyệt cùng vợ mới cưới bum ba là bum, lại ở sau lưng dùng sức đùa bỡn thân thể của em trai cô.
Tag: HE, Ngọt, Song tính thụ, thụ ngốc nghếch, damdang thụ; công thích uống nước đào ngon ngọt của bé thụ; 1x1; có sinh em bé; nước nôi của bé lênh láng; sử dụng từ ngữ RẤT thô tục.
21+ [Khẩu vị nặng như là chú Lôi Minh rất thích uống nước đào (nước có màu vàng của bé á) không chê hai cái động dơ nên chú rất thích mút] không đọc được xin bỏ qua truyện.
3.2
SỰ CỨU RỖI CỦA THIÊN KIM GIẢ!
. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁
Tác giả: Hoa Tang
Tên gốc: Sự cứu rỗi của thiên kim giả
Edit: Bách Niên Giai Lão
. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁
Giới thiệu:
Một ngày trước sinh nhật thứ 18, anh trai dẫn về một cô gái, nói với tôi: “ Trình Nguyệt, em vốn không phải con gái ruột nhà họ Trình, Ngữ Thanh mới là con gái ruột nhà họ”.
Tôi đứng trong phòng khách lớn như vậy, tiếng nói lạnh lùng ấy vang vọng trong đầu khiến tôi phải mất một phút mới định thần lại và hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh.
Cô gái được anh trai tôi bảo vệ phía sau lưng rụt rè ngó đầu ra ngoài, lúng túng nhìn quanh ngôi biệt thự tráng lệ của nhà họ Trình, cũng là ngôi nhà mới của cô ấy, dè dặt nhưng thoáng chút ranh mãnh trên gương mặt.
Còn tôi, nhìn thấy khuôn mặt cười bệnh hoạn của anh trai tôi, Trình Thần, trong lòng chỉ cảm thấy bơ vơ và lạc lõng vô cùng.
Nếu tôi biết rằng mình chỉ đang ở trong một cuốn tiểu thuyết đầy tàn bạo, tất cả những điều này chỉ là giả thì tôi nhất định sẽ không buồn đến thế.
. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁
Tác giả: Hoa Tang
Tên gốc: Sự cứu rỗi của thiên kim giả
Edit: Bách Niên Giai Lão
. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁. ݁₊ ⊹. ݁˖. ݁
Giới thiệu:
Một ngày trước sinh nhật thứ 18, anh trai dẫn về một cô gái, nói với tôi: “ Trình Nguyệt, em vốn không phải con gái ruột nhà họ Trình, Ngữ Thanh mới là con gái ruột nhà họ”.
Tôi đứng trong phòng khách lớn như vậy, tiếng nói lạnh lùng ấy vang vọng trong đầu khiến tôi phải mất một phút mới định thần lại và hiểu được ý nghĩa trong lời nói của anh.
Cô gái được anh trai tôi bảo vệ phía sau lưng rụt rè ngó đầu ra ngoài, lúng túng nhìn quanh ngôi biệt thự tráng lệ của nhà họ Trình, cũng là ngôi nhà mới của cô ấy, dè dặt nhưng thoáng chút ranh mãnh trên gương mặt.
Còn tôi, nhìn thấy khuôn mặt cười bệnh hoạn của anh trai tôi, Trình Thần, trong lòng chỉ cảm thấy bơ vơ và lạc lõng vô cùng.
Nếu tôi biết rằng mình chỉ đang ở trong một cuốn tiểu thuyết đầy tàn bạo, tất cả những điều này chỉ là giả thì tôi nhất định sẽ không buồn đến thế.
3.9
Tác Giả: Lão Ti Cơ Lưu Tô
Editor: Yulsosexy
Thể Loại: Cao H, H cổ đại, điền văn, bách hợp, tình hữu độc chung
Văn Án:
Danh môn khuê tú Thẩm Tịnh Xu đêm đó xuất giá, bị nữ tử thần bí cưỡng ép đoạt đi, sau đó... muốn chạy cũng không chạy thoát được con đường bị thao.
Editor: Yulsosexy
Thể Loại: Cao H, H cổ đại, điền văn, bách hợp, tình hữu độc chung
Văn Án:
Danh môn khuê tú Thẩm Tịnh Xu đêm đó xuất giá, bị nữ tử thần bí cưỡng ép đoạt đi, sau đó... muốn chạy cũng không chạy thoát được con đường bị thao.
4
Tác giả: TỐ UYÊN
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu:
Nhà họ Mộ mang về một cô nhóc từ Thị trấn nhỏ ở Giang Nam, tên là Thư Minh Yên.
Khi lớn lên, Thư Minh Yên trắng trẻo ngọc ngà, dịu dàng động lòng người, gương mặt xinh đẹp thanh tú, hơn nữa còn am hiểu thư pháp, hội hoạ, thực sự có tài.
Ông nội Mộ vô cùng hài lòng, nên muốn giữ cô ở lại mãi trong nhà họ Mộ, vì vậy đã sớm lập ra hôn ước giữa cô và cháu trai của nhà hộ mộ là Mộ Tri Diễn.
Bạn thân thở dài, tiếc nuối cho Thư Minh Yên: “Bên cạnh Mộ Tri Diễn có rất nhiều phụ nữ, rõ ràng là anh ta chơi vẫn chưa thấy chán, cậu thực sự muốn gả cho cái loại phóng túng đó sao?”
Thư Minh Yên không muốn kết hôn, tuy nhiên tất cả những gì mà cô có đều do ông cụ nhà họ Mộ cho, nên chẳng còn đường phản kháng.
Sau đó, người đàn ông mà ai ai cũng sợ hãi trong nhà họ Mộ đã trở về sau chuyến công tác. Anh là Mộ Du Trầm, hơn cô bảy tuổi, con trai út của ông cụ Mộ, chú út của Mộ Tri Diễn và cũng là người cầm quyền thực sự của doanh nghiệp Mộ Thị.
Trong phòng khách, Mộ Du Trầm ngồi ở vị trí trung tâm, lạnh lùng uy nghiêm, cao quý chính trực, khiến tất cả mọi người đều chẳng dám phát ra tiếng động.
Năm đó, chính người đàn ông này đã bế cô cả chặng đường, đưa cô từ Thị trấn nhỏ về đến nhà họ Mộ. Thư Minh Yên biết anh là hy vọng duy nhất có thể giúp mình thoát khỏi cuộc hôn nhân với Mộ Tri Diễn.
Sau bữa tối, Thư Minh Yên dè dặt đi theo sau Mộ Du Trầm. Đến cửa phòng ngủ, cuối cùng thì Mộ Du Trầm cũng dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, trầm mặc.
“Mộ tổng, tôi không muốn cưới Mộ Tri Diễn, tôi…” Thư Minh Yên nắm chặt gấu áo, đôi mắt sáng ngời, linh hoạt ngước nhìn, được ăn cả ngã về không nói: “Tôi gả cho chú có được không?”
“Hả?” Tâm mày Mộ Du Trầm khẽ nhúc nhích, một tia yên tĩnh quét qua đáy mắt: “Không nghe rõ, nói lại lần nữa đi.”
