Ngược
218 Truyện
Sắp xếp theo
4.7
Thời trung học, ai cũng biết Vân Từ có một địch thủ đã giao đấu với nhau suốt ba năm, nhìn nhau không vừa mắt.
Không ngờ cả hai lạ chọn trường đại học giống nhau, còn thành bạn cùng phòng kí túc xá.
Ngay lúc Vân Từ đang phân vân viêc mình nên nghỉ học không thì bất chợt phát hiện…
Hình như thằng cha này crush mình.
Ngu Tầm x Vân Từ
"Kẻ thù không đội trời chung" biến thành người yêu.
Không ngờ cả hai lạ chọn trường đại học giống nhau, còn thành bạn cùng phòng kí túc xá.
Ngay lúc Vân Từ đang phân vân viêc mình nên nghỉ học không thì bất chợt phát hiện…
Hình như thằng cha này crush mình.
Ngu Tầm x Vân Từ
"Kẻ thù không đội trời chung" biến thành người yêu.
3.5
Sáng hôm ấy là thứ bảy, cả phòng học chỉ còn mỗi lớp trưởng Thẩm Hòe An và Đường Sùng Ninh
Nữ ính mở ngăn kéo, thấy một quả táo trong túi giữ tươi, đã được gọt vỏ.
Cô gái cầm lấy nó, ngồi vào bên cạnh lớp trường, từ từ cắn nó.
Cô gái vừa ăn vừa nhìn Thẩm Hòe An, đầu lưỡi hồng nộn liếm đi vết son hằn lên quả táo, ánh mắt chăm chú nhìn anh, như đang muốn quyến rũ, câu dẫn anh.
Anh nghiêng mặt, dường như không nhìn cô, nhưng vành tai lại đỏ ửng như máu.
Giây tiếp theo, quả táo bị người cướp đi, rơi trên mặt đất.
********
Đường Sùng Ninh cọ son môi lên ngoài miệng Thẩm Hoè An, cô mỉm cười rồi nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, "Lớp trưởng, cảm ơn quả táo của cậu."
Ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi lem son của cô, nhỏ giọng nói: "Không cần cảm ơn."
********
Ngay từ đầu, sở thích của Đường Sùng Ninh là đối nghịch với mọi người.
Một thời gian sau, sở thích của cô biến thành trêu chọc lớp trưởng.
Cô rất thích nhìn quá trình mặt Thẩm Hòe An chậm rãi ửng hồng, cũng thích nhìn vẻ mặt bình tĩnh rụt rè của anh biến thành vẻ thẹn thùng không biết làm sao, hơn nữa làm còn không biết mệt.
Sau này cô phát hiện con thỏ nóng nảy cắn người, Thẩm Hòe An bị trêu chọc quá mức cũng sẽ cắn người.
Nhiều năm sau, cô phát hiện sở thích của cô không phải là đối nghịch với bất kì ai cả.
Mục tiêu duy nhất trong cuộc sống của cô là...
Đối xử tốt với Thẩm Hòe An.
********
Ngay từ đầu Đường Sùng Ninh đã nghĩ, Bồ Tát cũng không độ nổi yêu quái chỉ quyết tâm đi đường ngang ngõ tắt như cô.
Sau này cô lại phát hiện, Bồ Tát cởi quần áo thì có thể.
CP: Nữ yêu tinh (Thiếu nữ có vấn đề) x Nam Bồ Tát (Lớp trưởng "thành thật")
1. Truyện vừa có "cơm" vừa có "thịt"
2. Nhân vật chính đều sạch
3. Tam quan bình thường, không méo mó, yên tâm đọc!!!
Nữ ính mở ngăn kéo, thấy một quả táo trong túi giữ tươi, đã được gọt vỏ.
Cô gái cầm lấy nó, ngồi vào bên cạnh lớp trường, từ từ cắn nó.
Cô gái vừa ăn vừa nhìn Thẩm Hòe An, đầu lưỡi hồng nộn liếm đi vết son hằn lên quả táo, ánh mắt chăm chú nhìn anh, như đang muốn quyến rũ, câu dẫn anh.
Anh nghiêng mặt, dường như không nhìn cô, nhưng vành tai lại đỏ ửng như máu.
Giây tiếp theo, quả táo bị người cướp đi, rơi trên mặt đất.
********
Đường Sùng Ninh cọ son môi lên ngoài miệng Thẩm Hoè An, cô mỉm cười rồi nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, "Lớp trưởng, cảm ơn quả táo của cậu."
Ánh mắt anh dừng lại ở đôi môi lem son của cô, nhỏ giọng nói: "Không cần cảm ơn."
********
Ngay từ đầu, sở thích của Đường Sùng Ninh là đối nghịch với mọi người.
Một thời gian sau, sở thích của cô biến thành trêu chọc lớp trưởng.
Cô rất thích nhìn quá trình mặt Thẩm Hòe An chậm rãi ửng hồng, cũng thích nhìn vẻ mặt bình tĩnh rụt rè của anh biến thành vẻ thẹn thùng không biết làm sao, hơn nữa làm còn không biết mệt.
Sau này cô phát hiện con thỏ nóng nảy cắn người, Thẩm Hòe An bị trêu chọc quá mức cũng sẽ cắn người.
Nhiều năm sau, cô phát hiện sở thích của cô không phải là đối nghịch với bất kì ai cả.
Mục tiêu duy nhất trong cuộc sống của cô là...
Đối xử tốt với Thẩm Hòe An.
********
Ngay từ đầu Đường Sùng Ninh đã nghĩ, Bồ Tát cũng không độ nổi yêu quái chỉ quyết tâm đi đường ngang ngõ tắt như cô.
Sau này cô lại phát hiện, Bồ Tát cởi quần áo thì có thể.
CP: Nữ yêu tinh (Thiếu nữ có vấn đề) x Nam Bồ Tát (Lớp trưởng "thành thật")
1. Truyện vừa có "cơm" vừa có "thịt"
2. Nhân vật chính đều sạch
3. Tam quan bình thường, không méo mó, yên tâm đọc!!!
4.5
Sau khi ta chết, nam nhân ta yêu nhất đã cưới kẻ giết ta. Ba năm sau, hắn vui mừng đón con trai đầu lòng, lại bỗng nhiên nhớ đến ta.
Hắn đến nơi ta từng sống, nhưng lại được thông báo: "Chết lâu rồi, một bát thuốc độc, chết nhanh lắm."
Hắn sững sờ, miệng phun ra máu tươi, lao đến giật lấy bài vị của ta.
Thế nhưng, tất cả đã quá muộn rồi.
Hắn đến nơi ta từng sống, nhưng lại được thông báo: "Chết lâu rồi, một bát thuốc độc, chết nhanh lắm."
Hắn sững sờ, miệng phun ra máu tươi, lao đến giật lấy bài vị của ta.
Thế nhưng, tất cả đã quá muộn rồi.
4.5
Giai đoạn đầu: Cô tiểu thư siêu chiếm hữu, quý phái x bông hoa nhỏ thuần khiết, cứng rắn
Giai đoạn sau: Tổng tài x Tổng trợ Lý
Khi Phương Du 19 tuổi, cô gặp Đàm Vân Thư, bạn học cùng trường, cùng tuổi. Cô là con gái của người giúp việc mới của Đàm gia, còn Đàm Vân Thư là đại tiểu thư, cao quý và tao nhã của Đàm gia.
Được mẹ trực tiếp nhắc nhở rằng phải biết bổn phận của mình, học hành chăm chỉ, dù trong hay ngoài trường đừng đụng chạm đến Đàm Vân Thư.
Họ đến từ hai thế giới khác nhau, một bên chói sáng rực rỡ, một bên nhỏ bé như hạt bụi.
Phương Du hiểu rõ điều này, nhưng Đàm Vân Thư luôn khiêu khích cô.
Đường đường là một đại tiểu thư danh giá nhưng lại thường xuyên gõ cửa phòng cô, căn phòng chật chội đến mức không đủ chỗ cho hai người lại dâng lên bầu không khí đầy ái muội.
