Ngôn Tình
1379 Truyện
Sắp xếp theo
6.2
Xuyên thành kế mẫu của hai huynh muội là nhân vật phụ độc ác, ta đã tận tâm tận lực suốt bảy năm ròng rã.
Cuối cùng, huynh trưởng đã trưởng thành, phong thái tựa trời quang sau mưa, đỗ đạt trạng nguyên vinh hiển.
Muội muội cũng lớn lên với dung nhan đoan trang, nho nhã lễ độ, khí chất rạng ngời.
Ta vốn tưởng rằng có thể an tâm dựa vào hai đứa con này để làm một quả phụ trẻ đẹp, vô lo vô nghĩ.
Cho đến đêm ấy, khi đứng bên ngoài phòng huynh trưởng, ta bất ngờ nghe thấy tiếng thở dồn dập đầy kiềm chế vọng ra.
"Tiểu nương..."
Quá kinh hoàng, ta vội vàng trốn sang chỗ muội muội.
Thiếu nữ ấy tựa như còn đắm chìm trong giấc mộng, dung nhan phảng phất vẻ uể oải, tà áo khẽ tuột xuống, lộ vẻ quyến rũ như sương mờ lúc bình minh.
Nàng kéo ta vào lòng, nhẹ nhàng trấn an, mà ta lại chẳng để ý đến bức họa mỹ nhân yêu kiều, quyến rũ đến mức rực rỡ treo ở góc giường kia.
Cuối cùng, huynh trưởng đã trưởng thành, phong thái tựa trời quang sau mưa, đỗ đạt trạng nguyên vinh hiển.
Muội muội cũng lớn lên với dung nhan đoan trang, nho nhã lễ độ, khí chất rạng ngời.
Ta vốn tưởng rằng có thể an tâm dựa vào hai đứa con này để làm một quả phụ trẻ đẹp, vô lo vô nghĩ.
Cho đến đêm ấy, khi đứng bên ngoài phòng huynh trưởng, ta bất ngờ nghe thấy tiếng thở dồn dập đầy kiềm chế vọng ra.
"Tiểu nương..."
Quá kinh hoàng, ta vội vàng trốn sang chỗ muội muội.
Thiếu nữ ấy tựa như còn đắm chìm trong giấc mộng, dung nhan phảng phất vẻ uể oải, tà áo khẽ tuột xuống, lộ vẻ quyến rũ như sương mờ lúc bình minh.
Nàng kéo ta vào lòng, nhẹ nhàng trấn an, mà ta lại chẳng để ý đến bức họa mỹ nhân yêu kiều, quyến rũ đến mức rực rỡ treo ở góc giường kia.
9.8
Bạch ngọc thân Phật ngự trên mây, ưa gió ưa trăng ưa nhã nhuần, chớ mà dây dưa.
Tinh tú điểm mắt khuôn trăng đầy, ham tiền ham quyền ham sắc xuân, hồng trần đón đưa.
Một ngày kia gió trăng lung lay, ngã nhào.
Đường đi không nổi nữa ca ca, cai sắc.
Xuỵt, đừng khuyên.
*
Giải thích tên truyện: “Hành bất đắc dã ca ca” là một thành ngữ cổ của Trung Quốc, chỉ đường đi gian nan, lấy ý từ bài thơ “Cầm ngôn” của Khưu Tuấn thời Minh. Trong nguyên gốc, “ca ca” là từ tượng thanh mô phỏng tiếng chim đa đa kêu, được người xưa trữ tình hóa thành một hình ảnh thơ thay cho tiếng lòng than thở vì đường khó đi, đồng thời biểu đạt nỗi buồn ly biệt với người thân. Nhưng đặt vào bối cảnh truyện thì “ca ca” trong tên truyện có nghĩa là “anh trai”.
Chú thích tên các hồi: Tên 4 hồi đầu là những câu thơ tác giả nhặt từ bài Trường Can hành kỳ 1 của Lý Bạch, tên hồi cuối do tác giả tự đặt, tất cả đều do người dịch tự dịch.
*
Cảnh báo của người dịch:
– Truyện RẤT nhiều mìn, nhưng không phải incest gì đâu nha.
– Đừng đọc truyện với tâm thế đọc ngôn tình, sảng văn, giải trí, ngọt sủng, nam thanh nữ tú sạch tâm sạch thân đẹp đẽ nên thơ, bla bla… sốc văn hóa đấy.
Tinh tú điểm mắt khuôn trăng đầy, ham tiền ham quyền ham sắc xuân, hồng trần đón đưa.
Một ngày kia gió trăng lung lay, ngã nhào.
Đường đi không nổi nữa ca ca, cai sắc.
Xuỵt, đừng khuyên.
*
Giải thích tên truyện: “Hành bất đắc dã ca ca” là một thành ngữ cổ của Trung Quốc, chỉ đường đi gian nan, lấy ý từ bài thơ “Cầm ngôn” của Khưu Tuấn thời Minh. Trong nguyên gốc, “ca ca” là từ tượng thanh mô phỏng tiếng chim đa đa kêu, được người xưa trữ tình hóa thành một hình ảnh thơ thay cho tiếng lòng than thở vì đường khó đi, đồng thời biểu đạt nỗi buồn ly biệt với người thân. Nhưng đặt vào bối cảnh truyện thì “ca ca” trong tên truyện có nghĩa là “anh trai”.
Chú thích tên các hồi: Tên 4 hồi đầu là những câu thơ tác giả nhặt từ bài Trường Can hành kỳ 1 của Lý Bạch, tên hồi cuối do tác giả tự đặt, tất cả đều do người dịch tự dịch.
*
Cảnh báo của người dịch:
– Truyện RẤT nhiều mìn, nhưng không phải incest gì đâu nha.
– Đừng đọc truyện với tâm thế đọc ngôn tình, sảng văn, giải trí, ngọt sủng, nam thanh nữ tú sạch tâm sạch thân đẹp đẽ nên thơ, bla bla… sốc văn hóa đấy.
6.1
- Nội dung gốc: Sau khi qua đời, Cố Chi Nghiên nhận ra mình đang sống trong một tiểu thuyết cổ đại. Trong tiểu thuyết đó, cô là nhân vật phản diện, làm việc ác độc và được chồng sử dụng như một thế thân cho người phụ nữ mà anh thực sự yêu. Cô quyết tâm thay đổi số phận.
Trở lại ngày cưới, Cố Chi Nghiên vẫn ăn mặc như mơ ước, nhưng đêm đó chồng của cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác. Cô quyết định tự từ hôn và tìm kiếm tình yêu thực sự.