Ngày hôm sau, có người nhìn thấy Thư Minh Yên đi chân trần ra khỏi phòng ngủ của Mộ Du Trầm, trên người còn mặc chiếc áo sơ mi mà hôm qua Mộ Du Trầm đã mặc.
…..
Sau này, trong một đêm nào đó, Thư Minh Yên dựa vào vòng tay Mộ Du Trầm: “Nếu em không chủ động tìm anh, thì có phải anh sẽ mặc kệ, để em cưới Mộ Tri Diễn không?”
Người đàn ông lười biếng tựa bên đầu giường, ngón tay đùa nghịch những lọn tóc của cô, giọng nói ấm áp: “Vậy em cho rằng tại sao hôm đó đột nhiên anh lại về nhà họ Mộ?”
Anh muốn về để cướp dâu.
…..
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Team dịch: CỐ DIỆP PHI
Giới thiệu:
Nhà họ Mộ mang về một cô nhóc từ Thị trấn nhỏ ở Giang Nam, tên là Thư Minh Yên.
Khi lớn lên, Thư Minh Yên trắng trẻo ngọc ngà, dịu dàng động lòng người, gương mặt xinh đẹp thanh tú, hơn nữa còn am hiểu thư pháp, hội hoạ, thực sự có tài.
Ông nội Mộ vô cùng hài lòng, nên muốn giữ cô ở lại mãi trong nhà họ Mộ, vì vậy đã sớm lập ra hôn ước giữa cô và cháu trai của nhà hộ mộ là Mộ Tri Diễn.
Bạn thân thở dài, tiếc nuối cho Thư Minh Yên: “Bên cạnh Mộ Tri Diễn có rất nhiều phụ nữ, rõ ràng là anh ta chơi vẫn chưa thấy chán, cậu thực sự muốn gả cho cái loại phóng túng đó sao?”
Thư Minh Yên không muốn kết hôn, tuy nhiên tất cả những gì mà cô có đều do ông cụ nhà họ Mộ cho, nên chẳng còn đường phản kháng.
Sau đó, người đàn ông mà ai ai cũng sợ hãi trong nhà họ Mộ đã trở về sau chuyến công tác. Anh là Mộ Du Trầm, hơn cô bảy tuổi, con trai út của ông cụ Mộ, chú út của Mộ Tri Diễn và cũng là người cầm quyền thực sự của doanh nghiệp Mộ Thị.
Trong phòng khách, Mộ Du Trầm ngồi ở vị trí trung tâm, lạnh lùng uy nghiêm, cao quý chính trực, khiến tất cả mọi người đều chẳng dám phát ra tiếng động.
Năm đó, chính người đàn ông này đã bế cô cả chặng đường, đưa cô từ Thị trấn nhỏ về đến nhà họ Mộ. Thư Minh Yên biết anh là hy vọng duy nhất có thể giúp mình thoát khỏi cuộc hôn nhân với Mộ Tri Diễn.
Sau bữa tối, Thư Minh Yên dè dặt đi theo sau Mộ Du Trầm. Đến cửa phòng ngủ, cuối cùng thì Mộ Du Trầm cũng dừng lại, nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa, trầm mặc.
“Mộ tổng, tôi không muốn cưới Mộ Tri Diễn, tôi…” Thư Minh Yên nắm chặt gấu áo, đôi mắt sáng ngời, linh hoạt ngước nhìn, được ăn cả ngã về không nói: “Tôi gả cho chú có được không?”
“Hả?” Tâm mày Mộ Du Trầm khẽ nhúc nhích, một tia yên tĩnh quét qua đáy mắt: “Không nghe rõ, nói lại lần nữa đi.”
Ngày hôm sau, có người nhìn thấy Thư Minh Yên đi chân trần ra khỏi phòng ngủ của Mộ Du Trầm, trên người còn mặc chiếc áo sơ mi mà hôm qua Mộ Du Trầm đã mặc.
…..
Sau này, trong một đêm nào đó, Thư Minh Yên dựa vào vòng tay Mộ Du Trầm: “Nếu em không chủ động tìm anh, thì có phải anh sẽ mặc kệ, để em cưới Mộ Tri Diễn không?”
Người đàn ông lười biếng tựa bên đầu giường, ngón tay đùa nghịch những lọn tóc của cô, giọng nói ấm áp: “Vậy em cho rằng tại sao hôm đó đột nhiên anh lại về nhà họ Mộ?”
Anh muốn về để cướp dâu.
…..
4.4
Bùi thế tử ra ngoài không xem lịch, vô tình gặp một nữ tử rơi xuống nước liền tốt bụng ra tay cứu giúp, nhưng không ngờ lại bị nàng tay chân quấn lấy, nói thế nào cũng muốn lấy thân báo đáp.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
Như mong muốn gả cho Bùi Tri Diễn xong, Quý Ương mới phát hiện phu quân lạnh lùng vô tình này sao lại khác hẳn với kiếp trước.
"Phu quân, ta đau lưng." Quý Ương uốn éo thắt lưng, đợi chờ hắn ôm vào lòng.
Bùi Tri Diễn chỉ liếc nhìn một cái: "Ngồi không đúng tư thế."
Quý Ương vẫn không hiểu nổi rốt cuộc sai ở đâu.
Cho đến khi cung đình tổ chức yến tiệc, một tiếng "Biểu muội", xé rách sự giả vờ thanh nhã lạnh lùng của Bùi Tri Diễn.
Đêm đó, hắn nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt đang say ngủ của Quý Ương, ánh mắt âm trầm: "Nàng lại muốn vì hắn mà phản bội ta?"
"Ta không nỡ động vào nàng, nhưng nàng xem ta có buông tha cho gã không."
Kiếp trước nếm trải nỗi đau khắc cốt ghi tâm, Bùi Tri Diễn đến giờ vẫn nhớ rõ. Hắn đã nghĩ ra hàng vạn cách trừng phạt Quý Ương, cũng từng nghĩ sẽ cùng nàng từ đây đoạn tuyệt.
Nhưng đến khi gặp lại lần nữa, hắn đã hiểu ra, nếu không thể từ bỏ, thì hãy để nàng cả đời ở bên hắn, yêu hắn.
3.7
Tác giả: Đậu Phộng
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta là Ngọc Tử Hành, ba tuổi mồ côi mẹ, năm tuổi mất cha, sáu tuổi tổ mẫu cũng qua đời, đúng là phượng hoàng trong loài người!
À không, phải là sao chổi chiếu mệnh thì đúng hơn!
Bá phụ liều mình nuôi ta đến năm mười ba tuổi, kết quả là, vừa mới bàn chuyện kết thân với trưởng nam của Đường phủ phía Nam thì hắn ta sốt cao mà chết.
Bàn chuyện với thế tử Trần hầu Tây Kinh thì hắn ta lại ngã ngựa mà mất...
Những chuyện này khiến cả Đại Yến nghe đến tên ta là kinh hãi.
Cho nên mới có câu nói ở Đại Yến rằng có hai vị họ Ngọc có thể dỗ trẻ con khóc đêm: Một là Ngọc tướng quân đến đánh đòn ngươi. Hai là Ngọc Tử Hành muốn làm thê tử ngươi.
