Ngược
93 Truyện
Sắp xếp theo
4.2
🌼Hán Việt: Đả kiểm nữ phối cao phàn thượng nam chủ chi hậu H
🌼Tác giả: Miên Nhuyễn Nhuyễn
🌼Số chương: 81
🌼Editor: 🍓ℓσℓιsα🍓
🌼 Thể loại: 18+, thời học sinh, sạch, nữ phụ, yêu thầm, ngược, giới nhà giàu, He
Spoil: Trước ngược nữ sau ngược nam
🌼Truyện có nhiều yếu tố 18+ xôi thịt, cốt truyện mới lạ, hoan nghênh mọi người đọc, không hợp thì đi ra.
Văn án:
Ngoài mặt: Nữ chính có gia cảnh bình thường tầm trung, trà xanh quyến rũ giả ngọt ngào để bấu víu quyền thế X Nam chính có gia cảnh giàu có, là học sinh ba tốt, khách sáo và xa cách.
Sự thật: Nữ chính bên ngoài hổ giấy bên trong yếu mềm X Nam chính với tính cách hung ác kiểm soát dục vọng cực kỳ mạnh mẽ.
_______
Mẹ của Mộc Trạch Tây là một người mẹ mạnh mẽ, muốn bấu víu quyền lực, luôn xúi giục con mình phải gả cho kẻ giàu. Mưu tính trèo lên Nghiêm Kỷ, một người bạn cùng lớp có gia thế hiển hách, gia phong nghiêm cẩn, chức vị cao.
Mộc Trạch Tây luôn bị người ta nói là lẳng lơ giống như hồ ly tinh nhưng lại luôn giả vờ dịu dàng ngây thơ các kiểu cho không Nghiêm Kỷ. Còn Nghiêm Kỷ lại càng thân thiết với Lâm Thi Vũ bình thường học cùng lớp anh hơn, Mộc Trạch Tây đã hãm hại Lâm Thi Vũ một cách độc ác vì ghen tị. Nhưng không ngờ việc làm của cô bị bại lộ, bị mất hết mặt mũi nên chỉ có thể kẹp chặt đuôi làm người như chuột chạy qua đường.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Mộc Trạch Tây chán nản biến mất trước mặt mọi người, hoàn toàn không có tin tức.
Đến khi có tin tức thì nhóm lớp bùng nổ. Nghe nói Mộc Trạch Tây đã thật sự bám được Nghiêm Kỷ dựa vào vẻ bề ngoài ấn tượng! Cái bụng không chịu thua kém dựa vào việc sinh được cháu đích tôn cho Nghiêm gia mà bước vào nhà chính làm bà chủ Nghiêm gia!
Thật ra sự việc là thế nào? Cuộc sống của Mộc Trạch Tây sau khi gả vào nhà quyền thế có thật sự tốt không?
Cảm giác áp bức nghẹt thở tăng theo bóng dáng cao thẳng của người đàn ông dần đến gần.
"Em đã nghe lời cẩn thận, không liên lạc với bên ngoài, em chỉ nói vài câu với mẹ." Mộc Trạch Tây run lên vì hoảng sợ.
"Ưmm ~......Chồng ơi chậm lại...... Chậm một chút, xin anh. Ôi ~ em không dám, em nói thật, em chỉ nói vài câu với bạn học cấp ba đã nhiều năm chưa gặp, thật đó! Cầu xin anh ~" Mộc Trạch Tây yếu thế.
"Anh chơi chết tôi! Nghiêm Kỷ anh là đồ ác quỷ! Ma quỷ! Thùng rỗng kêu to! Mặt người cầm thú!” Mộc Trạch Tê bùng nổ.
“Hức…~ em sai rồi Nghiêm Kỷ ~ a! ~ chồng ơi em sai rồi ~…Chồng ơi…… Nhẹ chút được không ~” Mộc Trạch Tây thức thời lại nhận sai.
Mộc Trạch Tây nhớ tới cô gái tự xưng là xuyên sách thời trung học……
“Ý cậu là Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ là nam nữ chính trong cuốn sách《Thiếu gia chỉ làm bạn cưng chiều đầu quả tim》? Còn tớ chỉ là người làm xúc tiến tình cảm cho bọn họ; một vai nữ phụ tạo dáng õng ẹo với nam chính, chuyên bị nữ chính vả mặt, tô điểm cho sự hiền lành vui tươi của nữ chính?”
“Cậu, cậu là người trong thế giới này nhưng dường như lại rất tỉnh táo…Đúc kết thật sự đúng chỗ…” Sau đó cẩn thận dò xét: “Cậu tin chứ? Sẽ không gọi bệnh viện tâm thần đến bắt tớ!?”
“Tớ tin! Nam nam! Tớ khó khăn quá! Tớ tin! Hức ~! Người ta nói người với người gặp nhau là do số phận quyết định, số phận đã âm thầm đánh dấu! Càng miễn cưỡng có khi chỉ là tự ép mình! Hãy để gió hôn đi nỗi buồn của tớ và mang đi một nỗi đau buồn.”
“……”
“Cậu biết hào quang của nam chính là gì không? Chỉ cần hào quang của nam chính vừa xuất hiện thì tất cả những chuyện không hợp lý đều sẽ thành hợp lý, những chuyện không có khả năng đều sẽ có khả năng. Cậu ấy chính là đứa con mệnh trời trong cuốn sách, toàn bộ thế giới sẽ xoay quanh cậu ta.”
Khi Mộc Trạch Tây bị cưỡng hiếp khắp khuôn viên trường mà không ai phát hiện, khi cô bị đầu ngón tay anh làm ngã xuống đất trong tàu điện ngầm thường đông đúc chật kín người mà không một ai thấy, khi Nghiêm Kỷ ngang nhiên đột nhập vào nhà cô mà không bị người khác phát hiện thì cô đã tin vào cái gọi là hào quang……
(Người xuyên sách không phải nhân vật chính, nữ chính là nữ phụ độc ác trong cuốn sách, sau khi giác ngộ thì dần dần phát hiện cốt truyện nam chính ngay thẳng thật ra lại u ám. Cả thể xác và tinh thần của nam nữ chính đều là duy nhất của nhau)
Cao HBG thời học sinh máu chó đen tối.
______________________________
Tóm tắt từ góc nhìn của nhân vật xuyên sách: Nữ phụ trà xanh trong cuốn sách tôi xuyên có được nam chính.
⁉️Truyện có 2 phần. Phần này viết tổng bộ và chi tiết hơn, có nhiều chi tiết không được làm rõ như phần này. Cơ bản thì không đọc phần kia vẫn sẽ hiểu cốt truyện nhưng nếu không đọc phần này thì sẽ bị mù mờ nhiều chi tiết vì tác giả viết phần này trước nên mình edit phần này trước. Phần kia mình edit sau.
🌼Tác giả: Miên Nhuyễn Nhuyễn
🌼Số chương: 81
🌼Editor: 🍓ℓσℓιsα🍓
🌼 Thể loại: 18+, thời học sinh, sạch, nữ phụ, yêu thầm, ngược, giới nhà giàu, He
Spoil: Trước ngược nữ sau ngược nam
🌼Truyện có nhiều yếu tố 18+ xôi thịt, cốt truyện mới lạ, hoan nghênh mọi người đọc, không hợp thì đi ra.
Văn án:
Ngoài mặt: Nữ chính có gia cảnh bình thường tầm trung, trà xanh quyến rũ giả ngọt ngào để bấu víu quyền thế X Nam chính có gia cảnh giàu có, là học sinh ba tốt, khách sáo và xa cách.
Sự thật: Nữ chính bên ngoài hổ giấy bên trong yếu mềm X Nam chính với tính cách hung ác kiểm soát dục vọng cực kỳ mạnh mẽ.
_______
Mẹ của Mộc Trạch Tây là một người mẹ mạnh mẽ, muốn bấu víu quyền lực, luôn xúi giục con mình phải gả cho kẻ giàu. Mưu tính trèo lên Nghiêm Kỷ, một người bạn cùng lớp có gia thế hiển hách, gia phong nghiêm cẩn, chức vị cao.
Mộc Trạch Tây luôn bị người ta nói là lẳng lơ giống như hồ ly tinh nhưng lại luôn giả vờ dịu dàng ngây thơ các kiểu cho không Nghiêm Kỷ. Còn Nghiêm Kỷ lại càng thân thiết với Lâm Thi Vũ bình thường học cùng lớp anh hơn, Mộc Trạch Tây đã hãm hại Lâm Thi Vũ một cách độc ác vì ghen tị. Nhưng không ngờ việc làm của cô bị bại lộ, bị mất hết mặt mũi nên chỉ có thể kẹp chặt đuôi làm người như chuột chạy qua đường.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Mộc Trạch Tây chán nản biến mất trước mặt mọi người, hoàn toàn không có tin tức.
Đến khi có tin tức thì nhóm lớp bùng nổ. Nghe nói Mộc Trạch Tây đã thật sự bám được Nghiêm Kỷ dựa vào vẻ bề ngoài ấn tượng! Cái bụng không chịu thua kém dựa vào việc sinh được cháu đích tôn cho Nghiêm gia mà bước vào nhà chính làm bà chủ Nghiêm gia!
Thật ra sự việc là thế nào? Cuộc sống của Mộc Trạch Tây sau khi gả vào nhà quyền thế có thật sự tốt không?
Cảm giác áp bức nghẹt thở tăng theo bóng dáng cao thẳng của người đàn ông dần đến gần.
"Em đã nghe lời cẩn thận, không liên lạc với bên ngoài, em chỉ nói vài câu với mẹ." Mộc Trạch Tây run lên vì hoảng sợ.
"Ưmm ~......Chồng ơi chậm lại...... Chậm một chút, xin anh. Ôi ~ em không dám, em nói thật, em chỉ nói vài câu với bạn học cấp ba đã nhiều năm chưa gặp, thật đó! Cầu xin anh ~" Mộc Trạch Tây yếu thế.
"Anh chơi chết tôi! Nghiêm Kỷ anh là đồ ác quỷ! Ma quỷ! Thùng rỗng kêu to! Mặt người cầm thú!” Mộc Trạch Tê bùng nổ.
“Hức…~ em sai rồi Nghiêm Kỷ ~ a! ~ chồng ơi em sai rồi ~…Chồng ơi…… Nhẹ chút được không ~” Mộc Trạch Tây thức thời lại nhận sai.
Mộc Trạch Tây nhớ tới cô gái tự xưng là xuyên sách thời trung học……
“Ý cậu là Nghiêm Kỷ và Lâm Thi Vũ là nam nữ chính trong cuốn sách《Thiếu gia chỉ làm bạn cưng chiều đầu quả tim》? Còn tớ chỉ là người làm xúc tiến tình cảm cho bọn họ; một vai nữ phụ tạo dáng õng ẹo với nam chính, chuyên bị nữ chính vả mặt, tô điểm cho sự hiền lành vui tươi của nữ chính?”
“Cậu, cậu là người trong thế giới này nhưng dường như lại rất tỉnh táo…Đúc kết thật sự đúng chỗ…” Sau đó cẩn thận dò xét: “Cậu tin chứ? Sẽ không gọi bệnh viện tâm thần đến bắt tớ!?”
“Tớ tin! Nam nam! Tớ khó khăn quá! Tớ tin! Hức ~! Người ta nói người với người gặp nhau là do số phận quyết định, số phận đã âm thầm đánh dấu! Càng miễn cưỡng có khi chỉ là tự ép mình! Hãy để gió hôn đi nỗi buồn của tớ và mang đi một nỗi đau buồn.”
“……”
“Cậu biết hào quang của nam chính là gì không? Chỉ cần hào quang của nam chính vừa xuất hiện thì tất cả những chuyện không hợp lý đều sẽ thành hợp lý, những chuyện không có khả năng đều sẽ có khả năng. Cậu ấy chính là đứa con mệnh trời trong cuốn sách, toàn bộ thế giới sẽ xoay quanh cậu ta.”
