Bách Hợp
71 Truyện
Sắp xếp theo
9.1
Tác giả: Cảnh Ngô
Thể loại: Bách Hợp, Đô Thị
Giới thiệu:
Năm ấy khi Ôn Chanh gặp được Cố Trì Khê, bản thân chỉ có 7 tuổi, thế mà đã nói ra được câu khen hết sức chân thành và vang dội
”Chị ơi, chị đẹp quá, em muốn chị!”
Lời nói trẻ con ngây ngô khiến mọi người đều cười vui, dĩ nhiên không ai xem đó là thật và đặt trong lòng.
Nhưng mà Ôn Chanh vẫn cứ bám theo sau, như cái đuôi nhỏ của Cố Trì Khê.
Tính tình Cố Trì Khê từ nhỏ đã lãnh đạm, đối xử với ai cũng lạnh như băng, ngoại trừ nàng.
Ở tuổi hai mươi, Ôn Ninh lấy hết can đảm thổ lộ, nhưng Cố Trì Khê lại đi không lời từ biệt, lại bặt vô âm tín.
Cho đến bảy năm sau...
Công ty gặp khủng hoảng tài chính, đã gần ba tháng không phát lương.
Vào ngày tân lão bản hàng không nhậm chức, tất cả nhân viên đều họp, Ôn Ninh nhìn nữ nhân mang khuôn mặt thanh lãnh ở trên đài, khóe mắt co rút.
Đây chẳng phải là thanh mai đã biến mất bảy năm sao?
Sau cuộc họp, Ôn Ninh được mời đến văn phòng tổng tài, nàng cũng không khách khí mà cười hỏi: "Khi nào Cố tổng phát lương?"
Cố Trì Khê giơ tay vén sợi tóc bên tai: "Vậy khi nào em kết hôn với tôi?"
"..."
Thể loại: Bách Hợp, Đô Thị
Giới thiệu:
Năm ấy khi Ôn Chanh gặp được Cố Trì Khê, bản thân chỉ có 7 tuổi, thế mà đã nói ra được câu khen hết sức chân thành và vang dội
”Chị ơi, chị đẹp quá, em muốn chị!”
Lời nói trẻ con ngây ngô khiến mọi người đều cười vui, dĩ nhiên không ai xem đó là thật và đặt trong lòng.
Nhưng mà Ôn Chanh vẫn cứ bám theo sau, như cái đuôi nhỏ của Cố Trì Khê.
Tính tình Cố Trì Khê từ nhỏ đã lãnh đạm, đối xử với ai cũng lạnh như băng, ngoại trừ nàng.
Ở tuổi hai mươi, Ôn Ninh lấy hết can đảm thổ lộ, nhưng Cố Trì Khê lại đi không lời từ biệt, lại bặt vô âm tín.
Cho đến bảy năm sau...
Công ty gặp khủng hoảng tài chính, đã gần ba tháng không phát lương.
Vào ngày tân lão bản hàng không nhậm chức, tất cả nhân viên đều họp, Ôn Ninh nhìn nữ nhân mang khuôn mặt thanh lãnh ở trên đài, khóe mắt co rút.
Đây chẳng phải là thanh mai đã biến mất bảy năm sao?
Sau cuộc họp, Ôn Ninh được mời đến văn phòng tổng tài, nàng cũng không khách khí mà cười hỏi: "Khi nào Cố tổng phát lương?"
Cố Trì Khê giơ tay vén sợi tóc bên tai: "Vậy khi nào em kết hôn với tôi?"
"..."
3.9
Người yêu cũ tôi vừa đá là giáo viên của tôi.
Nhân vật:
Vân Dương: Một cô nàng sinh viên tuy nhát nhưng máu liều nhiều, mê người ta mà lạnh lùng, không thích nói. Trước khi gặp Đường Nguyệt Lâu, cuộc sống đại học của cô tự do thoải mái hết chỗ chê.
Đường Nguyệt Lâu: Cô giáo bề ngoài dịu dàng, nhưng bên trong lại thâm sâu khó lường.
Tóm tắt: Đáng lẽ ra Vân Dương đã có một cuộc sống đại học hoàn hảo, tự do - cho đến khi cô gặp người tên Đường Nguyệt Lâu.
Lưu ý trước khi đọc:
Truyện 1 nữ chính x 1 nữ chính, he. "Chị ơi em yêu chị" (nhỏ tuổi hơn), có sự chênh lệch tuổi tác, Vân Dương 21 tuổi, Đường Nguyệt Lâu 30 tuổi.
Một câu chuyện tình yêu hài hước, dở khóc dở cười. Có yếu tình yêu cô giáo học trò, gương vỡ lại lành, "tra nữ" hoàn lương và rất nhiều tình tiết "máu chó", nhưng về cơ bản là truyện hài, đọc giải trí là chính.
Vân Dương ban đầu đúng nghĩa là "thánh thả thính", nhưng cô sẽ thay đổi, nên kiên nhẫn đọc tiếp nhé, cảm ơn bạn (cúi đầu). Giai đoạn đầu, cả hai không nghiêm túc trong chuyện tình cảm, tiến triển rất nhanh nhưng lại mất rất nhiều thời gian mới xác định được tình cảm của mình.
Truyện chỉ là truyện, không thực tế gì cả, có thể có nhiều vấn đề về thiết lập nhân vật, cốt truyện, vân vân. Mục đích viết của tác giả (của mình cũng vậy) là giải trí, tác giả (editor) xin nhận mọi ý kiến đóng góp, nhưng mong bạn đọc đừng quá khắt khe, đừng có toxic toai.
__________
Góc review sâu sắc, dễ hiểu: Cười chết, cười lết, cười bò, cười quặng thắt dạ dày và muốn ngủ với cô Đường
Nhân vật:
Vân Dương: Một cô nàng sinh viên tuy nhát nhưng máu liều nhiều, mê người ta mà lạnh lùng, không thích nói. Trước khi gặp Đường Nguyệt Lâu, cuộc sống đại học của cô tự do thoải mái hết chỗ chê.
Đường Nguyệt Lâu: Cô giáo bề ngoài dịu dàng, nhưng bên trong lại thâm sâu khó lường.
Tóm tắt: Đáng lẽ ra Vân Dương đã có một cuộc sống đại học hoàn hảo, tự do - cho đến khi cô gặp người tên Đường Nguyệt Lâu.
Lưu ý trước khi đọc:
Truyện 1 nữ chính x 1 nữ chính, he. "Chị ơi em yêu chị" (nhỏ tuổi hơn), có sự chênh lệch tuổi tác, Vân Dương 21 tuổi, Đường Nguyệt Lâu 30 tuổi.
Một câu chuyện tình yêu hài hước, dở khóc dở cười. Có yếu tình yêu cô giáo học trò, gương vỡ lại lành, "tra nữ" hoàn lương và rất nhiều tình tiết "máu chó", nhưng về cơ bản là truyện hài, đọc giải trí là chính.
Vân Dương ban đầu đúng nghĩa là "thánh thả thính", nhưng cô sẽ thay đổi, nên kiên nhẫn đọc tiếp nhé, cảm ơn bạn (cúi đầu). Giai đoạn đầu, cả hai không nghiêm túc trong chuyện tình cảm, tiến triển rất nhanh nhưng lại mất rất nhiều thời gian mới xác định được tình cảm của mình.
Truyện chỉ là truyện, không thực tế gì cả, có thể có nhiều vấn đề về thiết lập nhân vật, cốt truyện, vân vân. Mục đích viết của tác giả (của mình cũng vậy) là giải trí, tác giả (editor) xin nhận mọi ý kiến đóng góp, nhưng mong bạn đọc đừng quá khắt khe, đừng có toxic toai.
__________
Góc review sâu sắc, dễ hiểu: Cười chết, cười lết, cười bò, cười quặng thắt dạ dày và muốn ngủ với cô Đường
10
Tác phẩm: Nhất thế thanh hoan
Tác giả: Vô Tâm Đàm Tiếu
Thể loại: Nguyên sang - Bách hợp - Cận hiện đại - Tình yêu
Thị giác tác phẩm: Hỗ công
Phong cách tác phẩm: Chính kịch
Nhân vật chính: Nam Ương, Khinh Hoan
Số chương: 93C chính văn + 6C phiên ngoại
Văn án
Chú ý:
1. Kết hôn trước yêu sau
2. Là cốt truyện kéo dài từ cổ đại thiên, nhưng nếu chưa đọc bản cổ đại cũng không ảnh hưởng gì, sẽ tiến hành giải thích hoàn chỉnh trong cốt truyện phần này.
3. Hai người trằn trọc ba ngàn năm cho nên hình thức ở chung lúc đầu sẽ có nhiều biến động tương đối, nếu như đã đọc bản cổ đại rồi mà không thể tiếp thu được thì đừng đọc phần này.
4. Kết HE, không phải ngốc bạch ngọt
Ba ngàn năm trước, Khinh Hoan chết dưới kiếm Nam Ương, chỉ lưu lại một phong di thư, giữa những hàng chữ đều là khát vọng trở thành thê tử của nàng. Ba ngàn năm sau, chuyện xưa như khúc dạo đầu, Nam Ương liền cùng nàng kết hôn. Cả đời này, ngươi phải trở thành lão bà của ta.
Ba ngàn năm lưu lạc, chỉ vì một lần gặp lại này. Những quá vãng mà người khuyết thiếu, hiện tại sẽ từng cái từng cái một bù đắp cho người.
Ba ngàn năm trước, một vị sư tôn cao lãnh băng sơn, một tiểu đồ đệ ôn nhu hèn mọn.
Nam Ương: Tránh ra. Đừng chạm vào ta. Làm càn! Hồ nháo!
Khinh Hoan: Sư phụ người nhìn ta một chút đi, ta nấu cơm giặt quần áo cho ngươi ô ô ô.
Ba ngàn năm sau, một đại lão bản hèn mọn truy thê, một đại minh tinh lạnh nhạt mỹ diễm.
Khinh Hoan: Đừng cho tiền tôi tiêu, đừng tốt với tôi. Tôi sẽ không thích chị.
Nam Ương: Anh anh anh lão bà chị giặt đồ cho em, chị nấu cơm cho em, cầu xin em ăn một miếng đi mà.