Trong suốt ba năm, Đàm Vân Thư luôn ghen tuông khi có người tỏ tình, đã hơn một lần nàng thì thầm vào tai cô "Cậu là của tôi."
Mãi đến khi tốt nghiệp đại học, Phương Du mới hiểu hết ý nghĩa của bốn chữ này, hóa ra cô chỉ là trò tiêu khiển của Đàm Vân Thư.
Đó là bởi vì Đàm Vân Thư sắp kết hôn.
Đàm Vân Thư thậm chí còn gửi thiệp mời đến cô với nụ cười trên môi, nhân danh bạn cùng trường đại học.
Phương Du cắt đứt mọi liên lạc với Đàm Vân Thư từ đêm đó.
-
Đàm Vân Thư luôn coi Phương Du là tài sản riêng của mình, một hương vị để giải tỏa áp lực.
Cho đến khi Phương Du biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của nàng, không bao giờ tìm thấy nữa.
Thẻ nội dung: Tình yêu thành thị, mối tình trời sinh
Tóm tắt một câu: Đại tiểu thư truy thê vào lò hỏa táng
Quan niệm: Vận mệnh nằm trong tay bạn.
Giai đoạn sau: Tổng tài x Tổng trợ Lý
Khi Phương Du 19 tuổi, cô gặp Đàm Vân Thư, bạn học cùng trường, cùng tuổi. Cô là con gái của người giúp việc mới của Đàm gia, còn Đàm Vân Thư là đại tiểu thư, cao quý và tao nhã của Đàm gia.
Được mẹ trực tiếp nhắc nhở rằng phải biết bổn phận của mình, học hành chăm chỉ, dù trong hay ngoài trường đừng đụng chạm đến Đàm Vân Thư.
Họ đến từ hai thế giới khác nhau, một bên chói sáng rực rỡ, một bên nhỏ bé như hạt bụi.
Phương Du hiểu rõ điều này, nhưng Đàm Vân Thư luôn khiêu khích cô.
Đường đường là một đại tiểu thư danh giá nhưng lại thường xuyên gõ cửa phòng cô, căn phòng chật chội đến mức không đủ chỗ cho hai người lại dâng lên bầu không khí đầy ái muội.
Trong suốt ba năm, Đàm Vân Thư luôn ghen tuông khi có người tỏ tình, đã hơn một lần nàng thì thầm vào tai cô "Cậu là của tôi."
Mãi đến khi tốt nghiệp đại học, Phương Du mới hiểu hết ý nghĩa của bốn chữ này, hóa ra cô chỉ là trò tiêu khiển của Đàm Vân Thư.
Đó là bởi vì Đàm Vân Thư sắp kết hôn.
Đàm Vân Thư thậm chí còn gửi thiệp mời đến cô với nụ cười trên môi, nhân danh bạn cùng trường đại học.
Phương Du cắt đứt mọi liên lạc với Đàm Vân Thư từ đêm đó.
-
Đàm Vân Thư luôn coi Phương Du là tài sản riêng của mình, một hương vị để giải tỏa áp lực.
Cho đến khi Phương Du biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của nàng, không bao giờ tìm thấy nữa.
Thẻ nội dung: Tình yêu thành thị, mối tình trời sinh
Tóm tắt một câu: Đại tiểu thư truy thê vào lò hỏa táng
Quan niệm: Vận mệnh nằm trong tay bạn.
4.8
"Thế sự vô thường mây và bùn cũng có thể gặp nhau, thấu hiểu nhau, bên nhau, có nhau... Quanh đi quẩn lại, suy cho cùng, duyên phận của họ là do trời định."
3.2
Hổ Phách Nguyệt thuộc Long tộc, là một con rồng ưu tú nhất tộc.
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
Từ trước đến nay, rồng đực trong Long tộc đều trân quý trinh tiết nhất, muốn cưới gả thì phía bên nữ tử sẽ cân nhắc, suy xét rất nhiều, đặc biệt là ngân long, tức là rồng còn thanh bạch, là đáng giá nhất, tựa như khối ngọc ngàn vàng vậy.
Ngược lại, nam rồng mà trước khi thành hôn đã không còn là trai tân, thì giá trị của hắn sẽ giảm xuống còn một đồng bạc, còn nam rồng mà trước hôn nhân đã bắt đầu loạn luân, ngủ với nữ tử mà không cưới, thì sẽ rẻ mạt hơn cả một đồng tiền đồng, như một mảnh giẻ rách.
Hổ Phách Nguyệt là rồng, hắn có mọi thứ tốt đẹp, ngoại hình tốt, gia thế tốt, tính cách tốt, còn là ngân long mà các công chúa rồng tranh giành, nhưng... hắn mù mặt với nữ tử người phàm. Hắn có thể phân biệt được khuôn mặt của nam nhân, cũng có thể phân biệt được đồng loại rồng tộc, nhưng lại không thể phân biệt được nữ tử người phàm.
Hổ Phách Nguyệt thấy vẻ mặt Liễu thị có chút khác lạ, liền giải thích: "Nàng không cần sợ, nàng đã cứu ta, ta muốn báo đáp, đặc biệt đến để dâng hiến thứ quý giá nhất của mình."
"Dâm long nhỏ, ngươi nhìn kỹ cái mặt này của ta chưa, ta có phải là người cứu ngươi không? Ta chưa từng cứu ngươi."
4.8
Chạy về phía em là bản năng của anh.
Thời gian rực rỡ nhất của Tân Uyển chính là lúc cấp ba, hắn là một thiếu niên như ánh mặt trời lóa mắt, tuấn tú, cao lớn, thông minh, sáng rọi.
Nhưng sau khi thi đại học, hắn 19 tuổi, lại giống như một bóng đêm không thấy thái dương.
Mọi lý tưởng của hắn đều vỡ nát, hắn chỉ có một ảo tưởng duy nhất, rời đi bệnh viện, rời đi bức tường vây cao ngất kia, cùng với bác sĩ đã nói sẽ chữa hết "bệnh" cho hắn.
Mà trong lúc tuyệt vọng, khi hắn cứ bồi hồi giữa ranh giới hôn mê và thanh tỉnh, điều duy nhất hắn nhớ là một cái tên, là Tống Hành.Hai mươi tuổi, hắn được như ước nguyện, rời đi bệnh viện, đồng thời quên mất sở hữu, cũng bao gồm Tống Hành.
“Khi ta lựa chọn quên chính mình, chạy về phía ngươi vẫn là ta bản năng.”"Khi em lựa chọn quên bản thân mình, bản năng của em vẫn là chạy đến bên anh."
Thời gian rực rỡ nhất của Tân Uyển chính là lúc cấp ba, hắn là một thiếu niên như ánh mặt trời lóa mắt, tuấn tú, cao lớn, thông minh, sáng rọi.
Nhưng sau khi thi đại học, hắn 19 tuổi, lại giống như một bóng đêm không thấy thái dương.
Mọi lý tưởng của hắn đều vỡ nát, hắn chỉ có một ảo tưởng duy nhất, rời đi bệnh viện, rời đi bức tường vây cao ngất kia, cùng với bác sĩ đã nói sẽ chữa hết "bệnh" cho hắn.
Mà trong lúc tuyệt vọng, khi hắn cứ bồi hồi giữa ranh giới hôn mê và thanh tỉnh, điều duy nhất hắn nhớ là một cái tên, là Tống Hành.Hai mươi tuổi, hắn được như ước nguyện, rời đi bệnh viện, đồng thời quên mất sở hữu, cũng bao gồm Tống Hành.
“Khi ta lựa chọn quên chính mình, chạy về phía ngươi vẫn là ta bản năng.”"Khi em lựa chọn quên bản thân mình, bản năng của em vẫn là chạy đến bên anh."
3.3
Tác giả: Nhược Hoa Từ Thụ
Editor: Chỉ là cây cải thìa (Express9)
Thể loại: Trọng sinh, cung đình, tình hữu độc chung, giả incest, nữ phẫn nam trang, ngược,..