À, Ngọc tướng quân chính là bá phụ ta, cho nên có thể nói là Ngọc gia chúng ta rất có tiếng tăm trong việc dạy dỗ trẻ nhỏ.
Đương nhiên, thuộc hạ của bá phụ ta nhiều vô số kể, biết bao người đã cùng ông vào sinh ra tử, cũng không phải không có người bằng lòng hy sinh con trai mình để thỏa mãn nguyện vọng gả ta đi của bá phụ.
Nhưng họ đều là những người đã từng bế ẵm, mua kẹo cho ta khi ta còn bé, ta không nỡ để họ mất con khi tuổi đã xế chiều, nên đã từ chối từng người một.
Ta vẫn luôn nghĩ chắc mình không gả đi được, nên năm mười tám tuổi đã tự mình đến Ngọc Hoa Quan tìm đạo trưởng, hỏi xem có cách nào để xuất gia làm đạo cô không.
Ai ngờ, ta lại gặp Thái hậu ở đó.
Thái hậu cùng ta uống trà, bàn luận về việc tu sửa Ngọc Hoa Quan, rồi ban thưởng cho ta một chiếc vòng.
Sau đó, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bỗng chốc trở thành Ngọc Chiêu Nghi trong hậu cung.
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Nữ Cường, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Tiểu Lạc Lạc
Giới thiệu
Ta là Ngọc Tử Hành, ba tuổi mồ côi mẹ, năm tuổi mất cha, sáu tuổi tổ mẫu cũng qua đời, đúng là phượng hoàng trong loài người!
À không, phải là sao chổi chiếu mệnh thì đúng hơn!
Bá phụ liều mình nuôi ta đến năm mười ba tuổi, kết quả là, vừa mới bàn chuyện kết thân với trưởng nam của Đường phủ phía Nam thì hắn ta sốt cao mà chết.
Bàn chuyện với thế tử Trần hầu Tây Kinh thì hắn ta lại ngã ngựa mà mất...
Những chuyện này khiến cả Đại Yến nghe đến tên ta là kinh hãi.
Cho nên mới có câu nói ở Đại Yến rằng có hai vị họ Ngọc có thể dỗ trẻ con khóc đêm: Một là Ngọc tướng quân đến đánh đòn ngươi. Hai là Ngọc Tử Hành muốn làm thê tử ngươi.
À, Ngọc tướng quân chính là bá phụ ta, cho nên có thể nói là Ngọc gia chúng ta rất có tiếng tăm trong việc dạy dỗ trẻ nhỏ.
Đương nhiên, thuộc hạ của bá phụ ta nhiều vô số kể, biết bao người đã cùng ông vào sinh ra tử, cũng không phải không có người bằng lòng hy sinh con trai mình để thỏa mãn nguyện vọng gả ta đi của bá phụ.
Nhưng họ đều là những người đã từng bế ẵm, mua kẹo cho ta khi ta còn bé, ta không nỡ để họ mất con khi tuổi đã xế chiều, nên đã từ chối từng người một.
Ta vẫn luôn nghĩ chắc mình không gả đi được, nên năm mười tám tuổi đã tự mình đến Ngọc Hoa Quan tìm đạo trưởng, hỏi xem có cách nào để xuất gia làm đạo cô không.
Ai ngờ, ta lại gặp Thái hậu ở đó.
Thái hậu cùng ta uống trà, bàn luận về việc tu sửa Ngọc Hoa Quan, rồi ban thưởng cho ta một chiếc vòng.
Sau đó, một đạo thánh chỉ ban xuống, ta bỗng chốc trở thành Ngọc Chiêu Nghi trong hậu cung.
3.3
"Chúng ta vốn vô duyên, là do anh giả bộ"
——
Phòng vẽ tranh có một tổ hợp "thích ứng trong mọi hoàn cảnh"
Trần Ngộ: Giới tính nữ, đã trưởng thành, độc thân.
Giang Tùy: Giới tính nam, đã trưởng thành, độc thân +1.
Đối với những lời trêu ghẹo mập mờ xung quanh, Giang Tùy chỉ cười lạnh nói: "Không thích hợp, không có cảm giác, chỉ là bạn thân."
Sau khi thi tốt nghiệp, phòng vẽ tranh tổ chức tiệc chia tay.
Trước mặt đám bạn thân, Giang Tùy buồn bực uống hết một ly bia lạnh, hai mắt đỏ hoe nắm lấy tay Trần Ngộ, cúi đầu áp trán mình lên rồi cọ xát như một con chó lớn, giọng nói khàn khàn như cầu xin ——
"Làm bạn gái anh được không?"
Trần Ngộ đứng hình.
Lúc này, đám bạn xấu xa trêu chọc: "Anh Tùy, không phải anh từng nói chỉ là bạn thân thôi sao?"
Giang Tùy đá một cước: "Cút mẹ cậu đi, lúc đó anh cậu còn nhỏ không hiểu biết."
——
[Tôi muốn học vẽ thật giỏi.]
[Chờ tôi tạo được đột phá tôi sẽ dạy cậu.]
[Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn nói chuyện yêu đương.]
[Được, tôi hiểu rồi.]
Tag: Tình yêu đô thị, truyền cảm hứng cuộc sống, bài văn ngọt ngào.
Nhân vật chính: Trần Ngộ, Giang Tùy
——
Phòng vẽ tranh có một tổ hợp "thích ứng trong mọi hoàn cảnh"
Trần Ngộ: Giới tính nữ, đã trưởng thành, độc thân.
Giang Tùy: Giới tính nam, đã trưởng thành, độc thân +1.
Đối với những lời trêu ghẹo mập mờ xung quanh, Giang Tùy chỉ cười lạnh nói: "Không thích hợp, không có cảm giác, chỉ là bạn thân."
Sau khi thi tốt nghiệp, phòng vẽ tranh tổ chức tiệc chia tay.
Trước mặt đám bạn thân, Giang Tùy buồn bực uống hết một ly bia lạnh, hai mắt đỏ hoe nắm lấy tay Trần Ngộ, cúi đầu áp trán mình lên rồi cọ xát như một con chó lớn, giọng nói khàn khàn như cầu xin ——
"Làm bạn gái anh được không?"
Trần Ngộ đứng hình.
Lúc này, đám bạn xấu xa trêu chọc: "Anh Tùy, không phải anh từng nói chỉ là bạn thân thôi sao?"
Giang Tùy đá một cước: "Cút mẹ cậu đi, lúc đó anh cậu còn nhỏ không hiểu biết."
——
[Tôi muốn học vẽ thật giỏi.]
[Chờ tôi tạo được đột phá tôi sẽ dạy cậu.]
[Sau khi tốt nghiệp, tôi muốn nói chuyện yêu đương.]
[Được, tôi hiểu rồi.]
Tag: Tình yêu đô thị, truyền cảm hứng cuộc sống, bài văn ngọt ngào.
Nhân vật chính: Trần Ngộ, Giang Tùy
4.4
Năm thứ ba gả cho Bùi Tịch, có một vị quý nhân tới từ kinh đô.