Một câu tóm tắt: Ba ngàn năm truy thê
Tác giả: Vô Tâm Đàm Tiếu
Thể loại: Nguyên sang - Bách hợp - Cận hiện đại - Tình yêu
Thị giác tác phẩm: Hỗ công
Phong cách tác phẩm: Chính kịch
Nhân vật chính: Nam Ương, Khinh Hoan
Số chương: 93C chính văn + 6C phiên ngoại
Văn án
Chú ý:
1. Kết hôn trước yêu sau
2. Là cốt truyện kéo dài từ cổ đại thiên, nhưng nếu chưa đọc bản cổ đại cũng không ảnh hưởng gì, sẽ tiến hành giải thích hoàn chỉnh trong cốt truyện phần này.
3. Hai người trằn trọc ba ngàn năm cho nên hình thức ở chung lúc đầu sẽ có nhiều biến động tương đối, nếu như đã đọc bản cổ đại rồi mà không thể tiếp thu được thì đừng đọc phần này.
4. Kết HE, không phải ngốc bạch ngọt
Ba ngàn năm trước, Khinh Hoan chết dưới kiếm Nam Ương, chỉ lưu lại một phong di thư, giữa những hàng chữ đều là khát vọng trở thành thê tử của nàng. Ba ngàn năm sau, chuyện xưa như khúc dạo đầu, Nam Ương liền cùng nàng kết hôn. Cả đời này, ngươi phải trở thành lão bà của ta.
Ba ngàn năm lưu lạc, chỉ vì một lần gặp lại này. Những quá vãng mà người khuyết thiếu, hiện tại sẽ từng cái từng cái một bù đắp cho người.
Ba ngàn năm trước, một vị sư tôn cao lãnh băng sơn, một tiểu đồ đệ ôn nhu hèn mọn.
Nam Ương: Tránh ra. Đừng chạm vào ta. Làm càn! Hồ nháo!
Khinh Hoan: Sư phụ người nhìn ta một chút đi, ta nấu cơm giặt quần áo cho ngươi ô ô ô.
Ba ngàn năm sau, một đại lão bản hèn mọn truy thê, một đại minh tinh lạnh nhạt mỹ diễm.
Khinh Hoan: Đừng cho tiền tôi tiêu, đừng tốt với tôi. Tôi sẽ không thích chị.
Nam Ương: Anh anh anh lão bà chị giặt đồ cho em, chị nấu cơm cho em, cầu xin em ăn một miếng đi mà.
Một câu tóm tắt: Ba ngàn năm truy thê
7.6
Yêu nhau hai năm, Lục Chẩm Thu phát hiện bạn gái Đường Nghênh Hạ ngoại tình, nàng không có chất vấn, không có cãi nhau ầm ĩ, mà là suốt đêm nhờ bạn tốt giúp mình tìm một nơi ở mới, chuyển nhà chạy lấy người.
Thật trùng hợp, chủ nhà mới là đối thủ một mất một còn của Đường Nghênh Hạ, nhà văn kiêm biên kịch nổi tiếng Cận Thủy Lan, tính cách hẻo lánh, không dễ ở chung, cao lãnh chi hoa điển hình trong giới, tên gọi tắt là goá bụa(*). Người theo đuổi cô có vô số, nhưng từ trước đến nay cô đều từ chối, không có bất kỳ đối tượng tai tiếng nào, ai cũng không biết trong lòng cô cất giấu một người.
Về sau, người này nửa đêm gõ cửa phòng cô, tiến vào ở trong phòng cô.
(*) Goá bụa: có thể hiểu là goá vợ (chồng) hoặc là cô đơn về mặt đời sống.
Tiểu kịch trường:
Doanh số sách mới bán ra không tệ, tạp chí muốn cùng Cận Thủy Lan phát sóng trực tiếp một lần, mời vài vị khách quý, Đường Nghênh Hạ cũng ở trong đó. Phát sóng không bao lâu, bên phía Cận Thuỷ Lan truyền đến vài tiếng chó sủa, trong màn hình xuất hiện một con lông vàng, biên tập viên nghi hoặc hỏi: "Cận lão sư không phải không nuôi chó sao?"
Goá bụa vương giả Cận Thủy Lan cười nhạt giải thích: "Là bạn gái tôi nuôi."
Tất cả độc giả trong buổi phát sóng trực tiếp: ĐM!!
Đường Nghênh Hạ nhìn thấy vòng cổ của lông vàng khi nó đứng lên, mặt đều tái mét.
Một câu tóm tắt: Tưởng chừng những cuộc gặp gỡ tình cờ, đều là chủ mưu đã lên kế hoạch từ lâu.
Lập ý: Hữu tình nhân chung thành quyến chúc
Thật trùng hợp, chủ nhà mới là đối thủ một mất một còn của Đường Nghênh Hạ, nhà văn kiêm biên kịch nổi tiếng Cận Thủy Lan, tính cách hẻo lánh, không dễ ở chung, cao lãnh chi hoa điển hình trong giới, tên gọi tắt là goá bụa(*). Người theo đuổi cô có vô số, nhưng từ trước đến nay cô đều từ chối, không có bất kỳ đối tượng tai tiếng nào, ai cũng không biết trong lòng cô cất giấu một người.
Về sau, người này nửa đêm gõ cửa phòng cô, tiến vào ở trong phòng cô.
(*) Goá bụa: có thể hiểu là goá vợ (chồng) hoặc là cô đơn về mặt đời sống.
Tiểu kịch trường:
Doanh số sách mới bán ra không tệ, tạp chí muốn cùng Cận Thủy Lan phát sóng trực tiếp một lần, mời vài vị khách quý, Đường Nghênh Hạ cũng ở trong đó. Phát sóng không bao lâu, bên phía Cận Thuỷ Lan truyền đến vài tiếng chó sủa, trong màn hình xuất hiện một con lông vàng, biên tập viên nghi hoặc hỏi: "Cận lão sư không phải không nuôi chó sao?"
Goá bụa vương giả Cận Thủy Lan cười nhạt giải thích: "Là bạn gái tôi nuôi."
Tất cả độc giả trong buổi phát sóng trực tiếp: ĐM!!
Đường Nghênh Hạ nhìn thấy vòng cổ của lông vàng khi nó đứng lên, mặt đều tái mét.
Một câu tóm tắt: Tưởng chừng những cuộc gặp gỡ tình cờ, đều là chủ mưu đã lên kế hoạch từ lâu.
Lập ý: Hữu tình nhân chung thành quyến chúc
4.8
Truyện kể về nàng dâu không lời: Bí mật ẩn sau lời thề. Hạnh phúc trong lồng son: Nàng dâu xinh đẹp, khoác lên mình bộ váy cưới lộng lẫy, nhận lời chúc phúc từ mọi người. Nụ cười rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh, tưởng chừng như đang tận hưởng hạnh phúc viên mãn. Bên cạnh là người chồng, sánh bước cùng nàng trên sân khấu hôn lễ.
Lời thề nghẹn ngào: Khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, tiếng "Tôi đồng ý" vang dội khắp không gian. Nàng dâu, với nụ cười run rẩy, nghẹn ngào thốt ra lời thề nguyền. Giọt nước mắt lăn dài trên má, ẩn sau nụ cười hạnh phúc là một bí mật không ai thấu hiểu. Bí mật ẩn sâu: Cuộc hôn nhân không tình yêu, ràng buộc bởi trách nhiệm và nghĩa vụ. Nàng dâu không yêu người đàn ông bên cạnh, trái tim hướng về một người khác. Lời thề "Tôi đồng ý" như lời cam kết cho một tương lai đầy mịt mờ.
Lời thề nghẹn ngào: Khi tiếng chuông nhà thờ vang lên, tiếng "Tôi đồng ý" vang dội khắp không gian. Nàng dâu, với nụ cười run rẩy, nghẹn ngào thốt ra lời thề nguyền. Giọt nước mắt lăn dài trên má, ẩn sau nụ cười hạnh phúc là một bí mật không ai thấu hiểu. Bí mật ẩn sâu: Cuộc hôn nhân không tình yêu, ràng buộc bởi trách nhiệm và nghĩa vụ. Nàng dâu không yêu người đàn ông bên cạnh, trái tim hướng về một người khác. Lời thề "Tôi đồng ý" như lời cam kết cho một tương lai đầy mịt mờ.
4.7
9.4
Bạn đang đọc truyện Luận Như Thế Nào Thao Đến Bạn Cùng Phòng của tác giả Ngã Đắc. Khi biết thân thể của mình không giống người khác, là dị dạng, Lâm Thâm Thâm học được cách che dấu.
Mười mấy năm qua, cô cự tuyệt giao lưu, rời xa quần thể đắm chìm ở một thế giới riêng. Cho đến đi vào đại học, cô mới chậm rãi ý thức được trên người dư ra dương v*t dùng để làm gì.
Cô muốn đem bạn cùng phòng trắng trẻo mềm mại, luôn câu dẫn mình, phát tao trước mặt cô thao đến d*m thủy chảy ròng. Làm nàng sinh con cho mình.
Mười mấy năm qua, cô cự tuyệt giao lưu, rời xa quần thể đắm chìm ở một thế giới riêng. Cho đến đi vào đại học, cô mới chậm rãi ý thức được trên người dư ra dương v*t dùng để làm gì.
Cô muốn đem bạn cùng phòng trắng trẻo mềm mại, luôn câu dẫn mình, phát tao trước mặt cô thao đến d*m thủy chảy ròng. Làm nàng sinh con cho mình.
3.6
9.6
Tác Phẩm: Lảng Tránh Ái Muội.
Tác giả: Đông Nhật Giải Phẫu.
Thể loại: Đô thị tình duyên, cận thủy lâu đài, gương vỡ lại lành, ngọt văn, chậm nhiệt, HE.
Thị giác tác phẩm: Hỗ công.
Phong cách tác phẩm: Chính kịch.
Số chương: 133 chương + 5 phiên ngoại.
Nhân vật chính: Tả Nhan, Du An Lý.