- Phiên bản sáng tạo: Sau khi qua đời, Cố Chi Nghiên nhận ra mình đang sống trong một tiểu thuyết cổ đại và trở thành nữ phụ độc ác trong đó. Cô quyết tâm thay đổi số phận và trở lại ngày kết hôn. Nhưng khi chồng cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác, cô quyết định tự từ hôn và đưa ra lời thách thức với một tên côn đồ nếu anh ta đồng ý cưới cô. Tuy nhiên, đêm đó trở thành bước ngoặt của cuộc đời Cố Chi Nghiên, khi cô gặp được một người đàn ông đáng tin cậy và bắt đầu hành trình tìm kiếm tình yêu thực sự của mình, trong khi người côn đồ kia thăng tiến nhanh chóng từ một kẻ nghèo đến làm giàu.
Trở lại ngày cưới, Cố Chi Nghiên vẫn ăn mặc như mơ ước, nhưng đêm đó chồng của cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác. Cô quyết định tự từ hôn và tìm kiếm tình yêu thực sự.
- Phiên bản sáng tạo: Sau khi qua đời, Cố Chi Nghiên nhận ra mình đang sống trong một tiểu thuyết cổ đại và trở thành nữ phụ độc ác trong đó. Cô quyết tâm thay đổi số phận và trở lại ngày kết hôn. Nhưng khi chồng cô lại bỏ rơi cô để chăm sóc người phụ nữ khác, cô quyết định tự từ hôn và đưa ra lời thách thức với một tên côn đồ nếu anh ta đồng ý cưới cô. Tuy nhiên, đêm đó trở thành bước ngoặt của cuộc đời Cố Chi Nghiên, khi cô gặp được một người đàn ông đáng tin cậy và bắt đầu hành trình tìm kiếm tình yêu thực sự của mình, trong khi người côn đồ kia thăng tiến nhanh chóng từ một kẻ nghèo đến làm giàu.
9.4
Sau ba năm kết hôn, cô bồ nhí mà Bùi Cảnh bao nuôi đã tìm đến trước mặt tôi.
Cô ta lớn tiếng chất vấn, nói rằng một bà vợ "già nua" như tôi, thì lấy lý do gì để mặt dày bám lấy Bùi Cảnh mãi mà không chịu rời đi.
Tôi bình thản ngước mắt lên nhìn.
"Dựa vào những năm tháng khó khăn nhất của anh ta, tôi đã luôn ở bên và cùng anh ta vượt qua."
Cô gái trẻ ngẩng cao đầu, ánh mắt đầy khinh thường.
"Chỉ là gặp anh Cảnh sớm hơn tôi vài năm, vậy mà cũng có thể lấy ra làm lý do sao?"
Cô ta lớn tiếng chất vấn, nói rằng một bà vợ "già nua" như tôi, thì lấy lý do gì để mặt dày bám lấy Bùi Cảnh mãi mà không chịu rời đi.
Tôi bình thản ngước mắt lên nhìn.
"Dựa vào những năm tháng khó khăn nhất của anh ta, tôi đã luôn ở bên và cùng anh ta vượt qua."
Cô gái trẻ ngẩng cao đầu, ánh mắt đầy khinh thường.
"Chỉ là gặp anh Cảnh sớm hơn tôi vài năm, vậy mà cũng có thể lấy ra làm lý do sao?"
7.3
Khắp kinh thành không ai là không biết, Thái tử Thái phó - Thẩm Hoài An có một nữ tử được hắn trân quý như ngọc.
Nàng tên là Tô Mạn Thù.
Chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười của nàng cũng đủ khiến hắn say mê đến mức nguyện hiến dâng cả sinh mệnh.
Nhưng Hoàng thượng đã ban hôn, và ta lại trở thành thê tử của hắn.
Ngày thành thân, nàng khoác trên mình bộ hồng y lộng lẫy, tự tin bước vào đại sảnh.
"Thẩm lang thương ta nhất!"
"Chàng từng nói rằng không thể cưới ta là điều tiếc nuối lớn nhất đời của chàng, giờ ta cũng xem như đã gả cho chàng rồi."
Nét mặt nàng ngập tràn kiêu hãnh.
Ta chỉ bình thản vén khăn voan, khẽ gật đầu về phía người đứng dưới sảnh.
Trong thoáng chốc, hai nhóm thị vệ lập tức xông vào, chia làm hai đội.
Chúng nhanh chóng bắt giữ cả hai người, khóa chặt tay. Kéo hai người lại gần nhau, ấn đầu xuống.
Cử hành nghi lễ bái đường.
Nếu đã tiếc nuối đến vậy thì ta sẽ giúp các ngươi viên mãn.
Nàng tên là Tô Mạn Thù.
Chỉ cần một ánh mắt, một nụ cười của nàng cũng đủ khiến hắn say mê đến mức nguyện hiến dâng cả sinh mệnh.
Nhưng Hoàng thượng đã ban hôn, và ta lại trở thành thê tử của hắn.
Ngày thành thân, nàng khoác trên mình bộ hồng y lộng lẫy, tự tin bước vào đại sảnh.
"Thẩm lang thương ta nhất!"
"Chàng từng nói rằng không thể cưới ta là điều tiếc nuối lớn nhất đời của chàng, giờ ta cũng xem như đã gả cho chàng rồi."
Nét mặt nàng ngập tràn kiêu hãnh.
Ta chỉ bình thản vén khăn voan, khẽ gật đầu về phía người đứng dưới sảnh.
Trong thoáng chốc, hai nhóm thị vệ lập tức xông vào, chia làm hai đội.
Chúng nhanh chóng bắt giữ cả hai người, khóa chặt tay. Kéo hai người lại gần nhau, ấn đầu xuống.
Cử hành nghi lễ bái đường.
Nếu đã tiếc nuối đến vậy thì ta sẽ giúp các ngươi viên mãn.
4.8
Ta trở thành Hoàng Hậu, còn nàng trở thành Hiền vương phi.
Khi biết tin, ta không khỏi cười thầm trong bụng: Suốt mười tám năm qua, họ Tô kia, lần này ta chính là người thắng đấy.
Khi biết tin, ta không khỏi cười thầm trong bụng: Suốt mười tám năm qua, họ Tô kia, lần này ta chính là người thắng đấy.
10
Câu chuyện cũ có nguyên mẫu, cải biên từ câu chuyện có thật.
Nhân vật chính là bạn thân tôi.
Thư tình 5 năm, 5 năm tình cảm lâu dài.
Nhát gan không dám yêu.
Mỗi một lần bỏ lỡ, đều phải dùng tiếc nuối quãng đời còn lại để sửa chữa.