Khi Mộc Trạch Tây bị cưỡng hiếp khắp khuôn viên trường mà không ai phát hiện, khi cô bị đầu ngón tay anh làm ngã xuống đất trong tàu điện ngầm thường đông đúc chật kín người mà không một ai thấy, khi Nghiêm Kỷ ngang nhiên đột nhập vào nhà cô mà không bị người khác phát hiện thì cô đã tin vào cái gọi là hào quang……
(Người xuyên sách không phải nhân vật chính, nữ chính là nữ phụ độc ác trong cuốn sách, sau khi giác ngộ thì dần dần phát hiện cốt truyện nam chính ngay thẳng thật ra lại u ám. Cả thể xác và tinh thần của nam nữ chính đều là duy nhất của nhau)
Cao HBG thời học sinh máu chó đen tối.
______________________________
Tóm tắt từ góc nhìn của nhân vật xuyên sách: Nữ phụ trà xanh trong cuốn sách tôi xuyên có được nam chính.
⁉️Truyện có 2 phần. Phần này viết tổng bộ và chi tiết hơn, có nhiều chi tiết không được làm rõ như phần này. Cơ bản thì không đọc phần kia vẫn sẽ hiểu cốt truyện nhưng nếu không đọc phần này thì sẽ bị mù mờ nhiều chi tiết vì tác giả viết phần này trước nên mình edit phần này trước. Phần kia mình edit sau.
4.9
Giữa Thượng Hải phồn hoa, náo nhiệt, một câu chuyện tình yêu lãng mạn nhưng đầy thử thách đang dần hé nở. Bối cảnh là thời kỳ dân quốc loạn lạc, chiến tranh liên miên, nhưng dường như cố tình bỏ qua nơi phồn hoa này. Năm 29 thời dân quốc, tại Bến Thượng Hải danh tiếng, một mối tình đẹp như tranh vẽ đang diễn ra.
Giữa khói lửa chiến tranh, hai trái tim tìm thấy nhau và cùng nhau hát khúc ca tình yêu bất diệt. Câu chuyện hứa hẹn sẽ mang đến cho người đọc những giây phút đắm chìm trong tình yêu lãng mạn, xen lẫn những giây phút nghẹn ngào trước những thử thách mà họ phải đối mặt...
Giữa khói lửa chiến tranh, hai trái tim tìm thấy nhau và cùng nhau hát khúc ca tình yêu bất diệt. Câu chuyện hứa hẹn sẽ mang đến cho người đọc những giây phút đắm chìm trong tình yêu lãng mạn, xen lẫn những giây phút nghẹn ngào trước những thử thách mà họ phải đối mặt...
3.7
Câu chuyện của tôi và Yến Dương bắt đầu một cách cũ rích.
…
Trên thực tế, khi tôi hai tuổi ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống cùng với người mẹ điên điên khùng khùng ấy, đến khi sáu tuổi mới biết thì ra tôi có một người ba còn sống.
…
Ba tôi và chúng tôi không qua lại gì với nhau cả, cùng lắm chỉ là mỗi tháng gửi tiền đúng hạn cho là sinh hoạt phí cho chúng tôi thôi.
…
Từ nhỏ tới lớn, cái ăn cái mặc cái xài của tôi đều là nhặt của người khác về cả, hàng xóm có một người anh lớn hơn tôi hai tuổi, đồ anh bỏ đi đều sẽ được chuyển đến nhà tôi.
Ngày ngày cứ thế mà trôi đi đến mười ba năm, quen rồi thì thấy cũng không gì ghê gớm lắm.
Nhưng mẹ tôi chết rồi, tự nhảy lầu chết đấy, hôm đó tôi đi học về đi đến dưới lầu, ông cụ hàng xóm chạy đến che mắt tôi lại.
Những người hàng xóm đó đều khá thương xót tôi, nhưng người thân tôi thì chưa bao giờ thương xót cho tôi.
Mẹ tôi chết rồi, tôi cần một người giám hộ mới, thế nên cuối cùng tôi cũng được ba tôi đón về.
Con người ta học được cách căm hận là một chuyện hết sức dễ dàng, chỉ cần để họ biết được rằng vốn dĩ họ có thể không cần khổ sở sống qua ngày là được.
Lần đầu tiên tôi gặp Yến Dương, em 10 tuổi, mặc áo sơ mi trắng thắt nơ như một người lớn tí hon.
Đứa em trai này của tôi cũng khá giống tôi đấy, nhất là đôi mắt.
Khi em vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã chạy tới, nhìn thấy tôi trông có vẻ hơi hồi hộp, đầu tiên là xông vào phòng gọi một tiếng “Mẹ”, sau đó quay lại đưa tay ra nói với tôi bằng một dáng vẻ khá nghiêm túc: “Anh hai, em là Yến Dương.”
Em tên là Yến Dương.
Là nắng xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.
Tôi tên là Ân Minh.
Là mưa tối mịt mù, họa giáng liên miên.
…
Trên thực tế, khi tôi hai tuổi ba mẹ tôi ly hôn, tôi sống cùng với người mẹ điên điên khùng khùng ấy, đến khi sáu tuổi mới biết thì ra tôi có một người ba còn sống.
…
Ba tôi và chúng tôi không qua lại gì với nhau cả, cùng lắm chỉ là mỗi tháng gửi tiền đúng hạn cho là sinh hoạt phí cho chúng tôi thôi.
…
Từ nhỏ tới lớn, cái ăn cái mặc cái xài của tôi đều là nhặt của người khác về cả, hàng xóm có một người anh lớn hơn tôi hai tuổi, đồ anh bỏ đi đều sẽ được chuyển đến nhà tôi.
Ngày ngày cứ thế mà trôi đi đến mười ba năm, quen rồi thì thấy cũng không gì ghê gớm lắm.
Nhưng mẹ tôi chết rồi, tự nhảy lầu chết đấy, hôm đó tôi đi học về đi đến dưới lầu, ông cụ hàng xóm chạy đến che mắt tôi lại.
Những người hàng xóm đó đều khá thương xót tôi, nhưng người thân tôi thì chưa bao giờ thương xót cho tôi.
Mẹ tôi chết rồi, tôi cần một người giám hộ mới, thế nên cuối cùng tôi cũng được ba tôi đón về.
Con người ta học được cách căm hận là một chuyện hết sức dễ dàng, chỉ cần để họ biết được rằng vốn dĩ họ có thể không cần khổ sở sống qua ngày là được.
Lần đầu tiên tôi gặp Yến Dương, em 10 tuổi, mặc áo sơ mi trắng thắt nơ như một người lớn tí hon.
Đứa em trai này của tôi cũng khá giống tôi đấy, nhất là đôi mắt.
Khi em vừa nghe thấy tiếng mở cửa đã chạy tới, nhìn thấy tôi trông có vẻ hơi hồi hộp, đầu tiên là xông vào phòng gọi một tiếng “Mẹ”, sau đó quay lại đưa tay ra nói với tôi bằng một dáng vẻ khá nghiêm túc: “Anh hai, em là Yến Dương.”
Em tên là Yến Dương.
Là nắng xuân ấm áp, trăm hoa đua nở.
Tôi tên là Ân Minh.
Là mưa tối mịt mù, họa giáng liên miên.
4.5
Tên gốc: Giảo ngã
Tác giả: Ngụy Tùng Lương 魏丛良
Thể loại: Hiện đại, đoản văn, quỷ hút máu công x bệnh nan y bệnh nhân thụ, HE, (ngược nhẹ)
Số chương: 44
Văn án
Bệnh nhân bệnh nan ý nói chuyện yêu đường cùng vampire
Lúc sắp chết, bị cắn một cái, lại sống tiếp.
Đây đại khái là một bộ truyện về một bệnh nhân nan y ra ngoài giải sầu ngồi trên tàu hỏa gặp phải công là quỷ hút máu, sau đó không thẹn không xấu hổ ở trên xe… Văn không dài, khoảng 50K chữ, một loáng là đọc xong có thịt có nội dung đàng hoàng.
Editor’s note: Đây là một bộ đoản văn dù HE nhưng nó không giống với thể loại mình hay edit kiểu ngọt ngào, điềm văn, ấm áp đâu nha. Nó sẽ hơi trưởng thành hơn một chút. Cảnh H mình đã tách riêng ra và có đặt pass cho các chương H, để bạn nào không thích đọc H lắm có thể bỏ qua, cảnh H trong này tả khá kĩ. Tuy nhiên không đọc H cũng không ảnh hưởng gì tới cốt truyện nhẹ, cảnh H chỉ tả H thôi không có nội dung gì đâu:))) Bản gốc 50K chữ nhưng bản edit có 15K chữ, ngắn mẩu à:)))
Thực ra thì mình edit bộ này rồi đăng lên giữa khi đang edit bộ khu vườn tại từ lúc mình đăng cho tới 1 tháng nữa mình thi, đăng cho mọi người rồi mình sẽ lặn 1 tháng á:(( Truyện này thực ra về sau không phải gu của mình lắm, nhưng mà mình hay vừa edit vừa đọc á, cùng tiến độ với mọi người luôn nên là edit được hơn nửa rồi, mình cũng khá là thích những đoạn tả cảnh phương Tây trong truyện nên là làm hoàn:)) Mong mọi người cũng đón nhận bộ truyện này nha ❤ Cảnh báo cần giấy ăn nhé:)))
Tác giả: Ngụy Tùng Lương 魏丛良
Thể loại: Hiện đại, đoản văn, quỷ hút máu công x bệnh nan y bệnh nhân thụ, HE, (ngược nhẹ)
Số chương: 44
Văn án
Bệnh nhân bệnh nan ý nói chuyện yêu đường cùng vampire
Lúc sắp chết, bị cắn một cái, lại sống tiếp.
Đây đại khái là một bộ truyện về một bệnh nhân nan y ra ngoài giải sầu ngồi trên tàu hỏa gặp phải công là quỷ hút máu, sau đó không thẹn không xấu hổ ở trên xe… Văn không dài, khoảng 50K chữ, một loáng là đọc xong có thịt có nội dung đàng hoàng.
Editor’s note: Đây là một bộ đoản văn dù HE nhưng nó không giống với thể loại mình hay edit kiểu ngọt ngào, điềm văn, ấm áp đâu nha. Nó sẽ hơi trưởng thành hơn một chút. Cảnh H mình đã tách riêng ra và có đặt pass cho các chương H, để bạn nào không thích đọc H lắm có thể bỏ qua, cảnh H trong này tả khá kĩ. Tuy nhiên không đọc H cũng không ảnh hưởng gì tới cốt truyện nhẹ, cảnh H chỉ tả H thôi không có nội dung gì đâu:))) Bản gốc 50K chữ nhưng bản edit có 15K chữ, ngắn mẩu à:)))
Thực ra thì mình edit bộ này rồi đăng lên giữa khi đang edit bộ khu vườn tại từ lúc mình đăng cho tới 1 tháng nữa mình thi, đăng cho mọi người rồi mình sẽ lặn 1 tháng á:(( Truyện này thực ra về sau không phải gu của mình lắm, nhưng mà mình hay vừa edit vừa đọc á, cùng tiến độ với mọi người luôn nên là edit được hơn nửa rồi, mình cũng khá là thích những đoạn tả cảnh phương Tây trong truyện nên là làm hoàn:)) Mong mọi người cũng đón nhận bộ truyện này nha ❤ Cảnh báo cần giấy ăn nhé:)))
3
Thể loại: Hiện đại, có ngược chút xíu, H văn, HE
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
Lục Vãn ủng hộ Giản Tinh Mạn theo đuổi Lâm Hoa nhiều năm liền, cuối cùng anh thành công nhìn Lâm Hoa cưới cô gái mà hắn ta yêu nhất, tên là Sở Sở.
Trái tim Tinh Tinh của anh đang đau đớn khôn cùng, Lục Vãn không kìm lòng được nữa, nhân cơ hội cô nàng kia say mèm do quá chén. Lục Vãn tự cầm bình hoa đập bể đầu mình, hòng lấp liếm việc anh lên cơn thèm thuồng không nhịn được đã “ăn sạch sẽ” Tinh Tinh.
Diệu kế!