Văn án
Ngày đầu tiên lãnh đạo mới đến công ty, Tả Nhan bị kẹt trong toilet, phải mượn băng vệ sinh từ một người xa lạ.
Nàng cho rằng công ty lớn như vậy, người xa lạ thậm chí không nhìn thấy mặt khẳng định sẽ không bao giờ gặp lại, gặp nhau cũng sẽ không nhận ra được.
Nhưng mà vừa quay đầu lại, nàng liền đụng phải đối phương ở trong văn phòng.
Nữ nhân được gọi là "Du tổng" có mái tóc dài gợn sóng, eo thon chân dài, xinh đẹp không chê vào đâu được, hoàn toàn đáp ứng được tiêu chuẩn kén vợ kén chồng của Tả Nhan.
—— Đáng tiếc, một vị mỹ nữ hoàn hảo như thế sao có thể cùng tên với người yêu cũ của nàng.
Tóm tắt: Người yêu cũ trở thành cấp trên, quản ngươi cả đời, chênh lệch 6 tuổi.
Tác giả: Đông Nhật Giải Phẫu.
Thể loại: Đô thị tình duyên, cận thủy lâu đài, gương vỡ lại lành, ngọt văn, chậm nhiệt, HE.
Thị giác tác phẩm: Hỗ công.
Phong cách tác phẩm: Chính kịch.
Số chương: 133 chương + 5 phiên ngoại.
Nhân vật chính: Tả Nhan, Du An Lý.
Văn án
Ngày đầu tiên lãnh đạo mới đến công ty, Tả Nhan bị kẹt trong toilet, phải mượn băng vệ sinh từ một người xa lạ.
Nàng cho rằng công ty lớn như vậy, người xa lạ thậm chí không nhìn thấy mặt khẳng định sẽ không bao giờ gặp lại, gặp nhau cũng sẽ không nhận ra được.
Nhưng mà vừa quay đầu lại, nàng liền đụng phải đối phương ở trong văn phòng.
Nữ nhân được gọi là "Du tổng" có mái tóc dài gợn sóng, eo thon chân dài, xinh đẹp không chê vào đâu được, hoàn toàn đáp ứng được tiêu chuẩn kén vợ kén chồng của Tả Nhan.
—— Đáng tiếc, một vị mỹ nữ hoàn hảo như thế sao có thể cùng tên với người yêu cũ của nàng.
Tóm tắt: Người yêu cũ trở thành cấp trên, quản ngươi cả đời, chênh lệch 6 tuổi.
6.7
Tên truyện: Trên Những Áng Mây
Tác giả: Lộc Dã Tu Tai
Editor: Phosphene
Số chương: 45 chương
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình cảm,
Tags: Huyễn tưởng không gian, tình cờ gặp gỡ, chữa lành, SE
Một câu giới thiệu: Quá khứ khó phân biệt đúng sai của con thú nhỏ.
Lập ý: Hãy sống thật tốt.
Văn án
Sau chặng đường dài bôn ba trong đêm tối, bạn sẽ gặp được người đã được định trước sẽ tương ngộ với mình.
Chị là ngọn lửa đóng băng dưới đáy mắt sương giá của bạn, chị là tiếng ồn không ngưng nghỉ trong linh hồn quạnh hiu của bạn, chị là ánh đèn neon thắp sáng cảnh đêm ngoài cửa sổ của bạn, chị là đóa hồng nở rộ từ đống đổ nát của bạn.
Nữ chính học bá trong bóng tối cao lãnh cả người toàn gai x Ghostwriter đã từng dốc lòng viết súp gà* nhưng bất lực với cuộc sống hiện tại.
*Súp gà: Bắt nguồn từ cuốn "Chicken Soup for the Soul (Súp gà cho tâm hồn)" của Jack Canfield, tập hợp những câu chuyện ngắn mang ý nghĩa sâu sắc, động viên, an ủi, cổ vũ tinh thần và tạo động lực cho những tâm hồn phải chịu tổn thương. Tựa sách được lấy cảm hứng từ những bát súp gà được mẹ nấu mỗi khi tác giả bị ốm, bà nói súp gà có thể chữa lành mọi vết thương.
Tác giả: Lộc Dã Tu Tai
Editor: Phosphene
Số chương: 45 chương
Thể loại: Nguyên sang, bách hợp, hiện đại, tình cảm,
Tags: Huyễn tưởng không gian, tình cờ gặp gỡ, chữa lành, SE
Một câu giới thiệu: Quá khứ khó phân biệt đúng sai của con thú nhỏ.
Lập ý: Hãy sống thật tốt.
Văn án
Sau chặng đường dài bôn ba trong đêm tối, bạn sẽ gặp được người đã được định trước sẽ tương ngộ với mình.
Chị là ngọn lửa đóng băng dưới đáy mắt sương giá của bạn, chị là tiếng ồn không ngưng nghỉ trong linh hồn quạnh hiu của bạn, chị là ánh đèn neon thắp sáng cảnh đêm ngoài cửa sổ của bạn, chị là đóa hồng nở rộ từ đống đổ nát của bạn.
Nữ chính học bá trong bóng tối cao lãnh cả người toàn gai x Ghostwriter đã từng dốc lòng viết súp gà* nhưng bất lực với cuộc sống hiện tại.
*Súp gà: Bắt nguồn từ cuốn "Chicken Soup for the Soul (Súp gà cho tâm hồn)" của Jack Canfield, tập hợp những câu chuyện ngắn mang ý nghĩa sâu sắc, động viên, an ủi, cổ vũ tinh thần và tạo động lực cho những tâm hồn phải chịu tổn thương. Tựa sách được lấy cảm hứng từ những bát súp gà được mẹ nấu mỗi khi tác giả bị ốm, bà nói súp gà có thể chữa lành mọi vết thương.
4.2
Tác phẩm: Nhân gian tham niệm
Tác giả: Ngư Sương
Độ dài: 111 chương + 16 phiên ngoại
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - hiện đại - tình yêu
Tag: Đô thị tình duyên, Yêu sâu sắc, Luyến ái hiệp ước, Tình yêu và hôn nhân
Nhân vật chính: Hứa Nhược Tinh, Tô Nghi
Nhân vật phụ: Lê Thần, Tô Ngộ Nhiễm, Bùi Y Nhiên, Trần Cẩm
Văn án
Tô Nghi trên đường đi làm thì gặp tai nạn xe cộ, mất trí nhớ, quên hai việc:
1. Cô cùng Hứa Nhược Tình chỉ là kết hôn giả.
2. Cô thích Hứa Nhược Tinh nhiều năm rồi.
Tô Nghi tỉnh lại, bạn bè nói cho cô ấy biết hai việc:
1. Cô ấy cùng Hứa Nhược Tinh tình cảm sâu đậm.
2. Hứa Nhược Tinh yêu cô ấy đến chết đi sống lại.
Hứa Nhược Tinh nhận được tin Tô Nghi tai nạn xe vội vàng chạy tới bệnh viện, người đang nằm trên giường bệnh kia bình thường gặp cô còn chẳng nói lấy một câu, lúc này nhìn thấy cô liền vươn tay, làm nũng nói: "Vợ ơi, ôm một chút."
Một câu tóm tắt: Nhất thời mất trí nhớ nhất thời sảng, vẫn luôn mất trí nhớ vẫn luôn sảng.
Lập ý: Dưới bất kì tình huống nào đều phải nỗ lực hướng về phía trước, tuyệt không lùi bước.
Tác giả: Ngư Sương
Độ dài: 111 chương + 16 phiên ngoại
Thể loại truyện: Nguyên sang - bách hợp - hiện đại - tình yêu
Tag: Đô thị tình duyên, Yêu sâu sắc, Luyến ái hiệp ước, Tình yêu và hôn nhân
Nhân vật chính: Hứa Nhược Tinh, Tô Nghi
Nhân vật phụ: Lê Thần, Tô Ngộ Nhiễm, Bùi Y Nhiên, Trần Cẩm
Văn án
Tô Nghi trên đường đi làm thì gặp tai nạn xe cộ, mất trí nhớ, quên hai việc:
1. Cô cùng Hứa Nhược Tình chỉ là kết hôn giả.
2. Cô thích Hứa Nhược Tinh nhiều năm rồi.
Tô Nghi tỉnh lại, bạn bè nói cho cô ấy biết hai việc:
1. Cô ấy cùng Hứa Nhược Tinh tình cảm sâu đậm.
2. Hứa Nhược Tinh yêu cô ấy đến chết đi sống lại.
Hứa Nhược Tinh nhận được tin Tô Nghi tai nạn xe vội vàng chạy tới bệnh viện, người đang nằm trên giường bệnh kia bình thường gặp cô còn chẳng nói lấy một câu, lúc này nhìn thấy cô liền vươn tay, làm nũng nói: "Vợ ơi, ôm một chút."
Một câu tóm tắt: Nhất thời mất trí nhớ nhất thời sảng, vẫn luôn mất trí nhớ vẫn luôn sảng.
Lập ý: Dưới bất kì tình huống nào đều phải nỗ lực hướng về phía trước, tuyệt không lùi bước.
3.4
Bạn đang đọc truyện Công Chúa Của Ta Trọng Sinh của tác giả Hoặc Hứa Hữu Nhất Thiên.
Lục Khải Phái dù đã chết cũng không thể nào tin được người mà nàng gần gũi và tin tưởng nhất lại sát hại mình.
Nàng hối hận.
Hối hận vì đã gặp Kỳ Dương công chúa.
Càng hối hận vì đã cùng nàng ấy bên nhau.
Sau khi chết lại khiến nàng rơi vào vực sâu không lối thoát.
Vì thế, Lục khải Phát sau khi biết mình được trong sinh, nàng quyết tâm phái cắt đứt hết thảy ràng buộc, càng không bao giờ xuất hiện hay muốn gặp lại công chúa điện hạ.
Tuy nhiên, Kỳ Dương công chúa cũng được trọng sinh, vừa vặn vào ngày thứ nhất sống lại, nàng thành công bắt được lưu vong hoang dại phò mã.
Kỳ Dương (mỉm cười híp mắt): "Ngươi còn muốn chạy nữa không? Người đến, đem phò mã mang về cho bản cung."