Nhân vật chính: Hạ Hầu Phái (Trọng Hoa), Thôi Trinh
Giới thiệu
Nàng nhẫn tâm bỏ rơi hài tử của nàng...
Editor: Chỉ là cây cải thìa (Express9)
Thể loại: Trọng sinh, cung đình, tình hữu độc chung, giả incest, nữ phẫn nam trang, ngược,..
Nhân vật chính: Hạ Hầu Phái (Trọng Hoa), Thôi Trinh
Giới thiệu
Nàng nhẫn tâm bỏ rơi hài tử của nàng...
4.9
Tác giả: Lưu Thủy Thủy
Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, HE, Ngược Luyến Tàn Tâm, Ngọt
Team dịch: Nhất Chi Mai
Giới thiệu
Hậu viện có nhốt một mỹ nhân, tên là Ly Đình.
Trước đó vài ngày, chủ tử từ Tây Nam mang về một mỹ nhân dị quốc, mị nhan tinh tế, dáng người còn đẹp hơn vài phần so với nữ nhân. Được đưa vào phủ ngay trong đêm, người to gan còn dám nhìn lén vài lần.
Thắt lưng nhỏ nhắn, hán tử thô kệch một chút có thể ôm trọn trong lòng. Đôi mắt trong veo, chỉ hơi liếc nhìn thôi cũng mang mị thái không thể nói hết, cái nhìn làm cho người ta nửa thân mềm nhũn.
Nhưng sau khi đưa vào hậu viện, bị chủ nhân dùng khóa xích lại, cái này gọi là chim hoàng yến trong lồng, là lễ vật mà chủ tử định mang tặng, vẫn là chú chim non chưa bị khai bao.
Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, HE, Ngược Luyến Tàn Tâm, Ngọt
Team dịch: Nhất Chi Mai
Giới thiệu
Hậu viện có nhốt một mỹ nhân, tên là Ly Đình.
Trước đó vài ngày, chủ tử từ Tây Nam mang về một mỹ nhân dị quốc, mị nhan tinh tế, dáng người còn đẹp hơn vài phần so với nữ nhân. Được đưa vào phủ ngay trong đêm, người to gan còn dám nhìn lén vài lần.
Thắt lưng nhỏ nhắn, hán tử thô kệch một chút có thể ôm trọn trong lòng. Đôi mắt trong veo, chỉ hơi liếc nhìn thôi cũng mang mị thái không thể nói hết, cái nhìn làm cho người ta nửa thân mềm nhũn.
Nhưng sau khi đưa vào hậu viện, bị chủ nhân dùng khóa xích lại, cái này gọi là chim hoàng yến trong lồng, là lễ vật mà chủ tử định mang tặng, vẫn là chú chim non chưa bị khai bao.
3.6
Thiếu gia ấm áp, kiềm chế, chiếm hữu mạnh mẽ (thích bị ngược đãi) × nữ vệ sĩ trung thành quyến rũ, độc đoán (thích bạo lực & ngược đãi)
Đây là một câu chuyện bối cảnh ở thời Dân Quốc. Ngọt ngào và cao trào.
H ít, có cốt truyện nhẹ nhàng
Đây là một câu chuyện bối cảnh ở thời Dân Quốc. Ngọt ngào và cao trào.
H ít, có cốt truyện nhẹ nhàng
4.1
Tác giả: Xuyên Lan
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Designer: Narciso
Tag: Con cưng của trời, Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Yêu thầm, Ngược nam,
Tổng số chương: 163
Giới thiệu
Trong vòng tròn giới hào môn Bắc Thành không ngừng bàn tán chuyện nhà họ Khương đã tìm lại được đứa con gái thất lạc nhiều năm, chỉ trong một đêm cô con gái nuôi Khương Thời Niệm đã ngay lập tức trở thành sự tồn tại đáng xấu hổ nhất.
Ngay cả vị hôn phu đã định hôn với cô cũng vì có chỗ dựa mà chẳng có chút sợ hãi nào, đi xe sang, du thuyền với vị thiên kim thật, không thèm để ý mà đánh cuộc với bạn bè: "Nhanh thôi, Khương Thời Niệm sẽ ngay lập tức biến thành kẻ trắng tay, cô ta không dám tức giận đâu, chỉ biết khom lưng, uốn gối, cầu xin tôi đừng chia tay với cô ta thôi!"
Cũng ngay tại nơi đó, cô phân định rạch ròi với anh ta trước mặt tất cả mọi người, vừa quay đầu đã đi ngoắt.
Cô mang theo hành lý, toàn thân toả ra khí lạnh, một mình ôm lấy cơ thể đứng bên vệ đường. Chợt có một chiếc xe băng qua màn tuyết, dừng lại bên người cô hệt như một người thợ săn kiên nhẫn.
Cửa sổ ghế sau xe trượt xuống, một người đàn ông mặc tây trang mang giày da, khuôn mặt sắc sảo đầy tự phụ, ôn tồn lễ độ mà cong môi cười với cô: "Em không có chỗ đi à? Vừa vặn tôi đang cần gấp một người vợ có bối cảnh gia đình sạch sẽ, sau khi kết hôn có thể tôn trọng nhau như khách, không làm phiền đến nhau, cô Khương có đồng ý hỗ trợ không?"
Hạt tuyết lớn bay đầy trời, vị giám đốc đứng đầu đỉnh kim tự tháp ở Bắc Thành này hệt như một vị thần cứu rỗi, ôn hoà mà nho nhã, không hề có chút tính nguy hiểm nào.
Trong thời khắc bất lực nhất này, Khương Thời Niệm bị bánh nướng lớn từ trên trời rớt xuống này đập trúng. Cô đứng thẳng người, nhìn chằm chằm anh rồi hỏi thẳng: "Lúc nào đi đăng ký?"
Anh mỉm cười: "Bây giờ."
Khương Thời Niệm cho rằng kết hôn chỉ là hình thức, vì thế lấy sổ hộ khẩu ra, đưa đến quyết định điên cuồng nhất đời này, rồi như bị ma xuôi quỷ khiến mà lên xe anh. Cô hoàn toàn không nhìn thấu được những ham muốn chiếm đoạt, sở hữu cô được anh che giấu biết bao nhiêu năm dưới lớp vỏ nguỵ trang dịu dàng kia.
Cũng mãi đến sau này Khương Thời Niệm mới biết được, vào buổi tối mà cô đính hôn với người khác, cái tên giả bộ đứng đắn nhưng sau khi kết hôn lại ham muốn vô độ với cô này, đã từng nứt tim nứt phổi, đau đớn đến cùng cực vì cô.
Chuyển ngữ: Minh Tiểu Lan
Designer: Narciso
Tag: Con cưng của trời, Cưng chiều, Hào môn thế gia, HE, Hiện đại, Ngọt, Ngược, Yêu thầm, Ngược nam,
Tổng số chương: 163
Giới thiệu
Trong vòng tròn giới hào môn Bắc Thành không ngừng bàn tán chuyện nhà họ Khương đã tìm lại được đứa con gái thất lạc nhiều năm, chỉ trong một đêm cô con gái nuôi Khương Thời Niệm đã ngay lập tức trở thành sự tồn tại đáng xấu hổ nhất.
Ngay cả vị hôn phu đã định hôn với cô cũng vì có chỗ dựa mà chẳng có chút sợ hãi nào, đi xe sang, du thuyền với vị thiên kim thật, không thèm để ý mà đánh cuộc với bạn bè: "Nhanh thôi, Khương Thời Niệm sẽ ngay lập tức biến thành kẻ trắng tay, cô ta không dám tức giận đâu, chỉ biết khom lưng, uốn gối, cầu xin tôi đừng chia tay với cô ta thôi!"
Cũng ngay tại nơi đó, cô phân định rạch ròi với anh ta trước mặt tất cả mọi người, vừa quay đầu đã đi ngoắt.