Lúc anh lạc trong đêm đen tối tăm mù mịt, em đến tựa ánh sao rực rỡ soi sáng đời anh.
Tinh Tinh của anh…
Lúc người anh đầy vết thương, em cho anh viên kẹo. Vì có em nên viên kẹo thêm ngọt ngào, xoa dịu đi những đớn đau của đời anh.
Xin hãy để anh, trái tim anh và cả linh hồn anh… chìm sâu vào giấc mộng ngọt ngào kia và mãi mãi không tỉnh giấc...
6.6
Thể loại: Tiểu thuyết gốc, đam mỹ, truyện dài, hiện đại, HE, tình cảm, có H, niên hạ, gương vỡ lại lành, cẩu huyết, cưới trước yêu sau, 1v1
Công xinh đẹp ấu trĩ tsundere sĩ diện x Thụ cường tráng dịu dàng hiền huệ biết tề gia nội trợ
CP: Quan Lãng X Khương Dao
Giới thiệu
Sếp tổng chết vì sĩ diện bắt nạt anh trai thật thà đến mức người ta phải bỏ chạy.
【 Ngày sếp tổng kết hôn với anh trai thật thà 】
Anh trai thật thà: “Anh… anh sẽ cố gắng vun đắp cuộc hôn nhân của chúng ta.”
Đôi môi mỏng của sếp tổng khẽ nhếch: “Không cần.”
【 Sau khi kết hôn 】
Anh trai thật thà không thể ngờ, hóa ra sếp tổng lại có hai gương mặt hoàn toàn trái ngược.
Dưới giường: “Tôi khuyên anh, đừng hòng có ý nghĩ không an phận nào với tôi.”
Trên giường: “Cơ ngực của anh lớn quá… Shh… Đừng kẹp chặt như vậy…”
【 Ngày ly hôn 】
Sếp tổng: “Không phải anh nói sẽ cố gắng vun đắp cho cuộc hôn nhân của chúng ta sao?”
Anh trai thành thật: “Không cần nữa.”
Công xinh đẹp ấu trĩ tsundere sĩ diện x Thụ cường tráng dịu dàng hiền huệ biết tề gia nội trợ
CP: Quan Lãng X Khương Dao
Giới thiệu
Sếp tổng chết vì sĩ diện bắt nạt anh trai thật thà đến mức người ta phải bỏ chạy.
【 Ngày sếp tổng kết hôn với anh trai thật thà 】
Anh trai thật thà: “Anh… anh sẽ cố gắng vun đắp cuộc hôn nhân của chúng ta.”
Đôi môi mỏng của sếp tổng khẽ nhếch: “Không cần.”
【 Sau khi kết hôn 】
Anh trai thật thà không thể ngờ, hóa ra sếp tổng lại có hai gương mặt hoàn toàn trái ngược.
Dưới giường: “Tôi khuyên anh, đừng hòng có ý nghĩ không an phận nào với tôi.”
Trên giường: “Cơ ngực của anh lớn quá… Shh… Đừng kẹp chặt như vậy…”
【 Ngày ly hôn 】
Sếp tổng: “Không phải anh nói sẽ cố gắng vun đắp cho cuộc hôn nhân của chúng ta sao?”
Anh trai thành thật: “Không cần nữa.”
4.3
Khi xảy ra vụ sạt lở, chị gái và tôi đều bị chôn vùi dưới đống đổ nát, tôi được cứu sống, còn chị gái thì chết ở độ tuổi đẹp nhất.
Từ đó, chị gái trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mọi người.
Mẹ trách tôi khiến bà mất đi đứa con gái yêu quý nhất, anh trai hỏi tại sao người chết không phải là tôi.
Dịch Tấn dùng cuộc hôn nhân trên danh nghĩa để giam cầm tôi như một lồng giam, anh ta nói: "Không được như ý, đó mới là quả báo lớn nhất của cô trong đời này."
Tôi dùng năm năm để chuộc tội với họ, cho đến khi phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối.
Ngày định đi tìm cái chết, trong đầu tôi lại vang lên một giọng nói: [Nếu sớm biết mày là đồ vô dụng như vậy thì đã để mày chết ngay từ đầu còn hơn.]
Từ đó, chị gái trở thành bạch nguyệt quang trong lòng mọi người.
Mẹ trách tôi khiến bà mất đi đứa con gái yêu quý nhất, anh trai hỏi tại sao người chết không phải là tôi.
Dịch Tấn dùng cuộc hôn nhân trên danh nghĩa để giam cầm tôi như một lồng giam, anh ta nói: "Không được như ý, đó mới là quả báo lớn nhất của cô trong đời này."
Tôi dùng năm năm để chuộc tội với họ, cho đến khi phát hiện mình bị ung thư giai đoạn cuối.
Ngày định đi tìm cái chết, trong đầu tôi lại vang lên một giọng nói: [Nếu sớm biết mày là đồ vô dụng như vậy thì đã để mày chết ngay từ đầu còn hơn.]
4.4
Văn án:
Chu Vãn x Lục Tây Kiêu
Mọi người ở trường trung học Dương Minh đều biết, Chu Vãn hướng nội yên lặng, Lục Tây Kiêu đường hoàng khó thuần.
Hai người khác nhau một trời một vực, đánh tám cái gậy tre đến cũng không ở cạnh nhau.
Ai cũng không nghĩ tới, có một ngày, hai người họ lại ở bên nhau.
Tiếp đó, lời đồn lại thay đổi một loạt.
Người như Lục Tây Kiêu, thay bạn gái như thay áo, Chu Vãn kia chỉ có tí khuôn mặt của mối tình đầu, chẳng qua nhất thời mới lạ, không được bao lâu sẽ làm Lục Tây Kiêu chán ghét.
Quả nhiên sau này, Chu Vãn chuyển trường, Lục Tây Kiêu vẫn chơi đùa bình thường như trước.
Tất cả giống như chưa từng xảy ra.
Mãi đến tận đêm say rượu đó, anh điên rồi mới gọi điện thoại cho Chu Vãn, cứ hết cúp máy lại gọi lại, cuối cùng Chu Vãn cũng nghe.
Cô không nói chuyện, Lục Tây Kiêu cũng im lặng.
Hai người phân cao thấp.
Đến tận khi Lục Tây Kiêu cúi đầu xuống, cố chấp bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng: “Chu Vãn, chỉ cần em nói một câu yêu anh, anh sẽ tha thứ cho em.”
Giọng nói của người con gái trong trẻo nhưng lạnh lùng, gọi tên anh: “Lục Tây Kiêu.”
Chỉ cần ba chữ kia, hốc mắt Lục Tây Kiêu đỏ lên.
Cô cực kỳ bình tĩnh nói: “Em không yêu anh, là em vẫn luôn lừa anh.”
Trong đoạn tình cảm này, Lục Tây Kiêu chưa bao giờ chiếm thế chủ động.
Anh chính là người bị chơi đùa.
—
Cú điện thoại cuối cùng kia, hai người ầm ĩ rất lớn.
Lục Tây Kiêu nói, Chu Vãn, đừng để cho anh gặp lại em, nếu không, anh nhất định khiến em phải khóc lóc cầu xin.
Sau này, lần nữa gặp lại là ở trên đường quán bar xa hoa truỵ lạc.
Lục Tây Kiêu lại trở nên bất cần đời, nổi loạn, đứng bên cạnh là một cô gái xinh đẹp đang hút thuốc.
Trong nháy mắt, anh nhìn sang Chu Vãn, vẻ mặt bình tĩnh, dời ánh mắt đi, tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất với người bên cạnh.
Như là sớm đã quên.
Chu Vãn chỉ nói ba chữ, liền làm cho tất cả vẻ ngụy trang sụp đổ.
“Lục Tây Kiêu.” Cô vẫn như cũ, là giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng.
Lục Tây Kiêu ném điếu thuốc, bước nhanh đến phía trước, tóm lấy cổ áo Chu Vãn, đẩy người con gái dịu dàng điềm đạm lên tường, anh nổi giận đến nỗi trán nổi đầy gân xanh.
“Chu Vãn, em còn dám trở về, em còn dám trở về.”
Trên người anh pha lẫn mùi rượu cồn cùng mùi thuốc lá, nghiến răng từng chữ một, hỏi: “Có phải em muốn chết không?”
—
Luôn có người muốn em sắc màu rực rỡ, cũng muốn em nước bùn đầy mình.
Mặt ngoài: Người con gái ngoan ngoãn x Lãng tử
Thực tế: Người con gái phụ lòng x Lãng tử quay đầu
Tag: Yêu sâu sắc, Thiên chi kiêu tử
Chu Vãn x Lục Tây Kiêu
Mọi người ở trường trung học Dương Minh đều biết, Chu Vãn hướng nội yên lặng, Lục Tây Kiêu đường hoàng khó thuần.
Hai người khác nhau một trời một vực, đánh tám cái gậy tre đến cũng không ở cạnh nhau.
Ai cũng không nghĩ tới, có một ngày, hai người họ lại ở bên nhau.
Tiếp đó, lời đồn lại thay đổi một loạt.
Người như Lục Tây Kiêu, thay bạn gái như thay áo, Chu Vãn kia chỉ có tí khuôn mặt của mối tình đầu, chẳng qua nhất thời mới lạ, không được bao lâu sẽ làm Lục Tây Kiêu chán ghét.
Quả nhiên sau này, Chu Vãn chuyển trường, Lục Tây Kiêu vẫn chơi đùa bình thường như trước.
Tất cả giống như chưa từng xảy ra.
Mãi đến tận đêm say rượu đó, anh điên rồi mới gọi điện thoại cho Chu Vãn, cứ hết cúp máy lại gọi lại, cuối cùng Chu Vãn cũng nghe.
Cô không nói chuyện, Lục Tây Kiêu cũng im lặng.
Hai người phân cao thấp.
Đến tận khi Lục Tây Kiêu cúi đầu xuống, cố chấp bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng: “Chu Vãn, chỉ cần em nói một câu yêu anh, anh sẽ tha thứ cho em.”
Giọng nói của người con gái trong trẻo nhưng lạnh lùng, gọi tên anh: “Lục Tây Kiêu.”
Chỉ cần ba chữ kia, hốc mắt Lục Tây Kiêu đỏ lên.
Cô cực kỳ bình tĩnh nói: “Em không yêu anh, là em vẫn luôn lừa anh.”
Trong đoạn tình cảm này, Lục Tây Kiêu chưa bao giờ chiếm thế chủ động.
Anh chính là người bị chơi đùa.
—
Cú điện thoại cuối cùng kia, hai người ầm ĩ rất lớn.
Lục Tây Kiêu nói, Chu Vãn, đừng để cho anh gặp lại em, nếu không, anh nhất định khiến em phải khóc lóc cầu xin.
Sau này, lần nữa gặp lại là ở trên đường quán bar xa hoa truỵ lạc.
Lục Tây Kiêu lại trở nên bất cần đời, nổi loạn, đứng bên cạnh là một cô gái xinh đẹp đang hút thuốc.
Trong nháy mắt, anh nhìn sang Chu Vãn, vẻ mặt bình tĩnh, dời ánh mắt đi, tiếp tục nói chuyện trên trời dưới đất với người bên cạnh.
Như là sớm đã quên.
Chu Vãn chỉ nói ba chữ, liền làm cho tất cả vẻ ngụy trang sụp đổ.
“Lục Tây Kiêu.” Cô vẫn như cũ, là giọng nói bình tĩnh đến lạnh lùng.
Lục Tây Kiêu ném điếu thuốc, bước nhanh đến phía trước, tóm lấy cổ áo Chu Vãn, đẩy người con gái dịu dàng điềm đạm lên tường, anh nổi giận đến nỗi trán nổi đầy gân xanh.
“Chu Vãn, em còn dám trở về, em còn dám trở về.”
Trên người anh pha lẫn mùi rượu cồn cùng mùi thuốc lá, nghiến răng từng chữ một, hỏi: “Có phải em muốn chết không?”
—
Luôn có người muốn em sắc màu rực rỡ, cũng muốn em nước bùn đầy mình.