Lục Khải Phái (che gấp vạt áo): "Không không không, ngươi là ai? Ngươi không phải là tiểu công chúa đáng yêu của ta lúc trước."
Lục Khải Phái dù đã chết cũng không thể nào tin được người mà nàng gần gũi và tin tưởng nhất lại sát hại mình.
Nàng hối hận.
Hối hận vì đã gặp Kỳ Dương công chúa.
Càng hối hận vì đã cùng nàng ấy bên nhau.
Sau khi chết lại khiến nàng rơi vào vực sâu không lối thoát.
Vì thế, Lục khải Phát sau khi biết mình được trong sinh, nàng quyết tâm phái cắt đứt hết thảy ràng buộc, càng không bao giờ xuất hiện hay muốn gặp lại công chúa điện hạ.
Tuy nhiên, Kỳ Dương công chúa cũng được trọng sinh, vừa vặn vào ngày thứ nhất sống lại, nàng thành công bắt được lưu vong hoang dại phò mã.
Kỳ Dương (mỉm cười híp mắt): "Ngươi còn muốn chạy nữa không? Người đến, đem phò mã mang về cho bản cung."
Lục Khải Phái (che gấp vạt áo): "Không không không, ngươi là ai? Ngươi không phải là tiểu công chúa đáng yêu của ta lúc trước."
9
Ngày ảnh hậu Cảnh Tú cử hành hôn lễ, các trang blog trong nước bùng nổ thông tin "tân ảnh hậu Quý Hựu Ngôn say rượu qua đời". Ngay sau đó, tin nóng tiếp theo nhanh chóng gây xôn xao dư luận là: "Hôn lễ đã bị hủy bỏ".
Sau giấc ngủ say, Quý Hựu Ngôn không ngờ mình có thể quay lại ba năm về trước.
Đồng thời cũng là năm thứ hai sau khi rời xa Cảnh Tú.
Lần này cô thề tuyệt đối sẽ không để vuột mất đối phương thêm một lần nào nữa.
Kể cả khi đã lơ đãng bỏ lỡ nhau suốt bấy lâu qua, chúng ta vẫn chưa từng ngừng yêu.
Bể sao rạng rỡ, mây trời lồng lộng, nếu không thể ở bên người thì cuộc sống sẽ trở nên vô vị biết nhường nào.
1. Thời giả tưởng, về sau có thể kết hôn đồng giới
2. Trầm ổn ôn nhu công x ngạo kiều thâm tình thụ
Số chương: 141 chương + 3 phiên ngoại
*Chú ý: Đây là Bách hợp tiểu thuyết:x ; Xin tránh trường hợp vô cmt hỏi "ơ sao hai chị gái xinh đẹp lại yêu nhau thế ạ?" nhé.:))
Sau giấc ngủ say, Quý Hựu Ngôn không ngờ mình có thể quay lại ba năm về trước.
Đồng thời cũng là năm thứ hai sau khi rời xa Cảnh Tú.
Lần này cô thề tuyệt đối sẽ không để vuột mất đối phương thêm một lần nào nữa.
Kể cả khi đã lơ đãng bỏ lỡ nhau suốt bấy lâu qua, chúng ta vẫn chưa từng ngừng yêu.
Bể sao rạng rỡ, mây trời lồng lộng, nếu không thể ở bên người thì cuộc sống sẽ trở nên vô vị biết nhường nào.
1. Thời giả tưởng, về sau có thể kết hôn đồng giới
2. Trầm ổn ôn nhu công x ngạo kiều thâm tình thụ
Số chương: 141 chương + 3 phiên ngoại
*Chú ý: Đây là Bách hợp tiểu thuyết:x ; Xin tránh trường hợp vô cmt hỏi "ơ sao hai chị gái xinh đẹp lại yêu nhau thế ạ?" nhé.:))
8.3
Tác giả chính của tác phẩm: Ande
Phó tác giả: Tiểu Tinh Linh Nước Dừa Hồng Hồng (Weibo cùng tên)
Giang Uyển Thư là một nhà văn nổi tiếng với thể loại hồi hộp gây cấn, series truyện dài "Quý ngài Pasek" cô sáng tác đã thu hút được vô số người xem, truyện kể về một tên sát nhân kiêu ngạo luôn thoát khỏi tầm mắt của cảnh sát sau những lần gây án.
Tác giả cùng tên sát nhân hàng loạt đang đứng trên bờ vực-- rốt cục là người trong truyện còn sống hay hung thủ đang ở cạnh ta?
Phó tác giả: Tiểu Tinh Linh Nước Dừa Hồng Hồng (Weibo cùng tên)
Giang Uyển Thư là một nhà văn nổi tiếng với thể loại hồi hộp gây cấn, series truyện dài "Quý ngài Pasek" cô sáng tác đã thu hút được vô số người xem, truyện kể về một tên sát nhân kiêu ngạo luôn thoát khỏi tầm mắt của cảnh sát sau những lần gây án.
Tác giả cùng tên sát nhân hàng loạt đang đứng trên bờ vực-- rốt cục là người trong truyện còn sống hay hung thủ đang ở cạnh ta?
10
Bạn đang đọc truyện Hà Bất Ngộ Như Ca của tác giả Nhất Chỉ Lan Châu. Lần nữa nhìn thấy Tống Như Ca là khi Hà Ngộ Ngộ đang trong quá trình điều tra án
Tống Như Ca, trong giới giải trí là ảnh hậu, là một diễn viên cực kì nổi tiếng, hiện tại đang ngồi đây, đối diện với cô, mang thân phận nhân chứng.
Hà Ngộ Ngộ nhiều luồn muốn áp xuống tâm tình kích động, muốn kiềm lại cảm xúc đang run rẩy trong lòng,nhưng cuối cùng không thành công
Đêm tối thanh vắng, cô kiềm hãm người trong lòng mình, để người kia áp vào góc tường, cúi đầu đặt ngay cổ của Tống Như Ca, thanh âm cũng trở nên thấp đi, hơi khàn giọng hỏi"
"Rốt cuộc, cô muốn làm gì đây?"
Tống Như Ca nâng mí mắt, biểu cảm thờ ơ, phun ra hai chữ "Thô lỗ."
Sau đó....
Tống Như Ca: "Kết hôn, ngay lập tức!"
Hà Ngộ Ngộ: "???"
Tống Như Ca: "Người hâm mộ Như Ý CP đã đem Cục Dân Chính chuyển đến đây."
Hà Ngộ Ngộ: ".... Vâng vợ yêu."
Tống Như Ca, trong giới giải trí là ảnh hậu, là một diễn viên cực kì nổi tiếng, hiện tại đang ngồi đây, đối diện với cô, mang thân phận nhân chứng.
Hà Ngộ Ngộ nhiều luồn muốn áp xuống tâm tình kích động, muốn kiềm lại cảm xúc đang run rẩy trong lòng,nhưng cuối cùng không thành công
Đêm tối thanh vắng, cô kiềm hãm người trong lòng mình, để người kia áp vào góc tường, cúi đầu đặt ngay cổ của Tống Như Ca, thanh âm cũng trở nên thấp đi, hơi khàn giọng hỏi"
"Rốt cuộc, cô muốn làm gì đây?"
Tống Như Ca nâng mí mắt, biểu cảm thờ ơ, phun ra hai chữ "Thô lỗ."
Sau đó....
Tống Như Ca: "Kết hôn, ngay lập tức!"
Hà Ngộ Ngộ: "???"
Tống Như Ca: "Người hâm mộ Như Ý CP đã đem Cục Dân Chính chuyển đến đây."
Hà Ngộ Ngộ: ".... Vâng vợ yêu."
8.3
Sau khi chết, Tống Kiến Chi tham gia vào kế hoạch tái tạo cốt truyện của địa phủ, xuyên vào thế giới tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết bắt đầu cuộc sống lần thứ hai, công việc là làm bàn tay vàng cho nữ chủ thiên mệnh.
Tin tức địa phủ cũ kỹ, hệ thống chậm chạp, Tống Kiến Chi nớm nớp lo sợ đục nước béo cò mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn với tình địch.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, hệ thống cài đặt thành công mà hỏi: Ký chủ, ngài như thế nào lại xxx với Minh Tự?
Tống Kiến Chi: Tôi biết cô ấy là tình địch, nhưng tôi cũng không còn cách nào.
Hệ thống mỉm cười: Vậy ngài biết Minh Tự là nữ chủ của nguyên tác, về sau là đối tượng thực hiện nhiệm vụ của ngài không?
Tống Kiến Chi:?!
Không cẩn thận ngủ với "tình địch", Tống Kiến Chi căng da đầu bắt đầu làm việc, chạy nhiệm vụ cùng đi thăm ban, cẩn thận làm tốt chức vụ bàn tay vàng, càng ngày càng nhìn nữ chủ lộ mà ra tươi cười của một người mẹ già.
Sau lại.
Minh Tự cúi đầu nhìn nàng, dừng ở sợi tóc rơi vào sườn mặt của Tống Kiến Chi: "Trước kia bọn họ cho rằng chúng ta là tình địch, hiện tại lại cho rằng cô là kim chủ của tôi."
Tống Kiến Chi chính đáng nói: "Đó là do tư tưởng của bọn họ dơ bẩn! Chúng ta chỉ là bạn--"
Minh Tự ngắt lời nàng, giọng nói mát lạnh: "Bạn gái."
Tống Kiến Chi: Hả?
Tin tức địa phủ cũ kỹ, hệ thống chậm chạp, Tống Kiến Chi nớm nớp lo sợ đục nước béo cò mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn với tình địch.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, hệ thống cài đặt thành công mà hỏi: Ký chủ, ngài như thế nào lại xxx với Minh Tự?
Tống Kiến Chi: Tôi biết cô ấy là tình địch, nhưng tôi cũng không còn cách nào.
Hệ thống mỉm cười: Vậy ngài biết Minh Tự là nữ chủ của nguyên tác, về sau là đối tượng thực hiện nhiệm vụ của ngài không?
Tống Kiến Chi:?!
Không cẩn thận ngủ với "tình địch", Tống Kiến Chi căng da đầu bắt đầu làm việc, chạy nhiệm vụ cùng đi thăm ban, cẩn thận làm tốt chức vụ bàn tay vàng, càng ngày càng nhìn nữ chủ lộ mà ra tươi cười của một người mẹ già.