Nàng nói cho ta biết, Bùi Tịch chính là đương kim thái tử.
Mà nàng, mới là thê tử của Bùi Tịch.
Nàng nói cho ta biết, Bùi Tịch chính là đương kim thái tử.
Mà nàng, mới là thê tử của Bùi Tịch.
5
- Tên gốc:《海灘救生員受難記》作者:碎鈺
Bãi Biển Nhân Viên Cứu Hộ Chịu Khổ Ký — Nát Ngọc
Edit: Đình Đình
Beta: Dan, Vũ, Gbear
Truyện có nội dung hay, H cũng ngọt, khuyến khích các bạn vào xem.
Cao H, Chính kịch, Đại thúc thụ, Cao H.
Tác phẩm hạn chế tuổi người đọc, dưới 12 tuổi các bé không được vào xem. 12 Tuổi đến 18 Tuổi thanh thiếu niên cần cha mẹ, hoặc người giám hộ đồng ý cho xem. ^^ hớ hớ =))
Giới thiệu
Chú làm nhân viên cứu hộ bờ biển, lúc nhỏ cha mẹ nhặt được một đứa bé mang về nuôi, thụ xem như em trai, lớn lên em trai bệnh tật quanh năm, thụ vì em mình bôn ba, trong một lần tao ngộ gặp phải tổng giám đốc bá đạo, bị phá mất lần đầu.
Vì cần tiền phẫu thuật cho em mình, thụ tìm đến tuổi trẻ tổng giám đốc mượn tiền, bị vị kia chê bai là lão già, không bỏ ra bao nhiêu tiền, thụ phải chạy vạy đi kiếm thêm tiền lo cho em.
Đọc được thông tin tuyển dụng lương cao, thụ tới ứng tuyển, tới nơi mới biết làm đóng phim cấp 3, thụ vào thử vai, bị anh chàng nam 9 đẹp trai sờ mó, sau đó đóng phim bị người ta đè ra chịch tàn nhẫn các kiểu.
Đời chú không khác gì tình sử Thúy Kiều phiên bản đam mỹ.
Đọc kích thích vô cùng, đề cử các bạn vào xem. NP- nhất thụ đa công, niên hạ có, huynh đệ có, tổng giám đốc có, GV có.
Bãi Biển Nhân Viên Cứu Hộ Chịu Khổ Ký — Nát Ngọc
Edit: Đình Đình
Beta: Dan, Vũ, Gbear
Truyện có nội dung hay, H cũng ngọt, khuyến khích các bạn vào xem.
Cao H, Chính kịch, Đại thúc thụ, Cao H.
Tác phẩm hạn chế tuổi người đọc, dưới 12 tuổi các bé không được vào xem. 12 Tuổi đến 18 Tuổi thanh thiếu niên cần cha mẹ, hoặc người giám hộ đồng ý cho xem. ^^ hớ hớ =))
Giới thiệu
Chú làm nhân viên cứu hộ bờ biển, lúc nhỏ cha mẹ nhặt được một đứa bé mang về nuôi, thụ xem như em trai, lớn lên em trai bệnh tật quanh năm, thụ vì em mình bôn ba, trong một lần tao ngộ gặp phải tổng giám đốc bá đạo, bị phá mất lần đầu.
Vì cần tiền phẫu thuật cho em mình, thụ tìm đến tuổi trẻ tổng giám đốc mượn tiền, bị vị kia chê bai là lão già, không bỏ ra bao nhiêu tiền, thụ phải chạy vạy đi kiếm thêm tiền lo cho em.
Đọc được thông tin tuyển dụng lương cao, thụ tới ứng tuyển, tới nơi mới biết làm đóng phim cấp 3, thụ vào thử vai, bị anh chàng nam 9 đẹp trai sờ mó, sau đó đóng phim bị người ta đè ra chịch tàn nhẫn các kiểu.
Đời chú không khác gì tình sử Thúy Kiều phiên bản đam mỹ.
Đọc kích thích vô cùng, đề cử các bạn vào xem. NP- nhất thụ đa công, niên hạ có, huynh đệ có, tổng giám đốc có, GV có.
4.1
Truyện Vén Bào của tác giả Nhiễm Nhĩ thuộc thể loại Dân quốc, đam mỹ, ABO, hắc bang, cường công nhược thụ AO, sườn xám thụ, H văn, nữ trang, sinh tử, niên thượng, bá đạo thâm tình A công x mẫn cảm đáng yêu sườn xám O thụ, ngọt. Mời các bạn cùng theo dõi
Văn án:
Dân quốc / Hắc bang Alpha nhất kiến chung tình với một sườn xám Omega……
* cường công nhược thụ AO * nữ trang nữ trang nữ trang!!! * tự thiết lập rất nhiều, có ngược nhưng khá ít * câu chuyện về Thường Cửu X Lan Tiểu Xuyên (niên thượng)
Văn án:
Dân quốc / Hắc bang Alpha nhất kiến chung tình với một sườn xám Omega……
* cường công nhược thụ AO * nữ trang nữ trang nữ trang!!! * tự thiết lập rất nhiều, có ngược nhưng khá ít * câu chuyện về Thường Cửu X Lan Tiểu Xuyên (niên thượng)
4.5
Editor: Nghiên Tịnh Giai
Tags: tác phẩm gốc, đam mỹ, hư cấu, HE, tình cảm, H văn, ABO, 1x1, dân quốc, công nhị thiếu gia nhà giàu x thụ con hát
Tác phẩm gốc, nam nam hư cấu, chính kịch, thụ mảnh mai
Tác phẩm được giới hạn theo độ tuổi, người chưa đủ 18 tuổi không được đọc.
Giới thiệu
Thường Hành vừa mới về nước, trên đường về đánh dấu tạm thời một Omega mặc nữ trang, nhưng hình như Omega này hơi không bình thường...
· A/O
· Cảnh báo trước có sườn xám nữ trang
· Anh em với tác phẩm "Vén bào" (quyển thượng và quyển hạ)
E/N: vì bộ này thời đại dân quốc nên nhiều chỗ mình sẽ để nguyên từ Hán Việt cho phù hợp ngữ cảnh. Và bộ này chính kịch, H cũng lèo phèo nên đừng đòi hỏi H bộ này nhé.
Tags: tác phẩm gốc, đam mỹ, hư cấu, HE, tình cảm, H văn, ABO, 1x1, dân quốc, công nhị thiếu gia nhà giàu x thụ con hát
Tác phẩm gốc, nam nam hư cấu, chính kịch, thụ mảnh mai
Tác phẩm được giới hạn theo độ tuổi, người chưa đủ 18 tuổi không được đọc.
Giới thiệu
Thường Hành vừa mới về nước, trên đường về đánh dấu tạm thời một Omega mặc nữ trang, nhưng hình như Omega này hơi không bình thường...