Cô mang theo hành lý, toàn thân toả ra khí lạnh, một mình ôm lấy cơ thể đứng bên vệ đường. Chợt có một chiếc xe băng qua màn tuyết, dừng lại bên người cô hệt như một người thợ săn kiên nhẫn.
Cửa sổ ghế sau xe trượt xuống, một người đàn ông mặc tây trang mang giày da, khuôn mặt sắc sảo đầy tự phụ, ôn tồn lễ độ mà cong môi cười với cô: "Em không có chỗ đi à? Vừa vặn tôi đang cần gấp một người vợ có bối cảnh gia đình sạch sẽ, sau khi kết hôn có thể tôn trọng nhau như khách, không làm phiền đến nhau, cô Khương có đồng ý hỗ trợ không?"
Hạt tuyết lớn bay đầy trời, vị giám đốc đứng đầu đỉnh kim tự tháp ở Bắc Thành này hệt như một vị thần cứu rỗi, ôn hoà mà nho nhã, không hề có chút tính nguy hiểm nào.
Trong thời khắc bất lực nhất này, Khương Thời Niệm bị bánh nướng lớn từ trên trời rớt xuống này đập trúng. Cô đứng thẳng người, nhìn chằm chằm anh rồi hỏi thẳng: "Lúc nào đi đăng ký?"
Anh mỉm cười: "Bây giờ."
Khương Thời Niệm cho rằng kết hôn chỉ là hình thức, vì thế lấy sổ hộ khẩu ra, đưa đến quyết định điên cuồng nhất đời này, rồi như bị ma xuôi quỷ khiến mà lên xe anh. Cô hoàn toàn không nhìn thấu được những ham muốn chiếm đoạt, sở hữu cô được anh che giấu biết bao nhiêu năm dưới lớp vỏ nguỵ trang dịu dàng kia.
Cũng mãi đến sau này Khương Thời Niệm mới biết được, vào buổi tối mà cô đính hôn với người khác, cái tên giả bộ đứng đắn nhưng sau khi kết hôn lại ham muốn vô độ với cô này, đã từng nứt tim nứt phổi, đau đớn đến cùng cực vì cô.
3.7
Tên truyện: Mê Tình Khó Cưỡng
Tác giả: Khiết Vãn
Thể loại: ngôn tình hiện đại, hào môn thế gia, nghịch tập, ngược thân ngược tâm, HE
Giới thiệu truyện:
Hạ Uyển Đình lãng phí hơn hai năm thanh xuân vào một người trong xứng. Chẳng những thương tích đầy mình, mà đến trái tim cũng bị người ta dùng trăm ngàn nhát dao rạch nát.
Tê tâm liệt phế, cố chấp yêu một người không nên yêu, cuối cùng một thứ cũng không giữ lại được.
Ngay lúc cuộc đời Hạ Uyển Đình rơi vào vực sâu vạn trượng thì một người đàn ông không quen biết nguyện ý ôm lấy cô, không ngại dùng cả tính mạng để bảo hộ.
Trích đoạn:
"Anh làm em hài lòng chứ?".
"Chê!"
Hạ Uyển Đình bị anh d.à.y v.ò đến không còn chút sức lực. Cô hơi cựa quậy eo, một cơn đau nhức liền ùa đến.
Cô nghiến răng, âm thầm hỏi thăm 18 đời tổ tông nhà anh.
Ngày mai còn phải đi đăng ký kết hôn, anh không thể thu liễm một chút được à?
Thẩm Trì cũng không để ý lắm đến lời nói của cô, anh mỉm cười bất ngờ luật động khiến cô phải t.h.é.t lên. Nhìn biểu cảm mê man trên khuôn mặt cô, anh hài lòng gật đầu: "Chê hay không chê cũng chỉ mình em được hưởng. Nếu anh phục vụ không chu đáo, chi bằng thêm một lần nữa, anh sẽ cật lực rút kinh nghiệm."
Hạ Uyển Đình sợ hãi nhìn anh, cô hơi lùi vào góc giường muốn trốn tránh nhưng lập tức bị anh bắt lại.
"Đừng nghịch nữa! Ngày mai chúng ta còn phải đi đăng ký kết hôn. Chẳng lẽ anh muốn em không xuống được... Ưm!".
Người nào đó không để cô nói hết câu lập tức dùng môi mình chặn lại. Anh nghiêng người tìm một tư thế thích hợp, ghé sát vào tai cô nói bằng giọng điệu trầm thấp đầy từ tính.
"Không sao, anh bế em!"
Tác giả: Khiết Vãn
Thể loại: ngôn tình hiện đại, hào môn thế gia, nghịch tập, ngược thân ngược tâm, HE
Giới thiệu truyện:
Hạ Uyển Đình lãng phí hơn hai năm thanh xuân vào một người trong xứng. Chẳng những thương tích đầy mình, mà đến trái tim cũng bị người ta dùng trăm ngàn nhát dao rạch nát.
Tê tâm liệt phế, cố chấp yêu một người không nên yêu, cuối cùng một thứ cũng không giữ lại được.
Ngay lúc cuộc đời Hạ Uyển Đình rơi vào vực sâu vạn trượng thì một người đàn ông không quen biết nguyện ý ôm lấy cô, không ngại dùng cả tính mạng để bảo hộ.
Trích đoạn:
"Anh làm em hài lòng chứ?".
"Chê!"
Hạ Uyển Đình bị anh d.à.y v.ò đến không còn chút sức lực. Cô hơi cựa quậy eo, một cơn đau nhức liền ùa đến.
Cô nghiến răng, âm thầm hỏi thăm 18 đời tổ tông nhà anh.
Ngày mai còn phải đi đăng ký kết hôn, anh không thể thu liễm một chút được à?
Thẩm Trì cũng không để ý lắm đến lời nói của cô, anh mỉm cười bất ngờ luật động khiến cô phải t.h.é.t lên. Nhìn biểu cảm mê man trên khuôn mặt cô, anh hài lòng gật đầu: "Chê hay không chê cũng chỉ mình em được hưởng. Nếu anh phục vụ không chu đáo, chi bằng thêm một lần nữa, anh sẽ cật lực rút kinh nghiệm."
Hạ Uyển Đình sợ hãi nhìn anh, cô hơi lùi vào góc giường muốn trốn tránh nhưng lập tức bị anh bắt lại.
"Đừng nghịch nữa! Ngày mai chúng ta còn phải đi đăng ký kết hôn. Chẳng lẽ anh muốn em không xuống được... Ưm!".
Người nào đó không để cô nói hết câu lập tức dùng môi mình chặn lại. Anh nghiêng người tìm một tư thế thích hợp, ghé sát vào tai cô nói bằng giọng điệu trầm thấp đầy từ tính.
"Không sao, anh bế em!"
4
Tác giả: Bất Tài Như Phó
Thể loại: Trọng Sinh, HE, Hiện Đại, Hài Hước, Ngược, Sủng, Hoán Đổi Thân Xác, Thanh Xuân Vườn Trường, Xuyên Sách, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Angela Diệp Lạc
Giới thiệu:
Khi Sở Du Du tỉnh dậy, phát hiện mình xuyên qua một cuốn tiểu thuyết mà cô ta đã đọc, trở thành một nữ phụ độc ác trùng tên trùng họ với mình.
Kiêu ngạo lại xấu tính, ngông nghênh và có gu ăn mặc kém muốn chết, còn luôn luôn không sánh được với nữ chính – chị ruột của mình.
Tê Diệu: Gia đình tôi giống đồ đần sao?
Cuộc sống phú bà, tôi tới đâyyy!
Vào ban đêm, cô trùm mền, cười ra tiếng như heo kêu.
Lúc Sở Du Du xuyên đến, đúng lúc nguyên chủ bị đuổi ra khỏi nhà, ôm mấy triệu sống tự lập cả đời.
* không phải Bách Hợp không phải hai nữ chính, có nam chính!
* bài này sẽ đánh mặt kịch bản xuyên sách một chút, xin chớ dò số chỗ ngồi~
* có yếu tố vườn trường.