Sau lại.
Minh Tự cúi đầu nhìn nàng, dừng ở sợi tóc rơi vào sườn mặt của Tống Kiến Chi: "Trước kia bọn họ cho rằng chúng ta là tình địch, hiện tại lại cho rằng cô là kim chủ của tôi."
Tống Kiến Chi chính đáng nói: "Đó là do tư tưởng của bọn họ dơ bẩn! Chúng ta chỉ là bạn--"
Minh Tự ngắt lời nàng, giọng nói mát lạnh: "Bạn gái."
Tống Kiến Chi: Hả?
8.1
Dương Văn Kỳ: "Chị đã sớm nói, em ở bên cô ấy sẽ không có kết quả..."
An Thanh: "Lương Hiểu, em có thể lựa chọn chia tay hoặc chờ chị..."
Lương Hiểu: "An Thanh, chị nghĩ sau chị, em còn có thể yêu người khác sao?".
-----------------
Nhìn thấy bạn gái của mình và bạn gái cũ của cô ấy lăn lộn trên giường.
Sau đó trời xui đất khiến, cô và cô ta lại dây dưa.
An Thanh: "Lương Hiểu, em có thể lựa chọn chia tay hoặc chờ chị..."
Lương Hiểu: "An Thanh, chị nghĩ sau chị, em còn có thể yêu người khác sao?".
-----------------
Nhìn thấy bạn gái của mình và bạn gái cũ của cô ấy lăn lộn trên giường.
Sau đó trời xui đất khiến, cô và cô ta lại dây dưa.
4.9
Tên gốc: Trầm Nịch
Tác giả: Thanh Thang Xuyến Hương Thái
Thể loại: Bách hợp, hiện đại, hỗ công, HE, tình cờ gặp gỡ, điểm yếu trong tình yêu
Văn án
Khương Niệm gặp Diêu Nhiễm lần thứ hai tại quán bar, cô nghe thấy người đẹp lạnh lùng này đang từ chối người khác: "Đừng chạm vào tôi, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn."
Nhưng ngay sau đó, nơi góc khuất, cô vòng tay qua eo nàng, hai người hôn nhau say đắm đến mức không thở được...
Khương Niệm:???
Diêu Nhiễm luôn lý trí, ban đầu nàng nghĩ rằng mối quan hệ giữa hai người sẽ kết thúc chỉ sau một đêm, nhưng...
"Chị vẫn muốn cùng tôi chứ? Chị có thể làm điều đó bất cứ lúc nào."
[CP] Thông minh, thẳng thắn VS giả vờ lạnh lùng, nhàm chán nhưng bên trong quyến rũ, ôn nhu tỷ tỷ
[Nhà hát nhỏ]
Ngày hôm đó, một khách hàng đến studio, đi cùng cô ấy còn có một mỹ nhân,
Khương Niệm ngẩng đầu lên, hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu.
Lúc này cô nghe thấy cô gái nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị quen cô ấy sao?"
Một lúc sau, một giọng nói trầm thấp trả lời: "Không quen."
Khương Niệm không nói nên lời, giọng nói trong trẻo với những lời lẽ lạnh lùng này, đã vô số lần vì động tình mà rên rỉ bên tai cô.
Sau khi rời khỏi studio
"Chị ơi, thợ xăm hình kia có đẹp không? Cô ấy thật ngầu và quyến rũ phải không? Thật tuyệt nếu được ngủ với cô ấy."
Diêu Nhiễm: "..."
Thân hình cô ấy tuyệt vời như thế nào, nàng là người biết rõ nhất.
Hướng dẫn nhảy hố:
1. Nữ chính hai đã ly hôn (hôn nhân vì công việc, không có tình yêu); làm trước rồi mới yêu. Không thích có thể bỏ qua.
2. Khi viết không có nội tình gì, đó chỉ là một câu chuyện đơn giản, hãy thưởng thức.
3. Một tác phẩm đồng hành với "Mê mẩn", nhưng các chi tiết có thể không hoàn toàn phù hợp, vui lòng đọc độc lập.
4. Có một số khúc mắc; nhưng vẫn về với nhau, nhìn chung là ngọt văn (chia tay không phải là trọng tâm của tác phẩm này).
5. Theo dõi danh sách cập nhật khoảng năm chương một tuần (thường không có cập nhật vào Chủ Nhật và Thứ Tư).
Thẻ nội dung: Điểm yếu trong tình yêu, tình cờ gặp được ngự tỷ
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Khương Niệm, Diêu Nhiễm┃Nhân vật phụ: Rất nhiều
Giới thiệu ngắn gọn: Thông minh thẳng thắn VS tiết chế cấm dục
Mục đích: Hãy trân trọng sự gặp gỡ.
Tác giả: Thanh Thang Xuyến Hương Thái
Thể loại: Bách hợp, hiện đại, hỗ công, HE, tình cờ gặp gỡ, điểm yếu trong tình yêu
Văn án
Khương Niệm gặp Diêu Nhiễm lần thứ hai tại quán bar, cô nghe thấy người đẹp lạnh lùng này đang từ chối người khác: "Đừng chạm vào tôi, tôi chỉ cảm thấy buồn nôn."
Nhưng ngay sau đó, nơi góc khuất, cô vòng tay qua eo nàng, hai người hôn nhau say đắm đến mức không thở được...
Khương Niệm:???
Diêu Nhiễm luôn lý trí, ban đầu nàng nghĩ rằng mối quan hệ giữa hai người sẽ kết thúc chỉ sau một đêm, nhưng...
"Chị vẫn muốn cùng tôi chứ? Chị có thể làm điều đó bất cứ lúc nào."
[CP] Thông minh, thẳng thắn VS giả vờ lạnh lùng, nhàm chán nhưng bên trong quyến rũ, ôn nhu tỷ tỷ
[Nhà hát nhỏ]
Ngày hôm đó, một khách hàng đến studio, đi cùng cô ấy còn có một mỹ nhân,
Khương Niệm ngẩng đầu lên, hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu.
Lúc này cô nghe thấy cô gái nhỏ giọng hỏi: "Chị, chị quen cô ấy sao?"
Một lúc sau, một giọng nói trầm thấp trả lời: "Không quen."
Khương Niệm không nói nên lời, giọng nói trong trẻo với những lời lẽ lạnh lùng này, đã vô số lần vì động tình mà rên rỉ bên tai cô.
Sau khi rời khỏi studio
"Chị ơi, thợ xăm hình kia có đẹp không? Cô ấy thật ngầu và quyến rũ phải không? Thật tuyệt nếu được ngủ với cô ấy."
Diêu Nhiễm: "..."
Thân hình cô ấy tuyệt vời như thế nào, nàng là người biết rõ nhất.
Hướng dẫn nhảy hố:
1. Nữ chính hai đã ly hôn (hôn nhân vì công việc, không có tình yêu); làm trước rồi mới yêu. Không thích có thể bỏ qua.
2. Khi viết không có nội tình gì, đó chỉ là một câu chuyện đơn giản, hãy thưởng thức.
3. Một tác phẩm đồng hành với "Mê mẩn", nhưng các chi tiết có thể không hoàn toàn phù hợp, vui lòng đọc độc lập.
4. Có một số khúc mắc; nhưng vẫn về với nhau, nhìn chung là ngọt văn (chia tay không phải là trọng tâm của tác phẩm này).
5. Theo dõi danh sách cập nhật khoảng năm chương một tuần (thường không có cập nhật vào Chủ Nhật và Thứ Tư).
Thẻ nội dung: Điểm yếu trong tình yêu, tình cờ gặp được ngự tỷ
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Khương Niệm, Diêu Nhiễm┃Nhân vật phụ: Rất nhiều
Giới thiệu ngắn gọn: Thông minh thẳng thắn VS tiết chế cấm dục
Mục đích: Hãy trân trọng sự gặp gỡ.
4.4
Tác phẩm: Cưới cách vách tỷ tỷ sau
Tên Việt: Cưới Cô Hàng Xóm Xinh Đẹp
Tác giả: Thời Quang Tái Tiếu
Thể loại truyện: Xuyên không, Nguyên sang, Bách hợp, Giả tưởng lịch sử, Tình yêu, Sinh hoạt bố y, HE
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cát x Bạch Trà | vai phụ: Bạch Quý Bạch Phúc Đại Hà thôn thôn dân |
An Cát không ngờ lại xuyên không về cổ đại nông thôn. Cuộc sống khó khăn là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, việc tìm kiếm một người bạn đời lại trở thành vấn đề lớn đối với nàng. Dần dần, nàng bắt đầu chú ý đến cô gái xinh đẹp bên cạnh, với làn da trắng, dáng người cao ráo và đôi chân dài.
Tên Việt: Cưới Cô Hàng Xóm Xinh Đẹp
Tác giả: Thời Quang Tái Tiếu
Thể loại truyện: Xuyên không, Nguyên sang, Bách hợp, Giả tưởng lịch sử, Tình yêu, Sinh hoạt bố y, HE
Thị giác tác phẩm: Chủ công
Phong cách tác phẩm: Nhẹ nhàng
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Cát x Bạch Trà | vai phụ: Bạch Quý Bạch Phúc Đại Hà thôn thôn dân |
An Cát không ngờ lại xuyên không về cổ đại nông thôn. Cuộc sống khó khăn là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, việc tìm kiếm một người bạn đời lại trở thành vấn đề lớn đối với nàng. Dần dần, nàng bắt đầu chú ý đến cô gái xinh đẹp bên cạnh, với làn da trắng, dáng người cao ráo và đôi chân dài.
4.2
Thể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Cận đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Ngọt sủng, Hoan hỉ oan gia, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, 1v1
Văn án:
Ở trường Thanh Thành Nhất Trung, có hai nhân vật nổi tiếng: một là Tống Mãn, người còn lại là Sở Phùng Thu. Tống Mãn là bá chủ lớp thường, nổi tiếng là một nữ Ma Vương chuyên gây rối và luôn đứng cuối bảng trong các kỳ thi.Trong khi đó, Sở Phùng Thu là học bá của lớp chọn, không chỉ học giỏi mà còn có ngoại hình xinh đẹp, thông thạo chơi đàn violin và piano, đúng chuẩn nữ thần trong mắt mọi người.Ban đầu, hai người này chẳng liên quan gì đến nhau.