Mặt ngoài: Người con gái ngoan ngoãn x Lãng tử
Thực tế: Người con gái phụ lòng x Lãng tử quay đầu
Tag: Yêu sâu sắc, Thiên chi kiêu tử
3.1
Thể loại: Đam mỹ, Hiện đại, H văn (nhẹ), Hắc ám, Ngược thân ngược tâm, NP (4x1), Góc nhìn thứ nhất, OE, BE.
Giới thiệu
Người nọ cho rằng tôi muốn dụ dỗ người tình của hắn, bèn dùng đôi mắt sâu thẳm kia mà trao cho tôi một ánh nhìn rực lửa.
Đó là ngọn lửa thuộc về dục vọng. Hắn muốn chơi chết tôi.
Vào cái đêm xử lý xong xuôi thi thể của tên nhân tình, tôi tự dâng mình đến trên giường của hắn.
***
Thân xác thối rữa vẫn đang vùi sâu trong mớ tro tàn.
Máu xương rỉ sét thấm đượm vào lòng thổ nhưỡng.
Oán hận ngày qua ngày cắm rễ ngầm nơi đất mẹ.
Bị hủy diệt trong tàn tro và cát bụi.
Tại tột cùng của tuyệt vọng, đoá hoa ác nở rộ.
Những khối u độc ở khắp muôn nơi.
Rắn độc và loài kiến hôi tung hoành.
Chỉ biết thân này càng lún thêm sâu.
Càng không cách nào chạm đến ánh mặt trời thêm một lần nào nữa.
***
Tôi cho rằng tất cả họ đều giống với mình.
Mãi đến một ngày, trước mắt tôi là một trận lửa đen lan rộng.
Có người đang tái sinh từ trong đống tro tàn.
Nhưng lại chẳng hề là tôi.
- ---
Lục Trừng Tây x Côn Du / Kế Lăng / Đàm An / Hứa Thanh Hà.
Tàn ác ngoan độc suy nghĩ quá mức thụ Χ Một lòng đơn phương lão đại mặt lạnh công / Khó nắm bắt hay cười anh trai công (*) / Cố chấp hoang tưởng em trai công / Tiểu thiếu gia vì cầu không được mà hắc hóa công.
Truyện chứa các tình tiết nặng nề, NP, toàn bộ nhân vật đều là kẻ ác, góc nhìn thứ nhất.
Thụ không khiết, điên nặng, đầu óc không bình thường, tâm lý méo mó.
(*) Trong truyện, Kế Lăng và Đàm An là hai anh em song sinh.
LÔI: 3 CÔNG NGHẺO, 1 CÔNG TỪNG BỊ THỤ CHO NGƯỜI RAPE TẬP THỂ, CẶP CÔNG SONG SINH TỪNG BỊ QUA TAY NHIỀU NGƯỜI TRONG CHỢ ĐEN, THỤ TỪNG BỊ MỘT NGƯỜI KHÔNG NẰM TRONG 4 CÔNG GIAM CẦM ĐIỀU GIÁO, THỤ BỊ ĐIÊN NẶNG
Giới thiệu
Người nọ cho rằng tôi muốn dụ dỗ người tình của hắn, bèn dùng đôi mắt sâu thẳm kia mà trao cho tôi một ánh nhìn rực lửa.
Đó là ngọn lửa thuộc về dục vọng. Hắn muốn chơi chết tôi.
Vào cái đêm xử lý xong xuôi thi thể của tên nhân tình, tôi tự dâng mình đến trên giường của hắn.
***
Thân xác thối rữa vẫn đang vùi sâu trong mớ tro tàn.
Máu xương rỉ sét thấm đượm vào lòng thổ nhưỡng.
Oán hận ngày qua ngày cắm rễ ngầm nơi đất mẹ.
Bị hủy diệt trong tàn tro và cát bụi.
Tại tột cùng của tuyệt vọng, đoá hoa ác nở rộ.
Những khối u độc ở khắp muôn nơi.
Rắn độc và loài kiến hôi tung hoành.
Chỉ biết thân này càng lún thêm sâu.
Càng không cách nào chạm đến ánh mặt trời thêm một lần nào nữa.
***
Tôi cho rằng tất cả họ đều giống với mình.
Mãi đến một ngày, trước mắt tôi là một trận lửa đen lan rộng.
Có người đang tái sinh từ trong đống tro tàn.
Nhưng lại chẳng hề là tôi.
- ---
Lục Trừng Tây x Côn Du / Kế Lăng / Đàm An / Hứa Thanh Hà.
Tàn ác ngoan độc suy nghĩ quá mức thụ Χ Một lòng đơn phương lão đại mặt lạnh công / Khó nắm bắt hay cười anh trai công (*) / Cố chấp hoang tưởng em trai công / Tiểu thiếu gia vì cầu không được mà hắc hóa công.
Truyện chứa các tình tiết nặng nề, NP, toàn bộ nhân vật đều là kẻ ác, góc nhìn thứ nhất.
Thụ không khiết, điên nặng, đầu óc không bình thường, tâm lý méo mó.
(*) Trong truyện, Kế Lăng và Đàm An là hai anh em song sinh.
LÔI: 3 CÔNG NGHẺO, 1 CÔNG TỪNG BỊ THỤ CHO NGƯỜI RAPE TẬP THỂ, CẶP CÔNG SONG SINH TỪNG BỊ QUA TAY NHIỀU NGƯỜI TRONG CHỢ ĐEN, THỤ TỪNG BỊ MỘT NGƯỜI KHÔNG NẰM TRONG 4 CÔNG GIAM CẦM ĐIỀU GIÁO, THỤ BỊ ĐIÊN NẶNG
4.4
Thể loại: Hiện đại, thế thân, máu cún, HE, thâm tình thế thân công x ban đầu lạnh nhạt về sau cố chấp thụ.
Tác giả: Nhập Miên Tửu
Editor: Quýt
Số chương: 58c + 1 ngoại truyện
- --
Họ là những kẻ nổi loạn đầy bỡ ngỡ trong vũ trụ mênh mông của tình ái.
✦✦✦
Giới thiệu:
Văn Dã tình nguyện làm thế thân của anh trai mình.
...
Dưới xương quai xanh của Tống Nguyên có ba nốt ruồi nhỏ, Văn Dã yêu thích vô cùng, dù rằng Tống Nguyên chưa từng đả động về chúng.
✦✦✦
Lời tác giả:
Đảng công khống/thụ khống chớ nhảy!!! Xin đừng tự làm khổ mình.
Có lẽ đây là một câu chuyện xưa về người yêu thầm mà không nói x kẻ phải lòng mà chẳng nhận ra.
✦✦✦
Lời editor:
- Văn Dã là công, Tống Nguyên là thụ.
- Bộ này mình từng đăng bên Inkitt và đã được người quen beta nên giờ beta sơ lại lần cuối rồi đăng lên thôi. Ai thấy có lỗi chính tả hay typo gì đó thì nhắc mình 1 tiếng cũng được. Cảm ơn.
- Truyện mô típ thế thân máu cún cũ rích, thêm combo tình huống nhận nhầm người hỏi chấm kinh điển. Thầu bộ này chủ yếu thỏa fetish trước ngược công sau ngược thụ của mình, ai không thích thì né lẹ =))
- Dù về sau thụ theo đuổi lại công cũng hơi cực, nhưng công từ đầu đến cuối vẫn yêu thụ vl, nên theo mình chưa tới mức "hỏa táng tràng" gì đó đâu, ai team công thì cân nhắc nhé.
- Lưu ý: Truyện cũng có mấy nhân vật phụ hãm cành cạch nhưng không có chi tiết ngược tra, chủ yếu chỉ tập trung vào tình cảm công thụ thôi.
Nói chung mình khá dễ tính nên bộ này không nhiều lôi với mình nhưng có thể là bom nguyên tử với người khác, cho nên ai dính lôi tự chịu nha.
Tác giả: Nhập Miên Tửu
Editor: Quýt
Số chương: 58c + 1 ngoại truyện
- --
Họ là những kẻ nổi loạn đầy bỡ ngỡ trong vũ trụ mênh mông của tình ái.
✦✦✦
Giới thiệu:
Văn Dã tình nguyện làm thế thân của anh trai mình.
...
Dưới xương quai xanh của Tống Nguyên có ba nốt ruồi nhỏ, Văn Dã yêu thích vô cùng, dù rằng Tống Nguyên chưa từng đả động về chúng.
✦✦✦
Lời tác giả:
Đảng công khống/thụ khống chớ nhảy!!! Xin đừng tự làm khổ mình.
Có lẽ đây là một câu chuyện xưa về người yêu thầm mà không nói x kẻ phải lòng mà chẳng nhận ra.
✦✦✦
Lời editor:
- Văn Dã là công, Tống Nguyên là thụ.
- Bộ này mình từng đăng bên Inkitt và đã được người quen beta nên giờ beta sơ lại lần cuối rồi đăng lên thôi. Ai thấy có lỗi chính tả hay typo gì đó thì nhắc mình 1 tiếng cũng được. Cảm ơn.
- Truyện mô típ thế thân máu cún cũ rích, thêm combo tình huống nhận nhầm người hỏi chấm kinh điển. Thầu bộ này chủ yếu thỏa fetish trước ngược công sau ngược thụ của mình, ai không thích thì né lẹ =))
- Dù về sau thụ theo đuổi lại công cũng hơi cực, nhưng công từ đầu đến cuối vẫn yêu thụ vl, nên theo mình chưa tới mức "hỏa táng tràng" gì đó đâu, ai team công thì cân nhắc nhé.
- Lưu ý: Truyện cũng có mấy nhân vật phụ hãm cành cạch nhưng không có chi tiết ngược tra, chủ yếu chỉ tập trung vào tình cảm công thụ thôi.
Nói chung mình khá dễ tính nên bộ này không nhiều lôi với mình nhưng có thể là bom nguyên tử với người khác, cho nên ai dính lôi tự chịu nha.
4.3
Tên khác: Mắc bệnh chiều em
Tại Lâm thành, Ngu Thanh Vãn là một mỹ nhân ốm yếu có tiếng, như một đóa kiều hoa được nuôi trong nhà ấm, mang khí chất thanh cao thoát tục. Có người nói đùa, có khi cô đi được hai bước thì bị gió thổi bay.
Cho đến khi nhà họ Dung - nhận nuôi cô - trong một đêm liền phá sản.
Ông cụ Dung đột ngột phát bệnh tim mà qua đời, khiến cô con gái nuôi Ngu Thanh Vãn suýt bị đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười ở Lâm thành.
Tại lễ tang, Ngu Thanh Vãn gặp được đầu sỏ một tay thao túng khiến Dung thị phá sản.
Tại nghĩa trang, mưa bụi bay bay, một người đàn ông bước từ Cayenne xuống. Anh mặc bộ vest đen, cơ thể cao lớn, cảm giác áp bách mạnh mẽ, như Diêm Vương xuất thế.
Những người từng khinh nhục, phản bội hắn giờ chỉ còn Ngu Thanh Vãn.
Trong mưa, cô quỳ gối trước mộ, cơ thể gầy yếu run bần bật nhưng không ai dám bung dù che cho cô.
Hắn hơi gầy khom người xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô quay mặt về phía bia mộ.
Cảm nhận được thân thể đang run rẩy của cô, Hạ Thành nở nụ cười vừa tàn nhẫn vừa thỏa mãn, anh ghé vào tai cô nói: " Chỗ dựa của em cuối cùng cũng sụp đổ rồi"
"Mà em, chỉ có thể cầu xin tôi."
Ngu Thanh Vãn cắn môi, bỗng nhiên nghiêng đầu, cắn thật mạnh lên tay anh.
Cô giương mặt lên, gằn từng chữ: " Anh nằm mơ."
Cho đến khi máu tươi nhè nhẹ chảy ra, Hạ Thành vẫn chưa buông tay.
Anh cười lạnh như băng "Đáng tiếc, em không còn sự lựa chọn nào khác."
***
Vào một ngày nào đó, bộ tranh của tân họa sĩ Ngu Thanh Vãn nổi tiếng trên internet.