Từ khóa nội dung: mùa hoa, mùa mưa, bi kịch.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Nguỵ Thi┃ Vai phụ: Trình Văn Huyên ┃ Khác:
Một câu giới thiệu: Xin đừng ngại ngùng nói ra tình yêu.
Lập ý: Dũng cảm.
Nhân vật chính là bạn thân tôi.
Thư tình 5 năm, 5 năm tình cảm lâu dài.
Nhát gan không dám yêu.
Mỗi một lần bỏ lỡ, đều phải dùng tiếc nuối quãng đời còn lại để sửa chữa.
Từ khóa nội dung: mùa hoa, mùa mưa, bi kịch.
Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Nguỵ Thi┃ Vai phụ: Trình Văn Huyên ┃ Khác:
Một câu giới thiệu: Xin đừng ngại ngùng nói ra tình yêu.
Lập ý: Dũng cảm.
8.5
Tác giả: Bắc Li Nam Độn
Editor: Ấy lại quên rồi | Beta: À nhớ ra rồi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngôi thứ nhất, Truyện ngắn, 1v1, HE
Độ dài: 10c + 1PN (Hoàn)
Giới thiệu
Theo lời người chứng kiến kể lại, Vô Thường trong sự việc đó lúc bị bắt đã kêu khóc bằng giọng nghẹn ngào: “Làm Vô Thường hơn 500 năm, tôi thực sự không ngờ có ngày mình lại vướng vào một mớ rắc rối chỉ vì nhiều chuyện! Tôi bị oan thật mà!”.
Editor: Ấy lại quên rồi | Beta: À nhớ ra rồi
Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Ngôi thứ nhất, Truyện ngắn, 1v1, HE
Độ dài: 10c + 1PN (Hoàn)
Giới thiệu
Theo lời người chứng kiến kể lại, Vô Thường trong sự việc đó lúc bị bắt đã kêu khóc bằng giọng nghẹn ngào: “Làm Vô Thường hơn 500 năm, tôi thực sự không ngờ có ngày mình lại vướng vào một mớ rắc rối chỉ vì nhiều chuyện! Tôi bị oan thật mà!”.
6.5
Yêu đương với Cố Dịch Niên đã tròn mười năm.
Tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của anh.
"Anh Niên à, con mèo của chúng ta đã sinh ra một ổ mèo con rồi."
Giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ vang lên, người gọi được lưu tên là: [Tiểu Hoa Miêu].
"Anh ấy đang tắm, chị gọi lại sau đi." Tôi lạnh lùng cúp máy.
Tối hôm đó, Cố Dịch Niên như điên cuồng nhặt quần áo rơi vãi dưới đất, mặc vội lên người rồi lao ra ngoài.
Còn tôi thì phá tan "ngôi nhà" của chúng tôi, xóa sạch mọi thứ thuộc về mình.
Tôi bước lên máy bay sang nước ngoài.
Ba năm sau, Cố Dịch Niên chặn tôi lại trên một hòn đảo nghỉ mát.
Anh ấy chăm chú nhìn đứa bé đứng bên cạnh tôi, đứa bé có vài nét giống anh, đôi mắt đỏ hoe hỏi:
"Con của anh phải không?"
Tôi vô tình nghe được cuộc điện thoại của anh.
"Anh Niên à, con mèo của chúng ta đã sinh ra một ổ mèo con rồi."
Giọng nói dịu dàng của một người phụ nữ vang lên, người gọi được lưu tên là: [Tiểu Hoa Miêu].
"Anh ấy đang tắm, chị gọi lại sau đi." Tôi lạnh lùng cúp máy.
Tối hôm đó, Cố Dịch Niên như điên cuồng nhặt quần áo rơi vãi dưới đất, mặc vội lên người rồi lao ra ngoài.
Còn tôi thì phá tan "ngôi nhà" của chúng tôi, xóa sạch mọi thứ thuộc về mình.
Tôi bước lên máy bay sang nước ngoài.
Ba năm sau, Cố Dịch Niên chặn tôi lại trên một hòn đảo nghỉ mát.
Anh ấy chăm chú nhìn đứa bé đứng bên cạnh tôi, đứa bé có vài nét giống anh, đôi mắt đỏ hoe hỏi:
"Con của anh phải không?"
6.1
Tác phẩm của Vụ Thỉ Dực là một câu chuyện nguyên sang với nhiều thể loại đa dạng như ngôn tình, cổ đại, cận đại, hiện đại, tiên hiệp, huyền huyễn, tu chân, xuyên việt, ngọt sủng, song khiết, xuyên nhanh, cường cường, phản xuyên, sảng văn, duyên trời tác hợp, bài đề cử, nữ cường và linh dị thần quái. Cử chỉ HE trong tình cảm 1v1.
Trong truyện, Trì Am có một người bạn trai làm tổng tài và có dục vọng mạnh mẽ. Mỗi ngày, cô phải chiến đấu để chia tay anh ta. Nhưng trước khi cô có thể làm điều đó, cô đã xuyên không đến một thế giới khác. Khi xuyên nhanh từ thế giới này sang thế giới khác, cô bị người đàn ông kia nhốt vào phòng tối.
Cuộc sống thường ngày của họ trong thế giới xuyên nhanh là nam chính phụ trách phát bệnh và nhốt cô vào phòng tối, trong khi nữ chính phụ trách vuốt lông và cố gắng để không bị nhốt vào phòng tối. Trì Am cảm thấy vô cùng chán nản và lo lắng khi nghe tin nam chính mà cô từng công lược cũng đang muốn công lược cô.
Tác phẩm này có lưu ý cho độc giả rằng bốn chương đầu không được hay lắm, nhưng đằng sau đó là cảnh đẹp. Ngoài ra, nó cũng được ghi rõ rằng truyện là dạng Mary Sue sảng ngọt, hữu cơ, vui là chính. Đọc truyện này, bạn cũng có thể thả trôi bản thân, thô bạo và làm dâu trăm họ là chuyện bình thường. Và cuối cùng, đôi mắt của nam chính là màu tím do anh ta là người ma tộc trong "Nghịch Chuyển Tiên Đồ".
Trong truyện, Trì Am có một người bạn trai làm tổng tài và có dục vọng mạnh mẽ. Mỗi ngày, cô phải chiến đấu để chia tay anh ta. Nhưng trước khi cô có thể làm điều đó, cô đã xuyên không đến một thế giới khác. Khi xuyên nhanh từ thế giới này sang thế giới khác, cô bị người đàn ông kia nhốt vào phòng tối.