Cho đến một ngày, Sở Phùng Thu tình cờ thấy Tống Mãn giải một bài toán khó thuộc dạng Olympic Toán chỉ trong vài phút - bài toán mà Sở Phùng Thu phải mất đến mười phút để suy nghĩ và vẫn chưa giải được.
Sở Phùng Thu:???Cô bạn học này chắc chắn có điều gì đó rất đặc biệt!
Thế là, Thanh Thành Nhất Trung bất ngờ có một tin sốt dẻo: Nữ thần của lớp chọn bắt đầu theo đuổi nữ Ma Vương của lớp thường!!!
♂ Kinh ngạc! Học bá và học sinh cá biệt (học tra) hẹn nhau ở rừng cây nhỏ để làm gì? Làm đề năm ba sao?! ♂
Câu chuyện vườn trường nhẹ nhàng, nơi thanh xuân tràn đầy những tình huống dở khóc dở cười.Đây là một câu chuyện bách hợp ngọt ngào, với những tình tiết thú vị và cảm động.
Văn án:
Ở trường Thanh Thành Nhất Trung, có hai nhân vật nổi tiếng: một là Tống Mãn, người còn lại là Sở Phùng Thu. Tống Mãn là bá chủ lớp thường, nổi tiếng là một nữ Ma Vương chuyên gây rối và luôn đứng cuối bảng trong các kỳ thi.Trong khi đó, Sở Phùng Thu là học bá của lớp chọn, không chỉ học giỏi mà còn có ngoại hình xinh đẹp, thông thạo chơi đàn violin và piano, đúng chuẩn nữ thần trong mắt mọi người.Ban đầu, hai người này chẳng liên quan gì đến nhau.
Cho đến một ngày, Sở Phùng Thu tình cờ thấy Tống Mãn giải một bài toán khó thuộc dạng Olympic Toán chỉ trong vài phút - bài toán mà Sở Phùng Thu phải mất đến mười phút để suy nghĩ và vẫn chưa giải được.
Sở Phùng Thu:???Cô bạn học này chắc chắn có điều gì đó rất đặc biệt!
Thế là, Thanh Thành Nhất Trung bất ngờ có một tin sốt dẻo: Nữ thần của lớp chọn bắt đầu theo đuổi nữ Ma Vương của lớp thường!!!
♂ Kinh ngạc! Học bá và học sinh cá biệt (học tra) hẹn nhau ở rừng cây nhỏ để làm gì? Làm đề năm ba sao?! ♂
Câu chuyện vườn trường nhẹ nhàng, nơi thanh xuân tràn đầy những tình huống dở khóc dở cười.Đây là một câu chuyện bách hợp ngọt ngào, với những tình tiết thú vị và cảm động.
4.3
Tên khác: Nàng sẽ ôn nhu ái nhân (她会温柔爱人).
Thể loại: Nguyên sang, hiện đại, trọng sinh, hào môn thế gia, chủ thụ, đô thị tình duyên, giới giải trí.
Văn án
Tang Thúc ở tuổi 36, sự nghiệp đạt đến đỉnh cao, có một người vợ xinh đẹp ở bên, cuộc sống rực rỡ.
Thế nhưng lại xảy ra tai nạn bất ngờ, trong một lần quay phim, cô từ trên cao rơi xuống khiến cô bị liệt nửa người.
Trong hàng trăm đêm dài tại bệnh viện, Tang Thúc trơ mắt nhìn dung nhan và danh tiếng của mình tan thành mây khói, đồng thời người yêu cô cũng rời xa cô. Đến cuối cùng trong lúc cô hấp hối, cũng chỉ có cô em vợ làm tình nguyện viên ở bên cạnh cô.
Khi mở mắt lần nữa, Tang Thúc bất ngờ phát hiện mình đã sống lại vào năm cô trở nên nổi tiếng sau khi ra mắt. Điều ngạc nhiên là, đó cũng là năm đầu tiên cô gặp em vợ ở bệnh viện.
Bác sĩ Sư – người mà Tang Thúc vẫn luôn tránh mặt, lại bị cô chặn ở bãi đỗ xe câu eo hôn nồng nhiệt.
Đối với Sư Giá mà nói, nàng không rõ nhị thế tổ Tang Thúc, người nàng một mực không chào đón lại đột nhiên quấn quít lấy mình như vậy?
Thể loại: Đô thị tình duyên, giới giải trí, trọng sinh, hào môn thế gia.
Nhân vật chính: Sư Giá, Tang Thúc.
Tóm tắt: Ôn nhu dành cho người.
Mục đích: Sống một cuộc sống mới và trở thành người tốt.
Chú ý: Văn án là chủ công, trong truyện sẽ là chủ thụ.
Thể loại: Nguyên sang, hiện đại, trọng sinh, hào môn thế gia, chủ thụ, đô thị tình duyên, giới giải trí.
Văn án
Tang Thúc ở tuổi 36, sự nghiệp đạt đến đỉnh cao, có một người vợ xinh đẹp ở bên, cuộc sống rực rỡ.
Thế nhưng lại xảy ra tai nạn bất ngờ, trong một lần quay phim, cô từ trên cao rơi xuống khiến cô bị liệt nửa người.
Trong hàng trăm đêm dài tại bệnh viện, Tang Thúc trơ mắt nhìn dung nhan và danh tiếng của mình tan thành mây khói, đồng thời người yêu cô cũng rời xa cô. Đến cuối cùng trong lúc cô hấp hối, cũng chỉ có cô em vợ làm tình nguyện viên ở bên cạnh cô.
Khi mở mắt lần nữa, Tang Thúc bất ngờ phát hiện mình đã sống lại vào năm cô trở nên nổi tiếng sau khi ra mắt. Điều ngạc nhiên là, đó cũng là năm đầu tiên cô gặp em vợ ở bệnh viện.
Bác sĩ Sư – người mà Tang Thúc vẫn luôn tránh mặt, lại bị cô chặn ở bãi đỗ xe câu eo hôn nồng nhiệt.
Đối với Sư Giá mà nói, nàng không rõ nhị thế tổ Tang Thúc, người nàng một mực không chào đón lại đột nhiên quấn quít lấy mình như vậy?
Thể loại: Đô thị tình duyên, giới giải trí, trọng sinh, hào môn thế gia.
Nhân vật chính: Sư Giá, Tang Thúc.
Tóm tắt: Ôn nhu dành cho người.
Mục đích: Sống một cuộc sống mới và trở thành người tốt.
Chú ý: Văn án là chủ công, trong truyện sẽ là chủ thụ.
4.8
Lý trí kiềm chế x Ngạo mạn thẳng thắn.
Câu chuyện nhỏ ngọt ngào thường nhật, bối cảnh học đường chỉ được mô tả một cách nhẹ nhàng.
VĂN ÁN:
Xảy ra sau khi tình cảm của hai nhân vật đã ổn định.
Lớp cuối cấp của trường Nhất Trung Lê Hải vừa chào đón một bông hoa kiêu sa, xuất hiện trong trang phục hàng hiệu, được đưa đón bằng xe sang. Cô ấy là thiên kim duy nhất của Chủ tịch tập đoàn Quân Châu.
Thiên kim kiêu ngạo, ngông cuồng, không coi ai ra gì, nhưng ngay lần thi tháng đầu tiên đã đứng thứ hai toàn trường.
Cô ấy tuyên bố, lần sau chắc chắn sẽ chiếm ngôi đầu bảng.
Thế nhưng lần thứ hai, lần thứ ba, và tất cả các kỳ thi sau đó, cô ấy đều giữ vững vị trí thứ hai, còn người đứng nhất lại luôn là nữ thần học đường cùng lớp với mình, Hứa Tri - một cô gái có gia cảnh khó khăn.
Sau khi lại một lần nữa bị đè bẹp, Tề Yểu Yểu trước mặt cả lớp, nhìn Hứa Tri từ trên cao xuống, tức giận nói: "Cậu! Ra đây với tôi!"
Mọi người đều nghĩ lần này Hứa Tri chắc chắn xong đời rồi.
Tại sao lại muốn đối đầu với một quyền quý như vậy?
Thế nhưng trong một buồng vệ sinh nữ, Tề Yểu Yểu ngồi trên đùi Hứa Tri, đôi môi đỏ thẫm vì đã hôn quá nhiều, mắt ngấn lệ làm nũng: "Tri Tri, cậu nhường mình một lần đi mà ~~"
"Không được." Hứa Tri tay bóp chặt eo cô ấy, không lay động vì sắc đẹp: "Yêu cậu thì được, nhưng mình không thích nằm dưới."
_
Lưu ý khi đọc: Bối cảnh xã hội thực tế, không có luật hôn nhân đồng giới.
Tóm tắt một câu: Vợ rất xinh đẹp, nhưng lại cong.
Tư tưởng: Yêu cuộc sống.
Câu chuyện nhỏ ngọt ngào thường nhật, bối cảnh học đường chỉ được mô tả một cách nhẹ nhàng.
VĂN ÁN:
Xảy ra sau khi tình cảm của hai nhân vật đã ổn định.
Lớp cuối cấp của trường Nhất Trung Lê Hải vừa chào đón một bông hoa kiêu sa, xuất hiện trong trang phục hàng hiệu, được đưa đón bằng xe sang. Cô ấy là thiên kim duy nhất của Chủ tịch tập đoàn Quân Châu.
Thiên kim kiêu ngạo, ngông cuồng, không coi ai ra gì, nhưng ngay lần thi tháng đầu tiên đã đứng thứ hai toàn trường.
Cô ấy tuyên bố, lần sau chắc chắn sẽ chiếm ngôi đầu bảng.
Thế nhưng lần thứ hai, lần thứ ba, và tất cả các kỳ thi sau đó, cô ấy đều giữ vững vị trí thứ hai, còn người đứng nhất lại luôn là nữ thần học đường cùng lớp với mình, Hứa Tri - một cô gái có gia cảnh khó khăn.