Cô gái trong tranh mặc bộ sườn xám màu đen dệt nổi, da trắng như tuyết, vòng eo thon nhỏ một tay cũng có thể ôm hết.
Trong hội đấu giá, bức tranh giúp Ngu Thanh Vãn thành danh được moitj người thần bí mua vêg với giá trên trời - một trăm triệu đô la Mỹ.
Hôm sau,cánh truyền thông bất ngờ chụp được người cầm quyền của nhà họ Hạ xuất hiện ở triển lãm tranh của Ngu Thanh Vãn.
Một phóng viên dũng cảm tiến lên: "Xin hỏi Tổng giám đốc Hạ, điểm gì trong bức tranh này níu giữ ngài lâu như vậy? "
Hạ Thành nhìn chằm chằm bức tranh không rời mắt: "Tác giả."
"Kia..."
Anh lười nhác giương mắt, giọng nói không kiên nhẫn: " Bà xã vẽ tôi, có vấn đề?"
"Vậy anh dùng một trăm triệu đô la Mỹ mua để.... "
"Dỗ vợ "
***
Trên mạng thi nhau để lại bình luận, nhắn lại nổi lên bốn phía, đều xót thương người đẹp mảnh mai như thế nào mà lại rơi vào tay Diêm Vương Hạ Thành. Chắc chắn là bị ép buộc.
"Người đẹp ốm yếu này rơi vào tay vị kia nhà họ Hạ khẳng định không đến hai ngày bệnh sẽ càng nặng hơn đi?".
Thẳng đến không lâu sau, lại có một bộ ảnh chụp truyền ra.
Trong ảnh chụp, người cầm quyền nhà họ Hạ hung tàn đang nửa ngồi xổm xuống, bưng bát thuốc, kiên nhẫn mà đút thuốc cho người đẹp ốm yếu kia, cổ tay áo bị dính thuốc cũng không để ý.
Anh còn nhẹ giọng dỗ dành: " Vãn Vãn ngoan, uống thêm một ngụm."
Tại Lâm thành, Ngu Thanh Vãn là một mỹ nhân ốm yếu có tiếng, như một đóa kiều hoa được nuôi trong nhà ấm, mang khí chất thanh cao thoát tục. Có người nói đùa, có khi cô đi được hai bước thì bị gió thổi bay.
Cho đến khi nhà họ Dung - nhận nuôi cô - trong một đêm liền phá sản.
Ông cụ Dung đột ngột phát bệnh tim mà qua đời, khiến cô con gái nuôi Ngu Thanh Vãn suýt bị đuổi ra khỏi nhà, trở thành trò cười ở Lâm thành.
Tại lễ tang, Ngu Thanh Vãn gặp được đầu sỏ một tay thao túng khiến Dung thị phá sản.
Tại nghĩa trang, mưa bụi bay bay, một người đàn ông bước từ Cayenne xuống. Anh mặc bộ vest đen, cơ thể cao lớn, cảm giác áp bách mạnh mẽ, như Diêm Vương xuất thế.
Những người từng khinh nhục, phản bội hắn giờ chỉ còn Ngu Thanh Vãn.
Trong mưa, cô quỳ gối trước mộ, cơ thể gầy yếu run bần bật nhưng không ai dám bung dù che cho cô.
Hắn hơi gầy khom người xuống, bóp chặt cằm cô, ép cô quay mặt về phía bia mộ.
Cảm nhận được thân thể đang run rẩy của cô, Hạ Thành nở nụ cười vừa tàn nhẫn vừa thỏa mãn, anh ghé vào tai cô nói: " Chỗ dựa của em cuối cùng cũng sụp đổ rồi"
"Mà em, chỉ có thể cầu xin tôi."
Ngu Thanh Vãn cắn môi, bỗng nhiên nghiêng đầu, cắn thật mạnh lên tay anh.
Cô giương mặt lên, gằn từng chữ: " Anh nằm mơ."
Cho đến khi máu tươi nhè nhẹ chảy ra, Hạ Thành vẫn chưa buông tay.
Anh cười lạnh như băng "Đáng tiếc, em không còn sự lựa chọn nào khác."
***
Vào một ngày nào đó, bộ tranh của tân họa sĩ Ngu Thanh Vãn nổi tiếng trên internet.
Cô gái trong tranh mặc bộ sườn xám màu đen dệt nổi, da trắng như tuyết, vòng eo thon nhỏ một tay cũng có thể ôm hết.
Trong hội đấu giá, bức tranh giúp Ngu Thanh Vãn thành danh được moitj người thần bí mua vêg với giá trên trời - một trăm triệu đô la Mỹ.
Hôm sau,cánh truyền thông bất ngờ chụp được người cầm quyền của nhà họ Hạ xuất hiện ở triển lãm tranh của Ngu Thanh Vãn.
Một phóng viên dũng cảm tiến lên: "Xin hỏi Tổng giám đốc Hạ, điểm gì trong bức tranh này níu giữ ngài lâu như vậy? "
Hạ Thành nhìn chằm chằm bức tranh không rời mắt: "Tác giả."
"Kia..."
Anh lười nhác giương mắt, giọng nói không kiên nhẫn: " Bà xã vẽ tôi, có vấn đề?"
"Vậy anh dùng một trăm triệu đô la Mỹ mua để.... "
"Dỗ vợ "
***
Trên mạng thi nhau để lại bình luận, nhắn lại nổi lên bốn phía, đều xót thương người đẹp mảnh mai như thế nào mà lại rơi vào tay Diêm Vương Hạ Thành. Chắc chắn là bị ép buộc.
"Người đẹp ốm yếu này rơi vào tay vị kia nhà họ Hạ khẳng định không đến hai ngày bệnh sẽ càng nặng hơn đi?".
Thẳng đến không lâu sau, lại có một bộ ảnh chụp truyền ra.
Trong ảnh chụp, người cầm quyền nhà họ Hạ hung tàn đang nửa ngồi xổm xuống, bưng bát thuốc, kiên nhẫn mà đút thuốc cho người đẹp ốm yếu kia, cổ tay áo bị dính thuốc cũng không để ý.
Anh còn nhẹ giọng dỗ dành: " Vãn Vãn ngoan, uống thêm một ngụm."
6.4
Mùa đông năm nay rất lạnh, đại thiếu phu nhân của phủ tướng quân bị ốm nặng, chẳng mấy thì cũng sắp chống cự không nổi nữa rồi.
Phủ tướng quân vẫn chưa biết ra sao, mà ở An gia đã sớm hỗn loạn cả lên, nếu chết thật, thì bên An gia sẽ lại phải đưa thêm một trai hoặc một gái sang làm vợ kế. Đây là truyền thống có từ thời xưa trong nhà, cũng là vì âm mưu ích kỷ của An gia.
- ----------------------------------------------------------
Thể loại: sinh tử, thụ tính trẻ con, yếu ớt, NTR, sườn xám.
Tags: 1VS1; Anh rể x Em vợ; niên thượng; vụng trộm dưỡng thê; sinh tử, có H (edit thô tục), NTR thời dân quốc.
⚠️Đây là truyện thời dân quốc sẽ có liên quan đến tam thê tứ thiếp.
Phủ tướng quân vẫn chưa biết ra sao, mà ở An gia đã sớm hỗn loạn cả lên, nếu chết thật, thì bên An gia sẽ lại phải đưa thêm một trai hoặc một gái sang làm vợ kế. Đây là truyền thống có từ thời xưa trong nhà, cũng là vì âm mưu ích kỷ của An gia.
- ----------------------------------------------------------
Thể loại: sinh tử, thụ tính trẻ con, yếu ớt, NTR, sườn xám.
Tags: 1VS1; Anh rể x Em vợ; niên thượng; vụng trộm dưỡng thê; sinh tử, có H (edit thô tục), NTR thời dân quốc.
⚠️Đây là truyện thời dân quốc sẽ có liên quan đến tam thê tứ thiếp.
3.5
Tên truyện gốc: Cửu biệt gặp lại
Hán Việt: Biệt hậu trọng phùng ( H)
Tác giả: A Phì A
Editor: Mon
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Ngược luyến, Gương vỡ lại lành, Vườn trường, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1
Văn án:
Địa điểm Cận Quan Quan gặp lại Hoắc Mộ là tiệm váy cưới, cô tận mắt thấy anh đưa vị hôn thê đi thử váy cưới, lúc ấy tâm can cô như muốn xé nát thành trăm mảnh.
Nhớ đến năm khi còn học cao trung, anh bắt cô làm đủ mọi tư thế. Cô chỉ biết ở dưới thân anh trải qua từng đợt cao triều và sung sướng đến phát khóc.
Hiện tại.
Hoắc Mộ lại theo cô vào phòng thử đồ, cả gan kéo quần lót chữ đinh của cô xuống trong khi vị hôn thê của anh đang đứng bên ngoài, ngón tay anh c*m vào huy*t cô, còn ra sức moi móc, điều đáng nói là anh lại bày ra bộ dáng thỏa mãn nhìn cô phun nước.
P/S: Đừng đọc văn án đã vội kết luận đây là truyện ngoại tình, phá đảo tam quan. Truyện này rất thân thiện với độc giả, mọi người phải kiên nhẫn chút.
Hán Việt: Biệt hậu trọng phùng ( H)
Tác giả: A Phì A
Editor: Mon
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, H văn, Ngọt sủng, Song khiết, Hào môn thế gia, Ngược luyến, Gương vỡ lại lành, Vườn trường, Đô thị tình duyên, Cận thủy lâu đài, Duyên trời tác hợp, 1v1
Văn án:
Địa điểm Cận Quan Quan gặp lại Hoắc Mộ là tiệm váy cưới, cô tận mắt thấy anh đưa vị hôn thê đi thử váy cưới, lúc ấy tâm can cô như muốn xé nát thành trăm mảnh.
Nhớ đến năm khi còn học cao trung, anh bắt cô làm đủ mọi tư thế. Cô chỉ biết ở dưới thân anh trải qua từng đợt cao triều và sung sướng đến phát khóc.
Hiện tại.
Hoắc Mộ lại theo cô vào phòng thử đồ, cả gan kéo quần lót chữ đinh của cô xuống trong khi vị hôn thê của anh đang đứng bên ngoài, ngón tay anh c*m vào huy*t cô, còn ra sức moi móc, điều đáng nói là anh lại bày ra bộ dáng thỏa mãn nhìn cô phun nước.
P/S: Đừng đọc văn án đã vội kết luận đây là truyện ngoại tình, phá đảo tam quan. Truyện này rất thân thiện với độc giả, mọi người phải kiên nhẫn chút.
7.3
Nhiếp Tu Tề phải lòng cô giáo dạy múa của con gái.
Người phụ nữ ấy mới chỉ xoay eo nhảy một điệu múa trước mặt anh, anh đã quyết định lên kế hoạch chiếm đoạt cô.
(Bí thư Thị uỷ x Giáo viên dạy múa ballet)
Người phụ nữ ấy mới chỉ xoay eo nhảy một điệu múa trước mặt anh, anh đã quyết định lên kế hoạch chiếm đoạt cô.
(Bí thư Thị uỷ x Giáo viên dạy múa ballet)
8.2
"Đã lâu không gặp, Hướng Du".
"Đáng lẽ em nên bước tiếp rồi, đúng không?"
"Anh đã từng thật sự cho rằng, cho rằng anh có thể yêu em rất lâu, rất lâu, không chỉ tám năm."
"Ban đầu anh còn không tin, nhưng xem ra thời gian thật sự sẽ chôn vùi tất cả. Ký ức về em trong trí nhớ của anh dần mờ nhạt, thậm chí anh còn không thể nhớ rõ dáng vẻ của em. Anh dường như đã thật sự thất hứa rồi."
Em thất hứa một lần, anh thất hứa một lần, vậy chúng ta hòa nhau.
***
Có lẽ yêu thầm phải là một vở kịch trọn vẹn, vậy nên tôi đã thích anh ấy từ năm này qua năm khác.