* đây thật sự là văn hài dễ dàng giết chết cái gọi là logic.
Thể loại: Trọng Sinh, HE, Hiện Đại, Hài Hước, Ngược, Sủng, Hoán Đổi Thân Xác, Thanh Xuân Vườn Trường, Xuyên Sách, Tổng Tài, Ngọt
Team dịch: Angela Diệp Lạc
Giới thiệu:
Khi Sở Du Du tỉnh dậy, phát hiện mình xuyên qua một cuốn tiểu thuyết mà cô ta đã đọc, trở thành một nữ phụ độc ác trùng tên trùng họ với mình.
Kiêu ngạo lại xấu tính, ngông nghênh và có gu ăn mặc kém muốn chết, còn luôn luôn không sánh được với nữ chính – chị ruột của mình.
Tê Diệu: Gia đình tôi giống đồ đần sao?
Cuộc sống phú bà, tôi tới đâyyy!
Vào ban đêm, cô trùm mền, cười ra tiếng như heo kêu.
Lúc Sở Du Du xuyên đến, đúng lúc nguyên chủ bị đuổi ra khỏi nhà, ôm mấy triệu sống tự lập cả đời.
* không phải Bách Hợp không phải hai nữ chính, có nam chính!
* bài này sẽ đánh mặt kịch bản xuyên sách một chút, xin chớ dò số chỗ ngồi~
* có yếu tố vườn trường.
* đây thật sự là văn hài dễ dàng giết chết cái gọi là logic.
4.3
Một đêm triền miên, Ninh Uyển bị xem như một món quà, đưa cho một người đàn ông vui vẻ. Bán thân cho người ta, cô chỉ có thể cam chịu, chỉ là vẫn có chút không cam chịu.
Ninh Uyển không đam mê chuyện tình ái, nhưng người kia ăn một lần đã nghiện, chỉ muốn ngày đêm triền miên ân ái, khiến cô mệt không chịu nổi. May mà kỳ hạn chỉ có một năm, sau đó cô sẽ được tự do, nhưng không ngờ rằng, một năm sau, cô lại không bỏ được người đàn ông ấy...
Ninh Uyển không đam mê chuyện tình ái, nhưng người kia ăn một lần đã nghiện, chỉ muốn ngày đêm triền miên ân ái, khiến cô mệt không chịu nổi. May mà kỳ hạn chỉ có một năm, sau đó cô sẽ được tự do, nhưng không ngờ rằng, một năm sau, cô lại không bỏ được người đàn ông ấy...
3.4
[1] Năm gặp được Chu Thừa Quyết, thiếu niên xuất thân danh giá, đẹp trai nhưng lười biếng, luôn đứng đầu môn tự nhiên, thu hút vô số nữ sinh trong trường, nói là con cưng của trời cũng không ngoa, chỉ có môn ngữ văn là không thể khoe ra.
Mà Sầm Tây lúc đó, thành tích ưu tú nhưng gia cảnh nghèo khó, ngay cả học phí cũng phải tự mình kiếm.
Mùa hè năm ấy, Chu Thừa Quyết bị ép xuống lầu mở cửa cho giáo viên dạy kèm mới: “Em đi thi học sinh giỏi, cô ra khỏi cửa rẽ phải không tiễn, môn ngữ văn không biết là không biết, ai đến cũng vô dụng-”
Giây tiếp theo, cô bạn cùng bàn Sầm Tây bất ngờ nhận công việc gia sư đã gõ cửa nhà họ Chu.
Từ đó về sau trong một thời gian dài, hai người cùng học tập, cùng sinh hoạt.
Cô được biết đến một thế giới chưa từng đặt chân và một Chu Thừa Quyết mà cô chỉ dám lặng lẽ lén nhìn trộm.
Sau này trước cửa thư phong, cô tình cờ nghe thấy thiếu niên lạnh lùng nói: “Ghét nhất cái kiểu văn vẻ màu mè đó.”
Cũng chính ngày hôm đó, Sầm Tây từ bỏ công việc gia sư, từ đó thu lại mọi ánh mắt dè dặt khi nhìn anh.
[2] Gặp lại ở đại học, chàng trai vẫn tràn đầy nhiệt huyết, cao ngạo không thể với tới.
Sầm Tây cố tình xa cách, nhưng vì chương trình công ích có nguy cơ bị hủy bỏ, cô buộc phải cắn răng mời anh tham gia.
Sau khi phỏng vấn kết thúc, con cưng của trời hèn mọn đỏ hoe mắt, trước mặt mọi người nắm chặt cổ tay cô: “Anh tìm em vất vả lắm.”
Chu Thừa Quyết tự giễu nói: “Thư tình học viết được một nửa rồi, cô giáo nhỏ đã chạy mất rồi.”
Sầm Tây cay cay nơi sống mũi: “Tôi chỉ biết văn vẻ màu mè, không dạy anh được.”
Anh từng bước ép sát: “Anh chỉ thích văn vẻ màu vè.”
- 「Trải qua bao thăng trầm, may mắn em vẫn ở đây, chưa từng đi xa.」
(Nam nữ chính cùng lớp, nam chính hơn nữ chính một tuổi)
Yêu thầm x Giả vờ
Cô gái nhỏ kiên cường x Chàng trai trưởng thành si tình
Giả vờ lúc đầu:
Ngoài mặt: Bạn cùng bàn bình thường, chúng ta thân lắm sao?
Sau lưng: Tôi chỉ có mỗi một bạn cùng bàn này thôi, động vào thử xem?
Giả vờ sau này:
Trước mặt anh em: Vết thương nhỏ này mà cũng gọi là vết thương?
Trước mặt Sầm Tây: Vết thương này… Nếu không có bạn gái anh đau lòng, có thể sẽ chết đấy...
Mà Sầm Tây lúc đó, thành tích ưu tú nhưng gia cảnh nghèo khó, ngay cả học phí cũng phải tự mình kiếm.
Mùa hè năm ấy, Chu Thừa Quyết bị ép xuống lầu mở cửa cho giáo viên dạy kèm mới: “Em đi thi học sinh giỏi, cô ra khỏi cửa rẽ phải không tiễn, môn ngữ văn không biết là không biết, ai đến cũng vô dụng-”
Giây tiếp theo, cô bạn cùng bàn Sầm Tây bất ngờ nhận công việc gia sư đã gõ cửa nhà họ Chu.
Từ đó về sau trong một thời gian dài, hai người cùng học tập, cùng sinh hoạt.
Cô được biết đến một thế giới chưa từng đặt chân và một Chu Thừa Quyết mà cô chỉ dám lặng lẽ lén nhìn trộm.
Sau này trước cửa thư phong, cô tình cờ nghe thấy thiếu niên lạnh lùng nói: “Ghét nhất cái kiểu văn vẻ màu mè đó.”
Cũng chính ngày hôm đó, Sầm Tây từ bỏ công việc gia sư, từ đó thu lại mọi ánh mắt dè dặt khi nhìn anh.
[2] Gặp lại ở đại học, chàng trai vẫn tràn đầy nhiệt huyết, cao ngạo không thể với tới.
Sầm Tây cố tình xa cách, nhưng vì chương trình công ích có nguy cơ bị hủy bỏ, cô buộc phải cắn răng mời anh tham gia.
Sau khi phỏng vấn kết thúc, con cưng của trời hèn mọn đỏ hoe mắt, trước mặt mọi người nắm chặt cổ tay cô: “Anh tìm em vất vả lắm.”
Chu Thừa Quyết tự giễu nói: “Thư tình học viết được một nửa rồi, cô giáo nhỏ đã chạy mất rồi.”
Sầm Tây cay cay nơi sống mũi: “Tôi chỉ biết văn vẻ màu mè, không dạy anh được.”
Anh từng bước ép sát: “Anh chỉ thích văn vẻ màu vè.”