Cuộc sống thường ngày của họ trong thế giới xuyên nhanh là nam chính phụ trách phát bệnh và nhốt cô vào phòng tối, trong khi nữ chính phụ trách vuốt lông và cố gắng để không bị nhốt vào phòng tối. Trì Am cảm thấy vô cùng chán nản và lo lắng khi nghe tin nam chính mà cô từng công lược cũng đang muốn công lược cô.
Tác phẩm này có lưu ý cho độc giả rằng bốn chương đầu không được hay lắm, nhưng đằng sau đó là cảnh đẹp. Ngoài ra, nó cũng được ghi rõ rằng truyện là dạng Mary Sue sảng ngọt, hữu cơ, vui là chính. Đọc truyện này, bạn cũng có thể thả trôi bản thân, thô bạo và làm dâu trăm họ là chuyện bình thường. Và cuối cùng, đôi mắt của nam chính là màu tím do anh ta là người ma tộc trong "Nghịch Chuyển Tiên Đồ".
6.1
Sau khi từ biệt phu quân, ta quay về Tây Nhai, tiếp tục bán hoành thánh.
Ngày đầu tiên, ta gặp một đứa bé ăn mày đói lả, không nơi nương tựa, ta mang về chăm sóc cẩn thận.
Ngày thứ mười, trước cửa có thêm một bé gái mặt mũi tím tái vì lạnh, ta mang về, lại nuôi thêm một đứa.
Tháng đầu tiên, trước quán xuất hiện một tiểu công tử phong thái đường hoàng, lễ phép, ta lại suy tính, làm thế nào để mang người ta về nuôi.
Bỗng dưng một chàng trai tuấn tú như từ trên trời rơi xuống, mặt mày sa sầm, nghiến răng nghiến lợi nói với ta: “Kẻnày không thể nuôi."
Ta rụt rè nói: "Thiếp nấu ăn rất ngon, có thể nuôi cả chàng không..."
Ngày đầu tiên, ta gặp một đứa bé ăn mày đói lả, không nơi nương tựa, ta mang về chăm sóc cẩn thận.
Ngày thứ mười, trước cửa có thêm một bé gái mặt mũi tím tái vì lạnh, ta mang về, lại nuôi thêm một đứa.
Tháng đầu tiên, trước quán xuất hiện một tiểu công tử phong thái đường hoàng, lễ phép, ta lại suy tính, làm thế nào để mang người ta về nuôi.
Bỗng dưng một chàng trai tuấn tú như từ trên trời rơi xuống, mặt mày sa sầm, nghiến răng nghiến lợi nói với ta: “Kẻnày không thể nuôi."
Ta rụt rè nói: "Thiếp nấu ăn rất ngon, có thể nuôi cả chàng không..."
8
Tất cả mọi người đều nghĩ rằng ta yêu hắn, nhưng thật ra ta chỉ đang tìm kiếm bóng hình của một người khác trên thân thể hắn.
Khi đèn hoa vừa chớm sáng, Giang Nghiệt đưa tay ra, lòng bàn tay ấm áp chạm vào gò má ta.
“Nàng thích Hứa Ninh Chu đến như vậy, cớ sao vẫn còn ở bên ta?”
Ta mở to đôi mắt, nở nụ cười nhàn nhạt không chút vướng bận.
“Vì ngươi có tiền.”
Khi đèn hoa vừa chớm sáng, Giang Nghiệt đưa tay ra, lòng bàn tay ấm áp chạm vào gò má ta.
“Nàng thích Hứa Ninh Chu đến như vậy, cớ sao vẫn còn ở bên ta?”
Ta mở to đôi mắt, nở nụ cười nhàn nhạt không chút vướng bận.
“Vì ngươi có tiền.”
6.5
Bạn đang đọc truyện Thuyền Đêm Bến Vắng của tác giả Tát Nhĩ Bố Từ Bảo.
Nhậm Vãn Chu vẫn luôn cho rằng cái kết dành cho cô và Giang Độ sẽ là mỗi người có một bến phà riêng, có một chiếc thuyền đêm riêng, (*)
Nhưng bỗng một ngày, Giang Độ nói với cô: Thuyền tuy muộn nhưng cuối cùng rồi sẽ đón anh sang sông.
Thượng Đế ơi, con đã bị anh ấy vây hãm, thế nhưng anh ấy lại chẳng hề hay biết.
Một câu chuyện ngắn rất đơn giản từ yêu thầm trở thành hiện thực, mọi người xem cho vui nhé, cảm ơn vì đã đọc. (cúi người chào)
Tránh lôi: Giai đoạn đầu nam chính hơi cặn bã, đối xử với nữ chính chỉ như bạn tình, sau đó mới dần dần yêu cô ấy.
H hơi tục, những ai không thích nhớ cân nhắc trước khi nhảy hố nhé.
(*) Chú thích: Tên nam chính 江渡 (Giang Độ) 渡 (Độ) có nghĩa là phà hoặc vận chuyển, đi qua sông (ở đây tác giả dùng 渡口 có nghĩa là bến phà), nữ chính 任晚舟 (Nhậm Vãn Chu) 晚舟 (Vãn Chu) có nghĩa là (chuyến) thuyền đêm.
Nhậm Vãn Chu vẫn luôn cho rằng cái kết dành cho cô và Giang Độ sẽ là mỗi người có một bến phà riêng, có một chiếc thuyền đêm riêng, (*)
Nhưng bỗng một ngày, Giang Độ nói với cô: Thuyền tuy muộn nhưng cuối cùng rồi sẽ đón anh sang sông.
Thượng Đế ơi, con đã bị anh ấy vây hãm, thế nhưng anh ấy lại chẳng hề hay biết.
Một câu chuyện ngắn rất đơn giản từ yêu thầm trở thành hiện thực, mọi người xem cho vui nhé, cảm ơn vì đã đọc. (cúi người chào)
Tránh lôi: Giai đoạn đầu nam chính hơi cặn bã, đối xử với nữ chính chỉ như bạn tình, sau đó mới dần dần yêu cô ấy.
H hơi tục, những ai không thích nhớ cân nhắc trước khi nhảy hố nhé.
(*) Chú thích: Tên nam chính 江渡 (Giang Độ) 渡 (Độ) có nghĩa là phà hoặc vận chuyển, đi qua sông (ở đây tác giả dùng 渡口 có nghĩa là bến phà), nữ chính 任晚舟 (Nhậm Vãn Chu) 晚舟 (Vãn Chu) có nghĩa là (chuyến) thuyền đêm.
8.3
Sau khi bị bạn trai "tra nam" cắm sừng, Tân Ninh quay đầu tìm đến đối tượng kết hôn thương mại để cứu vãn sự nghiệp gia đình.