【Nhắc nhở thân thiện】
1. Kết thúc là BE, hiện tại không có ý tưởng để viết phiên ngoại song song.
2. Văn phong không tốt, cân nhắc trước khi đọc.
3. Chấp nhận góp ý và phê bình, cảm ơn bạn đã đọc.
4. Không liên tưởng với thực tế, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết. 5
. Không có ý nghĩa sâu xa, chỉ viết và đọc cho vui.
"Đáng lẽ em nên bước tiếp rồi, đúng không?"
"Anh đã từng thật sự cho rằng, cho rằng anh có thể yêu em rất lâu, rất lâu, không chỉ tám năm."
"Ban đầu anh còn không tin, nhưng xem ra thời gian thật sự sẽ chôn vùi tất cả. Ký ức về em trong trí nhớ của anh dần mờ nhạt, thậm chí anh còn không thể nhớ rõ dáng vẻ của em. Anh dường như đã thật sự thất hứa rồi."
Em thất hứa một lần, anh thất hứa một lần, vậy chúng ta hòa nhau.
***
Có lẽ yêu thầm phải là một vở kịch trọn vẹn, vậy nên tôi đã thích anh ấy từ năm này qua năm khác.
【Nhắc nhở thân thiện】
1. Kết thúc là BE, hiện tại không có ý tưởng để viết phiên ngoại song song.
2. Văn phong không tốt, cân nhắc trước khi đọc.
3. Chấp nhận góp ý và phê bình, cảm ơn bạn đã đọc.
4. Không liên tưởng với thực tế, tiểu thuyết chỉ là tiểu thuyết. 5
. Không có ý nghĩa sâu xa, chỉ viết và đọc cho vui.
8
Tên gốc: 消失的你
Tác giả: Hựu Lam 又蓝
Thể loại: Truyện gốc, Đam mỹ, Truyện ngắn, Loạn luân, Ngược tâm, Gương vỡ tan tành, BE.
—
Giới thiệu:
Sau khi người từng yêu anh bị mất trí nhớ, cậu ấy mong anh biến mất.
—
Cảnh báo có spoil: Truyện có chi tiết loạn luân (anh em ruột), công lấy vợ, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc ạ.
Tác giả: Hựu Lam 又蓝
Thể loại: Truyện gốc, Đam mỹ, Truyện ngắn, Loạn luân, Ngược tâm, Gương vỡ tan tành, BE.
—
Giới thiệu:
Sau khi người từng yêu anh bị mất trí nhớ, cậu ấy mong anh biến mất.
—
Cảnh báo có spoil: Truyện có chi tiết loạn luân (anh em ruột), công lấy vợ, mong mọi người cân nhắc trước khi đọc ạ.
8.4
Xuyên sách thành nữ phụ phản diện có kết thúc bi thảm, Tiết Nguyên Khê lựa chọn an phận thủ thường hòng thay đổi kiếp này, cầu sống đến đại kết cục.
Nàng không cầu cao sang phú quý, chỉ mong bình bình đạm đạm đóng vai một nhân vật mờ nhạt, an yên sống với người mình thương.
Trớ trêu, cuốn sách này đặc sắc vô cùng. Nữ chính xuyên không, nữ hai trùng sinh, nữ ba là nàng xuyên sách. Tác giả không cho nàng năng lực, không cho bàn tay vàng, nàng nào có thể đấu kháng với nhóm nhân vật chính hào quang ngời ngời.
Suy cho cùng, nàng cũng chỉ là vật lót đường, là món đồ tung hứng của nhân vật chính. Cuộc đời nàng dù có diễn biến thế nào, thì kết cục vẫn là bi thương...
Nàng không cầu cao sang phú quý, chỉ mong bình bình đạm đạm đóng vai một nhân vật mờ nhạt, an yên sống với người mình thương.
Trớ trêu, cuốn sách này đặc sắc vô cùng. Nữ chính xuyên không, nữ hai trùng sinh, nữ ba là nàng xuyên sách. Tác giả không cho nàng năng lực, không cho bàn tay vàng, nàng nào có thể đấu kháng với nhóm nhân vật chính hào quang ngời ngời.
Suy cho cùng, nàng cũng chỉ là vật lót đường, là món đồ tung hứng của nhân vật chính. Cuộc đời nàng dù có diễn biến thế nào, thì kết cục vẫn là bi thương...
3.6
5
Tác giả: Lan Đạo Tiên Sinh.
Thể loại: Đam mỹ, tuyển tập truyện ngắn, cận đại, hiện đại, ngược, phương Tây, 18+...
Edit: Aminta.
GIỚI THIỆU
Một viện điều dưỡng tọa lạc trên núi và những câu chuyện của bệnh nhân trong đó.
Mỗi câu chuyện độc lập nhau, có nhân vật chính riêng, trình tự đọc có thể không theo thứ tự.
Giới thiệu vắn tắt: Trong lòng mỗi người đều có một viện điều dưỡng.
LƯU Ý:
Ban đầu truyện gồm 5 câu chuyện và 1 câu chuyện khác, nhưng vào 14/5/21 tác giả đã xóa câu chuyện khác. Và trong bản chính thức xuất bản bên Đài chỉ bao gồm 3 câu chuyện đầu nên mình sẽ xếp 3 câu chuyện đầu vào mục chính văn, 2 câu chuyện còn lại sẽ coi như ngoại truyện.
Thể loại: Đam mỹ, tuyển tập truyện ngắn, cận đại, hiện đại, ngược, phương Tây, 18+...
Edit: Aminta.
GIỚI THIỆU
Một viện điều dưỡng tọa lạc trên núi và những câu chuyện của bệnh nhân trong đó.
Mỗi câu chuyện độc lập nhau, có nhân vật chính riêng, trình tự đọc có thể không theo thứ tự.
Giới thiệu vắn tắt: Trong lòng mỗi người đều có một viện điều dưỡng.
LƯU Ý:
Ban đầu truyện gồm 5 câu chuyện và 1 câu chuyện khác, nhưng vào 14/5/21 tác giả đã xóa câu chuyện khác. Và trong bản chính thức xuất bản bên Đài chỉ bao gồm 3 câu chuyện đầu nên mình sẽ xếp 3 câu chuyện đầu vào mục chính văn, 2 câu chuyện còn lại sẽ coi như ngoại truyện.
7.5
Bạn đang đọc truyện Hoàng Hậu Trọng Sinh Dứt Tâm Với Hoàng Đế của tác giả Ngọc Minh.
Cứ tưởng rằng tình yêu của Hoàng đế và Hoàng hậu vô cùng đậm sâu, nhưng sau cùng, nàng lại mang một trái tim đầy thương tích mà nhảy xuống vực, mãi mãi rời xa hắn.
Nàng không nghĩ tới mình còn có thể tỉnh lại, mà lúc này đã là hai năm sau khi nàng qua đời, và thân thể hiện tại là một tiểu thư ngốc nghếch của Hàn gia.
Cứ tưởng rằng tình yêu của Hoàng đế và Hoàng hậu vô cùng đậm sâu, nhưng sau cùng, nàng lại mang một trái tim đầy thương tích mà nhảy xuống vực, mãi mãi rời xa hắn.
Nàng không nghĩ tới mình còn có thể tỉnh lại, mà lúc này đã là hai năm sau khi nàng qua đời, và thân thể hiện tại là một tiểu thư ngốc nghếch của Hàn gia.
4.3
Hắn đỏ mắt nói: “Nàng chỉ cần mềm mỏng với ta một chút thôi, Thu Hà, chẳng phải nàng muốn quyền lực nhất sao? Ta cho nàng, ngôi vị Hoàng hậu cho nàng, cái gì nàng muốn ta đều cho, được không? Nàng gọi ta một tiếng Thái tử ca ca nữa, được không?”.
Thái tử, kẻ ngày thường nghiêm nghị, miệng lúc nào cũng nói lễ nghĩa liêm sỉ, giờ đây lại khẩn cầu ta một cách hèn mọn như thế, làm sao ta không vui cho được?
Ta đưa tay mân mê cổ hắn, thổi nhẹ vào tai hắn, nhìn hắn động tình nhưng cố tình không chiều lòng: “Chẳng phải ngài nói ta không giữ nữ giới sao? Còn nói ta là hồ ly tinh không biết lễ nghĩa liêm sỉ? Thái tử điện hạ, giờ ngài lại tự cởi áo trước mặt tẩu tẩu của mình, ngài nói xem ngài có phải là hạ lưu không?”.
Ta ấn mạnh Ân Cửu Thanh vào hòn giả sơn phía sau, khiến hắn rên lên một tiếng.
Ta làm như không nghe thấy, hả hê mắng: “Ngài không biết liêm sỉ, bất chấp luân thường, ta sẽ không để ngài toại nguyện!”.
Ta chỉnh lại y sam bị hắn kéo cho xộc xệch, bước nhanh ra khỏi hòn giả sơn.
Bên ngoài non bộ, trời cao trăng nhỏ, một vầng trăng sáng treo cao.
Lại là tiết trời cuối thu, sương giá phủ đầy trên lá rụng dưới ánh trăng.
Thái tử, kẻ ngày thường nghiêm nghị, miệng lúc nào cũng nói lễ nghĩa liêm sỉ, giờ đây lại khẩn cầu ta một cách hèn mọn như thế, làm sao ta không vui cho được?
Ta đưa tay mân mê cổ hắn, thổi nhẹ vào tai hắn, nhìn hắn động tình nhưng cố tình không chiều lòng: “Chẳng phải ngài nói ta không giữ nữ giới sao? Còn nói ta là hồ ly tinh không biết lễ nghĩa liêm sỉ? Thái tử điện hạ, giờ ngài lại tự cởi áo trước mặt tẩu tẩu của mình, ngài nói xem ngài có phải là hạ lưu không?”.
Ta ấn mạnh Ân Cửu Thanh vào hòn giả sơn phía sau, khiến hắn rên lên một tiếng.
Ta làm như không nghe thấy, hả hê mắng: “Ngài không biết liêm sỉ, bất chấp luân thường, ta sẽ không để ngài toại nguyện!”.
Ta chỉnh lại y sam bị hắn kéo cho xộc xệch, bước nhanh ra khỏi hòn giả sơn.
Bên ngoài non bộ, trời cao trăng nhỏ, một vầng trăng sáng treo cao.
Lại là tiết trời cuối thu, sương giá phủ đầy trên lá rụng dưới ánh trăng.
8.8
Tác giả: Lâm Ngôn Trân
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Ngược, Ngược Nữ, Hư Cấu, Kỳ Ảo, Gả Thay
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Nếu nữ chính trong truyện ngược đột nhiên tỉnh ngộ, sẽ có câu chuyện gì?
Trước ngày muội muội xuất giá, ta hầu hạ nàng rửa chân.
"Tỷ tỷ, tỷ đã làm thị nữ rửa chân cho muội ba năm rồi, ngày mai muội gả cho Thái tử, cũng có chút không nỡ rời xa tỷ."
Ta lau mồ hôi trán, cười nói: "Muội muội về nhà thăm tỷ tỷ nhiều là được."
Thứ muội bỗng nhiên lấy tay che mặt khóc nức nở: "Năm xưa tỷ tỷ vì cứu muội, bị kẻ xấu bắt đi, mất tích không rõ lý do suốt ba năm. Sau đó tỷ trở về, nhưng mà..."
Thứ muội ngẩng đầu lên, trên mặt chẳng có giọt lệ nào, cười duyên nói: "Tỷ trở về trong tình trạng xộc xệch, trên người có dấu nô lệ của Bắc Địch, ấn hồng cũng không còn. Đích nữ của Tướng phủ sao có thể không còn trong sạch? Từ đó phụ thân để muội thay tỷ làm đích nữ Tô Vân Kỳ... Còn tỷ, trở thành một nô tì thấp hèn."
Nàng ta tháo trâm cài, đưa cho ta: "Tỷ tỷ, trong lòng tỷ có hận không?"
Thể loại: Cổ Đại, Gia Đấu, Ngược, Ngược Nữ, Hư Cấu, Kỳ Ảo, Gả Thay
Team dịch: Tớ Là Con Ma Nè
Giới thiệu
Nếu nữ chính trong truyện ngược đột nhiên tỉnh ngộ, sẽ có câu chuyện gì?