· A/O
· Cảnh báo trước có sườn xám nữ trang
· Anh em với tác phẩm "Vén bào" (quyển thượng và quyển hạ)
E/N: vì bộ này thời đại dân quốc nên nhiều chỗ mình sẽ để nguyên từ Hán Việt cho phù hợp ngữ cảnh. Và bộ này chính kịch, H cũng lèo phèo nên đừng đòi hỏi H bộ này nhé.
4.2
NHẬT KÝ TU TIÊN CỦA GIÁN TINH
Tác giả: 白泽丧葬用品店
Editor: Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Ta là một con gián thành tinh, xuyên thành nữ phụ trong truyện tiên hiệp.
Trong nguyên tác, bởi vì ghen tị với tài năng của nữ chính, ta bò khắp nơi, tựa như một con gián tối tăm.
Bây giờ thì khác rồi, bởi vì ta thật sự là một con gián thành tinh.
Sau đó, vì tốc độ bò nhanh quá, ta đã cướp đi vị trí đứng đầu trong buổi thí luyện, bái Chấp Kiếm trưởng lão của Thiên Kiếm Môn làm sư phụ.
Chấp Kiếm trưởng lão kiêu ngạo lạnh lùng thay đổi 360 độ, biến thành một ông bố bỉm sữa: “Học trò ngoan, đừng có bò trên mặt đất mãi như thế, được không? Sư phụ sợ con bị người ta giẫm lên đó.”
Tác giả: 白泽丧葬用品店
Editor: Fukamidori
ෆ˙ᵕ˙ෆ
Ta là một con gián thành tinh, xuyên thành nữ phụ trong truyện tiên hiệp.
Trong nguyên tác, bởi vì ghen tị với tài năng của nữ chính, ta bò khắp nơi, tựa như một con gián tối tăm.
Bây giờ thì khác rồi, bởi vì ta thật sự là một con gián thành tinh.
Sau đó, vì tốc độ bò nhanh quá, ta đã cướp đi vị trí đứng đầu trong buổi thí luyện, bái Chấp Kiếm trưởng lão của Thiên Kiếm Môn làm sư phụ.
Chấp Kiếm trưởng lão kiêu ngạo lạnh lùng thay đổi 360 độ, biến thành một ông bố bỉm sữa: “Học trò ngoan, đừng có bò trên mặt đất mãi như thế, được không? Sư phụ sợ con bị người ta giẫm lên đó.”
3
Thể loại: Hiện đại, có ngược chút xíu, H văn, HE
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
3.2
Vu Nhiễm: “Thầy Chu, trong văn phòng không nên nghĩ những chuyện bậy bạ.”
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
Chu Nham: “Vậy thì làm luôn.”
Trong học viện Khoa học và Nghệ thuật cừu ít sói nhiều, cô bị vài con linh cẩu nhìn chằm chằm, vốn dĩ muốn làm một chú thỏ ngoan ngoãn an phận, nhưng lại vô tình vấp phải tay thợ săn, trở thành bạn giường của anh ta.
Song khiết, hơi ngọt, hư cấu, tình yêu, thịt văn.
–
Để tôi kể bạn nghe sơ lược về chuyện xưa.
Về một người đàn ông áo mũ chỉnh tề, 28 tuổi. Anh có ngoại hình bảnh bao, vóc dáng cao ráo, bộ phận nào đó cũng rất to, hơn nữa còn tự do tài chính.
Thời gian rảnh anh sẽ đảm nhiệm chức vụ giáo viên bình thường ở trong trường, gặp được một cô gái rất thú vị, đồng thời cô gái ấy cũng thích anh.
Hai bên anh tình tôi nguyện, sau đó thuận theo tự nhiên mà đến với nhau, mở ra một ‘cuộc sống người lớn’ đầy ngượng ngùng xấu hổ.
Nam chính đối xử với nữ chính rất tốt, nhưng đối với những kẻ thèm thuồng nữ chính thì cực kỳ không tốt, nhẹ thì gãy tay cụt chân, nặng thì được nhận một phần cơm tù.
Khi đeo kính, anh là một tài năng trẻ tuổi đầy triển vọng, tháo kính ra, anh cũng có thể là một tên ma vương điên cuồng bảo vệ vợ.
Anh ưu tú như thế, vậy thì nhìn trúng nữ chính ở điểm nào? Chính là vẻ đơn thuần và chân thật của cô (đương nhiên còn vì xinh đẹp, trắng trẻo, nước nhiều…à là nước mắt nhiều, có thể khóc liên tục).
Vậy thì nữ chính nhìn trúng anh ở điểm nào? Đúng, chính là vì ngửi được mùi hormone trên người anh.
Ai mà chẳng yêu sự quyến rũ độc đáo toát ra từ một người đàn ông ưu tú chứ. Đây là một cám dỗ rất lớn đối với một nữ chính dễ dàng ‘động tình’. Từ phản ứng sinh lý của cô là có thể nhận ra.
Khi ‘hương vị thịt thà’ qua đi, mối tình đầu của nam chính bỗng dưng tìm đến cửa, tặng cho nữ chính một bát giấm lâu năm.
Là bảo vệ tình yêu hay là đưa ra lựa chọn khó nhất giữa tình mới và tình cũ?
Nam nữ chính song xử.
3.7
Kiều nữ nhà giàu Giang Noãn bất ngờ phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tên là «Trọng sinh chi quân tẩu nghịch tập ký», hơn nữa còn là nữ phụ pháo hôi trong sách, nữ phụ này bởi vì thích nam chính mà bị nữ chính trọng sinh tính kế gả cho tên du côn trong thôn, không bao lâu sau liền bị tên du côn kia đánh đập đến chết đi sống lại.
Việc xuyên sách đã trở thành sự thật không thể thay đổi, Giang Noãn vì để tránh rơi vào kết cục của nữ phụ trong sách, chỉ có thể tránh né nữ chính trong sách, không muốn trêu chọc, tránh cho bị hào quang của nữ chính ảnh hưởng, ai có thể nghĩ tới cô vẫn trêu chọc phải, hazz... trêu chọc thì trêu chọc đi, dù sao cô cũng không sợ, huống chi cô còn có một chỗ dựa mạnh mẽ...
Hứa Yến chẳng qua là được ông cụ trong nhà nhắc nhở khi nào rảnh thì chăm sóc cô nhóc hàng xóm chưa từng gặp mặt vì cãi nhau với người nhà mà tức giận bỏ xuống nông thôn kia, Hứa Yến làm việc theo lẽ công bằng, lúc đi làm việc ở trong thôn liền thuận tiện ghé thăm cô một chút, nói với thôn trưởng một tiếng liền không muốn xen vào nữa, không nghĩ tới bị vả mặt bôm bốp, chỉ cần anh không làm gì thì liền chạy tới thôn thăm cô nhóc mà mình luôn nhung nhớ.
Vị đoàn trưởng vốn bị quân lính trong quân doanh gọi là "Diêm Vương Mặt Lạnh", lạnh lùng vô tình, chỉ biết giáo huấn bọn họ giống như cháu trai, không nghĩ tới một ngày nào đó, có người nhìn thấy anh đang thận trọng ôm cô gái đang nũng nịu vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Một gã đàn ông sắt thép dịu dàng kia, một màn đầy tình ý kia, khiến một đám binh lính nhìn mà than thở!