Sau khi lại một lần nữa bị đè bẹp, Tề Yểu Yểu trước mặt cả lớp, nhìn Hứa Tri từ trên cao xuống, tức giận nói: "Cậu! Ra đây với tôi!"
Mọi người đều nghĩ lần này Hứa Tri chắc chắn xong đời rồi.
Tại sao lại muốn đối đầu với một quyền quý như vậy?
Thế nhưng trong một buồng vệ sinh nữ, Tề Yểu Yểu ngồi trên đùi Hứa Tri, đôi môi đỏ thẫm vì đã hôn quá nhiều, mắt ngấn lệ làm nũng: "Tri Tri, cậu nhường mình một lần đi mà ~~"
"Không được." Hứa Tri tay bóp chặt eo cô ấy, không lay động vì sắc đẹp: "Yêu cậu thì được, nhưng mình không thích nằm dưới."
_
Lưu ý khi đọc: Bối cảnh xã hội thực tế, không có luật hôn nhân đồng giới.
Tóm tắt một câu: Vợ rất xinh đẹp, nhưng lại cong.
Tư tưởng: Yêu cuộc sống.
3.3
Mặt trời nhỏ thích diễn trò công VS Ảnh hậu lạnh lùng ngoài lạnh trong nóng thụ.
Đêm trước ngày kết hôn, Tô Nhan có một giấc mơ.
Trong mơ, cuộc hôn nhân cô tốn bao công sức gượng ép mới có được lại bắt đầu sụp đổ vào ba tháng sau ngày kết hôn.
Dù cô có làm gì chăng nữa Sở Ngữ Hâm cũng không buồn nhìn cô một lần, xa cách đến mức còn đáng sợ hơn người xa lạ.
Cô nói với bản thân rằng do tính cách Sở Ngữ Hâm lạnh lùng vậy thôi. Mãi đến khi nhìn thấy Sở Ngữ Hâm nở nụ cười rạng rỡ với người phụ nữ khác, cô lại không thể tìm được cớ lừa dối mình nữa.
Nhưng cô không cam lòng.
Vì vậy cô bước đến tuyên thệ chủ quyền, lại nhận được hai chữ “đừng phá” lạnh lùng của Sở Ngữ Hâm.
Cuối cùng cô hết hy vọng, dùng hết sức mình thẳng thắn bỏ đi, lại bị chiếc xe tải vượt đèn đỏ cướp đi tính mạng.
Nỗi đau khổ tột cùng trong mơ khiến lòng Tô Nhan vẫn còn sợ hãi, sau khi lướt đọc lịch sử trò chuyện của mình và Sở Ngữ Hâm, cuối cùng cô quyết định buông tay.
Cô tìm được Sở Ngữ Hâm: “Hôn lễ ngày mai hủy bỏ nhé!”
Sở Ngữ Hâm rũ mắt: “Ừ.”
Cái ngày Tô Nhan hoàn toàn buông tay, Sở Ngữ Hâm hai mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt cô, vươn tay định nắm lấy tay cô lại bị cô nhanh nhẹn né tránh.
Đến sau này, bất kể Tô Nhan đi đến đâu, mỗi khi quay đầu lại đều nhìn thấy đôi mắt ướt át và khuôn mặt đầy vẻ hối hận của Sở Ngữ Hâm. Làm cô nhớ đến một câu trong sách: Kẻ theo đuổi trước là kẻ thua cuộc.
Trước khi buông tay Tô Nhan hoàn toàn là kẻ thua. Sau khi buông bỏ lại thành kẻ chiến thắng chẳng biết từ lúc nào.
Ngữ Hâm, cậu nói cậu sai rồi, hối hận rồi, nhưng mình cũng đã không còn yêu cậu.
Giọng nói Sở Ngữ Hâm run rẩy: “Không sao, có mình yêu cậu là đủ.” Nàng cẩn thận nhích từng bước một, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hai bóng người trên mặt đất trùng điệp đan chéo vào nhau.
PS:
1: Song trọng sinh, sau này Sở Ngữ Hâm cũng mơ thấy chuyện kiếp trước.
2: Kiếp trước và kiếp này không phải Sở Ngữ Hâm không yêu, có uẩn khúc khác.
Đêm trước ngày kết hôn, Tô Nhan có một giấc mơ.
Trong mơ, cuộc hôn nhân cô tốn bao công sức gượng ép mới có được lại bắt đầu sụp đổ vào ba tháng sau ngày kết hôn.
Dù cô có làm gì chăng nữa Sở Ngữ Hâm cũng không buồn nhìn cô một lần, xa cách đến mức còn đáng sợ hơn người xa lạ.
Cô nói với bản thân rằng do tính cách Sở Ngữ Hâm lạnh lùng vậy thôi. Mãi đến khi nhìn thấy Sở Ngữ Hâm nở nụ cười rạng rỡ với người phụ nữ khác, cô lại không thể tìm được cớ lừa dối mình nữa.
Nhưng cô không cam lòng.
Vì vậy cô bước đến tuyên thệ chủ quyền, lại nhận được hai chữ “đừng phá” lạnh lùng của Sở Ngữ Hâm.
Cuối cùng cô hết hy vọng, dùng hết sức mình thẳng thắn bỏ đi, lại bị chiếc xe tải vượt đèn đỏ cướp đi tính mạng.
Nỗi đau khổ tột cùng trong mơ khiến lòng Tô Nhan vẫn còn sợ hãi, sau khi lướt đọc lịch sử trò chuyện của mình và Sở Ngữ Hâm, cuối cùng cô quyết định buông tay.
Cô tìm được Sở Ngữ Hâm: “Hôn lễ ngày mai hủy bỏ nhé!”
Sở Ngữ Hâm rũ mắt: “Ừ.”
Cái ngày Tô Nhan hoàn toàn buông tay, Sở Ngữ Hâm hai mắt đỏ hoe xuất hiện trước mặt cô, vươn tay định nắm lấy tay cô lại bị cô nhanh nhẹn né tránh.
Đến sau này, bất kể Tô Nhan đi đến đâu, mỗi khi quay đầu lại đều nhìn thấy đôi mắt ướt át và khuôn mặt đầy vẻ hối hận của Sở Ngữ Hâm. Làm cô nhớ đến một câu trong sách: Kẻ theo đuổi trước là kẻ thua cuộc.
Trước khi buông tay Tô Nhan hoàn toàn là kẻ thua. Sau khi buông bỏ lại thành kẻ chiến thắng chẳng biết từ lúc nào.
Ngữ Hâm, cậu nói cậu sai rồi, hối hận rồi, nhưng mình cũng đã không còn yêu cậu.
Giọng nói Sở Ngữ Hâm run rẩy: “Không sao, có mình yêu cậu là đủ.” Nàng cẩn thận nhích từng bước một, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hai bóng người trên mặt đất trùng điệp đan chéo vào nhau.
PS:
1: Song trọng sinh, sau này Sở Ngữ Hâm cũng mơ thấy chuyện kiếp trước.
2: Kiếp trước và kiếp này không phải Sở Ngữ Hâm không yêu, có uẩn khúc khác.
3.9
Tống Thức Chu đã chết.
Khi còn sống, cô là con gái duy nhất của nhà hào môn họ Tống. Đáng tiếc là ngay từ khi mới sinh, cô đã bị trao nhầm cho người khác. Cha mẹ nuôi thì đánh đập, mắng nhiếc cô, trong khi cha mẹ ruột lại chê cô không xứng đáng, không thể so sánh với thiên kim giả kia.
Nhưng tất cả những điều này không quan trọng.
Sau khi trở về nhà họ Tống, cô tham gia một buổi tiệc. Tại buổi tiệc, cô tình cờ gặp một người trông giống hệt "chị gái dịu dàng" mà cô đã từng thầm mến khi còn nhỏ. Dưới men rượu, Tống Thức Chu đã mạnh dạn bước lên tỏ tình. Cô nghĩ mình sẽ bị từ chối, nhưng không ngờ người đó lại đồng ý.
Cô nhớ rất rõ biểu cảm của người đó, một nụ cười đầy dịu dàng khi lắng nghe lời tỏ tình của cô.
Nhưng sáng hôm sau, Tống Thức Chu mới nhận ra mình đã nhầm. Omega trước mặt cô tuy có vài nét giống chị gái dịu dàng của mình, nhưng rõ ràng không phải là cùng một người.
Thế giới này thật bất công với cô, nhưng nhìn vào khuôn mặt của Omega khi đang say ngủ, Tống Thức Chu quyết định sẽ chăm sóc và bảo vệ cô ấy như thứ trân quý nhất của đời mình.
Tuy nhiên, Omega ngoan ngoãn ban đầu dường như đã thay đổi sau khi tỉnh dậy. Người đó cười nhạo cô, bắt nạt cô, yêu cầu cô dùng mọi cách để chứng minh tình yêu. Chỉ cần không vừa lòng, Omega sẽ lạnh nhạt, bạo lực tinh thần với cô.
Ban đầu, Tống Thức Chu nghĩ rằng đây chỉ là một Omega được nuông chiều quá mức, nên cô nhẫn nhịn. Nhưng sau đó cô mới phát hiện ra, người mà cô yêu thương hết mực, không phải là một Omega yếu đuối cần bảo vệ, mà là Giám sát trưởng quyền lực của thành phố, Bạch Nhược Vi.
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, Tống Thức Chu không biết tự lượng sức mà cầu hôn cô ấy. Bạch tiểu thư chỉ mỉm cười, nhìn cô với ánh mắt chế nhạo.
Không có gì bất ngờ, cô bị từ chối.
Lúc này, Tống Thức Chu mới thực sự nhận ra, tất cả những tình yêu, những lời thề non hẹn biển, những lời tình cảm nhẫn nhịn mà cô dành cho cô ấy...
Chỉ là một trò tiêu khiển của Bạch tiểu thư trong những lúc buồn chán.
Nhìn khuôn mặt chế nhạo đầy vui thích của nữ nhân xinh đẹp, lần đầu tiên Tống Thức Chu cảm nhận được cảm giác trái tim tan vỡ là như thế nào.
...