Trước ngày muội muội xuất giá, ta hầu hạ nàng rửa chân.
"Tỷ tỷ, tỷ đã làm thị nữ rửa chân cho muội ba năm rồi, ngày mai muội gả cho Thái tử, cũng có chút không nỡ rời xa tỷ."
Ta lau mồ hôi trán, cười nói: "Muội muội về nhà thăm tỷ tỷ nhiều là được."
Thứ muội bỗng nhiên lấy tay che mặt khóc nức nở: "Năm xưa tỷ tỷ vì cứu muội, bị kẻ xấu bắt đi, mất tích không rõ lý do suốt ba năm. Sau đó tỷ trở về, nhưng mà..."
Thứ muội ngẩng đầu lên, trên mặt chẳng có giọt lệ nào, cười duyên nói: "Tỷ trở về trong tình trạng xộc xệch, trên người có dấu nô lệ của Bắc Địch, ấn hồng cũng không còn. Đích nữ của Tướng phủ sao có thể không còn trong sạch? Từ đó phụ thân để muội thay tỷ làm đích nữ Tô Vân Kỳ... Còn tỷ, trở thành một nô tì thấp hèn."
Nàng ta tháo trâm cài, đưa cho ta: "Tỷ tỷ, trong lòng tỷ có hận không?"
4.2
Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm
Tác giả: Kim Hựu
Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Phi song khiết, HE, nam 8 thượng vị, ngược luyến, ngược tra
Chuyển ngữ: Làn Truyện
GIỚI THIỆU:
Chu Thần Diệp đã dành sáu năm để biến một phòng làm việc nhỏ không có tiếng tăm thành một công ty niêm yết.
Ai cũng hâm mộ Nguyễn Nam Tô, họ bảo cô tốt số, cưới được một người chồng tuyệt vời, không phải lo lắng gì cho nửa quãng đường còn lại.
Cô lại không quan tâm đến danh lợi quyền quý, cảnh tượng quý giá nhất trong ký ức của cô là lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán bar, Chu Thần Diệp không màng đến nguy hiểm cứu vớt cô khỏi đám xã hội đen cầm dao trong tay.
Anh ta chặn một dao cho cô, đổi lấy hai năm tình cảm chân thành của cô.
Mãi cho đến hai năm sau khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta xuất hiện, cô mới biết được mục đích thực sự anh ta cưới cô là muốn dùng thận của cô để cứu mạng Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
*
Năm Tưởng Chính Trì hai mươi sáu tuổi, nhờ vào việc bảo vệ được đôi chân của một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, anh đã vô tình trở thành giáo sư ngoại khoa số một trong nước.
Anh đã cứu được vô số người, tỷ lệ phẫu thuật thành công là 99,99%. Thế nhưng, chỉ với một lần thất bại, anh đã khiến cho vị bác sĩ được người người tôn sùng là huyền thoại này rớt thẳng từ trên cao xuống chỉ trong vòng một đêm, danh tiếng cũng sụp đổ.
Vì cứu Nguyễn Nam Tô, anh đã không ngần ngại tự tay h.ủy h.oại đi tương lai của mình……
*
Sau đó vào một đêm mùa đông, Chu Thần Diệp quỳ gối giữa mảnh tuyết trắng xóa giữ chặt lấy tay Nguyễn Nam Tô, đôi mắt đỏ rực vì đ.au đ.ớn: “Có phải chỉ khi tôi chết trước mặt em, em mới bằng lòng tha thứ cho tôi không?”
Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô vẫn không chút gợn sóng: “Buông ra, chồng tôi đang chờ tôi về nhà.”
Trích đoạn truyện Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm:
Chu Thần Diệp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt u tối trống rỗng như một ông già sắp chết.
Anh ta bị cha mẹ vứt bỏ từ khi còn thơ bé, phải ăn nhờ ở đậu người ta, tuy rằng cha mẹ nuôi chưa bao giờ hà khắc với anh ta, nhưng bản thân anh ta vẫn hình thành tính cách lạnh lùng lãnh đạm.
Tiền bạc, quyền lực và sắc dục, những thứ hấp dẫn đàn ông nhất trên đời này thực ra đối với anh ta lại không quá quan trọng.
Anh ta vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời u ám của mình chỉ có một tia sáng duy nhất là Tống Ôn Ngưng.
Nhưng bây giờ thì sao?
Có nỗi đau nào đó do một người phụ nữ khác gây ra lại từ từ dâng lên, sắc bén lại mãnh liệt.
Sau khi mất đi mới nhận ra được tình yêu của mình, thật đúng là tàn nhẫn biết bao……
Chu Thần Diệp cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng ngột ngạt, như muốn nuốt chửng lấy cả mình. Đây là loại tra tấn vô nhân đạo gì vậy, khiến anh ta muốn chết không được mà muốn sống cũng không xong.
Cuối cùng khi không thể chịu được cơn đau này nữa, anh ta đạp chân ga, dừng xe ở ven đường.
Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước rồi nằm sấp trên tay lái, trong miệng yếu ớt lẩm bẩm một cái tên.
“Tô Tô…”
Tác giả: Kim Hựu
Thể loại: Hiện đại, Ngọt sủng, Phi song khiết, HE, nam 8 thượng vị, ngược luyến, ngược tra
Chuyển ngữ: Làn Truyện
GIỚI THIỆU:
Chu Thần Diệp đã dành sáu năm để biến một phòng làm việc nhỏ không có tiếng tăm thành một công ty niêm yết.
Ai cũng hâm mộ Nguyễn Nam Tô, họ bảo cô tốt số, cưới được một người chồng tuyệt vời, không phải lo lắng gì cho nửa quãng đường còn lại.
Cô lại không quan tâm đến danh lợi quyền quý, cảnh tượng quý giá nhất trong ký ức của cô là lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán bar, Chu Thần Diệp không màng đến nguy hiểm cứu vớt cô khỏi đám xã hội đen cầm dao trong tay.
Anh ta chặn một dao cho cô, đổi lấy hai năm tình cảm chân thành của cô.
Mãi cho đến hai năm sau khi Bạch Nguyệt Quang của anh ta xuất hiện, cô mới biết được mục đích thực sự anh ta cưới cô là muốn dùng thận của cô để cứu mạng Bạch Nguyệt Quang của anh ta.
*
Năm Tưởng Chính Trì hai mươi sáu tuổi, nhờ vào việc bảo vệ được đôi chân của một bệnh nhân bị tai nạn xe cộ nghiêm trọng, anh đã vô tình trở thành giáo sư ngoại khoa số một trong nước.
Anh đã cứu được vô số người, tỷ lệ phẫu thuật thành công là 99,99%. Thế nhưng, chỉ với một lần thất bại, anh đã khiến cho vị bác sĩ được người người tôn sùng là huyền thoại này rớt thẳng từ trên cao xuống chỉ trong vòng một đêm, danh tiếng cũng sụp đổ.
Vì cứu Nguyễn Nam Tô, anh đã không ngần ngại tự tay h.ủy h.oại đi tương lai của mình……
*
Sau đó vào một đêm mùa đông, Chu Thần Diệp quỳ gối giữa mảnh tuyết trắng xóa giữ chặt lấy tay Nguyễn Nam Tô, đôi mắt đỏ rực vì đ.au đ.ớn: “Có phải chỉ khi tôi chết trước mặt em, em mới bằng lòng tha thứ cho tôi không?”
Thế nhưng vẻ mặt của Nguyễn Nam Tô vẫn không chút gợn sóng: “Buông ra, chồng tôi đang chờ tôi về nhà.”
Trích đoạn truyện Anh Còn Dịu Dàng Hơn Bóng Đêm:
Chu Thần Diệp nhìn chằm chằm con đường phía trước, ánh mắt u tối trống rỗng như một ông già sắp chết.
Anh ta bị cha mẹ vứt bỏ từ khi còn thơ bé, phải ăn nhờ ở đậu người ta, tuy rằng cha mẹ nuôi chưa bao giờ hà khắc với anh ta, nhưng bản thân anh ta vẫn hình thành tính cách lạnh lùng lãnh đạm.
Tiền bạc, quyền lực và sắc dục, những thứ hấp dẫn đàn ông nhất trên đời này thực ra đối với anh ta lại không quá quan trọng.
Anh ta vẫn luôn cho rằng trong cuộc đời u ám của mình chỉ có một tia sáng duy nhất là Tống Ôn Ngưng.
Nhưng bây giờ thì sao?
Có nỗi đau nào đó do một người phụ nữ khác gây ra lại từ từ dâng lên, sắc bén lại mãnh liệt.
Sau khi mất đi mới nhận ra được tình yêu của mình, thật đúng là tàn nhẫn biết bao……
Chu Thần Diệp cảm thấy không khí trong xe càng lúc càng ngột ngạt, như muốn nuốt chửng lấy cả mình. Đây là loại tra tấn vô nhân đạo gì vậy, khiến anh ta muốn chết không được mà muốn sống cũng không xong.
Cuối cùng khi không thể chịu được cơn đau này nữa, anh ta đạp chân ga, dừng xe ở ven đường.
Cơ thể anh ta nghiêng về phía trước rồi nằm sấp trên tay lái, trong miệng yếu ớt lẩm bẩm một cái tên.
“Tô Tô…”
4
Tác giả: Mộc Đầu Khai Hoa
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Tag: Duyên trời tác hợp, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Nham hiểm,
Tổng số chương: 71
Giới thiệu:
Trịnh Tây Tây sống đến năm mười tám tuổi mới biết được chính mình là thiên kim hàng thật giá thật lưu lạc bên ngoài của hào môn.
Khi mọi người đều cho rằng cô sẽ cầm kịch bản thiên kim thật, thiên kim giả, tranh sủng cùng với thiên kim giả thì Trịnh Tây Tây lại ôm được một cái đùi lớn – người thừa kế tập đoàn Cố thị, đại thiếu gia nhà họ Cố, Cố Duẫn.
Còn nhiều tiền hơn cả nhà họ Trịnh.
Cố Duẫn là một kỳ nhân, độc miệng, tính tình không tốt, cũng không kiên nhẫn nhưng lại bảo vệ Trịnh Tây Tây đủ đường.
Bên ngoài đều đang đồn rằng chuyện tốt của Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn sắp đến rồi, thậm chí cả bạn bè của Cố Duẫn cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Anh đây là trâu già gặm cỏ non à.”
Cố Duẫn: “Đừng nói bậy, tôi chỉ coi cô ấy là em gái, tuyệt đối không có tâm tư gì khác.”
Sau lại, Cố Duẫn: Mặt đau nha.
…
Từ nhỏ Cố Duẫn đã muốn có một cô em gái, lần đầu tiên khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây, anh cảm thấy nếu như mình có em gái, cô em gái đó nên giống như Trịnh Tây Tây vậy, thông minh, giảo hoạt, còn có một chút đáng yêu.
Vì thế Cố đại thiếu gia quyết định – cô em gái này, tôi che chở.
Thật lâu sau, Cố Duẫn rốt cuộc hậu tri hậu giác mà ý thức được rằng, tâm tình lúc ban đầu của mình cũng không phải muốn coi cô là em gái, mà mẹ nó nên gọi là nhất kiến chung tình.
Tự vả mặt thì tự mình chịu.
Cô gái mà mình cưng chiều thì mình tự cưới.
Tuy rằng quá trình có phần quanh co lòng vòng, nhưng cuối cùng vẫn là lừa được bà xã về nhà
- Trích hồi ký của Cố thiếu gia.
…
Trịnh Tây Tây: “Trước kia có một chàng trai, anh ta lớn hơn tớ sáu tuổi, rất tuấn tú, thường hay lái xe thể thao đến đón tớ, mua cho tớ những món quà quý giá, mời tớ ăn cơm, mời tớ xem phim…”
“Anh ta muốn tán tỉnh cậu à?”
“Không phải, anh ấy muốn làm anh trai tớ.”