Giang Noãn: "Người đàn ông lạnh lùng cấm dục, không gần nữ sắc đâu? Rõ ràng là đại móng heo!".
Việc xuyên sách đã trở thành sự thật không thể thay đổi, Giang Noãn vì để tránh rơi vào kết cục của nữ phụ trong sách, chỉ có thể tránh né nữ chính trong sách, không muốn trêu chọc, tránh cho bị hào quang của nữ chính ảnh hưởng, ai có thể nghĩ tới cô vẫn trêu chọc phải, hazz... trêu chọc thì trêu chọc đi, dù sao cô cũng không sợ, huống chi cô còn có một chỗ dựa mạnh mẽ...
Hứa Yến chẳng qua là được ông cụ trong nhà nhắc nhở khi nào rảnh thì chăm sóc cô nhóc hàng xóm chưa từng gặp mặt vì cãi nhau với người nhà mà tức giận bỏ xuống nông thôn kia, Hứa Yến làm việc theo lẽ công bằng, lúc đi làm việc ở trong thôn liền thuận tiện ghé thăm cô một chút, nói với thôn trưởng một tiếng liền không muốn xen vào nữa, không nghĩ tới bị vả mặt bôm bốp, chỉ cần anh không làm gì thì liền chạy tới thôn thăm cô nhóc mà mình luôn nhung nhớ.
Vị đoàn trưởng vốn bị quân lính trong quân doanh gọi là "Diêm Vương Mặt Lạnh", lạnh lùng vô tình, chỉ biết giáo huấn bọn họ giống như cháu trai, không nghĩ tới một ngày nào đó, có người nhìn thấy anh đang thận trọng ôm cô gái đang nũng nịu vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Một gã đàn ông sắt thép dịu dàng kia, một màn đầy tình ý kia, khiến một đám binh lính nhìn mà than thở!
Giang Noãn: "Người đàn ông lạnh lùng cấm dục, không gần nữ sắc đâu? Rõ ràng là đại móng heo!".
4.1
Thích làm theo ý mình muốn quậy là quậy muốn nghịch là nghịch mê vợ thủ lĩnh tinh tặc công & Thiếu tướng lạnh nhạt rất hay thả thính công thụ
Trì Nghiêu và Cảnh Hi đều là những alpha đỉnh cấp được công nhận, chỉ có điều một người có danh tiếng rất tốt, còn người kia thì có danh tiếng cực kém, lại còn là kẻ thù của nhau.
Trì Nghiêu, thủ lĩnh của một băng tinh tặc mà ai ai nghe danh cũng sợ đến vỡ mật, tính cách bất cần, tin tức tố bá đạo, sức chiến đấu không thể đoán trước.
Cảnh Hi, thiếu tướng trẻ tuổi, chiến công hiển hách, giá trị vũ lực đứng số hai không ai sôt một Đế Quốc.
Một trận bão từ, họ bị ép phải thường xuyên hoán đổi thân thể.
Hai người: Không chỉnh chết cậu đây không làm người nữa.
Ngày đầu tiên đến quân bộ điểm danh, Trì Nghiêu đánh cho cấp trên trực tiếp của mình thừa sống thiếu chết.
Trì Nghiêu: "Tôi không quen việc người khác chỉ tay năm ngón vào quyết định của mình." [Mỉm cười]
Không ngờ lại được Thượng tướng xem trọng, phá cách chọn làm dự bị cho vị trí Thống soái.
Thượng tướng: "Cậu có khí phách như thế, quả nhiên tôi không nhìn lầm người." [An ủi]
Trì Nghiêu: "???".
Thiếu tướng đại nhân bước vào sào huyệt hiểm ác của tinh tặc, phất tay lớn tiếng: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta thực hiện quản lý theo kiểu quân sự."
Cảnh Hi: "Mục tiêu của chúng ta là gì?"
Tinh tặc: "Cố gắng cải tạo, làm người tốt!"
Sau này——
Tinh tặc: "Lão đại, thủ lĩnh của băng ABCDEF bên cạnh mang năng lượng đến cống nạp, khóc lóc cầu xin được nhập vào băng của chúng ta."
Cảnh Hi: "???"
Gần đây, các thành viên trong quân đoàn và băng tinh tặc rất mơ hồ, lão đại cứ ra lệnh tuần trước, tuần này lại phủ định, căn bệnh tự phủ nhận và rối loạn tâm lý càng ngày càng nghiêm trọng.
Có lần, quân đoàn và băng tinh tặc đối đầu mạnh mẽ.
Trì Nghiêu trong thân thể của thiếu tướng: "Chiếc chiến hạm kia hai mươi tỷ, không được bắn!"
Cảnh Hi trong thân thể của tinh tặc: "Mẫu giáp cơ kia là phiên bản giới hạn mùa thu, dám bắn thử xem?"
Cấp dưới hai bên: "Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, vậy còn đánh cái gì nữa? Hay là hai người cưới nhau luôn đi."
**
Hồi nhỏ, Cảnh Hi có một người anh mà cậu cực kỳ thích, đối phương dịu dàng, hay cười, là những gì tốt đẹp nhất của thế gian này.
Cậu nhìn bức ảnh cũ rồi lại nhìn Trì Nghiêu: "Trả lại cục cưng đáng yêu cho em đi."
Trì Nghiêu: "..."
#Em nhìn kỹ thêm chút nữa đi, anh vẫn là cục cưng đáng yêu của em mà!#
Giai đoạn đầu hoán đổi thân thể liên tục, về sau sẽ trở lại cơ thể của mình, không phản công.
1v1, theo thường lệ là hỗ sủng (cãi nhau).
Công khống cực đoan đừng nhảy.
Tag nội dung: Cường cường, Liên bang vũ trụ, Ngọt văn, Sảng văn.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Nghiêu (công), Cảnh Hi (thụ) ┃ Nhân vật phụ: Xin hãy lưu trữ trước 《Vị hôn phu là hoàng tử địch quốc, tôi phải làm sao bây giờ?》 ┃ Khác: AA, vả mặt, oan gia vui vẻ.
Một câu tóm tắt: Bắt đầu mối tình AA với kẻ thù không đội trời chung.
Tư tưởng: Tình yêu đẹp nhất chính là cùng nhau hoàn thiện và chứng kiến sự trưởng thành của đối phương.
Nhất định phải đọc:
1. Truyện chủ công, nhưng góc nhìn của thụ gần ngang với công.
2. Trì Nghiêu là công, Cảnh Hi là thụ, hai người đều là Alpha.
3. Thụ lạnh nhạt nhưng không hề lạnh nhạt với công, truyện hỗ sủng thuần, tình cảm ngang bằng, hai người đều là mối tình đầu của nhau.
4. Truyện được edit hoàn toàn dựa trên bản raw, khác hẳn với bản QT được đăng trên Wikidich.
Trì Nghiêu và Cảnh Hi đều là những alpha đỉnh cấp được công nhận, chỉ có điều một người có danh tiếng rất tốt, còn người kia thì có danh tiếng cực kém, lại còn là kẻ thù của nhau.