- 「Trải qua bao thăng trầm, may mắn em vẫn ở đây, chưa từng đi xa.」
(Nam nữ chính cùng lớp, nam chính hơn nữ chính một tuổi)
Yêu thầm x Giả vờ
Cô gái nhỏ kiên cường x Chàng trai trưởng thành si tình
Giả vờ lúc đầu:
Ngoài mặt: Bạn cùng bàn bình thường, chúng ta thân lắm sao?
Sau lưng: Tôi chỉ có mỗi một bạn cùng bàn này thôi, động vào thử xem?
Giả vờ sau này:
Trước mặt anh em: Vết thương nhỏ này mà cũng gọi là vết thương?
Trước mặt Sầm Tây: Vết thương này… Nếu không có bạn gái anh đau lòng, có thể sẽ chết đấy...
3.2
Giang Ninh gả cho Chu Liệt 10 năm, sinh được 2 đứa con, vốn tưởng rằng cuộc sống hôn nhân sẽ nhạt nhẽo như nước. Nhưng mỗi buổi tối…. Bàn tay thô ráp của người đàn ông, chui vào trong cổ áo, xoa nắn bầu vú của cô: “Lại lớn hơn rồi?”.
4.7
[Zhihu] - Qua Những Mùa Quên Nhớ
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Edit | Beta: Serene 🍍
_____
Vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của Cố Hoài, trước mặt bao người, tôi bị tình đầu của anh ấy ép uống một ly rượu mạnh.
“Cô ta say mới vui, mọi người có muốn xem không?”
Mọi người xung quanh có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy thật sự không sao chứ?”
Giọng anh lạnh lùng, “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị mất trí nhớ.”
“Sáng mai tỉnh lại, cô ấy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Tôi bị anh kéo đi, như một con búp bê ngoan ngoãn.
Bởi vì dù anh đối xử với tôi thế nào, sáng hôm sau tôi chỉ nhớ rằng, anh yêu tôi.
Tác giả: Tiểu Thất Tể Tử
Edit | Beta: Serene 🍍
_____
Vào ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của Cố Hoài, trước mặt bao người, tôi bị tình đầu của anh ấy ép uống một ly rượu mạnh.
“Cô ta say mới vui, mọi người có muốn xem không?”
Mọi người xung quanh có chút lo lắng: “Cố tổng, như vậy thật sự không sao chứ?”
Giọng anh lạnh lùng, “Không sao, dù sao cô ấy cũng bị mất trí nhớ.”
“Sáng mai tỉnh lại, cô ấy sẽ chẳng nhớ gì đâu.”
Tôi bị anh kéo đi, như một con búp bê ngoan ngoãn.
Bởi vì dù anh đối xử với tôi thế nào, sáng hôm sau tôi chỉ nhớ rằng, anh yêu tôi.
4.1
Tên truyện: Tôi Dùng Tấm Chân Tình Cúng Tế Thời Gian
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
Tác giả: Nhị Kiều
Thể loại: Ngôn tình đô thị, Ngược thân ngược tâm, BE
Tình trạng: Đã hoàn thành
Edit: Si Yan
Beta: Bánh Mì
Giới thiệu:
“Tôi đã từng do dự, tôi quay lại đối diện với chút hy vọng của mình, nhưng vẫn không có ai quan tâm.”
“Sau đó, sương mù dày đặc kéo đến, anh nói rằng anh rất yêu tôi, nhưng tại sao tình yêu của anh còn mờ nhạt hơn cả sương mù, mờ đến nỗi tôi cũng không thể nhìn rõ.” - Thẩm Niệm
4.5
Tên khác: Dục Hác Nan Điền
Tác giả: Thập Nhị Thúy Ngọc
Thể loại: Hiện đại, HE, song tính, song khiết, anh em kế, nhược thụ (?), song phương thầm mến, ngược thân ngược tâm nhẹ, rape, SM nhẹ, 1x1, anh trai nói ít đuj nhiều x em trai yếu đuối damdang thầm mến anh trai.
Edit+beta: Vubinbin1305 - Yi Xiao (Woanz)
Độ dài: 6c + 4nt
Giới thiệu:
Cuối cùng sói đuôi to cũng ăn được cừu con của hắn.
Thẩm Châu x Thẩm Duyệt
Tác giả: Thập Nhị Thúy Ngọc
Thể loại: Hiện đại, HE, song tính, song khiết, anh em kế, nhược thụ (?), song phương thầm mến, ngược thân ngược tâm nhẹ, rape, SM nhẹ, 1x1, anh trai nói ít đuj nhiều x em trai yếu đuối damdang thầm mến anh trai.
Edit+beta: Vubinbin1305 - Yi Xiao (Woanz)
Độ dài: 6c + 4nt
Giới thiệu:
Cuối cùng sói đuôi to cũng ăn được cừu con của hắn.
Thẩm Châu x Thẩm Duyệt
3.3
Tôi nhận được tin anh đã chết, người tôi yêu nhất, đã chết khi làm nhiệm vụ. Anh tên Giang Tuỳ, anh là cảnh sát ngầm, chuyên nằm vùng ở các tổ chức nguy hiểm nhất.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
Năm năm trôi qua, tôi vẫn nhớ anh da diết, nhưng khi tôi cho rằng tôi có thể quên anh, anh lại đột ngột xuất hiện ngay trên đường.
Nhưng tôi không ngờ rằng, lời nguyện cầu trong năm năm đã bị ác ma nghe thấy, anh thay đổi thân phận, có vợ con, anh có tất cả nhưng anh lại quên tôi.
Tôi nói với Giang Tùy: “Anh quên em rồi vậy em cũng không cần anh nữa".
Anh khóc đỏ mắt, tôi hỏi sao anh lại khóc, anh chỉ thẫn thờ buồn bã nhìn tôi, rồi lắc đầu.
4
Thể loại: Hiện đại, Ngôn tình, Ngược luyến tàn tâm.
Tác giả: 么么
Dịch bởi: Hũ Mật Ngọt – 蜂蜜罐
Trích đoạn:
Đêm lặng như nước.
19:30, cô làm một bàn thức ăn đầy ắp, anh vẫn chưa trở về.
20:00, cô đã chuẩn bị xong nước tắm cho anh, anh vẫn chưa trở về.
23:00, cô đã ủi phẳng quần áo ngày mai anh mặc, anh vẫn chưa trở về.
23:59, cô ngồi chờ bên bàn thức ăn đã lạnh ngắt trong ngôi nhà trống vắng.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, anh cuối cùng cũng bước vào cửa nhà trước lúc 24 giờ.
Trước khi kết hôn, cô đã đưa ra giới hạn cuối cùng cho anh, mỗi ngày trước nửa đêm phải trở về nhà, cho nên anh mỗi ngày đều sẽ bước qua cửa nhà vào giây cuối cùng của ngày, tuyệt đối không muộn hơn một giây một phút nào.
Đồng Khiết bước lên trước, giúp anh cởi áo vest ra treo lên giá như mọi ngày, “Cơm đã nấu xong xuôi rồi, em đi hâm nóng lại cho anh. ”Mạc Thiệu Khiêm làm theo đúng trong hợp đồng, hôn vào bên má cô một cái, thần sắc đạm mạc như không, “Mỗi ngày cô làm bộ làm tịch như vậy không thấy mệt à? Biết rõ là tôi sẽ không ăn mà vẫn làm mấy thứ này.”
Nói xong, anh móc từ trong túi áo ra một cái hộp, ném cho cô.
“Cho cô, quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà cô muốn đấy.”
“Hôm trước.” Đồng Khiết nói.
“Gì cơ?” Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày.
“Ngày kỷ niệm kết hôn, là hôm trước.”
Mỗi năm anh đều mang quà kỷ niệm ngày cưới về cho cô theo như trong hợp đồng, nhưng năm nào cũng nhớ sai, hơn nữa…
Tất cả đều là thứ cô không thích.
Sao giăng đầy trời, trăng treo lơ lửng.
Nực cười biết bao, người ở trong lòng anh, tên là Đồng Tinh Nguyệt.