Có lẽ ông trời thương xót cuộc đời bi thương của cô, nên đã cho cô một cơ hội sống lại.
Lần này, Tống Thức Chu không còn muốn bất cứ điều gì nữa.
Cô không muốn ở lại nhà họ Tống, càng không muốn có bất kỳ dính dáng nào với Bạch Nhược Vi.
Cô may mắn trở về đúng đêm buổi tiệc, ngay khoảnh khắc cô đang đè Bạch Nhược Vi xuống giường...
Bạch tiểu thư vốn là một người lạnh lùng đến mức đáng sợ, nhưng lúc này lại nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy tình cảm.
Thậm chí còn dịu dàng hơn nhiều so với lần đầu tiên trong ký ức của cô.
Tống Thức Chu xin lỗi cô ấy, sau đó tiễn cô ấy về.
Hai tháng sau, tại phòng tranh nhỏ mà chị gái dịu dàng vừa mở, Tống Thức Chu lại gặp Bạch Nhược Vi.
Bạch tiểu thư luôn là người khiến mọi người phải khiếp sợ, lúc này lại nắm chặt tay cô.
"Không phải em nói... sẽ yêu tôi cả đời sao?"
"Tại sao lại lừa tôi?"
...
Mọi người đều nói rằng Bạch Nhược Vi có tính cách cô độc, lạnh lùng khó tiếp cận.
Cho đến một ngày, một kẻ ngốc đã nhặt được cô ấy.
Kẻ ngốc đó rất ngốc, nhưng lại rất chân thành, chân thành đến mức thì thầm bên tai cô ấy cả nghìn lần câu "Em yêu chị."
Bạch Nhược Vi đã tin điều đó.
Nếu kẻ ngốc ấy yêu cô đến vậy, thì cô có thể tạm hạ mình, miễn cưỡng cùng kẻ đó chơi một chút.
Nhưng kẻ ngốc ấy đã thất hứa, em ấy đã chết.
Bạch Nhược Vi nhớ rõ bài học kiếp trước, quyết định ở kiếp này đối xử tốt hơn với Tống Thức Chu, cho cô ấy nhiều niềm vui hơn, để cô ấy ngoan ngoãn làm "chó nhỏ" của mình.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là...
Tống Thức Chu không cần cô nữa.
Bạch Nhược Vi tìm ra dấu vết của Tống Thức Chu, bám theo đến một phòng tranh nhỏ. Từ ngoài cửa kính, cô thấy Tống Thức Chu đang cười với một người phụ nữ giống hệt mình, nụ cười mà trước đây chỉ dành cho cô.
Khoảnh khắc đó, Bạch Nhược Vi hoàn toàn phát điên.
- --
Tóm tắt một câu: Họ đều yêu tôi, nhưng không nói ra.
Ý tưởng: Nỗ lực sẽ luôn có được thành quả.
Khi còn sống, cô là con gái duy nhất của nhà hào môn họ Tống. Đáng tiếc là ngay từ khi mới sinh, cô đã bị trao nhầm cho người khác. Cha mẹ nuôi thì đánh đập, mắng nhiếc cô, trong khi cha mẹ ruột lại chê cô không xứng đáng, không thể so sánh với thiên kim giả kia.
Nhưng tất cả những điều này không quan trọng.
Sau khi trở về nhà họ Tống, cô tham gia một buổi tiệc. Tại buổi tiệc, cô tình cờ gặp một người trông giống hệt "chị gái dịu dàng" mà cô đã từng thầm mến khi còn nhỏ. Dưới men rượu, Tống Thức Chu đã mạnh dạn bước lên tỏ tình. Cô nghĩ mình sẽ bị từ chối, nhưng không ngờ người đó lại đồng ý.
Cô nhớ rất rõ biểu cảm của người đó, một nụ cười đầy dịu dàng khi lắng nghe lời tỏ tình của cô.
Nhưng sáng hôm sau, Tống Thức Chu mới nhận ra mình đã nhầm. Omega trước mặt cô tuy có vài nét giống chị gái dịu dàng của mình, nhưng rõ ràng không phải là cùng một người.
Thế giới này thật bất công với cô, nhưng nhìn vào khuôn mặt của Omega khi đang say ngủ, Tống Thức Chu quyết định sẽ chăm sóc và bảo vệ cô ấy như thứ trân quý nhất của đời mình.
Tuy nhiên, Omega ngoan ngoãn ban đầu dường như đã thay đổi sau khi tỉnh dậy. Người đó cười nhạo cô, bắt nạt cô, yêu cầu cô dùng mọi cách để chứng minh tình yêu. Chỉ cần không vừa lòng, Omega sẽ lạnh nhạt, bạo lực tinh thần với cô.
Ban đầu, Tống Thức Chu nghĩ rằng đây chỉ là một Omega được nuông chiều quá mức, nên cô nhẫn nhịn. Nhưng sau đó cô mới phát hiện ra, người mà cô yêu thương hết mực, không phải là một Omega yếu đuối cần bảo vệ, mà là Giám sát trưởng quyền lực của thành phố, Bạch Nhược Vi.
Trong một khoảnh khắc tuyệt vọng, Tống Thức Chu không biết tự lượng sức mà cầu hôn cô ấy. Bạch tiểu thư chỉ mỉm cười, nhìn cô với ánh mắt chế nhạo.
Không có gì bất ngờ, cô bị từ chối.
Lúc này, Tống Thức Chu mới thực sự nhận ra, tất cả những tình yêu, những lời thề non hẹn biển, những lời tình cảm nhẫn nhịn mà cô dành cho cô ấy...
Chỉ là một trò tiêu khiển của Bạch tiểu thư trong những lúc buồn chán.
Nhìn khuôn mặt chế nhạo đầy vui thích của nữ nhân xinh đẹp, lần đầu tiên Tống Thức Chu cảm nhận được cảm giác trái tim tan vỡ là như thế nào.
...
Có lẽ ông trời thương xót cuộc đời bi thương của cô, nên đã cho cô một cơ hội sống lại.
Lần này, Tống Thức Chu không còn muốn bất cứ điều gì nữa.
Cô không muốn ở lại nhà họ Tống, càng không muốn có bất kỳ dính dáng nào với Bạch Nhược Vi.
Cô may mắn trở về đúng đêm buổi tiệc, ngay khoảnh khắc cô đang đè Bạch Nhược Vi xuống giường...
Bạch tiểu thư vốn là một người lạnh lùng đến mức đáng sợ, nhưng lúc này lại nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy tình cảm.
Thậm chí còn dịu dàng hơn nhiều so với lần đầu tiên trong ký ức của cô.
Tống Thức Chu xin lỗi cô ấy, sau đó tiễn cô ấy về.
Hai tháng sau, tại phòng tranh nhỏ mà chị gái dịu dàng vừa mở, Tống Thức Chu lại gặp Bạch Nhược Vi.
Bạch tiểu thư luôn là người khiến mọi người phải khiếp sợ, lúc này lại nắm chặt tay cô.
"Không phải em nói... sẽ yêu tôi cả đời sao?"
"Tại sao lại lừa tôi?"
...
Mọi người đều nói rằng Bạch Nhược Vi có tính cách cô độc, lạnh lùng khó tiếp cận.
Cho đến một ngày, một kẻ ngốc đã nhặt được cô ấy.
Kẻ ngốc đó rất ngốc, nhưng lại rất chân thành, chân thành đến mức thì thầm bên tai cô ấy cả nghìn lần câu "Em yêu chị."
Bạch Nhược Vi đã tin điều đó.
Nếu kẻ ngốc ấy yêu cô đến vậy, thì cô có thể tạm hạ mình, miễn cưỡng cùng kẻ đó chơi một chút.
Nhưng kẻ ngốc ấy đã thất hứa, em ấy đã chết.
Bạch Nhược Vi nhớ rõ bài học kiếp trước, quyết định ở kiếp này đối xử tốt hơn với Tống Thức Chu, cho cô ấy nhiều niềm vui hơn, để cô ấy ngoan ngoãn làm "chó nhỏ" của mình.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là...
Tống Thức Chu không cần cô nữa.
Bạch Nhược Vi tìm ra dấu vết của Tống Thức Chu, bám theo đến một phòng tranh nhỏ. Từ ngoài cửa kính, cô thấy Tống Thức Chu đang cười với một người phụ nữ giống hệt mình, nụ cười mà trước đây chỉ dành cho cô.
Khoảnh khắc đó, Bạch Nhược Vi hoàn toàn phát điên.
- --
Tóm tắt một câu: Họ đều yêu tôi, nhưng không nói ra.
Ý tưởng: Nỗ lực sẽ luôn có được thành quả.
3.9
Sau khi tình cảm bị phản bội, Tô Tư Doanh uống say khướt, sau đó ngã nhào vùi mình trong tuyết... Tới khi tỉnh lại, thấy mình đang ở trong lớp học, đối diện với ba giám thị coi thi và một tờ đề thi đại học môn Ngữ văn.
Tô Tư Doanh:... Excuse me?
Vốn tưởng rằng sau khi sống lại phải trực tiếp tham gia chương trình học lại đã là bi kịch trong bi kịch, mãi tới ngày đầu tiên khai giảng...
Tô Tư Doanh:... Tại sao bạn cùng bàn mềm mại này lại là tiểu tam thối tha năm năm sau không biết xấu hổ cướp bạn trai của tôi? [Không còn gì lưu luyến] [Động đậy tay tạm biệt]
***
Một câu tóm lược: Nhưng tôi chỉ thích cậu ấy.
Đại ý: Chăm chỉ học hành, tiến về phía trước.
Tô Tư Doanh:... Excuse me?
Vốn tưởng rằng sau khi sống lại phải trực tiếp tham gia chương trình học lại đã là bi kịch trong bi kịch, mãi tới ngày đầu tiên khai giảng...
Tô Tư Doanh:... Tại sao bạn cùng bàn mềm mại này lại là tiểu tam thối tha năm năm sau không biết xấu hổ cướp bạn trai của tôi? [Không còn gì lưu luyến] [Động đậy tay tạm biệt]
***
Một câu tóm lược: Nhưng tôi chỉ thích cậu ấy.
Đại ý: Chăm chỉ học hành, tiến về phía trước.