Trì Nghiêu, thủ lĩnh của một băng tinh tặc mà ai ai nghe danh cũng sợ đến vỡ mật, tính cách bất cần, tin tức tố bá đạo, sức chiến đấu không thể đoán trước.
Cảnh Hi, thiếu tướng trẻ tuổi, chiến công hiển hách, giá trị vũ lực đứng số hai không ai sôt một Đế Quốc.
Một trận bão từ, họ bị ép phải thường xuyên hoán đổi thân thể.
Hai người: Không chỉnh chết cậu đây không làm người nữa.
Ngày đầu tiên đến quân bộ điểm danh, Trì Nghiêu đánh cho cấp trên trực tiếp của mình thừa sống thiếu chết.
Trì Nghiêu: "Tôi không quen việc người khác chỉ tay năm ngón vào quyết định của mình." [Mỉm cười]
Không ngờ lại được Thượng tướng xem trọng, phá cách chọn làm dự bị cho vị trí Thống soái.
Thượng tướng: "Cậu có khí phách như thế, quả nhiên tôi không nhìn lầm người." [An ủi]
Trì Nghiêu: "???".
Thiếu tướng đại nhân bước vào sào huyệt hiểm ác của tinh tặc, phất tay lớn tiếng: "Từ hôm nay trở đi, chúng ta thực hiện quản lý theo kiểu quân sự."
Cảnh Hi: "Mục tiêu của chúng ta là gì?"
Tinh tặc: "Cố gắng cải tạo, làm người tốt!"
Sau này——
Tinh tặc: "Lão đại, thủ lĩnh của băng ABCDEF bên cạnh mang năng lượng đến cống nạp, khóc lóc cầu xin được nhập vào băng của chúng ta."
Cảnh Hi: "???"
Gần đây, các thành viên trong quân đoàn và băng tinh tặc rất mơ hồ, lão đại cứ ra lệnh tuần trước, tuần này lại phủ định, căn bệnh tự phủ nhận và rối loạn tâm lý càng ngày càng nghiêm trọng.
Có lần, quân đoàn và băng tinh tặc đối đầu mạnh mẽ.
Trì Nghiêu trong thân thể của thiếu tướng: "Chiếc chiến hạm kia hai mươi tỷ, không được bắn!"
Cảnh Hi trong thân thể của tinh tặc: "Mẫu giáp cơ kia là phiên bản giới hạn mùa thu, dám bắn thử xem?"
Cấp dưới hai bên: "Cái này cũng không cho, cái kia cũng không cho, vậy còn đánh cái gì nữa? Hay là hai người cưới nhau luôn đi."
**
Hồi nhỏ, Cảnh Hi có một người anh mà cậu cực kỳ thích, đối phương dịu dàng, hay cười, là những gì tốt đẹp nhất của thế gian này.
Cậu nhìn bức ảnh cũ rồi lại nhìn Trì Nghiêu: "Trả lại cục cưng đáng yêu cho em đi."
Trì Nghiêu: "..."
#Em nhìn kỹ thêm chút nữa đi, anh vẫn là cục cưng đáng yêu của em mà!#
Giai đoạn đầu hoán đổi thân thể liên tục, về sau sẽ trở lại cơ thể của mình, không phản công.
1v1, theo thường lệ là hỗ sủng (cãi nhau).
Công khống cực đoan đừng nhảy.
Tag nội dung: Cường cường, Liên bang vũ trụ, Ngọt văn, Sảng văn.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Trì Nghiêu (công), Cảnh Hi (thụ) ┃ Nhân vật phụ: Xin hãy lưu trữ trước 《Vị hôn phu là hoàng tử địch quốc, tôi phải làm sao bây giờ?》 ┃ Khác: AA, vả mặt, oan gia vui vẻ.
Một câu tóm tắt: Bắt đầu mối tình AA với kẻ thù không đội trời chung.
Tư tưởng: Tình yêu đẹp nhất chính là cùng nhau hoàn thiện và chứng kiến sự trưởng thành của đối phương.
Nhất định phải đọc:
1. Truyện chủ công, nhưng góc nhìn của thụ gần ngang với công.
2. Trì Nghiêu là công, Cảnh Hi là thụ, hai người đều là Alpha.
3. Thụ lạnh nhạt nhưng không hề lạnh nhạt với công, truyện hỗ sủng thuần, tình cảm ngang bằng, hai người đều là mối tình đầu của nhau.
4. Truyện được edit hoàn toàn dựa trên bản raw, khác hẳn với bản QT được đăng trên Wikidich.
4.2
Tác giả: Duy Hòa Tống Tử
Độ dài: 96 chương + 6 ngoại truyện
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cưới trước yêu sau, Quyền đấu, Kim bài đề cử🏅, Kim bảng🎖
Giới thiệu:
Phủ Công chúa mở yến tiệc, trong một tòa điện hẻo lánh, Hạ Lan Từ siết chặt lòng bàn tay cố vịn vào tường, vô tình gặp phải tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu cũng đang xộc xệch đi tới.
Một người mềm mại vô lực, một người sắc mặt đỏ bừng.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy được tia tuyệt vọng trong mắt đối phương.
“Ta đi trước đây…”
“Ta đi hướng bên kia…”
Nhưng càng tuyệt vọng hơn chính là, cách đó không xa còn có thể nghe thấy tiếng thị nữ của Công chúa và tùy tùng của Nhị Hoàng tử đang tìm kiếm hai người họ.
Hạ Lan Từ cắn môi: “Hay là huynh thử đi theo Công chúa?”
Lục Vô Ưu cố kiềm chế: “Ta thấy con người Nhị Hoàng tử cũng không tệ.”
Hạ Lan Từ: “Còn nói nữa thì chỉ có hai chúng ta chịu thiệt thôi!”
Lục Vô Ưu nhắm mắt: “Vậy thì hai bên đều chịu thiệt đi.”
Hạ Lan Từ: “…”
***
Sau đêm đó, cả hai đã mất hết trong sạch, buộc lòng phải thành hôn. Song, địch mạnh rình mò khắp nơi, cuộc hôn nhân này khó khăn lắm mới thành.
Một bên là Nhị Hoàng tử ngóng trông nàng góa bụi như hổ rình mồi; một bên là Công chúa vẻ mặt âm u, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào nàng.
Hạ Lan Từ: “… Chàng chịu đựng được không?”
Lục Vô Ưu: “Chịu không được cũng phải chịu, bảo ta lấy vợ ta cũng đã lấy rồi, tương lai sau này ta còn muốn làm quyền thần, ta không thể gục ngã ở đây được.”
Hạ Lan Từ: “Vậy chàng cố gắng lên! Phải trông cậy vào chàng rồi!”.
Lục Vô Ưu: “…”
***
Nhiều năm về sau, Lục Vô Ưu đã trở thành Nội các Thủ phụ – địa vị cao nhất trong các đại thần, nắm quyền hành bậc nhất, lúc này chợt nhớ lại quá khứ.
Đệ tử xin hắn chỉ bảo, hỏi hắn làm sao để đi đến được ngày hôm nay.