Tuy đã kết hôn với cô, nhưng anh luôn dùng rất nhiều phương thức để nhắc nhở cô rằng: Đồng Khiết, cô đã dùng cách đê tiện để có được đoạn hôn nhân này, tôi đồng ý tất cả mọi yêu cầu của cô, nhưng tôi không yêu cô, thậm chí ghê tởm cô.
Có lẽ nỗi đau khổ trong ba năm quá nhiều, Đồng Khiết phát hiện năng lực tiếp nhận của mình đã trở nên vô cùng cao rồi, cô nhận lấy món quà, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em rất thích món quà này, anh xem quà em chuẩn bị cho anh đi.”
Mạc Thiệu Khiêm vừa nói không cần, giây tiếp theo, Đồng Khiết lại mở lời, kiên định nói: “Em để ở trên bàn, anh nhất định sẽ thích nó.”
Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày, chậm rãi bước đến trước bàn ăn, nhưng lại chỉ nhìn thấy một tờ giấy…
Đơn ly hôn?!
“Mạc Thiệu Khiêm, kỷ niệm tròn ba năm kết hôn vui vẻ.” Đồng Khiết đứng đằng sau lưng anh, nói từng từ từng chữ, “Chúng ta ly hôn đi.”
Trong mắt Mạc Thiệu Khiêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, “Cô lại giở trò mới gì thế, tôi không có sức lực chơi với cô đâu.”
“Anh đi tìm Đồng Tinh Nguyệt đi, từ nay về sau, anh được tự do rồi.”
Tác giả: 么么
Dịch bởi: Hũ Mật Ngọt – 蜂蜜罐
Trích đoạn:
Đêm lặng như nước.
19:30, cô làm một bàn thức ăn đầy ắp, anh vẫn chưa trở về.
20:00, cô đã chuẩn bị xong nước tắm cho anh, anh vẫn chưa trở về.
23:00, cô đã ủi phẳng quần áo ngày mai anh mặc, anh vẫn chưa trở về.
23:59, cô ngồi chờ bên bàn thức ăn đã lạnh ngắt trong ngôi nhà trống vắng.
Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chuông, anh cuối cùng cũng bước vào cửa nhà trước lúc 24 giờ.
Trước khi kết hôn, cô đã đưa ra giới hạn cuối cùng cho anh, mỗi ngày trước nửa đêm phải trở về nhà, cho nên anh mỗi ngày đều sẽ bước qua cửa nhà vào giây cuối cùng của ngày, tuyệt đối không muộn hơn một giây một phút nào.
Đồng Khiết bước lên trước, giúp anh cởi áo vest ra treo lên giá như mọi ngày, “Cơm đã nấu xong xuôi rồi, em đi hâm nóng lại cho anh. ”Mạc Thiệu Khiêm làm theo đúng trong hợp đồng, hôn vào bên má cô một cái, thần sắc đạm mạc như không, “Mỗi ngày cô làm bộ làm tịch như vậy không thấy mệt à? Biết rõ là tôi sẽ không ăn mà vẫn làm mấy thứ này.”
Nói xong, anh móc từ trong túi áo ra một cái hộp, ném cho cô.
“Cho cô, quà kỷ niệm ba năm kết hôn mà cô muốn đấy.”
“Hôm trước.” Đồng Khiết nói.
“Gì cơ?” Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày.
“Ngày kỷ niệm kết hôn, là hôm trước.”
Mỗi năm anh đều mang quà kỷ niệm ngày cưới về cho cô theo như trong hợp đồng, nhưng năm nào cũng nhớ sai, hơn nữa…
Tất cả đều là thứ cô không thích.
Sao giăng đầy trời, trăng treo lơ lửng.
Nực cười biết bao, người ở trong lòng anh, tên là Đồng Tinh Nguyệt.
Tuy đã kết hôn với cô, nhưng anh luôn dùng rất nhiều phương thức để nhắc nhở cô rằng: Đồng Khiết, cô đã dùng cách đê tiện để có được đoạn hôn nhân này, tôi đồng ý tất cả mọi yêu cầu của cô, nhưng tôi không yêu cô, thậm chí ghê tởm cô.
Có lẽ nỗi đau khổ trong ba năm quá nhiều, Đồng Khiết phát hiện năng lực tiếp nhận của mình đã trở nên vô cùng cao rồi, cô nhận lấy món quà, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Em rất thích món quà này, anh xem quà em chuẩn bị cho anh đi.”
Mạc Thiệu Khiêm vừa nói không cần, giây tiếp theo, Đồng Khiết lại mở lời, kiên định nói: “Em để ở trên bàn, anh nhất định sẽ thích nó.”
Mạc Thiệu Khiêm nhíu mày, chậm rãi bước đến trước bàn ăn, nhưng lại chỉ nhìn thấy một tờ giấy…
Đơn ly hôn?!
“Mạc Thiệu Khiêm, kỷ niệm tròn ba năm kết hôn vui vẻ.” Đồng Khiết đứng đằng sau lưng anh, nói từng từ từng chữ, “Chúng ta ly hôn đi.”
Trong mắt Mạc Thiệu Khiêm xẹt qua một tia không kiên nhẫn, “Cô lại giở trò mới gì thế, tôi không có sức lực chơi với cô đâu.”
“Anh đi tìm Đồng Tinh Nguyệt đi, từ nay về sau, anh được tự do rồi.”
4.2
Hán Việt: Tra công tự hữu thiên thu
Tác giả: Hồng Lĩnh Cân Đích Tiếp Ban Nhân
Editor: Mạn Già La
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Đoản văn, Ngược tra, Vả mặt, Sảng văn, Gương vỡ KHÔNG lành, Chủ thụ, HE
Viết ngược tra công nhưng ai dè ngược thụ, văn ngụy ngược tra công đều là chơi bẩn, mà tôi là người nối nghiệp khăn quàng đỏ, cho nên slogan của chúng ta là, ngược tra công, ngược tra công, ngược tra công!!! Chuyện quan trọng nói ba lần!! Oán niệm sản vật, ngắn.
Tag: Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tần Triều Mộ ┃ vai phụ: Giản Nhân, Ngụy Vũ ┃ cái khác: Ngược tra công ngược tra công ngược tra công
Tác giả: Hồng Lĩnh Cân Đích Tiếp Ban Nhân
Editor: Mạn Già La
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, Tình cảm, Đoản văn, Ngược tra, Vả mặt, Sảng văn, Gương vỡ KHÔNG lành, Chủ thụ, HE
Viết ngược tra công nhưng ai dè ngược thụ, văn ngụy ngược tra công đều là chơi bẩn, mà tôi là người nối nghiệp khăn quàng đỏ, cho nên slogan của chúng ta là, ngược tra công, ngược tra công, ngược tra công!!! Chuyện quan trọng nói ba lần!! Oán niệm sản vật, ngắn.
Tag: Sảng văn
Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Tần Triều Mộ ┃ vai phụ: Giản Nhân, Ngụy Vũ ┃ cái khác: Ngược tra công ngược tra công ngược tra công
3.8
Mẹ của Chu Từ tìm cho cô một gia sư riêng đúng giờ sẽ đến nhà dạy học cho cô. Bạn cùng bàn của Chu Từ cũng biết, cô ấy hỏi cô có hiệu quả không.
Cô nhìn chằm chằm người đang đứng trên bục giảng, suy nghĩ một chút mới trả lời bạn cùng bàn của mình: “Chẳng ra gì …”
Đêm đó, Tiết Kiệu xốc váy, ấn cô ở trên bục giảng làm một cách tàn nhẫn: “Cùng tôi học phụ đạo lại chẳng ra gì sao?”.
Cô nhìn chằm chằm người đang đứng trên bục giảng, suy nghĩ một chút mới trả lời bạn cùng bàn của mình: “Chẳng ra gì …”
Đêm đó, Tiết Kiệu xốc váy, ấn cô ở trên bục giảng làm một cách tàn nhẫn: “Cùng tôi học phụ đạo lại chẳng ra gì sao?”.