Ai ngờ đâu tai nghe nhầm nhọt, nghe "nhị thiếu gia" nhà họ Thương thành "nhị gia".
Đến khi Tân Ninh dùng hết mọi thủ đoạn để cưa đổ nhị gia nhà họ Thương, cô mới phát hiện ra mình đã chọc giận nhầm người.
Vì vậy, cô quyết định "đường ai nấy đi", thu dọn hành lý chuồn êm trong đêm.
Nào ngờ ông trùm lại là một kẻ si tình, nhất quyết không bỏ qua cho cô.
Thế là cô chạy, anh đuổi, cô bị tóm, mấy ngày liền không xuống giường nổi.
Ai ngờ đâu tai nghe nhầm nhọt, nghe "nhị thiếu gia" nhà họ Thương thành "nhị gia".
Đến khi Tân Ninh dùng hết mọi thủ đoạn để cưa đổ nhị gia nhà họ Thương, cô mới phát hiện ra mình đã chọc giận nhầm người.
Vì vậy, cô quyết định "đường ai nấy đi", thu dọn hành lý chuồn êm trong đêm.
Nào ngờ ông trùm lại là một kẻ si tình, nhất quyết không bỏ qua cho cô.
Thế là cô chạy, anh đuổi, cô bị tóm, mấy ngày liền không xuống giường nổi.
8.8
Tác giả: Hạnh Dao Vị Vãn
Chuyển ngữ: SAC
Designer: Delina La Rosée
Tag: Chữa lành - cứu rỗi, Cổ đại, Cưng chiều, HE, Huyền Huyễn, Linh dị thần quái, Ngôn Tình, Ngọt, Nhân thú, Tiên hiệp/ Tu tiên, Yêu thầm, Mỹ nhân ngư (Nam/Nữ),
Tổng số chương: 51
Giới thiệu
Phiền não lớn nhất của Cố Nhàn Ảnh chính là... Người cá nhỏ bé nhà nàng quá thẹn thùng.
Mỗi lần hôn một cái cũng bị dọa sợ đến mức mọc ra đuôi cá thì phải làm sao đây?
CP: Cố Nhàn Ảnh x Hoa Ly (Lưu manh giả dạng nghiêm trang x Người cá mềm mại xinh đẹp)
Chuyển ngữ: SAC
Designer: Delina La Rosée
Tag: Chữa lành - cứu rỗi, Cổ đại, Cưng chiều, HE, Huyền Huyễn, Linh dị thần quái, Ngôn Tình, Ngọt, Nhân thú, Tiên hiệp/ Tu tiên, Yêu thầm, Mỹ nhân ngư (Nam/Nữ),
Tổng số chương: 51
Giới thiệu
Phiền não lớn nhất của Cố Nhàn Ảnh chính là... Người cá nhỏ bé nhà nàng quá thẹn thùng.
Mỗi lần hôn một cái cũng bị dọa sợ đến mức mọc ra đuôi cá thì phải làm sao đây?
CP: Cố Nhàn Ảnh x Hoa Ly (Lưu manh giả dạng nghiêm trang x Người cá mềm mại xinh đẹp)
5.4
Tống Đại mở mắt, không thể tin nhìn một màn trước mắt.
Trong phòng làm việc, ánh đèn sáng ngời dừng lại trên quần áo sạch sẽ của cô, máy làm ẩm bên cạnh không ngừng bốc hơi nước như mây mù, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi cô.
Bên ngoài văn phòng, nhân viên mặc đồ lao động đang bận rộn.
Tất cả quen thuộc này, làm suy nghĩ Tống Đại lâm vào hoảng hốt.
Rõ ràng một giây trước, cô còn ở trong tận thế nhiệt độ cao giấy giụa cầu sinh, thế nào mà một giây sau đã về tới văn phòng mình làm việc trước kia...
Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là đang nằm mơ? Tống Đại nhéo mình một cái, cảm giác đau đớn truyền đến.
Có cảm giác đau, chứng tỏ đây không phải là mộng??
Trong phòng làm việc, ánh đèn sáng ngời dừng lại trên quần áo sạch sẽ của cô, máy làm ẩm bên cạnh không ngừng bốc hơi nước như mây mù, mùi thơm nhàn nhạt quanh quẩn ở chóp mũi cô.
Bên ngoài văn phòng, nhân viên mặc đồ lao động đang bận rộn.
Tất cả quen thuộc này, làm suy nghĩ Tống Đại lâm vào hoảng hốt.
Rõ ràng một giây trước, cô còn ở trong tận thế nhiệt độ cao giấy giụa cầu sinh, thế nào mà một giây sau đã về tới văn phòng mình làm việc trước kia...
Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là đang nằm mơ? Tống Đại nhéo mình một cái, cảm giác đau đớn truyền đến.
Có cảm giác đau, chứng tỏ đây không phải là mộng??
3.6
Mười bảy tuổi, Trình Bắc Mạt chỉ có một ước mơ duy nhất, đó là giành giải nhất toàn trường trong kỳ thi đại học, để nhận được học bổng hai vạn tệ.
Tuy nhiên, giữa đường bất ngờ xuất hiện một Trình Giảo Kim, học sinh chuyển trường Bùi Tụng đã dễ dàng cướp mất vị trí dẫn đầu của cô từ bảng xếp hạng.
Học sinh giỏi của trường điểm tỉnh chuyển đến "ngôi trường ba không", trở thành tin tức lớn nhất toàn trường.
Trình Bắc Mạt lườm nguýt bảng xếp hạng, lẩm bẩm: "Tên này muốn làm gì vậy?".
Bùi Tụng với khuôn mặt ngạo nghễ xuất hiện: "Thiếu tiền."
Trình Bắc Mạt nhìn chằm chằm đôi giày thể thao hàng hiệu đắt tiền của cậu, im lặng.
Lần lượt thất bại trong những kỳ thi sau đó, Trình Bắc Mạt nằm dài trên sân trường trống trải, ôm lấy cánh tay thở dài: "Hóa ra trên đời thực sự có những thứ dù cố gắng thế nào cũng không thể đạt được."
Bùi Tụng đi ngang qua, nghe thấy những lời này của cô, cậu lạnh lùng nói: "Trình Bắc Mạt, cậu chưa từng cố gắng thực sự, làm sao biết được là không thể đạt được?"
Trình Bắc Mạt nhíu mày: "Tôi nói đến giải nhất toàn trường, cậu nói đến cái gì?".
Thiếu niên thờ ơ: "Tôi cũng nói đến giải nhất toàn trường đấy."