“…”
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Tag: Duyên trời tác hợp, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Hài hước, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Nham hiểm,
Tổng số chương: 71
Giới thiệu:
Trịnh Tây Tây sống đến năm mười tám tuổi mới biết được chính mình là thiên kim hàng thật giá thật lưu lạc bên ngoài của hào môn.
Khi mọi người đều cho rằng cô sẽ cầm kịch bản thiên kim thật, thiên kim giả, tranh sủng cùng với thiên kim giả thì Trịnh Tây Tây lại ôm được một cái đùi lớn – người thừa kế tập đoàn Cố thị, đại thiếu gia nhà họ Cố, Cố Duẫn.
Còn nhiều tiền hơn cả nhà họ Trịnh.
Cố Duẫn là một kỳ nhân, độc miệng, tính tình không tốt, cũng không kiên nhẫn nhưng lại bảo vệ Trịnh Tây Tây đủ đường.
Bên ngoài đều đang đồn rằng chuyện tốt của Trịnh Tây Tây và Cố Duẫn sắp đến rồi, thậm chí cả bạn bè của Cố Duẫn cũng không nhịn được mà trêu chọc: “Anh đây là trâu già gặm cỏ non à.”
Cố Duẫn: “Đừng nói bậy, tôi chỉ coi cô ấy là em gái, tuyệt đối không có tâm tư gì khác.”
Sau lại, Cố Duẫn: Mặt đau nha.
…
Từ nhỏ Cố Duẫn đã muốn có một cô em gái, lần đầu tiên khi nhìn thấy Trịnh Tây Tây, anh cảm thấy nếu như mình có em gái, cô em gái đó nên giống như Trịnh Tây Tây vậy, thông minh, giảo hoạt, còn có một chút đáng yêu.
Vì thế Cố đại thiếu gia quyết định – cô em gái này, tôi che chở.
Thật lâu sau, Cố Duẫn rốt cuộc hậu tri hậu giác mà ý thức được rằng, tâm tình lúc ban đầu của mình cũng không phải muốn coi cô là em gái, mà mẹ nó nên gọi là nhất kiến chung tình.
Tự vả mặt thì tự mình chịu.
Cô gái mà mình cưng chiều thì mình tự cưới.
Tuy rằng quá trình có phần quanh co lòng vòng, nhưng cuối cùng vẫn là lừa được bà xã về nhà
- Trích hồi ký của Cố thiếu gia.
…
Trịnh Tây Tây: “Trước kia có một chàng trai, anh ta lớn hơn tớ sáu tuổi, rất tuấn tú, thường hay lái xe thể thao đến đón tớ, mua cho tớ những món quà quý giá, mời tớ ăn cơm, mời tớ xem phim…”
“Anh ta muốn tán tỉnh cậu à?”
“Không phải, anh ấy muốn làm anh trai tớ.”
“…”
3.9
Tác giả: Trạm Dạo Tiểu Sinh
Thể loại: Cổ Đại, Cung Đấu, Ngược, SE, Trả Thù, Vả Mặt
Team dịch: Mỗi ngày chỉ thích làm Cá Muối
Giới thiệu
Ta là Hoàng Hậu, nhưng Hoàng Thượng chẳng yêu thương ta.
Ngày phế hậu, Hoàng Thượng lại tự mình đến cung của ta, còn xin ta một chén rượu uống.
Ta cùng Người ngồi dưới mái hiên của Trường Lạc Cung, nhìn tuyết trắng mênh mông rơi tán loạn, nhuộm màu tang tóc khắp những mái ngói chất chồng không thể đếm hết.
Lý Mộ Thần kính ta một chén rượu, nói: "Con đường sau này của nàng, có lẽ sẽ chẳng dễ dàng. Đây là điều trẫm nợ nàng. Con đường sau này của trẫm, chắc chắn cũng chẳng dễ đi, nhưng đó là điều trẫm phải làm."
Người cạn chén rượu, đứng dậy bước vào trong trời tuyết ngập trời, chẳng bao lâu tóc Người bạc phơ, tựa hồ như thời gian đã trôi đi nhiều năm.
Ta nghe tiếng Người thấp giọng ngâm nga: "Sơn thủy hữu tương phùng, vọng quân đa trân trọng. Xuân phong nhập quyển lai, viên nguyệt bôi tửu trung."
Dường như những ngày tháng ly biệt trong đời ta, luôn có tuyết bay làm bạn. Ta nhớ ngày ta rời quê nhà, theo Nhiếp Chính Vương vào kinh, cũng là một ngày tuyết rơi lả tả, chỉ là tuyết ở Tây Bắc thì thô ráp hơn nhiều so với tuyết ở kinh thành.
Thể loại: Cổ Đại, Cung Đấu, Ngược, SE, Trả Thù, Vả Mặt
Team dịch: Mỗi ngày chỉ thích làm Cá Muối
Giới thiệu
Ta là Hoàng Hậu, nhưng Hoàng Thượng chẳng yêu thương ta.
Ngày phế hậu, Hoàng Thượng lại tự mình đến cung của ta, còn xin ta một chén rượu uống.
Ta cùng Người ngồi dưới mái hiên của Trường Lạc Cung, nhìn tuyết trắng mênh mông rơi tán loạn, nhuộm màu tang tóc khắp những mái ngói chất chồng không thể đếm hết.
Lý Mộ Thần kính ta một chén rượu, nói: "Con đường sau này của nàng, có lẽ sẽ chẳng dễ dàng. Đây là điều trẫm nợ nàng. Con đường sau này của trẫm, chắc chắn cũng chẳng dễ đi, nhưng đó là điều trẫm phải làm."
Người cạn chén rượu, đứng dậy bước vào trong trời tuyết ngập trời, chẳng bao lâu tóc Người bạc phơ, tựa hồ như thời gian đã trôi đi nhiều năm.
Ta nghe tiếng Người thấp giọng ngâm nga: "Sơn thủy hữu tương phùng, vọng quân đa trân trọng. Xuân phong nhập quyển lai, viên nguyệt bôi tửu trung."
Dường như những ngày tháng ly biệt trong đời ta, luôn có tuyết bay làm bạn. Ta nhớ ngày ta rời quê nhà, theo Nhiếp Chính Vương vào kinh, cũng là một ngày tuyết rơi lả tả, chỉ là tuyết ở Tây Bắc thì thô ráp hơn nhiều so với tuyết ở kinh thành.
4.4
Thể loại: Cổ đại, thế thân, ngược, tra công biến trung khuyển, cưới trước yêu sau, sinh tử, khổ tận cam lai, HE
Ngạo kiều, biệt nữu Thái tử công x Nho nhã, đạm mạc Thái tử phi thụ.
- ----
Bộ truyện này và “Triều Tần mộ Sở” là series, “Triều Tần mộ Sở” kể về câu chuyện của em trai, còn bộ này kể về câu chuyện của anh trai.
Giải thích tên truyện:
Lý Đại Đào Cương (Thay mận đổi đào) là kế thứ mười một trong binh pháp Tôn Tử, thuộc Bộ thứ hai: Địch Chiến Kế. Gồm: Vô trung sinh hữu • Ám độ trần thương • Cách ngạn quan hỏa • Tiểu lý tàng đao • Lý đại đào cương • Thuận thủ khiên dương.
3.3
Tôi nhận được tin anh đã chết, người tôi yêu nhất, đã chết khi làm nhiệm vụ. Anh tên Giang Tuỳ, anh là cảnh sát ngầm, chuyên nằm vùng ở các tổ chức nguy hiểm nhất.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
3.9
Năm thứ ba quen biết Nghiêm Thanh Dữ, chúng tôi quyết định đi đăng kí kết hôn. Không ngờ, anh ta lại nói: “Xin lỗi, anh không thể cưới em.” Sau ngày hôm đó, gia đình tôi nhà tan cửa nát. Về phần Nghiêm Thanh Dữ, anh ta là một đặc vụ ngầm, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được ghi danh vào sử sách!
4.3
Cả đời hắn đã làm tân lang ba lần.
Lần thứ nhất, hắn là vua trấn núi, nhầm con trai nhà địa chủ là con gái, bắt thiếu gia nhà người ta về làm áp trại phu nhân.
Lần thứ hai, hắn đi theo cách mạng, kéo thiếu gia tới chỗ thủ trưởng để lĩnh giấy hôn thú. Không được cấp, hắn tự vẽ một cái.
Lần thứ ba, bọn họ vai kề vai, cùng nhau quỳ xuống. Quân phản loạn bắt bọn họ dập đầu, hắn kháng lại, thiếu gia cười hô: “Nhất bái thiên địa—”
Một bái này xong không ngẩng đầu lại, kết thành phu thê một đời.
Thiếu gia kia tên Tần Thư, còn thổ phỉ tên Thủy Tam. Giữa họ là một mối tơ hồng, kiếp sau vẫn có duyên gặp lại.
Kiếp sau, Tần Thư thật sự được gặp lại Thủy Tam. Tuy nhiên… tưởng tượng thì tốt đẹp, hiện thực lại vô cùng tàn khốc.
Việc sống trong gia đình giàu có đã nuôi ra một tên “trẻ trâu” Thủy – trai thẳng như sắt thép – ông hoàng tưởng bở – trong nhà đầy tiền – Tam. Hắn nói với cậu bằng giọng điệu chán ghét: “Nhóc con, mày thích anh đây chứng tỏ mày có mắt nhìn người rất tốt, nhưng mà anh mày không thích con trai. Hơn nữa gái đẹp lượn lờ xung quanh anh không thiếu. Cho dù mày có đẹp thì anh cũng không thể vì một cái cây như mày mà bỏ cả khu rừng.
Sau khi vô tình có được kí ức kiếp trước do tai nạn, Tần Thư lạnh lùng quay người: “Ha ha.”
Hừ! Tốt nhất là nửa đời còn lại ngài đừng có bén mảng lại gần, bổn thiếu gia tự có lối đi riêng!
Đây là một câu chuyện về cậu học sinh giỏi cool ngầu mạnh mẽ bẻ cong trùm trường trai thẳng.
Lần thứ nhất, hắn là vua trấn núi, nhầm con trai nhà địa chủ là con gái, bắt thiếu gia nhà người ta về làm áp trại phu nhân.
Lần thứ hai, hắn đi theo cách mạng, kéo thiếu gia tới chỗ thủ trưởng để lĩnh giấy hôn thú. Không được cấp, hắn tự vẽ một cái.
Lần thứ ba, bọn họ vai kề vai, cùng nhau quỳ xuống. Quân phản loạn bắt bọn họ dập đầu, hắn kháng lại, thiếu gia cười hô: “Nhất bái thiên địa—”
Một bái này xong không ngẩng đầu lại, kết thành phu thê một đời.
Thiếu gia kia tên Tần Thư, còn thổ phỉ tên Thủy Tam. Giữa họ là một mối tơ hồng, kiếp sau vẫn có duyên gặp lại.
Kiếp sau, Tần Thư thật sự được gặp lại Thủy Tam. Tuy nhiên… tưởng tượng thì tốt đẹp, hiện thực lại vô cùng tàn khốc.
Việc sống trong gia đình giàu có đã nuôi ra một tên “trẻ trâu” Thủy – trai thẳng như sắt thép – ông hoàng tưởng bở – trong nhà đầy tiền – Tam. Hắn nói với cậu bằng giọng điệu chán ghét: “Nhóc con, mày thích anh đây chứng tỏ mày có mắt nhìn người rất tốt, nhưng mà anh mày không thích con trai. Hơn nữa gái đẹp lượn lờ xung quanh anh không thiếu. Cho dù mày có đẹp thì anh cũng không thể vì một cái cây như mày mà bỏ cả khu rừng.
Sau khi vô tình có được kí ức kiếp trước do tai nạn, Tần Thư lạnh lùng quay người: “Ha ha.”
Hừ! Tốt nhất là nửa đời còn lại ngài đừng có bén mảng lại gần, bổn thiếu gia tự có lối đi riêng!
Đây là một câu chuyện về cậu học sinh giỏi cool ngầu mạnh mẽ bẻ cong trùm trường trai thẳng.