Lục Thủ phụ thầm nghĩ, chỉ cần cưới một phu nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành thường xuyên bị người ta ngấp nghé thì sẽ có động lực để tiến bộ mà thôi.
Độ dài: 96 chương + 6 ngoại truyện
Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Cưới trước yêu sau, Quyền đấu, Kim bài đề cử🏅, Kim bảng🎖
Giới thiệu:
Phủ Công chúa mở yến tiệc, trong một tòa điện hẻo lánh, Hạ Lan Từ siết chặt lòng bàn tay cố vịn vào tường, vô tình gặp phải tân khoa Trạng nguyên Lục Vô Ưu cũng đang xộc xệch đi tới.
Một người mềm mại vô lực, một người sắc mặt đỏ bừng.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều nhìn thấy được tia tuyệt vọng trong mắt đối phương.
“Ta đi trước đây…”
“Ta đi hướng bên kia…”
Nhưng càng tuyệt vọng hơn chính là, cách đó không xa còn có thể nghe thấy tiếng thị nữ của Công chúa và tùy tùng của Nhị Hoàng tử đang tìm kiếm hai người họ.
Hạ Lan Từ cắn môi: “Hay là huynh thử đi theo Công chúa?”
Lục Vô Ưu cố kiềm chế: “Ta thấy con người Nhị Hoàng tử cũng không tệ.”
Hạ Lan Từ: “Còn nói nữa thì chỉ có hai chúng ta chịu thiệt thôi!”
Lục Vô Ưu nhắm mắt: “Vậy thì hai bên đều chịu thiệt đi.”
Hạ Lan Từ: “…”
***
Sau đêm đó, cả hai đã mất hết trong sạch, buộc lòng phải thành hôn. Song, địch mạnh rình mò khắp nơi, cuộc hôn nhân này khó khăn lắm mới thành.
Một bên là Nhị Hoàng tử ngóng trông nàng góa bụi như hổ rình mồi; một bên là Công chúa vẻ mặt âm u, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào nàng.
Hạ Lan Từ: “… Chàng chịu đựng được không?”
Lục Vô Ưu: “Chịu không được cũng phải chịu, bảo ta lấy vợ ta cũng đã lấy rồi, tương lai sau này ta còn muốn làm quyền thần, ta không thể gục ngã ở đây được.”
Hạ Lan Từ: “Vậy chàng cố gắng lên! Phải trông cậy vào chàng rồi!”.
Lục Vô Ưu: “…”
***
Nhiều năm về sau, Lục Vô Ưu đã trở thành Nội các Thủ phụ – địa vị cao nhất trong các đại thần, nắm quyền hành bậc nhất, lúc này chợt nhớ lại quá khứ.
Đệ tử xin hắn chỉ bảo, hỏi hắn làm sao để đi đến được ngày hôm nay.
Lục Thủ phụ thầm nghĩ, chỉ cần cưới một phu nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành thường xuyên bị người ta ngấp nghé thì sẽ có động lực để tiến bộ mà thôi.
4.2
Nguyễn gia bị hãm hại, một sáng cửa nát nhà tan, chỉ còn lại Nguyễn Du, một cô nương mồ côi, được Tống gia đã cùng định hôn từ nhỏ đưa về Thục Trung.
Nguyễn Du xinh đẹp, tính tình cũng dịu dàng, giọng điệu khi nói chuyện mềm mại ngọt ngào, đặc biệt được Tống lão phu nhân yêu quý, coi nàng như tôn nữ ruột thịt mà cưng chiều.
Tống Hà, tiểu bá vương của Tống gia, nổi tiếng là kẻ quần là áo lụa ở Thục Trung, không bao giờ ở nhà, rất ghét những tiểu cô nương nũng nịu.
- -------
“Ngươi tên gì?” Tống Hà hỏi.
Nguyễn Du thấp giọng đáp nhỏ: “Nguyễn Du.”
“Nguyễn Ngư?” Tống Hà nhíu mày, trong lòng càng khinh thường hơn.
Nguyễn gia không biết đặt tên thế nào, lại gọi là ‘Ngư’. Nàng là ngư, hắn là hà, vậy chẳng phải nàng không thể rời khỏi hắn sao?
- -------
Khi Nguyễn Du lần đầu gặp Tống Hà, hắn đã đe dọa nàng: “Nếu ngươi dám gả cho ta, ta sẽ khiến ngươi khóc.”
Sau đó, Tống Hà ôm nàng, khi thấy mắt nàng đỏ hoe, hắn dịu dàng nói: “Ta mang cả mạng sống đều dâng cho nàng, nàng đừng khóc được không?”
- -------
Đây là câu chuyện về một kẻ lãng tử biết quay đầu, ta trời sinh vốn dĩ phóng túng bất kham, nhưng sẵn lòng vì nàng hãm sâu vào vũng bùn.
Note: Nữ biết y thuật, nam biết điều tra phá án.
Nguyễn Du xinh đẹp, tính tình cũng dịu dàng, giọng điệu khi nói chuyện mềm mại ngọt ngào, đặc biệt được Tống lão phu nhân yêu quý, coi nàng như tôn nữ ruột thịt mà cưng chiều.
Tống Hà, tiểu bá vương của Tống gia, nổi tiếng là kẻ quần là áo lụa ở Thục Trung, không bao giờ ở nhà, rất ghét những tiểu cô nương nũng nịu.
- -------
“Ngươi tên gì?” Tống Hà hỏi.
Nguyễn Du thấp giọng đáp nhỏ: “Nguyễn Du.”
“Nguyễn Ngư?” Tống Hà nhíu mày, trong lòng càng khinh thường hơn.
Nguyễn gia không biết đặt tên thế nào, lại gọi là ‘Ngư’. Nàng là ngư, hắn là hà, vậy chẳng phải nàng không thể rời khỏi hắn sao?
- -------
Khi Nguyễn Du lần đầu gặp Tống Hà, hắn đã đe dọa nàng: “Nếu ngươi dám gả cho ta, ta sẽ khiến ngươi khóc.”
Sau đó, Tống Hà ôm nàng, khi thấy mắt nàng đỏ hoe, hắn dịu dàng nói: “Ta mang cả mạng sống đều dâng cho nàng, nàng đừng khóc được không?”
- -------
Đây là câu chuyện về một kẻ lãng tử biết quay đầu, ta trời sinh vốn dĩ phóng túng bất kham, nhưng sẵn lòng vì nàng hãm sâu vào vũng bùn.
Note: Nữ biết y thuật, nam biết điều tra phá án.
3.8
Tin xấu là ta bị bán vào Ngô gia làm việc cần mẫn ba bốn năm, vừa mới được sống những ngày tháng an nhàn thì Ngô gia bị tịch thu gia sản.
Còn tin tốt là Ngô gia được đại xá, người nhà được tha, ngay cả lão gia cũng không phải chết.
Tin tốt hơn nữa là nhà ta ở Ninh Cổ Tháp...
Còn tin tốt là Ngô gia được đại xá, người nhà được tha, ngay cả lão gia cũng không phải chết.
Tin tốt hơn nữa là nhà ta ở Ninh Cổ Tháp...