Thế giới bỗng chốc mất đi âm thanh, chỉ còn lại hai trái tim đập loạn nhịp.
Tuy nhiên, giữa đường bất ngờ xuất hiện một Trình Giảo Kim, học sinh chuyển trường Bùi Tụng đã dễ dàng cướp mất vị trí dẫn đầu của cô từ bảng xếp hạng.
Học sinh giỏi của trường điểm tỉnh chuyển đến "ngôi trường ba không", trở thành tin tức lớn nhất toàn trường.
Trình Bắc Mạt lườm nguýt bảng xếp hạng, lẩm bẩm: "Tên này muốn làm gì vậy?".
Bùi Tụng với khuôn mặt ngạo nghễ xuất hiện: "Thiếu tiền."
Trình Bắc Mạt nhìn chằm chằm đôi giày thể thao hàng hiệu đắt tiền của cậu, im lặng.
Lần lượt thất bại trong những kỳ thi sau đó, Trình Bắc Mạt nằm dài trên sân trường trống trải, ôm lấy cánh tay thở dài: "Hóa ra trên đời thực sự có những thứ dù cố gắng thế nào cũng không thể đạt được."
Bùi Tụng đi ngang qua, nghe thấy những lời này của cô, cậu lạnh lùng nói: "Trình Bắc Mạt, cậu chưa từng cố gắng thực sự, làm sao biết được là không thể đạt được?"
Trình Bắc Mạt nhíu mày: "Tôi nói đến giải nhất toàn trường, cậu nói đến cái gì?".
Thiếu niên thờ ơ: "Tôi cũng nói đến giải nhất toàn trường đấy."
Thế giới bỗng chốc mất đi âm thanh, chỉ còn lại hai trái tim đập loạn nhịp.
4.6
Tên gốc: 阿禅
Truyện: A Thiền
Tác giả: Đinh Mặc
Dịch: Asari
Thể loại: hiện đại, xuyên không thay đổi số phận, hoán đổi nam nữ, vòng lặp, thương trường, hơi hướng phá án, hài hước, ngọt ngào
Raw: QQ阅读
Số chương: 156
Nhân vật chính: Trương Tĩnh Thiền x Lý Vi Ý
GIỚI THIỆU:
Gia cảnh Trương Tĩnh Thiền sa sút, với tuổi trẻ đầy hứa hẹn, vừa đẹp trai lại vừa độc thân, anh là gương mặt mới nổi mạnh lên trong giới kinh doanh. Nhiều năm trước, bố anh phá sản nợ 1 tỷ tệ, anh khăng khăng thay bố trả nợ, hệt như con thuồng luồng vùng vẫy trong đống bùn.
Một ngày nọ, nô lệ tư bản * Lý Ý Vi vừa thất tình vừa thất nghiệp, bỗng tỉnh dậy trở thành cậu ấm nhà giàu Trương Tĩnh Thiền của 8 năm trước. Trương Tĩnh Thiền nói: “Nếu cô có thể giúp tôi giữ lại được 1 tỷ tệ đó, tôi đồng ý…”
Lý Vi Ý nhìn khuôn mặt và dáng người anh, cô nuốt nước miếng. Trương Tĩnh Thiền: “Chia cho cô 100 triệu tệ”. Lý Vi Ý: “!!!!”
—
Ban đầu, tôi tưởng là lần xuyên không đó giống như mọi khi, chỉ trong khoảnh khắc thoáng qua. Sau này mới biết, anh ấy đã chờ đợi suốt 8 năm.
(*(1) 社畜 (Shachiku) 会社+家畜=社畜: Nô lệ của công ty, làm việc như trâu như bò. Đây là một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản.)
Truyện: A Thiền
Tác giả: Đinh Mặc
Dịch: Asari
Thể loại: hiện đại, xuyên không thay đổi số phận, hoán đổi nam nữ, vòng lặp, thương trường, hơi hướng phá án, hài hước, ngọt ngào
Raw: QQ阅读
Số chương: 156
Nhân vật chính: Trương Tĩnh Thiền x Lý Vi Ý
GIỚI THIỆU:
Gia cảnh Trương Tĩnh Thiền sa sút, với tuổi trẻ đầy hứa hẹn, vừa đẹp trai lại vừa độc thân, anh là gương mặt mới nổi mạnh lên trong giới kinh doanh. Nhiều năm trước, bố anh phá sản nợ 1 tỷ tệ, anh khăng khăng thay bố trả nợ, hệt như con thuồng luồng vùng vẫy trong đống bùn.
Một ngày nọ, nô lệ tư bản * Lý Ý Vi vừa thất tình vừa thất nghiệp, bỗng tỉnh dậy trở thành cậu ấm nhà giàu Trương Tĩnh Thiền của 8 năm trước. Trương Tĩnh Thiền nói: “Nếu cô có thể giúp tôi giữ lại được 1 tỷ tệ đó, tôi đồng ý…”
Lý Vi Ý nhìn khuôn mặt và dáng người anh, cô nuốt nước miếng. Trương Tĩnh Thiền: “Chia cho cô 100 triệu tệ”. Lý Vi Ý: “!!!!”
—
Ban đầu, tôi tưởng là lần xuyên không đó giống như mọi khi, chỉ trong khoảnh khắc thoáng qua. Sau này mới biết, anh ấy đã chờ đợi suốt 8 năm.
(*(1) 社畜 (Shachiku) 会社+家畜=社畜: Nô lệ của công ty, làm việc như trâu như bò. Đây là một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản.)
4.4
Tác giả: Hành Chi
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu:
(Dành cho ai ưng bộ "Nàng ấy là Văn Thanh" ^^)
Vào mùa xuân, gió xuân mang theo cái lạnh rét buốt của núi non.
Hoàng đế còn nhỏ, Đại tư mã Yến Ôn nắm giữ toàn bộ quyền lực triều đình.
Nghe đồn rằng Đại tư mã chính là khách trong màn của Hoàng thái hậu.
Ta mỉm cười, vậy người đang nằm trên giường ta lúc này là ai?
Khi ta gả cho hắn, người ngoài đều nói ta không xứng với hắn. Đến lúc hòa ly, họ lại nói ta không chịu nổi tịch mịch mà hồng hạnh xuất tường*.
(*) Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người ngoại tình
Ta chỉ cười mà không nói gì. Dưỡng một con chó còn biết phải chọn con ưa nhìn, huống chi là chọn tình lang?
[...]
Cha thường ngày rất ít khi nghiêm túc với ta, nhưng đêm đó ông uống một trận, ngồi trên giường, ngắm nghía cây trâm bạc đơn giản trong tay, ngắm xong lại lấy khăn lau đi lau lại.