4.3
Cả đời hắn đã làm tân lang ba lần.
Lần thứ nhất, hắn là vua trấn núi, nhầm con trai nhà địa chủ là con gái, bắt thiếu gia nhà người ta về làm áp trại phu nhân.
Lần thứ hai, hắn đi theo cách mạng, kéo thiếu gia tới chỗ thủ trưởng để lĩnh giấy hôn thú. Không được cấp, hắn tự vẽ một cái.
Lần thứ ba, bọn họ vai kề vai, cùng nhau quỳ xuống. Quân phản loạn bắt bọn họ dập đầu, hắn kháng lại, thiếu gia cười hô: “Nhất bái thiên địa—”
Một bái này xong không ngẩng đầu lại, kết thành phu thê một đời.
Thiếu gia kia tên Tần Thư, còn thổ phỉ tên Thủy Tam. Giữa họ là một mối tơ hồng, kiếp sau vẫn có duyên gặp lại.
Kiếp sau, Tần Thư thật sự được gặp lại Thủy Tam. Tuy nhiên… tưởng tượng thì tốt đẹp, hiện thực lại vô cùng tàn khốc.
Việc sống trong gia đình giàu có đã nuôi ra một tên “trẻ trâu” Thủy – trai thẳng như sắt thép – ông hoàng tưởng bở – trong nhà đầy tiền – Tam. Hắn nói với cậu bằng giọng điệu chán ghét: “Nhóc con, mày thích anh đây chứng tỏ mày có mắt nhìn người rất tốt, nhưng mà anh mày không thích con trai. Hơn nữa gái đẹp lượn lờ xung quanh anh không thiếu. Cho dù mày có đẹp thì anh cũng không thể vì một cái cây như mày mà bỏ cả khu rừng.
Sau khi vô tình có được kí ức kiếp trước do tai nạn, Tần Thư lạnh lùng quay người: “Ha ha.”
Hừ! Tốt nhất là nửa đời còn lại ngài đừng có bén mảng lại gần, bổn thiếu gia tự có lối đi riêng!
Đây là một câu chuyện về cậu học sinh giỏi cool ngầu mạnh mẽ bẻ cong trùm trường trai thẳng.
Lần thứ nhất, hắn là vua trấn núi, nhầm con trai nhà địa chủ là con gái, bắt thiếu gia nhà người ta về làm áp trại phu nhân.
Lần thứ hai, hắn đi theo cách mạng, kéo thiếu gia tới chỗ thủ trưởng để lĩnh giấy hôn thú. Không được cấp, hắn tự vẽ một cái.
Lần thứ ba, bọn họ vai kề vai, cùng nhau quỳ xuống. Quân phản loạn bắt bọn họ dập đầu, hắn kháng lại, thiếu gia cười hô: “Nhất bái thiên địa—”
Một bái này xong không ngẩng đầu lại, kết thành phu thê một đời.
Thiếu gia kia tên Tần Thư, còn thổ phỉ tên Thủy Tam. Giữa họ là một mối tơ hồng, kiếp sau vẫn có duyên gặp lại.
Kiếp sau, Tần Thư thật sự được gặp lại Thủy Tam. Tuy nhiên… tưởng tượng thì tốt đẹp, hiện thực lại vô cùng tàn khốc.
Việc sống trong gia đình giàu có đã nuôi ra một tên “trẻ trâu” Thủy – trai thẳng như sắt thép – ông hoàng tưởng bở – trong nhà đầy tiền – Tam. Hắn nói với cậu bằng giọng điệu chán ghét: “Nhóc con, mày thích anh đây chứng tỏ mày có mắt nhìn người rất tốt, nhưng mà anh mày không thích con trai. Hơn nữa gái đẹp lượn lờ xung quanh anh không thiếu. Cho dù mày có đẹp thì anh cũng không thể vì một cái cây như mày mà bỏ cả khu rừng.
Sau khi vô tình có được kí ức kiếp trước do tai nạn, Tần Thư lạnh lùng quay người: “Ha ha.”
Hừ! Tốt nhất là nửa đời còn lại ngài đừng có bén mảng lại gần, bổn thiếu gia tự có lối đi riêng!
Đây là một câu chuyện về cậu học sinh giỏi cool ngầu mạnh mẽ bẻ cong trùm trường trai thẳng.
4.1
Thể loại: Lãng mạn ấm áp, Ngược luyến, H văn, Kiếp trước kiếp này, Linh dị thần quái, gương vỡ lại lành, Ngọt sủng, HE, OE
Edit: Ngọc Diện Hồ
Văn án
Hồ ly đỏ đang nằm trong lòng cô gái mang bạch y, nhưng mà trong lòng trong tâm trí chỉ nghĩ mãi về chàng trai mới nãy, cùng với mùi hương thoang thoảng dường như còn vấn vương quanh mũi.
Bởi vì ham chơi, nàng thường hay chạy đến thành phố sát đó, quan sát nhân loại, thế nên cũng không xa lạ mấy với con người.
Nhưng mùi hương trên người chàng trai kia thơm như nắng, khiến nàng cảm thấy ấm áp, đồng thời lại khiến tim nàng đập nhanh hơn, đầu óc sục sôi.
Đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác như vậy. Nàng không biết tại sao bản thân lại thế. Có lẽ là do rượu của tổ mẫu quá mạnh, men rượu vẫn chưa tan. Nàng nhắm mắt lại, quyết định ngủ một lát. Khi tỉnh rượu, vết thương lành lặn, nàng sẽ đi tìm chàng trai trẻ đã cứu mạng mình để cảm ơn thật nhiều. Ừ, làm như vậy đi.
Edit: Ngọc Diện Hồ
Văn án
Hồ ly đỏ đang nằm trong lòng cô gái mang bạch y, nhưng mà trong lòng trong tâm trí chỉ nghĩ mãi về chàng trai mới nãy, cùng với mùi hương thoang thoảng dường như còn vấn vương quanh mũi.
Bởi vì ham chơi, nàng thường hay chạy đến thành phố sát đó, quan sát nhân loại, thế nên cũng không xa lạ mấy với con người.
Nhưng mùi hương trên người chàng trai kia thơm như nắng, khiến nàng cảm thấy ấm áp, đồng thời lại khiến tim nàng đập nhanh hơn, đầu óc sục sôi.
Đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác như vậy. Nàng không biết tại sao bản thân lại thế. Có lẽ là do rượu của tổ mẫu quá mạnh, men rượu vẫn chưa tan. Nàng nhắm mắt lại, quyết định ngủ một lát. Khi tỉnh rượu, vết thương lành lặn, nàng sẽ đi tìm chàng trai trẻ đã cứu mạng mình để cảm ơn thật nhiều. Ừ, làm như vậy đi.
3.5
Hứa Phong là một người xuyên không, thế nhưng lại là thai xuyên.
Kết quả là từ khi được sinh ra cho tới khi trưởng thành, Hứa Phong quên mất bản thân chỉ là người xuyên không.
Chỉ đến khi tấm lòng chân thành của mình bị chà đạp đến không còn một chút gì, Hứa Phong mới muộn màng biết được mình không phải là người của thế giới này mà chỉ là một kẻ xuyên không.
Nhiệm vụ thất bại, không sao hết. Tình yêu bị phụ bạc, không sao hết. Ân nghĩa bị ruồng bỏ, không sao hết.
Hứa Phong chỉ muốn về nhà.
Kết quả là từ khi được sinh ra cho tới khi trưởng thành, Hứa Phong quên mất bản thân chỉ là người xuyên không.
Chỉ đến khi tấm lòng chân thành của mình bị chà đạp đến không còn một chút gì, Hứa Phong mới muộn màng biết được mình không phải là người của thế giới này mà chỉ là một kẻ xuyên không.
Nhiệm vụ thất bại, không sao hết. Tình yêu bị phụ bạc, không sao hết. Ân nghĩa bị ruồng bỏ, không sao hết.
Hứa Phong chỉ muốn về nhà.