Ông đi đâu cũng mang theo cây trâm bạc này.
Cây trâm có kiểu dáng rất đơn giản, đầu trâm là một đám mây, trong tên của mẹ ta có chữ "Vân".
Cây trâm này là của mẹ ta, bà không để lại gì cho ta, nhưng lại để lại cây trâm này cho cha.
Ta không biết đó là lòng từ bi hay tàn nhẫn, đã đi rồi thì không nên để lại chút kỷ niệm nào cho cha mới phải.
"A Thời, Tử Kỳ là một đứa trẻ tốt, mẹ con ở dưới suối vàng biết được cũng sẽ yên tâm. Con đi ngủ đi! Cha muốn nói chuyện với mẹ con một lúc."
Đêm đó đèn trong phòng cha không tắt suốt đêm, sáng hôm sau ta thấy cha, tuy có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt.
Ta muốn biết, ông đã nói gì với một người đã khuất, có thể nói gì với một người đã khuất?
Sao cha có thể yêu một người không chút oán hận như vậy?
Lúc đó ta còn nhỏ, tự cho rằng tình yêu chẳng phải là mỗi ngày ngọt ngào bên nhau, cùng nhau trải qua những ngày tháng dầu muối gạo mắm, cùng nhau đến già sao.
Sau này khi ta lớn lên, ta mới hiểu cha, hiểu mẹ.
Hóa ra tình yêu là một cuộc tu hành chỉ có một người, có người mệt mỏi sẽ bỏ dở giữa chừng, có người lại cố gắng đi đến cuối cùng.
Đến khi cuối cùng, người ta yêu hoặc vẫn còn đó, hoặc đã rẽ sang đường khác, hoặc chỉ còn lại một mình.
Nhưng đã gọi là tu hành, thì không tính toán được mất thành bại.
Tóm lại, yêu là đủ.
Không cần nói không oán không hận, nếu có thật, thời gian cũng sẽ làm phai mờ mọi thứ.
Ta hỏi cha tình yêu là gì?
Cha nói con yêu thế nào thì tình yêu là thế đó, của người khác không giống của con.
Đúng là không giống, nhưng có một điểm luôn giống nhau.
Người ta đã yêu, hoặc đang yêu, là không thể thay thế, không thể thiếu, người đó khiến ta nếm trải đủ vị ngọt đắng của đời người, chỉ để ký ức không nhạt nhòa.
Những năm không có Yến Ôn, ta dùng những ký ức đó để bao bọc chính mình.
Ta biết, hắn yêu ta như ta yêu hắn.
Chúng ta không phải không yêu, chỉ là yêu quá nhiều.
[...]
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, HE, Gia Đình, Điền Văn
Team dịch: Xoăn dịch truyện
Giới thiệu:
(Dành cho ai ưng bộ "Nàng ấy là Văn Thanh" ^^)
Vào mùa xuân, gió xuân mang theo cái lạnh rét buốt của núi non.
Hoàng đế còn nhỏ, Đại tư mã Yến Ôn nắm giữ toàn bộ quyền lực triều đình.
Nghe đồn rằng Đại tư mã chính là khách trong màn của Hoàng thái hậu.
Ta mỉm cười, vậy người đang nằm trên giường ta lúc này là ai?
Khi ta gả cho hắn, người ngoài đều nói ta không xứng với hắn. Đến lúc hòa ly, họ lại nói ta không chịu nổi tịch mịch mà hồng hạnh xuất tường*.
(*) Hồng hạnh xuất tường: ám chỉ người ngoại tình
Ta chỉ cười mà không nói gì. Dưỡng một con chó còn biết phải chọn con ưa nhìn, huống chi là chọn tình lang?
[...]
Cha thường ngày rất ít khi nghiêm túc với ta, nhưng đêm đó ông uống một trận, ngồi trên giường, ngắm nghía cây trâm bạc đơn giản trong tay, ngắm xong lại lấy khăn lau đi lau lại.
Ông đi đâu cũng mang theo cây trâm bạc này.
Cây trâm có kiểu dáng rất đơn giản, đầu trâm là một đám mây, trong tên của mẹ ta có chữ "Vân".
Cây trâm này là của mẹ ta, bà không để lại gì cho ta, nhưng lại để lại cây trâm này cho cha.
Ta không biết đó là lòng từ bi hay tàn nhẫn, đã đi rồi thì không nên để lại chút kỷ niệm nào cho cha mới phải.
"A Thời, Tử Kỳ là một đứa trẻ tốt, mẹ con ở dưới suối vàng biết được cũng sẽ yên tâm. Con đi ngủ đi! Cha muốn nói chuyện với mẹ con một lúc."
Đêm đó đèn trong phòng cha không tắt suốt đêm, sáng hôm sau ta thấy cha, tuy có vẻ mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt.
Ta muốn biết, ông đã nói gì với một người đã khuất, có thể nói gì với một người đã khuất?
Sao cha có thể yêu một người không chút oán hận như vậy?
Lúc đó ta còn nhỏ, tự cho rằng tình yêu chẳng phải là mỗi ngày ngọt ngào bên nhau, cùng nhau trải qua những ngày tháng dầu muối gạo mắm, cùng nhau đến già sao.
Sau này khi ta lớn lên, ta mới hiểu cha, hiểu mẹ.
Hóa ra tình yêu là một cuộc tu hành chỉ có một người, có người mệt mỏi sẽ bỏ dở giữa chừng, có người lại cố gắng đi đến cuối cùng.
Đến khi cuối cùng, người ta yêu hoặc vẫn còn đó, hoặc đã rẽ sang đường khác, hoặc chỉ còn lại một mình.
Nhưng đã gọi là tu hành, thì không tính toán được mất thành bại.
Tóm lại, yêu là đủ.
Không cần nói không oán không hận, nếu có thật, thời gian cũng sẽ làm phai mờ mọi thứ.
Ta hỏi cha tình yêu là gì?
Cha nói con yêu thế nào thì tình yêu là thế đó, của người khác không giống của con.
Đúng là không giống, nhưng có một điểm luôn giống nhau.
Người ta đã yêu, hoặc đang yêu, là không thể thay thế, không thể thiếu, người đó khiến ta nếm trải đủ vị ngọt đắng của đời người, chỉ để ký ức không nhạt nhòa.
Những năm không có Yến Ôn, ta dùng những ký ức đó để bao bọc chính mình.
Ta biết, hắn yêu ta như ta yêu hắn.
Chúng ta không phải không yêu, chỉ là yêu quá nhiều.
[...]
3.6
Ngủ một giấc dậy thì Kỷ Thuỵ đã xuyên không về 22 năm trước.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
Cô không có tiền, không có điện thoại di động, cũng không tìm thấy ba mẹ vốn vẫn chưa kết hôn.
Sau ba ngày lang thang, cô quyết định đi đến nhờ cậy chú nhỏ không có quan hệ họ hàng, cũng chưa từng gặp mặt lần nào, Tạ Uyên, đại thiếu gia giàu nhất thành phố này.
“Cháu đến từ 22 năm sau, chú sẽ mất tích một cách bí ẩn vào một năm sau, trước khi chú mất tích thì sẽ để lại toàn bộ tài sản của mình cho cháu… một đứa bé còn chưa chào đời.”
Đối mặt với người đàn ông tuy tàn tật nhưng lại vô cùng đẹp trai, nắng mưa thất thường trong truyền thuyết này, vẻ mặt Kỷ Thuỵ chân thành:
- Chú có tin không?
Người đàn ông im lặng một lúc:
- Tôi tin, với tư cách là người thừa kế tài sản của tôi, cô có thể giúp tôi một việc được không?
Kỷ Thuỵ: “Chú nói đi”.
Người đàn ông chỉ vào trung tâm mua sắm đối diện với tòa nhà văn phòng: “Đó là trung tâm mua sắm của đối thủ cạnh tranh của tôi, nó sẽ chính thức khai trương sau ba ngày nữa…”
Kỷ Thuỵ: “Hiểu rồi.”
Năm ngày sau
Người đàn ông hỏi thư ký tại sao trung tâm thương mại đối diện đột nhiên hoãn thời gian khai trương lại.
Thư ký: “Anh còn nhớ cô gái bị bệnh tâm thần lúc trước không?”.
Người đàn ông: “Làm sao?”
Thư ký: “Vào ngày khai trương, cô ấy đã dùng tấm lụa đỏ mà người ta cắt băng khánh thành để lấy trộm đi cây phát tài duy nhất trong trung tâm thương mại.”
Người đàn ông:…
#Đưa cô gái tâm thần trở về đây#
#Hạt giống kinh doanh tốt như vậy, không bồi dưỡng cẩn thận thì thật đáng tiếc#
…
Sau một khoảng thời gian sống chung, trong lúc vô tình thì Tạ Uyên đã phát hiện ra một lá thư tình còn chưa viết xong trên bàn của Kỷ Thuỵ
Tối hôm đó, anh gọi cô vào phòng và nghiêm túc tỏ vẻ rằng bọn họ không thể nào có kết quả.
Kỷ Thuỵ: “Chú hiểu lầm rồi, cái đó không phải viết cho chú.”
Tạ Uyên mỉm cười: “Vậy thì tốt.”
Anh quay đầu giẫm bức thư tình, xé nát nó thành từng mảnh rồi vứt vào cống thoát nước.
Kỷ Thuỵ: Gần đây chú nhỏ càng ngày càng trở nên kì lạ.
…
Điểm nổi bật: Không có quan hệ huyết thống, không có quan hệ họ hàng, không có sổ hộ khẩu, chú nhỏ là một cách xưng hô lịch sự, sự chênh lệch tuổi tác giữa nam và nữ chính là sáu tuổi.
3.7
Sau khi có kết quả thi đại học, tôi chỉ còn thiếu 3 điểm để vào Bắc Đại, trong khi bạn trai tôi lại nằm trong top 3 của tỉnh.
Ngay trong đêm, đại diện từ Thanh Hoa và Bắc Đại đến tìm hắn để giành giật, hắn hỏi: "Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng được không?".
Tôi đang vui vẻ xem livestream, thì bỗng thấy hắn kéo một cô gái từ phía sau ra và nói: "Chúng tôi sẽ cùng nhau vào đại học."
Ủa gì vậy, thế rốt cuộc tôi là bạn gái của ai đây?
Người đạt thủ khoa tỉnh đang đứng bên cạnh cười khẽ, nói: "Tôi thì muốn vào Thanh Hoa cùng bạn gái cũ của cậu ấy."
Tôi sốc đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ...
Ngay trong đêm, đại diện từ Thanh Hoa và Bắc Đại đến tìm hắn để giành giật, hắn hỏi: "Có thể đưa bạn gái tôi đi cùng được không?".
Tôi đang vui vẻ xem livestream, thì bỗng thấy hắn kéo một cô gái từ phía sau ra và nói: "Chúng tôi sẽ cùng nhau vào đại học."
Ủa gì vậy, thế rốt cuộc tôi là bạn gái của ai đây?
Người đạt thủ khoa tỉnh đang đứng bên cạnh cười khẽ, nói: "Tôi thì muốn vào Thanh Hoa cùng bạn gái cũ của cậu ấy."
Tôi sốc đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ...
4
Thật ra ngay từ lúc ban đầu Diệp Sơ Thần không thích Tần Mộ Đông đến như vậy, anh chỉ lớn hơn cô sáu tuổi mà cô cứ luôn miệng gọi anh là chú Tần.
Trong sách nói, bạn đừng trông chờ vào một người đàn ông đối xử tốt với mình, bởi vì nếu anh ta tệ với bạn thì bạn sẽ chẳng còn gì cả.
Diệp Sơ Thần nghĩ, cả nhà cả xe Tần Mộ Đông đều cho cô rồi, nếu cô đối xử tệ với anh thì có phải anh sẽ chẳng còn gì nữa không?
Ban đầu cô mặt dày mày dạn mà trêu chọc anh… Cô nghĩ, mình là một cô gái mà còn không sợ thì anh lo sợ cái gì?
Sau đó anh nói cho cô biết, điều anh lo sợ chính là cô sẽ hối hận. Cũng may cô chưa bao giờ hối hận, anh cũng chưa từng phụ lòng cô.
Trong sách nói, bạn đừng trông chờ vào một người đàn ông đối xử tốt với mình, bởi vì nếu anh ta tệ với bạn thì bạn sẽ chẳng còn gì cả.
Diệp Sơ Thần nghĩ, cả nhà cả xe Tần Mộ Đông đều cho cô rồi, nếu cô đối xử tệ với anh thì có phải anh sẽ chẳng còn gì nữa không?
Ban đầu cô mặt dày mày dạn mà trêu chọc anh… Cô nghĩ, mình là một cô gái mà còn không sợ thì anh lo sợ cái gì?
Sau đó anh nói cho cô biết, điều anh lo sợ chính là cô sẽ hối hận. Cũng may cô chưa bao giờ hối hận, anh cũng chưa từng phụ lòng cô.